Đêm tháng sáu, trời bên ngoài lạnh buốt, Vẫn Vãn đi xuống lầu, thấy chiếc xe quen thuộc dừng giữa trời tuyết, anh khoác áo khoác đứng ngoài xe.
Nhìn thấy cô đi ra từ hiện, khóe môi anh nhẹ cong, hết thảy đều là bộ dáng trong trí nhớ của cô.
Chỉ là lần này, đầu ngón tay anh sạch sẽ, không có hút thuốc.
Bóng tối dường như muốn nuốt lấy bóng dáng anh, Vân Vãn vòng qua vũng nước chạy tới, anh giang hai tay đón lấy cô: “Chậm một chút.”
Lúc này là thật sự phải để ý, cô đang mang thai, hơn bốn tháng, bây giờ đang là trời tuyết, phải nhắc nhở cô chú ý hành động, thật sự sợ cô sẽ ngã.
ngữ điệu Vân Vãn tràn đầy kinh ngạc: “Anh sao lại ở đây?”
tóc cô dài rũ đến trước người, đầu ngón tay anh xuyên qua, quấn quanh, Lục Thừa Phong ôn nhu mà nắn vuốt: “Buổi tối có chút nhớ em, vừa hay lái xe qua đây, liền nghĩ tới muốn nhìn thấy em.”
“Vậy thì anh nhắn tin cho em, nhỡ đâu em đã ngủ thì sao?”
Anh cười nhẹ: “Vốn dĩ chính là nhất thời nảy lòng tham, cũng không muốn để em xuống lầu, cũng không nghĩ đến có thể thật sự gặp em.”
Mặt cô hồng hồng: “A~”
Nhưng là hiện tại thấy được.
Bên ngoài trời gió lớn, trời lại lạnh, Lục Thừa Phong nắm lấy ngón tay cô: “Lên xe”
Nói xong liền chạy xe đến ngõ nhỏ.
Ngõ nhỏ tránh gió, Vân Vãn gác đôi tay ở đầu gối, ngồi đến đoan đoan chính chính, cô từ trước đến nay không dám ở trên xe anh mà lộn xộn. Chỉ là đôi mắt liếc hướng ngoài cửa sổ, nhìn đến những cảnh tượng quen thuộc, bên tai chợt hồng lên như muốn nhỏ máu.
Lục Thừa Phong từ kính chiếu hậu nhìn đến: “Làm sao vậy.”
Cô ra sức lắc đầu.
Cái này muốn cô nói như thế nào a, cô cảm thấy như thể cô đang làm điều xấu, rõ ràng đang ở dưới lầu nhà cô lại phải trốn đến chỗ khác ẩn nấp.
Ngoài bọn họ ra, ngõ nhỏ tối tăm vô cùng, hai người mơ màng hồ đồ liền có thai, hiện giờ hồi tưởng đến cảnh tượng lúc ấy, Vân Vãn chỉ cảm thấy thực xấu hổ.
Cô dời mắt, nhìn gương mặt trắng nõn của cô như được phù một tầng hơi mỏng đỏ ửng.
Lục Thừa Phong kéo cửa xe ra, từ phía sau tiến vào, ngón trỏ ngón cái nắm cằm cô, nhìn bộ dáng cô bật cười: “Rốt cuộc làm sao vậy, anh cứ nhìn là lại trốn.”
Cô cũng không biết.
Vân Vãn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt anh, nhanh chóng cúi đầu, ấp úng nói: “Chính là cảm thấy như thế này, không tốt lắm.”
Anh nhướng mày vẻ mặt hơi nghiềm ngẫm: “Chỗ nào không tốt.”
Tiếng nói oang oang.
Vân Vãn cũng không biết chính mình ở nói cái gì, lắp bắp, tròng mắt anh sắc bén sâu thẳm, cô cầm lòng không được mà bị kéo xuống.
“Chính là không tốt, nhà em ở trên, người đều ở trong nhà. Bọn họ đều đang ngủ, em lại cùng người khác ở bên ngoài.”
Cô càng nói càng nhỏ giọng, đầu cũng thấp dần đi.
Anh nhàn nhạt cười, không chút gợn sóng: “Anh ban đầu chỉ bảo mở cửa sổ.”
Ý chính là, buổi tối như vậy cô lại tự động chạy xuống, chủ động lên xe anh, là cô tự nguyện, không thể trách anh được.
Vân Vãn cả mặt đều đỏ, cắn môi, tay chân không biết đặt đây, bị anh mỉm cười ôm lấy vòng eo.
Anh ôm cô vào trong lòng ngực: “Tức giận cái gì.”
Cô không nhìn anh, rũ mắt rầu rĩ nói: “Em trở về mở cửa sổ.”
Anh nhướng mày cười đến lớn tiếng, giơ tay đem khóa hết cửa xe vào: “Không được, người của Lục phu nhân đều ở trong xe.”
Anh ôm người ngồi trên đùi, cúi đầu ngậm lấy vành tai bên phải của cô, chậm rãi l**m. Bên tai Vân Vãn nhạy cảm, giống như hầu kết của anh, hơi thở anh nóng bỏng, chỉ mới tới gần, cô đã co rúm lại ở trong lòng ngực anh mà ư một tiếng, không phát ra thanh âm.
Trong xe thật sự rất an tĩnh, chỉ có âm thanh anh hôn lấy vành tai cô, rồi lại đến môi...
lông mi Vân Vãn rào rạt run rẩy, đầu ngón tay vô thức nắm lấy cà vạt anh, anh cười, giữ lại thủ đoạn của cô: “Lục phu nhân nắm chặt như vậy, trả thù anh sao?”
Cô nhỏ giọng: “Không có.”
Âm cuối nghe như tiếng mèo cào vào tường.
Lục Thừa Phong đem tay cô đặt lên cổ mình, cúi người xuống hôn nhẹ: “Thả lỏng chút”
Không có cánh tay cản trở, hai thân thể như dán chặt vào nhau, kín kẽ, nhiệt độ cơ thể Lục Thừa Phong quanh năm đều rất cao, dán chặt lên người cô khiến cô cảm nhận rõ ràng được lồng ngực ấm nóng của anh.
Anh hơi ngửa đầu, hôn cằm cô, cánh tay vẫn luôn ôm chặt lấy eo nhỏ.
Không nói lời nào mà hôn một lúc lâu, Vân Vãn mơ mơ hồ hồ, thong thả mở mắt ra, thấy đôi mắt đầy khao khát của anh, sâu kín giống như muốn cắn nuốt cô.
Cô di chuyển người, trong đầu nháy mắt thanh tỉnh, đẩy anh ra: “Không, không được.”
Có vẻ hành động ấy làm anh khá bất ngờ, ánh sáng trong đôi mắt chợt lóe, lộ ra vài phần khổ sở: “Vì cái gì mà không được.”
Vân Vãn nhỏ giọng nói: “Em đang mang thai.”
Mang thai.
Hẳn là, không thể làm việc đó.
Cô nói xong theo bản năng rút một bàn tay lại, che lấy bụng nhỏ, đuôi mắt hơi ứng hồng mà liếc nhìn anh, trong ánh nhìn có vài phần không tự nhiên mà tránh né.
Có lẽ chính là cái động tác này khiến anh không thích. anh nói: “Mang thai liền không thể sao?”
Cô rũ mắt nhỏ giọng giải thích: “Em sợ làm động thai.”
h*m m**n của anh quá lớn, từ khi bắt đầu đêm đầu tiên, cô liền có bóng ma tâm lý.
Lần đầu tiên cô uống quá nhiều, say khướt, mà anh thì một chút rượu cũng không uống.
Kỳ thật uống say sẽ xảy ra chuyện, cũng sẽ không nhớ gì rõ ràng.
Lục Thừa Phong không khác gì con mãnh thú, cứ mỗi lần Vân Vãn chuẩn bị hôn mê lại bị anh khiến cho tỉnh lại.
Thân thể cô vẫn luôn gầy yếu, sau này còn thêm chuyện mang thai, đều phải dùng thuốc để điều trị, cách chuyện thân thể hồi phục còn rất xa
“Em sợ thân thể không ổn.” Trong lòng cô tràn đầy lo lắng, cắn cắn môi, “Cái đó, lúc khác làm, được không?”
Lục Thừa Phong trong lòng nghi ngờ, nếu cô không nói là sợ ảnh hưởng đến thai nhi, anh không chừng sẽ liên tưởng đến chuyện cô muốn chạy trốn anh, cô sợ anh.
Quả nhiên, cô nói xong, biểu cảm của Lục Thừa Phong ngưng đọng lại một lát, khóe môi lộ ra vài ý cười phù phiếm.
Anh chưa từng nói được, cũng không nói không được, nhưng thật ra trước đó chưa hề hôn cô, chỉ đơn giản là lồng ngực dán sát, lòng bàn tay ch*m r** v**t v* eo cô.
Tầm mắt nhìn toàn nhà phía trước đến xuất thần.
Anh đột nhiên nói: “Anh còn nhớ rõ vào thời điểm cuối năm này, chính là ở nơi đây em mang thai.”
Vân Vãn nghe anh nói như vậy, trong đầu bùng một tiếng như thể muốn nổ tung, Cô mặt đỏ tai hồng nắm chặt cánh tay anh: “Đừng……” Cơ hồ là có chút không muốn để anh nói tiếp.
Chủ yếu là quá xấu hổ, anh nhớ rõ việc này làm gì a.
Hơn nữa Vân Vãn rất ít nghe nói cảm xúc của anh, đặc biệt là đêm đó, cô biết anh cùng trong nhà náo loạn không thoải mái, vẫn không dám hỏi ra.
Lục Thừa Phong tự mình dịu dàng nói: “Kỳ thật lúc buổi sáng nay đưa em về nhà, lái xe lại nhà em, anh liền có loại suy nghĩ này, khi đó vẫn là chỉ muốn âm thầm, rốt cuộc chỉ ghé qua kia một lần, anh đối với mấy chuyện này cũng không quá thành thục.”
“Chính là đến khi chạy đến hẻm nhỏ bên này, nhìn đến đường phố nơi này không biết như thế nào, bỗng nhiên liền nhớ tới, không phải không ấn tượng, là quá có ấn tượng.”
Vân Vãn yên lặng nhìn anh.
Đôi mắt anh như phản quang, ngữ khí điềm đạm, hiển nhiên như thể chỉ đang tâm sự một câu chuyện nhỏ, mặc kệ là đối với cô hay với anh, chuyện này tựa như tiếng súng báo hiệu đầu tiên.
Bọn họ dừng lại, do dự không biết có nên tiến thêm không.
Lòng bàn tay anh nhẹ xoa mặt cô, lông mi cô ướt đẫm, run lên từng đợt, nhìn lòng bàn tay anh, lại bất an nhìn về phía anh: “Hửm?”
Lục Thừa Phong nói: “Hôm nay về nhà, tâm trạng tốt sao?”
Vân Vãn cũng không biết rõ ý trong lời nói của anh, nói sự thật cho anh nghe: “Vui lắm.”
Anh nhẹ ừm: “Vậy là tốt rồi.” Dừng một chút, lại hỏi, “Em cùng người nhà trò chuyện những gì, anh cũng muốn nghe xem.”
Nói đến cái này liền xấu hổ, cuộc trò chuyện trong nhà đều là những cuộc chuyện drama ở công ty....
Huống chi, hôm nay cô trở về, bà nội còn đề cập tới việc đi xem mắt.
Cô đương nhiên bỏ qua đoạn này, khó mà nói cho anh nghe, Lục Thừa Phong đa mưu túc trí, không yêu cô nhưng cũng không muốn ai động vào cô, nếu nói với anh về chuyện này, chắc chắn sẽ khiến anh nổi điên, cô thật sự sợ hãi.
Vân Vãn liền nói: “Không có gì, chính là tâm sự bệnh của ông nội, nói chuyện nhà, không có gì đặc biệt.”
“Ừm.”
“Ông nội của em khoảng thời gian trước không phải nằm viện sao, ông ấy vốn bình thường là ngày nào cũng phải ra đường, đi dạo vài vòng, hiện giờ lại không đi được như vậy nữa. ở nhà nhàm chán, anh trai em liền nghĩ ra biện pháp mua TV mới về cho ông.”
Nói xong cô có chút căng thẳng nhìn về phía Lục Thừa Phong.
Cô nghĩ rằng vì chuyện gia đình anh không tốt, có vẻ anh sẽ không thích nghe những câu chuyện như này. Nhưng mà Lục Thừa Phong lại trước sau nhìn cô, đôi mắt không dời, biểu tình trên mặt điềm đạm, chính là đang kiên nhẫn nghe cô kể chuyện, cô cứ nói được vài câu, anh lại nhẹ nhàng ừm một tiếng.
Cô mím môi: “Anh có phải không muốn nghe những chuyện như này không? Chuyện trong nhà em thực sự rất nhàm chán.”
“Không có.” Lục Thừa Phong cười một chút, đầu khẽ dụi vào xương quai xanh của cô, “Rất thú vị.”
Anh dừng một chút: “so với câu chuyện của chúng ta thì có ý nghĩa hơn nhiều.”
Bộ dạng anh trầm mặc, cánh tay Vân Vãn nhẹ nhàng vòng lấy anh, trong lòng đã nghĩ rất lâu rồi, cô cẩn nhận chuyển hướng đề tài câu chuyện: “Vậy anh buổi tối làm gì, có thể nói không?”
Lại bổ sung: “Không nói cũng không có sao hết.”
Động tác đang v**t v* cô của Lục Thừa Phong khựng lại, không gian trong xe trật hẹp, trong nháy máy chỉ còn nghe được tiếng tim đập của cô.
Trong lòng cô quả thực có chút hoảng loạn, đại khái là ý thức được câu hỏi của mình có vấn đề.
Sớm biết rằng như này thì sẽ không hỏi, cô cảm thấy bầu không khí tốt đẹp này chỉ vì một câu nói của cô mà thay đổi.
Lần trước cũng chính là như vậy.
Anh rõ ràng đều ôn hòa cũng cô nói chuyện, cô cứ nhất quyết một hai phải hỏi nhiều thêm một câu.
Trong lòng cô đột nhiên nảy lên chút hổ thẹn cùng tự trách, lại không biết vì cái gì mà tự trách, chứ cảm thấy đều do chính cô nói nhiều.
Nhưng mà lần này chỉ yên lặng một chút, sau đó Lục Thừa Phong tiếp tục nói:
“Buổi tối có việc đi Nam Kinh, tụ họp với bạn bè.” Anh ngẩng đầu nhìn cô, nhìn biểu hiện không có vẻ gì là hứng thú, nhẹ giọng nói, “Nếu em muốn đi, anh sẽ sắp xếp, đưa em đi.”
Vân Vãn trong lòng giật mình: “A~”
Lại cảm thấy phản ứng của bản thân quá có lệ, cô nhỏ giọng thay đổi ngữ khí: “Được, được a.”
Nói xong cô liền không nói thêm gì.
Cô không nghĩ tới hôm nay anh lại dễ nói chuyện như vậy, trong lòng lo sợ, còn tưởng rằng anh sẽ nổi giận.
Lục Thừa Phong nhìn vào mắt cô: “Không hỏi nữa sao?”
Cô lấy lại tinh thần: “A, hỏi xong rồi.”
Không phải anh đều nói xong sao.
Còn muốn hỏi cái gì.
Lục Thừa Phong mặc không lên tiếng nhìn cô vài giây, rũ mắt: “Anh còn tưởng rằng em sẽ có nhiều cái phải hỏi lắm.”
Cô làm sao dám, bả vai Vân Vãn rụt lại, nếu là Lương Tây Lĩnh, cô liền hỏi, liền cùng nói chuyện phiếm tầm thường như vậy, Lương Tây Lĩnh sẽ không tức giận, giận cũng chỉ là cười cười.
Anh không giống.
Cô có đôi khi muốn hỏi anh, thậm chí đã không phải muốn biết đáp án, chỉ là vì có thể tìm vài đề tài vứt cho anh, cô chỉ là muốn cùng anh trò chuyện, chỉ thế mà thôi.
Nhưng cô không hiểu anh, cũng không biết có thể nói cái gì.
Cô kỳ thật đã có thể cảm giác được, cô bắt đầu sinh ra một chút thay đổi, vốn dĩ cô có đủ dũng khí, chỉ là sau lại chậm rãi, dũng khí kia bắt đầu trôi đi.
cô tạm thời không có tìm được phương pháp chữa cháy, chỉ có thể trơ mắt nhìn, bất lực.
Lục Thừa Phong nhìn cô không nói lời nào, nhưng thật ra thay đổi đề tài, hỏi cô ngày thường ở nhà thích làm gì.
Vân Vãn nói không có gì: “Trước kia lúc đi học chính là làm bài tập, viết bài thi, không có gì đặc biệt hứng thú yêu thích.” Cô tạm dừng, tự hỏi hạ: “Duy nhất yêu thích, khả năng chính là chụp ảnh.”
Lục Thừa Phong nói: “Nhiếp ảnh sao.”
Cô lắc đầu: “Không phải, em không có thiết bị chuyên nghiệp như vậy, chính là cầm di động tùy tiện chụp chụp, cũng không chuyên nghiệp.”
“Đơn thuần ghi lại một chút.”
“ừm.”
Giọng của anh hàm chứa sự dịu dàng: “Muốn xem.”
Cô nháy mắt không phản ứng lại: “Xem cái gì?”
Ảnh trước kia cô đi học chụp sao?
Anh giương ngón tay thủ sẵn: “Em nói xem.”
Bộ dáng này giống với đêm giao thừa, anh nói muốn ăn hoành thánh cô gói.
Chỉ là sau đó lại vận động quá mức, hai người đều quá mệt mỏi, chén hoành thánh kia chung quy không ăn được.
Cô do dự một lát, muốn xuống đất: “Để em đi lấy.”
Anh lúc này không cản cô, đầu ngón tay thong thả đỡ phía sau lưng cô.
*
Vân Vãn đi được một lúc sốt ruột, cuối cùng một đoạn cầu thang, cơ hồ là chạy chậm đi lên, cô cũng không biết vì cái gì mà chạy, thật giống như sợ anh sẽ bỏ đi.
Thời gian bọn họ ở chung quá ít, nếu là có khả năng, cô kỳ thật không muốn anh đi.
phòng khách Trong nhà đen như mực, không bật đèn, chỉ có đen bên ngoài mông lung chiếu vào.
Người trong nhà đều đã ngủ say. Lương Tây Lĩnh ngủ cũng không sâu, Vân Vãn không muốn đánh thức, bước chân vô cùng nhẹ.
Nhưng mà mới vừa đi vào cửa chính, còn không có kịp đổi giày, cô thấy rõ bóng dáng trong phòng khách, đột nhiên cứng lại: “Anh?”
Lương Tây Lĩnh dựa vào sô pha, cả người rơi vào một không gian mơ hồ, anh ấy không lên tiếng ôm cánh tay, đôi mắt liếc giống như là đang đợi cô.
Vân Vãn nào biết được sẽ vừa lúc đụng phải anh ấy, do dự nói câu: “Anh còn chưa ngủ a.”
Lương Tây Lĩnh không trả lời, thật lâu sau mới nhàn nhạt: “Anh ngủ được sao.”
Vân Vãn thực hổ thẹn cúi đầu, cô khi còn nhỏ trường học có hoạt động, trở về muộn, Lương Tây Lĩnh chỉ cần ở nhà, mặc kệ có muộn đến đâu đều chờ cô, chưa bao giờ có để cô một mình ở nhà tối om.
Cô hiện tại đã lấy chồng, anh vẫn phải đợi cô.
Lương Tây Lĩnh xem bộ dáng như chim cút này của cô, ngực lại đau lại tức, lại tức giận, tròng mắt âm trầm mà nói: “Đã ở dưới lầu, không lên nhà ngồi, làm như anh không có lễ nghĩa của chủ nhà.”
Vân Vãn đến giày cũng chưa thay, bay nhanh chạy vào phòng lấy camera trong hộp gỗ ra, lại cúi đầu chạy ra: “Anh ngủ trước đi, em lát nữa liền trở về.”
Lương Tây Lĩnh rũ mắt: “Em tốt nhất là về đúng giờ.” Nghĩ đi nghĩ lại vẫn là không nhịn được, mỏi mệt nhắc nhở cô: “Chạy chậm một chút.”
Cô chưa kịp nghe thấy.
Vân Vãn trở lại ngõ nhỏ kia, xe Lục Thừa Phong vẫn cứ đậu ở nơi đó, cô trong lòng thở hắt ra nhẹ nhàng khó phát hiện.
Áo khoác Lục Thừa Phong vất ở lưng ghế, mặc áo sơ mi, dựa vào ghế sau nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nghe được động tĩnh, anh mở mắt ra, thấy cô đẩy cửa xe ra, anh lấy áo khoác trùm lên người cô rồi ngồi vào trong xe: “Người trong nhà đều ngủ rồi sao?”
Không biết vì cái gì, lúc này Lục Thừa Phong làm cô cảm thấy có chút không giống vừa rồi, cụ thể là gì thì không thể nói ra.
Chính là cảm thấy, cả người anh mệt mỏi. Vân Vãn nắm chặt camera trong lòng bàn tay, nhẹ giọng nói: “Ngủ rồi.”
Lại nói, “Anh trai em còn chưa ngủ.”
Nhắc tới Lương Tây Lĩnh, anh hơi giật mình, chợt ôm cô ở trong ngực buồn cười: “Anh em có bắt được em không.”
Cô nhẹ giọng ừm, nhìn chằm chằm ghế dựa, lại liếc anh một cái, thật cẩn thận giống phía trước có ai đi qua vậy, thử thăm dò lấy cánh tay quàng vào cổ anh: “Có phải anh mệt mỏi hay không.”
Cô cũng không biết hỏi như vậy có được hay không
Nhưng mà anh yên tĩnh nhìn cô vài giây, vẫn là cười: “Vẫn tốt.” chóp mũi anh nhẹ nhàng cọ vào cổ cô, “Không phải nói xem ảnh em chụp sao, nhìn xem.”
Nếu anh nói không sao, Vân Vãn liền ấn mở camera.
Camera cô có rất nhiều ảnh cũ trước kia chụp, rất nhiều, còn có các loại ảnh nghệ thuật, tiết biểu diễn văn hóa.
Vân Vãn kỳ thật không biết tài nghệ gì, nhưng mà cô là người ôn hòa, chụp ảnh thôi cũng đẹp, lúc học cao trung nhân duyên đặc biệt rất tốt.
Rất nhiều bạn học biểu diễn, nhờ cô chụp hình.
Lục Thừa Phong xem rất chuyên chú, nhìn cô chụp khá tốt, cũng cong môi khen: “Lục phu nhân còn có bản lĩnh này.”
Ngữ khí không nhẹ không nặng, Vân Vãn hơi đỏ tai: “Lúc ấy không hiểu, đều là tùy tiện chụp.”
“Lục phu nhân tùy tiện chụp cũng đẹp, còn đẹp hơn so với người khác.”
Cô cũng không biết trả lời anh như thế nào, ôm cổ anh, thẹn thùng đến không dám nói lời nào.
Camera đã bị Lục Thừa Phong lấy đi, anh chọn lựa mà xem, ngẫu nhiên có khi cười hai tiếng, cùng cô nói cụ thể là tiết mục biểu diễn nào.
Lục Thừa Phong năm đó ở trường học rất nổi danh, lúc anh học cao trung có việc thường xuyên bay tới Vancouver, phải học lại một năm, bởi vậy học thêm một năm lớp 11, quen biết nhiều người, người ngưỡng mộ anh càng nhiều.
Một mực xem trọng thành tích, kỳ thật phương diện yêu sớm này không nghiêm, cô còn nhớ rõ anh ở trường học khi lễ Giáng Sinh đến, rất nhiều nữ sinh viết thư cho anh.
Cô không có viết loại thiệp chúc mừng này, cô nhát gan, có đôi khi trò chuyện với anh hơn hai câu thì giọng nói đều sẽ thấp đi, tay cũng không biết nên đặt ở nơi nào.
Cô thích anh cũng là thích thầm, chưa từng quang minh chính đại.
Cho nên có thể là nhân quả tuần hoàn.
Bọn họ kết hôn, cũng chỉ là vụng trộm mà thôi.
Anh không biết nhìn thấy cái gì mà cười, lồng ngực phập phồng.
Vân Vãn ngẩng mặt từ bả vai anh lên: “Cười cái gì.”
Cô chụp rất buồn cười sao?
Lục Thừa Phong như là bất đắc dĩ lắc đầu, ngữ điệu mang theo trêu chọc: “Thì ra Lục phu nhân lúc ấy đã quen biết anh rồi.”
tầm mắt Anh như có như không liếc lại đây, cười như không cười.
Vân Vãn ngẩn ra, nhanh cúi đầu lấy camera xem.
Anh không chịu đưa, lòng bàn tay nắm chặt thật sự, Vân Vãn chỉ có thể xem trên tay anh, đầu cúi thấp vào trong lòng ngực anh, dính sát vào ngực.
Trên ảnh chụp, có anh, rất nhiều bức.
Rất nhiều rất nhiều bức.
Nhưng mà có lẽ là chính cô chột dạ, cô khi đó cũng đã thích anh, trút nhiều ít tâm tư, chỉ có trong lòng cô rõ ràng.
Cho dù là chụp cùng mọi người hỗn tạp, nhưng cũng là hoàn toàn là không giống.
Vân Vãn một lần nữa lại xem ảnh chụp ngày đó, chỉ cảm thấy hốc mắt rưng rưng, hô hấp dồn dập, may mắn trong xe tối tăm, Anh nhìn không ra.
“Có thể là trước đó là tiết mục nghệ thuật, Không cẩn thận chụp dính vào.”
Anh nhìn cô, bỗng nhiên nói: “Không phải không cẩn thận.”
Toàn bộ thân thể cô cứng đờ, Vân Vãn cũng không biết có phải anh phát hiện ra cái gì hay không, ngưng hô hấp không dám nói chuyện.
Anh kết hôn ba năm đều không biết cô yêu anh, nếu bây giờ biết được liệu có cười nhạo cô hay không?
Đêm tân hôn, cô đã từng nghĩ tới, nếu là về sau có cơ hội, thí dụ sau này anh cũng chậm rãi trở nên dịu dàng hơn, lại tìm một cơ hội nói cho anh biết.
Chỉ là sau đó chỉ là cô tưởng, Anh không cho cô cơ hội này.
Anh không hé răng, lông mi bất an mà rung động, nhẹ nhàng đảo qua áo cổ áo sơ mi của mình.
Nhưng Lục Thừa Phong hẳn là không phát hiện, anh cúi đầu xem màn hình camera, dịu dàng cười nói: “không phải mỗi lớp đều chụp sao, Lục phu nhân có phải thu thập bằng chứng hay không vậy?”
Không phải miệng lưỡi cười nhạo, phỏng chừng là anh thật sự cảm thấy có ý.
Vân Vãn thở phào một hơi, trong lòng nhẹ xuống, trong khoảng thời gian ngắn, không biết là may mắn hay là mất mát nhiều chút.
Cô hỏi một đằng trả lời một nẻo, nhìn chằm chằm ảnh chụp: “Anh hát, còn rất dễ nghe.”
Cô nhớ rõ tiết mục nghệ thuật mùa đông năm ấy, anh xướng một bài hát, là《 hoàng hôn 》. Tháng 12 mùa đông đêm rơi tuyết, anh cũng là mặc áo sơ mi, ngồi ở trên sân khấu.
Tiếng nói khàn khàn: “Vẫn như cũ nhớ rõ từng lời bài hát trong miệng anh rất cảm động.”
Chỗ ngồi sắp xếp dựa theo lớp, cô ngồi ở trung tâm lễ đường, yên lặng nhìn anh, trong tối tăm không có cảm nhận được tình yêu khiến người ta đau khổ, chỉ là bỗng nhiên ướt hốc mắt.
Lục Thừa Phong nhàn nhạt cười: “Ừm, rất nhiều người nói vậy.”
Cho nên có cô hay không thật đều giống nhau.
Cô rũ đôi mắt xuống.
Anh xem ảnh chụp vẫn là xem đến nghiêm túc, từ trước đến sau, hít vào một hơi, có chút ý không rõ nói: “Kỳ thật lúc cao trung mới là tốt nhất, lúc ấy, cảm giác cái gì phiền não đều không có.”
Anh rất ít lộ ra loại biểu cảm này, như là hoài niệm, lại có chút buồn bã mất mát.
Anh ngày thường lạnh băng, không giống chút nào.
Vân Vãn theo bản năng liền muốn dựa gần anh một chút, lại gần một chút.
Cô ngồi qua, Lục Thừa Phong ôm cô, phòng ngừa cô ngã xuống: “Anh còn nhớ rõ lúc ấy Trần gia nguyệt cùng lớp với anh, cô ấy kỳ quái, hay mượn bài thi anh, có lần còn làm mất bài của anh, anh cảm thấy cô ấy chính là cố ý.”
Anh siết cằm cô: “Em có phải lúc ấy đã quen anh hay không? Em có phải nói dối anh hay không.”
Vân Vãn nhanh lắc đầu: “Cô ấy không có.”
Chuyện này thật không thể trách Trần Thiền Y, kỳ thật lúc ấy không phải cô ấy muốn mượn bài thi, là Vân Vãn.
Huống hồ nói là mượn đồ vật, mỗi lần đi qua đó, chủ yếu là để nhìn anh.
Anh chưa bao giờ biết.
Trần Thiền Y học khoa học tự nhiên hơi kém một chút, có đôi khi bài thi khó, cô ấy nói phương pháp của mình không tốt, liền sẽ lấy bài mẫu của Lục Thừa Phong ra xem.
Có lúc Vân Vãn cùng cô ấy nói: “Đàn chị, làm sao bây giờ, em không cẩn thận đánh mất bài thi của đàn anh rồi, quan trọng không?”
Trần Thiền Y cũng chưa tỉnh táo: “Không quan trọng, cậu ấy lấy bài thi kia có tác dụng sao? Cũng không xem. Không sao đâu, không sao.”
Nhưng vẫn là hỏi Lục Thừa Phong.
Tính tình Trần Thiền Y khá tốt, cũng chưa lôi Vân Vãn ra, liền nói là chính mình làm mất.
Kết quả Lục Thừa Phong căn bản là không nhớ rõ có bài thi đó.
Hiện tại lôi chuyện cũ ra, cũng là mang theo hồi ức quay về.
Vân Vãn không dám nhìn anh.
Sự thật là cô nói dối.
Nói là đánh mất, kỳ thật là chính mình giấu bài thi đi, đến bây giờ đều giữ lại ở trong hộp gỗ nhỏ.
Ai cũng không nhìn thấy.
Vân Vãn nhìn mặt anh, anh cơ hồ chưa bao giờ biết, lúc trước chủ động đưa ra ý định muốn cùng anh kết hôn, giải quyết lửa sém cháy lông mày anh, cô đã phải gom đủ bao nhiêu dũng khí.
Anh cũng không biết, từ lúc bắt đầu, cô muốn thử, đều là cố tình mang theo mục đích tiếp cận anh, cô muốn có giấc mộng đẹp, muốn xem anh có thể sống chung hay không, có yêu mình không.
Anh cái gì cũng không biết.
Vân Vãn che đôi mắt anh lại, bỗng nhiên chính mình cũng nhắm mắt lại, mềm mại đặt môi lên, l**m khóe môi ấm áp của anh. Anh không hoài nghi, chỉ cho rằng cô làm nũng, ngoài miệng đang cười, cản lại thủ đoạn của cô: “Làm gì đó.”
Cô không hé răng, lắc đầu.
Cô ngồi ở trên người anh, thử học bộ dáng của anh, chậm rãi l**m. Cơ hồ buột miệng thốt ra hỏi: “Cuối cùng thì anh có thích em hay không?”
Tại sao mỗi lần làm cô có cảm giác được tới gần, sau đó lại rời đi.
Chính là không nhận được đáp án, Lục Thừa Phong nâng lưng cô lên, hơi ngửa đầu một lần nữa lấy lại quyền chủ động. Cô bị hôn đến thở không nổi, giống như là muốn chết chìm, nụ hôn kia càng ngày càng đi xuống, cô bất lực đá đạp lung tung hai giây, vừa định nhỏ giọng khóc.
Cửa kính bị gõ hai tiếng: “Lục tổng.”