Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn

Chương 79

 
Vân Vãn vô thức muốn giải thích, nhưng giọng điệu chất vấn của anh quá rõ ràng, khiến cô dù có cố gắng thế nào cũng không mở miệng được.

Cô vô thức siết chặt nhóc con trong lòng.

Nhóc con được cô che dưới chiếc ô, tò mò muốn ngẩng đầu nhìn ra ngoài nhưng lại bị cô nhẹ nhàng ấn xuống.

Vân Vãn hơi cau mày: “Anh muốn nói gì?”

Giọng nói của anh trầm thấp: “Anh không muốn nói gì cả.”

“Vậy anh đang giận sao?”

Anh im lặng không trả lời.

Cô nhìn anh qua làn mưa dưới tán ô: “Anh ấy là thầy hướng dẫn của em, cũng là tiền bối trong toà soạn, anh ấy đưa em về, em chỉ đi nhờ xe anh ấy thôi, có gì không đúng sao?”

“Rất đúng.” Giọng anh khàn đi: “Không có gì là không đúng, em cứ đi, anh cũng đâu có cấm.”

Cô không ngờ anh lại thuận theo lời mình nói, anh không phản bác, cho nên chỉ trong phút chốc cô đã cứng họng.

Nhưng cơn giận trong cô lại không thể phát ra, chỉ còn lại sự ấm ức nén lại trong lòng, sợ con nghe thấy nên cô chỉ có thể che tai của con lại rồi hạ giọng nói: “Anh có thể nói chuyện tử tế được không?”

Anh khẽ cong môi, hình như nụ cười của anh ẩn chứa chút khổ sở: “Anh đã nói lời nào khó nghe chưa? Có phải là anh ta nói gì cũng đúng, còn anh nói gì cũng sai không?”

“Được rồi.” Cô gật đầu, hạ thấp giọng: “Vậy thì anh đừng nói gì nữa, nếu anh đã không cảm thấy ngại như thế thì em cũng không muốn cãi nhau với anh.”

Trong thoáng chốc, bầu không khí trở nên trầm mặc.

Đốt ngón tay của Lục Thừa Phong siết lại đến trắng bệch, khóe môi hạ xuống, anh cố gắng nuốt nghẹn ngào vào trong cổ họng, ánh mắt nhìn cô, không che giấu được sự run rẩy trong đáy mắt.

Hồi lâu sau, anh khẽ gật đầu.

Trong màn đêm mưa gió, đôi mắt anh bình lặng nhìn cô rồi anh chậm rãi lùi lại một bước: “Là anh không đúng, anh biết mình không có tư cách, anh cũng không nên hỏi.”

Mưa thấm ướt đôi mắt anh, tựa như một sự thỏa hiệp lặng lẽ, anh liếc nhìn qua đứa bé lại thấy cô lập tức căng thẳng che chắn nó vào lòng, thế là anh lùi thêm hai bước nữa, không nói thêm lời nào mà xoay người trở lại xe.

Rất nhanh, chiếc xe việt dã màu đen đã khởi động rồi rời đi.

Vân Vãn bung ô, cô ôm con đứng nguyên tại chỗ rất lâu.

Cuối cùng, cô mới bước lên lầu.

Thật sự Lục Tuân có hỏi cô về chuyện xảy ra ngày hôm đó.

Nhóc con còn nhỏ, lần đầu tiên chứng kiến người lớn cãi nhau nên ôm chặt cổ cô không chịu buông: “Sao chú đó không vui thế ạ?”

Vân Vãn cười khổ, cô không biết phải giải thích thế nào.

Cô đâu thể nói với con rằng người đó chính là người mà con luôn khắc khoải trong lòng, người đó chính ba ruột của con.

“Con cảm thấy chú đó thế nào?” Cô thử dò hỏi.

Nhóc con ngậm ngón tay, suy nghĩ thật lâu rồi cuối cùng do dự nói: “Chắc là... không tốt lắm ạ.”

Vân Vãn sững người: “Tại sao?”

Có lẽ vì có Khi Lãng đối lập với Lục Thừa Phong, thằng bé đã thân quen với Khi Lãng hơn nên mới nói: “Không biết nữa ạ, nhưng chú Khi thì luôn cười còn chú đó thì không.”

Động tác gấp chăn của Vân Vãn khựng lại, ngón tay của cô cứng đờ, rất lâu sau ngón tay dần trở nên lạnh buốt.

“Được rồi.” Cô nhìn con, gắng gượng nở nụ cười: “Vậy sau này con chơi với chú Khi thôi, không gặp chú kia nữa.”

Nhóc con chẳng hiểu được ý nghĩa của câu nói đó, thằng bé chỉ ngoan ngoãn gật đầu rồi ôm lấy cô.

Từ hôm đó trở đi, cô cũng không gặp lại Lục Thừa Phong nữa.

Nói cũng lạ, lâu như thế rồi họ mới gặp lại nhau, thế mà tiến triển vẫn không thuận lợi.

Cảm xúc cứ lặp đi lặp lại.

Cô từng nghĩ rằng sau bao năm như thế thì cô đã đủ bình tĩnh, cô sẽ không còn bị ảnh hưởng từ anh quá nhiều.

Nhưng hóa ra không phải như vậy.

Tình yêu sâu đậm bao nhiêu năm, dù có chôn vùi nó tận sâu trong đáy lòng thì sao có thể nói quên là quên được? Nếu thật sự dễ buông tay như thế thì cô đã không phải trốn tránh như bây giờ.

Mấy ngày gần đây, bầu không khí ảm đạm bủa vây, Nam Kinh bước vào mùa mưa dầm dề.

Cô vẫn đi làm như thường lệ, nhưng tâm trạng luôn bồn chồn bất ổn, rõ ràng cô không nên như thế, nhưng ảnh hưởng mà Lục Thừa Phong mang lại cho cô lại sâu hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.

Thậm chí có lúc cô còn mong được cãi nhau với anh, ít nhất còn có thể giải tỏa, còn hơn tâm trạng cứ treo lơ lửng, nửa chừng như vậy, thật sự khiến người ta khó chịu vô cùng.

Thái độ của cô với Khi Lãng cũng trở nên xa cách.

Không phải vì cô thiên về phía Lục Thừa Phong hơn, mà chỉ là cô cảm thấy xấu hổ.

Khi Lãng không rõ nguyên do, Vân Vãn cũng không tiện nói rõ chuyện riêng của mình cho anh ấy biết, anh ấy chỉ cảm thấy hơi khó hiểu, nhưng anh ấy cũng không hỏi thêm.

Sau vài trận mưa lớn, Từ Tinh Manh cũng quay lại làm việc.

Trong tổ rất vui, Từ Tinh Manh có mối quan hệ tốt với mọi người, tính cách lại hoạt bát hòa đồng, để xua đuổi vận xui cho cô ấy nên mọi người trong tổ đề nghị tổ chức một buổi liên hoan.

Vân Vãn cũng tham gia buổi tiệc.

Hôm đó trên bàn ăn, mọi người đều uống khá nhiều, ngay cả Vân Vãn vốn dĩ không định động đến rượu, cuối cùng cũng bị kéo theo uống mấy ly.

Có vẽ Khi Lãng khá lo lắng nên không dám uống nhiều, anh ấy luôn chú ý trông chừng mấy người họ, đến giờ tan cuộc, anh ấy chủ động lái xe đưa từng người về.

Thực ra Vân Vãn không say, chỉ là tửu lượng của cô không tốt, uống một chút rượu là đầu óc bắt đầu mơ màng.

Khi Lãng đưa mọi người về trước rồi nói: “Tôi tiện đường với cô ấy, để tôi đưa cô ấy về.”

Mọi người cũng đồng ý: “Được, thầy Khi đi đường cẩn thận nhé.”

“Tiểu Vãn, hẹn gặp lại.”

Sau khi Vân Vãn uống rượu thì trở nên rất ngoan ngoãn, lúc ở trên taxi, cô ngồi ngay ngắn, nghiêm chỉnh như một học sinh chăm chú nghe giảng, trông vừa đáng yêu vừa ngây ngô.

Khi Lãng nghiêng người hỏi: “Em thấy không khỏe à? Có chóng mặt không?”

Vân Vãn hơi ngơ ngác, cô không nghe rõ mà chỉ vô thức lắc đầu.

Bên ngoài trời đang mưa, Khi Lãng sợ cô uống rượu rồi bị nhiễm lạnh nên đóng cửa sổ lại.

Anh ấy đưa cô đến cửa khu chung cư, ánh đèn đường mờ nhạt, sườn mặt anh ấy cũng ẩn hiện trong màn mưa đêm, chìm vào bóng tối.

Bất ngờ, Khi Lãng ngẩng đầu lên: “Vân Vãn.”

Vân Vãn đang định quay đi, nghe thấy tiếng gọi thì dừng lại: “Ừm?”

Một tay anh đút vào túi quần, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cô, khóe môi khẽ cong lên, nụ cười thoáng qua khóe mắt: “Có muốn thử ở bên nhau không?”

Cô đứng sững lại.

Cô chưa từng nhận ra tình cảm của Khi Lãng, nói đúng hơn là thời gian gần đây, vốn dĩ trái tim cô không đặt ở bất kỳ người đàn ông nào khác.

Lục Thừa Phong như một khoảng trống trong tim cô, cô đã dùng nhiều năm để chôn giấu, để chữa lành, cô cũng không dám chạm đến lần nữa.

Nhưng cô không ngờ, ảnh hưởng của anh vẫn vượt xa sức tưởng tượng của cô.

Cô chỉ có thể bất lực nhìn anh cắm trại trong tim mình, bén rễ, đâm chồi, cuối cùng ăn sâu bén rễ, nếu nhổ lên thì chắc chắn sẽ đau đến tận xương tủy, thế nên nhiều năm qua cô chỉ có thể dè dặt, giả vờ như không có gì, làm như bộ rễ đó chưa hề tồn tại.

Trước mắt là người đàn ông có khuôn mặt thanh tú, ánh mắt trong trẻo, khóe môi luôn nở nụ cười dịu dàng, ấm áp.

Anh ấy không giống Lục Thừa Phong.

Lục Thừa Phong cuồng nhiệt, mãnh liệt, từng mất kiểm soát đến mức có thể hủy hoại tất cả, dù sau này đã khống chế tốt hơn nhưng vẫn không giấu nổi sự kiêu ngạo và lạnh lùng ngấm ngầm nơi đáy mắt.

Những thứ đó đều khắc sâu trong lòng cô, không xóa được cũng không buông bỏ được.

Hơn nữa nhóc con cũng không thích anh lắm.

Cõi lòng Vân Vãn tê rần.

Nhưng cô vẫn khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Không được, thầy Khi à, em thật lòng cảm ơn anh, nhưng chúng ta không hợp.”

Bị từ chối nhưng Khi Lãng cũng không tỏ vẻ giận dữ.

Anh ấy vẫn giữ nụ cười dịu dàng: “Tại sao lại không hợp?”

“Vì nhiều lý do.” Vân Vãn kiên nhẫn giải thích. “Anh chưa thực sự hiểu em, chưa biết rõ tính cách của em.”

“Nhưng chúng ta đã làm việc chung hai năm, anh nghĩ anh khá hiểu em rồi.”

Vân Vãn nói: “Nhưng đó không giống nhau, có nhiều lúc những gì thể hiện bên ngoài không nhất định là thật. Khi là đồng nghiệp, chúng ta sẽ không can thiệp quá sâu vào đời sống của nhau, nhưng nếu trở thành người yêu, mọi thứ lại là một quá trình hoàn toàn khác.”

Cô hơi mím môi, hai hàng lông mi rũ xuống: “Em đã từng kết hôn, em hiểu rõ sự khác biệt đó.”

Khi Lãng bật cười: “Tiểu Vãn, em từ chối anh thì cứ từ chối, không cần phải nói những lời này để an ủi anh”

Vân Vãn hơi lo lắng nhìn anh.

Sau vài giây im lặng, anh ấy bình tĩnh lại rồi hỏi: “Là vì người đàn ông kia sao?”

Vân Vãn khựng lại: “Hửm?”

“Anh thường thấy có một chiếc xe dừng trước cổng tòa soạn, chắc là tới đón em nhỉ? Có lẽ em không để ý nhưng những lúc anh đưa em về thì anh ta cũng đi cùng một đoạn, đến dưới lầu nhà em thì anh ta quay xe đi.”

Giọng của anh ấy rất nhẹ: “Là chồng cũ của em phải không? Tuy anh chưa từng gặp anh ta nhưng đại khái cũng đoán được. Trước kia em từng yêu anh ta rất sâu đậm đúng không?”

Cô nghẹn lại, trong đầu trống rỗng.

Anh ấy vừa nói gì chứ? Ai luôn đứng chờ trước cổng tòa soạn? Ai lặng lẽ đi theo họ về nhà, đến dưới lầu thì rời đi?

Rõ ràng từng chữ cô đều nghe hiểu nhưng khi ráp lại thành câu thì cô lại như lạc trong mê cung.

Trong lòng rối loạn, gió đêm lùa qua khiến người cô cũng lạnh buốt.

Vân Vãn rũ mắt: “Đúng là có liên quan đến anh ấy, nhưng không phải vì em muốn quay lại với anh ấy, mà là vì hiện tại thật sự em không thích hợp để bắt đầu một mối quan hệ mới.”

“Em và anh ấy từng ở bên nhau, khúc mắc quá sâu, cho đến bây giờ em vẫn chưa thể quên được, trong lòng em có một người, nên nếu bắt đầu với anh thì thật sự không công bằng với anh.”

Khi Lãng cười nói: “Nếu anh nói anh không quan tâm thì sao?”

Vân Vãn hơi mở to mắt, rồi như nhận ra điều gì đó, cô hoảng hốt thấy rõ: “Thầy Khi à, anh đừng nói đùa kiểu này nữa.”

Khi Lãng nhẹ nhàng bật cười: “Sao thế? Em không tin mình có sức hút đến vậy à?”

Nhưng khi thấy sắc mặt cô mỗi lúc một nhợt nhạt hơn, anh ấy khẽ thu lại nụ cười, cúi mắt xuống rồi dịu dàng nói: “Được rồi, anh chỉ trêu em một chút thôi.”

Anh ấy chậm rãi tiến lên, giúp cô chỉnh lại tà áo: “Vốn dĩ anh không thích dây dưa, cũng không thích ép buộc. Nếu em không muốn thì trong lòng anh cũng hiểu rõ, em không cần cảm thấy có áp lực tâm lý gì cả, nếu em từ chối thì về sau anh xem như mình chưa từng nói gì cả.”

Quả thật anh ấy rất dịu dàng, giống như một dòng nước lặng lẽ trôi xuôi, ở bên anh ấy, không có bất kỳ gánh nặng nào.

Vân Vãn dán mắt nhìn vào tay anh ấy rồi khẽ nói: “Cảm ơn anh.”

Anh thu tay lại rồi lui về phía sau một bước: “Về nhà đi, anh cũng về đây, chuyện này em cứ xem như chưa từng xảy ra đi, có được không?”

Anh ấy cong môi cười, khoác lại áo khoác rồi vẫy gọi một chiếc taxi. Chiếc xe màu vàng nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ trên phố Ngô Đồng.

Gió đêm se lạnh phả qua người vẫn còn ẩm ướt hơi nước mưa, Vân Vãn đứng yên một mình rất lâu, nhưng cảm xúc trong lòng vẫn chưa thể nguôi ngoai, sắc môi của cô trắng bệch, cô mang tâm trạng nặng nề bước lên lầu.

Nói thật lòng, Khi Lãng là một người đàn ông rất tốt, anh ấy dịu dàng chu đáo, thấu hiểu lòng người, là người đi trước nên anh ấy luôn có thể dẫn dắt và quan tâm đến cô. Nếu như có thể gạt bỏ cảm xúc, chọn một người làm bạn đời thì anh ấy chính là một lựa chọn vô cùng lý tưởng.

Nhưng cô không làm được.

Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt nhớ ra rốt cuộc cô đã yêu Lục Thừa Phong vì điều gì?

Có lẽ là vì sự cố chấp của anh.

Chuyện gì anh muốn, người nào anh muốn, anh đều có thể bất chấp tất cả để có được. Anh như một ngọn lửa chưa bao giờ tắt, bùng cháy mãnh liệt và dai dẳng, mang theo sự uy h**p và áp bức khiến người khác nghẹt thở, cho nên thứ cô yêu nhất ở anh cũng là thứ khiến cô tổn thương sâu sắc nhất.

Càng đến gần anh thì lại càng dễ bị thiêu đốt.

Hành lang yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ rơi rào rạt.

Đèn hỏng vẫn chưa kịp sửa, Vân Vãn phải lần theo ánh sáng của màn đêm để mò mẫm lên lầu, nhưng khi đến gần bức tường cạnh cửa nhà, cô bất ngờ thấy một bóng người ngồi dựa vào đó.

Nói là dựa vào thì không đúng, thật ra anh đang ngồi bệt dưới đất, có lẽ là quá mệt hoặc là chờ cô quá lâu nên anh không còn đứng nổi nữa.

Vân Vãn thấy anh dựa sát vào tường, cổ cúi xuống, khuỷu tay vô hồn đặt lên đầu gối đang gập lại.

Nghe thấy tiếng động, anh mơ màng nghiêng đầu nhìn về phía cô.

“Anh tới rồi sao? Sao không nói với em một tiếng.” Vân Vãn cũng cảm thấy giọng của mình khô khốc khó nghe.

Cô không biết anh đến từ lúc nào, cũng không biết đoạn đối thoại giữa cô và Khi Lãng dưới lầu vừa rồi, anh đã nghe được bao nhiêu.

Cô sợ anh nghe được nhưng càng sợ anh chỉ nghe được một nửa.

Vân Vãn không ngăn được ngón tay mình khẽ run lên.

Nhưng Lục Thừa Phong chỉ nhìn cô vài giây, giọng nói khàn đặc, khô cứng: “Anh đã gọi điện, đã nhắn tin mà em không hồi âm.”

Vân Vãn vội cúi đầu nhìn điện thoại: “Hôm nay em đi liên hoan nên để chế độ không làm phiền.”

Lục Thừa Phong im lặng.

Qua hai giây, anh lảo đảo đứng dậy khỏi mặt đất rồi đưa tay ra, đặt vào lòng bàn tay cô một vật nhỏ: “Cho em.”

Tinh tế, thanh nhã, chất liệu trắng như ngọc, Vân Vãn nhận ra ngay: “Kẹp tóc của em sao?”

Đó là chiếc kẹp tóc mà cô làm rơi trong buổi họp báo ở Bắc Kinh lần trước, sau đó cô tìm mãi cũng không thấy, cô còn tưởng là mất rồi.

Thì ra lại rơi vào tay anh.

Hôm đó anh ôm cô vào phòng rửa tay, nụ hôn nồng nhiệt đến cuồng loạn, cổ áo xộc xệch, váy bị kéo lên tận hông, tóc tai rối loạn buông xõa quấn quanh cổ tay anh, không ai phát hiện ra chiếc kẹp tóc cứ như thế mà biến mất.

“Nhân viên vệ sinh không biết là của ai, chỉ biết là nhặt được ở bồn nước nên đành phải chuyển qua tay người này đến người kia rồi đến anh, giờ vật trả về chủ cũ.”

Anh bước lại gần, lúc này cô mới ngửi được mùi rượu nồng nặc trên người anh.

Vân Vãn khẽ nâng mí mắt: “Anh uống rượu rồi à?”

Anh không trả lời.

Lục Thừa Phong lơ đãng buông một câu: “Đi đây.” Sau đó anh định lướt ngang qua cô như một người xa lạ.

Vân Vãn chợt nhớ đến khi anh làm phẫu thuật, đau đớn đến mức sắc mặt không còn giọt máu. Cô vội vã quay người, đuổi theo hai bước: “Bản thân anh không được uống rượu, anh không biết sao?”

Lục Thừa Phong đột ngột dừng bước, cô suýt nữa va vào lưng anh, anh quay người lại, cả người như một bức tường vững chãi vây chặt cô bên trong.

“Em đang lo cho anh à?”

Giọng anh mềm như tơ, nhẹ đến mức đáng sợ, lập tức Vân Vãn cảm thấy hôm nay anh có gì đó không ổn: “Em…”

“Thời gian lâu như thế mà cũng không hỏi đến anh, không nhớ đến anh, giờ đột nhiên lại muốn quan tâm anh sao?”

Cô mím môi thật chặt.

Lục Thừa Phong cười khẩy một tiếng đầy chua chát: “Có phải anh nên cảm ơn em không? Vì em vẫn sẵn lòng chia cho anh một chút quan tâm thừa thãi của em?”

Lòng Vân Vãn như bị ai đó cầm dao khoét một nhát, cô quay người muốn rời đi.

Nhưng anh còn nhanh hơn, anh không nói một lời đã nắm lấy vai cô, ép mạnh cô vào tường.

“Anh buông em ra!”

Gương mặt anh lạnh như băng, anh cúi xuống rồi hung hăng đè môi mình lên khóe môi cô.

Khoảnh khắc đó bùng nổ như một vụ va chạm không báo trước, giống như nỗi đau tích tụ lâu ngày tìm được kẽ nứt để trào ra.

Không đợi cô kịp phản ứng, đầu gối anh đã chen vào g*** h** ch*n cô, ép cô không còn đường lui.

Vân Vãn bị anh đè chặt, tay chân cô mềm nhũn, cô chỉ có thể ngẩng cằm cố thích nghi với nụ hôn đầy giận dữ này của anh.

Lưng cô tựa vào tường, trước ngực nóng bỏng áp vào lồng ngực anh, sự tiếp xúc gần gũi này khiến đầu óc cô tê dại, thân thể như muốn nhũn ra, nếu không có anh đỡ lấy thì có lẽ cô đã gục xuống nền đất từ lâu rồi.

Thế nhưng với anh, tư thế đó vẫn chưa đủ để anh nguôi giận, anh dứt khoát siết lấy eo cô rồi kéo cô ôm chặt vào ngực, mạnh mẽ giữ cô sát lại gần mình.

Nụ hôn kịch liệt của anh khiến cô gần như không thể thở nổi, Vân Vãn chỉ còn biết cố gắng thích ứng, cố gắng phối hợp, đến cả một tiếng kêu cũng không phát ra được.

Rất nhanh trong khoang miệng đã có vị tanh của máu, trong đó có cả máu của anh và của cô.

Hơi thở của Lục Thừa Phong run rẩy, giọng anh khản đặc, giọng nói giống như tuyệt vọng: “Chẳng phải đã ly hôn rồi sao? Chẳng phải đã không còn gì liên quan đến nhau nữa rồi sao? Chẳng phải anh đã không còn tư cách gì nữa rồi sao? Vậy thì tại sao, em cũng là vợ cũ của anh, em thì có tư cách gì hả?”

“Anh không phải là con người sao? Anh không có trái tim, không biết đau à? Em muốn cái gì mà anh chưa cho em sao, hay là anh làm sai chuyện gì với em hả? Mẹ kiếp, anh có khác gì một con chó không, em không muốn cho anh gặp con thì anh không gặp, em muốn anh tránh xe thì anh tránh xa, nhìn em và người đàn ông khác ở bên nhau mà cũng không thể đến gần, mẹ kiếp, anh cứ như một người mù để em sai khiến, anh ghen tuông sắp chết rồi, đau khổ sắp chết rồi, thế mà một câu anh cũng không dám nói.”

“Tại sao chứ, tại sao hả Vân Vãn?”

“Mẹ kiếp, không phải tại anh sợ em không quay về nữa hay sao? Không phải tại anh sợ em sẽ quay lưng bước đi cùng anh ta, vĩnh viễn không quay đầu lại nữa hay sao?”

 

Bình Luận (0)
Comment