Cố Uyên cắn môi, cúi đầu không nói.
Trịnh Loan liếc nhìn nữ quan, khẽ mỉm cười: "Thất Nương, ngươi đến chỗ Lục Nương một chuyến để truyền lời của ta, nữ quan vào cung đêm nay tạm thời cứ an trí ở mấy gian phòng tại Đông Ngũ sở, đãi ngộ và khẩu phần thì cứ theo lệ cũ. Sắp xếp ổn thỏa rồi thì quay lại bẩm báo cho ta."
Một tia vui mừng lướt qua trên mặt nữ quan, nàng dứt khoát hành lễ, vén rèm ra ngoài.
Trịnh Loan lại nhìn theo bóng lưng nàng mà cười bất đắc dĩ: "Chép văn thư ròng rã một năm trời mà vẫn giữ cái tính ưa chạy nhảy không thích yên tĩnh này, thật hết cách."
Trịnh Loan ngồi xuống sau bàn, cầm lấy thẻ bài mà nữ quan tiện tay đặt ở trên ấy, đích thân cầm bút điền văn thư quan phòng cho Cố Uyên xong mới đưa cả hai cho nàng, ý bảo nàng ngồi xuống một bên: "Đây là đệ tử nhỏ tuổi nhất của ta, được ta cưng chiều nên hư tính, làm việc thiếu đầu thiếu đuôi, khiến cho ngươi chê cười rồi. Cố Uyên, ngươi là thí sinh của khoa Ân điển năm nay, ta là Trạng nguyên khoa Loan Nghi năm Diên Hi thứ Ba mươi sáu, coi như ta là tiền bối của ngươi. Hôm nay ta dựa vào tuổi tác mà mạn phép gọi ngươi một tiếng 'A Uyên', vậy không coi là thất lễ chứ?"
Thấy Cố Uyên gật đầu ngồi xuống nhưng lại còn vẫn chưa đáp, Trịnh Loan lại khẽ mỉm cười, nâng ngón tay chỉ vào một bức tường phía đối diện: "A Uyên, ngươi cũng từng ở trong cung, có biết chỗ bên cạnh là gì không?"
"Là Tấu Phòng của Loan Nghi ti." Cố Uyên đáp, "Chưởng quản tấu chương văn thư hằng ngày, được mệnh danh là cơ quan phụ chính quan trọng nhất của Nội đình, đúng chứ ạ?"
"Cơ quan phụ chính quan trọng nhất Nội đình thì không dám nhận, nhưng cũng coi là một chức vụ trọng yếu. Năm Diên Hi thứ ba mươi sáu, ta vào Loan Nghi ti, ban đầu cũng như ngươi, cũng chỉ là một thư lại nhỏ bé. Nhờ ân sư nâng đỡ, ba năm sau đó ta đã chưởng quản Nội Thư Đường, rồi ba năm sau nữa lại kiêm quản Văn Thư Phòng, thêm một năm nữa lại đổi sang chức Chưởng Sự ở nơi phê duyệt bản thảo, rồi lại bắt đầu lại từ đầu, làm những việc như quét dọn, pha trà, chỉnh lý văn thư. Mãi năm năm sau ta mới được thăng làm Bính Bút ở Tấu Phòng, bắt đầu được xem tấu chương. Kể từ khi vào Loan Nghi ti đến lúc được chạm vào việc phụ chính, ta đã mất ròng rã mười lăm năm."
"Mười lăm năm." Như thể nhớ lại điều gì, Trịnh Loan cười rồi lắc đầu: "Cũng chính là ở đây, Thất nương từ lúc vào Loan Nghi ti đến khi được vào làm việc ở đây, cũng mất chín năm trời. Lâm đốc chủ lại bị ân sư của ta cố ý dốc lòng mài giũa, phải mất hai mươi năm mới bước được chân vào cửa. Hai người ta vừa nhắc tới đây thông thuộc cung luật không hề kém ngươi, thế mà chưa một ai dám đề cập với ta chuyện sửa luật. A Uyên, Quan gia đã đưa ngươi đến chỗ ta để học cung luật, có nghĩa là Loan Nghi ti đã nhận nhiệm vụ này. Nếu ngươi chỉ là nhất thời nói năng hàm hồ để gây sự chú ý thì bây giờ cứ nói thẳng với ta, ta thấy ngươi còn trẻ, sẽ không trách cứ; nhưng nếu ngươi ôm ảo tưởng rằng có Quan gia che chở thì mọi chuyện sẽ ổn cả..." Vẻ mặt nàng nghiêm nghị, "Thì phải biết rằng Loan Nghi ti của ta không dung thứ cho những kẻ nông cạn, ngông cuồng, thích gây chuyện."
Cố Uyên vẫn rũ mi suy tư như thể có điều gì đó đáng để nàng phải nghiền ngẫm.
Một lát sau, nàng mới ngước mắt lên: "Trịnh đại nhân, có một việc hạ quan không hiểu, không biết có thể thỉnh giáo được không?"
"Cứ nói."
"Nghe ý tứ trong lời của đại nhân thì hình như ngài cũng đã nhìn ra được tâm tư của Quan gia, nhưng vì sao ngài lại xem việc sửa luật như là hồng thủy mãnh thú vậy?"
"Đất nước thái bình đã lâu, trăm quan mắc phải thói xấu, trăm điều tệ hại phát sinh. Khi Thế Tông tại thế đã có ý muốn chỉnh đốn, đáng tiếc là trời không cho thêm thời gian; còn Tiên đế dù không có thành tựu gì trong việc này nhưng người nhân từ và khoan hậu, rất biết quý trọng sức dân. Mỗi khi có việc lớn thì người thà tiết kiệm chi tiêu trong hậu cung rồi dùng từ ngân khố nội đình, chứ cũng không tăng thêm một văn tiền thuế. Gặp thiên tai lũ lụt, người thà mắt nhắm mắt mở để cho quan lại bên dưới cắt xét biển thủ tiền cứu trợ cũng quyết không hà khắc với dân chúng. Mấy chục năm nay, dù thỉnh thoảng có vài kẻ tiểu nhân gây chuyện nhưng xét thấy cũng không ảnh hưởng đến đại cục; Quan gia hiện giờ cũng cần cù chính sự, thương dân là giống như Tiên đế, nhưng cái chí lớn muốn cải cách để chấn hưng thì không thua kém gì Thế Tông năm xưa." Trịnh Loan tỏ vẻ thong dong, như thể mình không phải đang mạo phạm bàn luận về quân chủ mà chỉ đang nói chuyện phiếm với Cố Uyên: "Trong những năm tháng thái bình, việc trung hưng là khó nhất. Sơ tâm của Quan gia là tốt, nhưng ta lại lo lắng hai chuyện."
"Chuyện gì?"
"Triều ta lấy việc nhân hiếu trị quốc, triều đình lấy người theo đạo thánh hiền. Sửa luật lại đi theo con đường pháp gia, rất dễ dẫn đến việc bị thế nhân công kích. Danh không chính tất ngôn không thuận, đây là điều thứ nhất."
"Nói là sửa luật, nhưng thực chất là muốn biến pháp. Chỉ là, ranh giới giữa hai việc này rất khó nắm bắt. Sửa ít thì vô ích, sửa quá nhiều thì vạn nhất có hại mà không có lợi, giả như khó thi hành và áp dụng vào thực tiễn, nhưng một bộ luật đường hoàng và sáng suốt nào đâu lại không có chuyện thay đổi liên tục. Đây là điều thứ hai."
"Vả lại, Quan gia đã muốn sửa luật thì một vài điều khoản trong cung luật và hộ hôn cũng nhất định phải được sửa đổi. Thế còn trong lòng Quan gia nghĩ gì, tính gì, ngươi cũng biết đấy. Việc sửa luật là việc công, nhưng ý đồ của Quan gia lại là giấu việc tư trong việc công, nếu có kẻ nào nắm được điểm này không buông thì ngay lập tức có thể khuấy đảo đại cục, chẳng phải sẽ mở đầu cho nạn đảng tranh, cho ra kết cục đi ngược lại ý muốn ban đầu hay sao? Đây là điều thứ ba." Nàng quay sang Cố Uyên, khẽ mỉm cười: "Ngươi đã có ý muốn sửa cung luật, ấy coi như là mở đầu cho một luồng gió mới của thiên hạ, có điều, ba điểm ta vừa nói trên đây, ngươi có đối sách gì không? Nếu không trả lời được thì cứ ở đây mà chuyên tâm học cung luật đi, từ nay về sau chớ nhắc đến chuyện sửa luật nữa."
Cố Uyên rũ mi suy nghĩ một lúc, chợt ngẩng đầu, mỉm cười thản nhiên với Trịnh Loan: "Cố Uyên xin ở lại đây học cung luật."
"Làm việc hấp tấp, nói năng ngông cuồng, nhưng may thay vẫn còn vài phần thấu đáo biết tự lượng sức mình. Thôi vậy!" Trịnh Loan phất tay áo đứng dậy: "Loan Nghi ti của ta không nuôi người nhàn rỗi, từ mai ngươi đến Văn Thư Phòng làm vài việc vặt, lúc rảnh rỗi thì hãy học cung luật đi, khi nào học xong hết rồi thì quay lại tìm ta."
Trịnh Loan dường như là không muốn nhìn Cố Uyên thêm nữa, bước nhanh ra cửa.
Thất Nương đứng chờ ở cửa, thấy nàng ra ngoài, đầu tiên là giao lại lệnh bài, rồi mới liếc nhìn vào phòng: "Sư phụ, con có điều không hiểu. Cố Uyên nói muốn sửa luật, sư phụ chất vấn như vậy là nương tay, thế mà nàng ta không trả lời được câu nào, sao lại coi là thấu đáo?"
Trịnh Loan liếc nhìn nàng, nửa cười nửa không: "Ta nương tay ở chỗ nào?"
"Ba điều sư phụ hỏi, điều thứ nhất rõ ràng là sai rồi - nếu nói là sửa cung luật thì quan lại triều thần sao có thể trách cứ? Điều thứ hai nghe có vẻ khó nhưng trong chế độ triều đình vốn đã có đáp án, vốn đã có chính sách thí điểm. Chỉ có điều cuối cùng liên quan đến lợi ích của bản thân nàng, nhưng cũng không phải là câu hỏi không thể trả lời khéo léo." Thất Nương vừa nói vừa bĩu môi, "Một người ngoài như con còn có thể trả lời được mà nàng ta lại im lặng như tờ, chắc đủ thấy là kẻ nói năng hàm hồ để gây sự chú ý."
Trịnh Loan khẽ mỉm cười: "Nếu lúc này mà cô ấy trả lời thì ta mới thất vọng. Con cũng đã xem sách lược mà cô ấy viết rồi, coi như là có luận điểm rõ ràng mạch lạc. Đã viết được sách lược như thế, vậy mà mấy câu hỏi ngay cả một người ngoài như con cũng có thể dễ dàng trả lời, cớ gì cô ấy lại im lặng mà không nói ra?"
Thấy vẻ mặt Thất Nương mờ mờ mịt mịt, Trịnh Loan thầm thở dài, khe khẽ nói: "Nếu có tài đức của Chu Công mà lại kiêu căng tự phụ thì những tài đức ấy đều không đáng để quan tâm nữa rồi."
"Chính là trong 'Luận ngữ - Thái Bá' ạ."
"Đúng vậy, ấy là những lời đơn giản đến cả trẻ con cũng có thể đọc thuộc lòng, nhưng đạo lý trong đó, trên đời này có bao nhiêu người có thể thực sự hiểu thấu và làm được? Người thông minh, tối kị tự cao tự đại, cho rằng mình thông minh hơn người, hiểu biết hơn người. Việc tưởng chừng đã nắm chắc mười phần mà cô ấy lại có khả năng buông bỏ thiên kiến trong lòng để lắng nghe và suy xét lại một cách cẩn thận, không phụ ý tốt của ta khi mở miệng chỉ điểm, chỉ việc nghe nhiều hơn nói ấy đã đủ cho thấy người này thực sự đúng là có trí tuệ. Con mà có thể học được điểm này của cô ấy thì ta có thể bớt lo lắng cho con vài phần rồi. Từ mai con cũng không cần phải chép văn thư ở đây nữa, cứ đến Văn Thư Phòng học cung luật cùng cô ấy đi!"
Thất Nương kinh ngạc, chỉ kịp nói một tiếng "Sư phụ!" thì Trịnh Loan đã quay lưng đi vào Tấu Phòng. Không dám đi theo, chỉ đành nhìn cánh cửa có rèm trúc nhỏ che khuất mà dậm chân rồi quay người vào phòng, nói với Cố Uyên đang chờ ở bên trong: "Cô cũng cùng nghỉ ngơi với những người khác ở Đông Ngũ sở, giờ đi theo ta!"
Trong lòng có oán giận, giọng điệu rõ ràng là bất kính, nhưng Cố Uyên lại không hề để ý, chỉ đưa thẻ bài và văn thư cho nàng, nói: "Xin phiền đại nhân dẫn đường."
Thất nương nhướng mày: "Ở Loan Nghi ti, trừ Ti chủ và Đốc chủ ra thì tất cả đều gọi nhau bằng tên, cô tuy còn chưa được coi là người của Loan Nghi ti nhưng đã học luật ở đây thì cũng nên tuân theo quy tắc của Loan Nghi ti."
Cố Uyên không chút biến dung, chỉ mỉm cười: "Cảm ơn Thất Nương đã chỉ dạy."
"Thất Nương là thứ tự xếp hạng trong môn phái của ta, chỉ có sư phụ, Lâm sư thúc và Lã sư thúc mới được gọi." Thất nương lại lườm Cố Uyên một cái, chỉ vào thẻ bài trên người mình: "Tên thật của ta là Trịnh Nghiên, cô cứ gọi thẳng A Nghiên là được."
Giọng điệu của nàng ta vẫn bất kính như vậy, mà thấy Cố Uyên vẫn ôn hoà nhã nhặn, nói năng từ tốn, dáng điệu ung dung, sự thất thố của Thất Nương lại càng nổi bần bật, trong lòng lại càng thêm không phục. Thế là, bĩu môi dẫn Cố Uyên đi về phía Đông Ngũ sở, vừa đi vừa bắt bẻ xoi mói. Nhưng càng bắt bẻ xoi mói, trong lòng lại càng dấy lên một sự bướng bỉnh muốn phân cao thấp với Cố Uyên - dựa vào cái gì mà một người mới chưa vào Loan Nghi ti mà khí độ và ngôn hành cử chỉ lại giống Trịnh Loan hơn cả mình, giống hơn cả một đệ tử chân truyền là mình cơ chứ?
Thất Nương thầm hạ quyết tâm, chỉ cần có cơ hội thì nhất định phải phân thắng bại với Cố Uyên một trận, nhưng nàng ta không hề biết rằng lúc này, trong Tấu Phòng, Lâm Viễn đã như thể đoán trước được mọi chuyện.
Lâm Viễn cười với Trịnh Loan: "Nàng phái Thất Nương đi cùng cô ấy? Thất Nương phóng khoáng, gan dạ lại có trách nhiệm, đúng là một người phù hợp để mở đường, nhưng cái tính khí của con bé! Ta biết là nàng có ý muốn kiểm tra năng lực dùng người của Cố Uyên, nhưng ngay cả người dưới trướng nàng mà người có thể khiến Thất Nương ngoan ngoãn nghe lời cũng chỉ có Đại nương tử, dùng con bé ấy làm đề bài khảo nghiệm cho Cố Uyên thì chẳng phải là quá khó rồi hay sao?"
"Không làm được thì tiếp tục học cung luật. Một năm không làm được thì học một năm, mười năm không làm được thì học mười năm." Trịnh Loan không hề nao núng, vẫn an ổn mỉm cười nhấp trà: "Sửa luật không phải là chuyện mà một người có thể làm được, biết người và biết cách dùng người là điều quan trọng nhất. Nếu ngay cả một Thất Nương cũng không thể đối phó thì sau này làm sao có thể đối phó với những người khác?"
"Nếu Quan gia hạ chỉ..."
"Đêm nay Quan gia cho truyền thái y, nói là vô ý làm đổ chén trà, tính ra thì đó vừa đúng lúc Cố Uyên được triệu kiến." Trịnh Loan đậy nắp chén trà lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt Lâm Viễn, nụ cười trên môi càng thêm sâu, "A Viễn, tâm tư của Quan gia và Cố Uyên, A Viễn rõ hơn ta. A Viễn nghĩ Quan gia có thể nổi giận vì chuyện gì?"
"Quan gia đã nói thẳng với ta rồi, Loan Nghi ti bảo vệ Cố Uyên được bình an ba năm này, ba năm sau Quan gia sẽ tự mình sắp xếp việc lập Hậu; còn như câu trả lời của Cố Uyên hôm đó với ta, thì ta nghe ra lại không phải là ý giống như Quan gia." Lâm Viễn lại nhớ lại vẻ mặt và lời nói của Cố Uyên hôm đó, đột nhiên cười thành tiếng: "Thú vị, thú vị thật đấy, chẳng lẽ một nữ quan nhỏ bé như nàng ta mà cũng muốn che gió chắn mưa cho Thánh thượng?"
"Không sai." Trịnh Loan cũng thêm vài phần cảm khái: "Cô ấy vừa mới gặp lại Quan gia mà đã chủ động nhắc ngay đến chuyện sửa luật, nói thẳng thừng dứt khoát vào những chỗ mà ngay cả hai chúng ta cũng không dám rón rén chạm vào, rõ ràng là cô ấy trăn trở lo lắng Quan gia thân chính chưa lâu không có tâm phúc ở bên cạnh, muốn cùng Quan gia mở đường cho cải cách. Năm xưa ta đọc Thái Tổ thực lục, chỉ nghĩ rằng hào khí dâng sớ ở Ngọ Môn và cùng bản lĩnh gánh vác thế tục của Thánh Văn Hoàng hậu thì ngàn đời cũng chỉ có một, không ngờ đến hôm nay lại thấy một người nữa hiện ra trước mắt. Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là định mệnh hay sao?"
Nhưng hào khí và bản lĩnh này, nếu như đặt trên người một kẻ có tầm nhìn nông cạn, không có năng lực, thì sẽ là nguồn gốc của việc làm loạn đất nước, mê hoặc quân vương. Không biết tài năng và tầm nhìn của cô ấy, nếu so với Thánh Văn Hoàng hậu, thì có thể sánh bằng được mấy phần?
Thấy Lâm Viễn vẫn còn cảm khái không dứt, Trịnh Loan mỉm cười, nuốt những lời còn lại vào bụng cùng một ngụm trà đậm rồi đặt chén trà trở lại trên tay Lâm Viễn.
Lúc này Lâm Viễn mới tỉnh người, hé nắp chén nhìn vào, sắc mặt lập tức thay đổi: "Sao mà nàng uống hết cả rồi, không chừa lại cho ta chút nào?"
Trịnh Loan thấy vẻ mặt bực tức kia thì vừa buồn cười vừa thấy phiền: "Cũng có phải là trà ngon đâu, trong ấm đồng còn cả một bình lớn kia kìa, ngươi cũng có uống nhiều đâu, suốt ngày toàn tranh uống trà của ta. Ngươi lớn tuổi rồi mà vẫn chưa bỏ được tật xấu này thế, không sợ các đệ tử cười chê sau lưng hay sao?"
"Họ chăm sóc nàng không chu đáo mà còn dám lắm lời về ta cơ à?" Lâm Viễn nhíu mày nói, "Nàng vốn khó ngủ lại thích uống trà đậm, ta mà không giành trà của nàng để uống hết thì ban đêm nàng có nhắm mắt nổi không, hại thân thể thì làm sao?"
"Khi còn trẻ thức đêm nhiều, không biết từ lúc nào mà uống thành nghiện, không thể nào bỏ được." Trịnh Loan cười cười, nhẹ giọng thở dài: "Vẫn là người học võ như ngươi mới tốt, nhớ năm xưa trực đêm nhiều thế mà ta chưa từng thấy ngươi uống thứ trà đắng như vậy bao giờ, thế mà mà năng lượng vẫn dồi dào."
"Ai bảo nàng cứ khăng khăng nói không tin vào những thứ kì quái, không chịu học thuật thổ nạp và dẫn đạo với ta?" Lâm Viễn nhìn Trịnh Loan bằng ánh mắt trách cứ mà vẫn trìu mến, đứng dậy vòng ra sau lưng nàng mà ôm lấy, vừa ôm vừa xoa nóng hai tay nàng: "Giờ trong phòng đang không có ai, nàng nhắm mắt dưỡng thần một chút, đừng có nói chuyện."
"Hôm nay thì không cần." Trịnh Loan thả lỏng, dựa vào trong vòng tay Lâm Viễn, dù nhắm mắt mà khóe môi vẫn nở nụ cười duyên dáng: "Quan gia bị thương ở tay, tuy bề ngoài là do người hầu hạ không chu đáo nhưng sự việc lại bắt nguồn từ người trong Loan Nghi ti của chúng ta đấy. Ngày mai khi ngài đến thỉnh an Từ Ninh cung thế nào Thái hậu cũng sẽ hỏi, mà Quan gia hẳn là muốn tự mình gánh lấy hết trách nhiệm để Cố Uyên được vô can. Nhưng cuộc gặp gỡ với Cố Uyên ban ngày hôm nay thì e sẽ không thể giấu được. Chuyện lần này dù Thái hậu có tra không ra đi chăng nữa, lẽ nào người lại không nghĩ đến? Chỉ cần đã có nghi ngờ thì dù không có bằng chứng cũng sẽ thành có bằng chứng. Quan gia lo lắng quá hoá rối loạn, nhất thời không nghĩ ra được mấu chốt, người già chúng ta nếu không nghĩ cách phân ưu cho chủ tử mà lại để Thái hậu có thành kiến với Cố Uyên thêm nữa thì sau này dù Cố Uyên có thuộc cung luật đến đâu cũng khó lòng mà đứng vững trong hậu cung được."
"Ta có một ý này." Lâm Viễn ôm lấy hai vai Trịnh Loan, để nàng tựa vào người mình thoải mái hơn: "Chuyện như thế này, người ngoài dù có biện minh thế nào cũng chỉ là gãi ngứa ngoài da. Thái hậu xưa nay minh lý nhân từ, không bằng chúng ta cứ rút củi đáy nồi đi."
"Kế gì?"
"Dù Quan gia có nói thế nào thì Thái hậu cũng sẽ không giận đâu, chúng ta cũng không cần phải quan tâm. Còn Cố Uyên..." Lâm Viễn hơi trầm ngâm: "Ta nhớ năm xưa khi Thế Tông cũng muốn sửa luật còn hạ chỉ lệnh Bắc Vũ Vương phi biên soạn một bản sớ nghị để tham khảo, nhưng Bắc Vũ Vương phi mất sớm, Bắc Vũ Vương cũng tuẫn tiết đi theo, Thế Tông đau buồn nên đem bản thảo sớ nghị này cúng ở Phật đường, từ đó về sau không nhắc đến nữa. Bây giờ Cố Uyên đã muốn sửa luật thì không bằng cứ sắp xếp cho cô ấy, ngoài thời gian học tập, mỗi ngày đến Từ Ninh cung chép một bản, thành kiến của Thái hậu cứ để tự cô ấy hóa giải, chẳng phải sẽ tốt hơn chúng ta đứng ra biện bạch cho cô ấy hay sao?"
——— Hết chương 70 ———
Về cơ bản là drama mẹ chồng - con dâu :)))))