Cổ Trạch Thông Địa Phủ - Tây Lương Miêu

Chương 80

Chiều cao của Đào Yêu khoảng một mét, ôm một cái chân giò lớn gặm đặc biệt say sưa: “Con người các ngươi thật không biết xấu hổ, lớn từng này rồi còn không rời được mẹ.”

“Hừ, tuổi của ta quy đổi thành tuổi của yêu tinh các ngươi thì còn nhỏ lắm, một con yêu quái nhỏ vài trăm năm như ngươi có tư cách gì cười nhạo ta.”

Thôi, quả nhiên không có tư cách cười nhạo.

Hạ Đồng khẽ hừ một tiếng, xoa xoa Trường Tuế: “Ngươi là cây mà còn biết nói, Trường Tuế là mèo, sinh ra đã có lưỡi, sao vẫn chưa biết nói nhỉ?”

“Ta là cây thì sao, cha ta là kẻ đứng đầu Tứ Đại Yêu Vương đó.”

“Chà, không xưng phụ vương nữa à?”

“Ta ở nhân gian, tạm thời không cần tuân thủ quy tắc trong nhà.” Vu Mộc cũng nhận ra lời nói của mình không giống người ở đây, vài ngày qua cậu ta đã sửa lại được cách nói chuyện.

Vu Mộc nói: “Trường Tuế vẫn là một yêu quái nhỏ, huyết mạch chắc có nguồn gốc nhất định, xem tướng cũng không phải yêu quái tạp chủng bình thường, yêu quái tạp chủng bình thường tuyệt đối không đến được Thông Thiên Quan, chúng sẽ bị những lão yêu quái kia ăn thịt ngay trong Vạn Cổ Lâm rồi.”

Hạ Đồng vuốt nhẹ một cái: “Ta đoán cũng vậy, Trường Tuế thông minh lắm.”

“Meo…”

Trường Tuế dịu dàng cọ cằm vào Hạ Đồng, Hạ Đồng cảm thấy nhột, cười ngửa đầu muốn tránh ra.

Vừa ăn xong bữa trưa, Hạ Đồng đã thấy buồn ngủ, cô ngáp ngắn ngáp dài lên lầu, Vu Mộc ăn no uống say cũng lắc lư đi theo cô.

“Vu Mộc, mai để dành mười quả đào lớn cho ta nha, ta mua một thùng món cay cho ngươi.” Lý Hạo Nhiên nhiệt tình chào hỏi Vu Mộc.

“Được nha.”

“Đạo quán bọn ta có nhiều người, ta muốn hai thùng, ngươi muốn ăn gì tùy ngươi chọn.”

Vu Mộc bĩu môi: “Ngọc Thanh Quan các ngươi có thứ gì tốt đâu, ta không thích uống trà.”

Lý Huyền Thanh nghẹn lời: “Vậy ta bỏ tiền mua.”

“Ta đâu cần tiền.”

Vu Mộc nhờ vị trí đặc biệt của chậu hoa trên lầu sáu, tốc độ tu hành nhanh ch.óng một ngày nghìn dặm, linh lực rất đầy đủ. Hạ Đồng ngại chiếm lợi của Vu Mộc quá nhiều, mỗi ngày thu một lượng đào nhất định, số đào còn lại để cậu ta tự mình quyết định.

Vu Mộc rất biết điều, hiểu rõ mình đang ở nhờ, Hạ Đồng khách sáo, cậu ta cũng khách sáo nên đào đều để dành cho Hạ Đồng. Trừ khi đám Lý Hạo Nhiên cần mua cho người thân trong nhà, mới phải dùng đồ ăn đổi với cậu ta, nhờ vậy cậu ta mới đổi một chút cho họ.

Hạ Đồng vừa đi vừa hỏi: “Người ăn đào của ngươi có lợi, ma quỷ ăn có được không?”

“Ăn được chứ, thứ tốt không phân biệt người và ma quỷ đâu.”

“Vậy phạm vi bán đào của ngươi rộng đó nha.” Tối nay thuyền trưởng sẽ đến, đến lúc đó có thể bán một ít cho những con ma kia.

Lên đến lầu, Vu Mộc quen đường quen lối tự mình chui vào chậu hoa lớn, đất rơi ra xung quanh chậu hoa, cậu ta tự động nhặt lên bỏ vào chậu.

Một cơn gió thổi qua, lá đào trên cành phát ra tiếng sột soạt, Vu Mộc giống như đang ngủ.

Gió đổi hướng bay về phía sau Vu Mộc, nhẹ nhàng v**t v* lá cây của Thần Đồng Mộc, lá cây xanh ngọc lay động, rồi lăn lóc chạy vào cửa sổ mở rộng, trên bàn gỗ cạnh cửa sổ v**t v* cây cổ cầm đặt trên bàn làm dây đàn cũng khẽ rung.

Bên trong bàn gỗ, một người một mèo đang ôm nhau ngủ say.

Gió cuối xuân, không lạnh không nóng thổi rất dễ chịu làm dễ ngủ. Không có chuyện nhàn rỗi vướng bận trong lòng, Hạ Đồng ngủ đến hơn năm giờ mới tỉnh.

Cổng lớn có khách đến vẫn đang đợi cô dẫn vào.

“Chung Ý, lâu rồi không gặp.”

Chung Ý cười nói: “Bà chủ Hạ khỏe chứ, lâu rồi không gặp.”

Hạ Đồng dẫn Chung Ý vào: “Hôm nay anh đến làm gì?”

“Nghe ông chủ tôi nói mấy ngày nay các cô đang bán đào. Hôm nay vừa hay tôi đang rảnh nên qua mua một ít.”

“Vậy hôm nay anh mua không được đâu, đợi sáng mai đi.”

“Vậy được. Thật ra, ngoài mua đào thì tôi còn một chuyện nữa, Đại sư Chúc có ở đây không?”

“Ở trên lầu đó.”

“Tôi đi tìm cậu ấy.”

Chung Ý có một người bạn tên là Tưởng Phương, cũng là diễn viên. Tuy không phải siêu sao hạng A nhưng cũng tạm coi là diễn viên hạng A. Hai năm trước có ra mắt một bộ phim đô thị, một bộ phim điệp chiến. Dựa vào hai bộ phim này đã chuyển mình từ tiểu sinh lưu lượng thành diễn viên thực lực, bây giờ phát triển cũng không tệ.

“Cậu ấy nuôi tiểu quỷ à?”

Chung Ý gật đầu: “Hai năm trước cậu ấy thỉnh từ Đông Nam Á về, mỗi năm phải tốn một khoản tiền lớn cho vị đại sư đó, trước đây cậu ấy cảm thấy nuôi tiểu quỷ cũng không có hại gì lớn.”

Sau khi tin đồn tiểu quỷ được nuôi của Vương hâm bị phản phệ đã lan truyền một thời gian trước, Tưởng Phương đặc biệt tìm Chung Ý hỏi thăm, Chung Ý liền kể cho cậu ấy nghe.

Tưởng Phương có ý định trả tiểu quỷ lại, ai ngờ vị đại sư đó không nhận, còn đòi một khoản tiền lớn từ Tưởng Phương.

“Bây giờ cậu ấy muốn làm thế nào?”

“Cậu ấy muốn tiễn tiểu quỷ đi.” Chung Ý ngừng lại một chút rồi mới nói: “Mặc dù cậu ấy nuôi tiểu quỷ, nhưng tiểu quỷ đó chưa từng hại người. Nếu có thể, cậu ấy muốn nhờ cô giúp đỡ, để tiểu quỷ đầu t.h.a.i vào nơi tốt, tốn bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề.”

Chúc Nguyện lạnh lùng nói: “Tiểu quỷ có thể đầu t.h.a.i vào nơi tốt thì không nói chắc được, anh nói cũng không được đâu. Phải xem tiểu quỷ đó có tạo nghiệt hay không.”

Bình Luận (0)
Comment