Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn

Chương 42

 
Chuyện đêm đó, Vân Vãn không nhắc lại câu nào, cô giả vờ như chưa từng biết đến, cũng như chưa từng đi qua nơi đó, cô cẩn thận gấp bản thỏa thuận ly hôn có tên anh lại, đặt trở lại vào trong túi hồ sơ, cô khóa túi lại rồi cất nó vào tủ quần áo.

Xong xuôi, cô đi vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ rồi nằm lên giường, quấn chăn thật chặt, cô tắt đèn, cả căn phòng chìm trong bóng tối và im lặng, cõi lòng cô cũng lặng ngắt giống như thế, cô nhắm mắt lại không suy nghĩ gì thêm.

Đến tận nửa đêm thì cô mới cảm nhận được mặt đệm hơi lún xuống, mùi hương quen thuộc cùng hơi ấm cơ thể phả đến gần, làn da khẽ chạm vào nhau, im lặng không tiếng động, anh áp sát sau lưng cô, cúi người ôm lấy cô thật chặt.

Hai thân hình quyện vào nhau, bóng dáng mờ mịt in lên màn giường.

Cô khẽ mím môi không nhúc nhích, cũng không nói lời nào. Suốt gần nửa tháng, cô chưa từng nói với anh một câu nào tử tế, thậm chí cô còn không muốn mở miệng, thái độ của Lục Thừa Phong cũng dần thay đổi, từ cuồng nhiệt ban đầu đến lạnh nhạt về sau, cuối cùng trở thành sự im lặng quen thuộc.

Cô nói ra những lời không dễ nghe, có lẽ anh cũng không muốn tranh cãi nữa nên dứt khoát sang thư phòng ngủ.

Sáng sớm, anh luôn là người thức dậy trước rồi ngồi vào bàn ăn từ rất sớm.

Cả căn nhà này chỉ có hai người họ là rõ ràng nhất, rốt cuộc họ đang giằng co vì điều gì, chú Chung và Đông Tử vẫn chưa hay biết chuyện họ chia giường mà ngủ.

Phần lớn thời gian cô chỉ im lặng, cô không nói, không động đậy, cô quay lưng về phía anh rồi cuộn tròn trong chăn, chìm vào giấc ngủ.

Mỗi khi nhìn thấy cô như thế thì anh sẽ khựng lại rồi lặng lẽ ôm cô từ phía sau, cô không phản kháng cũng không giãy giụa, Lục Thừa Phong càng siết chặt vòng tay, anh ôm cô càng chặt hơn.

Thỉnh thoảng, anh vẫn hỏi những câu đơn giản: “Hôm nay ở nhà em đã làm gì?”

Cô không trả lời.

Anh cũng không nản chí mà tự nói tiếp: “Em có ăn uống đầy đủ không? Từ sau khi em mang thai thì cứ gầy mãi, làm thế nào cũng không thấy em béo lên, có phải đồ ăn ở đây không hợp khẩu vị của em không? Nếu em muốn ăn gì thì cứ bảo Đông Tử đổi món.”

Cô chỉ yên lặng nhắm mắt lại.

Vài giây sau, anh lại cất giọng khàn khàn: “Anh biết em chưa ngủ.” Rồi anh dừng lại: “Em có thể quay lại đây không, nói chuyện với anh một chút được không?”

Nhưng cô không thể, hai hàng lông mi của cô khẽ run, trong lòng thầm nghĩ như thế. Đó là một loại trạng thái rất kỳ lạ, như thể sức lực và sự can đảm của cô dã bị ai rút cạn trong nháy mắt, cảm xúc cứ lặp đi lặp lại, chính bản thân cô cũng cảm thấy vô cùng xa lạ.

Thực ra cô cũng từng nghĩ cô sẽ lên tiếng, nhưng cơ thể lại rã rời đến mức không muốn động đậy, đến cả mở miệng cũng khó khăn.

Anh từng dè dặt hỏi cô mấy câu, chẳng hạn như: “Tại sao em lại thích anh ta?”

Giọng nói của anh bình thản như thể đang nói một câu trần thuật, cô vẫn không trả lời, cô chỉ mở mắt ra, ánh mắt mờ mịt trống rỗng nhìn lên trần giường chạm khắc hoa văn.

Sau này có lẽ anh cũng dần hiểu rằng cô sẽ không trả lời câu hỏi đó, nên anh chỉ mím môi khẽ nói: “Ngủ đi.”

Bàn tay của anh khẽ che mắt cô lại, trán tựa vào hõm vai của cô, lặng lẽ ôm lấy cô cả đêm, tới khi trời tờ mờ sáng thì anh mới nhắm mắt lại.

Đêm đó cũng như thế này. Anh ôm cô rất lâu, không hỏi đến chuyện cô đến Lý Ngư Điều Hiên, có lẽ vệ sĩ không thấy đáng ngờ nên cũng không báo lại với anh.

Chỉ là anh im lặng rất lâu rồi đột nhiên nói:“Ba hôm nay anh bận đến mức không về nhà.” Rồi anh dừng lại, ghé sát tai cô nói: “Em có nhớ anh không?”

Cô nắm chặt chăn đến mức các khớp tay trắng bệch.

Anh cười nhạt: “Hôm nay anh gặp anh ta rồi.”

Vân Vãn khẽ run lên.

Chữ “Anh ta” kia là ai, cô biết rõ hơn ai hết.

“Anh đi ăn cùng bạn ở Lý Ngư Điều Hiên, anh ta cũng ở đó, người đi cùng anh ta toàn là đối tác đầu tư mà trước đây anh từng có giao thiệp, chắc là họ đang bàn chuyện làm ăn.”

“Em có biết không, lần trước em gặp anh ta, thật ra anh rất không vui. Anh ta làm ăn ở Mân Nam, anh đã phải bỏ không ít công sức để gây khó dễ.” Lục Thừa Phong chậm rãi nói: “Nhưng căn cơ của anh ta vững chắc, muốn triệt hạ anh ta cũng không dễ dàng gì, dạo này anh ta còn bàn chuyện làm ăn lớn trên đầu anh, cái giá phải trả không hề nhỏ.”

Anh nghiêng đầu, kề sát tai cô nói: “Chỉ là anh không nuốt nổi cục tức này, gần đây nhìn thấy anh ta thảm hại như thế, không còn là dáng vẻ như trong ấn tượng của em, trong lòng anh lại thấy vô cùng thoải mái.”

Đương nhiên là anh thoải mái rồi, Vân Vãn thầm nghĩ.

Cô không biết trước đây giữa Lục Thừa Phong và Loan Sâm có khúc mắc gì, nhưng nếu không có, vậy thì tất cả những chuyện này đều là do cô mà ra.

Anh nhốt cô trong nhà, không cho cô ra ngoài gặp Loan Sâm, còn ra tay khiến Loan Sâm lao đao, mệt mỏi không ngơi nghỉ.

Anh nên đắc ý mới đúng.

Vân Vãn ngẩn ngơ rồi khẽ nói: “Vậy… chúc mừng anh.”

“Ừm.” Anh nhàn nhạt đáp lại, cắn nhẹ vào vành tai cô: “Anh biết em không vui, em đang lo cho anh ta sao? Nhưng anh không còn cách nào khác, anh ta quá kiêu ngạo rồi.”

Hơi thở nóng hổi phả vào tai cô, khiến toàn thân cô khẽ run lên.

Anh nâng mặt cô lên rồi nhẹ giọng nói: “Đừng trách anh nhẫn tâm, anh chỉ không cho phép hai người gặp nhau, anh cũng đâu có lấy điện thoại của em, nếu em muốn thì em vẫn có thể liên lạc cho anh ta mà.” Anh nói nhỏ: “Nếu em muốn xem dạo này anh ta thảm thế nào thì cũng được.”

Bỗng nhiên cô bật cười không có lý do.

Lục Thừa Phong hơi sững lại: “Sao em lại cười?”

Cô cúi mắt, nhẹ nhàng nói: “Không có gì… chỉ là đột nhiên muốn cười thôi.”

Anh không biết tối nay cô đã gặp Loan Sâm. Quả thật như anh nói, Loan Sâm sống không ổn chút nào, hốc mắt trũng sâu, gương mặt tiều tụy đến mức có thể thấy rõ vết râu xanh chưa cạo.

Lục Thừa Phong là người như vậy, nếu ai chọc giận anh thì dù có phải khiến bản thân chịu tổn thất, anh cũng muốn đối phương gục ngã trước. Không chết sẽ không ngừng tay.

Mà nực cười thay, anh hao tâm tổn trí như thế, trông cứ như rất để tâm đến cô. Nhưng rốt cuộc là để tâm hay chỉ vì anh bị chạm đến lòng hiếu thắng, hay là cảm giác bị Loan Sâm thách thức tư cách của đàn ông?

Chỉ có anh là hiểu rõ nhất.

Cô nghĩ đến bản thỏa thuận ly hôn kia, ngón tay bất giác run lên.

Anh ghé sát tai cô rồi nói: “Vãn Vãn, em hãy quên anh ta đi có được không? Anh có thể coi như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, sau này chúng ta sống với nhau thật tốt.”

Nước mắt dâng lên trong mắt cô cay xè, tim cô như bị ai bóp chặt, trước mắt nhòe đi, không nhìn rõ nữa.

Có lẽ do đêm đó dính mưa nên gần sáng Vân Vãn bắt đầu lên cơn sốt. Cô cảm thấy toàn thân rét run nhưng lại nóng bừng, mồ hôi túa ra ướt đẫm cả người, vô cùng khó chịu.

Trong cơn mê man thì cô thiếp đi, mí mắt vẫn khẽ run lên từng đợt. Trong lúc ý thức lờ mờ, cô cảm nhận được Lục Thừa Phong ôm chặt mình rất lâu, lâu đến mức khi cửa phòng ngủ được ai đó nhẹ nhàng đẩy ra, có lẽ là bác sĩ đến khám mà anh cũng không buông tay, sau khi họ nhỏ giọng trao đổi mấy câu mà anh vẫn không rời khỏi cô.

Vân Vãn mê man không tỉnh, ý thức mơ hồ, đến nói cũng nói không thành lời, cô chỉ cảm thấy lồng ngực khó thở, cô co người lại, ôm bụng r*n r* thành tiếng, hơi thở gấp gáp mệt mỏi.

Hình như cô nói mớ, lại giống như đang gọi: “Anh…” Rồi có lẽ cô gọi luôn cả tên anh.

Cô cảm nhận được cơ thể của Lục Thừa Phong chợt khựng lại, sau đó anh khẽ “ừm” một tiếng rất nhỏ. Ngay sau đó, anh xoay người kéo cô sát vào lòng, dịu dàng hôn lên trán cô, vừa vỗ nhẹ lưng cho cô vừa dỗ dành cô như một đứa trẻ: “Ngoan, ngủ một giấc thật ngon… ngày mai sẽ không còn khó chịu nữa.”

Hiếm lắm anh mới dịu dàng như thế. Vân Vãn nghe được những lời nói đó trong cơn sốt, hàng mi của cô khẽ run, đôi mắt ươn ướt như sắp trào lệ. Trận sốt này như một cơn sóng dữ cuốn trôi hết sức lực trong người cô.

Lục Thừa Phong ở nhà, anh ở bên cô suốt hai ngày, đến chiều ngày thứ ba thì cô mới gần như hạ sốt hẳn. Chỉ là cơ thể vẫn chưa hồi phục, sắc mặt của cô nhợt nhạt, tinh thần mệt mỏi rã rời.

Khoảng thời gian anh ở nhà chăm sóc cô khiến Vân Vãn cảm thấy như mọi ký ức quay ngược về quãng thời gian còn ở Nhuận Châu. Ngày ấy, họ cũng sống như thế này, chỉ có hai người trong một căn nhà nhỏ, cô nấu ăn, anh phụ cô bưng bê, không có người ngoài xen vào.

Ngay cả thời gian dường như cũng trôi chậm lại, nhưng rõ ràng chưa trôi qua bao lâu cả, cô nghĩ lại thì lại cảm thấy ký ức đó giống như là chuyện kiếp trước… xa xôi và mơ hồ.

Lục Thừa Phong bế cô dậy, ôm cô trong lòng rồi đút thuốc cho cô: “Ngoan nào, thổi rồi uống nhé.”

Cô yếu ớt mở mắt nhìn anh, chiếc cằm góc cạnh của anh giống hệt Loan Sâm, chỉ sau vài ngày ngắn ngủi đã mọc lởm chởm râu, đôi mắt của anh hiện rõ mệt mỏi.

Cô không muốn uống, thế nhưng như có cái gì đó điều khiển mà cô đưa ngón tay chạm nhẹ lên cằm anh.

Lục Thừa Phong lập tức nắm lấy cổ tay cô: “Em làm gì thế?”

Đó là câu đầu tiên cô nói với anh suốt mấy ngày qua, cô thì thào: “Anh có râu rồi.”

Anh khẽ cười, giọng trầm thấp: “Không thích à?”

Cô gật đầu.

“Được rồi, lát nữa anh sẽ cạo.” Anh đưa bát thuốc đến bên môi cô: “Uống đi, để nguội rồi sẽ đắng hơn đấy.”

Vân Vãn không đáp nhưng vẫn cẩn thận nhận lấy bát thuốc, cô uống từng ngụm nhỏ cho đến khi hết bát thuốc.

Rất đắng.

Cô không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ trả lại bát cho anh. Anh nhìn cô vài giây rồi bất ngờ cúi xuống l**m nhẹ lên môi cô, sau đó khẽ nói: “Đắng thật.”

Có lẽ vì trận ốm này mà khoảng cách giữa họ được rút ngắn lại, sau đó cô bắt đầu chịu mở lời, không khí giữa hai người cũng dần hòa hoãn hơn.

Lục Thừa Phong mang bát xuống dưới nhà, khi trở lại, anh nằm xuống bên cạnh cô rồi nhẹ nhàng nói: “Trước đây anh luôn bận bịu nên không có thời gian ở bên em, giờ mọi chuyện tạm ổn rồi nên anh đưa em ra ngoài vài ngày nhé?”

Cô không biết mình đang nghĩ gì, cũng không hiểu hết ẩn ý trong lời anh nói, cô chỉ đờ đẫn khẽ đáp một tiếng. Giọng của cô nhẹ đến mức ngay cả chính mình cũng chẳng nghe thấy.

Đôi mắt của anh đen thẳm như mực, nhìn thẳng vào cô: “Ở Tân Hải có một làng chài nhỏ, mình đến đó ở vài ngày có được không? Sau khi trở về lần này, không bao lâu nữa chúng ta sẽ quay lại Hải Thành, vẫn sống như trước kia, em đừng giận dỗi anh nữa.”

Nói rồi anh đưa tay ôm lấy cô, nhẹ nhàng kéo sát cô vào lòng, bàn tay áp vào sau gáy cô khiến má cô tựa lên lồng ngực anh, môi anh dừng lại trên trán cô, khẽ chạm.

Vân Vãn vẫn ngơ ngác đáp: “Ừm.”

Nhưng trong lòng cô thầm nghĩ… làm sao có thể chứ?

Làm sao con người có thể trở lại như trước kia được nữa, đó chỉ là anh đang tự mình cố chấp mà thôi.

Cô đã vùng vẫy quá mệt mỏi rồi. Cô từng điên cuồng níu giữ quá khứ, từng nỗ lực hàn gắn mối quan hệ giữa cả hai, cô là người bắt đầu trước, là người mong muốn cứu vãn mọi thứ hơn cả anh nữa.

Nhưng tất cả chỉ là vô ích, tất cả chỉ là cô đơn trong tuyệt vọng.

Anh nói sẽ đến một làng chài nhỏ cách nội thành Tuyền Thành một đoạn khá xa, Vân Vãn mệt mỏi rã rời nên vừa lên xe đã ngủ thiếp đi. Dạo gần đây cô đặc biệt dễ mệt, giống hệt như khoảng thời gian đầu mới mang thai.

Ngôi làng chài ấy nằm ở nơi hẻo lánh và yên tĩnh, sát bên bờ biển. Kiến trúc trong làng chẳng khác gì mấy với các vùng nông thôn phía Nam, chủ yếu là những ngôi nhà thấp với tường đá đơn sơ.

Hôm đó một tay anh thu dọn hành lý, anh lái một chiếc xe thương mại màu đen giản dị, kiểu xe thường ngày nhất, rất kín đáo, chẳng thu hút sự chú ý. Khi trời tối, anh không lái xe thẳng vào làng mà dừng lại ở con đường nhỏ bên ngoài rồi cùng cô đi bộ vào.

Lòng bàn tay anh lướt nhẹ qua tóc cô: “Chúng ta sắp đến rồi.”

Cô chỉ lặng lẽ gật đầu.

Nhưng khi đến nơi, Vân Vãn nhìn căn nhà trước mắt, ánh mắt thoáng bàng hoàng, vốn dĩ cô nghĩ Lục Thừa Phong đến làng chài chỉ để đổi không khí, để thư giãn một chút, việc anh đưa cô theo chỉ vì anh chưa muốn để cô rời khỏi tầm mắt của anh, cho nên mới đưa cô đến đây dưới danh nghĩa hàn gắn.

Cô từng nghĩ cùng lắm anh sẽ chọn một homestay dân dã hay nhà trọ kiểu nông gia, nhưng trước mặt cô là một căn nhà đen kịt, màn đêm xuống nhưng căn nhà đó không có lấy một ánh đèn.

Dường như Lục Thừa Phong rất quen đường quen lối, anh bước vào rồi lần tay dọc theo vách tường tìm công tắc đèn, bất chợt một bóng đèn nhỏ yếu ớt sáng lên. Thứ ánh sáng ấy, giờ chỉ còn thấy được ở những vùng quê.

Vân Vãn không biết nên nói gì, cuối cùng cô không nhịn được mới hỏi: “Căn nhà này… là của anh sao?”

Anh khẽ "ừm" rồi kéo hành lý vào trong: “Mai anh sẽ dọn dẹp, tối nay mình tạm ngủ vậy.”

Anh đưa cô lên lầu hai, hành lang nhìn ra phía ngoài, căn phòng cuối cùng quay mặt về phía biển, là một cánh cửa gỗ cũ kỹ đã bạc màu theo thời gian, ngày thường chỉ dùng sợi kẽm vặn tạm thay chốt cửa, Lục Thừa Phong vặn mở cửa rồi đặt hành lý xuống nền.

Căn nhà chia làm hai gian nhỏ, phòng ngoài có một bộ sofa gỗ, có bàn trà, bàn dài, anh bước vào rồi đốt một nén hương, sau đó c*m v** lư đồng trên kệ.

Đi sâu vào trong mới là phòng chính, căn phòng rất nhỏ, khoảng mười mét vuông, chỉ vừa đủ đặt một chiếc giường và tủ quần áo.

Vân Vãn đỡ bụng, lặng lẽ đứng phía sau quan sát căn nhà. Cô chưa từng nghĩ thế mà Lục Thừa Phong lại có một căn nhà như thế này ở làng chài, căn nhà cũ kỹ và đơn sơ đến mức này.

Nó hoàn toàn không phù hợp với thân phận của anh, anh có biệt thự cao cấp ở Thượng Hải, mỗi mét vuông đắt đỏ đến mức chưa chắc cả đời người bình thường có thể mua nổi. Ở Tuyền Thành, ngôi nhà mà mẹ anh để lại, chỉ riêng hành lang gỗ thôi thì đã có giá trị bằng cả gia sản của rất nhiều người.

Cô khó mà tưởng tượng được vì lý do gì mà anh lại giữ lại một nơi như thế này.

Lục Thừa Phong mang chăn gối trong tủ ra rồi trải lên giường: “Nơi này ngoài anh ra, kể cả những người thân cận như chú Chung cũng chưa từng đặt chân đến đây”

Vân Vãn hơi ngẩn người: “Vậy… còn em?”

“Em thì khác.” Anh nói: “Ban đêm ở gần biển lạnh lắm, anh không mở điều hoà, cũng không có đệm phụ, em vẫn nên ngủ trên giường thì hơn.”

Thật ra Vân Vãn chẳng để tâm mình ngủ ở đâu, chỉ là cô không biết phải phản ứng thế nào. Cô nhìn bóng lưng anh đang ngồi xổm dưới đất sắp xếp hành lý, trong lòng thoáng trống rỗng.

Cô nói: “Mai để em dọn nhà cũng được.”

Anh lắc đầu: “Không cần đâu, em cứ ngủ trước đi.”

Cô lặng lẽ thay đồ ngủ rồi nằm co mình lên giường, không nói thêm lời nào. Chiếc giường này hoàn toàn bình thường, không giống loại giường gỗ chạm khắc hoa văn tinh xảo, sang trọng như của anh, dù cũng có màn che nhưng chỉ là vài thanh gỗ thô sơ ghép lại, vải màn buông xuống nhẹ nhàng đơn giản.

Đêm xuống, mưa vẫn chưa dứt, cửa sổ phòng đối diện một khu rừng nhỏ, cô có thể nghe rõ tiếng mưa rơi rào rạt lên tán lá rồi nện vào kính, vang lên những âm thanh lộp bộp.

Căn nhà này từng có người ở nên trong không khí vẫn còn vương lại mùi ẩm mốc nhàn nhạt. Vân Vãn kéo chăn lên đến mũi, khẽ hít lấy mùi quen thuộc ấy, bên tai là tiếng xào xạc rất nhỏ, anh đã tắt đèn và lặng lẽ nằm xuống bên cạnh cô.

Cô không hỏi căn nhà này là của ai, mà anh cũng chẳng hề chủ động nhắc đến.

Cô khẽ nói: “Chúng ta sẽ ở lại đây bao lâu?”

Anh hờ hững nói: “Bốn, năm ngày.”

Cô chầm chậm nhắm mắt lại rồi mới khe khẽ đáp: “Ừm.”

“Em không muốn ở lại đây sao?”

“Không có.” Thực ra cô cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, cô giống như một cánh bèo trôi rồi bị anh nắm lấy, anh đưa đi đâu thì cô theo đó.

Lục Thừa Phong dang tay kéo cô vào lòng, môi khẽ chạm vào sống mũi cô: “Em ở bên anh vài ngày thôi, rồi mình sẽ nhanh chóng trở về thành phố.”

Cô khẽ gật đầu. Gần đây anh dịu dàng hơn rất nhiều, còn cô thì im lặng như nước, giữa họ gần như chẳng còn ân ái như trước nữa.

Vân Vãn cảm thấy khuy áo ngủ của mình bị anh cởi ra, bàn tay anh từ tốn đặt lên eo cô rồi chậm rãi siết lại, ngay sau đó là hơi ấm quen thuộc áp sát vào lưng cô, sống lưng cô khẽ run lên từng đợt.

Lần này, cô không phản kháng.

Anh khàn giọng hỏi: “Em cảm thấy khó chịu à?”

Cô định gật đầu nhưng cuối cùng lại lắc đầu, cơ thể thì không khó chịu. Cô không biết gọi cảm giác này là gì, là do đã thân quen hay do cả hai đã quá ăn ý về thể xác, cô không thấy đau, thậm chí đôi khi còn cảm thấy dễ chịu.

Thế nên cô xấu hổ rồi đưa tay che mắt, nhưng vừa nhắm mắt lại thì nước mắt lại trào ra khỏi kẽ tay, không kịp kìm nén.

Dạo gần đây, mỗi khi chìm vào giấc ngủ, cô đều nhớ tới những lời mà thư ký của anh từng nói.

Có một câu khiến cô cứ mãi day dứt: “Rõ ràng cô chẳng có gì nổi bật, cái gì cũng không biết, vậy thì tại sao anh ấy lại giữ cô lại, lại cần đến cô?”

Cô cũng từng tự hỏi bản thân mình như vậy hàng trăm lần mà không tìm được câu trả lời. Mãi đến sau này mới hiểu với kiểu đàn ông như Lục Thừa Phong, việc một người phụ nữ được giữ lại bên cạnh anh chưa hẳn là vì anh yêu người đó, cô không có năng lực gì đặc biệt, nhưng có lẽ chỉ là vì anh tình cờ bị hấp dẫn bởi cơ thể của cô, một sự mê luyến x*c th*t chứ không phải tình cảm.

Anh bằng lòng bao nuôi cô, bằng lòng trả giá, tất cả chỉ vì chuyện đó mà thôi.

Đó là lý do duy nhất.

Giữa họ không có tình yêu nhưng ít nhất đã từng ngủ cùng nhau nhiều như vậy rồi. Cô rũ mắt xuống, cảm thấy lời anh nói có lẽ là thật lòng, anh không tìm đến ai khác, vì với cô thì mọi thứ đơn giản và tiện lợi hơn nhiều.

Không có cảm xúc nhưng vẫn dung túng hết lần này đến lần khác.

Trước kia cô từng cảm thấy xấu hổ vì mối quan hệ này, không có nền tảng tình cảm, vậy mà vẫn cùng anh lên giường, quả thực không đúng, nhưng cô lại chẳng kiềm chế được bản thân. Mãi về sau cô mới dần hiểu ra nếu không phải vì điều đó thì có lẽ cô chẳng thể giữ được anh lâu đến thế.

Người khác là vì yêu mà bước vào hôn nhân, rồi mới cùng nhau sống một cuộc đời bình dị, còn họ là vì thể xác mà từng bước len lỏi vào trái tim nhau.

Vân Vãn bật khóc thành tiếng. Cơ thể anh khựng lại, anh nhẹ nhàng nâng cằm cô, quay mặt cô lại: “Đau à?”

Cô nức nở lắc đầu.

Anh hỏi tiếp: “Vậy sao em lại khóc?” Giọng anh bỗng trầm xuống, sắc mặt lạnh đi: “Chẳng lẽ em lại đang nghĩ đến người đó?”

Sự thật là cô không hề nghĩ đến ai cả.

Lục Thừa Phong siết chặt tay, giọng nói lạnh như băng: “Trả lời đi, em đang nghĩ đến ai hả?”

Cô khẽ cụp mắt rồi thì thầm: “Em không nghĩ đến ai cả.”

Đó là sự thật, nếu có nghĩ đến thì cũng chỉ là nghĩ về chính mình, tại sao đến cuối cùng mà cô chẳng giữ lại được gì?

Anh nheo mắt lại, vẻ mặt nghi ngờ: “Không nghĩ đến anh ta sao? Vậy em khóc cái gì hả? Không đau, không buồn thì khóc cái gì chứ?”

“Anh đã nói với em rồi, đừng nghĩ đến anh nữa.” Anh nghiến chặt răng, đôi mắt đen sâu thẳm thoáng hiện lên tia căm hận: “Em hy vọng người đang ở bên em bây giờ là anh ta sao? Thật đáng tiếc… bây giờ anh ta ốc còn không mang nổi mình ốc, làm sao có thể bảo vệ được em.”

Cánh tay của anh siết chặt, gân xanh nổi bật lên từng đường, rồi anh bất ngờ áp sát đầy mạnh mẽ, cô không kịp đề phòng nên bật kêu lên một tiếng, hoảng loạn lấy tay che miệng, nước mắt trào ra, ánh mắt mờ nhòe trong hỗn loạn.

Khóe môi anh thấp thoáng một nụ cười nhạt, gần như lạnh lẽo, giọng nói lại trầm khàn gần như không nghe rõ: “Có lẽ đau một chút cũng tốt, ít nhất lúc này em sẽ không lơ đãng, sẽ không còn tâm trí nghĩ đến người khác.”

Anh cúi xuống, chăm chú nhìn cô từ khoảng cách gần như nghẹt thở: “Em chỉ được phép nghĩ đến anh, người đang ở bên em, chạm vào em là anh, những ngày này, ở nơi này, ở bên cạnh em… chỉ có anh.”

Phải rồi, từng ấy năm trôi qua, đúng là bên cạnh cô luôn chỉ có anh, chỉ có duy nhất một mình anh.

Nhưng bên anh thì sao chứ? Có bao nhiêu người từng xuất hiện? Trong mắt anh, trong lòng anh… chẳng lẽ cũng chỉ có mình cô sao?

Vân Vãn khẽ nhắm mắt lại.

Cuộc sống ở làng chài nhỏ không vất vả như cô từng tưởng tượng.

Đêm hôm đó, anh nói sẽ khiến cô đau nhưng thực tế cũng chỉ dừng ở mức nhắc nhở, giống như muốn kéo cô trở về thực tại, để cô không tiếp tục mộng tưởng về người khác mà chỉ nhìn thấy anh.

Thật ra anh vẫn sẵn sàng dịu dàng, nếu cô chịu lặng lẽ ở bên anh.

Ngôi nhà anh ở tại làng chài này vẫn còn giữ lại bếp đất như ngày xưa.

Lục Thừa Phong không giỏi nấu ăn nên chỉ biết nấu vài món đơn giản, trước kia anh đến nơi này một mình, chắc chỉ tự lo liệu qua loa cho xong bữa. Còn giờ đây, hai người ở cùng nhau thì không thể qua quýt như vậy nữa.

Vân Vãn nhẹ giọng nói: “Để em làm cho.”

Anh liếc nhìn cô rồi buông vá xuống, cúi người nhóm lửa trong bếp lò. Ngọn nến trong nhà chính là ngọn nến có từ mấy năm trước, cháy suốt một đêm nên cũng chỉ còn một đoạn ngắn, Vân Vãn cúi đầu thổi tắt đi.

Gian bếp trở nên tối hơn, chỉ có ánh lửa bếp le lói chiếu lên gương mặt nghiêng tuấn tú của anh.

Lục Thừa Phong nói khẽ: “Ăn cơm xong chúng ta ra bờ biển đi dạo đi, tối nay có thể thấy được ngọn hải đăng, dù hơi xa nhưng rất đẹp.”

Cô nhẹ nhàng đáp: “Ừm.”

Anh mím môi hơi ngập ngừng: “Ăn xong, anh có thứ muốn đưa cho em.”

Vân Vãn khẽ ngẩn người, rất nhanh, nhanh đến mức không ai để ý thấy, nhưng cô vẫn không nói gì.

Do đêm qua ngủ muộn, trưa nay hai người dậy khá muộn, bữa ăn trở nên vội vã, đến khi ăn uống xong xuôi thì trời đã về chiều.

Lục Thừa Phong nắm tay cô bước ra ngoài, cùng nhau chậm rãi đi dọc bờ biển, anh kể cho cô nghe về những ngôi nhà ở đây, về đặc trưng của kiến trúc, về cuộc sống của người dân ven biển.

Thuyền đánh cá lần lượt trở về, cập bến trong ánh hoàng hôn.

Vân Vãn theo anh đi mãi, cuối cùng cũng trông thấy một ngọn hải đăng ở xa. Tiếng sóng vỗ đều đặn, ánh sáng của ngọn hải đăng soi rọi giữa làn gió biển, nó lặng lẽ đứng đó, sừng sững bất động suốt bao năm qua.

Cô hỏi: “Thứ anh muốn đưa cho em… đưa ở đây sao?”

Lục Thừa Phong không đáp.

Cô chợt thấy lành lạnh, một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên khiến cô khẽ siết chặt tay anh: “Anh định đưa cho em cái gì thế?”

Anh dừng lại trước một tảng đá nhỏ ven bờ rồi cúi xuống lục lọi bên dưới, sau đó anh dời tảng đá đi để lộ ra một hốc nhỏ được giấu kín. Anh lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ trong đó ra.

Anh mở hộp, Vân Vãn ngẩn người, đôi mắt bất giác mở lớn… Là một chiếc vòng chân làm từ vỏ sò, không phải thứ quý giá gì nhưng được làm vô cùng tỉ mỉ, từng miếng vỏ sò được xuyên nối rất tinh tế.

“Hồi nhỏ anh thường đến đây, khi thủy triều rút thì có lúc anh chẳng muốn quay về, cứ ngủ lại bên ngọn hải đăng, sáng hôm sau tỉnh dậy, trên bờ cát đầy những vỏ sò.”

Giọng anh trầm xuống, ánh mắt như chìm trong hồi ức: “Hồi đó có mấy đứa trẻ trong làng đến chơi cùng anh, bọn anh thường chơi bời lang thang suốt ngày. Khi đó, ông cố bên ngoại vẫn còn sống, ông ấy hay mắng anh lắm…”

“Sau này, ông mất rồi, cả nhà ông ngoại cũng lần lượt ra đi, họ… đều rời xa anh rồi.”

Ngực Vân Vãn nghẹn lại, cô cảm thấy khó thở, cô không biết tại sao anh lại kể cho cô nghe mấy chuyện này, cô chỉ biết… anh luôn thay đổi, rõ ràng vừa mới dịu dàng, thoáng chốc đã khiến cô đau lòng đến mức nghẹn lại.

Lục Thừa Phong nhìn chiếc vòng hồi lâu, rồi anh cúi xuống, cẩn thận đeo nó vào mắt cá chân của cô.

Cô đang mang thai, thật ra không đi bộ xa được, chân cũng đã hơi sưng lên, nhưng khi vòng chân được đeo vào, mắt cá chân của cô vẫn gầy gò đến mức đáng ngại.

Anh nhìn thật lâu rồi bất ngờ cúi xuống bế cô lên: “Anh bế em về.”

Vân Vãn sững người, cô hơi hoảng loạn: “Không cần đâu… em đi được mà.”

“Không được.” Anh trầm giọng nói “Xa quá rồi, đừng cố nữa.”

 

Bình Luận (0)
Comment