Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn

Chương 54

 
Anh ngữ điệu phá lệ lạnh nhạt, như là mang theo tràn đầy mỉa mai cùng địch ý, Vân Vãn vốn dĩ trong lòng đều không đau, lại vẫn là bị đau đớn một lần.

Anh nói lời này không có tránh người, thư ký của anh liền ở bên cạnh. Mục Tư Dao ngước mắt nhìn cô, trong mắt lấp lóe ánh nhìn cười nhạt nhẽo.

Mục Tư Dao hận nhất là cô.

Lục Thừa Phong thích cô ta hiểu chuyện, thức thời. Trên thế giới này phụ nữ xinh đẹp khắp nơi là, nhưng biết nghe lời và thuận theo, lại không nhiều. Phụ nữ có nhan sắc, tự biết có tư bản, liền sẽ kiêu căng, thử cùng người khác làm trái lại.

Cô thì không.

Ngay cả Mục Tư Dao cũng đôi lúc không kiềm được mà làm bộ, chơi xấu, tỏ chút tính trẻ con.

Vân Vãn lại vẫn luôn dịu ngoan và mềm mại.

Cô trước sau không làm sai, dù trong hôn nhân tràn đầy vết rách, bề ngoài vẫn trông trơn bóng vô cùng.

Mục Tư Dao so với ai khác đều hy vọng cô phạm lỗi, sau đó thu dọn hành lý, ly hôn cút đi.

Hiện tại cuối cùng cô ta cũng được như ý nguyện.

Mục Tư Dao môi thoa son mật, ánh sáng loáng ướt át, nhợt nhạt cười không ra tiếng, ánh mắt đầy xâm lược lại không lệch mà nhìn thẳng cô.

Mang theo chút nghiền ngẫm xem kịch vui, như muốn nhìn xem cô còn có thể chật vật đến mức nào.

Nếu là trước kia, có lẽ Vân Vãn sẽ thấy chói mắt. Nhưng giờ phút này, trong lòng cô chỉ trống rỗng đến lợi hại.

Giống như có cái gì đang dần mất đi, tiêu tán. Cô không biết nên vui mừng hay tiếc nuối, tình cảm và yêu thích dành cho anh suốt bao năm, dường như thực sự sắp tiêu hao hầu như không còn, hóa thành hư ảo.

Vân Vãn nói: “Đúng vậy.”

Biểu tình của anh trở nên lạnh lẽo.

“Em chỉ là muốn nói với anh, chuyện giữa anh và em, có thể đừng liên lụy người khác được không?”

Xung quanh không chỉ có hai người, giọng cô cũng không cố tình hạ thấp.

Lặng ngắt như tờ.

Chỉ có giọng cô nhẹ nhàng: “Anh không cần nhắm vào Loan Sâm được không? Chúng ta ly hôn, chỉ là chuyện của hai người, vì sao anh phải làm khó người khác? Vì sao anh luôn không để ý người khác khó xử?”

Toàn bộ ghế lô yên tĩnh đến mức như cả sương khói cũng lặng im.

Mọi người còn lại biểu tình vi diệu mà nhìn họ.

Vân Vãn không thể ổn định hơi thở, rất nhanh che miệng ho khan hai tiếng.

Lục Thừa Phong cả người ẩn trong bóng tối, hình dáng mơ hồ, nhưng quanh thân đen kịt dày đặc hàn khí, khiến người khác nghẹt thở.

Anh sắc mặt xanh mét, đem tàn thuốc hung hăng ném đi: “Đi!”

Cánh tay cô bị anh mạnh mẽ túm chặt, chân không đứng vững, loạng choạng bị kéo đi.

Mục Tư Dao cắn môi ở phía sau gọi: “Một lát nữa tiệc tối bắt đầu rồi!”

“Tự cô xử lý!”

Anh ném lại một câu, lôi người ra khỏi ghế lô. Cách đó không xa có một gian phòng, nhân viên tạp vụ vừa mới dọn dẹp xong, đang định đóng cửa, Lục Thừa Phong liền một chân chặn lại.

Nhân viên tạp vụ cả kinh: “Lục tiên sinh?”

Nhìn thấy gương mặt lạnh băng của anh, không dám ngăn cản, cúi đầu bỏ đi.

Lục Thừa Phong đẩy cô vào, trở tay khóa cửa.

Gió đêm hắt vào lớp rèm mỏng, cô còn chưa kịp mở miệng, anh đã đột ngột cúi đầu, hung hăng hôn lên khóe môi cô.

Lông mi cô run rẩy không ngừng.

Lục Thừa Phong ngậm lấy môi cô, đầu ngón tay luồn vào tóc, bàn tay lớn siết chặt gáy cô. Cô dùng sức đấm ngực anh, móng tay cào lên cổ, để lại một vệt máu.

Cô giãy giụa đẩy anh: “Buông em ra!”

Lục Thừa Phong đồng tử lạnh lẽo, một tay phòng vệ không để cô làm bị thương, tay còn lại gắt gao giữ chặt cô trước ngực. Môi răng nóng bỏng, đầy mùi thuốc lá và rượu, xộc thẳng vào đầu lưỡi cô.

Anh th* d*c nặng nề bên tai cô, bá đạo hôn cô, che lấp mọi nức nở muốn thoát ra. Cơ thể cao lớn, cánh tay rắn chắc siết chặt, đem cô giam chặt trong ngực.

Lục Thừa Phong gầm nhẹ: “Em còn đến tìm anh, em đến làm gì? Không phải đã quyết định ở bên anh ta rồi sao? Không phải đã muốn ly hôn rồi sao?”

Anh mang theo hận ý lẫn mỉa mai: “Khi còn là vợ anh, em lén lút đi tìm anh ta. Bây giờ chúng ta chuẩn bị ly hôn, em như ý nguyện rồi, lại mang anh ta đến tìm anh… Em luôn cảm thấy anh ta dịu dàng săn sóc, cái gì cũng tốt. Em nói xem, nếu anh ta biết, có thể điên giống anh không?”

Vân Vãn nhắm mắt lại, đánh loạn lên người anh, mấy cái tát cũng rơi vào mặt anh. Nhưng anh như không cảm nhận được, tiếp tục điên cuồng hôn cô, dường như chẳng hề thấy đau.

Cuối cùng cả hai đều thở hổn hển, lồng ngực anh phập phồng dữ dội, đôi mắt lạnh lùng nhìn cô, thật lâu sau mới lạnh giọng: “Nói đi, lúc đó nói hận anh chẳng phải rất hung, sao bây giờ không nói nữa?”

Mắt Vân Vãn phủ một lớp nước, cắn môi, cuối cùng vẫn nhỏ giọng: “Em chỉ muốn cầu xin anh, chuyện giữa hai ta, có thể đừng liên lụy người thứ ba được không?”

Anh cắn răng cười lạnh: “Người thứ ba?”

Đốt ngón tay cô trắng bệch, nắm lấy cổ áo anh: “Chúng ta ly hôn, em biết chỉ cần anh muốn, rất nhanh sẽ có người khác. Em chỉ là người bình thường, anh biết từ đầu em đã không thể so với anh.”

Nước mắt nóng bỏng rơi xuống, tim cô đau như bóp nghẹn: “Em vốn đã không có nhiều bạn, vì sao anh cứ phải ép Loan Sâm, ép đến mức anh ấy cũng rời đi? Rốt cuộc anh muốn em làm gì, mới bằng lòng dừng tay?”

“Anh không có tim sao? Anh không thể cảm nhận người khác khó xử sao?”

Hơi nước ngoài cửa sổ ẩm ướt hắt vào, anh dừng động tác, bật cười liên tục: “Người khác khó xử? Em nói với anh người khác khó xử? Em từng nghĩ đến anh khó xử không? Em muốn ly hôn, được, nhưng ly hôn không có quá trình à? Em vẫn là vợ anh, em dọn vào nhà người đàn ông khác, em muốn anh đứng nhìn? Còn phải hiểu cho các người khó xử?”

Ngón tay cái anh ấn chặt lên má cô, dùng sức đến trồi cả dấu hằn. Vân Vãn quay đầu tránh, nhưng không trốn thoát.

Tim cô co rút đau đớn, vốn không muốn tỏ vẻ yếu đuối trước mặt anh, nhưng cuối cùng vẫn nghẹn ngào.

Cô vì sao lại ở trong nhà Loan Sâm, chẳng lẽ anh không rõ sao?

Anh cùng Viên Chính Tùng giằng co, một người muốn đoạt, một người không nhường. Cuối cùng ép người phát điên, trói cô về.

Anh có từng nghĩ đến điều gì sẽ xảy ra với cô không?

Nếu lúc đó không có Loan Sâm cứu cô, cô giờ ở nơi nào?

Cô chỉ làm theo lời Loan Sâm, tạm thời tránh đi, nhưng trong mắt anh, chỉ là thủ đoạn k*ch th*ch anh.

Anh không để tâm.

Anh chỉ quan tâm bản thân.

Vân Vãn không muốn truy hỏi đúng sai nữa, không còn ý nghĩa. Lúc đó anh không xuất hiện, đã nói lên tất cả.

Cô thấp giọng: “Nếu anh không muốn nhìn thấy em ở nhà anh ấy, em đồng ý, sau này sẽ dọn đi, tự mình tìm chỗ ở, vậy có được không?”

Anh không trả lời, nhưng hốc mắt đỏ rực.

Cô cố cười, đầy chua xót: “Em thật sự không còn sức, cũng không còn lòng để nói với anh nữa. Em rất mệt. Nếu anh cảm thấy trước khi ly hôn, em vẫn nên ở bên anh, vậy cũng được, em không giãy giụa. Chuyện giữa hai ta em chịu, nhưng anh đừng nhằm vào anh ấy.”

Cô chết lặng mà rơi nước mắt, trong lòng trống rỗng đến đau.

Gương mặt người đàn ông trước mắt méo mó dữ tợn, nhưng trong trí nhớ cô, gương mặt anh năm 17 tuổi lại dần nhạt nhòa, trở nên xa xôi mơ hồ.

Ngày đó cô từng rất mong mau lớn, để có thể theo đuổi bước chân anh, ảo tưởng được gả cho anh.

Nhưng giờ cô hối hận rồi.

Vì sao phải lớn lên, vì sao mọi thứ lại thay đổi như thế?

Nếu mở mắt ra, cô vẫn là thiếu nữ ngồi trong phòng học sáng sủa sạch sẽ, chỉ là một người thầm thích anh trong im lặng.

Có lẽ sẽ tốt hơn.

Nhưng cuộc đời không có "nếu", cũng chẳng có lựa chọn lại.

Giọng anh mang theo phẫn nộ, càng nhiều là một tầng đau đớn, như thể cô ảo giác: “Em nói anh nhằm vào anh ta, em cảm thấy anh sẽ nhằm vào anh ta?”

“Chẳng lẽ không phải?” Cô lặng giọng nói, khuôn mặt không còn ánh sáng, “Lần đó ở khách sạn, chẳng phải anh đã đánh anh ấy đến nhập viện chảy máu sao. Anh tưởng em không thấy, hay thấy rồi mà có thể coi như chưa từng, không để tâm?”

“Làm sao có thể, con người làm sao có thể thật sự không để tâm?”

“Vậy cái em thấy là thật sao?” Mặt anh căng cứng, khóe môi nhấp chặt. Cô không hiểu phản ứng của anh, giống như thực sự rất đau.

Vân Vãn không còn sức chống đẩy, ánh đèn mờ chiếu lên bả vai anh: “Em không muốn nói tiếp. Chúng ta sắp ly hôn, ly hôn rồi, sẽ không còn quan hệ. Em sẽ bước tiếp, sẽ quên anh, cũng mong anh quên em, đừng hận em nữa.”

“Em dám!” Anh bóp chặt cằm cô, “Em dám quên anh, dù ly hôn rồi anh cũng sẽ không tha cho em!”

Dáng vẻ của anh khiến người ta bất an, lòng bàn tay anh siết chặt, cảm giác áp bách vô hình khiến cô sợ hãi theo bản năng.

Cô cảm thấy vô cùng khó chịu: “Anh muốn làm gì?”

“Em đoán đi, em không phải nói hận anh sao? Em đoán thử xem anh sẽ làm gì? Dù sao chúng ta còn chưa ly hôn mà, đúng không?”

Chẳng lẽ anh điên đến mức muốn ở chỗ này...

Vân Vãn hoảng loạn nhìn ra ngoài, anh cường ngạnh bẻ mặt cô lại, một lần nữa hôn xuống.

Lần này cô giãy giụa kịch liệt hơn, giống như mất lý trí đánh đá anh. Anh cũng điên cuồng hôn cô, siết chặt cô, chẳng sợ cô k** r*n, cũng không buông tay.

Cô suýt nữa bật khóc kêu lên: “Anh đúng là đồ điên.”

Cô khóc rất lâu, cũng mắng anh, nhưng anh chỉ cúi đầu mặc kệ, hôn lại càng thêm hung hăng và mạnh mẽ.

Nhưng hôn thật lâu, dù cô nhắm mắt lại, tưởng đâu quần áo sắp bị cởi ra, thì anh lại rời khỏi môi cô. Đôi mắt kia sâu kín âm thầm, anh nhìn cô, mang theo một loại cảm xúc cô nhìn không thấu.

Chậm rãi, buông tay ra.

Lục Thừa Phong nói: “Thật ra em trước nay cũng chưa từng tin anh. Lời của Viên Chính Tùng, em tin. Lời của Loan Sâm với em, em cũng tin. Chỉ riêng lời anh nói với em, mặc kệ lặp lại bao nhiêu lần, em chưa bao giờ tin.”

Anh không nói gì nữa, buông cô ra, sau đó loạng choạng vài bước. Đôi mắt anh phủ tầng sương rất sâu, bị mưa xối qua, giống như mặt hồ phản chiếu ánh sáng, lúc sáng lúc mờ.

Anh xoay người: “Nếu như vậy có thể khiến em cảm thấy dễ chịu hơn, lời tối nay em nói với anh, anh đồng ý rồi.”

Ánh sáng hôn ám chiếu lệch lên sống lưng anh, anh mở cửa, bước ra ngoài.

*

Vân Vãn về đến nhà, bảo mẫu trong nhà phát hiện cô ra ngoài mà giờ mới trở về, liền vội vàng lo lắng hỏi: “Tiểu thư, cô đi đâu vậy? Giờ này mới về. Cô ra ngoài phải nói với tôi một tiếng, lỡ có chuyện gì, tiên sinh sẽ rất lo.”

Vân Vãn như hồn bay phách lạc, đôi mắt luôn rũ xuống, bình tĩnh không một gợn sóng. Cô vừa gặp lại anh, cả người liền như bị rút hết sức lực.

Cô không giải thích, chỉ miễn cưỡng cười cười: “Ra ngoài hơi xa một chút. Tôi lên nghỉ trước, nếu tiên sinh về rồi, phiền dì nói giúp một tiếng.”

Bảo mẫu dù nghi ngờ, nhưng vẫn gật đầu: “Được, cô nghỉ ngơi trước, cậu ấy về tôi sẽ gọi.”

Vân Vãn gật đầu, khép cửa phòng ngủ lại.

Cô mờ mịt dựa lưng vào cửa, nhìn chằm chằm mặt đất, lặng lẽ đứng rất lâu.

Mãi đến khi gió đêm từ cửa sổ thổi vào, toàn thân lạnh run, cô mới giật mình. Kéo rèm cửa lại, lấy áo ngủ đầu giường, rồi đi vào phòng tắm.

Nước từ vòi sen không nóng lắm, từng dòng lạnh dần trên da thịt.

Vân Vãn bước ra, xõa tóc, lấy lại quần áo cũ của mình.

Lục Thừa Phong tối nay đã đồng ý với cô, như vậy theo ước định, cô không thể tiếp tục ở lại nhà họ Loan.

Cô không muốn bỏ đi không lời từ biệt, chỉ có thể đợi anh trở về để nói một tiếng.

Bạn bè cô không nhiều, người đối xử tử tế với cô cũng ít.

Rất nhiều chuyện, cô đều bất lực, phải tốn rất nhiều sức mới miễn cưỡng giữ được những mối quan hệ này theo cách của mình.

Đồ đạc không nhiều, rất nhanh liền thu dọn xong. Cô tìm một chiếc túi, để ngay đầu giường.

Nằm lên giường, lặng lẽ chờ Loan Sâm trở về.

Chỉ là vừa mở mắt ra, ánh sáng lờ mờ xuyên qua khe rèm, Vân Vãn chống tay ngồi dậy, lúc này mới nhận ra trời đã sáng.

Cô không ngờ chờ chờ lại ngủ thiếp đi, bảo mẫu cũng quên không đánh thức.

Loan Sâm dạo này rất bận, sáng sớm đã phải ra ngoài.

Vân Vãn vội khoác áo, sợ bỏ lỡ anh ta.

Khi cô xuống lầu, Loan Sâm vừa vặn đang cài nút tay áo, vest đã mặc xong, cúi đầu chăm chú, nghiêm túc.

“Ừm? Sao vậy?”

Vân Vãn dè dặt bước xuống lầu, cẩn thận nghĩ cách mở lời: “Tôi… thật ra tối qua đã định chờ anh về, chỉ là dì quên gọi tôi dậy.”

Anh ta nhẹ “à” một tiếng: “Dì ấy có nói, là tôi bảo không cần gọi. Cô ngủ không sâu, có thể ngủ thêm vẫn là nên ngủ thêm, nên không đánh thức cô.”

Tạm dừng một lúc, anh ngẩng mắt nhìn cô: “Có chuyện muốn nói với tôi sao?”

Vân Vãn gật đầu: “Hôm nay tôi sẽ đi.”

Loan Sâm ngẩn ra: “Đi rồi? Dọn ra đi sao?”

Cô nhẹ gật đầu.

Loan Sâm hơi nhíu mày lại: “Sao tự nhiên vội vã phải đi? Không phải đã nói sẽ ở lại thêm một thời gian?”

Vân Vãn cảm thấy áy náy, xấu hổ nói: “Tôi nếu cứ ở chung với anh mãi, anh sẽ luôn bị liên lụy. Tôi dọn ra, sẽ không như vậy nữa.”

Loan Sâm ánh mắt càng thêm căng thẳng: “Là anh ta bảo cô rời đi, đúng không?”

Vân Vãn ngẩn người: “Sao anh biết…”

“Người của hội quán bảo vệ đưa cái này cho tôi.” Anh ta trầm mặt, lấy ra từ túi chiếc khăn vuông kia, “Tối qua cô đi tiệc, tôi lại không gặp được. Cô là đi tìm anh ta, đúng không?”

Thấy cô không trả lời.

Loan Sâm tiến lên hai bước, mắt nhìn cô: “Anh ta sao luôn can thiệp vào chuyện của cô? Nếu cô không muốn, cô hoàn toàn có thể không đi. Tôi có thể thay cô giải quyết.”

Vân Vãn mím môi: “Tôi không thể cứ để người khác thay tôi. Chuyện giữa tôi và anh ta, vốn dĩ đã rất khó dứt khoát. Cảm ơn anh đã tìm luật sư giúp tôi. Anh ta đã hứa, chỉ cần tôi không ở cùng anh nữa, anh ta sẽ không đến gây phiền phức cho anh. Tôi dọn đi, là tốt cho tất cả.”

Biểu cảm của Loan Sâm thay đổi, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng. Anh ta nhìn cô rất lâu, khóe môi hơi động: “Nếu tôi không muốn cô đi thì sao?”

Ánh mắt Vân Vãn né tránh không tự nhiên: “Anh từng nói sẽ không ngăn tôi.”

Loan Sâm trầm mặc rất lâu, ánh mắt như khoét sâu vào người cô. Cuối cùng anh ta quay đi, thấp giọng nói: “Nếu cô muốn đi, vậy để tôi cho người đưa cô.”

Trợ lý tiến lại: “Tiên sinh, thật sự không còn kịp rồi.”

Loan Sâm chỉ vào cô: “Đi gọi một người, đưa cô ấy một đoạn.”

“Không cần, tôi có thể tự lái xe.”

“Không an toàn.” Loan Sâm vuốt phẳng nếp áo cuối cùng trên cổ tay, “Nghe lời, để người đưa cô.”

Nói xong, anh ta liếc nhìn cô một cái thật sâu, xách áo khoác, vội vàng rời đi.

Vân Vãn ở lại trong nhà, thu dọn lần cuối, tạm thời đặt phòng khách sạn, định ở khu Lương Tây Lĩnh một thời gian cho khuây khỏa.

Cô ra cửa.

Người Loan Sâm sắp xếp đã đợi sẵn: “Cô đưa địa chỉ cho tôi, tôi sẽ chở cô đến nơi.”

Vân Vãn hơi giật mình: “Được, cảm ơn.”

Xe chạy trên con đường cây xanh của khu biệt thự, lúc đầu mọi thứ vẫn bình thường.

Nhưng khi rẽ vào một khúc cua, đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên!

Đầu Vân Vãn đập vào lưng ghế, theo bản năng co lại vào góc: “Chuyện gì vậy?”

“Bánh sau bên phải bị nổ.”

Xe nổ lốp giữa đường không phải chuyện nhỏ, trợ lý vẫn vững tay lái, định xuống xe kiểm tra. Phía sau vang lên tiếng động hỗn loạn.

Bên trái phía sau, một chiếc xe màu đen xông vào tầm nhìn.

Trong màn mưa hỗn loạn, xe dừng lại, họ bị bao vây. Cửa xe bên ghế sau của Vân Vãn đột ngột bị mở ra, cô bị một bàn tay đâm mạnh vào sau cổ, ngay lập tức mất đi ý thức.

*

Vân Vãn lại tỉnh lại, cảm thấy trước mắt vẫn phủ một tầng màu đen.

Một lực đạo nhẹ nhàng, mát lạnh quét qua mí mắt, tấm vải bố bị gỡ xuống. Cô mở mắt ra, nhìn thấy một tiểu nha đầu.

Nha đầu thấy cô tỉnh, liền hướng ra ngoài cửa nói: “Phu nhân, cô ấy hình như tỉnh rồi.”

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa liền có một dáng người dịu dàng bước vào. Vân Vãn ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt của Viên Tư.

Cô khẽ run lên.

Bà ta vẫn là Viên Tư trong trí nhớ của cô, ôn hòa, không giận dữ, giống như một đóa hoa trắng nhạt, dịu dàng đến mức không có chút công kích nào.

Khó trách bà ta có thể nhiều năm như vậy, luôn đi theo bên cạnh Lục Ích Niên. Bà ta thực sự rất hiểu rõ, người đàn ông như ông ta rốt cuộc muốn gì nhất.

Leo lên được vị trí đó, sao có thể cam lòng hầu hạ một tiểu thư môn đăng hộ đối khác? Ông ta ở trong mắt phu nhân không nhận được sự ngưỡng mộ mù quáng, không được tôn sùng, cũng không có kiêu ngạo.

Nhưng Viên Tư lại cho ông ta tất cả những điều đó.

Đổi lại là ai, cũng sẽ càng thích một người dịu dàng vô hại như Viên Tư, chứ không phải một người vợ có gia thế tương đương nhưng đối với ông ta lại không có quá nhiều nhu cầu.

Viên Tư lên tiếng: “Cô tỉnh rồi.”

Vân Vãn cơ thể yếu ớt: “Đây là đâu?”

“Nhà tôi.”

“Dì muốn làm gì?”

Viên Tư rũ mắt: “Không có gì, chỉ là muốn mời cô tới làm khách.”

Vân Vãn nhíu mày, không hiểu dụng ý đó.

Viên Tư chậm rãi bước vào trong phòng: “Cô có biết không, dạo gần đây tôi sống không được tốt. Mấy sản nghiệp dưới trướng Tiểu Buông Tay liên tiếp bị chèn ép, tài sản ông ấy để lại cũng liên tục bị cảnh sát quấy rối, càng đừng nói đến bến cảng, chúng tôi bận đến mức đầu tắt mặt tối.”

Vân Vãn đại khái đã biết tình trạng thảm hại của Viên Chính Tùng, nghe vậy chỉ nhàn nhạt nhíu mày: “Làm ăn có thăng có trầm, là chuyện bình thường, ai cũng phải trải qua. Không ai có thể luôn phong quang cả đời, cũng chẳng ai khổ mãi cả đời.”

“Nhưng tôi lại ham mê vinh hoa, không muốn quay về thời nghèo khổ trước kia, vậy phải làm sao?” Bà ta cười nhạt, “Tôi đã ở Lục gia nhiều năm như vậy, nếu vẫn không thể đảm bảo cho con mình luôn sống trong phồn vinh, thì tôi thật sự nuốt không trôi cơn giận này.”

Giọng bà ta rất nhẹ nhưng đầy u tối. Vân Vãn mím môi, cúi đầu, không trả lời.

“Nhà chúng tôi không còn bến cảng, Tiểu Vãn, chồng cô là người tàn nhẫn, nó chắc chắn sẽ lấy được văn kiện.” Viên Tư thong thả bước tới, “Cô có bằng lòng đi nói với nó vài lời, bảo nó ít nhất cũng ra tay nhẹ một chút, chừa cho chúng tôi một đường sống không?”

Bà ta nói chuyện rất có cảm xúc, nhưng Vân Vãn lại bịt tai bịt mắt, chỉ nhớ đến những ân oán trong quá khứ giữa cô và Viên Tư.

Cô lạnh giọng: “Thứ đó vốn không phải của cô. Cô cứ cố nắm chặt lấy nó, chỉ rút ngắn tuổi thọ thôi.”

Viên Tư bật cười lớn: “Tiểu Vãn, với thân phận như cô, nói chuyện cần thận một chút. Dưới bầu trời này, đất nào chẳng là đất của Thiên tử, cái bến cảng kia là cảng chính phủ, sao đến lượt nó quản? Họ có thể nhận thầu, đến lượt tôi lại là đoản mệnh?”

Vân Vãn không để ý đến lời mỉa mai của bà ta, nửa mở mắt, ánh nhìn đầy cảnh cáo nhưng lại cố trấn tĩnh: “Dì đã biết đó là cảng của chính phủ, thì cũng nên hiểu, anh ấy có thể giành được là nhờ nhân mạch và bản lĩnh. Dựa vào đâu nhất định phải là của dì?”

Viên Tư nhìn cô trầm mặc, bất chợt cười khẽ: “Cô thật sự yêu nó.”

Ngón tay Vân Vãn đột nhiên siết chặt.

“Nếu đã đối đầu đến mức này, tôi cũng không muốn giấu cô nữa. Lúc biết cô mang thai, ý nghĩ đầu tiên của tôi là muốn cô rời khỏi nó. Dù không thể chia rẽ, cũng không thể để hai người sống yên ổn.”

“Vì tôi rất hận nó, cũng rất chướng mắt cô.” Viên Tư khinh miệt, “Cô cũng có thể đường đường chính chính làm phu nhân, còn tôi chịu đựng nhiều năm như vậy, lại vẫn phải tiếp tục chịu đựng. Dựa vào đâu?”

“Gần đây nó nói muốn ly hôn với cô, tôi thật sự vui, tưởng rằng kế hoạch của mình sắp thành công.”

“Nhưng kết quả là, cô vẫn bảo vệ nó.”

Bà ta trông có phần âm trầm, Vân Vãn lại rất bình tĩnh, thấp giọng đáp: “Tôi không phải đang bảo vệ anh ấy, mà là vì dì quá ti tiện.”

Viên Tư cười nhạt: “Tôi ti tiện? Tôi chỗ nào ti tiện?”

“Trong lòng dì tự biết.”

Bà ta dường như nhớ lại điều gì, ánh mắt chợt cứng lại, biểu cảm thay đổi: “Thì sao, nếu cô đang nói đến chuyện đó, tôi nói cho cô biết, tôi không thấy mình sai. Là bà ta đến mạo phạm tôi trước, tôi và cha của nó là thật lòng yêu nhau. Ông ta cưới người phụ nữ kia chỉ vì bị bà ta dùng tiền ép buộc.”

“Ông ta căn bản không yêu bà ta, trong lòng cũng chẳng có bà ta. Một tiểu thư được nuông chiều từ bé như vậy, biết gì chứ? Biết cách giữ chân một người đàn ông sao? Không có tiền, không có gia sản, bà ta chẳng là gì cả, thua xa tôi.”

“Vậy mà bà ta còn dám giẫm lên đầu tôi, đúng là nằm mơ… Đổi lại là cô, cô chịu nổi sao?”

Vân Vãn nói: “Cho nên cô mới ép bà ấy chết?”

“Tôi không ép bà ta chết.” Viên Tư ngồi xổm xuống, chỉnh váy, “Là bà ta không chịu đựng nổi. Tôi chỉ là cùng Ích Niên thân mật trong rừng trúc, chúng tôi đã quen rồi, bà ta chỉ nhìn thấy một chút đã sinh non. Trách ai, chẳng lẽ trách tôi?”

“Bà ta và đứa bé kia vô duyên, không giữ được, chỉ có thể trách bản thân. Bà ta giành lấy vị trí của tôi, nên ông trời mới trừng phạt bà ta. Người như bà ta, chết là tốt rồi. Chết rồi, mọi người đều yên ổn.”

Bà ta như hoàn toàn chìm trong thế giới logic của chính mình. Vân Vãn quay mặt đi, không thể tiếp tục giao tiếp, dứt khoát không nói nữa.

Lúc này cửa bị đẩy ra, Viên Chính Tùng xông vào. Không biết cậu ta vừa đi làm gì, trông có vẻ chật vật.

Viên Tư lập tức hỏi: “Sao rồi?”

Viên Chính Tùng lắc đầu.

Dù không rõ họ đang nói gì, nhưng Vân Vãn trực giác biết chuyện không đơn giản, rất có thể liên quan đến Lục Thừa Phong, nên cô im lặng, lặng lẽ quan sát.

Viên Tư có phần giận dữ: “Nó thật sự không định buông tha chúng ta.”

Viên Chính Tùng cũng tỏ ra hung dữ: “Anh ta là kẻ điên, cắn con không buông. Con cầu ai cũng vô ích, đúng là tự chuốc lấy phiền phức.”

Hai người ngắn ngủi trầm mặc, Viên Tư nhìn sang Vân Vãn: “Sợ gì chứ, chẳng phải chúng ta vẫn còn cô ta hay sao?”

Vân Vãn mí mắt nhẹ nhàng run lên.

Không biết có phải cô ảo giác hay không, biểu cảm của Viên Chính Tùng phảng phất có chút khó xử, giống như đang kiêng kỵ điều gì đó.

Cậu ta nói: “Chính là, không phải đã nói rõ rồi sao, chúng ta không thể động vào cô ấy.”

Viên Tư nhíu mày: “Đây là cách nhanh nhất và tiện lợi nhất, con không phải đã chuẩn bị sẵn sàng rồi sao? Cũng sẽ không thật sự xảy ra chuyện gì!”

Viên Chính Tùng vẫn do dự rõ rệt: “Con sợ, chúng ta đã nói thỏa thuận xong rồi, bây giờ con đơn phương đổi ý, anh ta có thể sẽ thật sự như kẻ điên cắn chết con.”

“Làm sao có thể, anh ta nói cho cùng cũng chỉ là...”

Âm thanh bị ầm ầm cắt ngang, một tên đàn em chạy đến: “Tùng ca, sợi hàng hẹn đêm nay rồi.”

Viên Tư nói: “Con mau quyết định đi! Nếu thật sự mềm lòng như vậy, qua đêm nay, người chết chính là con!”

Viên Chính Tùng rối rắm, do dự, thống khổ đầy mặt, cuối cùng mang theo vẻ kh*ng b* mà hung hăng nghiến răng một cái: “Trói cô ta lại!”

Tên đàn em lập tức lấy sợi dây thừng treo trên vách tường đi tới, Vân Vãn có chút luống cuống, thất thanh kêu sợ hãi: “Tránh ra! Đừng chạm vào tôi!”

Dây thừng bị vòng qua cổ tay và vai cô, tên đàn em đè bả vai gầy yếu của cô xuống, kéo tay cô ra sau lưng rồi trói chặt lại.

Vân Vãn vẫn vùng vẫy: “Buông tôi ra!”

Tên kia mắt điếc tai ngơ, trán rịn mồ hôi, cố sức trói chặt dây thừng quanh người cô.

Cảm giác cực độ bất an tràn ngập trong đầu cô. Vân Vãn đại khái đoán được Viên Chính Tùng muốn làm gì, nhưng người ta khó tránh khỏi sợ hãi. Cô bắt đầu run rẩy không kiềm chế được, toàn thân lạnh toát.

Viên Chính Tùng kéo tay cô, ra lệnh: “Đi.”

Đúng lúc này, trong không khí bỗng truyền đến một tiếng gọi quen thuộc đến cực điểm: “Chính Tùng.”

Viên Chính Tùng như bị sét đánh trúng, phản xạ như điện giật, buông tay ra, cực độ kinh sợ nói: “Anh.”

Bọn họ đang ở trên một chiếc thuyền đánh cá bị lục soát. Trong không khí ngập mùi tanh của biển, gió biển phần phật thổi lên boong tàu. Vân Vãn ngẩng đầu, hoảng sợ không chừng, dừng ánh mắt lại, lúc này cô mới thấy rõ người đang đứng ở đầu thuyền, chậm rãi bước vào.

Ánh trăng chiếu sáng gương mặt người đó. Đôi mắt sâu thẳm tựa như biển, đầy sương mù u ám.

Anh nhìn cô, qua ánh nhìn im lặng nặng nề như xuyên qua hàng vạn trầm mặc, khiến người ta nghẹt thở.

Ánh mắt anh rơi vào mắt cô, nhẹ nhàng hạ xuống, rồi hỏi bằng giọng nói quen thuộc đến khó tin:

“Làm sao vậy? Nhìn thấy anh, ngạc nhiên sao?”

Âm thanh vang lên nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị tiếng gió ngoài khoang thuyền át đi, dường như bị dập tắt trong nháy mắt, sau đó cơn gió lại càng dữ dội, ào ạt thổi về phía cô.

Vân Vãn cảm thấy trái tim mình chìm xuống đáy vực, những ký ức về những tháng năm rực rỡ giống như ánh trăng trên mặt hồ, chỉ trong phút chốc đều tan biến như ảo ảnh, dường như mọi thứ chưa từng tồn tại, chỉ là một cơn ảo giác của riêng cô mà thôi.

 

Bình Luận (0)
Comment