Sự lo lắng của Hoàng đế không hề vơi đi.
Ngón tay ấm áp của Cố Uyên áp trên gò má ướt át của Hoàng đế, ống tay áo của nàng theo ấy khẽ lướt qua gương mặt ngài. Các nữ quan của Loan Nghi ty đều mặc quan phục áo bào xanh biếc, màu xanh ngọc óng ánh lên một vẻ đẹp đặc trưng của thứ lụa Giang, tà áo ấy dưới nắng xiên xiên lại càng thêm tinh khiết và sạch sẽ. Hoàng đế rũ mi mắt, cứ thẫn thờ đờ đẫn, hoàn toàn không thể đáp lại lời của Cố Uyên. Lời nàng nói càng tình cảm và tha thiết bao nhiêu, cõi lòng ngài lại càng đau đớn bấy nhiêu. Thói đời, những nỗi đau đến tột cùng - kỳ lạ thay lại cứ dần phai nhạt, khi thấy như từng mảnh ngũ tạng bị lưỡi dao sắc xẻo đi, xẻo đến khi hết sạch máu thịt trong tim thì bấy giờ cảm giác bị bào mòn rồi chai sạn, và con người ta cũng trở nên tê liệt, chỉ còn lại một khoảng không lạnh lẽo và trống rỗng mà thôi.
Lòng lạnh lẽo, giọng nói cũng lạnh theo, gần như thành vô cảm và tàn nhẫn: "Loại tiểu nhân với hành vi đê hèn bẩn thỉu như vậy... từ bấy đến nay may phước mà được hưởng lợi, nay lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt, đương nhiên phải gộp tội mà phạt, nghiêm trị không tha. Kẻ khốn ấy thế mà còn dám mơ tưởng hão huyền muốn phỉ báng thanh danh của nàng, muốn phá hoại trong sạch của nàng ư? Trẫm sẽ khiến nó phải tự gánh hậu quả!"
"Ta biết." Hoàng đế càng điên cuồng vật vã với sự căm phẫn thì Cố Uyên lại càng bình tĩnh và dịu dàng. Dường như tất thảy những gì nặng nề đọng sâu trong tim giờ đây chẳng qua cũng chỉ là một tảng băng trôi còn sót lại từ năm xưa, tưởng chừng cứng rắn không gì đập vỡ nổi, thế nhưng đến khi tảng băng ấy tình cờ va phải vị Hoàng đế ngự trên cao mà lại tuyệt đối tin tưởng nàng thế này đây - băng bỗng tan ra và hóa thành một hồ nước mùa xuân. Cố Uyên mỉm cười trong vô thức, nhẹ nhàng vòng tay ôm chặt lấy người vẫn cứ khẽ run cả vai lên vì giận dữ kia: "Ta biết hết. Nhưng chuyện này cứ giao cho Hữu ty xử lý là được, chẳng cần Thập Nhất phải đích thân ra tay thế đâu. Vốn dĩ cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng."
"Quan trọng là sức khỏe của nàng." Những lời an ủi thường ngày rõ ràng trăm lần đều linh nghiệm, thế mà giờ đây lại mất đi tác dụng. Hoàng đế vùng ra khỏi vòng tay Cố Uyên, ánh mắt thấp thỏm lo lắng nhìn nàng từ trên xuống dưới: "Đã cho nàng vào thỉnh tấu thì hẳn là Lâm Viễn cũng đã sắp xếp ổn thỏa rồi, nếu giờ còn để cho những kẻ băng hoại đạo đức kia chạy thoát thì Loan Nghi ty đúng là thứ bỏ đi! Nhưng giờ đây nàng... Cứ nói tạm thời không sao thì làm sao mà được? Thái Y viện rốt cuộc đã nói gì?"
__________
"Thể lực suy kiệt, tâm trí điên loạn, một khi đã dính vào thì đến chết mới thôi... Trên đời lại có thứ tổn âm đức đến như vậy ư?"
Lúc này, trong phủ Tùy Vương cũng có người đang lo lắng khôn nguôi như Hoàng đế. Thái hậu vừa nghe Trịnh Loan nói xong thì nét hiền hoà và vui vẻ trên mặt lập tức biến mất không còn một chút, bà lần tràng hạt trầm hương, không nói một lời.
Một lúc lâu sau bà mới nói tiếp: "Chuyện này... Ai gia không hiểu. Thế Thái Y viện nói sao? Phủ Ngụy mà cũng hết cách ư? Cứ để cho hắn thử mấy cách xem đã, lại nói, những thầy tu Tây Dương mới vào kinh kia trông cũng có vẻ có hiểu biết, thứ độc hại này chẳng phải là từ Tây Dương mà ra đó ư? Cứ để cho họ thử chữa xem sao..." Thái hậu bỗng thấy Hứa ma ma liếc mắt đưa ý, bấy giờ mới biết mình đã lỡ lời trong lúc hoang mang rối loạn. Dừng lại suy nghĩ một lát, bà thở dài thườn thượt, ngữ khí chất chứa buồn rầu và thất vọng: "A Trịnh, không phải là Ai gia không tin ngươi, nhưng mà chuyện liên quan đến mạng người thì cần phải tìm ra tất cả mọi cách trên đời mới được."
"Thần thật sự hết cách thì cũng mới đành phải bất đắc dĩ làm thế này, đến đây kinh động lão nương nương." Trịnh Loan rầu rĩ,"Trên dưới Loan Nghi cục đều không đủ khả năng, học nghệ không tinh, kiến thức hạn hẹp. Trước kia, khi lục soát tư gia và tịch thu gia sản của Trịnh Đình Cơ thì cũng đã ghi lại rõ ràng trong sổ sách, nhưng bấy giờ chúng thần lại nghĩ vật này cũng như chì, thủy ngân, chu sa, chỉ là thuốc độc dùng để luyện đan, dẫu có lạm vào quốc khố thì cũng cần phải giữ thể diện cho Tông thất, nào ngờ lại gây ra sai lầm tai hại đến nhường này! Phúc Thọ cao được điều chế từ anh túc, đã được lưu truyền vào triều ta từ lâu, thậm chí Thái Y viện còn có lúc được dùng liều lượng nhỏ để kê đơn cho tình huống khẩn cấp. Thế còn Tiêu Dao Tán, tuy được tinh luyện từ Phúc Thọ cao nhưng phương pháp luyện chế lại khác hoàn toàn, từ bước đầu đến bước cuối đều áp dụng phương pháp của Tây Dương. Dược tính hoàn toàn thay đổi, lại còn đắt hơn vàng, người dùng thứ ấy không nhiều, ngay cả mấy thầy tu Tây Dương kia cũng không thể đưa ra y án để tham khảo. Thời Nghiêm từng nói rằng Thứ sử Ngô Châu đã từng chọn sáu tử tù, ba người dùng Phúc Thọ cao, ba người dùng Tiêu Dao Tán, dùng trong bảy ngày liên tiếp rồi phải ngưng thuốc, sau khi ngưng thuốc thì tất cả đều đau đớn khôn cùng, gần như điên đảo tâm trí. Ba người dùng Phúc Thọ cao còn có chút khả năng cầm cự cho qua ngày, nhưng ba người dùng Tiêu Dao Tán thì không một ai sống sót, hơn nữa tử trạng cũng cực kỳ thảm thương. Có bài học nhãn tiền này rồi, Thái Y viện làm sao dám tùy tiện kê đơn nữa ạ?"
"Nhưng nếu không cai được thuốc này thì sau này sẽ mất hết lý trí, rối loạn cảm xúc, lại băng hoại đạo đức, thế làm sao mà được! Nếu thật sự đến cái ngày đó thì Nguyên Gia, nó... Than ôi!"
Giả như Cố Uyên thực sự không qua khỏi, Hoàng đế sẽ làm ra những chuyện gì?
Thái hậu gần như không dám nghĩ tiếp.
Nhưng giấu giếm cũng không phải là cách. Chỉ riêng mấy chữ 'mất hết lý trí, rối loạn cảm xúc, băng hoại đạo đức' đã khiến Thái hậu kinh hồn bạt vía.
Bản thân bị người ta hạ độc, thứ độc ấy lại tàn ác và kinh khủng đến mức huỷ diệt con người ta, mà kẻ hạ độc lại là thân huynh của Hoàng đế. Với sự yêu thương và nuông chiều, trân trọng và tin tưởng mà Hoàng đế dành cho Cố Uyên, chỉ cần nàng có một chút gì oán giận, một ý niệm thù hận, thì an nguy của Hoàng đế ắt sẽ khó lường. Nghĩ là thế, nhất thời lại không thể tìm ra một cái cớ chính đáng để tách hai người ra khỏi nhau. Thái hậu vốn không phải người nhanh nhạy trong ứng biến, bà chau mày trầm ngâm một lúc lâu vẫn không nghĩ ra được ý tưởng gì. Ngước mắt lại thấy Trịnh Loan vẫn đứng trước mặt mình, bấy giờ bà mới nhớ ra việc ban ghế ban trà, trỏ về phía nàng rồi nói: "A Trịnh, bình thường ngươi rất có chủ kiến, giờ hãy nói xem việc này nên xử lý thế nào?"
"Việc xảy ra quá gấp gáp, thần nhất thời cũng chưa thể trở tay. Thần đã gửi cấp báo tám trăm dặm đến Thị bạc ty ở Ngô Châu, nếu nhanh thì trong vòng ba ngày sẽ có hồi đáp. Hiện nay Loan Nghi ty đã phối hợp với Kinh vệ bố trí lực lượng bao vây bên ngoài Cung Vương phủ, giờ chỉ còn chờ thánh chỉ mà thôi. Chỉ e Cung Vương thế tử tuy có tội nhưng xét cho cùng cũng là tông thất cận chi, bàn về thân phận hay tước hiệu thì đều không nên bị xử phạt quá nặng, nếu không... e rằng sẽ làm tổn hại đến thanh danh của Quan gia và lão nương nương."
"Ai mà chẳng biết thế?" Ý của Trịnh Loan đã quá rõ ràng, dù sao đó cũng là huynh trưởng ruột thịt của Hoàng đế, tuy hành sự độc ác, lòng dạ lang sói, nhưng xét ra vẫn chưa có dấu hiệu phản nghịch rõ rệt hay bằng chứng mưu phản, tuyệt đối không thể vì Hoàng đế nhất thời kích động mà gây ra thảm cảnh huynh đệ cốt nhục tương tàn để mà làm trò cười cho thiên hạ. Thái hậu tuy đồng tình nhưng trong lòng vẫn còn mối nghi ngại: "Nhưng làm như vậy chẳng phải là không công bằng với Cố Uyên hay sao? Lỡ vì hận thù mà làm loạn lên..."
"Cố Uyên không phải là người không biết xem trọng đại cục, nếu không thì thần đã chẳng dám để cô ấy một mình vào điện hồi tấu với Quan gia." Trịnh Loan bình tĩnh giải thích, "Bản tấu thần vừa đọc cho lão nương nương nghe ấy, từ đầu đến cuối, từng chữ đều chính là do Cố Uyên tự tay chấp bút. Lão nương nương có nghe ra được một chút oán hận nào không?"
Thái hậu kinh ngạc ra mặt, hồi tưởng kỹ lưỡng một lượt rồi cũng gật đầu tán thưởng: "Lời lẽ quả thực trung dung, công tâm, xem ra suy tư rất lý trí, cách xử lý cũng công bằng." Bà nhắm mắt niệm vài tiếng Phật, cảm giác một khối đá lớn trong lòng đã rơi xuống, rồi mới từ tốn nói tiếp, "Đúng là một người biết đại cục, một người như thế Ai gia tuyệt đối không bạc đãi. Thân thể Cố Uyên bây không được khỏe, vậy cứ tạm thời miễn hết mọi công việc rồi an ổn tịnh dưỡng trong hậu cung đi. Cứ để nó ở Long Phúc điện, tiện việc sinh hoạt, lại gần Hoàng đế, nhỡ có chuyện gì khó khăn Ai gia cũng có thể đứng ra bảo vệ, đích thân phân giải. A Hứa..." Bà gọi Hứa ma ma đến dặn dò, "Ngươi cứ ở bên cạnh đặng chăm nom con bé ấy. Truyền lời của Ai gia, bảo Thái y viện hội chẩn với mấy vị thầy tu Tây dương kia đi, sai Nội vụ phủ triệu tập hết những danh y ở ngoại châu, mời được ai thì mời hết về kinh thành đi. Hình như Hoàng đế đã từng nhắc tới rồi, người Cố gia giờ cũng đang ở kinh thành, Nội vụ phủ không tiện ra mặt, A Trịnh, ngươi cứ sai Loan Nghi ty chăm sóc họ một phen."
Điện Long Phúc nằm ở phía Bắc của Ninh Thọ cung, chỉ cách cửa sau của Ninh Thọ cung một con đường cung dài. Điện có ba gian theo chiều ngang và ba gian theo chiều dọc, nhưng vì nơi ấy gần điện Thanh Hòa nhất trong số Đông - Tây Lục cung nên từ trước đến nay điện Long Phúc luôn là để dành riêng cho cung phi được sủng ái nhất hậu cung. Cách sắp xếp của Thái hậu thế này, rõ ràng là đã coi Cố Uyên như một phi tần trong hậu cung rồi, ắt cũng là một sự sắp xếp cho tương lai. Đoán trước Cố Uyên không còn sống được bao lâu nữa, nếu chẳng may có mệnh hệ gì mà lại không có một danh phận rõ ràng, bấy giờ Hoàng đế không nguôi ngoai mà phát điên lên thì há chẳng phải là thiên hạ đại loạn hay sao?
Nhưng nghĩ kỹ lại, Thái hậu lại cũng thấy cách xử trí của mình thật là nực cười. Những thứ kim sách, cẩm bào phong quang vô hạn ấy chẳng qua những thứ phù phiếm hư hão để thiên hạ nhìn vào, chứ một khi đã đến ranh giới sinh tử, trừ mong muốn giữ lại người mình thương thì nào còn mảy may tâm tư nào khác?
__________
Quả nhiên, Hoàng đế không hề có ý định đích thân vấn tội.
Ngày hôm đó, Hoàng đế lập tức ban thánh chỉ, lệnh Nội các cùng Loan Nghi ty thảo điều luật nghiêm cấm Phúc Thọ cao để ban bố toàn thiên hạ, lại hạ lệnh cho Loan Nghi ty, Nội vụ phủ cùng với Tam ty cùng truy tra xét xử vụ án Cung Vương thế tử Nguyên Lễ.
Sau hai đạo thánh chỉ quyết liệt như sấm sét, mọi việc lại trở nên nhẹ nhàng: Thánh thọ của Thái hậu sắp đến, lệnh cho Nội vụ phủ mở Đạo tràng Thủy Lục hẳn bốn mươi chín ngày tại chùa Báo Quốc để cầu phúc cho chúng dân; còn triệu cả Quốc sư Long Hổ sơn mở đàn tại Phổ Tế quán, tiếp tục mở thêm Pháp hội Thủy Lục, lại thêm bốn mươi chín ngày. Trước việc ném bạc không tiếc tay cho quỷ thần như thế, dĩ nhiên Ngự sử đã nghe tin rồi lũ lượt kéo đến, mấy lượt dâng tấu can gián Hoàng đế. Cũng là chính giữa những tranh cãi ồn ào ấy, một loạt giáo sĩ và thương nhân Tây Dương ở Ngô Châu đã âm thầm vào kinh, song song với đó là việc Nội vụ phủ lặng lẽ thu mua chuẩn bị vật phẩm đại hôn, và đồng thời, những động thái của Thận Hình ty và Loan Nghi ty trong Thiên lao cũng đã được những người có tâm tìm cách để khéo léo che đậy.
__________
"Giờ đây đã có người cai được Phúc Thọ cao mà vẫn sinh hoạt bình thường, cái Tiêu Dao tán kia chưa chắc đã lợi hại như ngươi nghĩ đâu. Đại Tề ta nhân tài đông đảo, lẽ nào không tìm ra phương thuốc hay sao?"
Lâm Viễn ra vẻ khinh thường, lạnh mắt liếc nhìn Trình Tố đang kê cao gối mà nằm sau cửa ngục: "Trình Tố, dù sao ngươi cũng là người cũ của Loan Nghi ty, nể tình quen biết ta mới hỏi ngươi hết lần này đến lần khác. Vài ngày nữa thôi, đợi khi Thái y viện và các thầy tu Tây Dương có được phương thuốc thì ngươi sẽ tự chui đầu vào chỗ chết!"
"Cần phương thuốc thì có gì khó?" Trình Tố kéo cái chăn mỏng đang đắp đầu xuống thêm một chút, "Cứ mang một tờ xá tội đến đây, chuẩn bị một chiếc thuyền buồm, đợi ta ra khỏi Đại Tề thì phương thuốc giải ắt sẽ trao đến cho ngươi. Thế nào?"
"Ngươi..."
"Ở Đại Tề thì sớm muộn gì cũng đi đến đường chết thôi." Trình Tố trở mình, không thèm để ý nữa.
Lâm Viễn lắc đầu, căn dặn vài câu với cai ngục rồi thẳng đường hồi cung.
Bấy giờ Trịnh Loan đang chờ trong phòng trực của Loan Nghi ty, thấy nàng vào cửa liền đặt bút xuống, hỏi ngay: "Thế nào rồi?"
"Vẫn thế." Lâm Viễn lắc đầu, "Xem ra là quyết tâm tìm chết. Hình bộ nói sao? Phương thuốc của thầy tu Tây Dương kia có hiệu nghiệm không?"
"Sáu tử tù, ba người phát bệnh sau hai ngày, ba người phát bệnh sau một ngày, tính mạng thì vẫn còn nhưng đã không còn ra hình người nữa." Trịnh Loan thở dài, "Không tận mắt thấy thì quả thật không thể tin nổi chỉ một gói bột nhỏ lại có thể gây ra hậu quả kinh khủng đến mức này. Những tử tù này cường tráng mà còn bị hành hạ đến như vậy, Cố Uyên liệu có chịu đựng nổi không? Quả thực khó nói."
"Dù không nắm chắc mười phần thì cũng phải thử một phen." Lâm Viễn nói, "Kéo dài càng lâu, ngấm độc càng sâu. Nếu thật sự điên loạn và mất hết tình cảm lý trí thì dù có sống cũng là tàn phế rồi. Hôm qua Cố Uyên đã nói với ta rồi đấy, nếu không có phương pháp nào khác thì cô ấy sẽ cương quyết theo phương pháp của thầy tu Tây Dương kia."
"Dù có theo phương pháp ấy thì cũng không được ở trong cung." Trịnh Loan dứt khoát nói, "Nếu ở trong cung thì Quan gia nhất định sẽ ngày đêm thăm nom túc trực, đến lúc đó há chẳng phải sẽ xảy ra chuyện lớn hay sao? Vạn nhất có điều gì bất trắc thì ngay cả cơ hội để hoãn binh cũng không còn. Tốt nhất là nên về Ngô Châu, không được thì cũng phải ra khỏi kinh thành."
Thế nhưng, lời vừa nói ra, nàng và Lâm Viễn lại nhìn nhau.
Giờ đây, ngoài lúc thượng triều thì Hoàng đế cứ theo sát Cố Uyên, nửa bước không rời, ngay cả khi xử lý chính sự ở Đông Noãn các thì cũng phải có Cố Uyên ở Tây Noãn các để ân cần săn sóc. Hai người kia quấn quýt như keo sơn thế này, làm sao có thể tìm ra cớ gì để chia cắt họ đây?
——— Hết chương 82 ———