Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 78

Dù chưa từng gặp mặt, nhưng thuở trước, Cung Vương Phi từng vì chuyện của Cố Uyên mà vào cung can gián Thái hậu, coi như đã có khúc mắc. Cố Uyên nghe nói Cung Vương Phi là người tự tôn, sống cô độc, lại đích thân nghe về chuyện Hoàng đế có căng thẳng với Cung Vương phủ, nên khi bước vào Cung Vương phủ, nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý mình sẽ gặp phải khó khăn.

Nào ngờ Cung Vương Phi lại không hề có lời oán giận, chỉ nghe Cố Uyên thuật lại ý chỉ của Hoàng đế rồi thản nhiên nói: "Ta cũng lo lắng cho sức khoẻ của Vương gia, chỉ là nhất thời chưa thể quay về. Để Nguyên Lễ trở về cũng tốt, chỉ xin làm phiền Cố đại nhân hãy chuyển lời tới Quan gia rằng Vương gia thể chất không tốt, sinh hoạt bất tiện, ở Vân Châu nhiều năm đã thành quen, cũng không cần phải đến Tĩnh Châu."

"Thần nhất định sẽ chuyển lời." Mang chỉ dụ của Hoàng đế, lễ nghi quy củ theo cũng khác hẳn thường ngày. Thấy Cung Vương Phi không nói thêm lời nào, cũng không có ý tiễn khách, ngược lại còn thất thần lơ đãng, nàng cũng đứng thẳng lưng, lần nữa bày ra dáng vẻ cung kính.

Không khí trong phòng bỗng chốc rơi vào sự im lìm lạnh lẽo, trước mặt Cố Uyên tuyệt nhiên không có bất kỳ thứ gì, dù cho là một chén trà. Phía sau Cung Vương Phi, mấy ma ma và thị nữ đều cúi đầu rũ mắt, không người nào tiến lên châm trà rót nước hay đỡ lời, ai nấy đứng im lìm như tượng gỗ, dường như đã hoàn toàn trở thành vật trang trí mất rồi.

Phải chăng đây chính là sự bất mãn không lời của Cung Vương Phi? Cách thể hiện đơn giản và trực tiếp như vậy, chợt khiến Cố Uyên nhớ đến dáng vẻ của Hoàng đế khi nổi giận, tâm tư bất giác mềm đi một chút. Nàng kín đáo đánh giá Cung Vương phi, nhìn khuôn mặt mà tái nhợt như thiếu máu nhưng đôi mắt và hàng mày lại càng thêm sắc sảo và nổi bật. Dù là từng nét ngũ quan hay tổng thể khuôn mặt, nàng càng nhìn càng thấy có sự liên hệ với người kia, điều duy nhất không giống chính là khí chất: dường như vì phải sống nhiều năm u uất không được như ý mà Cung Vương phi có nếp nhăn rất sâu giữa hai đầu lông mày, khóe miệng cũng hơi trĩu xuống mang theo vẻ sầu khổ, nhưng bà lại không giống Nguyên Lễ, không hề có vẻ ấm áp đến mức khiến người ta phải đề phòng.

Trong khi Cố Uyên đánh giá Cung Vương phi thì Cung Vương phi cũng đang quan sát Cố Uyên. Vốn dĩ với những gì bà nghe được về Cố Uyên từ thuở trước, ấn tượng của bà về Cố Uyên không được tốt, giờ đây bỗng thấy Cố Uyên trước mắt lại hoàn toàn khác những lời đồn thổi: dung mạo đúng là xinh đẹp nổi bật nhưng tuyệt nhiên chẳng phải là kiểu tuyệt sắc khuynh thành, cử chỉ không hề có chút nào là lả lơi quyến rũ, ngược lại còn toát lên vẻ ổn trọng và điềm đạm của người theo nghiệp đèn sách. Y phục chỉnh tề, ngôn hành mực thước, khiến người ta không thể bắt bẻ chỗ nào nhưng cũng chẳng thể gây được ấn tượng mạnh với người ta, sự cứng nhắc ấy rõ chẳng thể làm người khác ngày nhớ đêm thương. Một người như vậy, làm lương thần của Hoàng đế thì rất phù hợp, nhưng nhìn ngược nhìn xuôi, nhìn thế nào cũng không thể tưởng tượng ra được một sủng phi nắm trái tim Quân thượng, được Quân thượng độc sủng đến không tiếc điều gì.

Bà lại nghĩ, lẽ nào đúng như lời Nguyên Lễ nói, Hoàng đế thích văn hoá và những món đồ Tây Dương nên mới tâm đầu ý hợp với Cố Uyên này? Cung Vương phi nhíu chặt đầu mày theo thói quen, nói thẳng ra bà không hề muốn gặp Cố Uyên, mọi thứ về Cố Uyên đều khiến bà nhớ đến những lần tiếp kiếp ê chề ở Ninh Thọ cung. Chuyện tưởng chừng như đã lắng xuống nay lại như một cái gai vô hình mắc kẹt trong lồng ngực, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng luôn âm ỉ đau đớn, khó lòng mà thoải mái cho được. Thế nhưng sự thiên vị và sự chấp nhất của Hoàng đế đã rõ ràng đến đáng kinh khiếp, đến cả Thái hậu cũng phải nhắm mắt nhượng bộ thì Cung Vương phi đây, người ở vị trí vốn nên giữ miệng cho cẩn trọng, còn có tư cách gì để mở lời nữa đây? Nghĩ đến đây Cung Vương phi càng thêm buồn bực mất hứng, cuối cùng bà liếc nhìn Cố Uyên, thấy người phụ nữ trẻ đó vẫn điềm nhiên như không trước sự lạnh nhạt của mình, bèn nói: "Ta không được khỏe, không thể ngồi lâu, các ngươi hãy gọi Thế tử đến để nó thay ta tiếp đãi Cố đại nhân." Nói xong là tự đứng dậy, đi xuyên qua hậu đường mà rời đi.

Vị Đại Bồ Tát này vừa đi là hạ nhân và cung nữ trong phòng đều thở phào, không khí lập tức trở nên nhẹ nhẹ nhõm ngay. Chưởng sự Hứa Toàn lập tức sai người đi mời Nguyên Lễ đến, rồi liên tục giục giã dâng trà bánh lên. Trong lúc đang sốt sắng đón tiếp, bấy giờ Nguyên Lễ thong thả bước vào, theo sau là người hầu đang bê một mâm bánh ngọt màu vàng cùng hai chén nước màu đen, đặt trước mặt Cố Uyên, mỉm cười với nàng rất ấm áp: "Mẫu thân ta dặn dò Cố đại nhân rất thích đồ Tây Dương nên trà nước điểm tâm cũng phải theo cách người Tây Dương mới phải phép. Ta đã sai người tìm khắp kinh thành mới tìm được một đầu bếp biết làm điểm tâm kiểu Tây Dương, nay xin mời đại nhân thưởng thức. Còn món này..." Hắn chỉ vào hai chén nước đen, "Quan gia thường khen Cố đại nhân am hiểu tường tận về văn hoá Tây Dương, nhìn món này chắc hẳn là không xa lạ gì chứ?"

Vẫn là cái điệu bộ mặt tươi như gió xuân, lời nói mang ý tứ dò xét xem sự hiểu biết của đối phương được đến đâu. Ánh mắt Cố Uyên hơi trầm xuống, nàng không hề né tránh, thẳng thắn đón nhận sự thách thức của Nguyên Lễ: "Đây là thức uống quen thuộc của người Tây Dương, có vị đắng gắt, có thể giúp giữ cho tinh thần tỉnh táo, khi còn nhỏ thần đã từng nếm thử một lần khi đi công cán theo phụ thân." Nàng cầm một chén lên, quan sát đôi chút rồi nhấp một ngụm, "Thức uống này có thể tùy chỉnh theo khẩu vị mỗi người, nếu Thế tử không quen uống thì có thể thêm sữa hoặc đường."

"Đó là cách uống của trẻ con." Nguyên Lễ cầm chén còn lại, không thèm nhìn mà uống cạn một hơi rồi lại ân cần hỏi Cố Uyên, "Cố đại nhân có muốn thêm chút đường không? Ta nghe nói người Tây Dương uống trà cũng là theo cách như vậy sao?"

"Thế tử học rộng hiểu nhiều, đúng là như vậy."

Cố Uyên giữ lễ uống cạn chén nước trong tay rồi cáo từ, hồi cung. Thế nhưng, vừa bước ra khỏi cửa Cung Vương phủ nàng đã cảm thấy dạ dày âm ỉ, lồng ngực nôn nao, đầu óc quay cuồng. Bước chân nàng chuếnh choáng lảo đảo một cái cho khiến hai nội thị theo hầu hai bên hốt hoảng buông rèm kiệu, vội vàng chạy lên đỡ.

"Cố đại nhân, ngài không sao chứ ạ?" Cả hai liên tục sốt sắng hỏi han, mặt mày còn tái hơn cả Cố Uyên, như thể bọn họ sẽ ngã quỵ trước cả nàng.

"Không chuyện gì." Cố Uyên trấn tĩnh lại, cúi người lên kiệu, đè nén cơn đau dạ dày rồi giải thích qua loa, "Ta đã uống chút cà phê, đây là thức uống của người Tây Dương, có lẽ pha đặc quá nên nhất thời không quen. Nghỉ ngơi một lát là sẽ không sao. Khi hồi cung ngươi hãy báo với Ngụy Tổng quản, nếu hắn không tin thì hãy hỏi Ngụy Viện chính mà xác minh, ta nói trước, chút việc nhỏ này tuyệt đối không được kinh động đến Quan gia."

Nội thị nhìn nhau rồi liên tục vâng dạ, thế là, không ai nói ra thành lời, một người đi hầu theo kiệu, một người phi ngựa thục mạng, hồi cung bẩm báo.

__________

"Thằng nhóc hiểu chuyện, không uổng công ta tin tưởng ngươi!"

Lời dặn dò của Cố Uyên đã muộn một bước so với lời đe doạ của Hoàng đế.

Hoàng đế đã đích thân ra nghiêm lệnh rằng nhất cử nhất động trong chuyến truyền chỉ của Cố Uyên đều phải được báo cáo tường tận, không được giấu giếm bất kì một động thái nào. Ngụy Phùng Xuân không dám chậm trễ, trước tiên đích thân đến Thái Y Viện mời Ngụy Phủ đến hỏi han tường tận, hỏi han đến mức trong lòng đã chắc chắn rõ mười mươi mới vào điện để bẩm báo với Hoàng đế.

Hoàng đế vừa nghe là quả nhiên biến sắc, lập tức triệu Ngụy Phủ đến đích thân hỏi cặn kẽ một hồi rồi sắc mặt mới dịu lại: "Nói như vậy thì chỉ là do thể chất không hợp?"

"Vâng ạ." Ngụy Phủ đáp, "Cơ địa mỗi người một khác, có người không hợp với trà, có người không hợp với rượu, cũng có người không hợp với những món Tây Dương đó, không phải là bệnh gì đâu ạ."

"Dù nói vậy nhưng gần đây nàng bận rộn nhiều việc, trẫm lo là do tỳ vị nàng bị hư tổn." Hoàng đế vẫn nhíu mày, đầy vẻ lo lắng, "Khanh đi bắt mạch cho nàng đi, nếu mạch tượng không có gì bất thường thì trẫm mới yên lòng."

"Thần xin tuân chỉ." Theo lẽ thường, việc Hoàng đế chỉ định Viện Chính Thái Y viện bắt mạch cho ai thì ấy là ân điển của bề trên ban cho người ấy, phải ghi vào sổ sách rồi mới tiến hành. Nói là vậy, giờ đây Ngụy Phủ âm thầm suy xét tình hình trước mắt, cảm thấy dù xét về tình hay về lý thì đây cũng không phải là một việc nên khoa trương cho người khác biết. Thế là, lấy cớ hỏi han về sinh hoạt thường ngày của Hoàng đế, hắn mời Cố Uyên đến, cẩn thận thăm khám nàng một phen. Thấy tỳ vị nàng không có vấn đề gì, ngoài việc tinh thần có vẻ quá tỉnh táo và phấn chấn hơn bình thường thì cũng không có gì khác bất thường. Bấy giờ hắn mới thở phào nhẹ nhõm, rồi lặng lẽ quay lại bẩm báo với Hoàng đế.

"Thân thể Cố đại nhân khỏe mạnh, chỉ là... đêm nay và ngày mai có lẽ sẽ có triệu chứng mất ngủ, đó là do cà phê làm tỉnh táo tinh thần thôi ạ, tác dụng cũng giống như người uống trà đậm, sau đó thì sẽ không còn vấn đề gì nữa."

Hoàng đế thở phào nhẹ nhõm.

Khác với phỏng đoán của Ngụy Phủ, Hoàng đế ấy thế mà lại không hề nghi ngờ Cung Vương phủ, chỉ đơn thuần lo lắng về sức khoẻ của Cố Uyên không hợp với cà phê mà thôi. Sự quan tâm và chiều chuộng của Hoàng đế dành cho Cố Uyên quá ư rõ ràng và không hề kiêng kỵ, ai nấy đều hiểu, trừ khi Nguyên Lễ không muốn sống tiếp nữa, bằng không hắn nhất định là không dám giở trò gì.

Vì lo lắng Cố Uyên mất ngủ rồi làm việc thâu đêm, đêm ấy Hoàng đế nhất định giữ nàng lại nghỉ ngơi ở Long Hỷ quán. Quả nhiên là khác hẳn với mọi ngày, thấy canh Tý sắp đến mà giọng nói, cử chỉ và thần sắc của Cố Uyên vẫn tỉnh táo như không hề có chút buồn ngủ, Hoàng đế vừa lo mà lại vừa có chút mừng, thế là liền kề sát lại bên người nàng, vừa hôn vừa cắn một cái lên vai: "Ta nghe người ta nói... h**n ** cũng có thể giúp người ta dễ ngủ đấy."

"Thần thiếp có sao đâu." Cố Uyên giữ cái tay đang s* s**ng khắp nơi trên người mình lại.

Nhưng Hoàng đế làm sao mà chịu bỏ cuộc, lật người đè lên thân nàng gắt gao, vừa sờ vừa hôn tai hôn cổ nàng: "Ngày mai là ngày nghỉ không cần phải thượng triều, lúc dùng bữa tối Mẫu hậu cũng nói sáng mai trẫm không cần đến thỉnh an. Giờ nàng có ngủ được đâu, hay là chúng ta làm thêm một lần nữa..."

Cố Uyên nheo mắt lườm ngài, thấy dở khóc dở cười, tự nhủ hình như người này càng lớn thì da mặt càng dày hay sao ấy nhỉ, những trò vòi vĩnh đòi hỏi vô lại cũng ngày càng nhiều, thủ đoạn tinh vi không thể dùng một hai câu mà gạt đi được.

"Quan gia quên ngày mai thần thiếp còn phải đi thăm hỏi Cung Vương phi rồi sao?"

Hoàng đế nhíu mày: "Nếu nàng thấy hôm nay Cung Vương phi vẫn ổn, sức khoẻ không có gì nghiêm trọng thì từ ngày mai trẫm sai Thôi Thành Tú thay mặt trẫm đi thỉnh an là được rồi." Ngài kìm nén tiếng cười lạnh, "Cũng để khỏi có kẻ muốn giở trò dò xét."

"Thần thiếp muốn đích thân đi thêm một chuyến nữa." Cố Uyên nói, "Thần thiếp từng nghe nói Cung Vương Thế tử từ nhỏ đến lớn chưa từng bước ra khỏi Vân Châu, nhưng qua hôm nay thì xem ra hắn là người có kiến thức rộng, rất am hiểu về văn hoá Tây Dương. Thần thiếp cảm thấy bất thường, nếu đi thêm vài lần, còn gặp hắn thì sẽ còn tìm ra được vài điều."

"Trong nội khố không thiếu đồ Tây Dương, cho dù ở Vân Châu nhưng chỉ cần chịu chi tiền thì cũng có thể mua được, hẳn là nghe từ những kẻ buôn bán ấy chứ đâu xa."

Hoàng đế không muốn, cuối cùng thấy Cố Uyên vẫn một mực kiên trì, thế là đành phải chấp thuận. Chấp thuận việc ấy nhưng vẫn không cam lòng việc kia, bèn quấn quít giày vò nàng nàng thêm một hồi nữa mới chịu.

________

Đúng như Cố Uyên dự đoán, lần tiếp đãi thứ hai ở Cung Vương phủ vẫn là mời cà phê và bánh ngọt, lại còn mang ra rất nhiều món đồ Tây Dương khác ra để nhờ Cố Uyên nhận diện. Cố Uyên trả lời lần lượt, nhưng càng trả lời thì sự kinh ngạc trong lòng ngày càng lớn – mức độ am hiểu về văn hoá Tây Dương đến mức này thì tuyệt đối không phải là do nghe ngóng từ thương nhân buôn đồ Tây mà có thể đạt được. Chắc chắn sau lưng Nguyên Lễ còn có người chỉ điểm.

Tiệc tàn, người cũng tan, Nguyên Lễ vẫn cung kính tiễn nàng ra khỏi cổng phủ.

Vừa quay trở lại và bước vào thư phòng, hắn đã vội vàng mời Trình Tố đến.

"Tiên sinh, Cố Uyên cũng có ý điều tra dò xét ta như vậy, e rằng lần tới..."

"Lần tới Thế tử hãy cứ dâng trà bánh thông thường là được."

"Tuy nói là vậy nhưng Phúc Thọ cao[1] đó dù gì cũng phải dùng thêm vài lần..."

[1] Thuốc phiện.

Trình Tố mỉm cười, cẩn thận đặt gói bột trắng đang cầm trên tay xuống: "Thứ này là Phúc Thọ cao tinh luyện, hiệu nghiệm hơn những loại thông thường nhiều, chỉ cần một hai lần là sẽ không bỏ được đâu. Lần tới Thế tử cứ việc thẳng thắn ngửa bài với ả ta là xong."

Nguyên Lễ vẫn do dự: "Để đến khi lỡ Thánh thượng mà biết được..."

"Cho dù là Thiên tử đương triều cũng không có gì để nói." Trình Tố vẫn mỉm cười nhẹ, "Thứ này có thể giúp tỉnh thần, làm bình tâm, chính là lương dược. Ở Tây Dương cũng là vật giá hơn vàng, chẳng qua chỉ là có chút tật nghiện nhỏ mà thôi. Chúng ta chiêu đãi ân cần như vậy, có ai có thể nói là không phải?"

"Tình ngay lý gian, dù là Thiên tử đương triều cũng không thể nói gì được." Trình Tố vẫn chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, "Thứ này có thể giúp tỉnh táo lâu dài, phấn chấn tâm trí, là một vị thuốc tốt. Ở Tây Dương nó cũng có giá ngang vàng ròng, chỉ có điều sẽ tạo thành có chút thói quen mà thôi. Chúng ta ân cần tiếp đãi như vậy, ai có thể nói là không phải phép?"

—— Hết chương 78 ——

Chị Uyên - n chính số khổ nhất đài truyền hình.

Bình Luận (0)
Comment