Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn

Chương 37

 
Chú Chung thấy tình hình có vẻ không ổn thì chau mày lên tiếng: “Phu nhân, đêm khuya lạnh lắm, chúng ta về thôi.”

Vân Vãn vẫn đứng yên không nhúc nhích. Cô vẫn nhìn chằm chằm Viên Chính Tùng, các đầu ngón tay khẽ run lên, ánh mắt long lanh nước như phủ một lớp sương mờ.

Cô đang rất cố gắng để hiểu những gì anh ta nói, từng từ đều không khó hiểu nhưng khi ghép lại với nhau lại khiến cô mơ hồ không thể hiểu nổi.

Viên Chính Tùng bước ra từ bóng tối, nở một nụ cười như không: “Chị không nhận ra A Nhàn sao? Là cô chủ của nhà họ Thu ở Tuyền Thành đấy, hồi nhỏ khi anh tôi sống ở đây, hai người là thanh mai trúc mã.”

“Thật ra anh cả định ly hôn với chị để cưới cô ấy nhưng tiếc là… chị lại mang thai, chị dâu à.”

Vân Vãn bắt đầu hiểu ra điều gì đó. Cô mím chặt môi, cả người khẽ run lên.

Chú Chung lập tức lên tiếng, giọng nói sắc bén: “Phu nhân, xin đừng nghe cậu ta nói linh tinh, chúng ta về trước đi, tiên sinh sẽ giải thích với cô sau.”

Nhưng đêm qua anh vẫn ở bên cạnh cô mà, hai người cùng nằm trên giường, cô từng hỏi anh về cô chủ của nhà họ Thu, nhưng anh không nói một lời nào mà chỉ tỏ ra bực bội.

Vân Vãn hiểu rõ mối quan hệ giữa Viên Chính Tùng và Lục Thừa Phong vốn đã căng thẳng như nước với lửa, tuy hai người là anh em nhưng không khác gì kẻ thù không đội trời chung.

Đáng ra cách tốt nhất lúc này là không nghe thêm câu nào nữa, nhưng không hiểu sao cô vẫn muốn đứng lại nghe anh ta nói tiếp, cô không muốn tiếp tục tự mình suy đoán nữa, cảm giác đó mệt mỏi và đau đớn lắm. Cô chỉ hy vọng ai đó có thể cho cô một câu trả lời rõ ràng, dù chưa chắc câu trả lời đó là đúng.

Viên Chính Tùng vẫn nhàn nhã đứng dưới bóng cây rậm rạp, một tay đút túi, tay còn lại chơi đùa với chiếc bật lửa bạc, ngọn lửa đỏ cam lập lòe trong đêm tối như đang khiêu vũ, anh ta biết rõ cô sẽ không rời đi.

Vân Vãn quay sang nói nhỏ với chú Chung: “Chú cứ đến xe trước đi, con sẽ ra sau.”

Câu nói đó chẳng khác nào muốn đuổi người đi để cho họ có không gian riêng. Viên Chính Tùng khẽ nhếch môi cười.

Chú Chung kinh ngạc: “Phu nhân…”

“Con không muốn nói gì nữa.” Giọng của cô khàn đặc, gần như nghẹn lại.

Chú Chung cắn răng rồi liếc Viên Chính Tùng một cái đầy lạnh lùng rồi mới rời đi.

Viên Chính Tùng lười biếng nhìn theo bóng Chú Chung rồi cười nhạt: “Chị dâu rưng rưng như vậy, thật khiến người ta động lòng, khó trách anh cả lại thương chị đến thế.”

Cô vội vàng đưa tay lau nước mắt, không muốn bị anh ta chế giễu: “Cậu muốn nói gì thì nói thẳng đi.”

Anh ta cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Cũng chẳng có gì, chỉ là muốn giúp chị dâu thỏa mãn chút tò mò thôi, chị không muốn biết trước kia anh cả với cô chủ Thu đã xảy ra chuyện gì sao?”

Hàng mi cô khẽ run.

Viên Chính Tùng tiếp tục nói: “Thật ra tôi không nói thì chị cũng đoán được mà, từ nhỏ anh cả của tôi đã rất thích A Nhàn rồi.”

Câu nói ấy như tiếng sét đánh giữa trời quang, xé toạc cả lồng ngực cô.

“Chị không thấy lạ sao?” Anh ta khẽ cười: “Nói thẳng ra thì anh cả tôi muốn người phụ nữ nào mà chẳng được, sao lại cứ phải cưới chị?”

Cô thì thầm: “Tại sao?”

Anh ta nhìn cô đầy ẩn ý: “Vì chị rất giống cô ấy.”

“Chị không nhận ra à? Chị và A Nhàn thật sự rất giống nhau. Tuy khuôn mặt khác nhau nhưng khí chất lại chẳng mấy khác biệt, a Nhàn cũng dịu dàng, trầm lặng, điềm đạm như chị.”

“Chị dâu, chị giống cô ấy đến mức khiến người ta hoài nghi.”

Không chỉ vậy mà cả dáng người, phong cách ăn mặc, giọng nói, cách lựa lời… tất cả đều không khác nhau bao nhiêu. Chỉ là một người lớn lên trong nhung lụa, còn cô chỉ là con gái của một gia đình bình thường, mờ nhạt giữa bao nhiêu người.

Chính cô cũng biết rõ điều đó, một người như Lục Thừa Phong sẽ không dễ dàng yêu một người quá đỗi bình thường như cô. Nhưng khi tất cả bị phơi bày tr*n tr** bằng những lời nói lạnh lùng kia, cộng với gió đêm thổi qua vẫn khiến lòng cô quặn đau.

Thì ra mỗi lần Lục Thừa Phong nói chuyện với cô là vì đang nghĩ tới người khác?

Ánh mắt anh thất thần cũng vì hình bóng của một người khác?

Viên Chính Tùng điềm đạm nói tiếp: “Thật ra cũng không thể trách anh ấy lừa dối chị, anh cả tôi là người như vậy đấy, luôn cố gắng làm người quân tử. Lúc này mà ly hôn, chị không chịu nổi, chẳng may xảy ra chuyện, mất máu nhiều rồi mất con thì sao? Anh ấy có gánh nổi nghiệp chướng đó không?”

Gió đêm lành lạnh quét qua gò má cô, mang theo sương đêm ẩm ướt, lạnh buốt đến tận xương, mỗi một lời anh ta nói ra đều như một lưỡi dao cứa sâu vào tim cô.

Càng nghe, cô càng đau.

Đôi mắt Vân Vãn hoe đỏ: “Tôi không tin cậu, vốn dĩ từ trước thì cậu và anh ấy đã luôn đối đầu rồi, những lời này… chẳng qua cũng chỉ muốn chia rẽ chúng tôi thôi.”

Viên Chính Tùng như thể nghe được một trò cười thú vị, anh ta nhướng mày bật cười thành tiếng: “Chị dâu, mối quan hệ của chị với anh tôi, đâu cần tôi ra tay châm ngòi ly gián làm gì.”

Anh ta nhìn cô như đang thương hại sự ngây thơ của cô: “Chị nói đúng, tôi với anh cả vốn là hai kẻ đối lập. Chị mang thai, người nên lo nhất lẽ ra là tôi mới đúng, chị không biết quy tắc của nhà họ Lục sao? Nếu sinh con trai, lão gia mà lại thiên vị tôi thì cũng chẳng có tác dụng gì, khi ông nội còn sống thì mọi thứ thuộc về anh cả, cuối cùng vẫn sẽ về tay anh ấy mà thôi.”

“Thật ra, tôi là người mong chị không thể giữ được đứa bé này nhất đấy.”

Ánh mắt anh ta bỗng dịu lại, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Nhưng từ khi mẹ tôi biết chị mang thai đến giờ… bà ấy có đối xử tệ với chị lần nào chưa? Tại sao chứ, chị đã nghĩ tới chưa?”

Vân Vãn cắn chặt môi, đầu ngón tay siết chặt thành nắm đấm.

Viên Chính Tùng từng bước tiến lại gần, bóng đêm phía sau anh ta trải dài như giăng ra một tấm lưới khổng lồ, còn cô hoàn toàn bị nuốt chửng bởi bóng tối lạnh lẽo ấy.

Anh ta hơi nghiêng người, cúi xuống sát bên tai cô, giọng nói lạnh như băng, nặng nề rơi xuống: “Bởi vì tất cả mọi người đều biết… tôi, ba mẹ tôi và cả anh tôi, ai cũng biết rõ ràng… cho dù cô có sinh đứa trẻ này ra bình an đi nữa thì nó cũng không được bước chân vào nhà họ Lục, càng không bao giờ được thừa nhận.”

“Chị dâu à, nếu giữa tôi và anh cả không đối đầu, nếu tối nay tôi không nói thật lòng thì chị còn lý do gì để không tin tôi sao?”

Vân Vãn cũng không rõ mình đã trở về nhà bằng cách nào. Cô ngồi ngây ra trong xe, cả người lạnh toát, lông mi ướt đẫm nước mắt, có vài sợi tóc dính lòa xòa trên gò má.

Chú Chung ngồi bên cạnh suốt chặng đường, không ngừng chau mày nói chuyện với cô nhưng cô không đáp lại một lời, vừa xuống xe, cô lập tức đi thẳng lên tầng hai.

Chú Chung không tiện đi theo, chỉ biết gọi với theo đầy lo lắng: “Phu nhân!”

Vân Vãn đóng sập cửa phòng lại, ánh sáng mờ nhạt từ bóng đêm ngoài cửa sổ len vào, đổ xuống đầu giường một khoảng ánh sáng lạnh lẽo, thật ra căn phòng này không tệ, cô đã sống ở đây một thời gian nhưng kỳ lạ là cô vẫn không thể quen nổi.

Cũng giống như việc sống bên anh bao nhiêu năm mà cô chưa từng thực sự hiểu được anh.

Cô máy móc lấy khăn tắm và áo ngủ rồi bước vào phòng tắm, sau khi tắm thì cô vẫn để mái tóc ướt đẫm, cô cũng chẳng buồn lau khô mà cứ thế bước ra ngoài.

Trong phòng có một chiếc bàn trà nhỏ, cô lại lặng lẽ đem thang thuốc đã nấu sẵn uống sạch, mùi thuốc đắng chát tỏa ra khắp phòng, nồng nặc, khó ngửi, nhưng hình như cô không hề cảm nhận được.

Cô chỉ ngồi đó, ngơ ngác, hoàn toàn vô cảm, mãi đến khi cô nằm lên giường rồi chuẩn bị nhắm mắt đi ngủ.

Cô quấn chăn thật chặt quanh người như muốn giấu mình vào lớp vải dày cộp, hốc mắt bỏng rát, căng lên, nhưng kỳ lạ là chẳng có giọt nước mắt nào trào ra nữa.

Từ chiều đến giờ cô vẫn chưa ăn gì, trong đầu rối bời, đau nhức đến mức kêu lên ong ong, cảm giác như từng mạch máu cũng đang căng ra vì mệt mỏi.

Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe được cả nhịp tim mình. Vân Vãn cầm điện thoại muốn nhắn cho ai đó, nhưng cô nhìn chằm chằm danh sách liên lạc thật lâu mà vẫn không biết nên chọn ai để nói chuyện.

Thật ra cô cũng không biết mình muốn nói gì, chỉ nghĩ đến việc phải kể lại đầu đuôi câu chuyện thôi đã thấy toàn thân rã rời.

Quá mệt mỏi, thật sự quá mệt rồi.

Cuối cùng mục tin nhắn được cuộn lên đầu danh sách, cô dừng lại trước cái tên Lương Tây Lĩnh, dòng chữ hiển thị ngắn gọn: “Anh trai.”

Lương Tây Lĩnh là người duy nhất được cô ghim lên đầu danh sách, vốn dĩ những người thân thiết bên cạnh cô chẳng nhiều, ngoài anh ấy ra thì chỉ còn Lục Thừa Phong, nhưng cả hai đều rất hiếm khi chủ động nhắn tin cho cô.

Lương Tây Lĩnh vốn là người ít nói, phần lớn những tin nhắn của anh ấy chỉ là những câu thông báo đơn giản: “Anh đã gửi đồ đến chỗ em rồi nhé.” Hoặc: “Anh chuẩn bị xong cả rồi, em đừng lo.”

Hiếm khi hai người nói chuyện phiếm với nhau.

Còn Lục Thừa Phong là người gần như đã quên trong nhà vẫn còn có cô tồn tại.

Vân Vãn mở khung chat với Lương Tây Lĩnh, cô nhìn vào đó rất lâu.

Cuối cùng, cô gửi đi một tin nhắn: “Anh ơi, anh ngủ chưa?”

Lương Tây Lĩnh vẫn chưa nghỉ ngơi: “Ừm, nhóc con, em có chuyện gì à?”

Chỉ một câu như thế nhưng nước mắt cô bỗng chốc không kiềm được nữa, dâng lên cuồn cuộn, trước mắt mờ đi vì nước mắt, từng giọt nước mắt lớn rơi xuống ướt đẫm cả gối.

Cô cố nén tiếng nức nở, run tay gõ từng chữ: “Em muốn ăn cải thìa nhà trồng quá.”

Có lẽ Lương Tây Lĩnh hơi ngạc nhiên, tại sao đột nhiên cô lại muốn ăn cải thìa?

Nhưng anh ấy vẫn nhẹ nhàng đáp: “Ừm, cuối tuần anh sẽ về hái một ít rồi gửi cho em, em vẫn đang ở Tuyền Thành đúng không?”

Cô khẽ gật đầu, tay vẫn run: “Ừm.”

Lương Tây Lĩnh chưa nhận ra cảm xúc cô đang rối bời: “Vẫn còn ở đó lâu dài à? Rau tươi dễ hỏng lắm, hay là chờ em về rồi anh nấu cho?”

Vân Vãn lau nước mắt, gửi cho anh một dòng tin nhắn: “Chờ em về rồi gửi cho em.”

Lương Tây Lĩnh trả lời lại: “Được, bên em có ai nấu cơm không? Ngày thường cũng phải ăn uống đàng hoàng vào, biết chưa? Anh không ở bên cạnh, em phải tự biết chăm sóc bản thân mình đấy.”

Kết thúc cuộc trò chuyện, cô ôm chăn rồi lặng lẽ bật khóc, cô chỉ cảm thấy trái tim như bị ai đó xé toạc, đau đến mức không thể thở nổi.

Thật ra cô rất muốn về nhà, không muốn tiếp tục ở lại nơi này nữa, cô muốn trở về tìm Lương Tây Lĩnh, muốn quay về căn phòng vốn dĩ chẳng ấm áp gì của mình, trốn chạy khỏi tất cả.

Cô thấy thật sự quá mất mặt.

Viên Chính Tùng đã nói những lời như thế, vậy mà cô vẫn còn cố chấp không chịu rời đi, rõ ràng cả nhà họ đều không hoan nghênh cô, chỉ có mình cô là không hiểu hoặc giả vờ không chịu hiểu.

Cô ôm chặt lấy chiếc chăn, áo ngủ của anh vẫn còn để bên gối nhưng cô không dám chạm vào nữa, cô chỉ không hiểu tại sao rõ ràng lúc trước khi cô gom hết can đảm để hỏi anh có thể kết hôn không, lúc đó thực sự trong lòng cô chỉ mang một trái tim chân thành.

Vậy mà đến cuối cùng cô lại biến thành kẻ phá hoại hạnh phúc người khác, còn mang thai, chiếm lấy vị trí vốn không thuộc về mình. Khó trách anh luôn nói không muốn có con, anh nói anh chưa sẵn sàng, có lẽ ngay từ lúc đó thì anh đã lên kế hoạch rời đi từ lâu rồi.

Vân Vãn cũng không biết mình đã thiếp đi từ khi nào, có lẽ là vì khóc mệt, cơ thể không chịu nổi nữa nên mới ngủ được. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô lại nhớ về rất nhiều chuyện cũ, dù chẳng có mấy điều đáng để hồi tưởng nhưng cô vốn không phải người tham lam, cô là kiểu người rất dễ bị những điều nhỏ bé làm cảm động.

Chỉ là anh chỉ ở trong mơ, khi cô tự huyễn hoặc mình thì anh mới đối xử dịu dàng như thế, khi không có ai ở bên cạnh anh thì anh mới có mỗi cô, khi cô mang thai thì cô mới là người anh nghĩ đến, mới là người chờ anh về nhà, anh biết cô sợ hãi nên đêm nào cũng trở về.

Mở đôi mắt đã đẫm nước mắt ra, cô chỉ đờ đẫn nhìn về phía trước, lặng lẽ buông ánh nhìn mờ mịt, cô biết rõ chuyện này không thể nào thực hiện được.

Bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng động, như thể có người đẩy cửa vào, Vân Vãn không lên tiếng, cô vẫn nằm im như cũ, ngay cả hơi thở cũng gần như không có.

Có lẽ anh nghĩ cô đã ngủ nên nhẹ tay vén màn giường lên, anh lấy áo ngủ rồi vào phòng tắm, sau khi ra anh lặng lẽ kéo chăn nằm xuống bên cạnh cô.

Cô quay lưng lại với anh, vẫn giữ nguyên tư thế, cô không nói lời nào, cũng không phát ra âm thanh.

Đây là lần đầu tiên cô trầm mặc đến thế, thường ngày chỉ cần anh về nhà, dù có muộn đến đâu, nếu cô còn thức thì chắc chắn sẽ đi xem anh một cái. Anh ở thư phòng thì cô sẽ mang nước đến cho anh, anh về phòng nghỉ, nếu vô tình đánh thức cô thì dù mơ màng, cô cũng sẽ cố đáp lại.

Những điều ấy là hoàn toàn cô đều vô thức thực hiện, người đang yêu đều làm như thế cả.

Nhưng nếu nhất định phải nói cô mong muốn điều gì thì… Cô chỉ hy vọng, anh có thể yêu cô thêm một chút.

Chỉ cần như vậy mà thôi.

Nước mắt bất giác lại trào ra, cô không dám đưa tay lau nên chỉ đành nhắm mắt lại, nhưng dù cố nén mà nước mắt âm thầm vẫn tuôn rơi, hơi thở cũng trở nên nặng nề, trở nên bất quy tắc trong bóng tối tĩnh mịch.

Có lẽ anh đã nghe thấy, Vân Vãn cảm thấy lưng anh bỗng nhiên cứng lại. Ngay sau đó, anh nghiêng người lại gần: “Sao vậy? Sao em lại khóc?”

Cô úp mặt vào trong chăn: “Không có gì.”

Nhưng đã quá muộn, bàn tay anh đặt lên mắt cô, lòng bàn tay thô ráp mang theo vết chai chạm nhẹ vào những giọt nước, ẩm ướt cả tay anh: “Sao lại khóc? Khóc đến mức này rồi...”

Cô hoảng hốt nhắm chặt mắt, hàng mi run rẩy từng đợt.

“Hửm?” Anh nhẹ giọng, anh vẫn lau nước mắt cho cô: “Em nói đi.”

Cô vẫn ôm chăn nhưng không nói một lời. Bàn tay của Lục Thừa Phong dừng lại một nhịp rồi tiếp tục lau nước mắt cho cô, giọng anh khàn đi đôi chút: “Lúc anh về có nghe chú Chung nói... Viên Chính Tùng giữ em lại à?”

Ngay lập tức cơ thể của cô cứng đờ.

Lục Thừa Phong lại hỏi tiếp: “Cậu ta đã nói gì với em?”

Ánh sáng lờ mờ len qua màn giường, đêm khuya yên tĩnh đến mức tưởng chừng có thể nghe được cả tiếng tim đập, giọng của anh nhẹ đến mức gần như thì thầm giữa không gian trống vắng.

Lúc này Vân Vãn mới lên tiếng, cô vừa khóc xong nên cổ họng khàn đặc:  “Cậu ta chẳng nói gì cả.”

Cô vẫn giữ thói quen biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, mong mọi thứ trôi qua trong im lặng. Thực ra cô cũng không thật sự muốn biết sự thật, trong lòng chỉ tràn đầy mệt mỏi.

Hình như anh không tin: “Rốt cuộc cậu ta đã nói gì rồi?” Anh đưa tay nâng cằm cô lên: “Em không thể không nói với anh, người khác nói gì anh có thể không hỏi nhưng nếu là cậu ta tìm đến em thì em nhất định phải nói với anh.”

Nhưng cô phải nói thế nào đây?

Khuôn mặt Vân Vãn bị anh giữ chặt, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, cô quay lưng về phía anh, trong lòng chỉ cảm thấy khó chịu.

Lục Thừa Phong hơi dùng sức, xoay vai cô lại để cô đối mặt với anh: “Nhìn anh.”

Đôi mắt đen của anh sâu như mực, cô bỗng nhớ đến lời Viên Chính Tùng từng nói: “Ban đầu nếu chị không mang thai, hai người họ đã có thể ở bên nhau rồi.”

Không thể tránh được nữa, Vân Vãn cụp mắt rồi khẽ nói: “Có phải... anh thật sự rất ghét em không?”

Lục Thừa Phong cau mày.

“Nếu như... nếu như em không mang thai…” Cô nghẹn ngào: “...Thì tốt biết mấy.”

Như vậy sẽ không có ai phải khó xử, anh có thể ly hôn mà không phải gánh chịu điều gì, không cần lo bên này nghĩ bên kia, trong lòng cô cũng sẽ không cảm thấy dằn vặt.

Cảm xúc như dòng nước bị chặn, một khi mở van thì cứ thế tuôn trào, câu nói tiếp theo cũng bật ra một cách dễ dàng: “Cậu ta nói… anh từng qua lại với cô chủ của nhà họ Thu.”

Lông mày anh càng nhíu chặt hơn.

Cô vừa khóc vừa nói: “Là thật sao? Khi còn nhỏ hai người đã ở bên nhau à? Em không biết... em thật sự xin lỗi, em vẫn tưởng trước giờ anh chưa từng yêu ai, khi em đồng ý kết hôn với anh, một phần là vì ba em cần tiền để làm phẫu thuật, em thật sự... thật sự rất cần tiền, phần còn lại...”

Cô mím môi, cuối cùng lại không thể nói hết lý do thứ hai, cô chỉ ngước đôi mắt ươn ướt, dịu dàng nhìn anh: “Em không hề biết lúc đó anh đã yêu người khác, em không cố ý, việc mang thai cũng không phải cố ý, em không biết chỉ như vậy lại có thể mang thai.”

Nói đi nói lại, cô cũng không biết mình còn có thể nói gì khác, cô chỉ đành nhỏ giọng lặp đi lặp lại: “Thật sự xin lỗi... nếu như em không mang thai thì tốt rồi.”

Tiếng cô khóc lặng lẽ mà dai dẳng, dần biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào.

Anh im lặng rất lâu, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô, cuối cùng dường như thật sự anh không nhịn được nữa nên anh nắm lấy vai cô, trầm giọng hỏi: “Em đang nói cái gì thế?”

Vốn dĩ cô đang khóc, bị anh chất vấn thì khựng lại, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh.

Lục Thừa Phong nhìn cô vài giây, nét mặt khó đoán nhưng đôi mày của anh vẫn nhíu chặt, chốc lát sau anh kéo tay áo, gạt đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô, giọng của anh cũng lạnh đi: “Anh và cô ấy ở bên nhau lúc nào?”

Cô vô thức nói: “Cậu ta nói như vậy…”

“Cậu ta nói gì em cũng tin à, còn anh nói thì em không tin sao?” Giọng anh không rõ là giận hay không giận nhưng âm thanh lại lộ rõ tức giận: “Vì một câu của cậu ta, em ôm chăn khóc cả đêm, còn anh... em lại không thèm hỏi một lời.”

Lời còn chưa dứt thì đã có tiếng gõ cửa vang lên, Lục Thừa Phong mất kiên nhẫn, cao giọng hỏi: “Có chuyện gì?”

Nhưng chỉ một giây sau, sắc mặt anh trầm hẳn xuống, vì nếu không có chuyện quan trọng thì chú Chung sẽ không lên tận lầu hai.

Quả nhiên giọng nói lo lắng của chú Chung vang lên sau cánh cửa: “Tiên sinh, lão gia tới rồi, không biết là có chuyện gì nữa.”

Vân Vãn sững người.

Đột nhiên sắc mặt của Lục Thừa Phong u ám, cô nghe thấy anh khẽ mắng một tiếng rồi nhanh chóng mặc quần áo, trước khi đi anh còn quay lại dặn dò: “Em cứ ngủ đi, chuyện này để sau anh sẽ nói cho em biết.”

Bốn giờ sáng, anh khoác áo khoác rồi vội vã xuống lầu. 

 

Bình Luận (0)
Comment