Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn

Chương 309

Ngoài căn nhà gỗ.

Lúc này, lão phu nhân Yến thị, Yến Thư, cùng Yến Lâm và Thẩm thị của phòng nhị đều đã đến nơi.

Yến Thư dìu tay lão phu nhân, thấp giọng nói:

“Tổ mẫu bớt giận, có lẽ là Thư nhi lầm rồi…”

“Lầm? Lầm ở đâu? Hắn vội vội vàng vàng chạy tới chỗ bà Tôn, chẳng phải trong lòng có quỷ hay sao?” Lão phu nhân giận dữ quát, bao nhiêu năm oán hận và chán ghét đứa cháu này dường như tìm được chỗ phát tiết, “Lão thân sớm đã nghi hắn không phải cốt nhục nhà Họ Yến – tính tình âm u, lãnh đạm, đâu có nửa phần giống phụ mẫu ngươi? Nếu không phải ngươi nhắc chuyện núi Thúy Bình, lão thân còn chưa nghĩ ra điều này!”

Yến Thư ngoan ngoãn ứng lời, khoé miệng lại lộ ra tia cười lạnh.

Nàng nào phải kẻ ngốc. Trưởng công chúa vừa chỉ ra tung tích bà Tôn, lại vừa muốn nàng ra tay giết người, rõ ràng là muốn để nàng gánh tội thay!

Vậy nên nàng chỉ tùy ý nhắc với tổ mẫu một câu, quả nhiên lão thái bà ngu xuẩn này liền đuổi theo tới đây…

Lúc ấy, Sở Nhược Yên đẩy xe đưa Yến Trừng ra ngoài.

Nam nhân sắc mặt lãnh đạm, đôi mắt sâu như vực quét qua một lượt:

“Có chuyện gì?”

Một luồng áp lực vô hình ập tới, khiến lão phu nhân Yến thị cùng Yến Lâm và những người khác đều ngây người, trong khoảnh khắc không ai mở miệng nổi.

Yến Thư âm thầm mắng một tiếng “vô dụng”, liền dịu giọng:

“Tam ca…”

“Lưu phu nhân gọi nhầm rồi chăng?” Yến Trừng cười lạnh, “Ngươi đã gả cho Xương Lộc bá – một tội thần, bổn hầu không có muội muội phạm tội như vậy.”

Sở Nhược Yên “phụt” cười ra tiếng.

Miệng lưỡi của Yến Tam thật độc. Điều Yến Thư hận nhất là cái chết của phu quân, mà hắn lại cứ nhấn mạnh hai chữ “tội thần”, chẳng khác nào đâm thẳng vào nơi chí mạng của nàng!

Quả nhiên, Yến Thư giận tím mặt, gương mặt nhu thuận thuở nào phút chốc bị xé rách:

“Ngươi đừng đắc ý quá sớm!!”

Lão phu nhân cũng hoàn hồn, nhíu mày quát:

“Yến Tam! Ngươi đừng đánh trống lảng! Lão thân hỏi ngươi, bà Tôn kia có phải đang ở bên trong hay không?”

“Ở thì sao?”

“Vậy thì gọi bà ta ra đây! Để bà ta nói rõ ràng, năm xưa chuyện trên núi Thúy Bình rốt cuộc là thế nào?” Giọng lão phu nhân đầy uy nghiêm, Mạnh Dương vội bước lên:

“Lão phu nhân, việc này nội tình phức tạp, xin người hãy chậm rãi mà xét—”

Bốp!

Lão phu nhân giơ tay tát hắn một cái:

“Chủ tử nói chuyện , đến lượt con chó như ngươi xen vào?”

Mạnh Dương cố nén lửa giận, không nói một lời. Yến Trừng lại lạnh giọng:

“Ảnh Tử.”

Lời vừa dứt, hàn quang chợt lóe – một lọn tóc trắng trước trán lão phu nhân bị chém đứt, nhẹ nhàng rơi xuống trước mắt bà ta…

“A a a!!”

Tiếng thét chói tai xé toạc không gian, lão phu nhân hoảng sợ chỉ vào hắn:

“Ngươi… ngươi dám động thủ với ta?!”

Yến Lâm cũng bị dọa tới hồn phi phách tán, vội bước lên đỡ mẫu thân:

“An Ninh hầu! Ngươi điên rồi sao? Bà ấy là tổ mẫu ngươi!!”

Ngay cả Sở Nhược Yên cũng có phần kinh ngạc – không phải bởi lo cho lão phu nhân, mà bởi Đại Hạ coi trọng đạo hiếu, nếu việc này truyền ra, chỉ sợ đám văn nhân bút khách sẽ lấy nước miếng mà dìm chết hắn!

Thế nhưng Yến Trừng lại chẳng hề để tâm, thản nhiên nói:

“Hóa ra nhị thúc còn nhớ, bà ấy là tổ mẫu ta?”

“!!!”

Mọi người đồng loạt chấn kinh. Thẩm thị theo phản xạ thốt lên:

“Nếu bà ấy không phải tổ mẫu ngươi, thì còn là ai?”

Lời vừa ra khỏi miệng liền cứng đờ.

Đám người nhà Họ Yến chợt nghĩ tới nguyên do hôm nay bọn họ đến đây, lòng không khỏi lạnh đi vài phần.

Lời Yến Trừng nói có nghĩa là – nếu hắn không phải người nhà Họ Yến , vậy giữa họ và hắn chẳng còn liên hệ, há chẳng phải hắn có thể…

Huống hồ nơi này hoang vu không bóng người, lại vội vàng mà đến, bên mình chẳng đem theo bao nhiêu thị vệ…

Trong phút chốc, mấy người chỉ thấy cổ mình lạnh toát, thanh kiếm vừa rồi chém tóc kia như thể đã kề sát vào gáy!

“Tốt, tốt lắm! Ngươi lại dám uy h**p lão thân! Ngươi không sợ ta hồi phủ tâu lên thánh thượng—”

“Cứ việc đi.” Yến Trừng mắt cũng không buồn ngước, nhàn nhạt đáp,

“Tướng quân phủ giờ chỉ còn lại bổn hầu, chỉ cần ngươi không sợ đến lúc đó cả nhà bị Sở di, Họ Yến từ đây suy tàn, tuyệt hậu danh môn kinh thành này!”

Lão phu nhân Yến thị vốn cả đời tranh cường hiếu thắng, nếu bắt bà ta mắt thấy nhà Họ Yến sụp đổ, còn khó chịu hơn giết bà ta!

Yến Lâm lúc này ánh mắt hơi lóe, như nghĩ đến điều gì.

Không ngờ Yến Trừng dường như đã nhìn thấu:

“Nhị thúc cũng đừng mơ đại phòng ngã xuống, nhị phòng sẽ được phục chức. Không nghĩ thử xem, chức quan nhị thúc gần đây thay đổi là vì cớ gì?”

Yến Lâm ngẩn ra.

Trước đây y được điều từ Hàn Lâm viện sang Hình bộ, tuy cũng là tam phẩm, nhưng Hình bộ nắm thực quyền, so với Hàn Lâm viện không biết hơn bao nhiêu lần!

Y từng tưởng mình được thăng vì lập công, giờ nghe Yến Trừng nói vậy, mới chợt nhớ – việc điều chức đó hình như diễn ra sau khi Yến Trừng vào Đại Lý Tự…

Hình bộ và Đại Lý Tự xưa nay phối hợp chặt chẽ, chẳng lẽ hoàng thượng là vì Yến Trừng mà điều y qua?

Nghĩ vậy, Yến Lâm không dám vọng động nữa:

“Phải phải, nay cả nhà trông cậy vào Tam lang…”

“Lão gia?” Thẩm thị kinh hô không hiểu đầu đuôi.

Yến Lâm hung hăng trừng mắt với nàng, ánh mắt nhìn Yến Trừng càng thêm kính cẩn:

“Ngươi yên tâm, nhị thúc sẽ trông chừng mẫu thân, tuyệt không để bà làm bậy. Việc hôm nay, chúng ta sẽ tuyệt đối giữ kín…”

“Hử?” Yến Trừng lạnh nhạt liếc qua.

Yến Lâm như chợt tỉnh:

“Nhị thúc hồ đồ rồi! Hôm nay gì cũng chưa từng xảy ra, chúng ta lập tức rời đi!”

Nói xong bất chấp Thẩm thị ngăn cản, trực tiếp kéo mẫu thân quay về.

Yến Thư cũng không dám ở lại, vội vã theo sau rời đi…

“Lưu phu nhân.”

Giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng, mang theo hơi lạnh thấu xương:

“Nể mặt đại ca, bổn hầu tha ngươi một lần cuối. Lần sau gặp lại, ngươi có thể cùng trượng phu ngươi đoàn tụ rồi.”

Yến Thư thân hình cứng đờ, đáy mắt tràn ngập oán độc khắc cốt.

Nhưng nàng không dám quay đầu, chỉ nhanh chóng chui vào xe ngựa.

“Trời ơi, nghịch tử thật là nghịch tử mà!” Mãi đến lúc xe đã chạy xa, lão phu nhân mới dám mắng ra tiếng, nhưng vẫn hạ giọng, sợ người bên ngoài nghe thấy.

Yến Lâm trầm giọng nói:

“Nương, Tam lang nói đúng. Đại ca mất rồi, nhà Họ Yến chỉ còn một mình hắn. Nay hắn thân mang tật vẫn có thể vào triều, đó là ơn huệ trời cao! Cả nhà Họ Yến đều trông vào hắn mà sống…”

“Nhưng nếu hắn không phải người nhà Họ Yến thì sao?”

“Dù hắn là ai, hắn giờ chỉ có thể là Yến Trừng !” Yến Lâm nghiến răng, quay sang nói với Thẩm thị:

“Lát nữa hồi phủ, người đi cùng hôm nay”.

Y làm động tác “cắt cổ”, Thẩm thị giật mình, lập tức gật đầu vâng dạ.

Yến Thư cũng cảm nhận được ánh mắt nhị thúc dừng trên người mình, vội nói:

“Nhị thúc yên tâm, ta cũng là người nhà Họ Yến , tự nhiên sẽ không làm chuyện tổn hại đến thanh danh Yến gia!”

Yến Lâm nhìn nàng chằm chằm một lúc rồi gật đầu:

“Tốt nhất là vậy. Tam lang nói không sai, ngươi đã xuất giá, thời gian này tạm ở trong phủ, không được tùy tiện ra ngoài.”

Là muốn giam lỏng nàng?!

Sắc mặt Yến Thư tối sầm, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính đáp ứng.

Cùng lúc đó, vừa đợi người nhà Họ Yến rời khỏi, lưng Yến Trừng đang cố gắng chống đỡ cũng lập tức trùng xuống.

Sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, Sở Nhược Yên nắm chặt tay hắn đầy lo lắng, nhưng hắn chỉ khẽ nói:

“Ảnh Tử.”

Thiếu niên bước ra hành lễ.

Yến Trừng quay đầu nhìn về phía căn nhà gỗ:

“Trông kỹ, không thể để sai sót mảy may.”

Thiếu niên gật đầu, chỉ vào nhà gỗ, rồi làm động tác cắt cổ – nếu có sơ suất, lấy đầu đền mạng.

Yến Trừng nhẹ gật đầu, còn định nói gì đó thì Sở Nhược Yên nắm tay hắn chặt hơn:

“Thôi được rồi, có gì về phủ hẵng nói. Chàng sắc mặt khó coi lắm rồi…”

Nam nhân ngẩn ra một chốc, rốt cuộc cũng gật đầu.

Xe ngựa chạy nhanh như gió.

Vừa bước vào viện Yến phủ, một ngụm máu tươi liền phun ra từ miệng Yến Trừng .

“Yến Trừng !”

“Công tử!”

Bình Luận (0)
Comment