Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn

Chương 18

 
 
Lục Thừa Phong căn dặn: “Chuyện mang thai, em đừng nói với ai khác.”

Sáng sớm, tài xế của anh đã có mặt, lúc ra cửa ông ấy còn hỏi Lục Thừa Phong hôm nay muốn ông ấy lái xe nào, Lục Thừa Phong khựng lại mấy giây ròi ngước mắt nhìn bầu trời u ám phía trước, giọng nói của anh bình thản khó đoán: “Chắc hôm nay không có nắng đâu.”

Tài xế cung kính đáp: “Vâng, sáng nay có mưa bụi, tầm nhìn cũng kém.”

Nói đến đây, ông ấy chợt nhận ra điều gì đó nên lén liếc nhìn Lục Thừa Phong một cái rồi lại cúi đầu, giọng nhỏ đi: “Vậy... tôi sẽ lấy chiếc Bentley của tôi.”

Chiếc Bentley ấy vốn đăng ký dưới tên của ông ấy nhưng ai cũng biết là do Lục Thừa Phong mua cho.

Anh chỉ khẽ gật đầu.

Tài xế nhanh chóng đi chuẩn bị xe, sau đó xe vững vàng dừng lại trong làn mưa nặng hạt, Vân Vãn đứng trên bậc thềm, cô hơi do dự không biết có nên bước xuống không.

Cô nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện vừa rồi, thật ra thì cô cũng không hiểu họ đang nói gì nhưng có lẽ do bản năng nên khi trời vừa mưa thì trong lòng cô bỗng cảm thấy bất an, đôi mắt vô cớ run rẩy.

Anh nghiêng người nhìn cô: “Sao thế?”

Vân Vãn cũng không nói rõ được, cô chỉ ngẫm lại chắc do mình nghĩ ngợi quá nhiều, cho nên cô lắc đầu: “Không có gì.”

Lục Thừa Phong mím môi, mấy giây sau anh bước lại gần rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô: “Cẩn thận bậc thang đấy.”

Bàn tay anh truyền hơi ấm qua lớp da lạnh buốt của cô, anh mở cửa xe cho cô vào trước rồi vòng sang bên kia ngồi vào.

Cánh cửa đóng lại, không gian trong xe chợt trở nên chật chội và u tối. Chú Chung lặng lẽ lái xe, không nói một lời, Lục Thừa Phong cũng im lặng không lên tiếng.

Không hiểu sao, cảm giác bất an trong lòng Vân Vãn ngày càng lớn dần nhưng cô không dám hỏi, Trước kia mỗi lần hỏi đến chuyện riêng tư thì cứ như thể cô sẽ vô tình dẫm vào ranh giới của anh.

Lục Thừa Phong chưa từng lớn tiếng với cô, nhưng chỉ cần giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo đi, là trong lòng cô đã khó chịu không yên.

Có lẽ cảm nhận được sự thấp thỏm trong lòng cô nên khi xe chạy được nửa đường thì anh bất ngờ đưa tay qua, nhẹ nhàng đặt lên đầu gối của cô.

Vân Vãn ngước mắt nhìn anh, gương mặt của anh vẫn còn hơi tái nhợt, nhưng trông đã khá hơn lúc mới thức dậy nhiều rồi.

Anh khẽ nói: “Anh làm em sợ à?”

Cô lắc đầu: “Không sợ.”

Anh gật đầu rồi cũng không nói gì thêm. Ngoài cửa sổ, bầu trời nặng trĩu từng tầng mây xám, ánh sáng ảm đạm phủ xuống, nửa khuôn mặt của anh anh chìm trong bóng tối, hàng mi khẽ rũ xuống, anh trầm ngâm vài giây rồi cuối cùng cũng mở lời giải thích: “Trước đây từng làm ăn nên đắc tội với vài người, gần đây rắc rối hơi nhiều nên đổi xe khác đi, tránh bị theo dõi.”

Vân Vãn khựng lại.

Năm ấy, Hoa Việt nổi bật như một vì sao sáng, khi đó Lục Thừa Phong cũng như thuyền theo nước, giá trị không ngừng tăng cao. Người tâng bốc có, người ganh ghét cũng không thiếu, việc anh đắc tội với người khác không có gì lạ.

Nhưng có lẽ do bản năng nhạy cảm, cho nên khi thấy ánh mắt anh dời ra ngoài cửa sổ, cô vẫn có cảm giác anh còn chưa nói hết mọi chuyện.

Đúng lúc ấy, đột nhiên tài xế lên tiếng: “Tôi nhìn thấy họ rồi.”

Bàn tay cô khẽ siết chặt lại, Lục Thừa Phong cũng nắm chặt tay cô hơn, cô ngước mắt nhìn anh, mà anh vẫn giữ nét mặt điềm nhiên, chậm rãi nói: “Đừng lo.”

Tài xế nói: “Tôi để Đông Tử đuổi theo.”

Đông Tử là con trai của tài xế Chung.

Vân Vãn không rõ từ khi nào mà Đông Tử cũng có mặt ở đây, cô đang định hỏi thì Lục Thừa Phong đã khẽ “ừm” một tiếng.

Tài xế lập tức đánh lái sang hướng khác rồi họ quẹo vào một con đường nhỏ.

Vài phút sau, tài xế nói: “Họ không còn ở đó nữa.”

Lục Thừa Phong trầm giọng nói: “Đến bệnh viện.”

Anh vẫn dựa vào lưng ghế, nửa thân mình như thả lỏng, nhìn qua giống như anh đang thở phào, giọng nói của anh trầm ổn, mắt khẽ nhắm lại giống như đang tranh thủ nghỉ ngơi lấy lại sức.

Lúc này Vân Vãn mới dần nhận ra là có lẽ họ đã bị theo dõi.

Từ trước đến giờ cô chưa từng gặp phải chuyện này, bởi vì Lục Thừa Phong gần như không bao giờ đưa cô ra ngoài một mình, dù chỉ là ra ngoài ăn tối thì anh cũng sẽ đưa theo thư ký hoặc vài người nữa.

Chuyện như thế này, có lẽ anh đã gặp không ít lần, chỉ là cô thì chưa từng mà thôi. Nếu không phải lần này vì đi khám thai thì có lẽ cả đời cô cũng sẽ không phải trải qua chuyện này.

Bất chợt Vân Vãn nhớ đến trước đây có một lần, hôm đó anh nói anh bị đụng xe trên đường trở về sau buổi tiệc rượu, anh nói là tai nạn ngoài ý muốn nhưng khi cô vội vàng chạy đến bệnh viện thì lại thấy anh đang đứng bên hành lang lạnh lẽo, trao đổi gì đó với chú Chung, ánh mắt cả hai đều vô cùng nghiêm trọng.

Khi ấy Lục Thừa Phong nói: “Chuyện này phải đè xuống, không ai được tiết lộ, nhớ chưa?”

Tài xế do dự: “Nếu có người hỏi đến thì sao?”

Anh chỉ khẽ cười lạnh: “Ngay cả cảnh sát cũng đến rồi, nói do bên đối phương say rượu lái xe gây ra, còn ai nghi ngờ gì nữa chứ?”

Chú Chung hơi rùng mình rồi gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”

Nhưng nếu bảo đó chỉ là tai nạn thì cũng khó mà tin được. Dù sao cũng là việc công ty nên cô cũng chẳng hỏi được gì, thế là cô dứt khoát không hỏi nữa, cô chỉ biết sau đó cô nghe nói thư ký của anh bị thương không nhẹ, hình như là gãy xương.

Dì Cù còn từng lén nói với Vân Vãn: “Nhớ lại mà tôi vẫn thấy sợ, quá nguy hiểm. Nếu không có túi khí bung kịp lúc thì e là người đã không qua khỏi rồi, may mà cô vẫn luôn ở nhà, không đi ra ngoài cùng họ.”

Lúc đó Vân Vãn chỉ im lặng không nói gì, nhưng bây giờ nghĩ lại thì tim cô vẫn còn run lên.

Một cái chạm nhẹ nơi cổ tay khiến cô bừng tỉnh, Lục Thừa Phong khẽ kéo cô lại, tay vòng lên giữ lấy đôi vai mảnh khảnh của cô: “Đang nghĩ gì thế?”

“Không có gì.”

“Vậy sao em cứ cúi đầu mãi, như người mất hồn thế.”

Vân Vãn do dự không nói, thực ra cô đang nghĩ đến chuyện bị theo dõi vừa rồi, nhưng cô hiểu rõ tính cách của anh, cho dù cô có hỏi thì anh cũng không nói gì thêm.

May mà anh không gặng hỏi nữa, anh chuyển chủ đề khác, ánh mắt dừng lại nơi bụng nhỏ của cô, mu bàn tay của anh khẽ chạm lên đó: “Lát nữa để bác sĩ kiểm tra kỹ một chút có được không?”

Cô nhẹ nhàng đáp lời, Lục Thừa Phong khẽ cười rồi siết lấy tay cô, ngón tay của anh khẽ v**t v*.

Anh đưa cô đến một bệnh viện tư nhân mà có cổ phần của nhà họ Lục, vị trí khá khuất nhưng cảnh quan lại rất thanh bình và yên tĩnh. Xe chạy suốt bốn mươi phút, vòng qua một con đường nhỏ rợp bóng cây thì bệnh viện mới hiện ra trước mắt.

Loại bệnh viện tư này, dân thường rất khó lòng tiếp cận được, nơi đây chỉ phục vụ những người có tiền vì giá cả đắt đỏ, nhưng với người giàu thì chẳng đáng là bao. Điều quan trọng là tính riêng tư cao, đội ngũ bác sĩ lại kín tiếng.

Trước kia Lục Thừa Phong không quá quan tâm đến mấy chuyện này, nhưng có lẽ vì những năm gần đây việc làm ăn ngày càng mở rộng, anh dần chuyển sang chuộng các bệnh viện kiểu như vậy.

Xe vừa tới cổng bệnh viện thì bị cảnh vệ đã chặn lại, chú Chung nhấn nút nâng vách ngăn sau xe lên rồi hạ kính xe xuống: “Là tôi.”

Vân Vãn không nhìn rõ tình hình bên ngoài, cô chỉ cảm nhận được làn hơi ẩm từ cơn mưa lùa vào, cô nghe thấy cảnh vệ ngạc nhiên rồi lập tức cung kính nói: “Là chú à.”

Bác Chung chỉ “ừm” một tiếng.

Đôi khi, tài xế của giới nhà giàu còn được đối xử tốt hơn cả mấy ông chủ nhỏ, họ chỉ cần đứng đó thì cũng đã đại diện cho thân phận của người đứng sau lưng, có nhiều nơi cảnh vệ sẽ nhận ra họ ngay.

Anh chàng cảnh vệ cười lấy lòng rồi liếc nhìn chiếc xe: “Biển số xe này trông lạ quá, Lục tiên sinh có ở trong xe không chú, hay chỉ có một mình chú thôi?”

Chú Chung không trả lời câu hỏi đó mà lập tức lạnh giọng nói: “Chuyện không cần biết thì đừng hỏi nhiều.”

Anh chàng cảnh vệ đó toát mồ hôi lạnh rồi vội vàng cúi đầu liên tục xin lỗi.

Xe dừng lại, chẳng bao lâu sau đã có người nhận được tin rồi vội vàng đến tận nơi đón, sau đó dẫn họ đến phòng kiểm tra.

Cũng giống như những bệnh viện thông thường khác, chỉ là kiểm tra siêu âm chứ không có gì đặc biệt. Bác sĩ phụ trách kiểm tra cho Vân Vãn còn khá trẻ, khi nhìn thấy Lục Thừa Phong thì còn trò chuyện với anh vài câu, có vẻ là người quen của anh.

Trước kia đi khám thai, Vân Vãn đều tự đi một mình, lúc đó cô không cảm thấy quá căng thẳng, chỉ là trong lòng có hơi buồn, vừa mệt vừa cô đơn. Dù sao anh cũng không về nhà, cô chỉ biết cắn răng tự đi khám, tự lo cho mình.

Còn bây giờ có anh ngồi cạnh bên, đột nhiên lại khiến cô cảm thấy dường như mọi thứ không còn chân thật nữa.

Bác sĩ dịu giọng nhắc nhở: “Phu nhân, mời cô nằm lên giường để tôi kiểm tra.”

“Ừm.” Cô nằm trên giường siêu âm, thiết bị y tế chậm rãi di chuyển quanh bụng dưới của cô.

Trên màn hình điện tử, có thể mơ hồ nhìn thấy một hình ảnh lờ mờ, là một bóng đen nhỏ nhưng đã mang dáng dấp con người, thai đã hơn ba tháng, đứa trẻ đang dần thành hình rồi.

Lục Thừa Phong lặng lẽ ngồi ở mép giường, anh không nói lời nào, lòng bàn tay vẫn nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, ánh mắt của anh dán chặt vào màn hình siêu âm, chăm chú nhìn hình dáng mơ hồ ấy, không ai biết trong đầu anh đang nghĩ gì.

Bác sĩ cũng đang quan sát, sau đó cất giọng ôn hòa: “Mọi thứ đều ổn cả, nhìn hình ảnh thế này thì em bé rất đáng yêu đấy.”

Vân Vãn còn chưa kịp nói gì thì Lục Thừa Phong đã bật cười: “Bây giờ còn nhỏ xíu thế này, mà cô đã thấy đáng yêu rồi sao?”

Bác sĩ bật cười, cô ấy cũng không khách sáo: “Sao nào? Anh không nhìn thấy à?”

Lục Thừa Phong chỉ cười nhưng không đáp lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình, anh im lặng dán mắt nhìn vào bóng dáng nhỏ bé ấy, tay vẫn nhẹ nhàng v**t v* cổ tay cô như một thói quen không gọi thành tên.

Sau đó, Vân Vãn phải làm thêm vài hạng mục kiểm tra khác. Lúc này Lục Thừa Phong không theo cùng, vì chú Chung bất ngờ gọi anh ra ngoài.

Có lẽ vì chưa yên tâm nên anh dặn dò một y tá trẻ: “Cô ở lại với cô ấy.”

Sau đó anh quay lại nhìn Vân Vãn.

Cô lập tức nói: “Anh có việc thì cứ đi lo liệu trước đi.”

Anh khẽ gật đầu: “Anh sẽ đợi em ngoài bãi đỗ xe.”

Nói rồi anh cởi áo khoác vắt vào tay, trao đổi nhanh mấy câu với tài xế rồi rảo bước ra ngoài.

Vân Vãn lặng lẽ dõi theo bóng lưng anh rời đi.

Thật ra Lục Thừa Phong không hoàn toàn giống với vẻ ngoài điềm đạm dễ gần của an, ẩn sâu trong anh là sự điềm tĩnh lạnh lùng, luôn giữ khoảng cách với mọi người xung quanh.

Một gương mặt là chiếc mặt nạ, gương mặt còn lại là bức tường trong tim.

Chính vì thế mà mỗi lần anh bộc lộ chút dịu dàng hiếm hoi lại càng khiến người ta cảm thấy trân quý.

Y tá nhẹ nhàng nhắc nhở: “Phu nhân, chúng ta đi kiểm tra tiếp nhé?”

Vân Vãn hoàn hồn, cô thu lại ánh nhìn rồi gật đầu rời đi.

Khi Vân Vãn bước ra khỏi bệnh viện, cơn mưa bên ngoài đã nhỏ đi rất nhiều, những hạt mưa rơi lác đác, nghiêng nghiêng như từng mũi kim dệt xuống mặt đất lạnh lẽo.

Lục Thừa Phong đang đứng hút thuốc dưới mái hiên, đầu ngón tay kẹp một điếu Hoàng Hạc Lâu, nhưng anh còn chưa kịp rít thêm thì làn khói mỏng đã tan vào màn mưa lất phất.

Chú Chung đứng đối diện anh, ông ấy đang nói gì đó, giọng điệu có phần kích động, Vân Vãn đứng ở khá xa nên không nghe rõ được nội dung cuộc nói chuyện của họ.

Sương mù bị mưa xua tan, âm thanh lại bị không khí ẩm ướt thấm hút, nhưng cô vẫn lờ mờ nghe thấy một câu: “Cậu không chịu buông tay, chẳng phải sẽ khiến anh ta liều mạng với chúng ta đến cùng sao?”

Lục Thừa Phong không biểu lộ cảm xúc gì, anh chỉ im lặng rít một hơi thuốc, thái độ lạnh lùng đến mức gần như tuyệt tình.

Chú Chung thấy anh dửng dưng như vậy, cuối cùng cũng không nhịn được, giọng nói mang theo chút do dự: “Huống chi, phu nhân… cô ấy đang mang thai...”

Đột nhiên Lục Thừa Phong ngước mắt lên nhìn, ánh nhìn sắc như lưỡi dao đảo qua mặt chú Chung. Biết mình lỡ lời, ngay lập tức chú Chung im bặt, không dám nói thêm nửa câu.

Có lẽ vì nghe thấy tiếng động nên ánh mắt Lục Thừa Phong chuyển về phía bậc thềm, Vân Vãn cũng vừa lúc nhìn về phía anh. Anh vẫn im lặng, ánh mắt sâu không thấy đáy, cuối cùng anh rít thêm một hơi thuốc nữa rồi dập tắt điếu thuốc, tiện tay ném vào thùng rác bên cạnh: “Về nhà thôi?”

Cô gật đầu.

Chú Chung đi lấy xe, Lục Thừa Phong bước đến dắt tay cô, bước chân của anh chậm rãi, hơi thuốc còn vương lại trên người anh nhàn nhạt, bị cơn mưa gột rửa nên càng trở nên mơ hồ không rõ.

Dường như sợ mùi thuốc làm cô khó chịu, anh cố ý giữ khoảng cách, anh đứng cách cô không xa không gần, luôn giữ hai bước ở phía trước.

Chiếc Bentley màu bạc chậm rãi lăn bánh tới, anh mở cửa xe rồi đỡ cô lên ghế, đúng lúc chuẩn bị đóng cửa lại thì anh bỗng dừng tay rồi gọi: “Vân Vãn.”

Cô ngẩng đầu lên, trong đôi mắt ánh lên chút bất an: “Ừm?”

Lục Thừa Phong mím môi, ánh mắt chậm rãi quét qua gương mặt cô, đôi đồng tử đen sâu như biển đêm giăng sương mù khiến người khác khó lòng nhìn thấu được điều anh đang nghĩ.

Giọng anh hơi khàn, có phần trầm nặng: “Chuyện mang thai… tạm thời đừng nói với ai khác có được không?”

Vân Vãn khựng lại một giây, cô chưa hiểu hết ý của anh.

Nhưng khi nhìn vào đôi mắt đã khôi phục bình tĩnh kia, lại nhớ tới những lời thoáng nghe được vừa rồi, cô như chợt hiểu ra điều gì đó.

Ánh mắt cô thoáng do dự nhưng rồi vẫn dịu dàng gật đầu: “Được.”

Trong mắt anh hiện lên một nét cười nhàn nhạt, anh đưa tay lên rồi khẽ dùng mu bàn tay lướt nhẹ qua má cô như một cái v**t v* dịu dàng, sau đó anh khép cửa lại, vòng qua đầu xe rồi bước lên từ phía bên kia.

Lần đó đi khám thai, trong lòng Vân Vãn như bị một màn sương dày đặc bao phủ, cô có cảm giác mình đang lạc bước giữa cơn mưa đêm mênh mông, đầu óc choáng váng, mịt mờ, không sao tìm được lối ra.

Cô cảm thấy từ khi anh đi công tác trở về, dường như không khí trong nhà đã thay đổi, trước đây cùng lắm thì cô chỉ cảm thấy anh lạnh nhạt, nhưng bây giờ dường như sự lạnh nhạt đó còn đang ẩn giấu điều gì khác khiến cô hoàn toàn không thể hiểu nổi anh đang nghĩ gì.

Nỗi bất an lớn dần lên trong lòng cô, sau đó cô đã lấy hết can đảm để chủ động nói chuyện với Lục Thừa Phong trước.

Lúc đó hai người chuẩn bị đi ngủ, Lục Thừa Phong ôm cô, cả hai cùng xem một bộ phim. Trong phòng tối mịt, rèm đã được kéo lại, ánh sáng duy nhất là từ màn hình tivi chập chờn sáng tối, phản chiếu những tia sáng âm u trong không gian tĩnh lặng.

Hiếm khi Lục Thừa Phong chịu ở nhà xem phim cùng cô, thậm chí việc anh có mặt ở nhà đã là chuyện hiếm hoi. Vân Vãn cũng tự biết mình hỏi chuyện không đúng lúc sẽ dễ khiến anh mất hứng, cho nên câu hỏi vừa thốt ra được một nửa thì giọng cô nhỏ dần, càng nói càng lí nhí, đến cuối cùng thì cô hoàn toàn không dám nói thêm lời nào nữa.

Nhưng Lục Thừa Phong lại bất ngờ bật cười, hơi thở ấm áp phả nhẹ trên đỉnh đầu cô. Anh nhẹ giọng nói: “Không phải đã nói rồi sao? Làm ăn thì không tránh khỏi việc đắc tội với người ta.”

“Nhưng mà…” Vân Vãn vẫn cảm thấy có gì đó không đúng: “Là vì Hoa Việt sao? Nhưng Hoa Việt chỉ làm về điện tử thôi mà.”

Chỉ là một công ty công nghệ sao lại có thể gây thù oán nghiêm trọng đến vậy chứ?

Cô chưa từng học qua về ngành nghề này, nhưng bằng trực giác thì cô cảm thấy công ty đứng tên anh sẽ không đến mức khiến mọi chuyện trở nên nặng nề như thế.

Lục Thừa Phong nghe xong thì bỗng dưng im lặng, anh không trả lời là đúng mà anh cũng không phủ nhận.

Vân Vãn siết chặt cánh tay anh đang đặt ngang bụng mình, cô co người lại tựa như một cuộn bông mềm mại rúc sâu vào lồng ngực anh, ánh mắt của cô ánh lên sự lo lắng và bất an. Lục Thừa Phong khẽ thở dài, mấy giây sau anh cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi mắt cô rồi cất giọng trầm thấp: “Chỉ là chút chuyện cũ thôi mà, đừng hỏi nữa.”

Từ trước đến giờ, anh vẫn không thích cô can thiệp vào thế giới của mình, Vân Vãn khẽ cụp mắt xuống, cô chỉ khe khẽ “ừm” một tiếng.

Sau đó, cô cũng chẳng còn tâm trí nào để xem tiếp bộ phim. Mưa đêm lặng lẽ rơi bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi rả rích trong đêm vắng khiến lòng người thêm trống trải, cô dựa sát vào lồng ngực anh, không bao lâu sau thì cô dần thiếp đi trong mơ hồ.

Hai ngày sau đó ,gần như Lục Thừa Phong không rời khỏi nhà, có lẽ đúng như anh từng nói, chuyện làm ăn đắc tội với người ta, ra ngoài sẽ nguy hiểm nên anh dứt khoát không đến công ty, ở nhà làm việc từ xa.

Ngay cả các cuộc họp mà anh cũng chỉ tham gia qua họp video trong thư phòng. Trợ lý và thư ký riêng không còn đến tìm anh nữa, chỉ có chú Chung đến hai lần, nhưng mỗi lần đều chỉ vào thẳng thư phòng, không ai biết họ đã nói những gì. Vân Vãn cũng không thể xen vào.

Mối quan hệ giữa cô và anh dường như hòa hoãn hơn rất nhiều, có lẽ là do cô đang mang thai, thể trạng của cô yếu nên cần người chăm sóc, mà cho dù Lục Thừa Phong có lạnh lùng đến mấy cũng không thể vô lý đến mức nổi nóng với một thai phụ.

Huống chi, anh cũng không giống như trong tưởng tượng của cô, anh không phải kiểu người ghét trẻ con.

Mỗi tối trước khi đi ngủ, Lục Thừa Phong đều có thói quen đặt tay lên bụng cô, như thể xác nhận ở nơi đó có sự tồn tại của một sinh mệnh nhỏ bé. Thậm chí có lúc anh đang nửa mê nửa tỉnh nhưng chỉ cần Vân Vãn trở mình rời khỏi vòng tay anh thì anh sẽ giật mình tỉnh dậy.

Anh sẽ nhíu mày rồi kéo cô trở về, tay áp nhẹ lên bụng cô: “Đừng cử động.”

Hơi thở của anh phả trên gối, giọng nói của anh trầm thấp, không có lấy một tia cảm xúc dư thừa, Vân Vãn bị anh ôm chặt nên cũng đành ngoan ngoãn nằm yên.

Căn nhà rất yên tĩnh, không có người ngoài đến làm phiền, khi dì Cù không có ở đây thì trong nhà chỉ còn lại hai người họ. Phần lớn thời gian Lục Thừa Phong bận rộn với công việc, nhưng cũng có thời gian nghỉ ngơi cố định, những lúc rảnh không có việc gì đặc biệt thì anh sẽ đi tìm Vân Vãn, hỏi xem cô đang làm gì.

Cô cầm điều khiển từ xa, hơi ngại ngùng nói: “Em xem TV.”

“Xem gì thế?”

“Tạp kỹ.” Cô khẽ dừng lại một chút rồi khẽ bổ sung thêm: “Em thấy nó buồn cười.”

Lục Thừa Phong liếc nhìn màn hình TV, có lẽ anh vẫn không hiểu rốt cuộc chỗ nào là buồn cười, nhưng anh cũng không nói gì cả.

Vừa mới đi từ trong thư phòng ra, cả người anh tràn đầy vẻ mệt mỏi, anh không nói một lời đã ôm lấy chiếc gối rồi ngồi xuống cạnh cô: “Anh xem cùng em.”

Nói rồi, anh lại suy nghĩ, sau đó anh đặt gối sang một bên rồi vươn tay kéo cô vào lòng.

Thỉnh thoảng cả hai đều ngủ thiếp đi trên ghế sofa, khi tỉnh dậy thì anh sẽ đắp thêm cho cô một chiếc chăn mỏng. Ở phương diện này, anh thật sự thể hiện không thể chê vào đâu được, khi tỉ mỉ thì anh cực kỳ chu đáo, khi lạnh lùng thì anh cũng lạnh lẽo đến vô tình. Chỉ cần nhìn thái độ của anh với chính gia đình mình là có thể hiểu được, dường như anh chẳng bao giờ bận tâm đến chuyện cũ.

Lần trước, Lục Ích Niên cho người đến truyền lời nhưng bị anh đuổi thẳng. Sau đó mấy ngày, Lục Ích Niên cho người đến thêm hai lần nữa, nhưng cũng đều bị Lục Thừa Phong lạnh lùng ngăn lại.

Giống như anh đã dự liệu trước mọi chuyện, thậm chí khiến Vân Vãn không khỏi nghi ngờ phải chăng mấy ngày nay anh cố tình ở nhà, chính là để đối phó với việc này hay không?

Mỗi lần Lục Ích Niên cho người đến đều là vào đêm mưa.

Người đàn ông mặc đồ đen vừa xuất hiện thì Lục Thừa Phong đã khoác áo xuống lầu, sải bước đi ra ngoài giữa màn mưa lạnh buốt. Trên khuôn mặt anh vẫn là vẻ bình thản đến tĩnh lặng, không mang chút biểu cảm nào.

Lại là những lời nói quen thuộc: “Lão gia muốn mời cậu về nhà.”

“Đã nói rồi, tôi không về.”

Đối phương chỉ thở dài, giọng cũng không còn oán trách: “Cậu có cần thiết phải làm đến mức này không? Đã là chuyện của năm trước rồi, cậu cũng đã làm loạn hơn nửa năm rồi, cúng nên dừng lại thôi.”

Lục Thừa Phong không dao động, chỉ lạnh nhạt lặp lại câu cũ: “Nói xong thì đi đi, đừng đến đây nữa.”

Mọi lời khuyên can đều vô ích, vẻ mặt của người đàn ông áo đen trở nên u ám, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh ban đầu. Khi quay người rời đi, Vân Vãn nghe thấy anh ta thấp giọng nói một câu: “Cậu như vậy cũng chỉ là đang làm khó chính mình.”

Lục Thừa Phong khẽ cười, giọng nói hờ hững: “Cảm ơn đã quan tâm.”

Dù sao thì người đó cũng do chính là người do ba anh sai đến, ba của anh đã cất công cử người đến tận biệt thự mà anh lại chẳng có chút động lòng, vì nể mặt ông ta nên anh cũng chỉ lạnh nhạt ứng phó cho qua.

Anh vốn là kiểu người như vậy, có lúc lạnh lùng đến vô cảm, phải đến khi va đầu vào tường mới chịu quay đầu lại, nhưng cũng có những lúc vẫn lộ ra vài phần bất đắc dĩ.

Người đàn ông áo đen cau chặt mày, không cam lòng rời đi. Lục Thừa Phong xoay người, vừa vặn nhìn thấy Vân Vãn đứng đó, nhưng ánh mắt anh lại chẳng mấy ngạc nhiên.

“Vào nhà thôi.” Anh chậm rãi nắm lấy tay cô, cùng cô trở lại giường, không hề có lấy một lời giải thích, anh chỉ khẽ dụi trán vào hõm cổ của cô, giọng nói nghẹn lại: “Anh mệt quá rồi.”

Vân Vãn khẽ cong môi, trở mình ôm lấy cánh tay anh: “Ừm, anh ngủ đi.”

Anh thực sự đã kiệt sức, chỉ vài giây sau, mi mắt của anh đã nặng trĩu rồi khép lại hoàn toàn.

Hôm sau, Lục Thừa Phong buộc phải ra ngoài, là tài xế đến gọi anh, Vân Vãn đang mơ màng ngủ thì bừng tỉnh: “Có chuyện gì thế?”

“Bên Hoa Việt có chút việc.”

Cô sững người rồi khẽ gật đầu hiểu ý: “Vậy anh đi đi, trưa anh có về không?”

Lục Thừa Phong vừa cúi đầu cài cúc áo sơ mi vừa nói: “Anh không chắc nữa, có thể anh không về được, em nhớ ăn cơm đúng giờ, nhớ uống thuốc đấy.”

Cô khẽ gật đầu.

Anh đi rất vội, chắc chắn là có việc gấp. Lục Thừa Phong nhanh chóng rửa mặt, khoác áo vào rồi rời đi, đến cả một câu chào tạm biệt cũng không kịp nói.

Vân Vãn xoay người, định ngủ tiếp, nhưng cô không biết cô ngủ được bao lâu thì có tiếng mở cửa vang lên làm cô giật mình tỉnh giấc.

Trong phòng vẫn còn tối mờ, ánh sáng lờ mờ khiến cô chẳng nhìn rõ ai đang đứng đó, nhưng từ giọng nói và dáng người thì cô nhận ra đó là dì Cù.

Bà ấy đứng lấp ló ngoài cửa, trông như đang do dự, muốn bước vào nhưng lại có chút e dè.

Một cơn bất an chợt vụt qua trong lòng Vân Vãn, cô lập tức chống tay ngồi dậy, cô hơi hoảng hốt nên cau mày: “Có chuyện gì thế dì?”

Dì Cù thở hổn hển, hồi lâu sau mới hạ giọng nói: “Phu nhân... Lão gia đến rồi.”

Vân Vãn sửng sốt, cô chưa kịp hiểu hết ý: “Ai cơ?”

“Lão gia.” Vẻ mặt của dì Cù rất phức tạp, gần như bà ấy lập lại bằng giọng thì thầm: “Lục gia lão gia.”

Cũng chính là ba của Lục Thừa Phong.

Vân Vãn lập tức ngồi bật dậy khỏi giường, nhưng cơn choáng váng ập đến bất ngờ khiến cô lảo đảo, suýt nữa ngã xuống. Dì Cù hoảng hốt, không kịp giữ phép tắc đã vội vàng lao vào đỡ lấy cô: “Phu nhân!”

Do mới ngủ dậy nên Vân Vãn bị tụt huyết áp, thêm vào đó là thể trạng yếu ớt do đang mang thai, nghe tin quá đột ngột khiến trước mắt cô tối sầm lại.

Trong lòng cô đầy nghi hoặc, Lục Ích Niên đã lớn tuổi như thế rồi, đột nhiên đến đây là có ý gì chứ?

“Con không sao.” Cô nhẹ nhàng gạt tay dì Cù ra, cố gắng giữ cho giọng nói của mình bình tĩnh: “Ông ấy đang ở đâu?”

Dì Cù lo lắng đáp: “Ngay dưới lầu.”

Vân Vãn khẽ cắn môi, trong lòng dâng đầy dự cảm không lành. 

 

Bình Luận (0)
Comment