Chiếm Làm Của Riêng - Nhất Chỉ Hoa Giáp Tử

Chương 109

. Tại sao?

Trong tiệm không ít cũng không nhiều người, có người đi đi lại lại giữa các giá treo quần áo để chọn lựa, có người đứng trước gương thử đồ, lại có người đang bàn bạc về chất liệu vải với bạn bè hoặc nhân viên.

Tiếng nói chuyện, tiếng vải vóc sột soạt đan xen vào nhau, nhưng lọt vào tai Thương Doanh chỉ có câu nói của Lâu Chiếu Ảnh: "Có phải là mình rất nghe lời bác sĩ không?"

So với hai lần gặp trước, lần này không có khẩu trang che chắn, giọng nói của Lâu Chiếu Ảnh càng thêm rõ ràng, nhẹ nhàng, bớt đi một tầng ngăn cách nặng nề.

Cô nhìn Thương Doanh, khóe môi vẫn vương nụ cười nhạt, yên lặng chờ đợi người trước mặt đáp lời.

Hôm nay hai người gặp mặt còn chưa nói chuyện được bao nhiêu.

Thương Doanh đối diện với ánh mắt biết cười của cô, thần sắc bình tĩnh như thường, chỉ chậm rãi mở miệng: "Đây là cơ thể của cậu." Ý ngoài lời là, cô có nghe lời hay không cũng không liên quan đến cô ấy.

"Ừm ừm, mình biết chứ." Lâu Chiếu Ảnh rất đồng tình gật đầu.

Sau khi biết "em gái" trong miệng Thương Doanh là Nhu Nhu còn chưa thành niên, vị dâu tây ngọt ngào mấy ngày trước giờ đây thoang thoảng sống lại trên đầu lưỡi.

Cô chợt nảy ra ý định, chủ động hỏi: "Cậu còn kẹo không?" Cô vừa nói vừa lộ vẻ tiếc nuối, "Trước khi tham gia lễ khai mạc mình ra ngoài vội quá nên quên mang theo bên mình rồi."

Thương Doanh nhất thời nghẹn lời: "......"

Nhưng cô ấy vẫn lấy từ trong túi ra mấy viên kẹo mềm mà Nhu Nhu đã đưa cho cô ấy trên xe, không cảm xúc đưa qua.

Lâu Chiếu Ảnh nhẹ nhàng xòe lòng bàn tay, đón lấy mấy viên kẹo này một cách cẩn thận.

Cô khép lại những ngón tay thon dài, ngước mắt nhìn Thương Doanh, rất khách sáo mở miệng: "Cảm ơn."

"Muốn cảm ơn thì cảm ơn Tiểu Nhu đi, đây đều là kẹo của con bé." Thương Doanh nghiêng đầu, ánh mắt rơi xuống lối vào phòng thử đồ.

Nhu Nhu xách váy từ phòng thử đồ ra, cô gái trẻ mặc chiếc váy dài màu xanh nhạt, thần sắc tươi tắn, cô bé xoay một vòng, vạt váy cũng gợn sóng.

Cô bé cong cong khóe mắt hỏi ý kiến hai chị: "Chị Tiểu Doanh, chị Tiểu Ảnh, đẹp không ạ?"

"Đẹp lắm, em có muốn thử thả tóc xuống không?" Thương Doanh đi trước đón, cười tủm tỉm đưa ra ý kiến.

Nhu Nhu không chút do dự: "Vâng ạ."

Nhìn nụ cười trên mặt Thương Doanh, Lâu Chiếu Ảnh nhẹ nhàng đặt kẹo trong lòng bàn tay vào túi áo khoác, cũng chậm rãi bước tới, giọng điệu nghiêm túc và ôn hòa: "Rất đẹp."

Cô quay đầu lại, ánh mắt rơi xuống tấm gương lớn trước mặt, trong gương phản chiếu bóng dáng ba người họ.

Tóc của Nhu Nhu buông mềm mại trên vai, cô bé mới mười bảy tuổi, đúng là độ tuổi tươi trẻ và năng động, đầy ắp collagen như muốn xuyên qua làn da, khi cong mắt lên là vẻ tươi sáng độc đáo của tuổi thiếu niên.

Chỉ là, ánh mắt của Lâu Chiếu Ảnh không khỏi rơi vào người Thương Doanh.

Thương Doanh đang giơ tay vuốt tóc cho Nhu Nhu, khóe mắt chú ý đến ánh mắt cô đang nhìn tới, chỉ đối mặt với cô một thoáng, sau đó nói với Nhu Nhu: "Kiểu này hợp với em hơn đó Tiểu Nhu."

Nhu Nhu rất hài lòng, vung tay: "Mua!"

Thương Doanh lấy điện thoại ra, đầu ngón tay chạm vào màn hình: "Nhưng mà, là mẹ em trả tiền, nên chụp ảnh cho mẹ em xem, nếu không mẹ em sẽ buồn đấy."

"Dạ, chị Tiểu Doanh." Nhu Nhu bắt đầu tạo dáng một cách tự nhiên.

Thương Doanh hóa thân thành nhiếp ảnh gia tìm góc chụp, bước chân khẽ động, khoảng cách với Lâu Chiếu Ảnh đang đứng yên không khỏi rút ngắn lại.

Trong khoang mũi dường như có thể ngửi thấy mùi hoa quen thuộc đó, cô liếc nhìn người nào đó đang đứng im, mở miệng nhắc nhở: "Lâu tiểu thư, phiền tránh ra một chút."

Lâu tiểu thư nào kia cố tình không động đậy nhìn khuôn mặt nghiêng xinh đẹp của cô, vừa dịch sang bên cạnh, khóe môi vừa cong lên, rất xin lỗi nói: "Xin lỗi, vừa rồi mình hơi mất tập trung."

"Chị Tiểu Ảnh đang nghĩ gì vậy ạ?" Nhu Nhu hỏi theo.

"Đang nghĩ kẹo em tặng rất ngon."

Lâu Chiếu Ảnh lấy một viên kẹo từ trong túi ra kẹp vào đầu ngón tay, cô nghiêm túc nói: "Chị hơi bị hạ đường huyết, vừa rồi có nhờ chị Tiểu Doanh cho chị mấy viên, cảm ơn Tiểu Nhu."

Người này căn bản còn chưa ăn, nhưng Thương Doanh động tai chứ không vạch trần.

Rất nhanh, họ đã thanh toán xong ở quầy thu ngân.

Lâu Chiếu Ảnh rất tự nhiên nhận lấy túi mua sắm này, ngón tay móc vào dây cầm của túi: "Chị xách cho, coi như là để cảm ơn kẹo của Tiểu Nhu."

Nhu Nhu nở nụ cười: "Vậy làm phiền chị Tiểu Ảnh rồi."

"Cửa hàng tiếp theo, đi thôi." Thương Doanh dứt khoát ra lệnh, bước thẳng về phía trước.

Đến khi gửi tám bức ảnh thử đồ của Nhu Nhu cho Thịnh Tầm, việc mua sắm quần áo mùa xuân của Nhu Nhu hôm nay kết thúc.

Thương Doanh và Lâu Chiếu Ảnh mỗi người xách bốn túi, khi đi ngang qua một tiệm đồ ngọt, Nhu Nhu chủ động đề nghị: "Hai chị ơi, chúng ta vào ngồi một lát đi, em dùng tiền tiêu vặt mời các chị ăn đồ ngọt."

Nhìn tên tiệm đồ ngọt quen thuộc, lông mày Thương Doanh giật giật.

Chính là tiệm đồ ngọt ở Liễu Thành đó, mấy năm nay việc kinh doanh ngày càng phát đạt nên ở Hải Thành cũng đã mở chi nhánh.

Lâu Chiếu Ảnh cũng hơi ngẩn người, ánh mắt vô thức muốn bắt lấy thần sắc của Thương Doanh, nhưng lại thấy Thương Doanh đã đi trước một bước, đáp lại lời Nhu Nhu: "Để Tiểu Nhu tốn kém rồi."

"Không cần khách sáo với em, tiền tiêu vặt của em nhiều lắm, xài không hết."

Nhu Nhu vui vẻ đáp lời, quay người nhìn Lâu Chiếu Ảnh, gọi: "Chị Tiểu Ảnh nhau đuổi theo thôi."

"Đến đây."

Đi mua sắm là một việc tốn sức, dù trẻ như Nhu Nhu cũng cảm thấy mệt mỏi, cô bé hỏi nhân viên vài câu, đặc biệt chi thêm tiền để đặt một phòng riêng yên tĩnh.

Phòng riêng nằm ở vị trí trong cùng của tiệm đồ ngọt, mùi ngọt nhẹ thoang thoảng trong không khí, tường màu trắng ngà nhạt, treo vài bức tranh màu nước vẽ đồ ngọt.

Không gian được bài trí ấm cúng và đơn giản, bàn tròn nhỏ, ghế đệm mềm, chăn nhỏ.

Loa ở góc phòng đang mở, âm lượng khá nhỏ, giai điệu saxophone lười biếng, du dương vang lên bên tai.

Những túi mua sắm được đặt gọn gàng một bên, họ ngồi xuống ghế, Nhu Nhu dùng điện thoại của mình quét mã đặt hàng trên bàn tròn.

Sau khi hai chị bạn của cô bé món tráng miệng yêu thích, cô bé mới gửi đơn hàng, sau đó đưa tay che miệng, ngáp một cái đầy buồn ngủ: "Em hơi buồn ngủ rồi, các chị cứ ăn trước đi ạ."

Thương Doanh liếc nhìn đôi mắt long lanh của cô bé, dịu giọng đề nghị: "Lát nữa chị nhờ nhân viên đóng gói nhé, để em về nhà ngủ một giấc thật ngon."

Trong phòng bật điều hòa, hơi ngột ngạt.

Nhu Nhu lắc đầu: "Không cần đâu ạ, chị Tiểu Doanh. Em muốn ở lại chơi với các chị." Cô bé cười toe toét, "Em chợp mắt trên ghế sofa một lát là được rồi ạ."

Nói xong, cô bé lấy chiếc chăn nhỏ đi về phía ghế sofa, cuộn tròn người nằm xuống.

"......" Thương Doanh nhìn đôi mắt nhắm nghiền của Nhu Nhu, mí mắt giật giật.

Cô chậm rãi mở mắt, ánh mắt không lệch chút nào, đối diện thẳng với Lâu Chiếu Ảnh đang ngồi đối diện. Khi nhìn thấy vẻ mặt tự nhiên hơn mình của Lâu Chiếu Ảnh, cô chợt có chút hối hận khi đã nói cho Lâu Chiếu Ảnh biết hôm nay mình ở trung tâm thương mại Lâm Lý.

Những ký ức liên quan đến tiệm đồ ngọt thực sự quá nhiều.

Ví dụ, ngày họ gặp lại nhau năm năm trước, Lâu Chiếu Ảnh đã mang một phần đồ ngọt đến bệnh viện.

Ví dụ, cô từng ở tiệm đồ ngọt bên ngoài MUSE dây dưa với Lâu Chiếu Ảnh.

Ví dụ, trong một phòng riêng tương tự như thế này, cô đã úp một miếng đồ ngọt lên mặt Lâu Chiếu Ảnh.

Ví dụ, sau đó cô đã xin lỗi vì hành động úp mặt, và để dỗ Lâu Chiếu Ảnh vui, cô đã tự tay thoa kem lên ngực mình, Lâu Chiếu Ảnh ôm cô ăn rất lâu.

Hiện tại, cô phải đè nén những mảnh ký ức đang cuộn trào đó, trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản, nhàn nhạt mở miệng: "Cậu buồn ngủ không?"

Lâu Chiếu Ảnh đáp: "Không."

Cô ấy khẽ mím môi, trầm ngâm một lát, rồi nhẹ giọng nói thêm một câu: "Nếu cậu buồn ngủ thì để mình đi mở thêm cho cậu một phòng riêng nữa." Trong phòng riêng chỉ có một chiếc ghế sofa.

"Mình không buồn ngủ." Đầu ngón tay Thương Doanh hơi không tự nhiên vuốt tóc mình.

Chỉ trong một thoáng, cô chớp mắt, như chợt nhớ ra điều gì, nói: "Mình cần đến 'Lam Linh' mua một chiếc áo sơ mi, cậu ở đây trông chừng Tiểu Nhu nhé, mình sẽ về ngay."

Nhu Nhu là người chưa thành niên, sự sắp xếp của Thương Doanh rất chu đáo và tỉ mỉ.

Lâu Chiếu Ảnh đành gác lại ý định muốn đi theo, khẽ gật đầu: "Mình...... chúng mình đợi cậu."

"Ừm."

Thương Doanh đứng dậy, cô đến cửa thay giày, đúng lúc nhân viên đem đĩa đồ ngọt đến.

Cô khẽ ngước mắt, ánh mắt theo bóng dáng nhân viên nhìn vào trong, chỉ thấy Lâu Chiếu Ảnh đang chống cằm một tay, ánh mắt dán chặt vào mình. Đợi cô nhìn tới, cô ấ lại lặng lẽ quay mặt đi, nhìn bức tranh màu nước trên tường.

"Xin mời dùng." Vì có người đang ngủ nên nhân viên nói rất nhỏ.

Vừa dứt lời, nhân viên lùi lại.

Nghe thấy tiếng cửa đóng lại, hơi thở đang treo trong lồng ngực Lâu Chiếu Ảnh lập tức chìm xuống đáy.

Trái tim cô chỉ có cảm giác được lấp đầy khi gặp Thương Doanh, một khi Thương Doanh không còn trong tầm mắt, nó sẽ trống rỗng.

Bức tranh màu nước trên tường rõ ràng vẽ đầy những gam màu ngọt ngào, nhưng vào khoảnh khắc này lại như mất đi tất cả ánh sáng, phủ lên một lớp màu xám trầm, trông đặc biệt cô đơn.

Cho đến khi Thương Doanh xuất hiện trong tầm mắt cô, sự u ám bị xua tan ngay lập tức, mọi thứ đều trở nên sáng bừng.

Cô ngẩng mặt lên, sự ngạc nhiên trong mắt không thể che giấu được, miệng vẫn khẽ hỏi: "Không phải cậy muốn đi mua áo sơ mi sao?"

"Chắc Tiểu Nhu sẽ muốn đi cùng mình, lát nữa đi cũng không sao." Thương Doanh trở lại chỗ cũ ngồi xuống, tiện tay cầm nĩa.

Cô không nhìn vào mắt Lâu Chiếu Ảnh nữa, nhưng khi xiên một miếng đồ ngọt đưa vào miệng, khóe môi không kiểm soát được hơi nhếch lên một chút. Nụ cười đó như lớp đường tan chảy trong đồ ngọt.

Lâu Chiếu Ảnh nhìn món đồ ngọt trước mặt, mí mắt khẽ cụp xuống.

Cô cầm nĩa lên, nén lại sự vui vẻ trong giọng nói, rồi nói theo: "Ừm, muốn đi cùng cậu."

Thương Doanh không đáp lời nữa, đúng lúc có tin nhắn WeChat mới nhảy lên màn hình khóa, cô thở phào nhẹ nhõm.

Đầu ngón tay lướt qua màn hình, cô nhìn những bức ảnh Lộ Diêu và Hứa Sơn Tình gửi trong nhóm, nghiêm túc trả lời tin nhắn.

......

Hơn nửa tiếng sau, ba người xách túi rời khỏi tiệm đồ ngọt.

Thương Doanh vốn không định mua áo sơ mi, nhưng đã nói ra trước mặt Lâu Chiếu Ảnh rồi, bây giờ không đi một chuyến thì không tiện, để tránh Lâu Chiếu Ảnh hiểu lầm cô.

"Lam Linh" là thương hiệu thời trang nữ nổi tiếng trong nước, đi theo con đường cao cấp, chỉ một chiếc áo sơ mi đã có giá bốn chữ số.

Trong khi đó, phúc lợi mà Y Cầu đưa ra rất hậu hĩnh, Thương Doanh với vị trí phiên dịch cao cấp, lương cơ bản đã 27.000 tệ, mỗi tháng còn có thể nhận được ba đến bốn phần trăm tiền thưởng hiệu suất. Hơn nữa trước Tết công ty vừa phát một khoản thưởng cuối năm lên đến 100.000 tệ, thu nhập như vậy đủ để cô tự tin bước vào Lam Linh mua sắm, trong tủ quần áo của cô cũng có vài bộ đồ công sở của Lam Linh.

Thương Doanh không làm phiền nhân viên giới thiệu, cô tự mình báo kích cỡ và yêu cầu cho nhân viên, sau đó cầm mấy chiếc áo sơ mi vào phòng thử đồ.

Lâu Chiếu Ảnh và Nhu Nhu ngồi trên ghế sofa ở khu vực nghỉ ngơi.

Trong lúc chờ Thương Doanh, Nhu Nhu ngắm nhìn những bộ quần áo trong cửa hàng rõ ràng mang phong cách trưởng thành, chợt quay đầu, hỏi người bên cạnh: "Chị Tiểu Ảnh, chị có biết cửa hàng này có một phó tổng rất nổi tiếng không?"

"Hửm? Phó tổng nổi tiếng?"

Lo ngại xung quanh còn có nhân viên, giọng Nhu Nhu nhỏ đi một chút: "Phải không, em cũng rất bất ngờ. Bạn học thích song nữ chủ của em nói với em, cô ấy nổi tiếng vì cô ấy là một người đồng tính nữ đặc biệt xinh đẹp, tình cảm với bạn gái rất tốt, còn có rất nhiều fan CP." Cô bé vừa nói vừa chuyển đề tài, "Trên mạng còn có người trêu chọc rằng 'phụ nữ có thể mặc đồ Lam Linh, đa phần đều không thẳng'."

"Lời này hơi phiến diện quá rồi." Lâu Chiếu Ảnh cau mày, "Để chị cũng đi chọn một cái."

Nhu Nhu: "......?"

Lâu Chiếu Ảnh nhìn vẻ mặt ngây ngốc của cô em gái nhỏ, không khỏi bật cười.

Vừa lúc, tiếng cửa phòng thử đồ vang lên, cô nghe tiếng quay đầu lại, nhìn thấy Thương Doanh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám bạc bước ra, đứng trước gương.

Chất liệu áo sơ mi có độ bóng mờ tinh tế, ôm sát đường vai, eo, tôn lên vóc dáng thon gọn.

Cổ áo sơ mi của Thương Doanh mở lỏng hai cúc, để lộ chiếc cổ dài mảnh mai và một đoạn xương quai xanh trắng nõn, còn họa tiết chìm trên áo ẩn hiện dưới ánh sáng, như được phủ một lớp sương mỏng, rất hợp với vẻ ngoài và khí chất tổng thể có phần lạnh lùng của cô.

Từ trong gương liếc thấy ánh mắt của Lâu Chiếu Ảnh và Nhu Nhu, Thương Doanh hơi suy nghĩ, vẫn quay người lại, hỏi ý kiến của những người đi cùng: "Cái này thế nào?"

Nhu Nhu đứng dậy, cười rạng rỡ: "Chị Tiểu Doanh! Nữ thần! Chị nhất định phải mặc chiếc áo sơ mi này tự chụp ảnh đấy ạ! Em còn muốn in card bo góc nữa!"

Đã quen với lời nói của cô em gái này, Thương Doanh cong mắt, giọng điệu vừa bất lực vừa cưng chiều: "Tiểu Nhu, chị còn mấy cái chưa thử."

Cô không đợi Lâu Chiếu Ảnh đến gần, hắng giọng, nói trước: "Chị tiếp tục thay bộ tiếp theo."

Nhu Nhu gật đầu: "Vâng."

Nhìn bóng dáng Thương Doanh lại khuất vào phòng thử đồ, Lâu Chiếu Ảnh chậm rãi đi đến bên cạnh Tiểu Nhu, lúc này cô chỉ quan tâm một vấn đề: "Carb bo góc là gì hả em?"

"Chị Tiểu Ảnh, là in ảnh ra thành thẻ nhỏ ấy ạ." Nhu Nhu vừa nói vừa lấy mấy tấm từ trong túi xách nhỏ đeo bên mình ra, "Các bạn học theo đuổi thần tượng của em đều thích làm cái này, nhưng em không theo đuổi thần tượng, em chỉ thích in ảnh chị Tiểu Doanh. Mấy bạn đó thấy còn hỏi em đây là nữ minh tinh nào, em nói là đồng nghiệp của mẹ em haha."

"Chị xem đi, có đẹp không!"

Lâu Chiếu Ảnh nhìn chằm chằm mấy tấm thẻ nhỏ mà Nhu Nhu đang trưng ra cho cô xem, trên đó đều là Thương Doanh mà cô đã không gặp trong năm năm qua. Ánh mắt cô khẽ động, im lặng vài giây, rồi mới giả vờ hỏi một cách vô tình: "Tiểu Nhu có muốn bán lại không?"

Nhu Nhu lại: "......?"

Cô bé vội vàng cất thẻ nhỏ vào túi, cô bé rất có nguyên tắc nói: "Chị Tiểu Ảnh, chị và chị Tiểu Doanh là bạn, chị tìm chị ấy mà xin." Cô bé nhìn khuôn mặt của Lâu Chiếu Ảnh, lại tinh ranh cong mắt: "Em sẽ không cho chị carb bo góc của chị Tiểu Doanh đâu, nhưng chị Tiểu Ảnh có thể thêm WeChat của em, dùng ảnh tự chụp của chị đổi lấy ảnh chị Tiểu Doanh của em! Chị tự mình mang đi in."

"Chị sẽ hỏi ý kiến chị Tiểu Doanh của m trước."

"Hỏi ý kiến gì thế?"

Nhu Nhu vừa hỏi xong, Thương Doanh lại mặc một chiếc áo sơ mi đen từ phòng thử đồ bước ra.

Lâu Chiếu Ảnh bước đến gần cô, hỏi: "Thương Doanh, mình có thể thêm WeChat của Tiểu Nhu không?"

Trước đây đã làm nhiều chuyện giấu Thương Doanh, bây giờ gặp lại, dù không còn bất kỳ thân phận nào nhưng cũng đã quay đầu là bờ rồi.

"Cậu và Tiểu Nhu tự quyết định là được." Thương Doanh cảm thấy hơi khó hiểu, nhưng tâm trạng lại tốt lên một cách khó hiểu.

Cô nhìn thẳng vào mắt Lâu Chiếu Ảnh, khóe môi tràn ra một nụ cười thấp thoáng, hỏi: "Mình ặc cái này đẹp không?"

"Đẹp." Lâu Chiếu Ảnh nhìn cô, động tác giơ tay gần như là bản năng, theo thói quen muốn như trước đây vén một sợi tóc bên tai cô.

Nhưng lý trí đột nhiên quay trở lại, nhận ra mối quan hệ giữa mình và Thương Doanh hiện tại không thích hợp có những hành động thân mật như vậy, đầu ngón tay cô run rẩy, lặng lẽ đặt tay trở lại, buông thõng bên người.

"Vậy chiếc này với chiếc xám bạc trước đó thì sao?"

"Không chọn được, đều rất hợp với cậu."

Thương Doanh nghe vậy, quay đầu nhìn nhân viên bên cạnh, lịch sự nói: "Chào cô, hai chiếc này tôi đều mua, làm phiền cô lấy cho tôi hai chiếc mới."

......

8 giờ tối, trời đã tối hẳn, sao trăng ẩn mình.

Ba người dùng bữa tối tại trung tâm thương mại Lâm Lý, và xe của Thịnh Tầm đã đỗ sẵn bên đường chờ đợi.

Từ buổi chiều cô đã biết từ con gái mình chuyện đi mua sắm lần này có thêm một người bạn họa sĩ của Thương Doanh, giờ đây thấy Thương Doanh và Lâu Chiếu Ảnh đi cạnh nhau, cô cũng cảm thấy cảnh tượng này thật đẹp mắt.

Ở công ty cô thích chơi với Thương Doanh, ngoài tính cách của Thương Doanh, một phần cũng là vì nhan sắc, chắc Nhu Nhu cũng không ít thừa hưởng thuộc tính này từ cô.

Thương Doanh mở cửa ghế sau, trước tiên đặt túi mua sắm của Nhu Nhu vào. Sau đó cô trả lại thẻ ngân hàng cho Thịnh Tầm, cười nói: "Chị Tầm, tổng cộng tiêu 86.000 tệ, chị lái xe về cẩn thận. Về đến nhà nhắn cho em một tin nhé."

"Sao? Em và bạn em bây giờ chưa về sao? Chị đưa cả hai về luôn."

Thương Doanh từ chối thiện ý này, nụ cười vẫn còn: "Không cần đâu chị Tầm, em và cô ấy còn có chuyện khác."

"Được." Nói đến đây, Thịnh Tầm không kiên trì nữa.

Thương Doanh đóng cửa ghế sau, cửa kính ghế phụ lúc này hạ xuống, Nhu Nhu bám vào cửa kính, lưu luyến vẫy tay chào họ: "Chị Tiểu Doanh! Chị Tiểu Ảnh! Chúng ta liên lạc qua WeChat nhé! Lần sau gặp lại!"

Thương Doanh và Lâu Chiếu Ảnh cùng vẫy tay: "Lần sau gặp lại."

Sự ồn ào ban ngày sẽ không bị màn đêm nuốt chửng, đặc biệt là ở khu thương mại sầm uất tấc đất tấc vàng này, ngược lại còn được ánh đèn neon nhuộm một lớp ánh sáng rực rỡ và dịu dàng.

Màn hình lớn ở quảng trường trung tâm thương mại Lâm Lý đang phát quảng cáo của các thương hiệu xa xỉ, ánh sáng trắng lạnh và biển hiệu đèn vàng ấm áp hòa quyện vào nhau, nhẹ nhàng chiếu lên những người đi lại cười nói vui vẻ.

Chỉ có Thương Doanh và Lâu Chiếu Ảnh đứng trong không gian náo nhiệt này, so với xung quanh lại lộ ra đặc biệt tĩnh lặng.

Trong ánh đêm mờ ảo, ánh mắt Thương Doanh rơi vào túi mua sắm mà Lâu Chiếu Ảnh đang xách, trên túi in logo "LANLING", rồi ngước mắt lên. Cô nhìn người trước mặt, vốn định hỏi đối phương có muốn gọi xe về Giang Thiên Vực không.

Nhưng lại nghe Lâu Chiếu Ảnh cẩn thận hỏi: "Chúng ta...... đi bộ một lát để tiêu hóa thức ăn không?"

"......Được." Đáp lời, Thương Doanh nhấc chân, "Đi thôi."

Gió mát hiu hiu, lá cây trên đường xào xạc, đèn đường nhẹ nhàng rơi trên mái tóc họ, rơi trên vai họ cách nhau một nắm tay.

Họ không nói chuyện nhiều, chỉ lướt qua từng người đi đường, rồi đi ngang qua cửa hàng hoa, quán cà phê, ca sĩ hát rong trên phố, cho đến khi tiếng hát cũng bị họ bỏ lại phía sau, không còn quấn quýt bước chân họ nữa.

Lâu Chiếu Ảnh đột nhiên quay đầu nhìn Thương Doanh, trong mắt phản chiếu ánh sao, cô chậm lại bước chân, hỏi: "Cậu có muốn ăn kẹo không?"

Thương Doanh từ chối: "Không." Cô không thích ăn kẹo đến thế, thỉnh thoảng một viên là đủ. "Bây giờ mình cũng không có tâm trạng đó."

"Tại sao?" Lâu Chiếu Ảnh hơi lo lắng, có phải vì đi dạo với cô không?

Thương Doanh lúc này mới nhìn vào mắt cô, giọng nói nhẹ nhàng: "Đáng lẽ mình phải hỏi cậu tại sao."

"Tại sao lại bị cảm, tại sao lại bị hạ đường huyết, tại sao lại không sống tốt, hả Lâu Chiếu Ảnh?"

————————

Trả lời đi LZY, tại sao???

Bình Luận (0)
Comment