Tuy rằng trước đó không một đạo chỉ dụ, chẳng một phong thiệp bái phỏng, đối với việc Cố Uyên đường đột đến thăm, Nguyên Lễ lại không hề lấy làm kinh ngạc.
Thấy Cố Uyên không hề từ chối mà dường như còn vội vã uống cạn ly cà phê mà thị nữ dâng lên, hắn cũng chỉ điềm nhiên vừa cười vừa uống trà. Đợi đến khi Cố Uyên nhắm mắt dưỡng thần một lát, sắc mặt đang từ trắng bệch dần chuyển hồng hào, hắn mới đặt chén trà xuống, khẽ cười: "Cố đại nhân vội vàng ghé thăm, có điều chi sao?"
"Thế tử muốn gì, chi bằng cứ mở lòng mà cầu cạnh đi."
Cố Uyên chợt mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh đến chưa từng có, ánh nhìn lạnh buốt sống lưng ấy đi kèm với giọng nói bình tĩnh và kiên định, khiến người ta ngỡ như nàng mới là kẻ tài tình sắp đặt mọi chuyện.
Nguyên Lễ bất giác khựng lại: "Cố đại nhân nói như vậy, ta không hiểu. Người đến thăm là đại nhân, sao lại nói ta có ý cầu cạnh gì cơ chứ?"
Cố Uyên lạnh mắt liếc nhìn chiếc ly không trên bàn: "Thế tử thực sự không biết thứ bên trong là gì?"
"Có thể là gì chứ?" Lòng Nguyên Lễ đắc ý nhưng ngoài mặt vẫn là vẻ xuân phong mãn diện: "Chẳng qua là một thứ lương dược từ Tây Dương mang đến xứ ta để giúp tỉnh táo phấn chấn thôi mà."
"Khiến hình hài khô héo, mê loạn tâm trí, một khi đã dính vào thì đến chết mới thôi – thứ thuốc như vậy mà cũng có thể coi là lương dược?"
Nguyên Lễ lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, khẽ lắc đầu: "Phúc Thọ cao có dược tính phức tạp không thuần, dùng lâu sẽ khiến người ta gầy gò héo hon là có thật, nhưng Tán Tiêu Dao ta chuẩn bị sẵn cho đại nhân đây lại là tinh chế từ Phúc Thọ cao, không hại người ta mấy, chỉ là dược tính có phần mạnh hơn, gây ra chứng nghiện không đáng kể mà thôi. Cố đại nhân học rộng biết nhiều sao lại phải lo lắng thái quá như vị Thời đại nhân ở Ngô Châu kia?"
Sắc mặt Cố Uyên hơi tái đi, "Hạ quan nghe nói một lạng Phúc Thọ cao đáng giá ngàn bạc, vậy Tán Tiêu Dao này chẳng phải là quý hơn cả vàng sao? Với Thế tử có lẽ chỉ là chuyện nhỏ nhặt, nhưng với hạ quan thì là khó tựa lên trời, sao có thể coi là lo lắng thái quá?"
"Thì ra là Cố đại nhân lo lắng điều này." Thấy Cố Uyên nhíu chặt đầu mày, vẻ mặt đầy ưu tư, Nguyên Lễ càng thêm đắc ý. Hắn cố gắng che giấu vẻ vui mừng trên mặt, ra vẻ trầm ngâm: "Không giấu gì đại nhân, Tán Tiêu Dao quả thực đắt hơn vàng, nhưng vì vật này được tinh luyện nên liều lượng mỗi lần dùng không cần nhiều nhặn gì, một tháng ba bốn lạng là thừa thãi. Chỉ là phủ ta nhất thời cũng không tìm đâu ra được... Hay là thế này đi."
Hắn làm một cử chỉ, nội thị phía sau lập tức hiểu ý.
Chẳng mấy chốc, nội thị trở lại, bưng một chiếc hộp ngọc nhỏ dài chừng một tấc đặt trên mâm đồng.
Nguyên Lễ gật đầu, mỉm cười ra hiệu cho nội thị đưa đến bên Cố Uyên: "Đây có khoảng mười lạng, Cố đại nhân cứ dùng tạm, sau này ta sẽ sai người điều chế thêm rồi gửi đến, tuyệt đối không để Cố đại nhân phải khó xử hay khó chịu đâu. Tuy trên các cửa hàng ngoại hóa cũng có bán thứ này, nhưng một là tinh chế chưa đủ độ, hai là tạp chất vẫn quá nhiều, không bằng tự chế thì sẽ sạch sẽ tinh khiết hơn. Cố đại nhân cũng không cần quá lo lắng, tuy rằng Tông thất và ngoại thần không nên giao du quá mức gần gũi nhưng Cố đại nhân và Cung Vương phủ của ta, sau này có lẽ sẽ là tình nghĩa dài lâu. Ngay cả Quan gia cũng cho rằng nên thân cận hơn đấy thôi, bằng không cớ gì lại ba lần bảy lượt chỉ định đại nhân đến thăm hỏi mẫu phi ta chứ?" Hắn đứng thẳng người, nghiêm trang cúi chào Cố Uyên: "Thế còn... Nguyên Lễ không cầu cạnh điều gì khác ngoài việc xin Cố đại nhân hãy vì thể diện của mẫu phi ta mà để cho ta tiếp tục ở Kinh thành đặng chiếu cố bà đôi chút. Không biết đại nhân có bằng lòng hay không?"
"Ngày ấy Quan gia đã cho khẩu dụ Thế tử trở về về đất phiên, Kinh thành tự có người trong cung chiếu cố, không cần phải lo lắng." Cố Uyên đứng dậy, bước sang một bên, sắc mặt có dịu đi đôi chút nhưng vẫn không hề có vẻ gì là thư hoãn hay vui mừng, nghiêm nghị nhìn Nguyên Lễ mà nói: "Phủ đệ đã có thể tự chế Tán Tiêu Dao này thì hẳn cũng vô cùng quen thuộc với Phúc Thọ cao. Nghe giọng điệu của Thế tử thì ắt là cũng đã nghe đến tấu chương của Thời đại nhân, chẳng lẽ Thế tử không lo Quan gia sẽ ban một đạo chỉ dụ cấm tiệt Phúc Thọ cao? Thế nào? Hay là Thế tử đã sớm có mưu
tính, muốn Cố Uyên đích thân mở miệng tiến ngôn đôi lời với Quan gia?"
Đã dùng Tán Tiêu Dao mà vẫn giữ được đầu óc tỉnh táo và lời lẽ sắc bén như vậy – Nguyên Lễ giật mình kinh ngạc. Khoảnh khắc đó, hắn gần như hối hận vì đã dùng liều lượng quá ít, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ nghiêm trang: "Người trong sạch tự khắc sẽ trong sạch, tấu chương của Thời Nghiêm vô lý vô cớ như vậy, ta cần gì phải lo lắng? Người từng thấy Phúc Thọ cao có rất nhiều, không chỉ riêng gì Cung Vương phủ ta. Phải trái tự có công luận, Quan gia tuy trẻ tuổi nhưng anh minh sáng suốt, ta có gì phải lo? Cố đại nhân hà tất phải đa nghi như thế?"
"Là hạ quan thất ngôn rồi." Cố Uyên mím chặt môi, rũ mi trầm tư rất lâu rồi mới đưa tay mở nắp hộp ngọc, chỉ nhìn thoáng qua rồi đặt xuống, cúi đầu thật sâu về phía Nguyên Lễ: "Nếu đã như vậy, Thế tử hậu đãi, hạ quan xin không khách sáo. Chỉ là, giá trị to lớn của thứ này, sau này hạ quan nhất định sẽ đền đáp, xin Thế tử đừng chối từ, bằng không thì hạ quan không dám nhận."
Quả nhiên vẫn là cái thói thanh cao của kẻ sĩ, khách sáo giữ khoảng cách. Chỉ là Cố Uyên lúc này, dù có cảnh giác hay giữ khoảng cách đến đâu đi chăng nữa, một khi đã mê luỵ Tán Tiêu Dao thì làm sao còn thoát khỏi lòng bàn tay hắn được?
Nguyên Lễ mỉm cười đáp lễ, ngữ khí không nhanh không chậm, càng tỏ vẻ ôn văn nhã nhặn tột cùng: "Quân tử yêu người bằng đức, thành toàn mong muốn của người khác. Cố đại nhân tiết tháo cao thượng như thế, ta đương nhiên sẽ không từ chối."
Nói đến đây thì cũng là lúc nên dâng trà tiễn khách rồi. Nguyên Lễ căn dặn chưởng sự Hứa Toàn đích thân tiễn Cố Uyên ra cửa, còn mình thì quay về thư phòng. Hắn theo lệ lệnh cho hạ nhân trải giấy mài mực, định bụng bình tâm tĩnh khí viết vài nét, cuối cùng tâm trí lại không thể rời khỏi Cố Uyên, bỗng không khỏi bồn chồn và bực bội.
Đôi mắt đang nhắm lại mở ra, định lên tiếng thì đã thấy Hứa Toàn đang cung kính đứng chờ ở cửa, bấy giờ hắn mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Thế nào rồi?"
"Không thấy có gì đặc biệt, cũng không thấy có vẻ gì oán hận. Chỉ là..." Hứa Toàn ngập ngừng, "Chỉ là, nhỡ Quan gia biết được..."
"Biết? Biết rồi thì làm gì?" Nguyên Lễ cười lạnh, "Ngay cả Thế Tông và Tiên Đế cũng chưa từng liệt Phúc Thọ cao vào danh sách vật cấm, thân là Hoàng đế mà dám làm trái gia pháp tổ tông
ư? Đã không bị quốc pháp cấm đoán thì chuyện sống chết của Cố Uyên cũng không liên quan đến Cung Vương phủ chúng ta. Quốc pháp Đại Tề ở đó, ngươi lo lắng cái gì? Vấn đề là phía mẫu phi, ngươi phải cẩn thận, đừng để lộ sơ hở."
"Nhưng mà..."
"Nhưng mà cái gì?!" Nguyên Lễ có chút mất kiên nhẫn, "Thà rằng cử người theo dõi cô ta xem cô ta làm gì thì chẳng phải sẽ an tâm hơn sao, hơn là cứ đứng đây run rẩy suy nghĩ lung tung!"
"Tiểu Tam Tử đã được phái đi theo rồi ạ." Hứa Toàn khom lưng thấp hơn: "Trước tiên Cố đại nhân đến một tiệm ngoại hóa ở phía Tây, vào không bao lâu thì đi ra, rồi rẽ sang phố Ngọc Đới, chắc là đến Tổng Hành ngoại hóa. Chỉ là trên đường đi lại bị một người chặn lại, rồi hai người họ cùng vào lầu Phúc Khánh. Nghe Tiểu Tam Tử nói rằng nhìn từ xa hình dáng người kia rất giống Trình Quý."
"Trình Quý?" Nguyên Lễ ngạc nhiên, nhưng cũng bất giác thở phào nhẹ nhõm: "Trình tiên sinh đã ra tay rồi? Vậy thì vạn sự ổn thỏa!"
__________
"Dù sao ngươi cũng từng là học trò của ta, ta không thể khoanh tay đứng nhìn ngươi lạc lối đi sai đường được." Trình Tố cạn ly rượu, nhìn Cố Uyên đang trầm mặt đối diện mà nụ cười càng thêm tươi: "Sao nào? Lo lắng ư? Yên tâm đi, đồ ăn này sạch sẽ, một là Tán Tiêu Dao rất hiếm, không thể tùy tiện lãng phí, hai là dược lực trong người ngươi còn chưa hết đâu. Hãy nhớ, mỗi ngày một liều, mỗi lần tối đa không được quá một tiễn[1], không được dùng nhiều hơn. Dùng nhiều, trong vòng ba tiễn thì lời nói cử chỉ e rằng khó kiểm soát. Còn nhiều hơn nữa, sẽ mất mạng."
[1] Đơn vị đo lường cổ, 1 tiễn bằng 1/10 lạng.
Cố Uyên cắn chặt hàm răng, cố gắng tự kiềm chế, hồi lâu sau mới ngước mắt lên, ấy thế mà tuyệt nhiên không để lộ cảm xúc gì: "Tạ ơn tiên sinh quan tâm, ta còn có việc phải đi..."
"Mấy tiệm ngoại hóa đó chẳng có gì quan trọng cho người tìm hiểu đâu. Tán Tiêu Dao này cũng được chia thành vài cấp độ, người ngoài không nhìn ra nhưng người trong nghề vừa thấy là đã biết. Mười ba tiệm ngoại hóa ở Kinh thành không tiệm nào có hàng tinh khiết chất lượng cao hơn hàng được cất giữ ở Cung Vương phủ. Ngươi phí công tìm kiếm làm gì? Muốn dò hỏi về thuốc giải? Cũng không cần dò hỏi đâu, ngay cả người Tây Dương cũng chưa có thuốc giải. Việc vô ích như thế ngươi cũng có thể bỏ qua là được."
Trình Tố bày ra dáng vẻ khuyên răn tỉ mỉ, dặn dò cặn kẽ Cố Uyên. Thấy sắc mặt Cố Uyên ngày càng tái đi đến trắng bệch mà sự chán ghét, căm hận và ghê tởm trong mắt nàng đã hiển lộ rõ ràng vì không thể che giấu được nữa, bấy giờ Trình Tố mới dừng lại, tự rót cho mình một ly rượu: "Tiểu A Uyên, ta đã nói từ lâu rồi mà. Quá tam ba bận, con đã trái ý sư phụ ba lần rồi, lần này rốt cuộc con cũng chịu cúi đầu nhận sai rồi có phải không?"
"Quá tam ba bận." Cố Uyên nhìn chằm chằm, "Ta cũng đang muốn biết tiên sinh cứ dây dưa không dứt thế này hết lần này đến lần khác, rốt cuộc là vì điều gì?"
"Vì điều gì ấy à?" Trình Tố cười, "Đời người không quá trăm năm, đương nhiên làm gì cũng phải theo tâm tình của mình. Ta muốn làm thì ta làm, hà tất phải cố chấp tìm lý do?"
"Tiên sinh đương nhiên là theo tâm tình của mình." Cố Uyên nghiến chặt hàm răng, "Thế nên ngay cả thiên lý lương tâm cũng không màng?"
"Thiên lý lương tâm?" Trình Tố cười thành tiếng, "Tiểu A Uyên, ta đã sớm dạy ngươi thế nào, khi làm việc chớ để mình bị luật lệ gò bó, không nên quá câu nệ pháp luật. Huống hồ Đại Tề ta chưa từng bao giờ cấm Phúc Thọ cao và Tán Tiêu Dao, ta làm việc không trái luật, chẳng phải là thuận theo thiên lý lương tâm rồi đó sao?"
"Hiện tại không trái luật, sau này thì chưa chắc."
"Ngươi muốn can gián Quan hạ cấm Phúc Thọ Cao ư?" Giọng Cố Uyên quả quyết kiên định như chém đinh chặt sắt khiến lòng Trình Tố bất giác chùng xuống. Nàng ta vẫn không lộ vẻ gì, tự rót và uống một chén rượu rồi đặt chén xuống, quan sát Cố Uyên thật kĩ – sắc mặt vẫn trắng bệch như tờ giấy, đôi môi mím lại không còn chút huyết sắc lại càng làm nổi bật đôi mắt đen láy với khí chất ngoan cường thanh chính, cái sự kiên định cố chấp khiến nàng ta căm ghét và chướng mắt vô cùng kia.