Cổ Trạch Thông Địa Phủ - Tây Lương Miêu

Chương 99

Trần Phán Phán lườm hai tên ngốc đó một cái. Không dùng mắt thì hiến tặng đi cho rồi, bà chủ không vui chỗ nào? Người ta là đang xấu hổ, vừa xấu hổ vừa vui đấy.

"Này, Lâm Thiên Thanh, hôm nay sao về sớm thế?" Lý Hạo Nhiên thẳng tính hỏi luôn: "Bà chủ hình như không vui đấy, anh chọc gì cô ấy à?"

Lâm Thiên Thanh mỉm cười nói: "Là lỗi của tôi, tôi đi mua cho cô ấy ly trà sữa."

"Mua hộ tôi một ly với, tôi muốn vị kim quất - chanh."

"Tự đi mà mua."

Lâm Thiên Thanh quay người đi về phía tiệm trà sữa, bỏ ra 12 đồng mua một ly khoai môn trân châu mà cô thường uống. Nhìn thấy quy trình chế biến, anh khẽ nhíu mày.

Thế là vài phút sau, Thư ký Trang nhận được điện thoại của sếp, yêu cầu anh ta đi mua một mặt bằng gần Thông Thiên Quan để mở tiệm trà sữa. Yêu cầu duy nhất là phải tốt: thợ pha chế phải giỏi, nguyên liệu phải tốt nhất, vừa đảm bảo hương vị vừa phải lành mạnh.

Nghe đến trà sữa và Thông Thiên Quan, Thư ký Trang biết ngay tiệm này mở cho ai rồi.

Ghê thật, trước đây toàn âm thầm giúp đỡ làm anh hùng vô danh, giờ cuối cùng cũng biết chạy đến trước mặt người ta để lấy lòng, có tiến bộ. Trang Phàm tràn đầy quyết tâm, nhất định phải làm việc chăm chỉ để giúp sếp ghi điểm.

"Cộc cộc cộc!"

Hạ Đồng và Trường Tuế, một người một mèo đang nằm trên giường lướt video. Nghe tiếng gõ cửa, Hạ Đồng lật người ngồi dậy. Lúc này, trong Thông Thiên Quan ngoài anh ra còn ai vào đây gõ cửa phòng cô nữa?

"Tôi mua trà sữa cho cô, có muốn uống không?"

Hạ Đồng có chút d.a.o động.

"Tôi để trà sữa ở cửa, cô tự ra lấy nhé."

Hạ Đồng lăn khỏi giường, chạy nhanh ra mở cửa: "Làm gì có ai như anh chứ, ngoài cửa không có bàn, anh định để trà sữa của tôi xuống đất à?"

Lâm Thiên Thanh tỏ vẻ vô tội đáp: "Thì treo lên tay nắm cửa cho cô."

Hạ Đồng lúc này dùng một tông giọng mà chính cô nghe cũng thấy sến súa hỏi: "Thế sao anh không mang vào cho tôi?"

"Tôi có thể vào sao?"

"Được mà."

Hạ Đồng muốn tỏ ra dè dặt một chút, nhưng đáng tiếc cái miệng lại không nghe theo sự chỉ huy của bộ não.

Cô muốn vớt vát lại chút thể diện, liền giả vờ phàn nàn: "Thời tiết nóng thế này, sao anh lại mua khoai môn trân châu chứ? Món này là để uống mùa đông, mùa hè phải uống trà hoa quả mới đúng."

"Lần sau tôi sẽ mua trà hoa quả cho cô."

Thái độ này được đấy, Hạ Đồng hài lòng mở cửa: "Anh vào đi."

Được sự cho phép của Hạ Đồng, Lâm Thiên Thanh một lần nữa lên lầu sáu. Dưới ánh nắng, Thần Đồng Mộc trông vô cùng tràn đầy sức sống.

"Á!"

Hạ Đồng vừa quay người, Trường Tuế đã lao thẳng về phía ly trà sữa trên tay cô. Cô lùi lại một bước, loạng choạng đứng không vững, Lâm Thiên Thanh đứng phía sau đã kịp thời đỡ lấy cô.

"Trường Tuế, mày muốn ăn đòn đúng không? Lao cái gì mà lao, muốn lao thì tự vào rừng mà bắt chim đi."

"Meo meo..."

Trường Tuế nhìn ly trà sữa với vẻ khao khát, Hạ Đồng cảnh giác ôm lấy: "Chỉ có một ly thôi, là của tao, muốn uống thì tự đi mà mua."

Con mèo nhỏ kêu lên đầy đáng thương, mèo con thì làm gì có tiền cơ chứ.

"Thế thì mày bảo Vu Mộc mua cho, Vu Mộc bán đào kiếm được khối tiền đấy."

Khóe miệng Lâm Thiên Thanh sắp cong lên tận trời xanh rồi. Sao cô có thể đáng yêu như vậy chứ, đi cãi nhau với cả một con mèo, mà một tay vẫn còn nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh.

Hạ Đồng nhìn thấy nụ cười của Lâm Thiên Thanh, cô cũng phát hiện ra mình đang nắm c.h.ặ.t lấy tay anh, làm tay áo sơ mi của anh nhăn nhúm hết cả lại.

"Cái đó... xin lỗi nhé, tôi không cố ý đâu." Hạ Đồng vội buông tay, vỗ vỗ tay áo anh để cố làm phẳng vết nhăn.

Lâm Thiên Thanh thuận thế nắm lấy tay cô: "Không sao đâu."

Hạ Đồng cười thầm vì cảm thấy không đúng, không phải cười thầm nữa, cô cười đến mức hở cả lợi ra luôn rồi: "Lâm Thiên Thanh, có phải anh thích tôi không?"

Lúc ở trên xe cô đã muốn hỏi rồi. Cô là người không thích kiểu mập mờ, không thích thì từ chối, thích thì phải nói cho rõ ràng minh bạch.

"Đúng, tôi thích em."

Những kẻ lão luyện trong tình trường thường chỉ ám chỉ chứ không nói rõ, kiểu nửa đẩy nửa đưa, không tỏ tình cũng không từ chối. Nhưng đó không phải là anh, cũng không phải là cô. Cô đã hỏi thì anh muốn nói cho cô biết một cách thật rõ ràng.

"Hì hì hì." Hạ Đồng cười ngô nghê.

Anh đưa tay xoa đầu cô: "Trẻ măng mà đã rụng tóc rồi."

Hạ Đồng cáu, né ra không cho anh chạm vào: "Anh mới rụng tóc ấy, anh mới bị hói ấy."

"Hạ Đồng, hai đứa đang làm cái gì thế hả?"

Một tiếng gầm vang lên khiến Hạ Đồng suýt chút nữa nhảy dựng: "Cha!"

Vương Đại Vĩ trợn tròn mắt: "Lâm Thiên Thanh, thằng nhóc này, cậu dám nắm tay con gái tôi? Thằng nhóc này, tôi phải đ.á.n.h c.h.ế.t cậu..."

"Làm gì mà sồn sồn lên thế, người ta yêu đương chính đáng, nắm tay nhau thì đã sao?" Hạ Lâm vội vàng ngăn cản.

"Vợ ơi." Vương Đại Vĩ ấm ức.

Hạ Lâm thản nhiên nhìn hai người trẻ tuổi một cái. Hạ Đồng vội vã hất tay Lâm Thiên Thanh ra, anh liền ôn hòa và cung kính chào một tiếng: "Cháu chào chú, chào cô. Cháu và Hạ Đồng đúng là đang..."

"Dừng lại! Câm miệng! Tôi không muốn nghe!" Vương Đại Vĩ suy sụp.

Hạ Đồng cười gượng gạo: "Cha, con cũng sắp tốt nghiệp đại học rồi, yêu đương thì có gì đâu ạ."

Vương Đại Vĩ định nói gì đó nhưng bị một ánh mắt của Hạ Lâm lườm cho phải nuốt ngược vào trong.

Bình Luận (0)
Comment