Vân Vãn đổ đầy bình tưới rồi tưới nước cho chậu lan quân tử, sau đó cô lại chậm rãi đi một vòng quanh phòng khách, tưới hết những chậu hoa còn lại. Góc phòng khách có một cây cảnh nhỏ, gần đây bắt đầu rụng lá, Vân Vãn đã để ý từ hai tuần trước, sau đó lên mạng tìm cách chăm sóc nhưng vẫn không có tác dụng, lá cứ rụng theo quy luật, như thể không gì có thể cứu vãn được nó.
Cô bắt đầu lo lắng, nếu cứ rụng lá tiếp thế này thì thêm hai tuần nữa, có khi nó sẽ trơ trụi cả cành. Cô nhớ ở nhà Trần Thiền Y cũng có trồng loại cây này, nên cô định hôm nào đó sẽ nhắn tin hỏi xem rốt cuộc nên trồng và chăm sóc nó như thế nào mới đúng cách.
Rèm trong phòng ngủ đã kéo kín, không gian tối om, Vân Vãn bật đèn tường lên rồi lấy quần áo chuẩn bị đi tắm. Nhưng vừa bước ra từ phòng tắm, hình ảnh thái độ của Lục Thừa Phong khi nãy lại hiện lên trong đầu cô.
Cô do dự giây lát rồi cuối cùng vẫn quyết định sang phòng nhỏ ngủ, có lẽ anh cũng chẳng muốn ngủ cùng cô.
Đứng trong căn nhà quen thuộc, cô đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi xoay người vặn ánh sáng đèn tường xuống mức dịu nhất, sau đó cô lặng lẽ bước ra ngoài.
Phòng nhỏ nằm ở cuối hành lang tầng hai, diện tích không lớn, ban đầu vốn chỉ dùng làm phòng chứa đồ nhưng Vân Vãn lại rất thích nơi này, cô thấy căn phòng này tuy nhỏ nhưng lại mang đến cảm giác an yên.
Thật ra cô không thích phòng ngủ chính, nơi cô và Lục Thừa Phong ở vì nó quá lớn, quá trống trải, anh thường xuyên không về nhà, cô ngủ một mình trong căn phòng rộng lớn ấy, giữa đêm tỉnh dậy không tránh khỏi cảm giác hoang mang và lạc lõng.
Bởi anh chẳng quan tâm gì đến việc trong nhà nên cô tự dọn dẹp lại căn phòng nhỏ này, đặt một chiếc giường đơn ở đây, trải nệm và gối chăn cẩn thận.
Những đêm anh không về, cô sợ hãi thì lại sang đây ngủ.
Vân Vãn tắt đèn rồi chìm vào giấc ngủ, gần 12 giờ đêm, Loan Sâm gửi tin nhắn cho cô, là một bảng lịch trình, nói chính xác hơn đó là lịch công tác trong tháng.
Loan Sâm: “Tháng này tôi đều ở đây, lịch trình đã sắp sẵn, cô xem có ngày nào rảnh thì chọn đi, tôi sẽ nhắc thư ký ghi lại.”
Vân Vãn chưa từng quen với việc được xem lịch trình của người khác, cô bất giác nghĩ tới Lục Thừa Phong, lịch trình của anh, ngoài bản thân anh và trợ lý thân cận ra thì không ai khác được biết.
Cô ngập ngừng giây lát rồi cẩn thận nhắn lại.
Vân Vãn: “Như vậy… có ổn không? Lịch làm việc của anh lại tiết lộ cho tôi, có phiền phức gì không?”
Vài giây sau, bên kia gửi tới một đoạn ghi âm.
Cô mở ra.
Giọng nam mang theo ý cười mơ hồ vang lên: “Có gì đâu, xem thì cứ xem thôi.”
Một câu rất đỗi bình thường nhưng lại khiến trái tim đang treo lơ lửng của cô chậm rãi hạ xuống. Cô đặt điện thoại về chế độ im lặng rồi nhét dưới gối, cô uống thuốc xong rồi nhắm mắt đi ngủ.
Nửa đêm chập chờn, bỗng dưng cô cảm thấy hình như giường bị lõm xuống một bên, cô không để tâm mà cứ trở mình rồi tiếp tục ôm chăn ngủ, chỉ là xung quanh bỗng có một cảm giác kỳ lạ, mơ hồ không rõ.
Cô mở mắt, trong bóng tối có một bóng người đang ngồi ở mép giường, một nửa khuôn mặt ẩn trong bóng, ngũ quan mờ nhạt khó nhìn rõ.
Cô sững người nhưng không nói gì, anh kéo chăn rồi xoay người nằm xuống.
Chiếc giường này không lớn, chỉ rộng chừng một mét hai, được đặt sát tường, bố cục khá giống căn phòng cô từng ở dưới quê, đôi khi ngủ ở đây, thậm chí cô còn có cảm giác như đang trở về nhà.
Nhưng loại giường nhỏ này chỉ đủ một người nằm thoải mái, anh nằm xuống, hai người nằm đối diện nhau, không tránh khỏi chạm sát vào nhau.
Vân Vãn không nói một lời, cô chỉ khẽ cắn môi rồi rón rén dịch người lùi ra sau, cô muốn nhường chỗ cho anh. Nhưng cô vừa mới cử động, còn chưa kịp lùi hẳn thì anh đã nhìn cô rồi thấp giọng nói: “Vẫn còn giận à?”
Cô khựng lại rồi khẽ đáp: “Không có…”
Lục Thừa Phong không nói thêm gì, anh im lặng nhìn cô chốc lát rồi nghiêng người kéo cô vào lòng. Lồng ngực của anh ấm áp áp sát vào khuôn mặt lạnh buốt của cô, bỗng nhiên cô cảm thấy gương mặt mình cũng dần ấm lên. Sau đó là tay chân, cuối cùng cả cơ thể như cũng được sưởi ấm theo.
Vân Vãn hơi ngẩn người, cô không hiểu rốt cuộc anh đang muốn gì, mới lúc nãy còn tranh cãi, sao đột nhiên anh lại thay đổi như thế rồi? Anh là người có cảm xúc thất thường, cô đã cố gắng tập quen suốt ba năm nhưng vẫn không thể thích nghi nổi.
Cô nằm sát bên anh, mở hai mắt lo lắng nhìn anh. Trong bóng tối, cô nhìn anh thật lâu rồi bất ngờ anh cúi đầu, đặt một nụ hôn thật khẽ lên giữa hai hàng lông mày của cô.
Toàn thân cô cứng đờ nhưng Lục Thừa Phong vẫn không dịch chuyển. Nụ hôn ấy nhẹ nhàng và dịu dàng đến kỳ lạ, từ giữa trán cô, anh chậm rãi trượt xuống, cuối cùng dừng lại nơi khóe môi của cô.
Cô không thể diễn tả được cảm giác khi ấy, nụ hôn của anh cũng như chính con người anh, trầm lặng, sâu kín, đôi mắt đen như ẩn giấu vô vàn câu chuyện, mang theo một nỗi phức tạp khó lòng lý giải được.
Không còn là cuộc tranh cãi lạnh lẽo giữa hai người ở trước cửa giữa đêm gió lùa nữa, cũng không phải sự thờ ơ băng giá từng khiến cõi lòng cô run rẩy. Nụ hôn của anh dịu dàng đến mức khiến cô sinh ra ảo giác, cô cứ ngỡ trong sự chạm khẽ ấy có ẩn chứa một thứ gì đó nóng bỏng, giống như cảm xúc bị đè nén quá lâu đang trỗi dậy.
Vân Vãn khẽ mím môi, cô không biết nên nói gì, tay cô nắm lấy cổ áo của anh, ánh mắt luống cuống nhìn anh, trong giây phút này cô không biết nên đặt bản thân mình ở đâu.
Lục Thừa Phong nhìn cô rất lâu, giọng anh nhẹ như gió thoảng: “Vân Vãn.”
Hàng mi cô khẽ run lên, cô khẽ khàng “ừm” một tiếng đáp lại anh.
Đột nhiên Lục Thừa Phong lên tiếng, giọng khàn đặc như vừa phải kìm nén rất lâu: “Anh muốn đưa em về Nhuận Châu.”
Cô thoáng sững người, nhỏ giọng hỏi: “Tại sao?”
Anh không trả lời ngay, anh chỉ khẽ ngẩng đầu lên, chậm rãi vuốt lọn tóc bên trán cô ra sau tai, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô như đang suy nghĩ điều gì đó thật sâu xa: “Anh sẽ bảo người dọn dẹp lại căn nhà bên đó một chút, đến lúc đó, chúng ta dọn sang đó ở, chỉ ở một thời gian thôi.”
Vân Vãn cụp mắt xuống, cô rơi vào trầm tư. Dù cô không biết rõ những chuyện trong nhà họ Lục, nhưng ít nhiều cũng đoán ra được phần nào.
Năm trước, Lục Ích Niên từng đến tận nơi phá tan hệ thống an ninh mà anh đã kỳ công sắp xếp chỉ để thể hiện sự khinh thường của ông ta dành cho họ, khi đó Lục Thừa Phong giận đến mức nghẹn lại không nói được lời nào.
Tuy nhiên anh vẫn phải kìm nén tính khí của mình, vẫn quay về nhà cũ tham dự tiệc gia tộc. Chắc là anh không thấy thoải mái khi ở lại nhà họ Lục, mà anh cũng chẳng còn muốn ở lại Thượng Hải.
Vốn dĩ cô là người không thích làm khó người khác, nhất là trong những chuyện thế này. Vân Vãn khẽ gật đầu, giọng nhẹ như tiếng lá rơi: “Được.”
Anh cúi người nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, anh không nhắc lại chuyện vừa rồi, cũng không đụng chạm đến cuộc tranh cãi lúc nãy.
Vốn dĩ cô là người mềm mỏng, lại luôn là người biết nhún nhường, cho nên đương nhiên cô cũng sẽ không khơi lại chuyện cũ.
…
Từ trước đến nay Lục Thừa Phong luôn là người đã nói là làm, đã nói sẽ về Nhuận Châu thì rất nhanh sau đó đã sắp xếp xong toàn bộ hành trình.
Trước khi đi, anh nói muốn xử lý vài việc ở công ty nên sáng sớm đã quay về Hoa Việt.
Vân Vãn ở lại nhà thu dọn đồ đạc.
Trước lúc ra cửa, anh còn đưa tay v**t v* má cô rồi dặn dò: “Chờ anh về.”
Vân Vãn nhẹ nhàng đáp: “Ừm.”
Mấy hôm nay thời tiết dịu lại, mưa bắt đầu rơi lác đác, cô đưa cho anh chiếc ô màu bạc, anh che ô bước lên xe, chiếc Bentley màu bạc lặng lẽ khuất dần trong làn mưa mịt mùng.
Vân Vãn quay về phòng ngủ rồi bắt đầu sắp xếp hành lý đơn giản, những việc nhỏ thế này cô vốn không thích phiền người khác, luôn tự tay làm lấy.
Lục Thừa Phong cũng chẳng thích ai động vào đồ dùng cá nhân của mình, mỗi lần anh đi công tác, hành lý đều do cô sắp xếp.
Đang vào hè, quần áo đều khá mỏng, Vân Vãn gấp gọn quần áo của cả hai rồi xếp vào cùng một vali.
Trong lúc nghỉ tay, cô chợt nhớ ra nên đã gửi tin nhắn cho Loan Sâm, hỏi anh ta chiều nay có tiện sắp xếp một buổi phỏng vấn gấp hay không.
Loan Sâm nhắn lại: “Có chuyện gì sao?”
Vân Vãn giải thích: “Dạo này tôi sắp về quê một thời gian, muốn tranh thủ phỏng vấn trước.”
Tin nhắn bên kia ngưng lại vài giây, sau đó anh ta trả lời: “Được.”
Anh ta gửi định vị cho cô: “Chiều nay tôi có việc ở gần đó, cô cứ đến chỗ này tìm tôi.”
Địa điểm là một quán trà khá kín đáo, phong cách mang đậm hơi thở Giang Nam, khá giống với những hội sở tư nhân mà cô từng đến. Khi Vân Vãn đến nơi, quầy lễ tân yêu cầu cô cung cấp lịch hẹn và danh thiếp.
Cô mỉm cười: “Một người bạn hẹn tôi đến đây, tôi có thể gọi anh ấy xác nhận cho tôi được không?”
Lễ tân dịu dàng đáp: “Được ạ, chỉ cần cô báo số phòng, tôi sẽ liên lạc giúp cô.”
Vân Vãn nhắn tin cho Loan Sâm. Nhưng trước khi anh ta kịp trả lời, giám đốc hội sở đã đích thân đi tới, vừa trông thấy cô thì ông ta lập tức sải bước đến gần rồi cung kính hỏi: “Cô là… Vân tiểu thư đúng không?”
Vân Vãn ngẩn người: “Vâng, là tôi.”
Giám đốc lập tức cúi người rồi liên tục gật đầu: “Xin lỗi cô, thật sự xin lỗi, cô lễ tân này mới đến nên không biết, Loan tiên sinh đã căn dặn từ trước, chỉ cần cô đến thì chúng tôi sẽ lập tức đưa cô lên.”
Cách ông ta cư xử hết mực khách khí.
Vân Vãn nhẹ nhàng đáp: “Không sao đâu, cảm ơn anh đã giúp đỡ.”
“Vâng, không có gì ạ.”
Loan Sâm đang chờ cô trong phòng trà. Cô bước vào, giám đốc lập tức khép cánh cửa sau lưng họ lại, giữ gìn sự riêng tư tuyệt đối cho khách.
Loan Sâm vẫn lịch thiệp và điềm tĩnh như mọi khi, Vân Vãn chào anh ta rồi chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, cô khẽ cười: “Có vẻ anh rất thích những nơi như thế này.”
“Tôi thích những nơi thế nào?”
“Cổ kính, thanh nhã.” Cô nói rồi khẽ dừng lại.
Loan Sâm khẽ cúi đầu mỉm cười: “Cũng tạm.”
Anh ta liếc đồng hồ: “Chỉ tiếc hôm nay tôi không ở lại lâu được, nửa tiếng nữa tôi còn có một cuộc họp, xin lỗi cô nhé, tôi đã thanh toán rồi, sau khi phỏng vấn xong thì cô cứ nghỉ ngơi một chút rồi hãy về.”
Anh ta ngừng lại vài giây, ánh mắt ánh lên tia cười: “Hoặc là… cô đi cùng tôi đi? Tôi có thể bảo tài xế điều một xe khác đưa cô về.”
Vân Vãn lập tức xua tay: “Không cần đâu, phiền anh quá, tôi gọi xe về được rồi.”
Anh ta không nói gì thêm mà chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt của anh ta sâu thẳm, chốc lát sau thì anh ta khẽ gật đầu: “Được, vậy trên đường nhớ cẩn thận, khi về tới nhà thì báo cho tôi một tiếng.”
Thái độ ấy của anh ta không gần không xa, luôn giữ khoảng cách vừa đủ. Vân Vãn thoáng cảm thấy có điều gì đó khác thường, nhưng nghĩ lại thì mọi thứ đều có vẻ rất bình thường, dù sao thì nếu là cô gặp lại bạn cũ thì cô cũng sẽ chăm sóc người ta như vậy.
Cô gật đầu: “Được.”
Sau đó cô lấy tập tài liệu đã chuẩn bị từ trước ra rồi bắt đầu ghi âm bằng điện thoại.
Không thể phủ nhận, Loan Sâm là một đối tượng phỏng vấn rất tốt, tính cách của anh ta hòa nhã, không tỏ vẻ kiêu kỳ, cực kỳ dễ làm việc cùng. Cách nói chuyện của anh ta chậm rãi mà lưu loát, từng câu từng chữ đều có điểm dừng, có nhấn nhá khiến người nghe cảm thấy rất dễ chịu.
Năm ngoái khi phỏng vấn Lục Thừa Phong, dù địa điểm là nhà riêng, là một nơi vô cùng quen thuộc nhưng mọi thứ lại chẳng dễ dàng gì bởi vì Lục Thừa Phong luôn giữ sự lạnh lùng xa cách. Buổi phỏng vấn hôm đó thật sự không phải là một chuyện đơn giản.
Những buổi phỏng vấn với doanh nhân thường na ná như nhau, câu hỏi thì nghìn bài như một, mà nếu hỏi sâu hơn thì họ cũng chẳng nói nhiều.
Khi mọi câu hỏi phỏng vấn gần như hoàn tất, Vân Vãn đứng dậy cảm ơn: “Cảm ơn anh đã bớt thời gian cho tôi, tôi xin lỗi vì phải làm phiền anh sắp xếp thời gian gấp thế này.”
Loan Sâm mỉm cười: “Giúp được cô là tốt rồi.”
Anh ta còn có việc phải đi nên không nói nhiều, chỉ khoác áo khoác rồi rời khỏi phòng trà.
Cửa sổ hé mở một nửa, gió khẽ luồn vào mang theo làn khí mát mẻ, Loan Sâm quay đầu nhìn ra cửa sổ, nhẹ giọng căn dặn: “Cô về cẩn thận.”
Giám đốc đã đứng đợi ngoài cửa, Vân Vãn nghe thấy anh ta khẽ nghiêng đầu nói với ông ta: “Tìm ai đó tiễn cô ấy về.”
Giám đốc lập tức cúi đầu: “Vâng, tôi hiểu rồi.”
Cô còn chưa kịp từ chối thì Loan Sâm đã khoác áo lên, dáng người cao gầy khuất dần sau chỗ ngoặt cầu thang được chạm khắc tinh xảo.
Anh ta đi rồi, Vân Vãn cũng không tiện ở lại lâu, cô cất gọn đồ vào túi rồi chuẩn bị rời đi, giám đốc làm theo lời căn dặn của Loan Sâm, ông ta bước đến tỏ ý muốn tiễn cô xuống lầu.
Vân Vãn nhẹ nhàng từ chối: “Anh cứ bận việc của mình đi, tôi xuống lầu gọi xe là được rồi.”
Nhưng giám đốc vẫn lễ phép đáp: “Vân tiểu thư, thật sự không sao đâu, chủ tịch Loan đã căn dặn, chúng tôi không dám làm khác.”
Cô cảm thấy hơi bất đắc dĩ, Vân Vãn không giỏi xử lý những tình huống thế này, cô sợ nếu cứ dây dưa ở cửa thang máy thì sẽ bị người khác nhìn thấy, như thế sẽ trông không hay, lúc cô đang nghĩ có nên phá lệ một lần rồi thuận theo ý anh ta hay không thì…
Phía sau vang lên tiếng bước chân rất khẽ, cô vội tránh sang một bên, định nhường đường để người ta đi xuống trước.
Nhưng một trong số những người đó dừng lại trước mặt cô.
“Tiểu Vãn?”
Vân Vãn ngẩng đầu lê thì đột nhiên ngẩn người, khi nhìn rõ khuôn mặt trước mắt, cả người cô như cứng đờ. Đó là người phụ nữ đi cùng Lục Ích Niên hôm ông ta đến nhà, khi đó Lục Thừa Phong không có ở nhà, Vân Vãn còn hỏi dì Cù đôi ba câu mới biết bà ta tên là Viên Tư.
Còn lại thì cô không biết gì thêm.
Viên Tư là người phụ nữ ôn hòa, khuôn mặt dịu dàng toát lên vẻ điềm tĩnh, không giống như những hình ảnh của các bà mẹ kế thường thấy trong ấn tượng của cô, không có vẻ sắc sảo, lông mày nhướng cao hay ánh mắt lộ rõ sự sắc lạnh. Ngược lại, Viên Tư như làn nước chảy lặng lẽ, nhẹ nhàng mà yên tĩnh, khiến người ta khó lòng sinh ra đề phòng.
Phía sau bà ta là vài người phụ nữ khác, chắc là họ cùng nhau đi uống trà.
Vân Vãn không biết nên xưng hô thế nào nên đành khẽ cong môi: “Chào dì.”
Cô tránh đi cách gọi phu nhân như hôm trước, dù sao thì từ lần Lục Ích Niên đến nhà lần đầu, đến bây giờ ông ta cũng chưa tái hôn.
Bà ta không tỏ vẻ khó chịu mà vẫn giữ nụ cười dịu dàng, dáng vẻ hiền hòa, ngày hôm đó bà ta mặc chiếc váy dài màu vàng nhạt, bước đi nhẹ nhàng, làn váy bay theo từng bước chân.
“Là một người khéo léo đấy.” Viên Tư cười: “Cô đi cùng bạn bè à?”
Vân Vãn gật đầu xác nhận.
Viên Tư lại khẽ gật đầu, bà ta lại tiến thêm một bước: “Vậy tại sao không thử uống một ly trà?”
Bà ta vừa nói xong, những người phụ nữ phía sau cũng khéo léo chào tạm biệt và rời đi.
Có lẽ giám đốc đã nhận ra mối quan hệ của Vân Vãn và bà ta nên cũng chỉ chào hỏi một câu rồi lùi ra.
Lúc này, trong khu hành lang cổ kính chỉ còn lại hai người họ.
Vân Vãn đặt tay lên lan can, trong lòng hơi lo lắng, thật sự Viên Tư là một người rất hiền lành, không hề tỏ ra kiêu ngạo, nhưng vì mối quan hệ giữa cô và Lục Thừa Phong nên cô không thể tiếp xúc quá nhiều với Viên Tư, nếu không chắc chắn anh sẽ không vui.
Vân Vãn chuẩn bị nói lời tạm biệt: “Trong nhà còn có chút việc, tôi không tiện ở lại lâu, nếu dì không có việc gì khác thì tôi xin phép đi trước.”
Nhưng Viên Tư lại mỉm cười: “Thật sự không thể sao? Một ly trà thôi mà, có tốn bao nhiêu thời gian chứ?”
Bà ấy vẫn tiếp tục mời khiến Vân Vãn hơi lúng túng. Cô nghĩ đi nghĩ lại, chỉ là uống một ly trà thôi mà, không nhắc đến chuyện của Lục Thừa Phong thì có lẽ cũng không sao.
Vân Vãn nhìn Viên Tư rồi khẽ gật đầu: “Được.”
Viên Tư cười nhẹ, bà ta nghiêng đầu khẽ nói với nhân viên phục vụ: “Giúp tôi dọn dẹp gian trà thất vừa rồi, tôi và cô gái này sẽ uống một ly trà.”
“Vâng.”
Viên Tư tươi cười rồi đi phía trước dẫn đường: “Đi thôi.”
Vân Vãn hơi chần chừ nhưng rồi vẫn bước theo sau.
Rất nhanh trà đã được mang lên, màu hổ phách của nước trà tỏa ra một mùi hương dễ chịu. Viên Tư giới thiệu: “Đây là Kim Tuấn Mi, lần trước nghe cô nói là Thừa Phong thích uống, tôi nghĩ chắc là cô cũng muốn thử một lần.”
Thật ra Vân Vãn cũng không quá hứng thú với các loại trà này, cô không phải là người yêu thích trà, chỉ là Lục Thừa Phong thích nên cô chỉ nhớ là anh thích thôi, huống hồ gì cô còn đang mang thai.
Vân Vãn vô thức đặt tay lên bụng, lo lắng không biết uống trà có ảnh hưởng gì đến thai nhi hay không, nhưng cô lại ngại không muốn nói thẳng với Viên Tư. Cô định nhấp một ngụm cho qua chuyện.
Viên Tư nhìn cô rồi mỉm cười nhẹ nhàng: “Suýt nữa tôi quên mất, cô đang mang thai mà, không thể uống trà đâu.”
Vân Vãn bất ngờ, tim cô đập rất mạnh, cô không thể hiểu nổi sao bà ta lại biết chuyện này.
Không thể nào là Lục Thừa Phong nói ra, dì Cù cũng từng nói là không ai được phép nhắc đến chuyện này, huống hồ với tính cách của Lục Thừa Phong, anh luôn giữ mọi thứ rất kín đáo, anh ghét nhất việc người khác xâm phạm chuyện riêng tư của mình, chắc chắn anh sẽ không để chuyện này lộ ra ngoài.
Vậy còn ai nữa chứ?
Loan Sâm càng không thể nào, anh ta và Viên Tư cũng không có quen biết.
Trần Thiền Y lại càng không thể, Vân Vãn rất tin tưởng cô ấy.
Mặt cô tái nhợt, trong đầu bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Cô không chỉ lo lắng về việc ai đã lộ chuyện này ra ngoài mà điều quan trọng là cô nhớ rất rõ lời Lục Thừa Phong dặn dò cô, chuyện mang thai, tạm thời không nên để lộ ra ngoài.
Dù cô không biết lý do cụ thể nhưng cô tin rằng anh có lý do của anh, anh làm gì cũng rất quyết đoán.
Vân Vãn đang chìm trong suy nghĩ. Viên Tư chỉ cười nhẹ, lắc lắc tách trà trong tay: “Cô không cần phải đoán ai đã nói cho tôi biết đâu, chẳng có ai nói đâu.”
Bà ta nhìn Vân Vãn rồi nói: “Chuyện chén thuốc hôm đó, lừa được Ích Niên nhưng không lừa được tôi đâu, tôi có nghiên cứu về loại thuốc đó, cô đang mang thai, đó là loại thuốc bồi bổ cơ thể có đúng không?”
Vân Vãn im lặng, cô chỉ khẽ mím môi mà không nói gì.
Bà ta mỉm cười dịu dàng: “Sao vậy, cậu ấy không cho phép cô nói ra sao?”
Vân Vãn ngẩng lên nhìn bà ta. Đột nhiên Viên Tư dời tầm mắt đi: “Cũng đúng thôi.”
Bà ta cúi đầu suy nghĩ một lát rồi khẽ liếc nhìn tách trà, sau đó lại ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy chân thành: “Cô yên tâm, tôi sẽ không nói với lão gia đâu, cũng sẽ không làm phiền Thừa Phong nữa đâu.”
Trong lòng Vân Vãn bất chợt co rút lại, cô có cảm giác có chuyện gì đó không đúng. Cô khẽ nhíu mày: “Dì có ý gì?”
Viên Tư chỉ cười nhưng không trả lời thẳng vào câu hỏi, mà bà ta chỉ mơ hồ nói: “Cô sinh con ra, chắc chắn ông ấy sẽ không bạc đãi cô, nhưng chắc chắn cô sẽ vất vả lắm.”
“Gần đây Thừa Phong cũng rất mệt mỏi, nếu sau này cậu ấy ở bên cô…” Nói đến đây thì bà ta tạm dừng lại rồi cười nhẹ: “Chắc hẳn là không đâu, cô đừng lo lắng, chỉ cần dưỡng sức khỏe thật tốt thôi là được.”
Bà ta cúi đầu lấy một chiếc ví trong túi xách ra, bà ta mở ví ra, trong ví là hai lọ trà nhỏ.
Viên Tư đặt chúng lên bàn: “Đây là Ngọc Quan Âm và Tiểu Chính Sơn, Thừa Phong rất thích uống, cô giúp tôi mang về cho cậu ấy, tôi không tiện đến nhà, cậu ấy có chút hiểu lầm về tôi nên tôi đến không thích hợp lắm.”
Vân Vãn không nói gì. Viên Tư lại lấy thêm một món đồ từ trong túi ra, bà ta mở lòng bàn tay ra, đó là một chiếc cúc tay áo bạc sáng lóa, ánh sáng mờ ảo lấp lánh: “Đây là món đồ mà Thừa Phong đã để lại trong buổi tiệc gia đình lần trước, cô thay tôi mang về cho cậu ấy nhé.”
Bà ta đặt chiếc cúc lên mặt bàn. Chiếc cúc tay áo lấp lánh ánh bạc trong không gian mờ tối, nó nằm yên lặng trên mặt bàn.
…
Khi về đến nhà, Vân Vãn cảm thấy hơi khó chịu, trên đường đi, cô vẫn không ngừng nhíu mày suy nghĩ, thật ra cô không hiểu Viên Tư muốn làm gì.
Tuy Viên Tư rất hòa nhã nhưng lại mang đến cho cô cảm giác xa lạ, không đơn giản như vẻ ngoài của bà ta.
Lục Thừa Phong đã về, anh đang ở trong phòng ngủ, thấy cô bước vào thì anh hỏi: “Em đi đâu thế?”
Sau lần tranh cãi trước đó, Vân Vãn không dám nhắc lại chuyện tạp chí hay các mối quan hệ xã giao, cô liếc nhìn anh một cái rồi nói: “Em đi gặp bạn thôi.”
Vốn dĩ Lục Thừa Phong không quan tâm đến những giao tiếp xã hội của cô, cũng như trước đây, anh chẳng bao giờ để ý đến mối quan hệ của cô với phu nhân nhà họ Giang, cho nên anh cũng không nghi ngờ gì cả.
Tuy nhiên Viên Tư đã nhờ cô mang đồ về, Vân Vãn suy nghĩ rồi chủ động lên tiếng: “Hôm nay ra ngoài em có gặp một người phụ nữ, là người hôm trước đứng bên cạnh ba anh đấy.”
Lục Thừa Phong đang xem điện thoại, anh thoáng ngẩng đầu lên, vẻ mặt hơi lạnh lùng: “Bà ta tìm em làm gì?”
Vân Vãn vội vã ngồi xuống mép giường, cố gắng trấn an anh: “Em không nói gì với bà ta cả, chỉ là bà ta nhờ em mang vài thứ về cho anh, nên em chỉ mang về thôi.”
Có lẽ Lục Thừa Phong đã tức giận, nhưng cuối cùng anh vẫn nhịn xuống, không nổi giận nữa.
Anh khẽ nhắm mắt, siết chặt cô trong vòng tay rồi ôm cô vào lòng: “Sau này đừng nhận đồ của bà ta nữa.”
“Vâng.” Vân Vãn nhẹ giọng đáp: “Lúc đó chỉ có hai người chúng em thôi, em cũng không tiện từ chối.”
Cô ngồi trong lòng anh, nhẹ nhàng lấy chiếc cúc tay áo ra rồi cẩn thận nhìn anh: “Bà ta nói lần trước anh về nhà rồi đánh mất chiếc cúc tay áo trong nhà, bảo em mang về cho anh.”
Không biết tại sao những lời này lại làm anh khó chịu, Lục Thừa Phong im lặng chốc lát, nhìn chằm chằm vào chiếc cúc tay áo đó vài giây, sau đó anh giơ tay ném chiếc cúc vào thùng rác cạnh giường: “Ném đi, em giúp anh chọn cái mới đi.”
Vân Vãn nhẹ giọng nói “Vâng.”
Cô lo lắng anh sẽ giận, cho nên cô tắm xong rồi vội vàng nằm lên giường, Lục Thừa Phong vẫn ngồi im, vẻ mặt lạnh lùng, khó chịu. Vân Vãn không dám nói gì, cô uống thuốc rồi nằm yên lặng ôm chặt chăn như mọi khi, trong lòng cô có chút không yên, muốn nói chuyện với anh nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Đèn trong phòng vẫn sáng khiến cô nghĩ rằng có lẽ anh đang giận, anh sẽ ngủ ở thư phòng, nhưng hồi lâu sau anh đột ngột tắt đèn rồi quay người sờ vào người cô.
Vân Vãn định nói gì đó nhưng lại nuốt lời muốn nói xuống, cô không ngừng suy nghĩ rồi cuối cùng vẫn quyết định im lặng. Trong bóng tối, nhìn gương mặt mệt mỏi của anh gần ngay bên cạnh, Vân Vãn khẽ nhấp môi rồi dựa vào người anh.
Lục Thừa Phong đã quen khi ngủ sẽ ôm cô vào lòng, anh không nhắc lại chuyện vừa rồi mà chỉ nói: “Anh sẽ dọn dẹp nhà cũ, sau này chúng ta có thể dọn đến đó ở.”
Lồng ngực của anh thật ấm, Vân Vãn nhẹ nhàng đáp lại một tiếng “Ừm.”
Hơi thở quen thuộc bao quanh cô, vòng tay anh ôm cô thật chặt, anh cúi đầu hôn lên má cô: “Ngày mai chúng ta về nhà đi.”