Cổ Trạch Thông Địa Phủ - Tây Lương Miêu

Chương 96

"Bà chủ Hạ có tình hình đặc biệt, có các điểm học phần khác cộng thêm, cho dù không có luận văn tốt nghiệp cũng có thể lấy được bằng." Chuyện này Trần Phán Phán rất rõ ràng, vì cô ấy là người liên hệ với phía nhà trường.

Hạ Lâm lập tức hiểu ra, nhìn chằm chằm con gái với ánh mắt sắc lẹm như tia chớp: "Vậy nên con chưa viết gì đúng không?"

Hạ Đồng cầu cứu, Trần Phán Phán lập tức nói: "Trước khi đến hạn tốt nghiệp, vẫn còn cơ hội để chọn lại đề tài và viết luận văn."

Hạ Đồng giơ tay ra thề: "Ngày mai con sẽ đến trường hỏi giáo viên."

Hạ Lâm mới tạm hài lòng: "Dám lãng phí tiền học của mẹ đã đóng, con nhóc này cứ đợi đấy đi."

Đại gia, Chủ nhân Thông Thiên Quan, Hạ Đồng: ... Con trả lại gấp đôi tiền học phí cho mẹ có được không?

Sáng sớm hôm sau, cửa lớn mở ra, Hạ Đồng ủ rũ ra khỏi cửa. Đám người Vệ Trịnh, Lý Nhạc, Hình Què vội vàng chào đón.

"Bà chủ Hạ, ngài làm chúng tôi đợi khổ quá, cuối cùng cũng thấy ngài một lần rồi."

"Ngài không thể làm việc như vậy được, có lợi lộc gì chỉ nghĩ đến người thân bạn bè là không xong đâu."

"Đúng thế đúng thế, ngài nhìn xem thời gian qua, ta thấy người ra vào Thông Thiên Quan toàn là người quen của ngài, còn những người không quen như chúng ta thì không cho vào?"

"Đúng vậy, chúng ta đâu phải không có tiền."

"Không cho họ vào thì cũng phải cho ta vào chứ, đồ đệ của ta là Lý Huyền Thanh mà!"

Lý Nhạc hét lên đầy tự hào, mấy ông lão khác lườm ông ta một cái, ông già này thì dạy được đồ đệ tốt gì chứ.

Nhắc đến Lý Huyền Thanh, dạo này mấy người họ đều chạy đôn chạy đáo bên ngoài, giúp Cục Hành Động Đặc Biệt làm việc, hiếm khi trở về đây.

Hạ Đồng bị họ làm cho phiền lòng nên vẫy vẫy tay, giải trừ ngăn cản của cửa lớn: "Các ông muốn vào thì vào đi."

Mấy ngày qua Hạ Đồng bận nghiên cứu b.út ký, luyện tập kiểm soát linh lực, lại còn phải học môn Lôi Âm Quyết siêu khó nên mới không muốn bị người lạ làm phiền. Vì vậy ngoài việc tiếp đón ma quỷ dưới Địa Phủ đến, thì người sống ngoài những khách thuê dài hạn như ông cháu Lâm Tân Dân ra, cô không tiếp ai khác cả.

Vương Khiết Nghi khoác tay cô: "Yên tâm, luận văn cử nhân thôi mà, không khó đâu."

"Nói không khó thì cũng không đúng, mình chỉ thấy phiền thôi, tìm tài liệu phiền, kiểm tra trùng lặp còn phiền hơn." Hạ Đồng thở dài.

"Cha, cha không đưa con đi à?" Hạ Đồng thấy cha lên xe định chạy đi thì vội vàng tiến tới.

"Cha với con không cùng đường, đưa con đi thế nào được? Tiểu Lâm sắp vào thành phố làm việc, bảo cậu ấy đưa các con đến trường đi."

Hạ Đồng quay đầu nhìn Lâm Thiên Thanh, quay lại thì cha cô đã lái xe chạy mất tiêu rồi.

Từ bao giờ mà quan hệ lại thân thiết thế này? Người ta là một đại tư bản lớn như vậy, mà cha cô là chủ một siêu thị nhỏ lại gọi người ta là "Tiểu Lâm".

"Hạ Đồng, mau đi thôi."

Bên kia Vương Khiết Nghi và Lưu Tiêu đã lên xe, Hạ Đồng đeo túi nhỏ vội vàng chạy qua.

"Cậu ngồi ghế phụ đi." Hạ Đồng muốn ngồi ghế sau, tay chưa kịp chạm vào cửa xe đã thấy Vương Khiết Nghi nhanh ch.óng đóng cửa sau lại.

Sau khi lên xe, Lâm Thiên Thanh quay đầu nhìn dây an toàn của cô. Hạ Đồng vô thức kiểm tra lại một lần, dây an toàn đã được thắt chỉnh tề.

Xe lăn bánh, không có tiếng trò chuyện, cũng không có tiếng nhạc. Hạ Đồng kéo kéo dây an toàn trước n.g.ự.c, không hiểu sao không khí có chút gượng gạo.

Nhìn gương chiếu hậu, hai người phụ nữ không có nghĩa khí kia đang chơi điện thoại rất vui vẻ, ngón tay lướt nhanh thoăn thoắt, không biết đang nhắn tin với ai.

Được rồi, cảm thấy gượng gạo chỉ có mình cô thôi.

Ding Ding.

Hạ Đồng cầm điện thoại lên, Vương Khiết Nghi gửi cho cô một tấm ảnh, Hạ Đồng vô thức thốt lên một câu "Vãi".

Chiếc xe đạp phanh khựng lại, người trong xe vô thức đổ về phía trước.

"Xin lỗi, có một chiếc xe ở làn bên cạnh lách qua." Giải thích một câu xong, Lâm Thiên Thanh mới quay đầu lại. Hạ Đồng theo phản xạ úp màn hình điện thoại vào n.g.ự.c, giống như một con thỏ nhỏ, cảnh giác nhìn anh một cái.

Có phải muốn xem trộm điện thoại của cô không?

Khóe miệng Lâm Thiên Thanh hơi nhếch lên, đèn xanh rồi, xe lại khởi động.

Hạ Đồng vội vàng chuyển trang điện thoại, nhưng tiếc là vô ích. Lưu Tiêu, cô nàng hám trai này đã dùng giọng điệu giả bộ hiểu biết nhưng không giấu nổi sự phấn khích: "Mẹ ơi, Hạ Đồng cậu mau xem tấm ảnh mình gửi cho cậu nè, chơi bóng rổ đẹp trai thế không biết, lúc vén áo lau mồ hôi còn đẹp hơn. Ôi, cơ bụng kìa."

Hừm... lần này không cần giấu màn hình nữa, Lâm Thiên Thanh cũng biết cô vừa xem cái gì.

"Oa, thật sự là cơ bụng tám múi luôn kìa!"

"Đúng là thiên tuyển chi t.ử, nghe nói phần lớn mọi người bẩm sinh chỉ có sáu múi thôi!"

"Hạ Đồng, cậu em này trước đây có phải đã từng theo đuổi cậu không?"

Lưu Tiêu phấn khích truy hỏi: "Còn có chuyện này nữa hả?"

Vương Khiết Nghi vội vàng gật đầu: "Chuyện năm ngoái, hóa ra cậu em này luôn cố tình tìm cách giả vờ tình cờ gặp Hạ Đồng. Tết Dương lịch năm ngoái còn hẹn Hạ Đồng đi đón năm mới, Hạ Đồng không đồng ý. Sau đó Hạ Đồng cứ xin nghỉ không đến trường, bọn mình cũng quên béng chuyện này luôn."

"Trong nhóm nói cậu em này tên Lục Viễn, là sinh viên năm nhất à?"

"Đúng, học ngành tài chính."

Bình Luận (0)
Comment