Gió đêm thổi tung tóc mái của hai người họ, Viên Chính Tùng thở gấp, hốc mắt bỗng đỏ hoe. Từ nhỏ anh ta đã biết thân phận của mình không thể để lộ.
Mẹ của anh ta là tình nhân của ông lão nhà họ Lục, dù từ lúc mới sinh thì anh ta đã sống trong nhung lụa, được chăm sóc đầy đủ nhưng anh ta vẫn hiểu mọi thứ của anh ta đều không giống với người khác.
Mẹ của anh ta là kẻ thứ ba, bà ta đã ép người vợ danh chính ngôn thuận của cậu chủ nhà họ Lục đến bước đường cùng, không danh phận, không địa vị, hồi nhỏ thậm chí anh ta còn không được có phòng riêng, phải giả vờ làm con trai của tài xế.
Người giúp việc từng nói, ban đầu mẹ của anh ta định đặt tên anh ta là “Thừa Tùng”, cùng chữ lót với cậu chủ. Nhưng đương nhiên với thân phận “con của tài xế” thì cái tên ấy nghe rất chói tai, cuối cùng Viên Tư đành nhẫn nhịn chịu đựng nỗi nhục, cắn răng đổi chữ lót cho anh ta thành “Chính Tùng”.
Anh ta không biết mẹ đã suy nghĩ gì khi đặt cái tên này, hay chỉ tùy tiện sửa tên thôi, nhưng chữ “Chính” ấy lại đọng mãi trong đầu anh ta suốt cả đời. Nực cười thay, từ mẹ đến anh ta, cả một đời này… họ đều không xứng với cái tên đó.
Đã có lúc, anh ta cực kỳ căm ghét cái tên của mình, anh ta cảm thấy nó như một trò cười, một sự mỉa mai với chính cuộc đời của anh ta. Anh ta thà để người ta gọi mình là “gian trá”, là “tiểu nhân”, là “kẻ đạo đức giả”, là “con của kẻ thứ ba”, chứ không muốn ai gọi tên của anh ta.
Chỉ trừ Loan Sâm.
Chỉ khi Loan Sâm gọi anh ta là “Chính Tùng” thì anh ta mới không thấy ghét bỏ.
Dù mối quan hệ với người anh họ bên nhà mẹ đẻ này không thể gọi là thân thiết, nhưng Loan Sâm là người duy nhất trong tuổi thơ của anh ta, không hề chán ghét anh ta.
Viên Chính Tùng biết có rất nhiều người, thực sự có rất nhiều người ghét bỏ anh ta.
Khi còn nhỏ, lúc vẫn ngây thơ chưa biết thân phận thật của mình, anh ta từng rất ngưỡng mộ Lục Thừa Phong, nhưng sau khi biết sự thật thì thứ ngưỡng mộ ấy đã bị anh ta chính tay cắt đứt.
Thời niên thiếu, trái tim lần đầu rung động, anh ta từng thích cô chủ nhà họ Thu. Nhưng Thu Nhàn là người thông minh, cô ấy nhìn ra tất cả nhưng trên mặt lại không hề để lộ điều gì, cô ấy vẫn cười nói vui vẻ với mọi người trong nhà họ Lục như trước, chỉ khi ở riêng với anh ta thì cô ấy mới để lộ sự xa cách, lạnh lẽo đến cô quạnh.
Cô ấy hiểu rõ mọi chuyện.
Thế là mối tình đơn phương của chàng thiếu niên cũng bị b*p ch*t trong những năm tháng vội vàng ấy. Từng chút, từng chút một, sự thù hận tích tụ càng lúc càng sâu.
Anh ta hận tại sao trên đời có biết bao nhiêu người mà bất hạnh lại cứ nhằm trúng anh ta.
Anh ta hận Lục Thừa Phong dễ dàng có được mọi thứ, dễ dàng đi trước anh ta, vượt trội hơn anh ta ở tất cả mọi mặt.
Anh ta hận Thu Nhàn đã biết rõ mọi chuyện, vậy mà một cơ hội nhỏ nhoi cũng không để lại cho anh ta.
Anh ta càng hận bản thân mang dòng máu của nhà họ Lục, vậy mà lại bất lực, không đủ tư cách để nhận tổ quy tông, nhà họ Lục muốn liên hôn với nhà họ Thu thì anh cả sẽ là người cưới Thu Nhàn, chưa từng có ai nghĩ đến anh ta.
Cho nên sau này khi biết người mà Lục Thừa Phong cưới không phải Thu Nhàn, đêm đó Viên Chính Tùng lại âm thầm vui sướng, anh ta ngồi một mình trong phòng của Lục Thừa Phong, uống rượu suốt đêm.
Thế nhưng anh ta vẫn căm hận, vẫn hận đến tận xương tủy.
Giá như Lục Thừa Phong chết đi thì tốt biết mấy, nếu anh không quá xuất sắc, nếu anh chết sớm khi còn trẻ, có lẽ mẹ của anh ta là Viên Tư đã có thể thuận lợi gả vào Lục gia rồi, mà anh ta cũng sẽ trở thành người thừa kế duy nhất của Lục gia.
Chính vào đêm đó, tội nghiệt này đã nảy mầm trong lòng anh ta khiến anh ta bước chân vào con đường không thể quay đầu.
Nhưng trớ trêu thay, ông trời lại bạc đãi anh ta, suốt ba năm trời, anh ta mưu sát Lục Thừa Phong vô số lần, thế mà chưa một lần nào thành công.
Anh ta như bị nguyền rủa vậy, lần nào Lục Thừa Phong cũng thoát chết trong gang tấc.
Lục Thừa Phong cũng từng nghĩ đến việc phản kích, nhiều lần anh ta tưởng như sự việc sắp bại lộ nhưng cứ đến phút cuối thì mọi chuyện lại xoay chuyển một cách kỳ lạ, biến nguy thành an.
Cho nên suốt những năm qua, anh ta và Lục Thừa Phong như hai đường gươm kề sát nhau, cùng muốn đẩy đối phương vào chỗ chết nhưng lại duy trì được một thế cân bằng mong manh đến quái dị.
Trước đây anh ta từng cho rằng đó là vì số phận không dành chỗ cho anh ta, trời đất không dung thứ cho anh ta nhưng anh ta vẫn có thể thắng cả trời đất.
Thế nhưng lúc này đây khi Viên Chính Tùng đối diện với ánh mắt nặng trĩu buồn thương của Loan Sâm, đôi mắt vẫn lạnh lùng bỗng trở nên mờ đục, anh ta tỉnh ngộ như người vừa bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Nước mắt nóng bỏng lăn dài trên gò má Viên Chính Tùng: “Anh…”
Loan Sâm cắn chặt môi rồi lặng lẽ quay mặt đi, anh ta định với lấy sợi dây thừng bên lan can: “Em đi trước đi, anh sẽ tìm cách đưa em ra nước ngoài, sau này đừng quay lại nữa thì em vẫn còn một con đường sống…”
Nhưng sợi dây đã bị ném xuống biển.
Loan Sâm sững người, anh ta ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy Viên Chính Tùng khẽ mỉm cười, nụ cười nhợt nhạt: “Không cần đâu, anh, em biết mình không thể đi được nữa.”
“Em…”
“Bao nhiêu năm rồi.” Anh ta ngắt lời Loan Sâm, giọng nói nghẹn ngào: “Bao nhiêu năm qua, anh đã giúp em quá nhiều, vào thời khắc cuối cùng này hãy để em giúp anh một lần đi.”
Đôi mắt của Loan Sâm mở to kinh hoàng, một câu “Em muốn làm gì?” còn chưa kịp bật ra khỏi cổ họng thì anh ta đã thấy Viên Chính Tùng rút một khẩu súng từ ống quần ra, không chút do dự xoay người kéo Vân Vãn lại, chĩa thẳng họng súng vào thái dương của cô.
“Ngồi xuống!”
“Bỏ súng xuống!”
Viên Chính Tùng bật cười khẽ, lạnh lẽo nói: “Hôm nay tôi đã không còn đường sống nữa thì cô cũng đừng mơ mà sống sót!”
Anh ta bóp cò.
Vân Vãn nghe thấy tiếng thét chấn động xộc thẳng vào tai mình: “Tránh ra!”
Một bóng người lao vút tới trước mặt cô.
Viên Chính Tùng hoảng loạn rồi vô thức giơ tay lên, viên đạn bay lệch hướng rồi lao thẳng về phía trước, âm thanh xé da thịt vang lên, chấn động tới mức khiến Vân Vãn như chết lặng, da đầu của cô tê dại, cả người run rẩy.
“Anh!”
Lương Tây Lĩnh ôm chặt cô vào lòng, đầu gối của anh ấy trúng đạn, máu tươi văng tung tóe.
Máu nóng hổi bắn lên mặt cô như dung nham thiêu cháy mọi giác quan, đốt cháy cơ thể vốn đã tan vỡ của cô.
Viên Chính Tùng hét lớn rồi bóp cò lần hai.
… Xương bả vai vỡ vụn.
Lương Tây Lĩnh r*n r*, anh ấy cắn răng chịu đựng rồi lập tức giơ súng nhắm thẳng vào Viên Chính Tùng.
Vào khoảnh khắc anh ta định bóp cò lần ba, một viên đạn từ phía cảnh sát bay thẳng đến rồi bắn xuyên qua trán anh ta.
Một lỗ đen sâu hoắm giữa chân mày, máu tuôn ra như suối, anh ta trừng mắt, ánh nhìn dần tan rã, sau đó anh ta ngã gục xuống đất.
Còn Lương Tây Lĩnh, hình như cuối cùng anh ấy đã không còn gắng gượng nổi nữa, đầu gối khuỵu xuống, anh ấy quỳ xuống tại chỗ.
Đêm hôm đó là khoảnh khắc hỗn loạn nhất trong cuộc đời cô.
Rất nhanh con tàu đã bị vây bắt rồi bàn giao lại cho đội điều tra hình sự, Lương Tây Lĩnh mất máu quá nhiều nên rơi vào hôn mê, đội phó tiếp nhận nhiệm vụ chỉ huy điều phối, bốn chiếc xe cảnh sát mở đường suốt đêm đưa anh ấy đến bệnh viện Vũ Cảnh để cấp cứu.
Cô không còn nhớ nổi mình đã vượt qua đoạn đường ấy bằng cách nào, cũng không biết mình đã xuống xe ra sao, cô chỉ còn kịp nhìn thấy Lương Tây Lĩnh được đẩy lên giường cấp cứu, tấm drap trắng che kín thân thể của anh ấy. Lối đi khẩn cấp trong bệnh viện được mở thông toàn tuyến, cô đuổi theo không kịp, khi cô đến được trước cửa phòng phẫu thuật thì đèn đã sáng, cửa đã đóng, anh ấy đã không còn ở đó nữa.
Tiếng bước chân dồn dập vang vọng trong hành lang, ánh đèn huỳnh quang sắc lạnh rọi thẳng lên gương mặt cô, chói lòa đến đau đớn, thê lương đến cùng cực.
Đôi chân của Vân Vãn mềm nhũn, cô gần như quỵ xuống đất, bật khóc nức nở.
Cô ôm lấy mặt, nước mắt không ngừng trào ra qua kẽ ngón tay, lăn dài xuống thấm ướt cả vạt áo và những lọn tóc buông trước ngực.
Toàn thân cô lạnh buốt, cái lạnh ngấm đến tận xương tủy khiến cô nghẹn ngào, run rẩy. Đèn báo trong phòng phẫu thuật vẫn sáng đỏ rực, thời gian như đông cứng trong sự hỗn loạn và chờ đợi, cô vừa mong đèn tắt lại vừa cầu xin nó mãi mãi đừng tắt.
Cô sợ phải nghe thấy một câu trả lời tồi tệ.
Cô không chịu nổi, cũng không có sức để chấp nhận.
Cô chỉ ước người trúng đạn là mình, có khoảnh khắc Vân Vãn đã căm ghét bản thân đến mức chỉ mong nếu lúc ấy người bị bắn là cô thì có lẽ đã tốt hơn.
Dù sao thì sự tồn tại của cô cũng chẳng có ý nghĩa gì, tại sao lại không để cô chết đi? Tại sao... tại sao lại là Lương Tây Lĩnh?
Người duy nhất trên thế giới này sống nương tựa với cô, sau khi ông bà nội mất, anh ấy là chỗ dựa duy nhất của cô, là người cùng cô vượt qua tất cả.
Tại sao ông trời lại chọn giáng tai họa xuống người anh ấy?
Từ bé cô đã bị mẹ bỏ rơi, lớn lên thì cha qua đời, từng ấy năm, cô đã học cách tự chữa lành, kể cả khi phải chịu đựng ba năm hôn nhân rách nát cũng không dám ngoái đầu nhìn lại.
Cô luôn tự nói với mình, không sao, không sao cả, cô còn có anh trai, anh ấy sẽ yêu thương cô, che chở cho cô như khi cô còn nhỏ, anh ấy sẽ luôn luôn ở bên cạnh cô.
Chỉ cần Lương Tây Lĩnh còn thì cô sẽ không rơi vào cảnh tay trắng.
Nhưng hiện tại… Người đàn ông đã vì cô chống đỡ cả bầu trời suốt hai mươi năm giờ đang nằm ở trong kia, chưa rõ sống chết.
Số phận có thể cướp đi rất nhiều thứ nhưng lại chẳng buông tha điều duy nhất mà cô không thể buông bỏ.
Từ xa có tiếng bước chân vang lên, trong nước mắt mờ mịt, cô không còn nhận thức rõ ràng là ai nữa. Cho đến khi có người siết chặt vai cô, ôm cô vào lòng, dường như cô mới sực tỉnh.
Vân Vãn níu lấy vạt áo anh, thân hình nhỏ bé run rẩy, giọng lạc đi vì khóc: “Em biết anh rất giỏi, anh nhất định có cách, nhất định có thể cứu anh ấy. Em cầu xin anh hãy nghĩ cách đi, cho dù anh ra bất cứ điều kiện gì thì em cũng chấp nhận, anh muốn em làm gì cũng được, chỉ cần cứu được anh ấy, được không?”
Nước mắt lăn dài trên má cô, từng giọt lớn như hạt ngọc, dường như cô sợ anh sẽ từ chối, cô hoảng hốt kéo vạt áo anh: “Anh không muốn ly hôn đúng không? Vậy thì em không ly hôn nữa, em sẽ ở bên cạnh anh, nghe lời anh, không chạy loạn, không phản kháng nữa… chỉ cần anh cứu được anh ấy, em nói thật, em không lừa anh đâu.”
“Nếu anh không tin, có thể bảo luật sư soạn hợp đồng, cái gì em cũng đồng ý, thật đấy, anh muốn cái gì cũng được...”
Sắc mặt của anh trắng bệch như tờ giấy, đôi môi khô nứt, rỉ máu. Nước mưa lạnh buốt trượt xuống những vết nứt ấy, nhỏ giọt từ cằm xuống áo sơ mi xám của anh, ngực áo sẫm màu in thành một vệt loang lớn, nặng nề như chính nỗi đau anh đang gánh chịu.
Đôi mắt của Lục Thừa Phong đỏ hoe, in hằn tơ máu, cả một đêm anh gắng gượng chống đỡ, dường như anh cũng đã mệt mỏi đến cực điểm rồi.
Cô vẫn run rẩy trong vòng tay anh, cô không ngừng giãy giụa, anh chỉ có thể cúi đầu siết chặt lấy cô: “Bệnh viện Vũ Cảnh có đội ngũ bác sĩ giỏi nhất, anh ấy sẽ không sao đâu.”
Cô lắc đầu, nước mắt tuôn như mưa, giọng nói khàn đặc: “Anh đang gạt em… anh gạt em.”
“Anh không gạt em.” Lục Thừa Phong giữ chặt vai cô, giọng anh khẽ run lên: “Thật sự sẽ không sao đâu, em bình tĩnh lại đi có được không?”
Cô vẫn không thể ngừng khóc, hơi thở dồn dập như mất kiểm soát: “Em sợ… sợ sau này anh ấy sẽ không thể nhìn thấy em, cũng không thể nói chuyện với em nữa… Em sợ lắm.”
Cô không thể nào thốt ra được chữ “chết”, dù trong thâm tâm biết rằng Lương Tây Lĩnh đã cận kề ranh giới đó rồi, nhưng cô vẫn cố tình lảng tránh, như thể tránh nói ra thì sẽ khiến chuyện này không thể xảy ra.
Vì một khi lời nói đó thoát ra khỏi miệng, e rằng... nó sẽ trở thành sự thật.
Lục Thừa Phong đưa tay lau nước mắt trên mặt cô, môi anh khẽ lướt qua vết ướt đẫm trên trán cô, giọng anh khàn hẳn đi: “Đừng sợ... Anh đã tìm những người giỏi nhất đến rồi, họ sẽ chữa trị thật tốt cho anh trai em, thật sự anh ấy sẽ không sao đâu, tin anh một lần đi, được không?”
Cô không trả lời, chỉ gắt gao nhắm mắt lại, cô cúi đầu tựa vào cổ anh như đã mất hết sức lực. Lục Thừa Phong dùng mu bàn tay lau nước mắt cho cô, động tác cực kỳ cẩn trọng, dịu dàng đến mức nghẹn ngào: “Đừng khóc, đừng khóc nữa…”
Vân Vãn cảm thấy cơ thể mình như bị rút cạn sức sống, cô hoàn toàn sụp đổ, cô ngồi bệt trên ghế, không còn chút sức lực nào để đứng dậy. Cho đến khi cánh cửa phòng phẫu thuật bật mở, cô mới như bừng tỉnh, cô sững người hai giây rồi vội vã vùng dậy, hoảng loạn lao về phía bác sĩ: “Bác sĩ! Bác sĩ! Thế nào rồi? Ca phẫu thuật thuận lợi chứ? Anh của tôi… anh của tôi có sao không?”
Một bác sĩ kéo khẩu trang xuống hỏi: “Cô là người nhà bệnh nhân à?”
Cô gật đầu lia lịa: “Tôi là em gái của anh ấy! Anh của tôi bị thương nặng lắm đúng không? Có cần phải…”
Câu hỏi bị cắt ngang.
“Tình hình không khả quan lắm.” Giọng bác sĩ trầm xuống, gương mặt bình thản nhưng từng chữ rơi vào tai như từng nhát búa nện thẳng vào tim cô: “Anh ấy bị thương rất nặng, một vết ở đầu gối, một vết ở vai, đều là khớp xương quan trọng, cho nên cô nên chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
Ngón tay của Vân Vãn dần buông thõng, ánh mắt của cô mờ mịt, gần như cô không thể hiểu nổi: “Ý anh là… là sao chứ?”
Bác sĩ liếc nhìn đồng nghiệp, người kia vô cảm tiếp lời: “Cô nghe không rõ sao? Đầu gối và xương bả vai đều bị tổn thương nghiêm trọng, chân thì tạm ổn, có lẽ vẫn đi lại được, nhưng vai thì… có thể sau này anh ấy không thể giơ tay lên được nữa, thậm chí nhún vai cũng sẽ rất khó, cô hiểu chứ?”
Vân Vãn như bị đóng băng, cô chết sững, đến nước mắt cũng quên rơi xuống.
“Không thể… giơ tay sao?” Cô lẩm bẩm: “Vậy… vậy còn cầm súng được không?”
Hai bác sĩ lại nhìn nhau, rất lâu sau, người kia cúi mắt xuống, áy náy đáp: “Khả năng cầm súng là rất thấp, thể chất của người bị thương phải thật tốt mới đáp ứng được yêu cầu này, ngay cả bắn bia cũng cần độ chính xác rất cao... Nhưng cũng chưa chắc, nếu hồi phục tốt thì có thể lấy lại được một phần chức năng, dù sao thì… ai cũng không thể nói trước được điều gì.”
Giọng nói của vị bác sĩ dần mờ nhạt bên tai cô, chỉ trong mấy giây ngắn ngủi mà cả thế giới của cô rơi vào tĩnh lặng.
Đến cả nhịp tim của chính mình, cô cũng không nghe thấy nữa.
Bệnh viện này ở trong mắt cô giống như một nhà giam khổng lồ, Vân Vãn ngơ ngác lắc đầu, cô không biết tại sao trong đầu lại hiện lên hình ảnh năm ấy, năm đầu tiên Lương Tây Lĩnh vừa đặt chân đến thủ đô.
Anh ấy thi đậu đại học cảnh sát nên không tiện về nhà, dịp nghỉ đông quyết định ở lại làm thêm. Cô nhớ anh ấy da diết nên đã lén mua vé tàu đêm, vượt hơn bảy tiếng đường tàu để đến tìm anh ấy.
Tháng mười hai ở Bắc Kinh, tuyết đầu mùa rơi nhẹ như muối mịn. Cô gửi tin nhắn bảo mình đang ở gần cổng trường, lúc đó Lương Tây Lĩnh còn chưa kịp thay đồ ngủ đã khoác áo vội vã chạy ra đón cô.
Vừa nhìn thấy cô, câu đầu tiên anh ấy nói là nổi giận: “Em lớn gan quá nhỉ, dám tự ý chạy đến đây!”
Vốn dĩ cô rất lo lắng, ở nơi đất khách quê người mà, cái gì cũng lạ lẫm. Nhưng chỉ cần nhìn thấy anh ấy thì nỗi lo lắng của cô biến mất, khóe môi của cô khẽ cong lên, cô lao vào ôm anh ấy: “Anh!”
Tuyết rơi xuống phủ đầy vai và tóc anh ấy, năm ấy anh ấy mới hai mươi tuổi, vừa bước qua sự ngây ngô của tuổi thiếu niên mà vẫn chưa hẳn là một người đàn ông trưởng thành.
Anh ấy tức giận được vài giây thì lại tự giận chính mình, vội vàng tháo khăn quàng xuống quấn lên cổ cô: “Trời lạnh thế này, ngày mai mà em ốm thì đừng khóc lóc tìm anh đấy nhé.”
Vân Vãn bật cười rất tươi: “Sẽ không đâu.” Rồi cô đưa tay ra: “Anh dắt em đi.”
Lương Tây Lĩnh biết nói lý với cô nhóc như cô cũng vô ích, anh ấy cũng chỉ đành câm nín rồi nắm lấy tay cô: “Đi ăn sáng đã.”
Hai anh em ăn tạm ở một quán nhỏ gần trường, ăn xong, anh ấy đưa cô đi dạo quanh thủ đô.
Lúc chuẩn bị ra về, Vân Vãn còn nũng nịu: “Em muốn xem trường học của anh.”
Anh ấy lắc đầu: “Không có gì đẹp cả, mà em cũng không được vào đâu.”
Cô bĩu môi tỏ vẻ không vui, Lương Tây Lĩnh đành bất lực dắt cô đi vòng quanh bên ngoài tường rào của trường học. Gió thổi qua những biển hiệu sáng đèn, dòng xe ngược xuôi như suối chảy, đèn xe vàng cam lấp lánh như hàng ngàn ánh sao.
Vân Vãn ngẩng đầu hỏi anh ấy: “Anh à.”
“Hửm?”
“Anh thích nơi này thật sao?”
Anh ấy cười khẽ: “Ừm, anh thích.”
Cô cắn môi, thật ra cô cũng cảm thấy miền Bắc khô khốc và lạnh giá quá: “Tại sao anh lại thích?”
Lương Tây Lĩnh im lặng rất lâu nhưng không tìm được câu trả lời. Mãi đến khi đứng dưới cầu vượt lấp loáng ánh sao đêm và ánh đèn xe cộ, anh ấy mới nói khẽ: “Anh không biết nữa… chỉ thấy đi học ở đây rất vui.”
Anh ấy tựa vào lan can, khẽ thở dài: “Anh muốn sau này làm một cảnh sát giỏi.”
“Nhưng mà, có khi anh chỉ được phân về đồn thôi đó.” Cô nghiêm túc lo lắng nói.
Anh ấy bật cười bất lực: “Cũng đúng nhỉ, thế thì… anh sẽ làm một cảnh sát tốt.”
Giờ nghĩ lại thì đã mười năm trôi qua, tất cả đã như một giấc mộng xa xăm. Âm thanh quanh cô dần trở lại, Vân Vãn nghe thấy chính mình nghẹn ngào: “Anh ấy… không thể tiếp tục làm cảnh sát nữa sao?”
Bác sĩ không trả lời mà chỉ trầm mặc.
Đột nhiên cô kích động túm chặt lấy cánh tay bác sĩ: “Không được… không thể được! Anh ấy là cảnh sát! Nếu không được cầm súng thì anh ấy sẽ chết mất!”
Cô hoàn toàn mất kiểm soát, bác sĩ hoảng loạn vẫy tay gọi bảo vệ, Lục Thừa Phong từ phía sau nhanh chóng ôm chặt cô vào lòng: “Vân Vãn! Bình tĩnh lại!”
Cô liều mạng đấm vào ngực anh, gào khóc trong tuyệt vọng.
Vân Vãn ngẩng lên, đôi mắt hoe đỏ nhìn anh: “Không phải cái gì anh cũng làm được sao? Vậy tại sao khi đó anh chỉ đứng nhìn hả? Tại sao anh không cứu anh trai của em?”
Cô biết mình đang không lý trí, nhưng cô hoàn toàn không thể khống chế nổi, trong đầu cô như sợi dây căng mãi cuối cùng cũng đứt phựt một tiếng, cô chỉ muốn phát tiết nhưng không biết nên trút giận lên ai.
Lục Thừa Phong ôm lấy cô, cô chỉ biết hét lên với anh.
“Có phải anh thật sự hận em đến thế không hả? Anh ghét em đến thế sao? Nhưng anh trai của em đã làm gì sai với anh hả? Anh ấy đâu có đắc tội gì với anh?”
Giọng của cô khản đặc, nghẹn ngào đầy tổn thương.
Lục Thừa Phong ôm cô rời khỏi đám đông, dù bị cô đánh nhưng anh cũng không phản kháng, anh chỉ nhìn cô, đáy mắt hiện lên sự đau đớn hiếm thấy: “Anh không biết người đó là anh trai của em… Thật sự xin lỗi em.”
Anh nói tiếp, giọng nói trầm thấp: “Anh đã cho người mai phục sẵn ở khoang dưới boong tàu, chỉ cần ra lệnh là hành động ngay, khi đó anh chỉ muốn đưa em về, không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này.”
Anh thực sự không ngờ tới. Đêm đó yên tĩnh, không ai phát hiện có con tàu khác đang âm thầm áp sát, nhiệm vụ của Lương Tây Lĩnh là phối hợp điều tra vụ án buôn lậu liên tỉnh, anh ấy làm việc cùng cảnh sát địa phương, âm thầm mai phục chờ thời cơ.
Dù không có sự xuất hiện của anh ấy thì Lục Thừa Phong vẫn có thể đưa người rời đi an toàn, nhưng vận mệnh không cho phép hai từ “giá như”.
Anh cúi đầu nhìn cô rồi khẽ nói: “Anh sẽ tìm mọi cách để chữa khỏi cho anh trai của em, tìm cả trong và ngoài nước, anh sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất.”
Giọng anh như hòa vào đêm tối, hồi lâu sau anh mơi trầm giọng hỏi: “Em… có thể đừng ly hôn với anh được không?”
Cô bỗng bật khóc nức nở, nước mắt như chuỗi ngọc rơi xuống chạm vào mu bàn tay anh, rất nhanh thấm ướt một mảng.
“Tại sao? Tại sao em đã muốn rời khỏi anh rồi nhưng vẫn bị anh kéo lại? Em muốn sống một cuộc đời bình thường, sống thật yên ổn… mà cũng không thể sao? Em không cần gì nhiều, em chỉ muốn mỗi ngày có thể nhìn thấy phía trước, không cần trải qua sóng gió, thế mà cũng không được sao?”
“Anh muốn nói gì em cũng được, nhưng tại sao chút khát vọng nhỏ bé này của em… cũng không thể có được?”
Vân Vãn nhìn anh, lưng anh dựa vào bức tường lạnh, sắc mặt tiều tụy, ánh mắt phủ một lớp mệt mỏi, đêm đã khuya nhưng vẫn nhìn thấy cằm của anh lún phún râu.
Anh vô cùng mệt mỏi.
Cô cố kiềm nước mắt rồi nói khẽ: “Ly hôn… có lẽ là cách tốt nhất rồi, thật sự em… không muốn phải quan tâm đến anh nữa, cũng không muốn khóc lóc vì anh nữa, những lúc đó trông em thật tệ hại, anh có thể cho em một chút thể diện được không?”
“Anh trai của em đã thế này rồi, em không thể lo cho anh được nữa, bất kể là vô tình hay cố ý thì em cũng không còn sức để quan tâm nữa.”
Cô bỗng bước tới ôm lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh, nước mắt của cô tuôn như mưa, dội thẳng vào tim anh.
Lần đầu tiên sau bao năm, cô chủ động ôm anh nhưng câu nói đi kèm lại là: “Em muốn ly hôn có được không? Em cầu xin anh… cho em ly hôn đi.”
Cô giống như một đứa trẻ lạc đường, mờ mịt và bất lực, cô chỉ biết ôm anh để tìm chút chút hơi ấm tạm bợ, nhưng cuối cùng cô vẫn phải rời khỏi vòng tay ấy.
Cô cương quyết đòi ly hôn, giọng điệu nhẹ nhàng hơn bất cứ lần nào trước đây, mà cũng kiên định hơn bất cứ lần nào. Bóng đêm tĩnh mịch bao trùm lấy hành lang bệnh viện, Lục Thừa Phong đứng nguyên tại chỗ, anh im lặng không nói một lời.
Có khoảnh khắc, anh cảm thấy tuyệt vọng, nếu là chuyện khác, là người khác, bất luận khó khăn thế nào thì anh đều có thể tìm ra lối thoát, có thể khiến cô nguôi ngoai, có thể chậm rãi khiến cô thay đổi, nhưng lần này thì không.
Bởi vì người bị thương là Lương Tây Lĩnh. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lương Tây Lĩnh lao ra khỏi boong tàu giữa cơn mưa đêm đó, anh đã hiểu rất rõ.
Cuộc lựa chọn này, giữa anh và người đó, vốn dĩ từ đầu không cần cô phải chọn.
Màn đêm lặng lẽ phủ xuống, ở một góc hành lang, trước lồng ngực anh là thân thể quen thuộc, mềm mại mà lạnh lẽo của cô. Nhịp thở của anh dần trở nên nặng nề, anh cúi đầu trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng, anh đưa tay ra, lặng lẽ ôm lấy sống lưng cô, anh khẽ gật đầu rồi nhắm mắt lại, giọng trầm thấp khô khốc: “Ừm.”
Một tiếng “ừm” rất nhẹ nhưng cũng đủ khiến khóe mắt ướt nhòa.