Bà nội Lương nghe xong lại hiểu lầm theo hướng khác, bà tỏ ra rất hợp tình hợp lý: “À thì ra là chuyện công việc! Vậy là cháu gái tôi làm phỏng vấn cho cậu đây, thật sự tôi không biết, vừa rồi đúng là đã làm phiền cậu rồi, toàn chuyện nhà chúng tôi mà lại khiến cậu chê cười rồi.”
Lục Thừa Phong khựng lại một giây, bàn tay khẽ siết chặt áo vest đang vắt nơi khuỷu tay rồi khẽ nói: “Không sao ạ.”
Bà nội Lương lại quay sang nhìn Vân Vãn: “Vãn Vãn, để bà đi lấy đá cho cháu chườm một chút.”
“Vâng.”
Bà nội Lương nhanh chóng mang túi chườm đá tới, Vân Vãn nhận lấy: “Để cháu tự làm được rồi, bà còn định gấp mấy bộ chăn bông mà, nếu bà thấy mệt thì cứ nghỉ ngơi.”
“Được rồi, vậy bà không làm phiền hai đứa nói chuyện nữa.” Bà nội Lương đặt hai ly trà lên bàn nhỏ bên giường rồi mỉm cười với Lục Thừa Phong: “Lãnh đạo ngồi chơi nhé, tôi đóng cửa lại, lát nữa nếu tôi ra ngoài thì nhờ Vãn Vãn tiễn cậu về nhé.”
Lục Thừa Phong khẽ gật đầu: “Cảm ơn bà.”
Cánh cửa phòng khép lại, không lâu sau, cánh cổng lớn cũng vang lên âm thanh đóng sầm, cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng.
Vân Vãn ngồi ở mép giường, một chân chạm nhẹ xuống thảm, chân còn lại không dám đặt xuống đất nên chỉ có thể cuộn tròn lại. Mắt cá chân của cô đã sưng đỏ lên nhưng may mà không nghiêm trọng đến mức không thể đi lại, có lẽ nghỉ ngơi một hai tuần là khỏi thôi.
Cô cầm túi chườm đá trong tay, hơi lúng túng vì không biết nên làm gì, mang thai đúng là bất tiện nhiều thứ, bụng đã hơn bốn tháng nên đã bắt đầu vướng víu, cúi người xuống cũng cảm thấy khó khăn.
Cô thử nhấc chân lên nhưng đùi lại chạm vào bụng, hơn nữa trong phòng vẫn còn người khiến cô càng thêm bối rối, cô xấu hổ đến đỏ mặt.
Vài giây sau, một giọng nói trầm thấp vang lên: “Để anh.”
Vân Vãn ngẩn người, cô nhìn túi chườm đá trong tay bị anh lấy đi, Lục Thừa Phong ngồi xuống mép giường đối diện rồi nhìn chiếc giường nhỏ cô đang ngồi: “Em có ngồi được không?”
Cô gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Được.”
Anh ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng nâng chân bị thương của cô lên rồi đặt lên đùi mình, túi chườm đá ướt sũng, vừa chạm vào tay đã khiến anh hơi khựng lại, sau đó anh điềm tĩnh hỏi: “Có khăn lông không?”
Cô chỉ về cuối giường: “Ở đó có, sáng nay em vừa thay khăn mới.”
Cuối giường là một chiếc khăn lông màu hồng nhạt, vốn là khăn mặt cô hay dùng, nhà họ Lương rất tiết kiệm, khăn lông dùng lâu không bỏ đi mà giữ lại làm giẻ lau hoặc dùng vào việc khác.
Lục Thừa Phong không nói gì thêm, anh cầm khăn lên, giũ ra rồi quấn túi chườm đá lại, tránh để nước đá thấm vào tay, anh cụp mắt rồi đặt nhẹ phần khăn lên phần mắt cá chân sưng tấy của cô: “Đau không?”
Vân Vãn khẽ lắc đầu: “Lực như vậy không đau.”
Anh gật đầu: “Ừm.”
Khi Lục Thừa Phong chườm đá thì hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc gì, anh làm đúng theo thời gian và quy chuẩn trong giáo trình, chườm bao lâu, chườm thế nào đều tuân thủ tuyệt đối, anh không nhiều lời cũng không hỏi han, cứ thế lặp lại một cách máy móc.
Điểm này thì anh làm rất nghiêm túc, anh không muốn Vân Vãn hỏi quá nhiều, nên bản thân cũng chẳng mấy khi can thiệp chuyện trong nhà cô.
Lúc đầu, mắt cá chân được chườm đá nên lạnh buốt, nhưng về sau có thể đã quen với cái lạnh, cảm giác dần trở nên tê rần rồi gần như không còn nhận thức được nữa.
Vân Vãn khẽ ngẩn người, đôi mắt thất thần nhìn anh.
Không thể phủ nhận, gương mặt của Lục Thừa Phong thực sự rất cuốn hút, có phần dễ khiến người khác lầm tưởng, đường nét khuôn mặt anh sắc sảo, sống mũi cao, ngũ quan sâu và rõ ràng, làn da mang sắc độ trung tính, không quá trắng cũng chẳng quá ngăm, không một chút son phấn nhưng lại toát lên vẻ đàn ông chín chắn, trưởng thành.
Lông mi của anh không dày nhưng ở một người đàn ông thì nó lại dài bất ngờ, mỗi khi anh cụp mắt xuống, hàng mi ấy như che đi một phần ánh sáng, trông anh vừa dịu dàng lại vừa bí ẩn.
Vân Vãn thường ngày thích nhất chính là ngắm đôi mắt này của anh.
“Em nhìn gì thế?” Đột nhiên anh lên tiếng.
Vân Vãn giật mình, cô ấp úng nói: “Không... không có gì.”
Ánh mắt anh liếc sang, trong bóng tối lờ mờ ánh đèn lẫn ánh hoàng hôn nhàn nhạt từ rèm cửa kéo hờ, những đường nét lạnh lùng thường ngày của anh dường như cũng được làm dịu đi vài phần, hiện ra chút dịu dàng hiếm hoi.
Lục Thừa Phong im lặng nhìn cô rất lâu nhưng không nói gì. Mãi một lúc sau, khi đã chườm đã gần xong thỉ anh bất chợt hỏi: “Bà nội của em ra ngoài rồi à?”
Vân Vãn không biết anh hỏi để làm gì nhưng cô vẫn gật đầu ngây ngốc: “Ừm, buổi chiều bà nội có việc, ông nội thì qua nhà hàng xóm đánh mạt chược.”
“Còn anh trai em đâu?”
“Tối nay anh ấy mới từ Nam Kinh về.”
Anh khẽ gật đầu, động tác khẽ dừng lại, qua vài giây, anh đặt túi chườm đá lên tủ đầu giường rồi nói: “Em ngồi nghiêng vào trong một chút.”
Cô thật sự không hiểu: “Hả?”
“Hả cái gì mà hả.” Lục Thừa Phong nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân đang bị thương của cô: “Nghiêng vào trong đi, anh ngủ bên ngoài.”
“….” Tuy không hiểu rõ nhưng Vân Vãn vẫn làm theo, cô chống tay xuống mép giường rồi dịch người vào sát tường, cố gắng nhường chỗ cho anh, nhưng chiếc giường này vốn dĩ cũng không rộng, cô co lại đến sát mép mà vẫn không biết có đủ chỗ cho anh nằm không.
Cô đắp chăn ngay ngắn, hơi căng thẳng nhìn anh tiến lại gần, Lục Thừa Phong vén chăn lên rồi xoay người nằm xuống cạnh cô. Anh liếc nhìn cô nép trong một góc rồi đưa tay ra: “Lại đây.”
Cô khựng lại rồi từ từ dịch người qua, khi sắp chạm vào anh, bất ngờ anh kéo chặt cánh tay rồi ôm cô vào lòng.
Anh im lặng nhìn cô, Vân Vãn còn chưa kịp nói gì thì nụ hôn đã bất ngờ rơi xuống, nụ hôn nhẹ như lông vũ, mỏng như sương, dịu dàng như tuyết đầu mùa. Môi anh lướt qua trán, qua mi mắt, lướt qua từng đường nét mềm mại trên khuôn mặt cô rồi tan biến như chưa từng xuất hiện.
Khi mở mắt ra, trong đôi mắt anh là bóng tối sâu thẳm, một cảm xúc không thể gọi tên: “Em với bà ta… sao lại cãi nhau?”
Cô hít sâu một hơi rồi do dự đáp: “Bà ta… là mẹ ruột của em. Hơn hai mươi năm trước đã ly hôn với ba em, sau đó sống ở vùng duyên hải phía Nam, hai ngày gần đây không hiểu sao lại tìm về nhà, rồi đòi quay lại.”
“Quay về làm gì?”
“Nói là… muốn thắp cho ba em nén hương.” Giọng nói của cô trong trẻo, đôi mắt ánh lên một nét mềm mại và day dứt khác thường.
“Nhưng mà… bà ta rời đi quá lâu rồi, ngần ấy năm chưa từng quay lại một lần. Hồi đó nhà em nghèo lắm, chỉ đủ ăn đủ mặc, chẳng sung túc gì, nhưng mà bình thường sinh hoạt ăn uống cũng không đến nổi thiếu thốn, nhưng mà… bà ta vẫn bỏ đi.”
Ánh mắt của Lục Thừa Phong đen láy, anh lặng lẽ nhìn cô, trong đáy mắt anh là một tầng tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.
“Ba… vì chuyện đó mà chịu cú sốc rất lớn, ông ấy luôn cảm thấy là do nhà mình quá nghèo nên mẹ mới bỏ đi, sau đó ba lao vào làm việc tay chân, chỉ mong có thể cho em và anh trai đi học đầy đủ. Nhưng mà… vốn dĩ sức khỏe của ông ấy yếu ớt, trong người hình thành khối u, lúc đó nhà em phải vét sạch tiền để phẫu thuật cho ba một lần, nhưng vì không điều trị được ở bệnh viện lớn nên sức khỏe của ba không hồi phục tốt, sau này… còn phải mổ đi mổ lại rất nhiều lần nữa.”
Gương mặt của Lục Thừa Phong khẽ lay động, chỉ cần nhìn là Vân Vãn biết anh đang nhớ lại điều gì. Khi ấy, lúc cô chấp nhận kết hôn với anh, anh đã hỏi cô lý do, mà cô cũng thẳng thắng trả lời: “Ba của em cần tiền chữa bệnh, mà nhà em thì không còn tiền nữa rồi.”
Vốn dĩ Lục Thừa Phong là người rất hay nghi ngờ, anh không quen biết cô lại càng không hiểu cô, nếu khi đó cô nói thật rằng ngoài chuyện tiền bạc ra thì cô còn vì thích anh, yêu anh, muốn ở bên anh… Thì nhất định anh sẽ nghi ngờ, có khi còn cho rằng cô đang mưu tính điều gì, không chừng sẽ nhìn cô bằng ánh mắt đầy cảnh giác.
Chính vì thế mà cô chọn cách nói rằng mình cần tiền, ngược lại, anh lại cảm thấy yên tâm. Vì ngoài tiền ra thì anh nghĩ… bản thân anh chẳng thể cho cô được gì khác, dùng tiền đổi lấy một mối quan hệ rõ ràng là điều khiến anh cảm thấy an toàn nhất.
Lục Thừa Phong trầm giọng nói: “Nhà em cảm thấy bà ta đã phụ lòng ba em, thậm chí còn gián tiếp khiến ba em qua đời nên không chấp nhận cho bà ta quay về có đúng không?”
Vân Vãn khẽ gật đầu, không hiểu vì sao sống mũi của cô lại cay xè, mắt cũng dần ươn ướt: “Em biết… có thể chúng em đang giận lây, em cũng biết bà ta chẳng phạm pháp, thậm chí em còn không chắc bản thân có tư cách để trách móc bà ta hay không... Nhưng mà thật sự em không thể tha thứ cho bà ta được.”
Thậm chí cô còn cố ý quên đi vài chuyện, ví dụ như hồi bé, Vân Thải Tình thường xuyên đánh và đá cô, bà ta ghét việc cô là con gái, không muốn chăm sóc cô cũng không chịu làm việc gì cả, tất cả đều do ba cô là Lương Kiến Trung gồng gánh để nuôi sống cả nhà.
Ba cô vẫn luôn dặn dò Vân Thải Tình phải chăm sóc con gái cẩn thận, dù sao lúc đó, Vân Vãn vẫn còn quá nhỏ. Nhưng Vân Thải Tình vốn không chịu nổi cực khổ, mỗi lần ba cô vừa ra khỏi nhà, chỉ cần bà ta không vừa ý chuyện gì là lại giật mạnh áo khoác của cô, dùng mu bàn tay tát thẳng vào mặt cô.
Hồi đó Vân Vãn phản ứng rất chậm vì còn nhỏ nên vẫn còn khờ khạo, lúc đầu bị đánh, thậm chí cô còn không kịp nhận ra, chỉ đến khi nước mắt sinh lý trào ra thì cô mới cảm nhận được sự đau đớn ấy.
Cô không dám khóc trước mặt Vân Thải Tình, mỗi lần mắng cô thì bà ta sẽ quát: “Cút ra xa một chút.”
Vân Vãn chỉ đành ôm lấy con thú bông rồi lọc cọc chạy đến trước cửa phòng Lương Tây Lĩnh, tự chơi một mình.
Lương Tây Lĩnh luôn là người ít nói nhưng lại rất tinh tế, nghe thấy tiếng động trước cửa thì lập tức anh ấy sẽ biết là cô lại bị đánh, anh ấy sẽ mở cửa rồi ôm cô vào phòng, để cô ngồi trên giường mình mà chơi. Rồi anh ấy lấy trái cây, gọt vỏ cho cô ăn.
Vân Vãn im lặng hồi lâu, cổ họng nghèn nghẹn rồi cô thì thầm nói: “Em làm như thế… có sai không anh?”
Trong đôi mắt màu trà nhạt ấy là một tầng sương mờ mịt, thật sự cô không biết, cô không thể tha thứ cho Vân Thải Tình nhưng lại sợ mình đang cố chấp quá mức, đang cư xử nhỏ nhen và ích kỷ.
Lục Thừa Phong nhìn cô rất lâu nhưng vẫn không nói gì, hồi lâu sau anh kéo góc chăn lên rồi quấn chặt lấy cô, sau đó siết cô vào lòng, không để lọt một chút khoảng trống nào.
Anh trầm giọng nói, giọng ấm mà kiên quyết: “Bà ta đối xử với em tệ như vậy thì em cũng không cần phải tử tế với bà ta.”
Đôi mắt Vân Vãn mở to, trong veo, những giọt nước cứ thế dâng lên rồi ào ạt tuôn trào, anh đưa mu bàn tay lên nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.
Giọng của Lục Thừa Phong trầm thấp, dịu dàng: “Trước đây anh cũng từng trải qua chuyện tương tự như vậy.”
Cô nhìn anh, viền mắt vẫn đỏ hoe nhưng không đáp lời.
Anh tiếp tục giúp cô lau nước mắt, giọng nói vẫn đều đều, dường như chỉ là đang kể lại một ký ức đã lâu: “Không phải là chuyện của mẹ anh, mẹ anh rất tốt với anh, bà ấy thật sự rất tốt. Bà ấy rất yêu thương anh, cả gia đình bên ngoại cũng vậy, mỗi lần về quê ngoại ăn Tết thì anh đều rất vui, còn nhà nội thì nghiêm khắc hơn, em cũng từng chứng kiến rồi đấy.”
Anh khẽ cười, nụ cười nhàn nhạt nhưng có chút gì đó rất cay đắng: “Là ba anh.”
“Ban đầu mọi thứ khá cân bằng, một bên dịu dàng một bên nghiêm khắc, phối hợp cũng ổn. Dù gì thì quá cực đoan cũng dễ loạn thôi mà.” Anh cúi mắt xuống, hàng mi dài rủ xuống che đi phần lớn cảm xúc:“Nhưng rồi sau đó, mẹ anh mất.”
Giọng anh đều đều: “Chuyện cụ thể thì anh không muốn nhắc lại, chỉ là kể từ khi mẹ mất rồi thì mối quan hệ giữa anh và ba gần như không còn gì nữa, không thể hàn gắn, cũng không thể quay về.”
“Cho nên anh hiểu em đang nghĩ gì, nếu em cảm thấy đau lòng thì cứ đau lòng, có những người, có những chuyện, một khi đã đi sai đường thì chẳng thể quay đầu, có muốn cũng không được.”
Âm thanh trầm khàn ấy nhẹ nhàng vang lên bên tai cô rồi lan vào từng thớ thịt, từng sợi thần kinh trong người cô, bàn tay anh lướt qua tóc cô rồi vòng ra sau tai, anh không nói thêm gì, chỉ là động tác của anh dịu dàng đến nghẹn ngào.
Chỉ một chút cử chỉ nhẹ nhàng như vậy mà tim cô như chấn động, cô không thể kìm nén được nữa. Cô ngẩng đầu nhìn anh, bàn tay siết chặt lấy vạt áo sơ mi của anh, nước mắt vỡ oà như đê vỡ, tuôn rơi không dừng lại được.
Vân Vãn cắn chặt môi dưới, nước mắt cuồn cuộn tuôn ra, tràn từ khóe mắt xuống hai má rồi thấm ướt cả áo anh. Tiếng nức nở yếu ớt vang lên nơi lồng ngực anh, rầu rĩ, nghẹn ngào, nghe như tiếng mèo con r*n r* trong chăn.
Cô thật sự rất đau lòng, đau đến mức không thể diễn tả thành lời, như thể lục phủ ngũ tạng đều xoắn lại rất nhức nhối.
Từ nhỏ đến lớn, trừ người nhà họ Lương ra thì chưa từng có ai hiểu cô.
Rất nhiều người luôn nói người lớn cũng có nỗi khổ của riêng họ, cô phải thông cảm, nhưng cô cũng muốn nói rằng cô cũng có nỗi đau của cô, tại sao lại chẳng ai để tâm đến nó chứ?
Rồi dần dà cô học cách thu mình lại, cô trở nên trầm lặng, càng ngày càng ít dám cãi lại, bởi vì họ luôn dùng lý lẽ để áp đặt cô. Lâu dần khiến cô nghĩ rằng mình chính là cô bé bị ghét bỏ năm nào, chỉ vì một chút vô lý mà bị đẩy ra xa.
Thế nhưng giờ đây, người đàn ông trước mặt lại nói khác đi.
Bao nhiêu năm làm vợ chồng, cô vẫn luôn muốn xem anh là chỗ dựa, dù biết rõ rằng trên đời này chẳng có ai có thể làm chốn dung thân cho mình mãi được, nhưng con người ta mà… một khi từng được nếm trải sự dịu dàng thì rất dễ sinh ra những mong chờ không thực tế. Cô bắt đầu hy vọng có thể dựa vào anh suốt cả đời.
Lòng bàn tay anh nhẹ nhàng vỗ vào lưng cô, dịu dàng như đêm tháng năm năm nào, khi anh về nhà và cô cũng từng khóc như thế, hôm đó là vì đứa bé… Hôm đó anh cũng thế này, anh lau nước mắt cho cô, vỗ về cô.
Vốn dĩ cô rất dễ dỗ dành, nhưng có lẽ lần này là do nhắc đến mẹ, sợ cô đau lòng nên Lục Thừa Phong hiếm khi kiên nhẫn, ngồi cạnh cô nói hết chuyện này đến chuyện khác, nói mãi, nói mãi, đến cuối cùng cô chỉ khẽ ừm một tiếng.
Vậy mà anh vẫn chưa dừng lại, những lời nói tưởng chừng rất đỗi bình thường ấy cứ thế len vào tai cô rồi chảy thẳng vào tim cô.
Trước đây cô từng nhiều lần nhắc nhở bản thân cuộc hôn nhân này chỉ là một cuộc giao dịch, bắt đầu bằng một bản hợp đồng thì cũng sẽ kết thúc như một điều khoản, không thể yêu quá sâu, không được đặt kỳ vọng, dù có từng rung động thì những lời anh nói chỉ nên nghe qua rồi quên đi.
Cô đã tự đặt ra hàng trăm nguyên tắc như thế, nhưng đến khoảnh khắc này, tất cả đều trở nên vô nghĩa.
Giọng anh trầm xuống, rõ ràng, chắc nịch: “Bà ta đã đối xử không tốt với em như thế thì về sau em cũng đừng để ý đến bà ta nữa.”
Lòng bàn tay anh vẫn vuốt nhẹ nơi khoé mắt cô, nơi đó vẫn còn ẩm ướt vì nước mắt chưa khô.
Vân Vãn cảm thấy đầu óc mình choáng váng, vậy mà khi nhìn vào mắt anh, cô lại ngây ngốc hỏi: “Nếu sau này… anh cũng không đối xử tốt với em thì sao?”
Tay anh khẽ khựng lại một chút rồi anh nhướng mày: “Em nghĩ anh là người xấu như thế à?”
Cô lập tức mím môi rồi lắc đầu.
Anh bật cười, tiếng cười trầm thấp nơi cổ họng, ấm áp như gió thoảng: “Ngốc quá.”
Cô cúi đầu, không rõ vì sao anh lại cười nhưng rõ ràng tiếng cười ấy không hề mang theo giận dữ. Cô cứ nghĩ mình lỡ lời, sợ anh sẽ nổi nóng nhưng kết quả là anh chẳng có chút ý định nổi giận nào cả.
Gương mặt cô đỏ bừng, cô vùi sâu vào ngực áo anh, mùi hương quen thuộc quanh quẩn vây lấy tâm trí cô. Vài giây sau, Lục Thừa Phong nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn anh: “Vân Vãn.”
Cô ậm ừ: “Sao thế?”
Anh không nói ngay mà chỉ dùng ánh mắt chăm chú nhìn cô: “Vãn Vãn.”
Ánh mắt của cô lập tức co rút lại, cô hoảng hốt.
Anh cười khẽ, giọng nói bình thản như làn nước: “Hóa ra tên gọi ở nhà của em là như vậy à? Nghe rất dễ thương.”
Cô cứng đờ, không biết nên nói gì, tai cô nóng bừng chẳng biết nên phản ứng ra sao, phản bác cũng không được, thừa nhận cũng không xong. Cô hoàn toàn không thể tiếp lời anh.
Nhưng lúc này, anh không để cô tiếp tục làm chú chim cút nép mình mãi, đầu ngón tay anh lại lần nữa nâng má cô lên, đôi mắt thẳng thắn nhìn vào cô, một lần nữa khẽ gọi: “Vãn Vãn.”
Cô căng thẳng đáp lại: “Ừm?”
“Sau này mình đừng cãi nhau nữa được không?”
Vân Vãn sững người, nhìn thẳng vào mặt anh, Lục Thừa Phong cũng đang nhìn cô.
Hồi lâu sau, anh cúi người ôm cô vào lòng, cả hai thân thể dán chặt vào nhau, vòng tay anh siết chặt, vững vàng và ấm áp: “Không cãi nhau nữa nhé? Bác sĩ cũng nói rồi mà, mang thai thì không nên xúc động. Vậy nên từ giờ trở đi, chúng ta không giận dỗi nữa được không?”
Anh khẽ gõ lên trán cô một cái: “Anh coi như em gật đầu rồi đấy.”
Căn phòng ngày càng chìm vào bóng tối, không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hít thở.
Vân Vãn nhìn vào giữa chân mày anh, nơi mà nét nghiêm túc hiện rõ. Lời anh nói không hề mang theo sự đùa cợt, cũng không giống như đang cố dỗ dành cô.
Thật ra… cô chưa từng có ý định tranh cãi nhau với anh. Chỉ là cô không biết phải làm thế nào để ở bên anh cho đúng, cô quá cẩn trọng, quá dè dặt, đến mức mỗi lần tiếp xúc đều dễ vượt khỏi ranh giới mong manh giữa “đúng” và “sai”.
Cô chưa bao giờ muốn rời xa anh, mà chỉ muốn cùng anh sống yên ổn, nhẹ nhàng qua ngày.
Dù như anh từng nói có thể cả đời này anh sẽ không yêu cô, nhưng ít nhất nếu có thể tôn trọng nhau như hai người khách sống trong cùng một mái nhà, thì điều đó… cô cũng chấp nhận được.
Cô chớp mắt, rồi nhẹ giọng đáp: “Được.”
Vòng tay anh siết lại, chặt hơn một chút.
Vân Vãn tựa đầu vào vai anh rồi nhắm mắt lại, những tiếng nghẹn ngào mỏng manh bị cô nuốt ngược vào cổ họng, nhẹ đến mức chẳng ai nghe thấy.
…
Quan hệ giữa hai người họ dường như đã hòa hoãn đi không ít. Sau khi Vân Vãn bị trẹo mắt cá chân, khi Lương Tây Lĩnh trở về và biết chuyện, anh ấy đã nổi trận lôi đình, giận dữ một trận lớn.
Chỉ là Vân Thải Tình thì lại chẳng thấy đâu, anh ấy cũng không biết phải đi đâu để tìm bà ta.
Vân Vãn khuyên anh ấy bình tĩnh lại, đừng vì cô mà ảnh hưởng đến cuộc sống của bản thân.
Lương Tây Lĩnh nói: “Em bị thương thế này thì sao mà ổn được? Để anh ở lại chăm sóc em nhé?”
“Không sao đâu anh, chỉ là bị trẹo chân nhẹ một chút thôi, không nghiêm trọng lắm.”
Lương Tây Lĩnh không nói gì, ánh mắt lại dừng lại ở bụng cô. Vân Vãn sững người, lập tức hiểu được anh lo lắng điều gì, cô đang mang thai, không thể như trước kia được nữa. Vết thương ở mắt cá chân nghe thì nhỏ nhưng nếu ngã mạnh ảnh hưởng đến đứa bé thì không thể xem thường.
Suy nghĩ hồi lâu, Vân Vãn đành phải hạ giọng, nhẹ nhàng nói: “Ngày mai em không ở nhà nữa.”
Lương Tây Lĩnh phản ứng rất nhanh: “Em muốn sang chỗ cậu ta à?”
Khi anh ấy trở về đã nghe bà nội kể lại, nói rằng có một người đàn ông đưa cô về nhà.
“Ừm.”
Lông mày Lương Tây Lĩnh nhíu lại: “Anh không đồng ý, tại sao em lại phải ở bên cậu ta?”
“Trời ơi, anh à!” Vân Vãn hơi buồn rầu, cô cảm thấy mối quan hệ giữa anh trai và chồng cô bây giờ thật sự rất khó hòa giải: “Chính anh cũng nói em đang mang thai, không thể để người ta phát hiện nhưng lại cần có người chăm sóc, anh thì không ở nhà, chẳng phải em chỉ còn cách tìm anh ấy hay sao?”
Giọng cô nói ra nghe thật tội nghiệp.
Lương Tây Lĩnh tức đến bật cười: “Anh không ở nhà à? Vậy anh ở nhà là được chứ gì.”
Vân Vãn vội vàng đẩy anh ấy ra cửa: “Không được, không được! Anh còn phải đi làm, không thể bỏ bê công việc được.”
Thế là cô kiên quyết đẩy anh ấy rời khỏi nhà. Sau đó, Vân Vãn nói với bà nội cô muốn qua nhà bạn thân ở nhờ vài ngày.
Bà nội hỏi: “Ai thế? Tiểu Vãn à, chân cháu còn chưa lành đâu.”
Vân Vãn vừa nói vừa nghĩ: “Là đàn chị của cháu ạ, bà cũng quen chị ấy mà, chị ấy nói sẽ đưa cháu đi khám.”
Thật sự bà nội có quen Trần Thiền Y, cô ấy vẫn hay khám bệnh cho người nhà họ Lương, nên bà lập tức yên tâm: “À, thế thì được. Vậy cháu nhớ cảm ơn người ta tử tế, đừng gây thêm phiền phức gì cho người ta nhé.”
“Vâng ạ.”
Trước khi đến biệt thự nhà họ Lục, Vân Vãn còn đặc biệt nhắn tin cho Trần Thiền Y, nhờ cô ấy nếu có ai hỏi thì đừng để lộ chuyện.
Trần Thiền Y chỉ nhắn lại đúng một chữ: “Ok.”
Căn biệt thự nhà họ Lục đúng như lời Lục Thừa Phong nói, đã được thu dọn gọn gàng, sạch sẽ, gần như cô không cần phải động tay làm gì thêm.
Vân Vãn mang theo ít quần áo sang ở tạm, mấy ngày nay, Lục Thừa Phong gần như không ra ngoài. Anh ở nhà suốt, chẳng bận việc gì, có vẻ như hoàn toàn rảnh rỗi, không có việc gì làm thì nấu cơm, thi thoảng ngồi xem TV cùng cô.
Chỉ là… tay nghề nấu ăn của anh, thật sự không thể khen nổi.
Có vẻ như trước đây anh chưa từng đụng vào bếp, nấu ăn vừa không ngon, mà điều khiến Vân Vãn lo hơn chính là cô sợ sẽ bị ngộ độc thực phẩm thì khổ, thế là cô dứt khoát đuổi anh ra khỏi bếp.
Lúc anh còn định quay vào thì Vân Vãn học theo Lương Tây Lĩnh, cầm lấy cái thìa nhỏ trong bồn rửa rồi hâm doạ: “Anh nấu món ăn cho đàng hoàng đi.”
Anh khoanh tay tựa vào khung cửa, cười như không cười: “Lục phu nhân à, em đúng là ngày càng chê bai chồng mình rồi đấy.”
Vân Vãn không dám đáp lại, cô đành im lặng.
Anh nhìn cô im lặng, ánh mắt thoáng chớp động. Bất ngờ, anh bước tới ôm cô vào lòng, Vân Vãn còn chưa kịp rút tay ra khỏi chậu nước lạnh thì Lục Thừa Phong đã dứt khoát bế ngang cô lên.
Cô hoảng hốt, kêu lên: “Anh làm gì thế?”
Anh vẫn không nói gì, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc, chỉ có khóe môi khẽ cong như đang cười. Anh ôm cô lên thẳng lầu hai, đặt xuống giường: “Em nói xem, anh đang làm gì?”
Vân Vãn cảm thấy đầu óc anh đúng là có vấn đề, cô vội kéo chăn lên che bụng: “Không được đâu, em… em đang mang thai, không thể…”
Cái cớ lần trước cô đã từng dùng trong xe, lần này lại lặp lại. Anh bật cười: “Lục phu nhân, em tính dùng một lý do nhiều lần hay sao?”
Vân Vãn chỉ biết nhìn anh với ánh mắt vừa cầu xin vừa bối rối.
Nghĩ lại, thật ra đúng là đã lâu rồi họ không thân mật. Từ sau khi cô mang thai, cơ thể cũng trở nên nhạy cảm hơn, chỉ cần một chút cọ sát là hơi thở đã không ổn định. Cuối cùng, cô cũng không chống lại nữa, mặc kệ anh.
Ánh mắt anh dừng lại ở phần bụng lùm lùm dưới lớp chăn, đưa tay nhẹ nhàng v**t v*, cười khẽ: “Em đừng lo, anh sẽ không làm mạnh đâu.”
Mặt cô ửng đỏ: “Vâng…”
Sự thật chứng minh, ít nhất trong chuyện này, Lục Thừa Phong là người biết giữ lời.
Đến sáng hôm sau, khi cô còn đang mơ màng ngủ, anh vẫn còn ở bên trong cô, bên ngoài vang lên tiếng gọi, có người đến đưa đồ.
Vân Vãn mơ mơ màng màng tỉnh lại, cảm nhận được anh đang rút ra, có lẽ là anh xuống lầu lấy đồ, cô không nghĩ nhiều, xoay người ngủ tiếp.
Nhưng sau đó khi cô trở mình một lần nữa nhưng vẫn không thấy anh quay lại.
Dạo gần đây, cô đã quen dựa vào sự hiện diện của anh. Đột nhiên không thấy anh đâu, lòng cô chợt hoảng hốt, Vân Vãn lảo đảo bước xuống giường, xỏ dép rồi vịn lan can đi xuống lầu.
Lục Thừa Phong đang ngồi trong phòng khách, tựa lưng vào sofa, tay cầm thứ gì đó, anh đang đọc.
Cô không nhìn rõ nhưng trông giống như một bức thư tay.
Vân Vãn chậm chạp bước tới gần, tay đặt lên bụng: “Anh đang xem gì thế?”
Lục Thừa Phong không đáp, chỉ hạ mắt cất thư vào trong áo rồi mỉm cười nhàn nhạt, anh bước tới xoa nhẹ phần bụng đã hơi nhô lên của cô: “Không có gì đâu.”
Anh vòng tay qua ôm lấy vai cô rồi khẽ chuyển sang đề tài khác: “Ngày giỗ của ba em là khi nào?”