Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn

Chương 71

 
Vân Vãn ngơ ngẩn nhìn anh, một câu cũng không thể thốt lên thành lời.

Nói không hoàn toàn rung động là điều không thể, Lục Thừa Phong trong ký ức của cô quá khác biệt so với người trước mắt. Ngay từ khi còn nhỏ, khí chất ngạo nghễ đã ăn sâu vào xương cốt anh, dù sau này trải qua biến cố, nét tính cách ấy vẫn không hề thay đổi.

Cô không thể ngờ anh lại nói chuyện với cô như vậy, bởi vốn dĩ anh luôn là người ngẩng cao đầu, từ bên trên mà nhìn xuống kẻ khác.

Anh vì cái gì mà chịu hạ thấp bản thân chứ?

Cô mím môi, im lặng không đáp. Lục Thừa Phong cũng không đoán được ý nghĩ trong lòng cô. Anh đành hạ giọng, hỏi: "Em có bằng lòng không?"

Vân Vãn nửa tựa vào người anh, đôi mắt đen sâu thẳm của anh phản chiếu bóng hình cô trong đó, cô có chút do dự: "Em cũng không biết."

Một lát sau, cô khẽ hỏi: "Những lời anh vừa nói, tất cả... đều là thật sao?"

Anh nhìn cô chăm chú, đáp: "Ừ."

"Không lừa em chứ?"

"Không lừa em."

Cô suy nghĩ một hồi, nhẹ giọng nói: "Vậy anh không được can thiệp vào chuyện của em."

"Không can thiệp."

"Em muốn làm gì, anh không được ngăn cản, cũng không được tuỳ tiện giận dữ."

Lục Thừa Phong thuận theo cô đáp:”Được”

"Em vẫn muốn đi làm bình thường, có bạn bè riêng, hết giờ làm có khi còn có việc này việc kia, không thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh anh được."

Cô cẩn trọng nói, vừa nói vừa ngước mắt quan sát sắc mặt anh: "Như vậy anh có chịu không?"

Ngày xưa, anh luôn không chịu, cô đi ăn tối muộn với đồng nghiệp là anh khó chịu, cô đi làm anh cũng không vui.

Nhưng trước kia là cô toàn tâm toàn ý yêu anh, nên dù anh có nói gì cô cũng đều nghe, điều anh không thích thì cô sẽ không làm, anh bảo cái chỗ làm kia không ra gì, cô liền nghỉ việc, hàng ngày ở nhà, dốc lòng đợi anh về.

Nhưng cứ đợi mãi mà chẳng biết khi nào anh sẽ về.

Thật ra, đến bây giờ cô đối với anh cũng không phải hết tình cạn nghĩa, dù sao cũng ở cùng nhau bao nhiêu năm rồi, không thể nói bỏ là bỏ.

Mỗi khi gặp anh, trong lòng cô vẫn là cảm thấy thấy lúng túng, ngại ngùng. Chỉ một ánh mắt của anh, tim cô lại đập thình thịch hệt như cái hồi hai người mới yêu nhau say đắm.

Nhưng giờ đây cô đã trưởng thành rồi, cô biết không thể cứ mù quáng yêu một người như thế, không thể để bản thân một lần nữa đánh mất tất cả.

Giọng cô nhỏ nhẹ, mang theo chút do dự dù chính cô là người có quyền định đoạt.

Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, giọng nói cũng mềm mại theo: "Được chứ, anh đồng ý hết."

Cô khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Lục Thừa Phong nói: "Anh có thể qua thăm con được không?"

Cô ngẩn người trong chốc lát: "Thăm con sao?"

"Ừ, anh muốn đi thăm con. Từ lúc con sinh ra đến giờ, anh vẫn chưa gặp được mấy lần." Anh nhìn Vân Vãn, hỏi ý kiến: "Chúng ta đi nhé?"

Nếu đi, chẳng phải là sẽ đến nhà cô sao?

Thằng bé con vẫn luôn miệng nói muốn gặp ba, chỉ là... Vân Vãn có chút do dự. Tình cha con vốn thiêng liêng, thằng bé chắc chắn sẽ rất quý mến cha nó. Nhưng nếu để hai người quá gần gũi, rồi sau này lại phải xa nhau, thằng bé còn quá nhỏ, liệu có chịu đựng được không?

Vân Vãn cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu: "Hay là thôi anh ạ."

Lục Thừa Phong khẽ im lặng, trong lòng thoáng chút thất vọng.

Nhưng ngay sau đó, anh lại ôn tồn nói: "Không sao, sau này còn nhiều cơ hội."

Cô lặng lẽ gật đầu.

Hai người cứ yên lặng mà ôm nhau như vậy, Vân Vãn cảm thấy lòng mình dường như dịu lại một chút.

Qua vài phút sau, cô khẽ động đậy, muốn rời khỏi vòng tay anh.

Lục Thừa Phong giữ chặt cô, hỏi: "Sao vậy? Muốn về rồi à?"

Vành tai Vân Vãn nóng ran, cô sực nhớ ra một chuyện quan trọng: "Em... em còn buổi phỏng vấn chưa xong"

Về gì chứ, cô đến đây vì có công việc quan trọng mà .

Cô hốt hoảng, vội vàng muốn ngồi dậy, rồi luống cuống tìm chiếc túi xách của mình: "Em phải gọi cho thư ký của Trang tiên sinh."

Cái người này, dù sao cũng không phải việc của anh, nên anh căn bản chẳng để ý gì cả!

Thấy cô hoảng loạn như một con thỏ nhỏ, Lục Thừa Phong khẽ mỉm cười: "Đừng vội."

Anh nhẹ nhàng đỡ eo, giúp cô đứng vững, rồi nhanh chóng gọi một cuộc điện thoại.

Dặn dò vài câu liền cúp máy.

"Minh Huy đang đợi em ở dưới," anh nói, giọng trấn an, "Anh đưa em xuống."

Vân Vãn càng thêm bối rối. Để người phỏng vấn chờ đợi như vậy thật không phải phép, quá thiếu chuyên nghiệp.

Cô vội nhặt túi xách từ trên mặt sàn lên.

Cô vốn dĩ không hề căng thẳng, nhưng giờ phút này tim cô lại bắt đầu đập nhanh hơn.

"Đừng sợ," Lục Thừa Phong nắm lấy tay cô, dẫn về phía thang máy, "Minh Huy rất dễ nói chuyện."

Vân Vãn không nhìn anh, chỉ vội vàng chỉnh lại quần áo.

Cửa thang máy mở, cô vội rụt tay mình về.

Lục Thừa Phong nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, khóe mắt thoáng ý cười.

Tại hành lang phòng hành chính ở tầng dưới, Trang Minh Huy đang đợi trong phòng.

Trang Minh Huy mang một khí chất nam tính cuốn hút, trầm tĩnh, ít lời, kín đáo, bộ tây phục càng tôn lên vẻ tuấn nhã, phong độ khó tả. Nhưng khi trò chuyện, Trang Minh Huy lại rất dễ gần, giọng nói ôn hòa, khiêm tốn, khác hẳn những gì Vân Vãn hình dung.

Khi bắt tay vào công việc, Vân Vãn nhanh chóng thể hiện sự chuyên nghiệp và nghiêm túc.

Buổi phỏng vấn diễn ra suôn sẻ và kết thúc sau hơn hai tiếng.

Vân Vãn cẩn thận thu dọn bút ghi âm, tài liệu phỏng vấn được cũng đem cất cẩn thận:"Trang tiên sinh, tôi vô cùng cảm ơn anh vì cơ hội lần này."

Trang Minh Huy mỉm cười lịch thiệp: "Tôi cũng đánh giá rất cao năng lực của cô Vân, hy vọng sẽ có dịp hợp tác." Trong lời nói có chút ý vị sâu xa.

Bất chợt nhớ đến Lục Thừa Phong, tai Vân Vãn nóng ran. Chuyện dùng công việc để gặp gỡ riêng tư thế này, đối với anh có lẽ là bình thường, nhưng cô lại cảm thấy ngượng ngùng, không được tự nhiên.

Lục Thừa Phong vẫn kiên nhẫn chờ đợi cô ở phía xa.

Trang Minh Huy khẽ nhếch môi cười, gật đầu chào Lục Thừa Phong: "Tôi đi nghỉ trước, mai gặp lại."

"Vâng, cảm ơn."

"Không có gì."

Trang Minh Huy đi rồi.

Vân Vãn nói: "Tôi cũng xin phép."

Lục Thừa Phong ngạc nhiên: "Không ở lại dùng bữa tối sao?"

"Không tiện."

"Vậy anh đưa em đi."

Vân Vãn theo phản xạ đáp: "Không cần."

"Ngoan nào." Anh bất đắc dĩ nhếch môi cười, "Em không thể cứ luôn từ chối anh mãi."

Vân Vãn chợt nhớ ra, vừa nãy chính cô đã đồng ý. Rốt cuộc chuyện này, cô không thể không chấp nhận.

Mặt cô thoáng đỏ lên vì ngượng: "Em quên mất."

Anh duỗi tay, nắm lấy tay cô: "Đi thôi."

Vân Vãn không kháng cự, ngoan ngoãn để anh dẫn đi.

Lục Thừa Phong lấy xe từ gara. Anh vẫn lái chiếc việt dã quen thuộc ở Nam Kinh. Vân Vãn đã từng ngồi một lần, lần này không còn xa lạ. Cô cắn môi, ngồi vào ghế phụ phía trước.

Trước đây, cô luôn chủ động ngồi ở hàng ghế sau, trong lòng thấp thỏm lo sợ.

Đường phố về đêm vẫn tấp nập xe cộ. Chiếc xe của Lục Thừa Phong chầm chậm len lỏi, hòa vào dòng chảy ấy, như một vệt tối lặng lẽ trôi về phía trước.

Trong công việc, anh luôn không có kiên nhẫn với sự chờ đợi. Nhưng đêm nay, anh lại bất ngờ kiên nhẫn đến lạ.

Giữa dòng xe tắc nghẽn, anh kiên nhẫn ngồi lại, trò chuyện cùng cô. Đôi mắt đen láy của anh tĩnh lặng đến lạ.

Vân Vãn thật ra cũng không biết nên nói gì với anh. Đã rất lâu rồi, họ không nói chuyện bình thường với nhau như thế này.

Không cãi vã, cũng không buồn bã giày vò.

Chỉ đơn thuần là cuộc trò chuyện rất đỗi bình thường.

Cuối cùng, cô đành hỏi: "Anh đến Nam Kinh được bao lâu rồi?"

Lục Thừa Phong đáp: "Không lâu."

"Thật vậy sao?"

Anh khẽ cười: "Nói dối chẳng phải không tốt sao."

Vân Vãn nhẹ nhàng gật đầu.

Lục Thừa Phong cong môi, mắt nhìn thẳng vào dòng xe phía trước: "Thật ra đến cũng lâu rồi, anh đã ở đây từ tuần trước."

Cô sững lại, lẩm bẩm: "Dạo này công việc của anh không bận sao?"

"Rất bận."

"Vậy sao anh lại cứ ở Nam Kinh?"

Lục Thừa Phong nghiêng đầu liếc nhìn cô, không nói gì. Chỉ một khoảnh khắc ấy, Vân Vãn chợt nhận ra điều gì đó, lòng cô chấn động, ngay sau đó khẽ nhíu mày, lộ rõ vẻ khó chịu.

"Anh không thể cứ tối nào cũng qua đây," Vân Vãn nhẹ giọng nói, "Cứ đi tới đi lui như vậy, anh sẽ không được nghỉ ngơi đủ giấc đâu."

Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng: "Biết rồi, anh chỉ muốn nhìn em một chút thôi."

Vân Vãn khẽ cắn môi, nhìn xuống, rồi hỏi nhỏ: "Sau khi về, anh có đi khám bác sĩ chưa?"

"Rồi."

"Bác sĩ bảo sao?"

"Cũng chỉ là mấy lời dặn dò bình thường thôi mà: chú ý sức khỏe, ăn uống đúng giờ, nghỉ ngơi nhiều." Anh xoay vô lăng, khóe môi khẽ cong lên, vẻ ngoài vẫn tuấn lãng, dường như không mấy để tâm.

Vân Vãn khẽ nói: "Em thấy bác sĩ nào cũng nói vậy mà." Ý cô là anh nên bớt đi lại, để giữ gìn sức khỏe.

Nhưng Lục Thừa Phong cười khẽ: "Không được, anh không nghe."

"..."

Không nghe thì thôi, đến lúc đau thì đừng kêu với cô.

Vân Vãn không muốn phí lời với anh nữa.

Gần mười giờ đêm, Nam Kinh mang dáng vẻ dịu dàng lạ thường. Cô quay đầu nhìn cảnh đêm nhộn nhịp ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn sang anh.

Anh vẫn điềm tĩnh lái xe, ánh mắt tập trung nhìn về phía trước, chiếc xe chậm rãi lướt đi trên phố xá tấp nập.

Có lẽ, việc thử lại một lần nữa ở bên anh, chính là ý nghĩa thực sự của sự khởi đầu mới này.

Không cần vướng bận, cứ xem như mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu.

Rất nhanh, xe đã dừng dưới nhà cô, anh nói: "Ngủ ngon nhé."

Vân Vãn khẽ "ừ" một tiếng rồi xuống xe.

Nhưng khi vừa bước ra khỏi cửa, cô khựng lại. Cô thoáng nhìn anh, khẽ nói: "Ngủ ngon."

Đôi mắt anh khẽ lay động: "Ngủ ngon."

Chiếc xe của anh dần khuất sau cổng tiểu khu.

Căn phòng chìm trong bóng tối tĩnh mịch, con trai cô đã ngủ say từ lâu. Cô đặt túi xuống, nhẹ nhàng tắm rửa rồi trở lại giường, tranh thủ chỉnh sửa và phân loại sơ bộ bản ghi âm. Phần còn lại sẽ chuẩn bị vào ngày mai.

Vân Vãn tắt đèn, kéo rèm cửa, theo bản năng nhìn xuống dưới. Trong màn đêm tĩnh lặng, chiếc xe của anh vẫn còn đó, chưa rời đi. Tim cô chợt thình thịch, bất giác bước thêm hai bước về phía trước.

Ánh mắt cô nhìn chăm chú thật lâu rồi mới kéo rèm lại.

*

Bài viết về Trang Minh Huy nhanh chóng được hoàn thành, tạp chí xã tranh thủ đăng tải bài vào số cuối quý I. Không ngờ, nó ngay lập tức trở thành một con "hắc mã", tạo tiếng vang lớn.

Nhờ đó mà danh tiếng của tạp chí xã cũng tăng lên đáng kể.

Điều này không chỉ đến từ nội dung xuất sắc, mà còn chứng tỏ năng lực thực sự của tạp chí

Việc mời được Trang Minh Huy đã khẳng định tạp chí xã sở hữu nguồn lực và vị thế hàng đầu.

Gần đây, không khí tại tòa soạn tạp chí đã trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết. Sau một thời gian dài tranh chấp với 《Kinh tế Tài chính》, tạp chí của họ đã giành được lợi thế, khiến cho ai nấy đều phấn khởi.

Tổng biên tập vui vẻ ra mặt, tuyên bố sẽ tổ chức một chuyến đi chơi kéo dài bốn ngày ba đêm.

Trên thực tế, các hoạt động đi chơi bên ngoài, đặc biệt là những chuyến đi có nghỉ lại qua đêm, không hề xa lạ với tòa soạn của cô.

Tuy nhiên, chúng thường được tổ chức vào kỳ nghỉ hè, kết hợp với các chương trình huấn luyện và giáo dục tư tưởng cho các thành viên.

Việc tổ chức vào tháng Tư như thế này thì quả thực rất hiếm hoi.

Mọi người đều rất vui vẻ, không ngớt lời cảm ơn Vân Vãn: "Tiểu Vãn à, chúng ta đều được 'thơm lây' nhờ cậu đấy!"

Vân Vãn được khen đến đỏ mặt: "Dạ không có đâu ạ, em cũng cảm ơn mọi người đã giúp đỡ em rất nhiều."

Thực ra, trong lòng cô cũng rất vui sướng vì cô rất thích những hoạt động như thế này.

Chuyến đi chơi được ấn định vào giữa hoặc cuối tháng Tư. Hiện tại, công việc của Vân Vãn cũng không quá nhiều, tương đối nhàn rỗi.

Khoảng thời gian trước, Lục Thừa Phong đã bay đến Eindhoven vì Hoa Việt sẽ công bố dòng sản phẩm mới trong năm nay với những cải tiến về chip. Anh ấy cần đi đàm phán với nhà cung cấp vật liệu bán dẫn.

Dự kiến sẽ không có mặt ở trong nước khoảng một tuần.

Trước khi khởi hành, anh ấy đã đích thân đến Nam Kinh.

Vân Vãn vừa tan tầm thì thấy xe của anh đợi sẵn dưới tòa nhà tạp chí. Chiếc xe việt dã màu đen nổi bật đến mức cô vừa bước ra đã nhận ra ngay.

Sợ mọi người tò mò vây xem, cô vội vàng chào tạm biệt đồng nghiệp rồi liền chui tọt vào xe.

Vân Vãn hỏi: "Sao anh lại đến đây?"

Anh chưa bao giờ đến tòa soạn tạp chí đón cô. Kể từ lần cô đồng ý cho anh một cơ hội, Lục Thừa Phong thường xuyên chạy đến Nam Kinh.

Anh cũng chẳng làm gì đặc biệt cả.

Bình thường cũng chỉ là đợi dưới nhà cô. Khi cô tan tầm về, thấy xe anh ở đó, cô sẽ lên ngồi một lát, trò chuyện với anh.

Anh không hề đưa ra yêu cầu nào quá đáng, bình thường cũng chỉ trò chuyện hàng ngày anh hay làm gì. Vốn là người dễ căng thẳng, nhưng sau này khi nói chuyện với anh, cô lại ít khi cảm thấy như vậy.

Lục Thừa Phong nói: "Anh đi nước ngoài một tuần, thật sự sẽ rất lâu không được gặp em."

"Đi nước ngoài?" Vân Vãn hơi sững sờ, "Đi đâu ạ?"

"Eindhoven."

"Là đi đàm phán về chất bán dẫn sao?"

"Ừ."

Vân Vãn gật đầu, do dự một lát rồi vẫn hỏi tiếp: "Vậy khi nào anh về?"

Anh không trả lời ngay mà chỉ khẽ cong môi, đôi mắt sâu thẳm đầy cuốn hút: "Em muốn anh về khi nào?"

"Sao chuyện này lại đẩy sang em rồi chứ?"

Vân Vãn khẽ đỏ mặt, nhỏ giọng nói: "Em chỉ tiện miệng hỏi thôi mà."

Anh cười như không cười: "Cứ tưởng em quan tâm anh chứ."

Anh nói vậy có chút làm khó cô, nhưng cô lại chẳng thể phản bác lại câu nào.

Cô liền lái sang chuyện khác: "Để em bật định vị nhà em cho anh, anh theo đó mà đi."

"Không cần đâu." Lục Thừa Phong liếc nhìn bảng điều khiển cảm ứng, "Anh nhớ đường đi mà."

Cô hơi hé môi.

Thế nhưng, khi thấy anh lái xe qua cổng Tứ Trụ, Vân Vãn quay mặt đi, đường phố bên ngoài cửa sổ không còn quen thuộc nữa: "Sao lại đi đường vòng qua đây vậy?"

Lục Thừa Phong đáp: "Bên này có một tiệm bánh ngọt mới mở, sản phẩm mới phải đặt trước hai tuần. Anh đã đặt trước rồi, giờ đi lấy thôi."

Anh nghiêng đầu liếc nhìn cô: "Để xem có ngon không."

Vân Vãn sững sờ, đầu ngón tay khẽ co lại đặt trên đầu gối rồi lại buông ra. Ngoài cửa sổ xe, bóng lá ngô đồng lốm đốm lướt qua trước mặt cô.

Thời tiết này, cây ngô đồng vẫn chưa rậm rạp, cành lá còn thưa thớt.

"Sản phẩm mới sao?" Cô khẽ hỏi, giọng nói giấu đi một chút lạc điệu khó nhận ra, "Anh ăn đồ ngọt từ khi nào vậy?"

Ngón tay anh khẽ gõ hai cái trên vô lăng.

"Anh thì không thích ăn đồ ngọt," anh dừng lại một chút, "nhưng hồi cửa hàng này mới mở, anh có được mời thử, độ ngọt vừa phải, có lẽ em sẽ thích đấy."

Lục Thừa Phong đúng là không phải người thích ăn đồ ngọt. Mỗi khi trong nhà nấu chè, anh chỉ nếm chút thôi, còn nếu không có thì anh cũng chẳng đòi.

Vân Vãn thì lại rất thích đồ ngọt. Hồi nhỏ, mỗi khi cô buồn, Lương Tây Lĩnh sẽ dỗ dành bằng cách nấu chè đậu đỏ, bỏ thật nhiều đường.

Món chè sánh mịn, ngọt lịm.

Có lần Lục Thừa Phong say rượu, về nhà là ngả đầu ngủ luôn. Cô cho anh uống thuốc giải rượu xong định đi ngủ thì anh lơ mơ tỉnh dậy, gọi cô: "Nhà còn cơm không em?"

Cô ngẩn ra: "Anh chưa ăn gì sao?"

Vẻ mặt anh khó chịu: "Anh bận tiếp rượu quá, cái gì cũng chưa ăn cả."

Vân Vãn rất lo lắng.

Nhưng trong nhà đúng là chẳng có gì ăn cả. Cô không biết anh về sẽ đòi cơm, với lại cô cũng không có thói quen để lại đồ ăn thừa, mỗi lần chỉ nấu vừa đủ cho mình.

Trong tủ lạnh còn một miếng bánh kem matcha mousse dở.

Vân Vãn nói: "Để em nấu mì cho anh nhé. Anh ăn tạm miếng bánh này lót dạ đi."

Cô đưa miếng bánh kem đến tận miệng anh. Lục Thừa Phong vẫn còn mơ màng, chưa nhìn rõ đã cắn một miếng.

Ngay lập tức, anh nhíu mày lại, vẻ mặt như thể đang chịu đựng hình phạt. Nhưng anh không nói gì, vẫn nuốt xuống: "Cũng được."

Sau lần đó, cô không dám cho anh ăn bánh kem nữa.

Cửa hàng bánh ngọt ấy có vẻ ngoài trang trí trông rất giống một “tiểu tư sản".

Xe từ từ dừng lại, Lục Thừa Phong tháo dây an toàn: "Em cứ đợi anh trên xe nhé."

Vân Vãn gật gật đầu.

Không lâu sau, anh đã trở lại, trên tay cầm một chiếc hộp giấy nhỏ, buộc dải lụa màu xanh biển.

"Vị này là hạt dẻ, không quá ngọt đâu," anh ngồi vào xe, "nhưng hương vị rất ngon... Em nếm thử xem?"

Vân Vãn do dự một lát rồi đón lấy. Cô cúi đầu gỡ dải lụa, mở nắp hộp. Mùi hạt dẻ đậm đà hòa lẫn chút hương sữa thoang thoảng bay ra.

Bên cạnh có sẵn chiếc thìa kim loại nhỏ, cô liền nếm thử một muỗng.

Đúng là không quá ngọt, vị sữa không ngấy, lại thoang thoảng chút hương rượu, dư vị là sự thuần hậu của hạt dẻ.

"Ngon thật đấy," cô khẽ nói, "em nghĩ thằng bé hẳn sẽ rất thích món này."

Lục Tuân có khẩu vị khá đa dạng, và rất thích đồ ngọt.

Một tiếng cười khẽ vang lên trên đỉnh đầu. Cô ngước mắt lên, Lục Thừa Phong đang nhìn cô, ánh mắt rất sâu.

"Vậy em mang về nhà, ăn cùng thằng bé nhé," anh cong môi, dời mắt đi, rồi khởi động xe.

Những ngọn đèn đường lần lượt bật sáng, trải ra một con đường lấp lánh ánh sáng vụn vỡ. Vân Vãn đặt chiếc thìa trở lại, gói bánh cẩn thận rồi để lên đùi.

Khi đến dưới lầu, cô nói: "Anh có muốn ăn không? Hay để em chia một chút cho anh mang về?"

Lục Thừa Phong đáp: "Không cần."

Nhưng cô vẫn cảm thấy có gì đó là lạ. Sau một hồi băn khoăn, cô vẫn nói: "Em có thể cắt cho anh một miếng nhỏ, để vào đĩa rồi..."

Anh bật cười: "Em không định xuống xe à?"

Cô vội đỏ mặt, lúng túng sờ dây an toàn: "Không có, em phải đi chứ."

Cô luống cuống tay chân.

Anh chắc hẳn thấy không ổn nên nói: "Để anh giúp." Rồi cúi người qua tháo dây an toàn giúp cô.

Tiếng khóa "cạch" một cái giòn tan, dây an toàn đã được cởi. Vân Vãn định xuống xe thì anh vẫn không nhúc nhích, giữ nguyên tư thế bao vây cô trong ghế.

Ánh đèn đường hắt vào trong xe rất mờ ảo. Anh rũ mi mắt nhìn cô một cái, rồi không chút do dự cúi xuống hôn lên khóe môi cô: "Được rồi, giờ thì đã 'ăn' xong rồi, em lên lầu đi. Có việc gì cứ gọi cho anh nhé, số điện thoại anh không đổi đâu, vẫn là số cũ, chắc em còn nhớ mà."

Trong mắt anh ánh lên vài phần ý cười, giọng nói cũng khàn khàn: "Ngủ ngon, nghỉ ngơi sớm nhé."

"..." Vân Vãn nhẹ nhàng cắn môi, đẩy anh ra rồi bước đi.

Ai thèm nhớ số điện thoại của anh chứ?

*

Về đến nhà, cô bắt đầu sắp xếp quần áo. Chuyến đi chơi của toà soạn tạp chí cũng sẽ diễn ra trong mấy ngày tới, trùng hợp không xa thời gian anh đi công tác. Thật ra, nếu anh không đi, cô cũng chẳng có thời gian gặp anh.

Vân Vãn đã báo với Lương Tây Lĩnh rằng anh ấy sẽ trông con giúp cô.

Lần này, toà soạn tạp chí tổ chức chuyến đi chơi tại Phúc Châu, nơi có nhiệt độ cao hơn Nam Kinh một chút. Vì vậy, vali của Vân Vãn không quá đầy, chủ yếu là những bộ quần áo mỏng nhẹ.

Khi lên máy bay, Từ Tinh Manh ngồi cùng hàng với cô, tỏ ra rất phấn khích, thì thầm với cô: "Em chưa bao giờ đi miền Nam đâu, em nghe nói biển Phúc Châu đẹp lắm, em muốn đi chụp ảnh."

Vân Vãn mỉm cười, không nói gì.

Trước khi địa điểm được quyết định, cô cũng rất vui vẻ. Thế nhưng, khi biết là đi Phúc Châu, cô lại không còn hào hứng nữa.

Nơi đó quá gần với Tuyền Thành.

Dù cô chưa từng đến đó, nhưng chỉ cần nghĩ đến sự gần gũi về địa lý, trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ.

Đó không phải niềm vui, cũng chẳng phải nỗi buồn, chỉ đơn giản là cảm thấy không mấy thoải mái.

Vân Vãn im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu nhanh chóng hiện lên một vài hình ảnh trong quá khứ.

Một lát sau, cơn buồn ngủ ập đến. Cô ngắm nhìn tầng mây ngoài cửa sổ rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy, máy bay đã hạ cánh.

Cô vẫn còn hơi mơ màng, cầm vali hành lý và đi theo đoàn. Công ty đã sắp xếp xe buýt đến đón, và họ nhanh chóng đến khách sạn.

Lần này, Vân Vãn vẫn ở chung phòng với Từ Tinh Manh, còn Khi Lãng và Tiểu Tống ở phòng bên cạnh. Các đồng nghiệp khác cũng đều ở cùng tầng.

Đáng tiếc rằng, vận may không mỉm cười với họ. Khi đến nơi, cả vùng duyên hải Phúc Kiến đổ mưa như trút nước, khiến việc ra biển trở nên nguy hiểm.

Tổng biên tập nhìn trời, tiếc nuối nói: "Xem ra các cô không may rồi. Không ra biển được thì mất đi hơn nửa niềm vui rồi."

Từ Tinh Manh hỏi đầy vẻ hy vọng: "Thật sự không đi được sao?"

Cô gái trẻ mới ngoài đôi mươi, trong khi tổng biên tập là một người đàn ông gần 40. Ông nhìn cô như nhìn một đứa trẻ: "Cô nói gì thế? Biết nguy hiểm mà vẫn đi, áp lực của tôi khi dẫn đội cũng rất lớn, còn phải đưa các cô về nhà an toàn nữa có biết không?"

Từ Tinh Manh im lặng.

Tiểu Tống lẩm bẩm nhỏ giọng: "Cũng may, ít nhất không phải học lớp giáo dục tư tưởng với huấn luyện cán bộ."

"Ai bảo không phải học?" Tổng biên tập liếc xéo cậu ấy qua khe hở hành lý. "Đó là hoạt động trong nhà, đâu có ảnh hưởng gì. Mưa chỉ ảnh hưởng đến việc các cô cậu đi chơi thôi đúng không?"

"Thế thì chẳng phải đến đây chỉ để chuốc khổ vào thân sao?" Từ Tinh Manh gần như suy sụp. "Biết thế đã không đi."

Cô ấm ức quay về phòng, mở vali ra sắp xếp đồ đạc.

Vân Vãn thấy hơi buồn cười, dịu dàng an ủi cô: "Đừng thế mà, chúng ta vẫn có thể chơi trong thành phố. Mưa lớn chỉ là không thể ra biển thôi."

"Nhưng trời mưa thì nhìn thấy gì được chứ?" Từ Tinh Manh chán nản. "Em còn mua bộ đồ bơi xinh lắm nữa chứ."

Vân Vãn bật cười: "Thế thì chỉ có thể đi bơi ở bể bơi trong khách sạn thôi."

Sau khi thu dọn đồ đạc, hơn chục người kéo nhau đi ăn tối. Họ phải bắt chuyến bay đêm nên khi hạ cánh trời đã tối mịt. Sau bữa tối, mọi người chỉ có thể về phòng nghỉ ngơi.

Để an ủi Từ Tinh Manh, Vân Vãn xuống quầy lễ tân khách sạn xin hai bộ bài Poker, rồi gọi Khúc Lãng và mọi người sang phòng chơi.

Trước đây Vân Vãn không thạo đánh bài lắm, Lục Thừa Phong cũng chưa từng dạy cô.

Sau này cô tự mày mò học hỏi.

Đánh bài cũng là một trò giải trí thường thấy trong các buổi giao lưu, nên cô khá muốn học, dù Lục Thừa Phong hiếm khi đưa cô đi gặp gỡ bạn bè.

Hơn nữa, anh ấy quá bận rộn, luôn bay tới bay lui, dường như cũng chẳng có nhiều kiên nhẫn với cô. Vì vậy, tuy lúc đó rất muốn học, muốn sau này được như những phu nhân, bà xã khác, ngồi cạnh anh ấy, giúp anh ấy chia bài, nhưng cô vẫn không có cơ hội.

Vân Vãn chơi bài không quá xông xáo mà rất ôn hòa, khá giống phong cách của Khúc Lãng.

Còn Từ Tinh Manh, có lẽ là do còn bực bội, cô ấy thi đấu đến đỏ mắt với Tiểu Tống, đánh nhau sống chết.

Cuối cùng, bọn họ cứ thế chơi cho đến hơn 12 giờ đêm mà vẫn không chịu dừng lại.

Khúc Lãng đành chịu, cười nói: "Thôi, dừng lại đi, được rồi."

Từ Tinh Manh không đồng ý.

Anh ấy lại khuyên Tiểu Tống: "Người ta là con gái, cậu thắng vài ván rồi, thế là được rồi, nhường cô ấy một chút, hiểu không?"

Lúc này, Tiểu Tống mới chịu dừng tay, nhưng vẫn không phục nói: "Không được, phải thêm hai ván nữa!"

"Chơi thì chơi!"

"Các cậu chơi thế này, người ta không ngủ được thì sao?" Khúc Lãng ám chỉ, khẽ hất cằm về phía Vân Vãn.

Từ Tinh Manh dường như cũng thấy có lý, đang do dự.

Tiểu Tống liền nói: "Thế thì, hay là mình sang phòng tôi với anh Khúc Lãng chơi? Chị Giai Giai phòng bên cạnh chắc cũng chưa ngủ, tôi gọi cả chị ấy sang luôn nhé?"

"Hay quá, hay quá!" Từ Tinh Manh phấn khích, rồi quay sang Vân Vãn: "Tiểu Vãn, chị thật sự không tham gia cùng bọn em à?"

Vân Vãn trong lòng có chút bất đắc dĩ, cười cười nói: "Không được đâu, các cậu cứ đi đi. Chị đưa thẻ phòng cho em, lát nữa về cứ quẹt thẻ vào, ]chị muốn đi ngủ trước."

"Được rồi, được rồi."

Cô đưa thẻ phòng cho Từ Tinh Manh, Tinh Manh vẫy tay với cô: "Chị ngủ sớm nhé!"

"Ừm." Vân Vãn khẽ gật đầu.

Cánh cửa đóng lại, căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Những ánh đèn rực rỡ uốn lượn trên đường phố, Vân Vãn thực sự thấy buồn ngủ. Cô kéo rèm che ánh sáng, cầm quần áo vào phòng tắm. Tắm xong, cô lập tức nhảy bổ lên giường.

Cô mơ màng cuộn tròn trong chăn, nhưng chưa ngủ được bao lâu thì điện thoại reo lên một tiếng.

Vân Vãn tưởng con trai nhắn tin. Cô lơ mơ mở mắt, lấy điện thoại ra, vuốt mở màn hình và nhìn: [Ngủ rồi à?]

Đúng là tin nhắn.

Tim cô đập mạnh, và khi ngẩng đầu nhìn thấy dãy số quen thuộc ấy, Vân Vãn bật dậy khỏi giường.

Cô không hiểu nổi, sao anh lại có số điện thoại của mình.

Vân Vãn trả lời: [Em vừa định ngủ, sao anh có số điện thoại của em?]

Anh không trả lời cô mà lại nhắn một câu khác: [Anh rất nhớ em, em xuống gặp anh được không?]

Vân Vãn ngập ngừng nhìn chằm chằm tin nhắn đó, đảo mắt nhìn đi nhìn lại mấy lần. Cuối cùng, cô mới hỏi lại: [Gặp ở đâu?]

Điện thoại reo lên.

Đầu dây bên kia, anh khẽ cười, tiếng cười khàn khàn đầy ý vị: "Xuống lầu mà xem."

 

Bình Luận (0)
Comment