Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 72

"Nô tỳ cả gan nói một lời, nhìn cô ấy có vẻ là người dám nói, gặp việc khó không chối bỏ, lại có chính kiến riêng." Hứa ma ma nói, "Vừa rồi những chữ cô ấy chép, nô tỳ đã xem từng tờ, nét bút thực sự rất điềm tĩnh."

"Cử chỉ thì đàng hoàng, phong thái thì tự tại." Bên trong và bên ngoài điện phụ im lặng như tờ, chỉ có tiếng trầm hương nổ lách tách trong lư hương.

Thái hậu nghiêng mình tựa trên ghế, xuyên qua tấm rèm trúc nhìn ra ngoài, nhìn Cố Uyên vẫn đứng bên bàn viết, đôi mắt tĩnh lặng, đầu bút lướt bay. Nàng khoác áo bào lụa xanh, thắt đai ngọc trắng, đến cả dải thẻ gỗ mun ghi chức danh bên hông cũng ngay ngắn chỉnh tề, nhìn khắp cả người không thấy có một điểm nhỏ nào có thể chê trách nổi.

"Ban đầu ta nghe lời Cung Vương phi, chỉ nghĩ cô ta là một con hồ ly tinh, giờ bình tĩnh nhìn lại thì quả thực sự không giống. Suy nghĩ kỹ, A Trịnh nói trong chuyện này có ẩn tình, ấy cũng không phải nói dối. Lần trước Đông Thuần chẳng phải cũng nói khi cô ta ở trong cung cũng nhất mực khuôn phép, chỉ có mỗi Hoàng đế là không biết giữ chừng mực đấy sao?" Thái hậu bưng chén trà lên, nở một nụ cười bất đắc dĩ, "Mới có bấy nhiêu ngày mà Hoàng đế đã sốt sắng triệu nàng ta trở lại cung, còn nếu nàng ta là người đoan trang chính trực, cứ mãi giữ thái độ khuôn phép như vậy, thì đúng như A Trịnh đã nói, giữ nàng ta ở lại bên cạnh Hoàng đế cũng chưa chắc đã có gì là không tốt."

"Lão nương nương nói rất phải ạ." Hứa ma ma suy nghĩ một lúc, rồi lại do dự nói, "Chỉ là giọng điệu của Cố Uyên nô tỳ lại cảm thấy dường như sau khi xuất cung một thời gian nàng ta đã trở nên xa cách với Quan gia rồi, giờ đây..."

Lời còn chưa nói hết nhưng Thái hậu đã hiểu ý.

Cơn giận bị nén lại trước đó bỗng chốc lại dâng lên không kiểm soát: "Chẳng phải đúng là xa mặt cách lòng đó sao? Chỉ là Nguyên Gia, nó... Ôi trời!" Chiếc đồng hồ Tây Dương ngoài điện đột nhiên vang lên. Thái hậu lắng tai nghe, rồi lại thở dài một tiếng, "E rằng hôm nay thân ở Văn Hoa điện nhưng lòng nó vẫn còn ở Ninh Thọ cung này đấy. Sắp đến giờ truyền thiện rồi, ngươi hãy đưa Cố Uyên đi gặp Hoàng đế, một là để nó khỏi phải lo lắng cho nàng ta mà ăn bữa trưa cũng mất ngon, hai là thay ta để ý kỹ xem rốt cuộc tình trạng giữa nàng ta và Hoàng đế giờ ra sao? Nếu Cố Uyên còn quan tâm đến Hoàng đế, còn có thể an ủi xoa dịu ngài, vậy thì ta sẽ nhắm một mắt mở một mắt mà giữ nàng ta lại. Còn nếu nàng ta mà khiến cho Hoàng đế buồn lòng hao tổn tinh thần, thì dù không có hành vi hồ đồ đi chăng nữa, ta cũng sẽ nhất quyết không tha!"

"Nô tỳ đi ngay đây." Hứa ma ma đáp lời rồi dẫn Cố Uyên rời khỏi nội điện và ra khỏi Ninh Thọ cung.

Ngụy Phùng Xuân đã đợi ở trước cửa sổ phòng trực từ rất lâu rồi, bây giờ thấy hai người bước xuống thềm là lập tức chạy lại, vừa lén lút nhìn nhìn kiểm tra tình trạng của Cố Uyên vừa khom lưng cười nịnh với Hứa ma ma: "Ma ma, không biết là lần này..."

Hứa ma ma không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái: "Quan gia đã khởi giá rời Văn Hoa điện chưa? Lão nương nương có chỉ ý."

Cố Uyên vẫn một dáng vẻ đẹp đẽ chỉnh tề từ đầu đến chân, không có dấu vết bị giày vò hay chịu khổ sở, nhưng Ngụy Phùng Xuân vẫn nhìn ra một chút u sầu phảng phất trên khuôn mặt nàng. Hắn không đoán được nguyên do, trong lòng có chút thấp thỏm, nghe lời của Hứa ma ma lại càng thêm khó xử, nhưng cũng không dám chậm trễ.

Ngụy Phùng Xuân thấy Cố Uyên vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt điềm nhiên không đoán được tốt xấu thì trong lòng càng thêm bồn chồn, chỉ đành gắng gượng vừa dẫn đường vừa thăm dò: "Khi nô tài đến thì Quan gia vẫn còn ở Văn Hoa điện, hay là ma ma cứ đợi một chút, để nô tài sai người đi hỏi, đỡ làm phiền ma ma..."

Lời còn chưa dứt thì một thái giám đã chạy từ hướng Từ Ninh môn ở bên đối diện vào, thở hổn hển cúi chào mấy người ở đây: "Sư phụ! Quan gia và Dụ Vương điện hạ đang ở Nhân Trí điện xem các thân vương thi bắn cung, đang chờ sư phụ về hồi bẩm đấy ạ."

Nụ cười trên mặt Ngụy Phùng Xuân cứng đơ lại, liếc mắt trừng Ngụy Liên một cái khiến cho hắn co rụt cả cổ, thốt ra câu nói cuối cùng với âm lượng gần như không ai nghe thấy: "Đã... đã giục ba lần rồi ạ..."

Nhân Trí điện nằm rất gần Ninh Thọ cung, đi qua quảng trường trước cửa Ninh Thọ môn là đến cửa sau Nhân Trí điện. Ý định của Hoàng đế gần như đã rõ ràng, rõ là muốn vòng vèo đến gần để 'giải cứu' Cố Uyên.

Hứa ma ma nhìn Ngụy Phùng Xuân đang lúng túng khó xử, lại lẳng lặng liếc mắt nhìn sang Cố Uyên vẫn đang điềm tĩnh như không, rồi cố ý ho một tiếng: "Vừa khéo lão nương nương cũng đang nhớ Quan gia, muốn ta đến truyền chỉ. Vậy thì đi thôi."

Nhân Trí điện là nơi các tông thân học tập và luyện võ. Sân trước điện có một trường bắn nhỏ, tầm nhìn rộng, có đủ các loại dụng cụ để luyện cưỡi ngựa và bắn cung. Vừa bước vào hậu điện, họ đã nghe thấy một tiếng hò reo vang lên ở sân trước. Đi vòng qua hành lang, họ lại thấy trên trường bắn một thân ảnh mảnh khảnh cao ráo mặc áo dệt kim màu xanh biếc, giương cung thành một độ cong đẹp như trăng tròn, khi thả dây cung tức thì một mũi tên đã cắm thẳng vào hồng tâm, những người đứng xem hò reo vang dội.

Hứa ma ma ngây người, còn chưa kịp định thần thì kỵ sĩ trong sân đã cưỡi ngựa chạy một vòng quanh sân, giơ cung chào mọi người ở bên ngoài, rồi ghìm cương ngựa lại dưới thềm, đưa tay đẩy chiếc mũ vàng có tua đỏ, ánh mắt lướt qua mọi người trên thềm, dừng lại ở Cố Uyên một lát rồi mới quay sang Hứa ma ma: "Ma ma đến rồi?"

Lần này Hoàng đế ăn mặc rất đơn giản, ngoại trừ hoa văn rồng bay trên áo thì trang phục cũng gần như giống hệt các tông thân đứng bên cạnh. Hứa ma ma nhìn kỹ ngự nhan, thấy tuy trán lấm tấm mồ hôi nhưng gương mặt tràn đầy vẻ đắc ý, gò má ửng hồng, mắt sáng long lanh. So với vẻ điềm đạm thường ngày thì giờ đây Hoàng đế lại có một vẻ mạnh mẽ và sống động đầy sức sống.

Hứa ma ma không khỏi mỉm cười, cúi mình trước Hoàng đế: "Quan gia thứ tội, nô tỳ đến muộn, không được tận mắt chứng kiến vẻ anh dũng của Quan gia."

"Anh dũng cái gì đâu?" Hoàng đế cất cung xuống ngựa, điềm nhiên bước lên thềm, lại đưa mắt nhìn Cố Uyên một lần nữa rồi mới quay sang Dụ Vương bên cạnh: "Trẫm vừa mới nói, hôm qua xem sớ từ Vân Châu, trong đó có nhắc đến tước vị của người trong hoàng tộc Tây Dương đều phải chiến đấu thì mới giành được, giờ Tổng đốc xứ Thiên Trúc vừa mới được Hoàng đế xứ Tây Dương phong làm Công tước, mà trẫm nghe đâu người đó có xuất thân là một thủy thủ nghèo. Họ khuyến khích tinh thần thân tự lập thân, gầy dựng chiến công như vậy, dụng ý của họ thế nào, không cần phải hỏi cũng biết. Tông thân xứ ta đã sống trong thời thái bình quá lâu rồi, sau này cũng nên tổ chức khảo sát nhiều hơn đi, đỡ phải đến lúc đến kỳ phong tước mới phải vội vàng ôn luyện."

"Quan gia sáng suốt." Dụ Vương vốn tự cao tự đại coi các tông thân khác là những kẻ ăn hại, nghe Hoàng đế nói vậy thì vô cùng hả dạ, thuận miệng xuôi theo: "Thần cho rằng nên định ra quy củ, mỗi tháng khảo một lần, người siêng năng thì thưởng, kẻ lười biếng thì phạt, lâu dài sẽ thấy hiệu quả, cũng không phụ tấm lòng khích lệ tinh thần của Quan gia lần này."

Hoàng đế mỉm cười, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhưng giọng nói lại mang chút hời hợt: "Tiểu Vương thúc nói hay. Trẫm nghĩ chi bằng Tiểu Vương thúc hãy viết một bản tấu, ngày mai giao cho Tông Nhân phủ để bàn bạc rõ ràng rồi chuyển cho trẫm." Nói xong, Hoàng đế lên tiếng khích lệ mọi người vài câu rồi ban thưởng theo đầu người.

Dụ Vương không kịp từ chối, đành phải cúi đầu tạ ơn rồi đi ngay.

Nhưng vừa đi hắn lại vừa cảm thấy kỳ lạ: Hoàng đế vốn là người luôn giữ chừng mực trong hành động, thế mà lần này lại tổ chức một sự kiện lớn ở Nhân Trí điện, lại còn đích thân lên ngựa cầm cung, dường như rất coi trọng những người ở đây, thế mà tự nhiên lại nổi hứng, nói một hai câu liền giao việc cho mình như vậy sao?

Hắn ở ngoài cung băn khoăn không hiểu, còn Hoàng đế giờ đây ở Thanh Hòa điện cũng vô cùng bứt rứt. Ngài cảm thấy lý do để mình đến Nhân Trí điện rất chính đáng: các tông thân là nền tảng của quốc gia, Tiên đế cũng từng đích thân khảo hạch việc học hành của các tông thân, ngài cũng chỉ là tiếp nối truyền thống ấy, hơn nữa giờ đây bốn phương không được bình yên, là bậc quân vương lẽ nào lại không biết lo xa, đề phòng những chuyện nhỏ?

Chỉ là, dù Nguyên Gia có trấn tĩnh đến đâu, dù mũi tên có bắn bách phát bách trúng thế nào, nàng cũng không thể không thừa nhận rằng khoảnh khắc nhìn thấy Cố Uyên cũng chính là khoảnh khắc nàng thở phào nhẹ nhõm. Mơ hồ, nàng cảm thấy một sợi dây cung bị kéo căng trong lòng đột nhiên được nới lỏng, chùng xuống. Trong mắt Nguyên Gia, có biết bao nhiêu người trên thềm nhưng chỉ có một mình Cố Uyên là nổi bật. Nàng chỉ nhìn thấy có duy nhất Cố Uyên, thấy Cố Uyên vẫn khoẻ mạnh chỉnh tề, thấy Cố Uyên vẫn bình an vô sự, nàng như đã mãn nguyện và thoả lòng, không còn mong cầu điều gì khác. Ngay cả những dự định lớn lao ban đầu như chỉnh đốn tông thân đột nhiên cũng trở nên tầm thường, chỉ qua loa giáo điều một chút rồi giao hết cho Dụ Vương.

Có lẽ, những vị hôn quân điêu đứng vì mỹ nhân mà bỏ bê giang sơn trong sử sách, ban đầu cũng có tâm tư và tình cảm giống như nàng.

Hoàng đế lại nhìn Cố Uyên bây giờ đang bình thản mà quỳ ở giữa điện, bỗng nhiên cảm thấy mình còn đáng chê cười và đáng thương hại hơn cả những vị hôn quân bị mỹ nhân mê hoặc kia: cho dù ngài có ý muốn yêu mỹ nhân mà không màng giang sơn đi chăng nữa, nhưng mỹ nhân trước mắt ngài đây - lại chỉ yêu giang sơn chứ không yêu ngài.

Hoàng đế không muốn nghĩ nữa, quay mặt đi, vờ như không có chuyện gì mà hỏi Hứa ma ma: "Sao Mẫu hậu lại muốn nghe các thầy tu Tây Dương giảng kinh?"

"Không phải nói những thầy tu Tây Dương này muốn xây đạo quán ở xứ ta hay sao?" Hoàng đế từ đầu đến cuối đều không nhắc đến Cố Uyên một lời nào, ấy thế lại càng làm lộ rõ ngài đang giấu giếm tâm tư, Hứa ma ma thầm ghi lại trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn không chút sơ hở: "Lão nương nương nhân hậu, nói rằng những thầy tu ấy vượt đường xá xa xôi để đến đây cũng vất vả, người cũng muốn được tận mắt chứng kiến, nên mới hạ chỉ cho Cố nữ quan cùng với nô tỳ bắt tay vào chọn lựa. Nô tỳ đã già rồi, đầu óc chậm chạp, hay quên việc, Quan gia có gì cần căn dặn thì cứ trực tiếp căn dặn Cố nữ quan là được."

Hoàng đế mím môi, khẽ đáp một tiếng rồi cứ mải mê uống trà, dường như không mấy hứng thú với chuyện này. Nhưng việc ngay cả một lời khách sáo cũng không nói như thế lại càng làm cho tâm tư của Hoàng đế đã bị lộ ra hết mất rồi. Hứa ma ma lại liếc nhìn Cố Uyên vẫn đang im lặng quỳ trong điện, bấy giờ đã hiểu ra được tám chín phần, bèn chuyển chủ đề: "Quan gia thứ tội, nô tỳ còn có một lời muốn nói. Vết thương ở tay Quan gia rất cần được chăm sóc, sao hôm nay lại cưỡi ngựa bắn cung như vậy..."

Hoàng đế đặt chén trà xuống, thản nhiên đưa tay ra cho Hứa ma ma xem: "Hôm nay đã bôi thuốc một lần, giờ thật sự là không sao rồi."

Hứa ma ma xem xét kỹ một lúc, thấy quả thật không có gì đáng lo, bèn vuốt lại tay áo cho Hoàng đế, chúc mừng một câu rồi sau đó dẫn Cố Uyên hành lễ để ra ngoài.

Nhưng họ không quay về Ninh Thọ cung ngay mà rẽ vào phòng trực, gọi Ngụy Phùng Xuân vào và nói: "Lão nương nương có chuyện muốn hỏi ngươi."

"Dạ." Ngụy Phùng Xuân lo lắng vén vạt áo để quỳ xuống, trong đầu nhanh chóng hồi tưởng lại toàn bộ quá trình Hoàng đế bị thương ở tay, nhưng không ngờ Hứa ma ma lại hỏi: "Ngụy thái y nói dạo gần đây Quan gia ngủ không yên, phải thật không?"

Ngụy Phùng Xuân giật mình, hoàn hồn lại thì có chút khó xử: "Ma ma, Quan gia đã hạ lệnh rồi, chúng nô tài..."

Lời nói đó chính là ngầm xác nhận việc Hoàng đế quả thật mất ngủ vào ban đêm.

Hứa ma ma nhíu mày: "Dù Quan gia có lệnh thì các ngươi cũng nên nghĩ cách khuyên giải để ngài nghỉ ngơi sớm chứ."

Ngụy Phùng Xuân nhăn nhó mặt mày: "Quan gia đi nghỉ thì không muộn, chỉ là luôn phải mất một hai canh giờ mới ngủ được, ngủ cũng không sâu giấc. Chúng nô tài cũng nghĩ cách khuyên giải nhưng tâm trí Quan gia đều dồn vào việc triều chính cả, đối với những chuyện khác đều chỉ qua loa thôi. Nô tài không có kiến thức, một là không dám nói bừa, hai là dù có nói cũng chẳng đúng trọng tâm!"

"Chẳng lẽ không có cách nào sao?" Hứa ma ma nghiêm mặt trách hỏi, nhưng mắt thì lại liếc nhìn Cố Uyên đang đứng bên cạnh, sự lo lắng giờ đây đã hiển lộ rõ mồn một trên gương mặt nàng, không thể kiểm soát.

Ngụy Phùng Xuân chớp mắt, chợt hiểu ra, giả vờ do dự một lúc rồi mới nói: "Ma ma thứ tội, ở quê nô tài thường nói Phật tổ từ bi, người mất ngủ, lúc nghỉ ngơi mà được nghe người khác đọc kinh cho thì có thể ngủ ngon đấy ạ. Chỉ là, chỉ là... Quan gia vốn thích yên tĩnh, không thích nghe người khác ồn ào nói chuyện, mà dù có nghe..." Hắn nhăn nhó, "Giọng nô tài thế này thì nghe cũng không lọt tai có phải không?"

"Quan gia cứ thức đêm thế này thì không ổn." Hứa ma ma nói, "Trong Ninh Thọ cung có một bản Kinh Viên Giác, đã cúng trước Phật mấy chục năm rồi. Ta sẽ cho người mang đến ngay, lúc Quan gia nghỉ trưa thì bảo Đông Thuần thử xem sao."

"Đông cô cô biết chữ không nhiều, e rằng không đọc trôi chảy được đâu." Thấy Cố Uyên càng lúc càng lo lắng nhưng vẫn cắn răng không lên tiếng, Ngụy Phùng Xuân dứt khoát hạ giọng, chủ động đề nghị, "Ma ma, nô tài thấy giọng Cố đại nhân hay như thế kia, hay là, xin mời ngài ấy thử xem?"

——— Hết chương 72 ———

Bình Luận (0)
Comment