Cồn Cát Vùng Lầy - Vị Bặc 880

Chương 24

Vốn dĩ phải là một cuối tuần vô cùng hoàn mỹ, nhưng Hạng Tâm Hà liên tiếp 2 đêm đều ngủ không ngon, ôm lấy búp bê quay được, mắt vừa nhắm lại chính là hình ảnh mình bị Trần Triều Ninh ấn trong xe cưỡng hôn.

Trên giường lăn qua lộn lại, nóng muốn chết vội vàng bật dậy chỉnh nhiệt độ điều hòa xuống thấp 2 độ, cảm giác bị ép thức đêm và chủ động thức đêm hoàn toàn khác nhau, cậu chỉ có thể mở đôi mắt trống rỗng đến 3, 4 giờ sáng, cuối cùng không chịu nổi gánh nặng mà ngủ thiếp đi.

Sáng sớm thứ 2, trực tiếp đến muộn nửa tiếng.

Yuki thấy sắc mặt cậu không tốt, nhiệt tình chia sẻ bữa sáng của mình với cậu.

"Sandwich, mua thừa một phần, cho em."

Hạng Tâm Hà dùng hai tay nâng niu, cảm thấy Yuki quả thực là thiên sứ.

"Sao chị biết em chưa ăn sáng?"

Yuki cười rạng rỡ, "Trước đây ngày nào em cũng mang bữa sáng đến văn phòng, hôm nay không những đến muộn, còn tay không, chị đoán là không kịp ăn."

Hạng Tâm Hà cảm thấy Yuki không những dịu dàng còn chu đáo, cảm động nói: "Cảm ơn chị Yuki."

"Không có gì, lát nữa chị gửi hợp đồng cho em, em đi làm thủ tục đóng dấu, lát nữa chị hỏi xem bên chỗ phó tổng Trần là gọi người đến lấy hay là bên chúng ta gửi qua."

"Hợp đồng?"

Yuki gật đầu, nói: "Hợp đồng về Astra ấy, lần trước phó tổng Trần qua đây chẳng phải sửa lại một chút nội dung sao? Vì 2 hôm nay chị khá bận, quần áo của Astra cũng khá đặc biệt, không biết bên họ sắp xếp thế nào, dù sao cũng phải mặc thử một chút, hợp đồng đến lúc đó gặp mặt mang theo là được."

Hạng Tâm Hà hỏi tiếp: "Phó tổng Trần?"

Yuki coi như cậu vẫn chưa tỉnh ngủ, kiên nhẫn giải thích: "Em họ của Quyền tổng, chính là tấm poster dán trên tường hành lang của chúng ta ấy, Trần Triều Ninh, chúng ta đều gọi cậu ấy là Phó tổng Trần."

Hạng Tâm Hà đầu óc không linh hoạt, hỏi một câu không quan trọng: "Vậy tổng giám đốc chính thức của công ty họ là ai ạ."

Yuki bị cái từ này của cậu chọc cười: "Chắc là ba cậu ấy."

"Ồ."

Sandwich Yuki cho rất ngon, bên trong còn kẹp 2 miếng thịt xông khói, Hạng Tâm Hà mở máy tính nhận được hợp đồng Yuki gửi tới, nhắc nhở cậu một lần nữa về chi tiết quy trình đóng dấu, cậu ăn xong đầu tiên là in hợp đồng ra làm 3 bản, sau đó làm đơn xin theo các bước.

Quyền Đàm cả buổi sáng đều không tới, lúc ăn trưa, cậu mới nhìn thấy tin nhắn Wechat tối qua Quyền Đàm gửi cho cậu.

Anh Quyền Đàm: [Sao lại không vui?]

Bữa trưa là đồ ăn nhanh đặt cùng Yuki, cậu vừa ăn vừa trả lời.

xxh: [Không có không vui ạ.]

Ngay sau đó gửi một cái biểu cảm heo con làm nũng, bộ hình này vẫn là lấy được từ chỗ Ôn Nguyên, heo con béo ú hồng hào, đặc biệt đáng yêu.

Quyền Đàm: [Vậy sao đột nhiên ngay cả máy gacha cũng không cần nữa?]

Hạng Tâm Hà cắn đũa, đầu óc lại bị nhét đầy những thứ lộn xộn.

xxh: [Chính là cảm thấy quá phiền phức ấy.]

Quyền Đàm: [Không phiền, tan làm đợi anh.]

xxh: [Sao vậy ạ?]

Quyền Đàm trả lời cậu 2 chữ "bí mật" sau đó liền biến mất, mãi cho đến khi tan làm, Hạng Tâm Hà còn đặc biệt xem thử quy trình đóng dấu hợp đồng của cậu đã xong chưa, vẫn hiển thị chưa hoàn thành mới thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Quyền Đàm 10 phút trước gửi Wechat cho cậu, bảo cậu đợi ở gara tầng hầm, lúc cậu đi thang máy gọi điện thoại cho A Lan, nói mình hôm nay có thể sẽ về nhà muộn chút, bảo mọi người ăn cơm trước, không cần đợi cậu.

Vốn tưởng rằng làm thế nào cũng phải đợi vài phút, kết quả xe Quyền Đàm đã sớm đỗ vững vàng trong gara.

"Anh Quyền Đàm?"

Cậu khom lưng nhìn về phía Quyền Đàm qua cửa kính xe, người đàn ông trong xe đã cởi áo khoác âu phục, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh xảo, quay mặt qua bảo cậu lên xe, Hạng Tâm Hà mở cửa xe sau đó phát hiện cà vạt của Quyền Đàm đặt ở ghế phụ, cậu cầm lên nghe Quyền Đàm nói trực tiếp ném ra ghế sau là được, nhưng cậu vẫn cẩn thận từng li từng tí thẳng người đặt qua đó, không ném.

"Hôm nay bận không sao?" Quyền Đàm hỏi.

"Không bận, ngày nào em cũng không bận." Hạng Tâm Hà thắt dây an toàn xong, hỏi: "Là muốn đi ăn cơm sao ạ?"

"Em đói không?"

Hạng Tâm Hà sờ sờ bụng, "Thật ra cũng bình thường."

"Vậy thì đi làm việc khác trước, lúc tâm trạng tốt, mới có thể ăn uống ngon miệng."

Hạng Tâm Hà có chút tò mò, "Làm gì ạ?"

Trong lòng hình như đại khái có thể đoán được, nhưng khi Quyền Đàm dẫn cậu đứng trước máy quay trứng, vẫn cảm thấy kinh ngạc.

Một siêu thị nhỏ mở ở con phố không tính là đặc biệt sầm uất, bên trái là tiệm cắt tóc, bên phải là quán mì, Hạng Tâm Hà ngửi thấy mùi thơm nồng đậm.

"Làm sao tìm được vậy?"

Quyền Đàm không quan trọng nói: "Bỏ chút tiền tìm thêm vài người, là có thể biết, loại trứng mù gacha này quá ít người chơi, quả thực không dễ tìm."

Hạng Tâm Hà có cảm giác áy náy vì làm phiền người khác, nhất thời không biết nên nói cảm ơn hay là xin lỗi, mà Quyền Đàm đã thay cậu quét mã, tiếng nhạc quen thuộc vang lên, nhắc nhở cậu nên gacha.

Quyền Đàm dùng ánh mắt ra hiệu cậu hành động, Hạng Tâm Hà mím môi, chậm chạp ngồi xổm xuống, Quyền Đàm cùng ngồi xổm bên cạnh cậu, nghe thấy Hạng Tâm Hà ồm ồm nói lời cảm ơn với anh.

"Tâm Hà, tại sao lại khách sáo với anh như vậy?"

Hạng Tâm Hà không cho rằng đây là khách sáo, "Là lịch sự, anh Quyền Đàm, cảm ơn anh."

Quay một vòng theo chiều kim đồng hồ, sau khi trứng mù lăn ra, Hạng Tâm Hà không lập tức đi lấy, mà là vươn ngón tay đếm số lượng bên trong.

"1, 2, 3......" Cậu nói: "5 cái."

Quyền Đàm nói: "Chắc chắn sẽ có cái em muốn, tên là gì?"

"Gấu Hạt Dẻ."

"Chắc chắn sẽ có Gấu Hạt Dẻ."

Hạng Tâm Hà theo thói quen cầu nguyện, mở cái thứ nhất, thần thái trong mắt tắt ngấm rất nhanh, không cam lòng, tiếp tục quay cái thứ 2, cái thứ 3, cho đến khi chỉ còn lại cái cuối cùng, cậu không dám động nữa.

"Anh Quyền Đàm." Hạng Tâm Hà đột nhiên nghiêng mặt, có hơi ngại ngùng nhưng lại hàm chứa mong đợi: "Cái cuối cùng hay là anh làm đi?"

Quyền Đàm bất ngờ nói: "Em chắc chứ?"

Hạng Tâm Hà gật đầu thật mạnh: "Vâng."

Cậu nói xong liền dịch sang bên cạnh 2 bước, nhường chỗ trống cho Quyền Đàm, bên ngoài rất nóng, gió đều cuốn theo nhiệt độ dính người, Hạng Tâm Hà tùy tiện dùng mu bàn tay lau mặt, sau đó nói: "Nhanh lên, anh Quyền Đàm tay anh nhất định may mắn hơn em."

Quyền Đàm rũ mắt cười nói: "Được."

Trả tiền vặn công tắc, sau đó đến mở hộp mù thậm chí không cần một phút đồng hồ, Hạng Tâm Hà tràn đầy mong đợi nhìn chằm chằm lòng bàn tay Quyền Đàm, bên trong quả trứng mù tách làm 2 nửa có một con Thỏ Chuối nằm yên tĩnh.

"Xem ra tay anh không may mắn hơn em." Quyền Đàm nói.

Hạng Tâm Hà còn chưa kịp buồn, trái lại an ủi Quyền Đàm: "Không sao đâu ạ, cái này đều là xem vận may, có người vận may tốt, có người vận may thì không tốt, ai cũng không nói trước được."

Quyền Đàm một tay cầm con thỏ hồng kia, sau khi đứng dậy muốn kéo Hạng Tâm Hà, nhưng Hạng Tâm Hà đã tự mình chống đầu gối dậy.

Cậu phủi phủi tay, nhặt hết búp bê trên mặt đất lên, "Anh Quyền Đàm, em mời anh ăn cơm."

"Được, ăn gì cũng được."

Vốn dĩ định đưa Quyền Đàm đi ăn ở nhà hàng Ôn Nguyên chọn cuối tuần trước, nhưng giờ cao điểm tan tầm thực sự tắc nghẽn, bụng Hạng Tâm Hà đói đến mức kêu mãi, không còn cách nào khác, Quyền Đàm đưa cậu vào một cửa hàng tiện lợi, 2 người mua chút Oden lót dạ.

Hạng Tâm Hà đã lâu không ăn mấy thứ này, tiện tay chụp một bức ảnh.

"Gửi cho bạn?"

Hạng Tâm Hà cười cười: "Vâng, đăng thêm một cái lên vòng bạn bè, ghi lại cuộc sống ấy mà."

Trần Triều Ninh cầm điện thoại ngẩn người, Quyền Anh vừa khéo đang nổi giận trong nhà anh.

"Con chó này rốt cuộc tại sao cứ sủa mãi thế?"

Bà mặc trang phục công sở già dặn, đi một đôi giày cao gót mũi nhọn, hôm nay đổi một cặp kính mắt, tóc cũng uốn, xem ra là chuẩn bị tham gia bữa tiệc gì đó.

Chó con mô phỏng sinh học chạy vòng quanh chân Trần Triều Ninh bò đầy đất, cố tình Trần Triều Ninh thờ ơ, tư thái tản mạn nửa nằm trên sô pha, trực tiếp rút pin điều khiển từ xa ra.

"Nó bị hỏng, con mang về sửa một chút."

Tiếng sủa cuối cùng cũng dừng, lỗ tai Quyền Anh thanh tịnh hơn chút, một phen giật lấy điều khiển từ xa trong tay anh, chỉ vào Trần Triều Ninh, lời trách cứ vốn dĩ lại bị bà nuốt xuống, chung quy vẫn là không nỡ, thở dài nói: "Con đừng có bày ra cái bộ dạng sống dở chết dở này cho mẹ xem, không phải chỉ bảo con yêu đương thôi sao? Mẹ cũng không nói nhất định bắt con phải kết hôn với Y Vân, chỉ là vừa khéo con bé rất thích hợp, thế giao, biết rõ gốc rễ, tướng mạo học lực khí chất đều xứng đôi, nói chuyện chút cũng không được?"

Trần Triều Ninh ngồi dậy từ trên sô pha, mấy lời này nghe đến mức sắp mọc kén trong tai, anh cầm điện thoại gửi cho Hạng Tâm Hà một loạt mấy cái biểu cảm, không ngoại lệ nhận được toàn là dấu chấm than màu đỏ.

"Đệch."

"Con bớt chửi tục cho mẹ." Quyền Anh tức điên lên được, hồ nghi nhìn chằm chằm điện thoại của Trần Triều Ninh, bất thình lình hỏi một câu: "Con có phải có người trong lòng rồi không?"

Trần Triều Ninh nhíu mày, biểu cảm 10/10 không hiểu, "Cái gì cơ?"

"Trần Triều Ninh." Quyền Anh khẽ nheo mắt, ném điều khiển từ xa trong tay lên sô pha của anh, bộ dạng hiểu rõ trong lòng: "Con là con trai mẹ, giả bộ cái gì trước mặt mẹ?"

"......"

"Tùy con, nhưng bất luận là ai đều phải dẫn về nhà xem xem." Quyền Anh thấy Trần Triều Ninh không phản bác, càng thêm xác định suy nghĩ trong lòng: "Tên gì? Con gái nhà ai? Quen nhau thế nào?"

Trước mắt bất chợt lướt qua khoảnh khắc hôn môi với Hạng Tâm Hà trong xe hôm trước, anh mất kiên nhẫn "chậc" một tiếng, cạn lời: "Mẹ, mẹ rốt cuộc đang nói cái gì vậy?"

"Mẹ nói cái gì con không biết sao?"

"Không có."

Ông nói gà bà nói vịt, Quyền Anh nhìn đồng hồ trên cổ tay, trong miệng lặp lại thôi bỏ đi thôi bỏ đi, thời gian không còn sớm, bà phải đi rồi, lúc tới huyền quan đi ngang qua bàn ăn, nhìn thấy trên ghế đặt một quả cầu nhựa tròn vo, trực tiếp cầm lấy bước về phía thùng rác.

"Dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng vào."

"Không được vứt."

Quyền Anh đang định ném vào trong, ngây ngẩn cả người, "Cái gì?"

Ánh mắt Trần Triều Ninh rất trầm, ngược ánh sáng ngoài cửa sổ, biểu cảm cũng không rõ ràng, anh nhìn về phía Quyền Anh, ngay sau đó lại quay đầu đi.

"Con nói không được vứt."

Quyền Anh hít một hơi, lười so đo với anh, đặt trở về.

"b*nh h**n."

Quyền Anh đi rồi, Trần Triều Ninh lại liên tiếp gửi cho Hạng Tâm Hà người đã sớm cho anh vào danh sách đen mấy cái 111111111111, không có bất cứ thay đổi gì, toàn là dấu chấm than màu đỏ.

Có một loại xúc động muốn đập điện thoại, nhưng ý thức được người đáng bị đập là người khác, liền nằm vật ra sô pha, chửi thề thêm một câu.

Không bao lâu sau, gửi cho Quyền Đàm một tin nhắn Wechat.

czn: [Thứ 4 em đến công ty anh.]

________________________________

[Tác giả có lời muốn nói]

Tại sao lại là thứ 4, bởi vì chồng cậu cho cậu một ngày để chuẩn bị tâm lý đó, Tâm Hà! Nhớ đảm bảo tòa nhà 30 tầng phải được đóng kín mít nha!

Bình Luận (0)
Comment