Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn

Chương 67

 
Vân Vãn trở về khách sạn, tắm rửa xong, cả người thẳng đơ đổ xuống giường như khúc gỗ.

Từ Tinh Manh nghiêng đầu nhìn cô:

“Sao giờ này mới về?”

Vân Vãn ngập ngừng thu dọn quần áo, ánh mắt có chút trôi xa, mang theo vài phần mờ mịt:

“Điện thoại bị rơi hỏng… Tớ đi mua cái mới.”

Từ Tinh Manh nghe vậy thì sửng sốt. Điện thoại sao đang yên đang lành lại hỏng? Cô ấy tò mò hỏi thêm vài câu. Nhưng Vân Vãn trong lòng đang nghẹn một cục tức, chính cô cũng nói không rõ là vì điều gì, càng không muốn nhắc lại.

Cô chui vào chăn, nhưng lại chẳng có chút buồn ngủ nào. Mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà tối đen như mực.

Cô không hiểu nổi cảm xúc của mình lúc này.

Cô thấy Lục Thừa Phong bây giờ… hình như đã không còn giống trước nữa. Thay đổi rất nhiều, cả dáng vẻ lẫn tính cách.

Anh gầy đi nhiều. Hôm đó, thoáng nhìn từ hành lang, nếu không phải có người bên cạnh gọi “sếp Lục”, suýt nữa cô đã không nhận ra anh.

Gương mặt anh gầy gò hơn xưa, đường nét sắc lạnh hơn, đáy mắt cũng mất đi vẻ dịu dàng từng có. Ánh mắt sâu, lạnh, bên trong không còn là người con trai hay cười năm nào nữa, chỉ còn lại sự lạnh nhạt, thậm chí có phần khắc nghiệt.

Tính tình cũng đổi khác.

Nếu là trước kia, cô từ chối anh hết lần này đến lần khác, anh nhất định đã nổi giận rồi.

Còn giờ thì sao? Anh không giận. Như thể đã học cách kiềm nén tất cả. Cô nói thế nào, anh đều lặng lẽ chấp nhận.

Giống như năm đó, khi trời mưa, cô nói không cần anh đưa về, anh lại chỉ bình thản đáp:

“Anh chỉ muốn đưa em về, yên tâm… sẽ không có thêm yêu cầu gì nữa.”

Anh không còn ép cô, không còn cố giữ cô ở lại bên mình, không còn vây cô trong cái làng chài nhỏ ngày xưa nữa.

Như thể… anh đã thực sự bắt đầu buông bỏ cô rồi.

Vân Vãn trở mình, theo bản năng với tay lấy điện thoại ở đầu giường. Màn hình tối thui, không có tin nhắn nào cả.

Cô mới sực nhận ra… đã bao lâu rồi, mình không còn như vậy nữa?

Đã từng, cô cũng từng có một khoảng thời gian ôm điện thoại chờ anh nhắn tin, chờ anh quay về, ngơ ngẩn nhìn mấy dòng tin cũ, sống trong hy vọng mong manh.

Rồi sau đó, anh đi thật,  không còn quay lại nữa.

Lương Tây Lĩnh từng nói, cô là người rất bướng bỉnh.

Dù bên ngoài dịu dàng, thái độ mềm mỏng, tính tình ngoan ngoãn… nhưng một khi đã quyết điều gì, thì dù ai nói gì cũng không thể lay chuyển.

Cô nói ít, nhưng đầu óc thì cứng rắn đến đáng sợ.

Một khi đã không muốn, thì cho dù là ai, cũng không có cách nào làm cô thay đổi.

Vân Vãn đưa tay đè nhẹ trán, cảm thấy đầu óc rối như tơ vò.

Cô thật sự không thể đoán được, mấy năm qua, rốt cuộc anh đã nghĩ gì về cô.

Nghĩ lại thì, cũng là điều dễ hiểu, dù sao cũng đã ly hôn.

Cô lấy lại tự do của mình, đồng thời cũng trả lại cho anh sự tự do tương tự.

Hai ngày này, Vân Vãn vẫn ở lại Hoành đ**m. Dù có lịch làm việc nhưng phần lớn thời gian đều rảnh rỗi.

Những lúc không có việc, cô theo Khi Lãng và mọi người đi chơi loanh quanh, Minh Thanh Cung Uyển, phố Hồng Kông, Cung Tần Vương, nơi nào cũng ghé qua.

Mùa này ở Hoành đ**m đang vào đợt cao điểm quay phim, thời tiết lạnh, rất hợp để quay cổ trang. Trang phục nhiều lớp, dày kín, nên không sợ nóng.

Từ Tinh Manh mê mệt theo đuổi thần tượng. Không biết cô ấy nghe ngóng từ đâu mà xin được một bảng lịch trình thông cáo của các nghệ sĩ.

Tiểu Tống hiếu kỳ hỏi:

“Chị mê ai vậy?”

Từ Tinh Manh hí hửng đáp:

“Triệu Nguyên Lãng nha! Hồi cấp ba chị đã là fan cứng của ảnh rồi đó!”

Vân Vãn có chút ấn tượng.

Triệu Nguyên Lãng là một trong số ít nam diễn viên nổi tiếng sớm mà không có chống lưng từ tư bản hay bối cảnh gì cả. Chỉ dựa vào ngoại hình và thực lực mà bật lên giữa giới giải trí khắc nghiệt.

Đáng tiếc là, dù nổi tiếng đến vậy, anh ấy vẫn chưa từng nhận được giải Ảnh đế nào. Fan của anh ấy vẫn hay gọi đùa là “Ông vua không ngai”.

Vân Vãn không theo đuổi minh tinh, cô biết đến anh ấy cũng chỉ vì sáu năm trước, anh từng đóng chung một bộ phim với Giang Đậu Tuyết — vị hôn thê năm đó của Giang gia ở Hải Thành.

Sau này khi dần quen biết với giới Hứa gia, cô mới nghe thêm được vài lời đồn xoay quanh anh ấy.

Những năm gần đây, Triệu Nguyên Lãng ít nhận phim hơn. Làn sóng lưu lượng mới cũng lên quá nhanh, anh ấy dường như cũng dần rút lui khỏi ánh đèn sân khấu.

Vân Vãn đi cùng Từ Tinh Manh xem cảnh quay, nhưng lòng lại chẳng thể hứng thú. Không hiểu sao, trong lòng cô cứ trống vắng lạ thường.

Đã mấy ngày rồi cô không gặp Lục Thừa Phong. Giống như anh đột nhiên biến mất, không còn chút tung tích.

Cô tự giễu bản thân là đồ si ngốc. Rõ ràng trước đó không nhớ anh đến vậy, thế mà chỉ sau lần gặp vừa rồi… lại bắt đầu vô thức nhớ tới.

Bên kia, Từ Tinh Manh vừa vẫy tay vừa hô to như fangirl chính hiệu:

“Thầy Triệu! Nhìn bên này ạ! Thầy Triệu nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!”

Sự nhiệt tình của cô ấy thật khiến người ta cảm động. Vân Vãn cũng bất giác cong môi cười theo.

Lúc quay về khách sạn, thấy Tiểu Tống và Khi Lãng đang đứng trước quầy lễ tân.

Tiểu Tống quay lại cười chào:

“Chị Vãn Vãn, chị Tinh Manh, hai chị về rồi.”

Từ Tinh Manh tò mò hỏi:

“Đứng ở đây làm gì vậy?”

Tiểu Tống gãi đầu:

“Không biết nữa, sáng nay nghe giám đốc nói chuyển phòng cho tụi em lên hẳn tầng áp mái. Em với anh Khi Lãng cũng ngơ ngác, hỏi lễ tân thì họ chỉ nói có người dặn dò trước rồi.”

Từ Tinh Manh trợn tròn mắt:

“Còn có chuyện tốt vậy sao? Em chưa từng được ở phòng xép đó nha!”

Vân Vãn hỏi:

“Ai nâng hạng vậy? Có hỏi rõ không?”

“Anh Khi đang hỏi, nhưng lễ tân không chịu nói. Anh ấy mới gọi cho đạo diễn. Đang nghe điện thoại kìa. Em đoán là đạo diễn Hoàng cho đó.”

Từ Tinh Manh ngẫm nghĩ rồi gật gù:

“Ừm, chắc vậy. Không thì ai lại tốt bụng vậy? Chắc đạo diễn Hoàng thương thầy Khi .”

Khi Lãng đang nghe điện thoại, tiếng nói chuyện mơ hồ truyền tới. Không rõ ràng, nhưng cũng không ồn.

Vân Vãn lặng lẽ nhìn bóng lưng anh ấy, lòng chợt run nhẹ. Một ý nghĩ không mấy thực tế bỗng vụt qua.

Khi Lãng cúp máy, đi tới.

Tiểu Tống lập tức hỏi:

“Sao rồi anh Khi? Là đạo diễn Hoàng thật hả?”

Ánh mắt Vân Vãn dán chặt vào anh ấy, biểu cảm như bị ai đó căng chặt từng đường nét, cả đầu ngón tay cũng khẽ run nhẹ. Cô không hiểu vì sao trong lòng lại nảy sinh cảm giác căng thẳng kỳ quặc như vậy.

Khi Lãng khẽ gật đầu:

“Ừ, xác nhận rồi. Là do đạo diễn Hoàng sắp xếp.”

Anh ấy ngừng một chút, sau đó quay đầu nhìn về phía Vân Vãn, ánh mắt bình tĩnh:

“Nói là… hôm trước ở buổi tiệc có chút va chạm với em. Xem như một lời xin lỗi. Mong em đừng để bụng.”

Cả nhóm lập tức nhìn sang cô.

Vân Vãn cũng ngây người trong chốc lát.

Khi Lãng bước đến gần, giọng điệu nhẹ nhàng đầy quan tâm:

“Lúc đó đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao em chưa từng nhắc đến?”

Vân Vãn cảm thấy chuyện đó thật sự rất khó nói. Huống chi phía sau còn liên quan đến Lục Thừa Phong, khiến cô càng khó mở miệng.

Cô cụp mắt, giọng nói ôn hòa:

“Không có gì nghiêm trọng đâu. Lúc em rời đi, có người bên đạo diễn Hoàng đạo uống say, không cẩn thận va vào em một chút. Sau đó cũng nói chuyện rõ ràng rồi, không có vấn đề gì.”

Tiểu Tống chen vào:

“Bảo sao hôm đó chị ra khỏi phòng trông như vừa bị dọa vậy.”

Vân Vãn khẽ kéo khóe môi, cười gượng.

Khi Lãng gật đầu:

“Không sao là tốt rồi. Nhưng nếu sau này gặp mấy chuyện như vậy, nhớ báo cho anh biết. Anh sẽ thay em giải quyết. Tuy ai gây chuyện thì người đó đáng trách, nhưng mình cũng phải biết giữ khoảng cách an toàn. Gặp mấy người say xỉn như vậy, tránh được thì tránh.”

Anh ấy nói chuyện ôn hòa, kiên nhẫn, giọng điệu bình thản như một trưởng bối đang nhắc nhở người nhỏ tuổi.

Anh ấy là người thông minh — Vân Vãn cảm thấy chắc hẳn Khi Lãng đã đoán được chuyện không đơn giản như cô nói. Nếu không, sao Hoàng đạo lại dàn xếp cả chuyện xin lỗi như vậy?

Chỉ là anh ấy không vạch trần, điều đó lại càng khiến cô cảm thấy khó xử.

Tâm trạng căng thẳng của Vân Vãn cuối cùng cũng dịu lại.

“Vâng, sau này em sẽ cẩn thận hơn.”

“Đạo diễn, bên này quay xong rồi ạ.”

Hoàng Lệnh Đường “ừ” một tiếng, mệt mỏi day day giữa trán rồi đưa tay ra:

“Lấy hộ tôi ly trà.”

Trợ lý nhanh chóng đưa ly trà tới.

Hoàng Lệnh Đường lại nói:

“Điện thoại của tôi đâu? Đưa đây xem có cuộc gọi nào nhỡ không.”

Làm đạo diễn nhiều năm, ông ta có nguyên tắc riêng — trong thời gian quay, tuyệt đối không dùng điện thoại. Nhưng để đề phòng có chuyện gấp, ông ta giao điện thoại cho trợ lý, bảo cậu ta để ý cuộc gọi nhỡ giúp.

Trợ lý liếc nhìn rồi báo:

“Có một cuộc gọi.”

“Ai vậy?”

“Lục tổng.”

Hoàng Lệnh Đường khẽ chậc một tiếng, nhận lại điện thoại, lẩm bẩm:

“Không phải hôm nay bay sang San Jose à? Lên máy bay rồi còn gọi, siêng năng thật.”

Dù nói vậy, ông ta vẫn nhấn nút gọi lại.

Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.

“Ừ?”

“Không phải cậu đang trên chuyến bay sang San Jose à?”

Đầu bên kia im lặng một lúc, giọng điềm đạm vang lên:

“Tôi đang ở trên máy bay.”

“Vậy tinh thần tốt đấy. Ngồi máy bay không mệt à? Còn rảnh gọi điện cho tôi?”

“Anh gọi tôi chỉ để nói vậy?”

“Thế cậu muốn tôi nói gì?”

“Anh nói đi.” Giọng bên kia có chút bực bội.

Hoàng Lệnh Đường cười thầm trong bụng, đáp tỉnh queo:

“Tôi đâu biết. Vừa quay xong cảnh.”

Giọng nam trầm thấp vang lên từ đầu dây bên kia:

“Tôi chẳng phải đã bảo anh thay tôi xin lỗi cô ấy sao?”

“À, chuyện đó hả.” Hoàng Lệnh Đường như bừng tỉnh, “Tôi xin rồi mà. Tôi đâu có quên.”

“Cô ấy nói gì?”

“Còn nói gì nữa. Đương nhiên là vui lòng chấp nhận. Ai mà không thích được nâng hạng phòng miễn phí chứ?”

“Không có gì khác?”

“Không. Anh muốn nghe gì?”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

Rồi tiếng anh trầm thấp cất lên:

“Không có gì, cúp máy đây. Máy bay sắp hạ cánh.”

Nói xong liền cúp máy.

Hoàng Lệnh Đường nhìn màn hình tắt, khẽ bật cười.

Ông ta với Lục Thừa Phong mới chỉ thân thiết vài năm gần đây. Lúc trước, Hoàng Lệnh Đường từng làm một dự án bất động sản lớn ở Thiệu Hưng. Trong một buổi tiệc, được giới thiệu làm quen với Lục Thừa Phong.

Khi đó, Lục Thừa Phong đã ly hôn. Nhẫn cưới cũng tháo ra. Trong giới không ai dám nhắc nhiều đến chuyện đó. Chỉ biết vợ cũ của anh xuất thân rất bình thường, không phải tiểu thư nhà danh giá, nên khi ly hôn cũng chẳng gây nhiều xôn xao ngoài vài lời đồn vặt.

Ban đầu, Hoàng Lệnh Đường định thông qua vài bữa tiệc để kéo gần quan hệ, từng gọi nữ chính của đoàn phim lúc đó đi cùng để gây ấn tượng.

Kết quả — Lục Thừa Phong hoàn toàn không hứng thú.

Năm lần bảy lượt đều nhận thái độ lạnh như băng. Không phải giả bộ, mà thật sự không thích.

Hoàng Lệnh Đường lúc đó mới chịu bỏ cuộc.

Nhưng ông ta cũng không ngờ, Lục Thừa Phong lại để tâm đến một cô biên tập viên nhỏ như vậy.

Hoàng Lệnh Đường nhếch môi cười:

“Thú vị thật.”

Trợ lý tò mò hỏi:

“Cái gì thú vị vậy ạ?”

Hoàng Lệnh Đường lơ đãng hỏi ngược:

“Tiểu Dương, cậu thấy San San có xinh không?”

Trợ lý suy nghĩ một chút, nghiêm túc trả lời:

“Nếu đánh giá khách quan, chị San San là kiểu mỹ nhân rất thu hút. Khí chất cũng nổi bật.”

“Cậu còn nhớ lần trước thầy Khi Lãng dẫn mấy học sinh đến không?”

“Ừm.”

“Trong đó có một cô bé cứ đứng nép sau lưng người khác, cậu thấy so với San San thì ai xinh hơn?”

Trợ lý im lặng hồi tưởng một lúc. Một lát sau, có phần lưỡng lự trả lời:

“Mỗi người một vẻ. San San chị ấy đúng là kiểu đẹp thành thục, còn cô học sinh kia…”

Cậu ta ngập ngừng một chút, mặt bất giác đỏ ửng:

“Cũng rất xinh. Nhìn trong sáng, sạch sẽ… Vừa nhìn đã biết không phải kiểu người trong giới.”

Hoàng Lệnh Đường không nói gì, chỉ cười khẽ.

Lúc Vân Vãn dẫn Dụ San đến chuẩn bị cho vòng phỏng vấn thứ hai, đoàn phim lại xảy ra một chuyện không lớn không nhỏ.

Tĩnh Ngôn bất ngờ quay lại phòng nghỉ của đoàn phim, đứng trước mặt Dụ San, cầu xin được tha thứ.

Xung quanh có vài diễn viên thì thầm:

“Không phải bảo bị công ty gọi về rồi sao? Sao lại quay lại nữa?”

“Tôi nghe nói là công ty bắt cô ta về dọn đồ.”

“Thôi đừng nói thế, Tĩnh Ngôn cũng đáng thương mà.”

“Ừ thì, ai mà rơi vào chuyện đó cũng khổ.”

“Người phía sau vụ này cũng ghê thật.”

“Cũng tính là có bản lĩnh đi. Ai bảo người ta có tiền, muốn gì chẳng được.”

Lúc Vân Vãn bước vào, Tĩnh Ngôn đang đứng cạnh Dụ San. Cô ta đang cầm chặt một bản hợp đồng, khớp tay trắng bệch vì siết quá chặt. Gương mặt tái nhợt, mắt đỏ hoe, rõ ràng là đã khóc suốt một lúc lâu.

Nhưng Dụ San chẳng buồn để tâm.

Cô ấy ngồi trước gương trang điểm, chuyên viên đang giúp cô ấy chỉnh lại tóc tai, trang điểm nhẹ. Dụ San nhắm mắt lại, mặt hài lòng với lớp nền vừa đánh.

“Chị San San… ” Giọng Tĩnh Ngôn run rẩy, mang theo chút cầu xin.

Dụ San vẫn phớt lờ.

Tĩnh Ngôn cắn môi, bước lên đưa bản hợp đồng ra:

“Chị San San, em… em thật sự cần vai diễn này. Nếu không được quay, công ty sẽ bắt em bồi thường rất nhiều tiền. Em không thể gánh nổi.”

Dụ San không nhận lấy, cũng chẳng buồn nhìn, chỉ nhếch môi cười lạnh:

“Liên quan gì tới tôi?”

Hốc mắt Tĩnh Ngôn  lập tức đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:

“Chị San San, em biết em trước đây đã đắc tội với chị. Nhưng em thật sự biết lỗi rồi. Xin chị rộng lượng, cho em một con đường sống. Chị cũng biết hoàn cảnh nhà em, em… em không thể mất việc được.”

Dụ San quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng:

“Ngôn Tĩnh,  cô ngây thơ quá rồi. Trong cái giới này, không ai thương hại ai đâu. Không có bản lĩnh thì đừng trách người khác không cho cơ hội.”

Nước mắt Tĩnh Ngôn cuối cùng cũng trào ra, cô ta “bụp” một tiếng quỳ xuống đất, giọng run run:

“Chị San San, em cầu xin chị! Chỉ cần chị tha cho em lần này, về sau chị bảo gì em cũng nghe. Em thật sự… thật sự không còn đường lui.”

Dụ San nhìn cô ta, trong mắt chẳng hề có chút động lòng, ngược lại còn khinh thường:

“Cô nghĩ quỳ xuống cầu xin thì tôi sẽ mềm lòng? Tĩnh Ngôn, sớm biết có ngày hôm nay, sao lúc trước còn dám làm bậy? Khi đó vứt mặt tôi đi, sao không nghĩ đến kết cục này?”

Tĩnh Ngôn ngẩng đầu, mắt đầy nước nhìn cô ấy:

“Chị San San, em thực sự biết sai rồi… Xin chị cho em một cơ hội nữa. Em hứa sẽ không bao giờ khiến chị khó chịu nữa.”

Dụ San cười lạnh:

“Cô không phải từng nói tôi chẳng là cái gì sao? Đúng vậy, tôi chẳng là cái gì. Nên việc cô nâng đỡ tôi hay không, tôi quan tâm làm gì?”

Nói xong, cô ấy quay mặt đi:

“Tiễn khách.”

Trợ lý lập tức bước lên, giọng lạnh nhạt:

“Cô Ngôn, mời đi cho.”

Tĩnh Ngôn gục ngồi trên mặt đất, nước mắt lặng lẽ rơi, hai mắt đờ đẫn. Từ góc của Vân Vãn nhìn qua, chỉ thấy cô ta rũ hàng mi xuống, dáng vẻ như tro tàn.

Cô ta chỉ nhìn Dụ San một cái, ánh mắt tuyệt vọng và van xin:

“ChịSan San…”

“Ra ngoài.”

Tĩnh Ngôn cắn môi, cuối cùng cũng đứng dậy rời đi. Trời xuân se lạnh, bóng lưng cô ta mảnh khảnh đến mức yếu ớt. Như thể chỉ cần một trận gió hoặc cơn mưa là cô ta có thể bị cuốn đi mất.

Không biết đi bao xa, cuối cùng cô ta ngã khuỵu ở hành lang phía trước.

Cô ta ngồi thẫn thờ rất lâu. Khi định vịn ghế đứng dậy, bỗng có người đỡ lấy cô ta.

Cô ta quay đầu lại, đối diện là một đôi mắt trong veo, dịu dàng.

Tĩnh Ngôn khẽ run môi:

“Cảm ơn.”

Rồi cô ta lặng lẽ bước tiếp.

Vân Vãn gọi theo sau:

“Nếu cô sẵn lòng chia sẻ, có thể tâm sự với tôi một chút không?”

Nơi Tĩnh Ngôn thuê trọ ở Hoành đ**m nằm khá xa.

Căn phòng cũ kỹ, không rộng, nội thất đơn giản đến mức có phần tuềnh toàng. Trên tường dán mấy tờ báo cũ. Một góc phòng là vài thùng mỹ phẩm và đồ trang điểm chưa khui, có lẽ là hàng mẫu do nhãn hàng gửi hoặc công ty cấp.

“Cô cứ ngồi tạm, phòng hơi bừa.” – Tĩnh Ngôn vào bếp, rót cho Vân Vãn ly nước.

Vân Vãn nhận lấy:

“Cảm ơn.” Cô lặng lẽ nhìn quanh căn phòng, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.

“Cô sống một mình sao?” – Cô hỏi khẽ.

Tĩnh Ngôn  gật đầu, ngồi xuống ghế đối diện, hai tay ôm lấy ly nước:

“Ừ, một mình.”

Ngón tay cô ta hơi run, như mắc bệnh thần kinh nhẹ. Vân Vãn đặt ly nước xuống, khẽ mím môi:

“Cô và… Dụ San, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tĩnh Ngôn cúi đầu, giọng khẽ như tiếng gió:

“Lần trước đóng phim, tôi và chị ấy cùng hợp tác. Khi đó tôi đóng vai tiểu thư, còn chị ấy là nha hoàn. Lần này thì ngược lại.”

Vân Vãn hơi nhíu mày.

Tĩnh Ngôn tiếp tục, thanh âm như chìm vào hồi ức:

“Chị ấy không thích tôi, nghĩ rằng tôi tranh mất hào quang của chị ấy. Nhưng thật ra… buồn cười lắm. Tôi đâu có ý tranh với ai. Tôi chỉ muốn làm tốt vai diễn thôi. Đáng tiếc…”

Cô ta dừng lại, tay khẽ gảy lên một tàn thuốc còn vương trên bàn. Là Hoàng Hạc Lâu – thương hiệu Lục Thừa Phong vẫn thường hút.

Vân Vãn bỗng thấy tim thắt lại.

Tĩnh Ngôn hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh:

“Trong giới này, không có chỗ dựa, không có quan hệ, thật sự rất khó để sống. Ba mẹ tôi mất sớm, chỉ còn tôi với bà nội. Hồi nhỏ thành tích học của tôi cũng tốt, nhưng tôi cứ một mực muốn đi đóng phim. Tôi chỉ muốn bà có thể nhìn thấy tôi trên TV, để bà biết cháu gái bà không thua kém ai…”

Giọng cô ta càng lúc càng nhỏ, rồi gần như không còn nghe thấy nữa:

“Nhưng giờ cũng vô dụng rồi.”

Vân Vãn khẽ cau mày, giọng thấp:

“Vì sao lại vô dụng?”

Tĩnh Ngôn lắc đầu, cười khổ:

“Bà mất rồi. Năm ngoái. Hôm đó tôi đang quay đêm ở phim trường Minh Thanh Cung, là cảnh cổ trang, quay tới sáng. Tôi thậm chí còn không kịp về nhìn bà lần cuối…”

Lòng Vân Vãn cũng trĩu nặng. Hồi nhỏ, cô và Lương Tây Lĩnh cũng được ông bà nuôi lớn. Mẹ cô bỏ đi theo người khác, cha cũng mất sớm. Nếu không nhờ ông bà còn sống, nhờ Tây Lĩnh che chở, có lẽ hai anh em cô chẳng thể sống nổi đến hôm nay.

Chiều hôm đó, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Vân Vãn nhìn trời sẩm lại, đứng dậy cầm túi:

“Trời cũng tối rồi, tôi phải đi. Hôm khác tôi lại đến thăm.”

Tĩnh Ngôn ngẩn người, rồi vội đứng dậy:

“Trễ thế này rồi, để tôi gọi xe cho cô.”

Vân Vãn lắc đầu, mỉm cười:

“Không cần đâu, tôi tự gọi được.”

Khi tiễn ra đến cửa, Vân Vãn căng ô, tiếng mưa đập lên tấm dù như từng nhịp nặng nề. Cô bỗng quay đầu nói:

“À, đúng rồi.”

“Vâng?”

“Cô có phiền nếu tôi nhớ những điều côkể không?”

Tĩnh Ngôn khựng lại, ban đầu có vẻ chưa hiểu, nhưng rồi nước mắt bất giác tràn ra:

“Nếu cô muốn nhớ… thì cứ nhớ kỹ giúp tôi.”

Cô nghẹn ngào:

“Cảm ơn.”

Về đến khách sạn, Vân Vãn rửa mặt qua loa rồi lên giường. Có lẽ vì mệt mỏi, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Nhưng đến nửa đêm, một tiếng còi xe cảnh sát chói tai vang lên, xuyên qua màn đêm lạnh buốt, làm cô giật mình tỉnh giấc.

Vân Vãn bật dậy:

“Chuyện gì vậy?”

Từ Tinh Manh cũng mơ màng tỉnh dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ:

“Không biết nữa…”

Một cảm giác bất an chợt dâng lên trong lòng Vân Vãn, nặng nề đè lên tim. Cô ôm chăn ngồi thẫn thờ rất lâu, rồi lại nằm xuống, nhưng cả đêm trằn trọc, chẳng thể nào ngủ được nữa.

Sáng hôm sau, ánh mặt trời yếu ớt lách qua màn cửa. Từ Tinh Manh hấp tấp gọi:

“Tiểu Vãn! Mau tỉnh dậy! Xảy ra chuyện lớn rồi!”

Vân Vãn mở mắt, tim bỗng thắt lại, cảm giác bất an hôm qua như bùng lên trong nháy mắt:

“Chuyện gì vậy?”

Từ Tinh Manh hạ giọng, khẽ nói:

“Cậu biết cô gái tên Tĩnh Ngôn không? Hôm đầu tiên tụi mình đến, có thấy cô ấy.”

Tay Vân Vãn run lên:

“Cô ấy… làm sao?”

“Cô ấy… tự sát.”

Tĩnh Ngôn tự sát.

Không chết, nhưng có thông tin rò rỉ rằng cô ta để lại thư tuyệt mệnh, ám chỉ bị Dụ San chèn ép đến mức không còn đường sống.

Tin tức nhanh chóng bị dập tắt. Tĩnh Ngôn chẳng có mấy fan, mà Dụ San sau lưng lại có thế lực. Trên mạng không ai dám bàn sâu. Chỉ có người trong đoàn phim xì xào sau lưng.

Ai cũng biết, với một bộ phim đầu tư hàng chục triệu, sao có thể vì một diễn viên hạng xoàng mà đánh đổi cả nữ chính?

Tất cả hot search, bài viết, đều bị áp xuống.

Trợ lý của Dụ San nhẹ giọng khuyên:

“Dạo này chị nên bớt gây chuyện lại. Lúc này không yên ổn đâu. Đợi qua được giai đoạn này, chị muốn làm gì thì hãy làm.”

Dụ San nghiến răng, giận dữ:

“Chết một đứa thôi mà. Nếu cô ta yếu đuối vậy thì chết cho rồi! Đáng để làm rùm beng thế này sao?”

Trợ lý nghiêng người nói nhỏ:

“Phía sau cô ta có công ty chống lưng. Tôi nghi ngờ… không chừng cô ta là hồ ly tinh thật đấy, đang cố dùng chuyện này để tạo scandal, kéo độ hot. Chúng ta không thể cứ để bị lợi dụng trắng trợn như vậy.”

Dụ San nghiến răng, ánh mắt lạnh lẽo:

“Hồi đó tôi mềm lòng, đúng ra phải khiến cô ta không có nổi một chén cơm trong nghề này.”

Cô ấy đột ngột đứng dậy, hùng hổ:

“Tôi phải đi tìm anh Trương!”

Trợ lý ngưng bặt, sắc mặt trầm xuống:

“Tốt nhất đừng. Chị đừng nghĩ bây giờ anh ta thích chị nên có thể làm bừa. Chị còn trẻ, không biết chuyện, chứ tôi nghe nói dạo trước anh ta còn bao gái mới ngoài tiệc xã giao.”

Dụ San nhếch môi khinh miệt:

“Thì cũng chỉ là một đêm tình thôi. Anh ta muốn ngủ thì ngủ, có gì mà quan trọng?”

Trợ lý liếc nhìn cô ấy một cái, giọng nhạt đi:

“Chuyện đó tính sau. Giờ xảy ra vụ này, rõ ràng là chị gây rắc rối cho anh ta. Lúc này mà còn đi nổi nóng, có phải quá ngây thơ không?”

Dụ San tức đến mức đập mạnh tay lên bàn:

“Vậy tôi phải làm gì? Ngồi chờ chết chắc? Con nhỏ đó điên rồi, tự sát mà còn muốn kéo tôi chết chung!”

Trợ lý vỗ nhẹ vai cô ấy, giọng trấn an:

“Không có gì nghiêm trọng đâu. Thời buổi này, truyền thông, dư luận, tất cả đều có thể kiểm soát nếu có tiền và quyền. Thay vì giận dỗi, chị nên nghĩ kỹ, ngoài anh Trương, còn có thể tìm một cái cây nào to hơn để dựa vào không?”

Dụ San khẽ run hàng mi, gương mặt dần bình tĩnh lại, nhưng trong đáy mắt vẫn còn ánh giận âm ỉ.

Khi Vân Vãn đến bệnh viện thăm Tĩnh Ngôn, cô ta vẫn đang nằm im lặng, hôn mê trên giường.

Căn phòng bệnh trống trải, chỉ có một mình cô ta, sắc mặt tái nhợt, yếu ớt, gương mặt nhỏ nhắn bị mặt nạ dưỡng khí che khuất.

Tay trái quấn băng trắng, máu thấm qua lớp gạc thành một màu hồng nhạt.

Y tá khẽ thở dài:

“Thật sự là mạng lớn. Lúc đưa tới, máu đã chảy quá nhiều, gần như không còn hy vọng.”

Hốc mắt Vân Vãn chợt ửng đỏ.

Y tá nói thêm:

“Cô ấy xuống tay rất nặng, giống như đã quyết chết. Khi bác sĩ khâu lại vết thương, còn bảo đây là loại sẹo vĩnh viễn không thể lành. Vết cắt sâu lắm, nhìn mà lạnh sống lưng.”

Khi y tá rời đi, Vân Vãn vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn vào bên trong qua lớp kính trong suốt, tay khẽ chạm lên tấm cửa.

Thật ra, điều khiến cô cảm thấy nặng nề nhất trong nghề này… chính là giây phút như thế này.

Bi thương, tuyệt vọng, tổn thương và sự cô đơn — tất cả đều phải đối mặt, không thể trốn tránh.

Ngày trước, cô từng rất giỏi né tránh. Gặp chuyện đau lòng, cô chọn không nhìn, không nhớ, giả vờ quên đi.

Nhưng lần này thì không thể.

Cô ta… hôm qua vẫn còn đứng ngay trước mặt cô, vừa cười vừa khóc, vừa nói chuyện rất lâu.

Tim Vân Vãn đau thắt, nước mắt rơi xuống không thể ngăn lại.

Cô không biết mình đã đứng nhìn bao lâu, cho đến khi mệt mỏi, phải lùi lại vài bước. Nhưng vừa xoay người, liền va phải một thứ gì đó – rắn rỏi, ấm áp.

Cô giơ tay ôm lấy trán, thì bả vai được ai đó đỡ lấy.

“Một mình đến bệnh viện làm gì vậy?”

Giọng nói quen thuộc vang lên trong màn mưa mờ nhạt ngoài cửa sổ. Lục Thừa Phong đứng đó, mặc đồ bệnh nhân, ánh mắt u ám, giữa chân mày lộ vẻ mỏi mệt. Sắc mặt anh cũng nhợt nhạt bất thường, nhưng khi thấy cô khóc, hàng lông mày lập tức nhíu lại.

Anh đưa tay nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng nhưng cương quyết:

“Vì sao em khóc?”

 

Bình Luận (0)
Comment