Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn

Chương 514

Đôi mày giương cao, ánh mắt lộ vẻ quật cường, Yến Chiêu nghiến răng nói:

“Đi thì đi! Nếu ta kêu nửa tiếng cũng không phải họ Yến nữa!”

Sở Nhược Yên đưa tay che mặt, hoàn toàn tuyệt vọng với kiểu tương tác giữa huynh đệ nhà họ Yến.

Chỉ thấy Yến Trừng khẽ gật đầu:

“Được, Văn Cảnh đi đốt pháo rồi, ngươi đi bắt nó về.”

Sở Nhược Yên khựng lại, vốn định khen Yến Trừng rốt cuộc cũng biết nhân nhượng rồi, nào ngờ sắc mặt hai người đối diệncùng lúc đại biến, nhất là Yến Chiêu, mặt mày tái mét như bị bóp cổ, không thể tin nổi mà hét lên:

“Huynh, huynh thế mà dám cho nó đi đốt pháo?!”

Lý thị cũng run bắn:

“Hỏng rồi, hỏng rồi! Vừa nãy Văn Cảnh còn tìm ta lấy chìa khoá nhà kho… chuyện này, ôi trời!”

Sở Nhược Yên mờ mịt chẳng hiểu mô tê gì, đúng lúc ấy chợt “đùng” một tiếng, tiếng nổ vang trời từ ngoài truyền vào.

Ngay sau đó là một tiếng gào như xé rách cả bầu trời:

“Đứa nào là đồ vương bát đản dám nổ tung hầm phân của lão tử?! Cút ra đây cho ta!!!”

Sở Nhược Yên: “…”

Nàng khó nhọc liếc nhìn sang Lý thị, chỉ thấy đối phương tuyệt vọng gật đầu.

Lại nhìn sang Yến Chiêu, người vừa nãy còn oai phong lẫm liệt, lúc này cúi đầu ủ rũ như gà trống thua trận:

“Ta… có thể đổi người không…”

Yến Trừng cắt lời:

“Trượng phu đại trượng phu, lời đã nói ra như nước đổ khó hốt.”

Yến Chiêu nhắm mắt, rút ra mặt nạ đeo lên:

“Nhị tẩu, nếu ngày mai ta không về…”

Lý thị điềm nhiên tiếp lời:

“Thì lên nha môn nộp tiền chuộc, ta biết rồi.”

Sau đó mọi người tiến vào hậu viện, than đã nhóm lên, Mạnh Dương và Ảnh Tử đang nướng khoai.

Chỉ là tay nghề của Ảnh Tử quá kém, xiên trên kiếm mấy củ khoai đều bị nướng cháy đen sì.

“Biến biến biến, đi thêu hoa của ngươi đi, đừng phá hoại lương thực của ta nữa!”

Mạnh Dương đuổi hắn đi thẳng thừng. Ảnh Tử giận quá vung kiếm một cái, tro than bắn tung lên, rơi đầy mặt Mạnh Dương.

Khuôn mặt trắng trẻo thường ngày phút chốc hóa thành nồi đen.

“Ha ha ha ha ha!”

Phương quản sự đang phát thưởng cho đám hạ nhân cùng đám người đang xếp hàng nhận bạc cũng cười ầm cả lên, Sở Nhược Yên và Lý thị cũng không nhịn được phì cười.

Phương quản sự phát hiện có người, lập tức hành lễ:

“Tham kiến Thủ phụ, phu nhân, nhị thiếu phu nhân!”

Đám hạ nhân đang cười vội câm bặt, tất cả đều hoảng sợ nhìn về phía Yến Trừng .

Sở Nhược Yên hơi nhíu mày, chỉ thấy Yến Trừng lạnh nhạt phất tay:

“Các ngươi cứ tự nhiên, ta về phòng trước.”

Hắn vừa đi, bầu không khí cứng đờ lập tức tan biến, tiếng cười nói lại rộn ràng khắp nơi.

Lý thị khẽ nói:

“Tam đệ muội, muội đừng để trong lòng, tam đệ từ trước đến nay đã không quen mấy dịp đông người thế này.”

Sở Nhược Yên ậm ừ đáp, rồi xoay người tìm cớ rời đi, cũng theo vào trong phòng.

Nghe thấy động tĩnh, Yến Trừng hơi kinh ngạc quay đầu:

“Sao không ở lại thêm một lát?”

Nàng lại bước tới, từ phía sau ôm lấy eo hắn:

“Sao chàng không ở lại với ta thêm một lát?”

Yến Trừng khẽ cười:

“Có ta ở đó, họ không được tự nhiên.”

“Năm nào tết đến chàng cũng một mình thế này sao?”

“Cũng không hẳn, những năm trước, đại ca vẫn còn…” Nhắc đến đại ca, giữa mày Yến Trừng thoáng hiện vẻ đau đớn cực độ.

Đó là người mà mấy hôm nay hắn cố tình tránh nhắc đến, nhưng trốn không nổi – khắp phủ Yến đâu đâu cũng là bóng dáng của họ.

Trường luyện võ, vũ khí thường dùng, cây tùng trước cửa từng cùng nhau leo trèo…

Như dao cùn cứa thịt, từng chút từng chút dày vò đau đớn, hắn chỉ có thể siết chặt tay, cố giữ cho bản thân không bị cảm xúc dâng trào nhấn chìm.

Chợt một bàn tay mềm mại nắm lấy tay hắn.

“Đi, ta dẫn chàng đến một nơi!”

Nàng kéo hắn ra khỏi phủ, không gọi xe ngựa mà tự tay cầm roi điều khiển.

Hai người nhân lúc đêm tối rời khỏi kinh thành, lính giữ cửa thành thấy lệnh bài Thủ phụ cũng không dám hỏi gì, lập tức cho qua.

Ngoại thành, chùa Hộ Quốc.

Ánh trăng lạnh phủ kín cả dãy núi sau, Yến Trừng nhìn những ngôi mộ mới, giọng khàn khàn:

“Dẫn ta tới đây làm gì?”

Sở Nhược Yên không đáp, chỉ nắm tay hắn, đi đến trước mộ của Yến Tuấn.

“Ta gả cho chàng đã lâu, nhưng chàng vẫn chưa dẫn ta đến thăm đại ca và đại tẩu.”

Không biết chữ nào chạm đến tâm can, nam tử kia bỗng quỳ sụp xuống, trán gục chặt vào bia mộ.

Mộ Yến Tuấn, đệ Yến Trừng lập.

Sở Nhược Yên chăm chú nhìn, bao nhiêu tấm bia đá nơi đây, chỉ có tấm này nét khắc vuông vức mạnh mẽ, bên trên còn vương lại màu đỏ sậm.

Là máu của Yến Trừng .

Là hắn năm đó, từng nhát từng nhát tự tay khắc lên, máu nhuộm đầy tay.

“Đại ca, đại tẩu, đệ phụ họ Sở, Sở thị Nhược Yên, hôm nay may mắn được gả cho tam lang, từ đây phu thê một thể, vinh nhục có nhau. Mong hai vị nơi suối vàng an tâm.”

Sở Nhược Yên quỳ xuống, kính cẩn dập đầu ba cái vang rền.

Yến Trừng khàn giọng:

“A Yên, lại đây, để họ nhìn rõ một chút.”

Sở Nhược Yên quỳ gối lết tới, bất ngờ cổ tay bị giữ chặt, nam nhân gằn từng chữ:

“Ta nay như thanh kiếm huynh từng tặng, đã tìm thấy vỏ kiếm. Từ nay mưa gió cùng gánh, huynh cứ yên lòng. Đợi ngày mang hài cốt huynh về, lại để huynh và đại tẩu nằm cùng một mộ.”

Dứt lời, rút kiếm, cắm mạnh trước bia mộ.

Gió nhẹ như có như không, lượn quanh ba vòng rồi tản đi xa xa.

Gánh nặng trong lòng Yến Trừng bao ngày bỗng chốc tan biến, hắn xoay người, tựa vào bia mộ Yến Tuấn.

Sở Nhược Yên kinh hô, nhưng cũng bị hắn kéo ngồi xuống.

“Đừng sợ, Yến Tuấn xưa nay là kẻ chẳng biết giữ quy củ, dù chết cũng là loại quỷ ngông cuồng, tự coi trời bằng vung.”

Lần đầu tiên hắn chủ động kể chuyện xưa cho nàng nghe, không vì bất kỳ mục đích nào.

Sở Nhược Yên thấy lòng mình dần thư thái:

“Vậy… đại ca là người thế nào?”

“Là một… tên hỗn đản.” Yến Trừng cong môi cười khổ, “Một tên hỗn đản tự cho mình là đúng, thích làm anh hùng, luôn cho rằng người khác cả đời nên sống dưới sự bảo hộ của hắn. Vì vậy mà bọn ta đánh nhau không ít lần.”

“Các huynh từng đánh nhau?”

“Nam nhân nào chả từng đánh nhau? Mỗi lần đều là ta đánh hắn, nhưng ta biết, là hắn nhường ta.” Yến Trừng nói, “Chỉ là tên ngạo mạn như vậy, lần đầu gặp đại tẩu, lại cứng họng chẳng nói được câu nào. Ta cười hắn không có cốt khí, hắn lại nói: không có cốt khí mới lấy được vợ.”

Sở Nhược Yên như ngộ ra:

“Cho nên… cái sự mặt dày của chàng là học từ đại ca?”

“Là hắn làm hư ta, nhưng cũng may làm hư, ta mới cưới được nàng.” Yến Trừng nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng đắm đuối.

Sở Nhược Yên bị ánh mắt ấy nhìn đến tim đập loạn, vội đánh trống lảng:

“Vậy còn Văn Cảnh? Chuyện nó đốt pháo là sao?”

Yến Trừng nhếch môi:

“Cũng là do Yến Tuấn dạy. Leo cây bắt chim, xuống nước mò cá, chuyện gì cũng biết. Nhưng Văn Cảnh còn giỏi hơn, năm kia, nó cho nổ pháo làm mấy huynh đệ phòng nhị, phòng tam cháy hết tóc và lông mày… Năm ngoái, lại quăng pháo vào bồn tắm của Tả thị lang bên cạnh, làm ông ta với tiểu thiếp tr*n tr**ng chạy ra ngoài, náo loạn cả đêm. Nên từ năm ngoái, phủ không cho nó đốt pháo nữa.”

Sở Nhược Yên bật cười:

“Không ngờ Văn Cảnh lại nghịch ngợm đến vậy.”

“Sau khi đại ca mất, nó chợt trở nên hiểu chuyện , không quậy phá nữa. Mãi đến khi nàng đến, nó mới lại giống một đứa trẻ…” Nói xong, nam nhân cúi người, nhìn nàng chăm chú: “A Yên, cảm ơn nàng.”

Trong đôi mắt đen như mực, chỉ còn lại hình bóng nàng.

Tim Sở Nhược Yên lỡ mất hai nhịp, thì đột nhiên, một giọng châm chọc vang lên:

“Đêm giao thừa tế lễ, phu thê tình thâm, Thủ phụ và Trường Lạc huyện chủ quả là có hứng. Chỉ không biết… có còn nhớ đến tại hạ không?”

Hai người quay đầu, chỉ thấy Tống Giả đứng không xa, phía sau còn có một đám hắc y nhân.

Sở Nhược Yên chống tay vào tay Yến Trừng đứng dậy, nhíu mày ngạc nhiên:

“Các người không ăn Tết à?”

Tống Giả nghẹn lời, sau đó khom người:

“Tại hạ phụng mệnh, muốn mời huyện chủ theo bọn tại hạ một chuyến. Không biết người muốn tự đi hay để bọn tại hạ ‘mời’ đi?”

Bình Luận (0)
Comment