Chàng Gọi Ta Là Duy Nhất

Chương 12

Khoảnh khắc đó, trái tim tưởng như đã nguội lạnh bao năm của hắn bỗng run lên.


Hắn bước nhanh đến sạp đèn, mua một chiếc lồng đèn rồi hỏi:


“Bà ơi, xâu tiền đồng này từ đâu mà có?”


Bà lão liếc nhìn, đáp thản nhiên:


“Tự ta làm thôi.”


Hắn hơi thất vọng nhưng vẫn cố hỏi tiếp:


“Vậy ở đây ai cũng biết làm sao?”


Bà lão cười:


“Trước đây thì không. Sau có một cô nương trẻ treo xâu tiền như vậy, đi đâu cũng leng keng vui tai. Người ta thấy hay nên học theo, rồi thành ra ai cũng biết làm.”


Hắn hỏi thêm cô nương đầu tiên là ai, nhưng bà lão cũng không rõ. Cuối cùng hắn đành rời đi, tay không trở lại.


Hai tháng sau, lũ phương Nam hoàn toàn dẹp yên.


Tạ Dung Dự chuẩn bị hồi kinh.


Tin quan lớn trở về lan khắp dân gian, bách tính kéo nhau ra đường tiễn biệt.


Ngựa hắn đi chậm trên con đường đá xanh, sắc mặt bình thản, không rõ lưu luyến. Hắn đã để lại người ở đây, dặn dò nếu có tin tức về Tiểu Đàn phải lập tức báo về kinh.


Đúng lúc ấy, giữa đám đông vang lên một khúc ca khe khẽ.


“Lồng đèn soi lối nhỏ, hồng rực sángĐom đóm bay lượn quanh, lấp lánh ánh vàngMẹ khe khẽ hát ru, dịu dàng bên tai…”


Giọng hát non nớt, mềm như nước suối đầu nguồn, xuyên qua đám đông rơi thẳng vào tai Tạ Dung Dự.


Ngay lập tức, sống lưng hắn cứng lại, toàn thân như bị đông cứng.


Là bài hát đó.


Là đồng dao năm xưa Tiểu Đàn từng hát bên tai hắn.


Ánh mắt hắn lập tức nhìn về phía phát ra tiếng hát.


Một bé trai khoảng ba bốn tuổi đang đứng đó, ánh mắt trong trẻo, tay cầm kẹo hồ lô, gương mặt hồng hào.


Bé con bị ánh mắt hắn nhìn chằm chằm thì khựng lại, rồi vội quay người chạy đi.


Không suy nghĩ thêm, Tạ Dung Dự lập tức xuống ngựa đuổi theo.


Đứa trẻ chạy rất nhanh, len qua dòng người như cá lượn nước.


Hắn không dám đuổi sát, chỉ giữ khoảng cách theo sau.


Cuối cùng đứa trẻ chạy vào một cánh cổng gỗ cũ, bên trong là một tiểu viện đơn sơ nhưng sạch sẽ.


Tạ Dung Dự dừng lại trước cửa.


Cửa chỉ khép hờ, bên trong vang lên tiếng một phụ nhân quát lớn:


“Tiểu Tư Quân, lại trộm tiền của nương đi mua kẹo hồ lô phải không.”


Giọng mắng vừa vang lên đã xen lẫn tiếng cười, không hề có chút giận dữ thật sự.


Là nàng.


Là giọng nói hắn ngày đêm nhớ nhung.


Hắn bước hụt một nhịp, tim như bị bóp chặt, vội đưa tay lau mắt rồi không chờ thêm nữa, đẩy cửa bước vào.


Trong sân, một nữ tử đang thu áo phơi. Y phục đơn giản, tay áo xắn cao, tóc búi gọn gàng.


Gương mặt ấy giống như trong ký ức nhưng sinh động hơn tất cả tranh vẽ.


Ánh mắt nàng trong khoảnh khắc ấy như thắp sáng cả thế giới u tối của hắn.


Tiểu Đàn chớp mắt, dụi dụi rồi ngạc nhiên gọi:


“Thiếu gia?”


Tạ Dung Dự không đáp.


Chỉ sải bước tới.


Rồi ôm chặt nàng vào lòng.

Bình Luận (0)
Comment