Dưới chân núi Mai Sơn.
Một giáo đồ gân cổ hô lớn: “Đại Tế Ti! Thuốc nổ đã dùng quá nửa, chỉ còn lại mười bao cuối, còn muốn nổ nữa không?”
Thì ra thứ thuốc nổ này chẳng phải do con người chế tạo, mà là do một vị tiền bối cao nhân năm xưa mang tới, có thể nói nổ một bao là mất đi một bao, vô cùng quý giá.
Vu Hàm nheo mắt nhìn về phía trước, chỉ thấy trong lớp sương đen cuồn cuộn nơi sườn núi, một bóng trắng đang lao xuống với tốc độ mắt thường không sao bắt kịp. Hắn biết là ai, càng biết nếu bị người ấy áp sát thì mọi chuyện coi như chấm dứt, nghiến răng quát: “Nổ! Dù có nổ sạch kho thuốc cũng không thể để hắn sống sót!”
Lại một tiếng “Ầm” long trời lở đất!
Bóng trắng kia quả có khựng lại đôi chút, nhưng chỉ trong chớp mắt lại càng hung mãnh lao tới.
Một giáo đồ phía sau kinh hãi thất sắc: “Đại Tế Ti, đó rốt cuộc là người hay quỷ, thuốc nổ cũng chẳng ngăn được y?!”
Tâm phúc cũng nói: “Đại nhân, Nhiếp chính vương quả thật khó đối phó, hay là chúng ta rút trước?”
Nhưng Vu Hàm như nhớ tới điều gì đó, hung hăng nghiến răng: “Không được! Kẻ đó từng nói, hiện tại núi Mai Sơn chỉ có mình Nhiếp chính vương, là cơ hội ngàn năm có một! Chỉ cần diệt y, là có thể bắt được Thánh nữ, dùng nàng luyện chế dược nhân cổ”
Chữ “cổ” vừa thốt ra, trong làn sương đen chợt lao ra một bóng người, tung quyền đấm thẳng vào mặt hắn.
Vu Hàm hét lên một tiếng thảm thiết, sống mũi gãy gập, vội niệm chú điều cổ, nhưng còn chưa kịp phát ra âm nào thì lại ăn thêm một cước, cả người bay ngang đập mạnh vào thân cây.
Đám giáo đồ hoảng hồn, quay đầu bỏ chạy, nhưng lại bị một cơn cuồng phong thổi ngã, bò cũng không nổi.
Chỉ thấy người kia mặt mày âm trầm, như chim ưng bắt gà con túm lấy một kẻ: “Là ngươi đặt thuốc?”
Tên nọ sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng lắc đầu như trống bỏi: “Không, không phải ta! Là hắn!”
Hắn hoảng loạn chỉ sang tâm phúc của Đại Tế Ti, nào ngờ tên kia lập tức ôm thuốc nổ lao thẳng tới.
ẦM!!!
Một tiếng nổ vang rền chấn động cả ngọn núi Mai Sơn.
Vương phi cùng đám người vội vã chạy đến, chỉ thấy x*c th*t vương vãi khắp nơi, khói đen mịt mù…
Tim nàng khẽ run, Sở Nhược Yên vội đỡ lấy nàng, kêu lên: “Phụ thân! Phụ thân!”
Ai có thể ngờ, người Tây Cương lại nắm trong tay thứ vũ khí đáng sợ đến thế này.
Nếu được mang ra chiến trường, chẳng phải sẽ trở thành thế lực vô địch?
Ánh mắt Yến Trừng cũng trở nên nghiêm nghị, cẩn thận quan sát khắp xung quanh, bỗng nghe thấy động tĩnh từ hướng Đông Nam.
Hắn trầm giọng ra hiệu cho Ảnh Tử, lập tức cùng Vân Lăng và Ảnh Tử tạo thành thế bao vây, bảo vệ mẫu tử nhà họ Vân ở giữa.
Ngay lúc tất cả đang đề cao cảnh giác, trong làn sương đen lững thững bước ra một người…
Toàn thân đen sì, tóc tai rối bời như tổ quạ, nhưng từ ánh mắt lạnh lẽo cùng khí thế uy nghiêm quanh người, có thể nhận ra người ấy chắc chắn, hẳn là Nhiếp chính vương?
“Phụt!” Vân Lăng là người đầu tiên không nhịn được bật cười thành tiếng.
Yến Trừng giật giật khóe mắt, vội quay mặt đi, Sở Nhược Yên và Vương phi cũng không kìm được mà khóe môi khẽ cong.
Nhiếp chính vương vốn đang nghẹn khuất đến phát ói, đường đường là một đời anh minh suýt chút bị đám tiểu tốt hạ sát.
Nhưng vừa thấy đôi mắt cười của Vương phi, bao nhiêu buồn bực liền tan thành mây khói.
Hắn sải bước đến trước mặt Vương phi, nàng mỉm cười hỏi: “Vương gia không sao chứ?”
Nhiếp chính vương khẽ lắc đầu.
Có sao thì cũng đã bị nổ thành tro bụi cả rồi!
Thì ra khi tên kia lao tới, hắn đã lập tức lui về sau, tiện tay túm một người chắn phía trước làm bia đỡ.
Nhưng thuốc nổ quá uy lực, dư chấn vẫn khiến hắn lãnh đủ, mới thành ra thảm hại như bây giờ!
Hắn ngửi thấy mùi trên người mình, phụ thânu mày như chịu hết nổi, lạnh lùng nói: “Bổn vương đi tắm trước.”
Vân Lăng la lên: “Này, người nói đi là đi…”
“Lăng Lăng, cứ để phụ thân con đi.” Vương phi mỉm cười, nói, “Phụ thân con giống hệt con, đều mắc chứng sạch sẽ. Dù trời có sập cũng phải chống lên bằng binh khí, tắm rửa xong rồi mới tính tiếp.”
Vân Lăng nghẹn họng, cúi nhìn chỗ đất sạch sẽ mình chọn kỹ để đứng, lần đầu không cãi lời phụ thân: “Ừ, đúng là không chịu nổi.”
Sở Nhược Yên và Yến Trừng nhìn nhau, mỉm cười lắc đầu.
Lúc này, Ảnh Tử không biết từ đâu túm về một người, mũi miệng bê bết máu, trên người mặc tế phục.
Nụ cười trên môi Vương phi chợt tắt: “Vu Hàm?”
Người kia ngẩng đầu, nhìn thấy Vương phi có thể nói chuyện, mặt liền tái xanh như gặp quỷ: “Sư, sư phụ?! Người tỉnh rồi?!”
Vương phi thản nhiên đáp: “Ngươi rất hy vọng ta không tỉnh lại sao?”
Vu Hàm toàn thân run rẩy, lập tức phủ phục sát đất: “Vu Hàm biết lỗi, xin sư phụ thứ tội!”
Vương phi còn chưa mở miệng, Vân Lăng đã cười lạnh: “Hay lắm, vậy xuống đất mà xin lỗi đại ca ta đi!”
Nói rồi định vung quạt, Vương phi khẽ gọi: “Lăng Lăng.” Ánh mắt lại rơi lên người Vu Hàm: “Ai sai ngươi làm chuyện này?”
Vu Hàm giật bắn mình, kinh ngạc ngẩng đầu.
Khóe môi Vương phi thoáng hiện một nụ cười lạnh lùng: “Ngươi sớm biết ta ở Mai Sơn, bao năm không dám bén mảng tới, hôm nay lại mang thuốc nổ đến tấn công, là ai chỉ điểm cho ngươi?”
Vu Hàm thở dài một hơi: “Quả nhiên không có gì qua nổi mắt sư phụ. Có người ra mặt chỉ điểm cho đệ tử, nói chỉ có máu của sư phụ, hoặc máu con cháu người, mới luyện được dược nhân cổ. Nhưng kẻ đó là ai, đệ tử cũng không rõ.”
“Thật sao?”
“Thật. Trước mặt người, ai dám dối trá?” Vu Hàm cười khổ. Nếu hắn biết sư phụ đã tỉnh, cho hắn trăm lá gan cũng chẳng dám luyện cổ người.
Bởi Tây Cương coi trọng thực lực, thân là Thánh nữ duy nhất của Thánh giáo, pháp thuật của sư phụ đã đạt tới cảnh giới siêu phàm.
Năm xưa nếu không bị bán đứng, lại còn phải bảo vệ mấy đứa nhỏ, thì sao có thể xảy ra chuyện?
Vương phi gật đầu, lại hỏi: “Vậy người đó còn nói gì?”
Vu Hàm mặt mày trắng bệch đáp: “Không nói gì thêm, chỉ bảo dường như sắp làm chuyện lớn, còn nói nếu ta có thể cho nổ núi Mai Sơn thì càng tốt…”
“Nổ cả núi Mai Sơn?” Vương phi nhướng mày, Sở Nhược Yên hỏi: “Mẫu thân, kẻ đó có phải là cừu nhân năm xưa của người không?”
Vương phi trầm ngâm hồi lâu rồi lắc đầu: “Không rõ. Nhưng trong trí nhớ ta, những kẻ thù năm đó đều đã bị Vương gia trừ sạch…”
Lời còn chưa dứt, Yến Trừng bỗng ngẩng đầu: “Không đúng! Là nhắm vào chúng ta!”
Mọi người đều ngẩn ra, chẳng hiểu hắn nói gì, chỉ có Sở Nhược Yên sắc mặt đại biến: “Ý huynh là kẻ đó không nhằm vào phụ thân mẫu thân, mà là chúng ta? Hắn biết chúng ta đang ở Mai Sơn, nên muốn mượn tay Vu Hàm trừ khử? Là ai?”
Yến Trừng nhíu mày suy nghĩ một hồi: “Kẻ đã cứu thoát Vân Tử Hào!”
Mọi người bừng tỉnh, Sở Nhược Yên trầm giọng: “Nếu thật là vậy, thì kinh thành nguy rồi!”
Hoàng đế hoàng hậu đều vắng mặt, mà đối phương lại ẩn nấp trong bóng tối, tâm cơ thâm hiểm, e rằng chỉ với mấy người như Tào Dương thì khó mà ứng phó nổi.
Nàng quay sang hỏi huynh trưởng: “Nhị ca, Bách Hiểu Các có tin tức gì không?”
Vân Lăng đang tựa quạt suy nghĩ, nghe vậy lắc đầu: “Tạm thời chưa có tin gì từ kinh thành, nhưng người các muội nói… ta hình như có chút ấn tượng…”
Mọi người vội nhìn sang, Vân Lăng xua tay: “Cũng chưa chắc là hắn, nhưng lúc trước Vân Tử Hào từng muốn kéo ta liên thủ. Ta giả vờ đồng ý, khi ở bên cạnh hắn từng thấy một kẻ thần bí luôn che mặt, không rõ dung mạo. Khi ấy cứ nghĩ là hắn mời từ Tây Cương tới, nên không để tâm, nhưng giờ nghĩ lại… Vân Tử Hào đối với hắn vô cùng kính trọng…”
Muốn khiến Vân Tử Hàokẻ ngạo mạn vô song ấycúi đầu, thì thân phận người kia tuyệt không tầm thường.
Yến Trừng bỗng nói: “A Yên, còn nhớ lần ở lãnh cung, nàng từng chê hắn vô hậu không?”