Cổ Trạch Thông Địa Phủ - Tây Lương Miêu

Chương 82

Chúc Nguyện ăn no uống say, bụng căng tròn nên phải ngồi một lát, sau đó lại đứng dậy đi dạo trong sân, nghỉ ngơi hơn một tiếng. Lúc này trăng đã lên cao giữa trời rồi.

Tưởng Phương có hơi sốt ruột, Chung Ý nhìn ra sự lo lắng: “Đừng vội, Đại sư Chúc trông tuổi nhỏ vậy thôi chứ làm việc vẫn rất đáng tin.”

Lý Huyền Thanh và Lý Phác Nhất đã xem nửa ngày cũng biết Tưởng Phương tìm Chúc Nguyện chắc chắn vì chuyện gì đó, nghe đến đây liền vội vàng nói: “Có chuyện gì giải quyết không được thì cứ để bọn ta tham khảo ý kiến một chút?”

“Đúng, ta đến từ Trùng Dương Cung, Trùng Dương Cung chắc cậu biết chứ, đạo quán nổi tiếng lẫy lừng đấy. Bọn ta nói thứ nhất không ai dám nói thứ hai.”

Lý Huyền Thanh trừng mắt: “Ngọc Thanh Quan bọn ta nói thứ hai không ai dám nói thứ nhất.”

Lý Phác Nhất khinh thường: “Bọn ta là số 1 các người là số 2, không phải vừa hay sao, tranh giành cái gì.”

Tưởng Phương không có tâm trạng nghe họ cãi nhau, lặng lẽ quan sát đứa trẻ vừa đi vòng quanh sân.

Tiêu hóa xong, Chúc Nguyện thoải mái vỗ vỗ bụng nói với Tưởng Phương: “Lấy cái thứ treo trên cổ anh cho ta xem.”

“Không được!”

Cha mẹ Tưởng Phương vội vã đuổi theo đến đang nhảy dựng lên ở cổng: “Tưởng Phương con quên lời đại sư nói rồi sao? Cái bài vị quỷ đó không thể tháo xuống.”

Tưởng Phương nắm lấy bài vị, hạ quyết tâm: “Cha mẹ, con muốn tiễn nó đi, như vậy không tốt à?”

“Con sợ gì, tiểu quỷ sẽ không hại con, chỉ có lợi cho con thôi.”

“Nhưng mà…” Tưởng Phương giằng co: “Con không thể ích kỷ giam nó trong bài vị quỷ như vậy, nó nên đi đầu thai.”

“Nó sẽ không bận tâm đâu.”

“Tại sao lại không bận tâm? Chúng ta lại không biết ý muốn của nó.”

Cha mẹ Tưởng Phương lo lắng mồ hôi nhễ nhại nhưng không biết vì sao cứ không vào được, cái cổng lớn này làm sao vậy, lắp cửa kính vô hình gì đó à?

Người thô kệch như Hạ Đồng cũng thấy không ổn, những người khác xem chắc chắn cũng nhận ra.

Chúc Nguyện hất cằm một cái: “Ngài dẫn họ vào đi.”

Hạ Đồng đang suy nghĩ, thấy tiện tay nen đã kéo cha mẹ Tưởng Phương vào. Họ vừa vào đã xông đến trước mặt Tưởng Phương: “Thằng bé ngốc này, mẹ là mẹ con còn có thể hại con sao? Đi, về với mẹ trước, mẹ nói chuyện t.ử tế với con.”

Tưởng Phương không muốn đi, cậu ấy đã hạ quyết tâm, bất kể tốt xấu, hôm nay nhất định phải giải quyết chuyện này.

Cha Tưởng thở dài: “Bà đừng giấu con nó nữa, cứ nói cho nó biết đi.”

Mẹ Tưởng không kìm được ôm mặt khóc rống: “Con không phải từng đặc biệt đi hỏi đại sư rồi sao, tiểu quỷ của Vương Hâm nuôi đã hại người, nhưng tại sao tiểu quỷ con nuôi lại không hại con.”

“Nó là em trai con, là em trai con đó!”

“Nó chỉ giúp con, sẽ không hại con đâu!”

Tưởng Phương sững sờ, mẹ cậu ấy đang nói cái gì vậy? Tiểu quỷ này là em trai cậu ấy? Em trai ruột?

Cha Tưởng bất đắc dĩ: “Hai năm trước mẹ con m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý muốn, đi bệnh viện kiểm tra nói đứa bé không khỏe nên không thể giữ. Thế là, cha và mẹ con muốn bỏ đứa bé.”

“Tại sao cha mẹ không nói cho con biết?” Tưởng Phương lúc này gần như nghi ngờ cuộc đời, không thể chấp nhận tiểu quỷ mà mình nuôi lại là em trai ruột của mình.

Nói kiểu gì vậy? Lúc đó một bộ phim thanh xuân và một bộ phim cổ trang thần tượng của Tưởng Phương đều bị ném đá. Những lời mời chương trình tạp kỹ khác, tài nguyên thương mại đều không tìm đến cậu ấy nữa. Đang ở thời kỳ thấp điểm của sự nghiệp, cha mẹ Tưởng đều không muốn vì đứa bé ngoài ý muốn đến rồi lại chắc chắn không giữ được này mà làm con trai phiền lòng.

Sau đó, mẹ Tưởng nghe người ta nói, có ngôi sao đi Đông Nam Á tìm đại sư thỉnh tiểu quỷ, nuôi tiểu quỷ có thể giúp ích cho sự nghiệp. Thế là mẹ Tưởng nảy sinh ý định, tiểu quỷ bên ngoài không biết tốt xấu, làm sao tốt bằng con ruột.

Tốn một khoản tiền lớn, mẹ Tưởng đi Đông Nam Á phá thai, là t.h.a.i nhi nam, bà ấy nén đau lòng thỉnh đại sư biến đứa con thứ hai c.h.ế.t yểu thành tiểu quỷ gửi cho con trai lớn.

Tưởng Phương sụp đổ: “Nhưng mà, đó cũng là con của cha mẹ, là em ruột của con mà. Cho dù c.h.ế.t yểu cũng nên tiễn nó đi, tại sao phải giam nó trong một tấm bài vị gỗ.”

Chúc Nguyện cười lạnh: “Em trai anh không thể làm thành tiểu quỷ, anh nuôi tiểu quỷ khác thì được sao?”

Tưởng Phương nước mắt lã chã, cười khổ nói: “Đại sư Chúc nói đúng, là tôi, là tôi quá giả tạo rồi!”

Lau khô nước mắt, Tưởng Phương không chút do dự tháo bài vị quỷ xuống giao vào tay Chúc Nguyện: “Xin Đại sư Chúc giúp tôi.”

“Không được!”

“Con trai, không có sự giúp đỡ của em trai con, sự nghiệp của con phải làm sao.”

Tưởng Phương không kìm được lại muốn khóc, cậu ấy thật sự thích nghề diễn viên, yêu thích diễn xuất. Nhưng nếu cơ hội diễn xuất phải đổi bằng cái giá giam cầm em trai thì cậu ấy thà không cần những cơ hội đó.

Cứ coi cậu ấy giả tạo đi, chỉ khi d.a.o rơi vào chính mình mới thực sự biết đau.

Một tiểu quỷ ngoan ngoãn mà thôi, không phải những con ác quỷ bị luyện chế, Chúc Nguyện dễ dàng phóng thích tiểu quỷ ra khỏi bài vị quỷ.

Trong màn đêm mờ ảo, ánh sáng đỏ yếu ớt lướt qua trên bài vị quỷ, một em bé tr*n tr**ng rơi vào tay Chúc Nguyện, thân hình nhỏ bé gầy yếu vẫn còn dính m.á.u, dây rốn trên bụng còn chưa cắt.

“Ô ô…”

Bình Luận (0)
Comment