Năm ấy tựa hồ định sẵn là một năm chẳng mấy yên bình, trước là vụ án họ Trịnh, sau lại đến vụ án Hải Châu, một cái kéo theo vận chuyển đường sông, một cái dính líu đến thủy sư Hải Châu, đều là những vấn đề vô cùng hóc búa.
Tuy nói phải đợi đến mùng Một tháng Giêng mới tổ chức lễ thân chính đại điển nhưng lúc này quyền quyết định các công việc triều chính đã được Nội các và Loan Nghi cục ngầm trao lại cho Hoàng đế. Sớ tấu đàn hặc và thỉnh tội từ khắp các nơi Giang Nam bay về kinh thành như tuyết, rồi lại chuyển đến hành cung, chất cao như một ngọn núi trên ngự án. Kỳ đi săn mùa đông vốn đã rắc rối, Hoàng đế ngoài việc xem sớ tấu và xử lý công việc hàng ngày lại còn phải chủ trì kỳ khảo xét phong tước, ban tiệc thưởng cho các lão thần đã hồi hương, cứ ba ngày một lần còn phải đến các lăng tẩm để tế rượu, thế là bảy tám ngày liên tiếp đến cơm cũng chẳng màng mà ăn, thời gian nghỉ ngơi cũng tiện thể ở luôn tại gian sưởi ở tiền điện. Hoàng đế vất vả ngược lại khiến cho công việc của Đông Thuần và mọi người nhẹ nhàng hơn nhiều.
Nhìn thấy đại điển lễ tế Đông tới trước mắt, ngày đó, trước cổng chính của hành cung, toàn bộ xe giá đều được diễu ra, Hoàng đế dẫn đầu một nhóm tông thân và trọng thần lên đường, các cận thần và thị vệ ai nấy đều bận rộn đến mức chân không chạm đất, nhưng các nữ quan ở tẩm cung phía sau vẫn yên ả bình tĩnh như không có chuyện gì.
Thu Dung khoanh tay ôm chiếc lò sưởi tay, ngồi ở nơi tránh gió trên hành lang của phòng trực, một mặt nghiêng tai lắng nghe tiếng ồn ào mà cơn gió lạnh đưa về, một mặt cảm thán, ngữ điệu buồn bã: "Đại nhạc bắt đầu rồi, giờ này chắc là sắp khởi hành, đấy, có tiếng roi vang lên, là phía trước đang dọn đường chăng..."
"Có thời gian mà nghĩ vớ nghĩ vẩn ấy, chi bằng qua đây giúp ta một tay đi." Đông Thuần ngồi trước cửa sổ phòng trực làm mấy việc kim chỉ may vá, thấy Thu Dung lầm bầm lẩm bẩm không ngừng bèn liếc mắt qua cửa sổ mà trừng nàng, "Lúc đến hành cung không phải đã thấy đại giá rồi sao? Sao mà vẫn còn nông cạn như vậy chứ?"
Thu Dung quay đầu cười với nàng, vén rèm trở vào phòng trực, đi tới gần Đông Thuần: "Lúc ấy mới chỉ nhìn thoáng qua thôi, còn chưa phân biệt rõ ràng cái gì ra cái gì mà đã lên đường rồi! Cô cô, người từng nói rồi mà, đợi đến lúc về kinh thì chúng ta còn có thể xem náo nhiệt lần nữa... Ơ?" Nàng nhặt một chồng áo lót trong cái mâm đồng lớn bên cạnh Đông Thuần lên xem xét, "Cái hoa văn này, chất liệu này, lẽ nào là..."
"Châm công cục mới đưa đến." Đông Thuần đưa chiếc áo lót ra soi dưới ánh sáng mà xem xét, lại tỉ mỉ kiểm tra từng đường kim mũi chỉ, "Tuy bình thường không có sơ sót gì nhưng đây là đồ tiến cung, lại là đồ mặc sát thân của Quan gia, phải tự tay ta kiểm tra rồi mới có thể đưa lên, biết chưa?"
"Dạ." Thu Dung thu lại nụ cười, nghiêm mặt đáp một tiếng rồi cũng ngồi xuống học theo Đông Thuần mà xem xét. Nhưng khi kiểm tra, nàng lại không nhịn được mà lẩm bẩm, "Trước đây cô cô đã kể cho ta nghe về các ma ma tư thiết của Thái hậu nương nương, nhưng không hề nhắc đến điều này, lẽ nào trong chuyện này còn có điều cấm kỵ?"
"Ngươi ấy à..." Đông Thuần đỡ trán thở dài: "Lúc bình thường nên suy nghĩ nhiều thì lại lười, giờ không cần thì lại nghĩ nhiều rồi đấy. Ngày xưa ngươi còn là cung nữ, còn phải giúp các cô cô may vá giặt giũ, có lúc nào ta cho ngươi đụng tay vào đồ vải lót đâu? Y phục mặc sát thân của lão nương nương đương nhiên không cần Châm công cục, tất cả đều là do mấy ma ma thân cận nhất tự tay may, người khác muốn tỏ lòng hiếu kính cũng không có phúc phận đó đâu."
"Thế sao Quan gia lại..."
"Trước đây y phục của Quan gia cũng đều do bên lão nương nương chuẩn bị, nhưng nay ngài lớn rồi, ngại dùng người của bên đó nên nên tự hạ chỉ cho Châm công cục để điều vài người đáng tin cậy chuyên làm những việc này. Kỳ thực, công việc này trước kia đều do các chủ tử trong hậu cung tự tay làm rồi dâng lên, ngay cả Hoàng phu và Thị quân cũng có nữ quan tâm phúc được chỉ định riêng. Một là sợ có người lợi dụng những bộ y phục này để làm những chuyện khác nên người không thân cận và không được tin tưởng thì không được đụng vào, hai là dù sao cũng là đồ mặc sát thân của nữ tử, làm sao có thể để đám thái giám kia chạm vào được?"
"Cô cô nói phải." Thu Dung đáp lời, nhìn vào gian sưởi rồi lại bĩu môi, "Trước đây là không có, nhưng giờ nhìn xem ra trong hậu cung sắp có thêm một vị chủ tử rồi..."
"Nói bậy bạ gì đấy!" Đông Thuần lập tức biến sắc, "Ngươi đã nói nhảm với những ai rồi?"
"Ta có nói gì đâu, là đám thái giám kia nói đó chứ." Thu Dung rụt cổ lại, "Quan gia đã dặn người chép sử rằng mỗi đêm đều phải ghi lại tên người hầu ngài giống như lệ của chủ tử hậu cung, giờ lại để nàng quản lý Bát Âm quán, bây giờ ai ai cũng nói đợi khi về kinh thì nàng sẽ được sắc phong, làm sao mà giả được?"
"Chỉ cần ngươi đừng hồ đồ là được." Đông Thuần thở phào nhẹ nhõm, "Mấy lời đồn đại về Uyển nương là những chuyện không thể tùy tiện nói ra, sau này nếu tra xét ra thì sẽ tự có Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân tính sổ với bọn họ, chúng ta đừng dính vào mà mất thể diện, biết chưa?"
"Biết rồi." Thu Dung gật đầu, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, ngừng một lúc lại hỏi nhỏ Đông Thuần, "Đông cô cô, người ở trong cung nhiều năm, hiểu biết cũng rộng, những năm trước thấy các chủ tử mà thăng từ chức tư tẩm lên thì ban đầu sẽ được phong vị gì, sau này thì sao?"
Đông Thuần suy nghĩ một chút: "Tuy nói tư tẩm không được chọn từ các đợt đại tuyển cung phi, nhưng cũng không giống với cung nữ thị tẩm bình thường. Những chủ tử như thế không nhiều, không nhiều nhưng cũng không phải là ít, theo lệ cũ thì đa số đều bắt đầu từ chức Đáp ứng, Thường tại. Có người sau đó không thăng vị nữa, cũng có người may mắn được thăng lên Quý nhân rồi lại được phong Phi."
"Địa vị của Đáp ứng chỉ cao hơn chúng ta một bậc thôi, ta thấy Quan gia nhất định sẽ không nỡ, khả năng cao sẽ phong cho cô ấy lên Quý nhân." Thu Dung càng hạ thấp giọng, "Nhưng Đông cô cô, có người nói sở dĩ đến giờ Quan gia vẫn chần chừ chưa hạ chỉ, chính là để sau này học theo Thái tổ Hoàng đế, muốn lập Hậu đó!"
"Lại là ai nói hồ ngôn loạn ngữ?" Lông mày Đông Thuần dựng thẳng lên, "Quan gia chưa hạ chỉ là vì không muốn vượt mặt Thái hậu lão nương nương, ngay cả quy củ đơn giản như thế mà cũng không biết?"
Thu Dung bị nàng trừng cho lại rụt cổ: "Hiện giờ kỳ thi văn võ để khảo xét phong tước đều đã qua rồi mà Quan gia cũng không có động thái gì, có thể thấy Quan gia đối với Hoàng phu...."
"Không phải phải ba năm sau mới tuyển Hoàng phu sao, có gì mà phải vội?" Đông Thuần quả quyết nói, "Chuyện giang sơn xã tắc, Quan gia có chừng mực, suy đoán lung tung gì chứ?"
"Nếu không phải vì giang sơn xã tắc thì sao?" Giọng Thu Dung càng nhỏ hơn, nhưng vẫn không bỏ cuộc, "Tấm lòng của Quan gia đối với Uyển Nương, sau này Uyển Nương sẽ thế nào?"
Đông Thuần không chút do dự: "Sau này thì sao ư? Uyển Nương đương nhiên là..." Mấy chữ đó đã đến đầu môi nhưng nàng lại cố nuốt ngược vào: Tiên đế cũng từng sủng ái vài vị Thị quân, cho đãi ngộ cùng ăn cùng ngủ, coi như trân bảo, nàng không phải chưa từng chứng kiến, nhưng Hoàng đế đối với Cố Uyên lại có chút khác biệt so v
ới Tiên đế đối với Thị quân, khiến nàng luôn cảm thấy những từ ngữ có thể dùng để miêu tả Tiên đế bỗng cũng không hoàn toàn thích hợp để miêu tả vị Quân thượng hiện tại này. "Uyển Nương là người hiểu quy củ," Nàng thở dài, "Tự nhiên sẽ có hậu vận tốt."
Thu Dung hiển nhiên không hài lòng với câu trả lời đó nhưng cũng không dám truy hỏi thêm, chỉ rụt cổ lẩm bẩm một mình: "Hai người họ đối xử với nhau tốt như vậy mà chẳng lẽ ông trời không cho họ phúc phận làm phu thê ư?"
Đông Thuần lại trừng mắt với nàng: "Càng nói càng..." Lời còn chưa dứt, đột nhiên có một tràng những tiếng bước chân vang lên, hóa ra là Ngụy Phùng Xuân dẫn theo Thôi Tam Thuận một trước một sau vén rèm đi vào.
Vừa vào cửa, ông ta đã nhìn một lượt rồi hỏi: "Hồ nữ sử đâu?"
"Đang ở trong gian sưởi xem bọn nha đầu nhỏ thay hương." Đông Thuần thấy hai người đều mồ hôi đầm đìa, rõ ràng là chạy vội đến, trong lòng giật thót, đứng lên: "Ngoài Uyển Nương ra thì còn có việc gì cho người khác không?"
"Cô cô là người lớn tuổi rồi." Ngụy Phùng Xuân tháo tấm thẻ tổng quản từ thắt lưng ra đưa qua, "Tiểu tử này của ta còn chưa thạo việc, nghe lời cô cô sai bảo thì được, với cả đám nhóc trong viện này đều giao cho cô cô. Nếu có đứa nào nói bậy hay đi đâu lung tung thì xin cô cô giúp ta xử lý, lát nữa ta sẽ mời cô cô vài món ngon."
Hắn thấy Thôi Tam Thuận đã dẫn Cố Uyên ra thì không nói thêm lời nào nữa, chắp tay một cái rồi quay người đi. Thu Dung đứng phía sau Đông Thuần, thấy Cố Uyên tuy thần sắc vẫn bình thản nhưng sắc mặt lại nhợt nhạt hơn mọi khi rất nhiều, như là tái mét, bèn hạ giọng hỏi Đông Thuần: "Cô cô, chúng ta..."
"Chúng ta quản cho tốt nơi này chính là đã làm tròn bổn phận của mình rồi." Đông Thuần nhìn theo ba người ra khỏi viện, nắm chặt thẻ bài trong tay, vẻ mặt nghiêm nghị, quay lại, "Đi, trước hết bảo Ngụy Liên trông coi viện này, rồi theo công việc được giao phó, lần lượt đưa người vào đây gặp ta."
Lúc này Cố Uyên theo Ngụy Phùng Xuân, ngồi lên một chiếc xe phủ vải, chiếc xe lặng lẽ rời khỏi hành cung qua cửa hông phía tây.
Ngụy Phùng Xuân đã đổi thành một thân trang phục của thương nhân, ngồi cạnh người đánh xe. Thúc ngựa chạy điên cuồng, nhìn thấy Sùng Lăng đã gần ngay trước mắt mới ghìm dây cương, đi chầm chậm lên sườn đồi theo một con đường nhỏ, rồi lại đi vòng nửa vòng quanh tông miếu, từ cửa hông đi vào trai cung.
Theo lệ, mỗi lần Hoàng đế đến thăm tông miếu đều phải trai giới ba đến năm ngày trong trai cung, đây vốn là một nơi vô cùng yên tĩnh, nhưng lúc này dưới hành lang lại lố nhố bóng người, hơn mười vị thái y đang vây quanh lò thuốc, nhỏ giọng bàn tán với nhau, ai nấy đều mang một vẻ mặt nặng trĩu.
Lâm Viễn đi ra từ trong điện, trước tiên gọi vị trưởng thái y đến hỏi vài câu, rồi lại gọi Cố Uyên tới: "Ngụy Phùng Xuân đã nói với cô chưa?"
Cố Uyên gật đầu, bàn tay trong áo co lại, nắm chặt: "Quan gia có sao không?"
"Các thái y đều nói gắng qua mấy ngày tới là sẽ không sao, ta nghĩ hành cung đã có Đông Thuần trông nom nên tự tiện gọi cô đến, có vẻ Quan gia cũng muốn có cô ở đây." Nàng thấy Thôi Thành Tú đang vội vã chạy đến từ phía cổng vòm phía đông, bèn không nói thê
m nữa, chỉ nói, "Ta còn phải đi đối phó với đám Vương gia ồn ào kia, nơi này giao lại cho cô và Ngụy Phùng Xuân, cô cứ hầu hạ ở bên cạnh Quan gia, không được rời đi nửa bước, nếu để xảy ra sơ suất gì..." Ánh mắt nàng thay cho lời nói, "Cô hiểu chưa?"
Cố Uyên im lặng, hành lễ với Lâm Viễn rồi quay người vào trong điện.
Điện thờ rộng lớn, khắp nơi đều là mùi hương an thần xen lẫn một chút mùi thuốc thoang thoảng. Cố Uyên không kịp nhìn bài trí trong điện, một đường đi thẳng, vén rèm vào gian sưởi phía tây. Ngụy Phùng Xuân đã tới trước một bước, đang đứng nhìn Chưởng sự của Thái y viện bắt mạch cho Hoàng đế. Hắn liếc nhìn Cố Uyên một cái rồi liền dẫn mọi người lui hết ra, để lại chỉ còn Cố Uyên và Hoàng đế lại trong điện.
Cố Uyên nhẹ nhàng vén rèm màn lên, thấy Hoàng đế vẫn đang nhắm mắt nằm trên giường, như đang ngủ say. Đã hơn mười ngày không gặp, khuôn mặt ấy dường như đã gầy đi một vòng, lọt thỏm trong chiếc gối gấm to màu vàng, trông vô cùng yếu ớt. Đầu mày nhíu chặt, trán toát mồ hôi, rõ ràng là ngủ không hề yên. Cố Uyên tiến lên một bước, quỳ xuống trên bục, dịu dàng vén những sợi tóc dính trên mặt Hoàng đế ra, lại nghe Hoàng đế khẽ lầm bầm một hai tiếng, nàng bèn cúi người sát lại, chỉ nghe thấy hai chữ 'A Uyên' thoát từ đôi môi. Tiếng gọi yếu ớt, mềm mại, nhưng lại nặng đến mức như rơi thẳng vào đáy lòng Cố Uyên, khiến giờ đây nàng chợt hiểu vì sao ngày thường Hoàng đế luôn thích ôm chặt lấy nàng, không chịu buông tay. Khoảnh khắc này, con người này, chỉ e nàng cũng không thể nào buông tay được nữa rồi.
—— Hết chương 62 ——