Chỉ Gió Mới Biết - Hàn Vũ Liên Sơn

Chương 10

 
Bọn họ đi là từ Nam Kinh đi, chỉ là cùng ngày xuất phát còn xảy ra một sự kiện, em họ xui xẻo Trần Thiền Y kia, đánh nhau với người ta nên phải vào cục cảnh sát.

Cậu ta khiến Trần Thiền Y phải đi với mình.

Nhà họ Thư có danh tiếng, chính là những việc thế này, sao có thể khiến người lớn trong nhà biết được?

Trần Thiền Y không có quan hệ với cục cảnh sát đành nói với Vân Vãn: “Chị đều không muốn nhận đứa em họ này có được không?”

Vân Vãn cười cười: “Em tìm anh hai hỗ trợ.”

Cô gọi điện thoại cho Lương Tây Lĩnh, nhờ anh ấy đi xem một chút.

Lương Tây Lĩnh đương nhiên đồng ý, ông nội Lương lúc trước nằm viện, vẫn luôn là nhà họ Thư tìm chuyên gia chăm sóc, trong lòng anh ấy thực sự cảm kích.

Sự tình mau chóng giải quyết, Lương Tây Lĩnh đưa bọn họ tới sân bay, thuận miệng hỏi câu: “Phải về rồi sao?”

Vân Vãn lắc đầu: “Là tham gia tiệc sinh nhật của con bạn em.”

Lương Tây Lĩnh gật gật đầu, xe màu đen ngừng ở trước sảnh sân bay: “Nhớ rõ tháng sau về ăn cơm.”

Tháng sau là ngày giỗ của Lương Kiến Trung.

Vân Vãn ngừng lại, một lát sau rũ lông mi: “Vâng.”

Lục Thừa Phong phái người tới sân bay chờ cô, nhìn thấy Vân Vãn, hai người đàn ông mặc vest đen cung kính chào: “Phu nhân.”

Vân Vãn gật đầu: “Ừm.”

“Ngài Lục phái chúng tôi tới đi theo cô, tương quan công việc đã sắp xếp xong, hiện tại trước hết mời cô đi đến phòng cho khách VIP nghỉ ngơi.”

“Được, mời dẫn đường.”

Hai người đàn ông đi phía trước, Vân Vãn cùng Trần Thiền Y liền đi theo, Trần Thiền Y nhỏ giọng nói: “Bọn họ mặt lạnh giống như hòn đá.”

Vân Vãn cười.

Cô cũng không quen với sự tồn tại của bọn họ, hai người vệ sĩ mặc đồ đen, dung nhan nghiêm nghị, lạnh lùng giống Lục Thừa Phong.

Cô vẫn là sẽ cảm thấy sợ hãi.

Vân Vãn nghĩ nếu là cô Mục sẽ không, cô Mục là người từ trước đến nay có thể hòa hợp với Lục Thừa Phong.

Đại khái 40 phút sau, máy bay cất cánh.

Trợ lý sắp xếp chính là khoang hạng nhất, vị trí của Vân Vãn dựa cửa sổ, Trần Thiền Y ngồi bên cạnh cô. Cô đã có thai, thân thể chịu không nổi lạnh, thấy Trần Thiền Y muốn lấy chăn lông, cũng muốn một cái.

Hai người trùm chăn để sát vào nhỏ giọng nói chuyện với nhau, Trần Thiền Y hỏi cô: “Sao chồng em không đi cùng em?”

Vân Vãn ngẩn người, nháy mắt không biết trả lời như thế nào.

Kỳ thật cô biết cô ấy không phải cố ý, người ngoài không biết trạng thái hôn nhân của cô, tất cả mọi người cho rằng cô cùng Lục Thừa Phong hồi trẻ yêu nhau, tình đầu ý hợp.

Lục Thừa Phong tình nguyện cưới cô, cũng không muốn thỏa hiệp với bố.

Mặc dù là Trần Thiền Y, cũng chỉ là thắc mắc hai người bọn họ kết hôn như thế nào, cũng không biết tình hình thực tế.

Vân Vãn chỉ nói: “ gần đây anh ấy giống như sắp đi công tác nước ngoài, sau khi mya bay đáp xuống Phổ Đông, liền trực tiếp bay tới đảo Hải Lăng. Chúng em không đi cùng nhau.”

Nói bừa, trên thực tế anh ở đâu cô cũng không biết.

“Đi công tác ở đâu?”

Vân Vãn không có đường lui, căng da đầu: “Bay đi Los Angeles, chính xác là nơi nào, em không rõ lắm.”

“Anh ta không nói với em sao?”

Vân Vãn cảm thấy cảm xúc bắt đầu mất khống chế, vẫn cứ duy trì nụ cười trừ: “Anh ấy không muốn nhắc đến việc ở công ty.”

Trần Thiền Y hình như là tin, rốt cuộc nói đàn ông đi công tác cũng là bình thường, chỉ là sau bữa cơm trưa, Trần Thiền Y liếc nhìn cô một cái, bỗng nhiên ý có điều chỉ: “Anh ta nên về nhà với em nhiều hơn.”

Tay Vân Vãn run lên, trơ mắt nhìn cô ấy rồi rũ mắt, tầm mắt hướng về bụng của mình.

Chính là bụng cô rất nhỏ, không nhìn ra được gì bất thường, cho dù là Vân Vãn ngày thường sờ nhiều, cũng chỉ có chút mềm mại.

căn bản là cô không biết là làm sao cô ấy thấy được: “Sao, sao chị……”

Trần Thiền Y nghiêm túc nói: “Chị là bác sĩ đó a.”

Cô ấy theo ông ngoại học đông y, giới quyền quý đông y rất có danh tiếng.

Nhưng Vân Vãn cảm thấy, nằm mơ ư, thật sự có thể dựa vào khám bệnh mà biết được sao?

Nhưng mà Trần Thiền Y tinh tế xác nhận được thay đổi, nghiêm túc thấp giọng nói: “Là thật sự mang thai à.”

Biểu cảm của Vân Vãn có thay đổi, cô không dám nói đứa nhỏ này cũng không biết có thể giữ lại hay không, một lúc sau mới thật cẩn thận nói: “Chị đừng nói cho người khác biết nhé?”

Trần Thiền Y nói: “được, nhưng là vì cái gì?”

Vân Vãn rũ mắt, có chút khó xử mà khó khăn nói: “Em không muốn cho người khác biết.”

Trần Thiền Y liền không hỏi lại: “Được, vậy tự em nói cho anh ta biết, coi như là sau này chị mới biết được.”

Cô ấy đại khái còn tưởng rằng, bố đứa nhỏ là người đầu tiên biết đi.

Vân Vãn nhấp nhấp môi: “Không phải……”

Cô nuốt lời nói trở vào, không nói nữa.

*

Tiệc đầy tháng của con gái nhà họ Giang được tổ chức ở đảo Hải Lăng, Giang Đậu Tuyết ở đảo Hải Lăng có sản nghiệp, tiệc đầy tháng được tổ chức ngoài trời, mời rất nhiều nhân vật có tiếng, uy tín trong giới kinh doanh.

Chỉ là anh ta làm án nhiều nhất là ở Hong Kong nên cũng chưa thấy được quá nhiều gương mặt quen thuộc.

Vân Vãn đi theo Trần Thiền Y vào bên trong, vòng qua sảnh lộng lẫy, mới thấy vợ của Giang Đậu Tuyết.

Người phụ nữ nhấc mắt lên, một đôi mắt đào hoa xinh đẹp dị thường, thu hút hồn phách. Môi sắc đỏ bừng, khuôn mặt tinh xảo uỷ mị. Thấy các cô tiến vào, cong môi chào hỏi: “Sao bây giờ hai người mới đến.”

Cô ta cúi đầu nói với em bé trong nôi: “Bảo bối, chào hỏi hai dì một cái đi nào.”

Em bé nằm trong nôi, được quấn bởi chăn mền, chỉ nhỏ bé xiu xíu, Vân Vãn mới vừa nhìn thấy liền cảm thấy thích.

Vốn là thích trẻ con, hiện tại cô cũng đã mang thai, nhìn đứa bé trong lòng cô trống trơn mờ mịt chớp mắt một cái, mặt sau chỉ cảm thấy hâm mộ.

Chính là cho dù cô có hâm mộ cũng không có biện pháp biến thành người khác.

Vân Vãn tặng cho bảo bảo hộp quà rung chuông, trẻ con đều thích đồ vật đáng yêu như vậy.

Hứa Gia Dục cũng thích, mặt cô ấy mang theo ý cười, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, ngẩng đầu nhìn Vân Vãn: “Đúng rồi.”

“Hử?”

“Hạng mục vùng duyên hải gần đây của nhà cô ở gần nhà tôi, chính là miếng đất kia. Nhưng đề cập đến đổi quyền sở hữu ruộng đất, hình như vẫn chưa nói xong.”

Vân Vãn nhẹ nhàng sửng sốt, biểu cảm có thay đổi.

Hứa Gia Dục nói, hình như là vấn đề chính phủ bên kia, ngón tay Vân Vãn phát run.

Hứa Gia Dục hỏi cô: “Làm sao vậy?”

Cô miễn cưỡng cười lắc đầu: “Không có gì, tôi không biết rõ chuyện này lắm.”

Chính là chỉ có cô không biết.

Vân Vãn nhớ tới cái đêm kia, thư ký của Lục Thừa Phong đưa một phần văn kiện đến khách sạn anh thường xuyên nghỉ ngơi. Anh chưa từng nói với cô anh đang làm cái gì, quyền đổi sở hữu ruộng đất kia, cô chưa bao giờ biết.

Nhưng bản chất Giang Đậu Tuyết lạnh lùng, nhưng anh ta đều sẽ nói cho vợ mình biết.

Chỉ có cô, cái gì cũng đều không biết.

Hứa Gia Dục tâm tư nhanh nhạy, thấy môi cô trắng bệch, đại khái suy đoán ra được gì đó, lập tức đúng lúc chuyển đề tài.

Vài vị phu nhân ở đây nói chuyện với nhau mấy câu, nhân viên tạp vụ lại đây, thông báo tiệc tối sắp bắt đầu rồi.

Trần Thiền Y cùng Hứa Gia Dục dừng lại, Vân Vãn ngày thường cũng không giao lưu nhiều với phu nhân tiểu thư nhà hào môn.

Quen biết không được mấy người, dường như không có quen biết.

thanh âm Ồn ào từ bữa tiệc truyền đến, cô quay đầu lại tìm Trần Thiền Y, lại bị một người phụ nữ gọi lại: “Lục phu nhân.”

Vân Vãn nhớ mang máng, này hình như là một vị phu nhân quyền quý của nhà nào đó: “Chào chị.”

Cô dịu dàng ôn hòa.

Đối phương mặc váy da màu nâu, đáy mắt mang theo ý vị thâm trường cười: “Sao lại chỉ có mình cô, anh Lục đâu?”

Cô sợ nhất đề cập đến Lục Thừa Phong, những phu nhân tiểu thư đó, luôn cố ý vô tình hỏi thăm từ chỗ cô.

Vân Vãn tính tình ôn nhu, nhưng mà lời nói luôn chú trọng, mỗi lần gặp đều sẽ nghĩ cách nói vòng qua đi.

“Anh ấy có việc quan trọng, tôi đến xem Giang phu nhân trước.”

“Ầy, là như thế à.” Phu nhân kia dời mắt, nói thầm câu, “Xem ra bọn họ nói cũng không được đầy đủ.”

Vân Vãn ngẩn người: “Cái gì.”

“Chính là nói cô cùng anh Lục, chỉ là lắm mồm, nói hai người……” Nói đến điểm mấu chốt, cô ta lại không nói nữa.

Chỉ là cười tủm tỉm nói: “Tôi cũng cảm thấy là bậy bạ,tình cảm của hai người tốt, anh Lục muốn có con hay không còn không phải là chuyện sớm hay muộn hay sao.”

bởi vì tốc độ hai người nói chuyện chậm, vị phu nhân kia nói không nhẹ không nặng, sẽ không truyền quá xa, nhưng mà người xung quanh cũng có thể nghe được.

có tiếng phu nhân khác chen vào nói: “Đúng vậy, chị Lục, chúng ta cùng mấy người bên ngoài khẳng định có khác nhau, không thể thật sự cái gì cũng không có. Nếu không bị người bên ngoài có thai trước, vậy mới khó nói.”

“Chị là không biết, hồ ly tinh bây giờ nhiều lắm, thủ đoạn lại thâm sâu, anh Lục là thương nhân, lại không phải cán bộ, thật sự muốn bức vua thoái vị, cũng là dễ dàng.”

Câu câu chữ chữ đều là suy tính cho cô, muốn tốt cho cô, nhưng mà những ý chế nhạo đó, che giấu cũng che giấu không được.

Khi Vân Vãn gả cho Lục Thừa Phong, trong giới hào môn phu nhân không được ưa thích.

Nguyên nhân vì xuất thân cô không tốt.

Những phu nhân tiểu thư đó, ai cũng là ngậm muỗng vàng sinh ra, mặc dù thật sự có giống Hứa Gia Dục, xuất thân không cao quý, nhưng một trăm người có thể có mấy người.

Vân Vãn không phải không rành thế sự, kỳ thật thực cô rất rõ ở sau lưng bọn họ, là nói cô như thế nào: “Anh Lục cưới vị phu nhân kia, tôi cảm thấy không lâu dài được.”

“Đương nhiên không lâu dài được, nhà họ Lục là nhà nào chứ, cô ta là cái cái thứ gì.”

“Khá buồn cười, nhìn cô ta thế mà là cái loại gái hạng hay sao, ai biết cô ta thủ đoạn gì bò được lên giường.”

“Nói là yêu nhau từ thời thanh niên, tôi không tin. Không nghe nói sao, không biết chừng cô ta có thể với được nhà họ Lục, cũng là dẫm lên người đàn ông khác mà leo lên.”

“Chính vậy, cô ta nghèo như thế, biết được anh Lục là đại gia, nếu là cô, cô sẽ làm gì?”

“Đừng làm tôi cười, nghèo còn muốn làm phượng hoàng? Chim sẻ chính là chim sẻ. Ai không biết chứ trông cô ta nhạt nhẽo như thế, nếu là đàn ông, tôi còn chẳng thèm nhìn.”

“……”

Vân Vãn đều nghe được hết.

Cô không thể chọc vào cũng không dám chọc.

Các cô ta tùy tiện động ngón tay, là có thể dễ g**t ch*t nhà cô như trở bàn tay.

Cô chỉ là người thường, gia đình bình thường.

Cô không đụng vào được.

Hiện tại có thể bình an không có việc gì, nhưng nếu cô ly hôn, mất đi bùa phù hộ, những thiên kim tiểu thư đã từng trong tối ngoài sáng ái mộ Lục Thừa Phong, không suốt đêm tìm người lột da cô mới là lạ.

Vân Vãn trong lòng an tĩnh một lúc, yên lặng nghe chế nhạo xong, dịu dàng nói: “như vậy thật sao?”

Cô nói: “Nhưng bà Vương, kết hôn mười mấy năm, cũng không sinh con mà.”

Đó là bởi vì ông Vương, ăn chơi hưởng lạc quá nhiều, hiện tại chân không đứng dậy nổi. không phải cái bí mật gì, ông ta vẫn có tình nhân bên ngoài, bà ấy phải làm thụ tinh ống nghiệm không biết gặp bao nhiêu phiền phức.

Bà ấy đã sớm mặc kệ chồng ăn chơi ở bên ngoài, bà ấy chỉ nghĩ nhanh sinh con, miễn cho gia sản đều bị hồ ly tinh bên ngoài chia bớt hết.

Vương Quá lập tức không nhịn được: “Tôi đương nhiên không giống cô rồi.”

Vân Vãn xưa nay là không thích tranh luận với người khác, không thú vị, thắng thì sao mà thua thì sao. Nếu toàn thắng, chẳng lẽ là có thể lấp kín miệng những người này sao?

Rất không thú vị.

Nhưng hôm nay không biết cô bị làm sao, chính là muốn cãi cọ vài câu: “sao lại không giống nhau, tôi cũng là vợ hợp pháp của anh Lục, chị không phải sao?”

Vương Quá tức giận đến run người.

Lập tức liền có phu nhân hát đệm: “Lục phu nhân, lời này nói có tính công kích. Chị ấy cũng chưa nói sai, tình hình của chúng tôi, đúng thật là không giống, nhà của chúng tôi không nói đến gia tài bạc triệu, tốt xấu cũng giàu có, cho dù chồng tôi có con riêng thật, muốn đưa ả hồ ly đó lên làm chính thất, lão già nhà tôi đều không có lá gan đó.”

Cô ta quét mắt qua Vân Vãn: “nhưng cô thì không giống thế.”

Ai đều biết, Lục Thừa Phong chống đối ý của bố, quyết định cưới vị phu nhân này, gia cảnh kém vô cùng. Cái gọi là môn đăng hộ đối, đừng nói xứng với Lục Thừa Phong, gia cảnh như vậy, sợ là gia đình bình thường còn khịt mũi coi thường.

Cô ta vừa dứt lời, mấy người phụ nhân bên cạnh đều xuy cười nhạo làm một tràng.

Cô giống như là người từ ngoài đến.

Vân Vãn rũ lông mi xuống, không nhẹ không nặng nói: “Đúng vậy đó.”

Vài vị phu nhân đạt được mục đích làm nhục cô, vây quanh ngẩng đầu ưỡn ngực đi về phía hội trường.

Vân Vãn đứng một hồi mới đi.

Tới hội trường, Trần Thiền Y đã ngồi. Cô ấy cùng Trần Thiền Y là ngồi riêng bàn, Hứa Gia Dục cho sắp cho các cô bàn tận cùng bên trong, rất yên lặng.

Vân Vãn ngồi xuống, Trần Thiền Y quay đầu có chút ngạc nhiên: “Hử? Sao giờ em mới tới đây, nói chuyện với người khác à?”

Chỉ là cô có thể tìm ai nói chuyện đây.

Vân Vãn nói: “Gặp được người đã nghe qua tên, trò chuyện hai câu.”

“Ồ, thú vị vậy sao?”

Cô lắc đầu: “Rất không thú vị.”

Trần Thiền Y cong đôi mắt.

ánh đèn Hội trường đột nhiên tắt toàn bộ, trên khán đài, ánh sáng chói loá xuất hiện.

Trên màn hình chậm rãi hiện ra một logo, “Li Li”.

Đó là logo của Hoa Việt, là Lục Thừa Phong sắp xếp chúng lại với nhau, Vân Vãn nhìn chằm chằm màn hình, lông mi nhẹ nhàng rung động chớp mắt một cái.

Cô còn nhớ rõ năm ấy.

Cô nhớ rõ năm ấy Hoa Việt hai bên đối đầu nhau, Lục Thừa Phong bị nhà họ Lục đuổi cùng giết tận như thế nào, sự nghiệp của anh chịu ảnh hưởng, cái gì cũng trì trệ không tiến triển.

Ngay cả máy bay đi Los Angeles, tổng bộ tuần tra kỹ thuật, đều bị người ta trì hoãn.

Chạy không thoát, ra không được.

Đó là trong ấn tượng của cô, một năm đen tối nhất của anh.

Kỳ thật Vân Vãn rất rõ ràng, Lục Thừa Phong vì cái gì mà chọn cô, nếu nói từ trước không hiểu thì sau năm ấy lúc cô có thể hoàn toàn hiểu.

Khi đó bốn bề anh đều là kẻ địch, anh không còn có bất luận sức lực nào đặt ở chuyện gia đình, chuyện tình cảm.

Lục Ích Niên muốn anh cúi đầu tiếp quản liên hôn gia tộc, anh chết cũng không chịu, chính là cưới một người vợ để làm bình phong, Lục Thừa Phong lại lo lắng sau đó không có cách nào chăm sóc.

Cô chính là lúc ấy xuất hiện, Vân Vãn đi qua, cố lấy dũng khí lớn nhất đời này, nói nhỏ với anh: “Em, em có thể thử xem.”

Lục Thừa Phong nhìn cô thật lâu.

Đại khái cả đời dài như vậy, cô không biết anh cân nhắc cái gì, hay là phán đoán cái gì, tính toán cái gì.

Cô chỉ biết, thời gian từng giây từng phút trôi qua, tới cuối cùng, anh đưa ra đáp án là: “Được, có thể.”

Sau đó bọn họ liền kết hôn.

Cô đối với anh, có thể nói là chồng, không bằng nói là ông chủ, là chủ nhân, hết sức cẩn trọng, đều rất ít chọc vào.

Cho nên Lục Thừa Phong cũng cơ hồ không nổi giận với cô bao giờ, chỉ là anh quá lạnh lùng, quá xa cách.

Kết hôn năm thứ ba, vẫn chưa có thể thay đổi gì.

Cửa hội trường đang lặng yên bị đẩy ra, Vân Vãn lấy lại tinh thần, hình bóng quen thuộc mặc vest đi vào.

Môi mỏng hơi cong lên, khóe môi cười công nghiệp. tóc mái anh toàn bộ đều vuốt ngược lên, lộ ra cái trán anh rộng lớn.

Vẫn là áo sơ mi mở một cúc áo, đồng hồ bạc đeo tay, tầm nhìn có một chút ảm đạm.

Nhìn anh đến, dường như cả người Vân Vãn cứng lại, mở to hai mắt, đốt ngón tay bỗng dưng phát run.

Lục Thừa Phong đi đến bên trong, hàng phía trước ghế ngồi truyền đến vài lời nghị luận xì xào: “Đó là ông chủ Lục sao? Anh ấy cũng ở đây à?”

“Đương nhiên anh ấy ở đây, cậu không biết sao, khoảng thời gian trước Hoa Việt hợp tác với Hải Đình, tiệc đầy tháng của tiểu thư nhà họ Giang sao anh ấy có thể không tới?”

“Ông chủ Lục nhìn trẻ thật.”

“Chính vậy, tuổi trẻ đầy hứa hẹn như vậy, chính là kết hôn hơi sớm.”

Đó là khi bọn họ cách hai tuần rồi mới gặp mặt.

Xuyên qua đám người ồn ào, Vân Vãn nhìn thấy mái tóc đen nhánh của anh. Có người bắt tay với Lục Thừa Phong, cô thấy anh cười, đôi mắt thong thả mà chớp chớp.

Trần Thiền Y chỉ vào Lục Thừa Phong, khiếp sợ nói: “Kia không phải chồng của em sao? Không phải cũng tới sao?”

trái tim Vân Vãn run rẩy, cái loại cảm giác bất an bất lực quen thuộc này, lặng yên không một tiếng động lan tràn toàn thân, cuối cùng thẩm thấu vào lục phủ ngũ tạng.

nháy mắt cô hiểu ra rất nhiều điều, cần cô nói như thế nào đây.

Quan hệ giữa cô và anh chính là như vậy, vĩnh viễn phải dựa vào người khác, cô mới biết được anh ở nơi nào.

*

Bàn của Lục Thừa Phong, ánh mắt các cô gái như có như không dò hỏi.

Giả vờ là kính rượu, làm quen chút nhưng thực tế rượu chỉ là bình phong để dò hỏi anh.

Vân Vãn ở phía sau anh, nghiêng góc nhìn xa, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng của những người này, thấy không rõ quá trình.

trong lòng cô giống như bị kim đâm một chút.

Trần Thiền Y bỗng nhiên đứng dậy chạy đi.

Vân Vãn lo lắng cho cô ấy, cũng cùng đi.

Trần Thiền Y là đi tìm bạn trai cũ, người đàn ông mặc áo đen đứng bên cạnh Lục Thừa Phong.

Lục Thừa Phong thật ra là đang nói chuyện với một đám đàn ông.

Nhìn thấy Vân Vãn, biểu cảm lạnh nhạt, đi đến trước mặt cô: “Sao em lại ở chỗ này?”

Vân Vãn nhìn anh: “Em quen biết Giang phu nhân.”

Lục Thừa Phong phảng phất lúc này mới nhớ tới: “Ừm.”

Anh từ trước đến nay không quan tâm chuyện của cô, mối quan hệ của cô, bao gồm tình cảnh gia đình cô, anh đều không quan tâm.

thậm chí anh còn quan tâm cấp dưới hơn cả cô, Lục Thừa Phong nhắc tới cô Mục, sẽ nói ra được cô ta tốt nghiệp đại học ở trường nào.

Học trung học ở đâu, lý lịch sau khi tốt nghiệp của cô ta, anh thuộc như lòng bàn tay.

Nhưng cô rõ ràng cũng không kém a.

Vân Vãn nghĩ, cô cũng là tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, kém ở đâu.

Chỉ có anh là người để bụng.

Hay là anh không thèm để ý thôi.

 

Bình Luận (0)
Comment