Chiếm Làm Của Riêng - Nhất Chỉ Hoa Giáp Tử

Chương 134

Ngoại truyện 9. Một thế giới khác (4)

Kỳ thi giữa kỳ kéo dài ba ngày đến đúng như dự kiến, bầu không khí thư thái dễ chịu trong suốt kỳ đại hội thể thao hoàn toàn tan biến. Thương Doanh và các bạn cùng phòng đều căng thẳng tột độ, buổi tối quay về ký túc xá vẫn sẽ bật đèn bàn, mở bàn xếp ra, vùi đầu ôn tập môn thi tiếp theo.

Đợi đến khi tiếng chuông kết thúc môn thi cuối cùng vang lên, mọi người trở về lớp học sắp xếp lại bàn ghế. Sự căng thẳng tích tụ suốt ba ngày qua hoàn toàn bùng nổ, lúc này mới bắt đầu than ngắn thở dài.

"Trường học tổ chức đại hội thể thao trước là sợ chúng ta thi xong không cười nổi nữa đúng không!"

"Câu cuối cùng mình lại tính sai rồi! Á á á!"

"Mình muốn người Tây chết!"

Tiếng thảo luận ồn ào tràn ngập khắp phòng học, thỉnh thoảng có người ghé lại hỏi đáp án của Thương Doanh, cô đều lần lượt trả lời toàn bộ.

Người đến hỏi lựa chọn môn tiếng Anh là nhiều nhất, các môn khác không phải câu nào cô cũng làm đúng, chỉ có thể dùng để tham khảo. Nhưng điểm tiếng Anh của cô thỉnh thoảng chỉ bị trừ một hai điểm ở phần viết văn, còn những lúc khác ngay cả chút xíu điểm này cũng không bị trừ.

Đợi bàn học trở về vị trí cũ, Thương Doanh ngồi trên ghế, từ từ xòe lòng bàn tay ra.

Mấy ngày trôi qua, vết thương trong lòng bàn tay cũng dần kết vảy, lành lại, giờ chỉ còn sót lại một vệt mờ nhạt. Tuy nhiên, cảm giác mềm mại từ đôi môi của Lâu Chiếu Ảnh vẫn rõ rệt như cũ, mãi không tan đi.

"Thương Doanh, vết thương của cậu lành hẳn chưa?" Bạn cùng bàn Thu Hân thấy Thương Doanh đang thẩn thờ, ghé sát quan tâm hỏi một câu.

Thương Doanh hoàn hồn, cô vô thức cuộn các đốt ngón tay lại, lặng lẽ che đi dấu môi vô hình.

Khóe môi cô nở nụ cười nhẹ, nói: "Cũng gần lành rồi."

"May mà cơ địa cậu không phải cơ địa sẹo." Thu Hân lật mở sách bài tập, hừ nhẹ một tiếng, "Mình không cho phép đôi bàn tay đẹp đẽ này của cậu có sẹo đâu."

Thương Doanh bật cười: "Mình biết rồi."

Cô khẽ mím môi, ánh mắt rơi vào khuôn mặt nghiêng của bạn cùng bàn, hỏi: "Thu Hân, cậu đã có ý định chọn ban tự nhiên hay xã hội chưa?"

Thu Hân nghe vậy cũng nhìn cô, lắc đầu: "Vẫn chưa nghĩ kỹ, Chính - Sử - Địa khó học thuộc quá, nhưng dường như Lý - Hóa - Sinh của mình cũng bình thường..." Thành tích của cô ấy đặt ở các trường khác trong tỉnh đều đủ sức vào lớp chọn, nhưng nơi cô đang ở hiện tại là trường Trung học Liễu Thành với sự cạnh tranh khốc liệt nhất.

Cô nhìn Thương Doanh, hỏi ngược lại: "Còn cậu nghĩ kỹ chưa?"

"Tự nhiên." Câu trả lời của Thương Doanh rất khẳng định. Giữa đôi lông mày cô vô thức nhuốm một tầng ưu phiền: "Nhưng mà... khó vào lớp 1 quá."

"Mình tin cậu! Thương Doanh!" Thu Hân nắm tay, ánh mắt sáng rực, "Như vậy cậu chính là 'mối quan hệ' của mình ở lớp chọn rồi."

Thương Doanh tháo nắp bút bi, cũng mở sách bài tập trước mặt ra: "Mình sẽ cố gắng."

Chưa kịp làm câu nào, giáo viên chủ nhiệm đã khoanh tay đi vào.

Ánh mắt cô ấy quét qua nhóm học sinh trong lớp, thở dài: "Các thầy cô chấm bài rất nhanh, ngày mai sẽ công bố thành tích. Chắc hẳn trong lòng các em cũng tự hiểu rõ, vậy cô cũng không nói nhiều nữa."

Lời này vừa thốt ra, cả lớp vang lên tiếng than khóc thảm thiết, ai nấy đều trưng ra bộ mặt đau khổ. Thương Doanh không có biểu cảm gì, cách kỳ thi cuối kỳ còn hai tháng, thời gian để cô nỗ lực không còn nhiều.

Một lát sau, tiết tự học này kết thúc, mọi người có mười phút nghỉ giải lao/ Thương Doanh vẫn đang làm bài tập trước mắt, ngòi bút không dừng lại, cũng không ngẩng đầu lên.

Đúng lúc này, bạn học ngồi ở cửa lên tiếng gọi tên cô: "Thương Doanh! Có người tìm cậu này!"

Không chỉ mình cô nhìn ra cửa, không ít người ở lớp 12 cũng theo tiếng gọi đó mà nhìn qua.

NgườiMà người đang đứng ngoài cửa, là Lâu Chiếu Ảnh của lớp 1.

Hai ngày nay Liễu Thành đang lất phất mưa phùn, Lâu Chiếu Ảnh đã khoác thêm áo khoác đồng phục.

Chiếc áo khoác được cô mặc trông rất thanh tú, cô mỉm cười đứng đó, giống như một cái cây sạch sẽ, cao ráo trong màn sương mưa.

Trong ánh mắt kinh ngạc của các bạn học, Thương Doanh đứng dậy đi ra cửa.

Cô và Lâu Chiếu Ảnh đứng cạnh nhau trên hành lang, cô hơi nghiêng đầu, cố gắng để giọng mình nghe thật bình thản: "Sao cậu lại đến đây?" Hai lớp cách nhau một cả tầng lầu.

"Mình đến xem vết thương của cậu." Giọng điệu Lâu Chiếu Ảnh đầy vẻ quan tâm.

Thương Doanh ngoan ngoãn xòe lòng bàn tay: "Đã không còn gì nữa rồi."

Nhưng khi tầm mắt của Lâu Chiếu Ảnh rơi lên đó, vết thương vào khoảnh khắc này lại hơi ngứa ngáy.

Đầu ngón tay cô khẽ động, đang định thu tay về, Lâu Chiếu Ảnh lại vào lúc này nâng cổ tay lên, nhẹ nhàng đặt một viên kẹo vào lòng bàn tay cô.

"Thi cử khổ quá, ăn viên kẹo cho ngọt một chút."

Lâu Chiếu Ảnh nhanh chóng hạ tay xuống, cô nhìn vào mặt Thương Doanh, đưa ra lời mời: "Thương Doanh, kỳ nghỉ tuần này chúng mình vẫn đến phòng tự học chứ?"

"... Có phòng tự học nào riêng tư hơn không?" Thương Doanh nắm chặt viên kẹo, cũng buông tay xuống.

"Phòng tự học công cộng không tiện thảo luận kỹ bài vở." Ở phòng tự học công cộng nói chuyện phải ghé lại rất gần, khoảng cách này đối với cô có chút nguy hiểm.

Lâu Chiếu Ảnh nghe vậy, gật đầu: "Vậy để mình quay lại hỏi Nguyễn Thư Ý, cậu ấy là bạn mình."

"Được."

Hành lang ngày càng có nhiều ánh mắt hướng về phía họ, Lâu Chiếu Ảnh nhận ra Thương Doanh có chút không tự nhiên, bèn chỉ về hướng cầu thang, dịu dàng nói: "Vậy giờ mình về nha."

"Lâu Chiếu Ảnh."

"Hửm?"

Thương Doanh một lần nữa nghiêm túc nói: "Mình sẽ cố gắng, để cậu không cần phải đặc biệt rời khỏi lớp đến tìm mình nữa."

Nghe lời này, Lâu Chiếu Ảnh khẽ cười.

Cô thực sự không nhịn được phải đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu Thương Doanh: "Mình biết mà."

Cảnh tượng này lọt vào mắt nhiều người, cho đến khi bóng dáng Lâu Chiếu Ảnh biến mất ở hành lang trước lớp 12, vẫn có một bộ phận người chưa kịp hoàn hồn. Mọi người vào trường bấy lâu nay, đều biết tính tình Lâu Chiếu Ảnh ôn hòa, chào hỏi cô thì cô sẽ đáp lại, nhưng chưa ai thấy cô thân thiết với ai như thế này bao giờ.

Các bạn cùng phòng của Thương Doanh càng thêm chấn động.

Sau khi về ký túc xá vào buổi tối, người bạn cùng phòng trước đó từng hỏi Thương Doanh có muốn làm bạn với Lâu Chiếu Ảnh không, đã vô cùng tò mò: "Thương Doanh, giờ cậu và Lâu Chiếu Ảnh... là bạn à?"

"Từ trước đã vậy rồi." Thương Doanh đưa ra câu trả lời của mình.

"OMG! Vậy mà trước đây giấu kỹ thật đấy!"

"Cũng không hẳn, chỉ là gần đây mới..." Thương Doanh hơi khựng lại, cẩn thận cân nhắc từ ngữ, "Nhận ra nhau? Nhưng thời gian xa cách lâu quá rồi."

Bạn cùng phòng không hỏi thêm nữa, chuyển sang thở dài đau khổ: "Sáng mai là có điểm thi giữa kỳ rồi! Làm sao bây giờ!"

Thứ Năm, nhà trường nhanh chóng công bố thành tích kỳ thi giữa kỳ lần này.

Thương Doanh đứng thứ 2 của lớp 12, xếp hạng 79 toàn khối, môn tiếng Anh không ngoài dự đoán lại đạt điểm tuyệt đối, cùng xếp hạng nhất toàn khối với vài người nữa, trong đó có cả Lâu Chiếu Ảnh.

Mà bảng danh sách một trăm người đứng đầu khối sẽ được dán ở bảng thông báo dưới tòa nhà dạy học, mỗi khi đi ngang qua cô đều dừng bước.

Cô nhìn vào cái tên đứng đầu bảng, rồi nhìn sang thứ hạng của mình ở tờ thứ hai, ánh mắt càng thêm kiên định.

Thoắt cái, thời gian đã đến sáng Chủ nhật.

Thương Doanh đeo ba lô đi xe buýt đến địa điểm mới đã hẹn với Lâu Chiếu Ảnh, đó là phòng tự học riêng của một hiệu sách nhỏ.

Lần này ngoài hai người họ ra, còn có Nguyễn Thư Ý xếp hạng ba mươi lăm toàn khối lần này.

Sau khi chào hỏi đơn giản, họ lập tức bước vào chế độ học tập.

Sau hai tuần liền miệt mài ở phòng tự học này vào mỗi dịp cuối tuần, nhà trường cũng đã cho nghỉ ba ngày lễ Quốc tế Lao động theo lịch nghỉ lễ chung.

Chiều thứ Sáu, Thương Doanh ngồi xe khách gần hai tiếng đồng hồ để trở về huyện Lan Định.

Trời dần tối, Thương Thu Nguyệt đã đợi sẵn ở bến xe khách từ sớm, nhìn thấy bóng dáng cô, bà tiến lên đỡ ba lô và kéo vali cho cô, cười rạng rỡ đón cô lên chuyến xe ghép về nhà.

Tài xế xe ghép là người trong làng, thấy hai mẹ con họ bàn nói: "Ái chà, chị Thu Nguyệt, thật là ngưỡng mộ chị quá! Tiểu Doanh có thể thi đỗ vào trường cấp ba Liễu Thành, thành tích học tập của con bé tốt cỡ đó thì sau này thi đỗ đại học ở thủ đô là chuyện không thành vấn đề đâu."

Hai người khác đi cùng xe cũng lần lượt phụ họa.

"Nếu thực sự đỗ, đến lúc đó tôi tổ chức tiệc mừng, mọi người nhớ đến nhé." Thương Thu Nguyệt đầy tự hào đáp lại.

Thương Doanh nghe những lời này, trên mặt lộ ra nụ cười đúng mực. Từ nhỏ đến lớn thành tích học tập của cô ở quê vốn đã xuất sắc, đối với những lời khen ngợi này cô đã sớm quen rồi.

Đợi đến khi trời tối hẳn, họ mới cuối cùng về đến nhà họ Thương.

Bà Thạch Anh ở nhà lẩm bẩm về cháu gái suốt cả tháng, ở nhà chuẩn bị sẵn mấy món Thương Doanh thích ăn. Bà vừa thấy cô về, là lập tức cười gọi cô lên bàn ăn cơm.

Ăn cơm xong, Thương Doanh rất trịnh trọng nói với hai vị trưởng bối: "Mẹ, ngoại, sau này con chọn ban tự nhiên."

Thương Thu Nguyệt: "Con chọn gì cũng được, mẹ ủng hộ con, tương lai con gái của mẹ nhất định sẽ bằng phẳng tươi sáng."

Thạch Anh: "Tiểu Doanh à, ngoại cũng không hiểu rõ mấy cái khối văn lý này lắm, con từ nhỏ đã luôn rất có chủ kiến, con đã quyết định thì cứ làm theo ý mình là được."

Những lời này lọt vào tai, hốc mắt Thương Doanh hơi nóng lên, cô gật đầu: "Vâng, con sẽ không để mọi người thất vọng đâu."

Thương Thu Nguyệt mang hành lý của cô lên phòng ở tầng hai, dặn dò cô nghỉ ngơi cho tốt rồi mới quay xuống lầu.

Thương Doanh nằm trên chiếc giường quen thuộc, cô nhìn lên trần nhà, khoảnh khắc ở nhà này cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Cả người thả lỏng hơn đôi chút. Một lát sau, cô lật người, lấy điện thoại trong túi ra.

Lâu Chiếu Ảnh đã gửi tin nhắn QQ cho cô từ nửa tiếng trước, nói là đã ghi âm một đoạn file âm thanh, hỏi cô có muốn nghe không. Tưởng chừng như đang hỏi, nhưng Lâu Chiếu Ảnh không đợi câu trả lời của Thương Doanh, file này đã được gửi qua từ trước.

Thương Doanh vặn nhỏ âm lượng trước, sau đó mới bấm mở file.

Đây là một bản nhạc piano êm dịu, nhẹ nhàng do Lâu Chiếu Ảnh đàn.

Thương Doanh gõ chữ: "Hay lắm."

Lâu Chiếu Ảnh trả lời rất nhanh: "Lần sau chúng mình có thể cùng nghe cái này, giáo viên nói có thể giải tỏa tâm trạng căng thẳng."

Là ý nói dùng dây tai nghe để nghe chung sao? Thương Doanh nhìn dòng chữ này, không hỏi ra miệng.

Giai đoạn hiện tại cô không muốn phân tán sự chú ý vào chuyện tình cảm, cô chỉ muốn thi đỗ vào top 50 toàn khối trong kỳ thi cuối kỳ trước.

Thế là, cô nói: "Được."

Trò chuyện với Lâu Chiếu Ảnh thêm một lúc, Thương Doanh đặt điện thoại xuống đi tắm.

Quãng đường từ trường về nhà xa xôi, cộng thêm việc học tập cường độ cao liên tục nhiều ngày, cho dù cô còn rất trẻ nhưng cũng khó giấu được vẻ mệt mỏi.

Giấc ngủ này khá sâu, đến 10 giờ sáng hôm sau cô mới thong thả tỉnh dậy.

Không khí ở nông thôn trong lành, tươi mới, sau khi vệ sinh cá nhân xong cô xuống lầu ăn cơm, đang chuẩn bị làm bài tập kỳ nghỉ, thì từ xa nghe thấy một giọng nữ trẻ trung: "Chị Doanh Doanh!"

Thương Doanh đi ra cạnh sân, thấy Thương Tuyền đang đeo ba lô đi tới: "Chị Doanh Doanh! Em đến tìm chị làm bài tập đây!"

"Tiểu Tuyền!"

Thương Doanh mỉm cười đón lấy, thuận tay đỡ lấy ba lô của cô em gái cùng làng đang học lớp 7 này.

Cô xách ba lô, cười tươi khoác vai em gái: "Tiểu Tuyền, em lại cao lên rồi đó, giờ sắp cao đến vai chị rồi này."

"Em hy vọng lớn lên sẽ cao như chị Doanh Doanh vậy." Thương Tuyền ôm lấy eo Thương Doanh.

Thương Doanh là tấm gương của cô bé, chuyện gì cô bé cũng muốn học theo Thương Doanh.

Thương Doanh đưa tay xoa đầu cô bé: "Được thôi."

Cô quay đầu nhìn khuôn mặt nghiêng non nớt của Thương Tuyền, bỗng nhiên nảy sinh một cảm giác như đã lâu không gặp, nhưng thực tế mỗi lần cô được nghỉ tháng, Thương Tuyền đều đến tìm cô làm bài tập.

"Chị Doanh Doanh, có chuyện gì sao?" Thương Tuyền nhận ra ánh mắt của cô, quan tâm hỏi.

Thương Doanh lắc đầu: "Không có gì."

Cô một lần nữa xoa đầu Thương Tuyền, dịu dàng nói: "Tiểu Tuyền, sau này hãy gọi chị là chị nhé."

Bình Luận (0)
Comment