Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 64

Không giống với hành cung được xây dựng tại Định Giang Khẩu, để thuận tiện cho tông thất tử tôn sau này có thể thường xuyên đến cúng bái, cũng như lo lắng cho việc Đế vương tuần hành sẽ quấy nhiễu dân chúng, năm xưa Cao Tổ hoàng đế đã cố ý xây dựng tông miếu ở vùng ngoại ô gần kinh thành. Lộ trình không quá xa, đại giá đi thong thả ba ngày là tới. Thái hậu lần này không dùng đại giá phức tạp mà chỉ dùng tiểu phượng liễn bốn ngựa kéo, phi nước đại thật nhanh, chỉ một đêm một ngày đã tới được trai cung.

Loan Nghi cục bao năm nắm giữ cung cấm nên tin tức bị phong tỏa rất chặt chẽ, các vị tông thân ở ngoài chỉ biết Hoàng đế đang tịnh tâm trai giới trong trai cung, không tiếp kiến người ngoài. Thấy Thái hậu xuất kinh để tế bái Tiên đế và Ai hoàng đế, ai nấy đều cho rằng đây là cơ hội ngàn năm có một để lấy lòng, cho nên đều dâng cao tinh thần nịnh bợ, quỳ nghênh trước cửa trai cung. Đợi phượng giá đến, họ lại lũ lượt theo tước vị và bối phận mà cùng nhau khấu đầu vấn an.

Càng vào thời khắc thế này thì càng phải tỏ ra bình tĩnh trước mặt người ngoài, Thái hậu đè nén sự bồn chồn lo lắng trong lòng, ngồi trên xe, gặp qua hết tất cả tông thất lớn nhỏ, để mặc cho họ than thở và kể lể hết chuyện xưa thuở nào, lúc này người mới quay sang gật đầu với Hứa ma ma. Nữ quan cất tiếng "Khởi giá!", phượng liễn vững vàng tiến vào trai cung.

Lâm Viễn và Thôi Thành Tú đã đợi ở hành lang hơn nửa canh giờ, trên vai cả hai người đã phủ một lớp tuyết mỏng. Thấy Thái hậu tới, cả hai người nhanh chóng tiến lên, mỗi người đứng một bên, hành lễ nghiêm cẩn.

"Lúc này không cần phải câu nệ lễ tiết như vậy." Thái hậu vịn tay Hứa ma ma để xuống liễn. Dù vẻ mặt vẫn điềm nhiên nhưng vì lòng dạ bồn chồn nên chiếc hài phượng hoàng giẫm lên nền đá xanh suýt nữa thì chệch choạc, vội vàng nắm chặt tay Hứa ma ma, bình tĩnh lại rồi mới lên tiếng, "Hai người các ngươi đều ở đây cả thì ai đang hầu hạ Hoàng đế?"

Lâm Viễn liếc nhìn Thôi Thành Tú đang rụt rè một bên, "Mạch tượng của Quan gia giờ đã ổn hơn một chút rồi ạ, Ngụy đại nhân Ngụy Phủ và Trần đại nhân Trần Đoan của Thái y viện lại vừa kê phương thuốc mới. Trong kia, Ngụy Phùng Xuân và Hồ Uyển Nương đang hầu hạ để tiến thuốc. Bẩm lão nương nương, từ đầu đến cuối Hồ nữ sử vẫn luôn đợi ở đây cùng thần, chỉ là Quan gia thực sự không thể rời nàng nàng, nên nên đành phải quay về để hầu hạ. Giờ thần sẽ lập tức gọi nàng tới."

"Bên cạnh Hoàng đế chỉ có hai người như thế, làm sao mà được?" Thái hậu nghe ra ý tứ phòng thủ cho Cố Uyên trong lời nói của Lâm Viễn, quay sang Hứa ma ma rồi nói, "Ngươi và Thôi Hỉ cùng đi đi, bảo hai người bọn họ đến đây, Ai gia có lời muốn nói." Người dừng lại một chút, lại tiếp, "Ai gia hiện không tiện đích thân đến tẩm cung, hai người các ngươi xem xét kỹ xem tình hình của Hoàng đế thế nào. Nếu có khá hơn, hãy bảo Ngụy Phủ đến đây một chuyến."

Dù sao nơi đây cũng là đạo tràng trai giới kính Trời, địa giới không quá rộng, tẩm cung của Hoàng đế cách đây chỉ một con hẻm nhỏ. Thấy Hứa ma ma và Thôi Hỉ lĩnh mệnh rời đi, Thôi Thành Tú trong lòng lo lắng đến toát mồ hôi, còn chưa nghĩ ra cách trì hoãn thì Thôi Hỉ đã dẫn Cố Uyên và những người khác bước vào cửa vòm. Đã đến nước này thì hắn cũng đành phải bất lực thở dài thôi.

"Ai gia cho triệu các ngươi đến đây chỉ vì có một việc." Thái hậu lo lắng cho Hoàng đế mà không tiện vào điện, chỉ đành đặt ghế ở hành lang tránh gió, nhìn mấy người đang quỳ trong sân rồi quay sang Ngụy Phủ, "Mới đây, lúc ở hành cung vừa săn bắn vừa đãi yến, Ai gia cũng lo lắng lắm, nhưng vệ về kinh trình tấu đều nói Hoàng đế trông rất khỏe khoắn, sao giờ lại đột nhiên đổ bệnh?"

"Bẩm lão nương nương." Ngụy Phủ trầm ngâm một lát, "Thần xem mạch tượng của Quan gia thì thấy ngài thần mệt thân mỏi, tâm tư hao tổn quá mức. Giờ nghĩ lại, có lẽ là do Quan gia đã quá lao lực khi còn ở hành cung mà sinh bệnh, chỉ là ngày thường thể chất khoẻ mạnh nên không dễ phát giác sự suy nhược, lại tuổi trẻ nên hiếu thắng mà gắng gượng, nên mới bộc phát ra thế này."

"Có nghiêm trọng không?"

"May mà Quan gia còn trẻ, không sợ hao tổn lắm." Ngụy Phủ thấy Thái hậu có vẻ mơ hồ, giọng hơi ngừng lại, rồi lại tìm cách diễn đạt, không trích dẫn kinh điển mà nói, "Ví như một cái cây non, lại đang vào mùa xuân, chính là lúc dương khí mạnh mẽ, nếu thỉnh thoảng mà có trải qua một đợt sương tuyết thì đợi xuân phong xuân vũ bồi dưỡng, tự nhiên sẽ khôi phục như lúc ban đầu thôi."

"Nói như vậy thì bệnh của Hoàng đế không có gì đáng ngại?" Thái hậu thở phào nhẹ nhõm, chắp tay lẩm nhẩm vài câu Phật hiệu, thề hứa vài khoản tiền cúng bái cho Hoàng đế, rồi lại hòa nhã nhìn Ngụy Phủ, "Như vậy thì Ai gia sẽ gửi gắm Hoàng đế cho Ngụy đại nhân. Mấy ngày này Ngụy đại nhân và Trần đại nhân vất vả, cũng không cần ra khỏi cung đâu, cứ nghỉ ngơi ở đây đi. Sau khi Hoàng đế khỏe lại Ai gia sẽ bảo ngài đích thân ban thưởng."

Đây chính là hứa hẹn công lao cứu giá của Ngụy Phủ. Ngụy Phủ trong lòng mừng rỡ như điên, may mà ông ta đã làm việc ở Thái y viện nhiều năm, dù thế nào cũng vẫn giữ được phong thái đứng đắn già dặn. Ông cố nén xúc động, dập đầu tạ ơn, rồi theo Thôi Hỉ về tẩm cung của Hoàng đế, bước đi cũng miễn cưỡng coi là bình tĩnh, chỉ có hai bàn tay trong ống tay áo đã siết chặt thành hai nắm nhăn nhúm mà thôi.

Có người được thưởng, tất nhiên cũng có người bị phạt. Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân không thể trốn tránh, cứ quỳ ở phía trước mà run rẩy tìm lời giải thích. Không ngờ Thái hậu lại lướt qua hai người, chỉ thẳng vào Cố Uyên: "Cố Uyên, Ai gia từng hứa sẽ cho ngươi lấy danh phận tư tẩm mà ở lại Ngự tiền để chuộc tội, những lời Ai gia nói với ngươi, ngươi còn nhớ không?"

"Nô tỳ nhớ." Đêm càng về khuya, y phục trên người Cố Uyên quá đỗi mỏng manh, tấm thân mảnh khảnh bị gió lạnh thổi đến run người, nhưng lời nói thì vẫn rành rọt từng chữ một, "Lão nương nương đã nói nô tỳ phải tận tâm tận lực hầu hạ Quan gia, không được để Quan gia ăn ngủ thất thường, sinh hoạt vô độ."

"Từ ngày đó đến nay, ngươi đã làm được mấy phần trong lời Ai gia nói?"

Giá như mình không tuân đúng phép tắc mà nhất quyết ở lại hậu điện vì lo sợ lời đàm tiếu của quần thần và sự dòm ngó của cung nhân, giá như mình mà bất chấp theo sát bên cạnh Hoàng đế, thì có lẽ mình đã sớm phát hiện ra tình trạng của Thập Nhất? Lòng Cố Uyên đau nhói như bị đầu dao đâm, nàng khẽ nói, "Một phần nô tỳ cũng đã không làm được."

Trong lời nói chất chứa sự buồn rầu, không có một chút gì ý muốn biện minh cho bản thân mình, điều này lại khiến Thái hậu sửng sốt. "Nghe ngươi nói chuyện như thế, quả đúng là người biết nặng biết nhẹ, vậy thì tại sao hành động lại lộn xộn như thế? Thôi vậy..." Bà thở dài, "Vì ngươi còn có liêm sỉ, Ai gia cũng giữ lại chút thể diện cho ngươi. Giờ kỳ săn mùa đông đã kết thúc, Hoàng đế cũng đã trả lại trong sạch cho ngươi từ lâu rồi, ngươi hãy về nhà đi!"

Cố Uyên đã chuẩn bị tinh thần để chịu phạt, không ngờ Thái hậu lại không đánh không mắng mà lại muốn đuổi nàng ra khỏi cung. Nhất thời, nàng kinh ngạc, còn chưa kịp mở lời Thái hậu đã nói tiếp, "Nghe nói gia đình ngươi không bao lâu nữa sẽ đến kinh thành, đường xá xa xôi, đến đây cũng không dễ dàng gì, Ai gia thưởng cho ngươi hai trăm lượng bạc để an ổn sống qua ngày. Nhớ kỹ, ra khỏi cung rồi thì những chuyện trong cung dù có chết cũng không được hé răng nửa lời, ngươi có hiểu không?"

Tin tức này còn khiến Cố Uyên bàng hoàng hơn câu nói trước. Thấy nét mặt Thái hậu lạnh như sương, rõ ràng không muốn nói thêm với mình, nàng đành phải dập đầu rồi theo cung nữ lui ra. Nàng tự nhủ, Hoàng đế từng nói mẫu đệ nàng ở Giang Nam bình an vô sự, sống rất ổn, sao lại đột nhiên nhập kinh chứ?

Lần này Thái hậu có vẻ đã quyết tâm muốn Cố Uyên và Hoàng đế cắt đứt một lần mãi mãi cho về sau, hành động cực kỳ dứt khoát. Bà sai cung nữ đi theo giám sát Cố Uyên phải thu dọn hành lý, rồi lập tức ban chỉ, đưa nàng về kinh thành.

Thôi Thành Tú len lén bĩu môi, trong lòng cân nhắc ngược xuôi một lát, cuối cùng vẫn cắn răng không mở lời. Ngược lại, Ngụy Phùng Xuân lại cẩn thận lên tiếng, xin Thái hậu: "Bẩm lão nương nương, tuy là lấy danh nghĩa Hồ Uyển Nương, nhưng Cố... Cố nữ sử giờ đây đã được Quan gia sủng hạnh rồi, nếu cứ thế mà cho xuất cung..."

Thái hậu quả nhiên không biết chuyện này, nghe mà kinh ngạc vô cùng, lập tức cho gọi Đồng Sử tới, đợi khi xem kỹ Nội khởi cư chú thì không thể vui nổi, còn giận đến biến sắc, đóng quyền sổ lại, lạnh lùng nói, "Nói như vậy, Ai gia đưa nàng ta ra khỏi cung, đúng là đánh bậy đánh bạ rồi đây!"

Theo lệ, Nội khởi cư chú, ngoại trừ Hoàng đế, Thái hậu, Hoàng hậu ra, chỉ có nữ quan Đồng Sử mới được đọc. Ngụy Phùng Xuân lấy làm khó hiểu khi thấy nữ quan Đồng Sử giờ đây run rẩy dập đầu thỉnh tội, còn Thôi Thành Tú thì mặt mày biến trắng bệch, cũng dập đầu như bổ củi.

Thôi Thành Tú dập đầu như bổ củi, lòng lại hận Nguỵ Phùng Xuân đến tận xương: Chuyện này mà có thể nói ra thì hắn đã giành nói trước rồi, sao đến lượt cái tên ngu ngốc họ Nguỵ này mở miệng cơ chứ?

Chỉ dụ Hoàng đế muốn ghi chép việc Cố Uyên thị tẩm là do chính hắn đến Đồng Sử quán truyền chỉ. Từ đầu đến cuối chỉ có hắn và nữ quan Đồng Sử là rõ nội tình nhất: Hoàng đế dù bận rộn chính vụ nhưng vẫn thấp thỏm lo lắng Cố Uyên có thời gian rảnh rỗi mà cùng Công tử nhà Cung Vương luận văn, nên đã đặc biệt truyền chỉ cho nữ quan chưởng quản Đồng Sử rằng bất kể đêm đó Cố Uyên có thị tẩm hay không thì cũng đều phải ghi vào sổ, trừ những người trong điện Thái Tố ra, nếu có ai hỏi về Cố Uyên, đều sẽ nói là nàng đang ở cùng Hoàng đế. Thế là, Cố Uyên cứ thị tẩm liên tục hơn mười ngày mà chính Cố Uyên không hề hay biết, cứ thế, cho đến một ngày trước khi Hoàng đế đổ bệnh.

Để cho Thái hậu xem được một bản Nội khởi cư chú như vậy, chẳng phải là xác thực tội danh hồ mị Hoàng đế của Cố Uyên hay sao?

_________

Khi Cố Uyên tới được kinh thành, đó đã là hoàng hôn của ngày hôm sau.

Vì có lệnh của Thái hậu, nàng thậm chí còn không được vào cung mà chỉ được thay về y phục của dân thường ở Thượng nghi cục, rồi trực tiếp nhận thưởng ở đó, và lập tức ra khỏi cung. Không biết từ lúc nào, Thượng nghi cục đã thay người mới toàn bộ, nơi đây không còn lấy một gương mặt thân quen, mà tất cả những người mới này ai thấy Cố Uyên cũng đều né tránh ánh mắt, rõ ràng là rất đề phòng.

Lòng Cố Uyên nặng trĩu xuống, đại khái giờ đây nàng đã hiểu được mọi chuyện. Hiểu được rồi, không khỏi cười cay đắng. Lúc đầu , khi dựa vào ý chí mà tìm cách vào cung một cách đầy khí khái, nàng có một giây phút nào từng nghĩ đến lúc ra khỏi cửa cung mà lại mang theo tâm tình mơ hồ và lạc lối như thế này không?

Rõ ràng trước mắt là trời cao biển rộng mà bấy lâu nay nàng hằng khao khát, vậy tại sao khi bước qua ngưỡng cửa cung nàng lại cảm thấy đau đớn tê dại như thể đã cắt đứt một sợi huyết nhục ở trong lòng? Như thể có một sự gắn kết đã bị phá vỡ. Bước qua ngưỡng cửa cao lớn, Cố Uyên không kìm được mà quay đầu lại, nàng quay đầu và nhìn về phía xa kia, nơi sâu thẳm khuất sau tầng tầng lớp lớp mái ngói lưu ly cong vút. Lòng nàng trống rỗng, chân nàng đứng rất lâu rồi mới xoay người lại, vừa định cất gót bước đi thì lại nghe thấy một giọng nói ẩn ẩn nụ cười theo gió mà đến. Giọng nói không cao không thấp, ngữ điệu không nhanh không chậm, kết hợp hoàn hảo với phong thái ung dung của chủ nhân giọng ấy:

"Ta từng dạy trò rằng khi rời khỏi cung phải cung kính và lễ độ, phải dập đầu ba lần, sao trò lại quên rồi?"

Cố Uyên quay người lại, thấy dưới bức tường là một người phụ nữ trong độ trung niên, áo xanh tóc đen, vầng trán cao rộng, đôi lông mày dài, dung mạo đoan trang sạch sẽ nhưng lại có một vẻ phong lưu phóng khoáng lạ thường, khiến người ta nhìn mà bị thu hút đến quên lối về. Người phụ nữ cầm một chiếc đèn lồng bằng sừng dê, mỉm cười và nhìn nàng, trong mắt đầy vẻ mừng rỡ như cố nhân lâu ngày không gặp - nhưng Cố Uyên vừa nhìn đã lại cảm thấy ngũ phủ lục tạng của mình đều bị gió đêm thổi cho đến lạnh buốt, một thoáng chốc ruột gan quặn thắt như muốn nôn mửa.

Trong sự đau đớn và ghê tởm, trong đầu nàng lại loé lên một vầng sáng chói, khiến cho nàng phải gắng mà nén sự run rẩy, khoé môi trào ra một nụ cười, "À... Thì ra tất cả là do ngươi..."

"Đã bao nhiêu năm rồi, lại vào cung một lần, trò cũng nên hiểu biết lễ nghi quy tắc hơn một chút chứ, sao vẫn không biết ăn nói như vậy?" Nụ cười của Trình Tố càng thêm sâu, lông mày dài bay bổng, lộ ra một vẻ hào sảng và thanh xuân không thua kém gì người trẻ tuổi. "Thái hậu lão nương nương và đương kim Thánh thượng anh minh, nhìn thấu gian tà, sao cần thần tử như chúng ta phải nói thêm nữa?" Nàng cười một tiếng, đi vài bước về phía Cố Uyên, giọng nói hạ thấp hơn nhưng sự ác ý bên trong lại càng lộ ra không che giấu, "Tiểu A Uyên, ta đã nói với ngươi từ sớm rồi, nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời ta thì tiền đồ sẽ rộng mở, còn nếu không nghe lời ta... công danh cả đời tất sẽ vô vọng thôi. Thế mà sao ngươi cứ luôn không chịu nghe lời ta?"

——— Hết chương 64 ———

Bình Luận (0)
Comment