Ngày đầu của cuộc săn mùa đông là ngày các chư tử của kỳ Tước khảo trổ tài trình diễn, sang ngày thứ hai thì các châu vệ cũng bắt đầu cuộc thao diễn quân sự. Mỗi châu vệ cử ra trăm người, đều là những tinh binh được chọn lọc kỹ lưỡng, cả bộ binh lẫn kỵ binh đều chỉnh tề nghiêm cẩn. Đội Thần cơ vệ của Kinh doanh là đơn vị cuối cùng trình diễn toàn bộ các loại hỏa khí, thậm chí còn kéo ra cả những chiếc Thần uy pháo xa để thử uy lực.
Hoàng đế khẽ đưa tay sờ chiếc túi gấm trong tay áo, bên trong túi gấm có một chiếc khuy bạc, là chiếc khuy bị rơi ra từ chiếc áo lót của Cố Uyên mà Hoàng đế đã nhặt được khi thức giấc vào sáng sớm. Vì đêm qua bị giày vò một trận nên khi Hoàng đế thức giấc lúc sáng sớm nay thì Cố Uyên vẫn còn đang say ngủ, thế là Hoàng đế bỗng nổi hứng, lấy chiếc khuy đó bỏ vào chiếc túi gấm dắt sát người. Là thiên tử đường đường chính chính mà lại làm ra cái hành động lấy trộm đồ riêng tư của người khác như vậy thì quả thật có chút mất mặt, nhưng ngoài sự mất mặt đó ra thì còn có một loại cảm giác đặc biệt vui sướng — toàn bộ tất cả của Cố Uyên đều thuộc về mình. Ban ngày ban mặt hai người không dễ gì mà được kề cận, vậy nên lấy một vài món đồ nho nhỏ mang theo bên người để vơi đi nỗi nhớ, ấy cũng là chuyện thường tình của con người thôi mà?
Vừa nghĩ đến việc kề cận là mặt Hoàng đế lại nóng bừng, may là đã có hơi men che giấu, dù mặt có đỏ hơn nữa cũng chẳng ai phát hiện ra. Các thái giám đều là những người tinh ranh nhạy bén, thấy Hoàng đế khẽ cau mày mà nhìn thoáng qua mấy vị thân vương đang dâng rượu, Thôi Thành Tú lập tức hiểu ý, ra hiệu cho Quang Lộc tự khanh Ngu Tuân để sớm chấm dứt yến tiệc và ngừng ti tấu.
Hoàng đế từ trên cao nhìn xuống đã nhìn thấy hai người kia làm trò ra dấu cho nhau nhưng giả vờ như không biết, chỉ nói vài câu khách sáo rồi nhìn các sứ tiết và quần thần lần lượt hành lễ rời đi.
Trở về nghinh trướng, lại thấy Nguyên Lễ vẫn còn đứng bên trong, Hoàng đế đành nén lại sự sốt ruột và hỏi: "Vương huynh còn có chuyện gì sao?"
"Hôm qua thần đã làm hai bài thời văn bát cổ, muốn nhờ Cố nữ sử bình luận vài dòng. Thật đáng hổ thẹn, cả ngày hôm nay thần vẫn chưa có thời gian, trời đã khuya, nam nữ gặp nhau dễ mang tiếng xấu cho nữ sử, không biết Quan gia có thể cho phép thần cử một cung nhân mang bài văn đến chỗ Cố nữ sử, đợi nàng bình chú rồi sẽ trả lại cho thần không?"
"Cần gì phải phiền phức như vậy? Trẫm sẽ thay Vương huynh đưa cho A Uyên." Hoàng đế thầm vui trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. "Sau này nếu Vương huynh có viết văn bát cổ thì cứ giao cho trẫm, A Uyên dù sao cũng là người bên cạnh trẫm, nếu chuyện này bị truyền ra ngoài e rằng người khác sẽ hiểu lầm trẫm cố tình mượn tay nàng để chỉ điểm cho Vương huynh, dù sao cũng không hay."
Nguyên Lễ có vẻ như thật sự chỉ muốn luận văn với Cố Uyên mà thôi, không có chút tư tình hay hứng thú nào với nàng. Chàng ta vẫn giữ vẻ ung dung điềm đạm, cúi mình hành đại lễ với Hoàng đế: "Vậy thì thần xin làm phiền Quan gia." Nói rồi, liền rời khỏi trướng.
Nguyên Lễ càng tỏ ra thản nhiên thì Nguyên Gia lại càng thấy có một sự bất an mơ hồ, nàng cẩn thận đọc qua bài văn mà Nguyên Lễ dâng lên, thấy lời lẽ hoa mỹ, lý luận rõ ràng, nội dung không có gì đặc biệt, mới cất vào tay áo.
Nghinh trướng lần này được bố trí không quá xa Đại trướng, chỉ cần đi vòng qua vài chiếc lều là tới. Như thường lệ, các nữ quan đứng chờ đón thánh giá trước cửa trướng, Hoàng đế từ xa đã thấy Cố Uyên trong chiếc áo cẩm bào màu xanh nhạt đang đứng ở cửa, trong lòng đột nhiên bùng lên một ngọn lửa nóng rực.
Hoàng đế bước nhanh đến gần, chỉ liếc nhìn Cố Uyên một cái rồi vén màn trướng để nhanh chóng đi vào, đi thẳng đến sau tấm rèm màu vàng để thay quần áo và tắm rửa.
Mọi thứ đã được chuẩn bị từ trước, Đông Thuần lại hầu hạ vô cùng thuần thục, chỉ trong chốc lát Hoàng đế đã mặc xong chiếc trung y rồi bước từ sau rèm ra. Cố Uyên đứng đợi trước giường, vừa mới khuỵu gối một chút, còn chưa kịp hành lễ mà Hoàng đế đã vòng tay qua eo nàng và áp đôi môi nóng ấm lên môi nàng.
"A Uyên."
Lần này đã quen thuộc, động tác cởi y phục của Hoàng đế đã thuần thục hơn lần trước rất nhiều, chỉ trong chốc lát, hai người đã tr*n tr** trên giường mà quấn lấy nhau. Lần đầu lạ lẫm, lần sau quen thuộc, lần đầu tiên Hoàng đế còn quá ngại ngùng và lo lắng, sợ làm Cố Uyên đau, lại chỉ một lòng mong Cố Uyên vui vẻ, không còn tâm trí đâu để mà ngắm nàng một cách từ tốn và tỉ mỉ. Lần này lại tự nhiên hơn lần trước rất nhiều, Hoàng đế thậm chí còn có thể cố gắng nhịn không đỏ mặt, đưa những ngón tay ra khẽ v**t v* những vết đỏ chưa phai trên ngực và trên vai Cố Uyên: "Những vết này có còn đau không?"
Giọng Hoàng đế nhẹ nhàng như lời thì thầm, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Cố Uyên như thể nàng là một báu vật quý giá. Chỉ là, trong ánh mắt đầy yêu thương trân trọng ấy, cũng có một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt.
Không khí dường như cũng nóng rực lên.
Cố Uyên lắc đầu, khẽ đáp: "Không sao."
Không hẹn mà cùng, cả hai im lặng, môi lại thiếp lên nhau, quấn quít khó rời. Ban đầu còn chậm rãi nhẹ nhàng, nhưng dần dần những lần va chạm trở nên nhanh hơn và cuồng nhiệt hơn. Những ngón tay của Hoàng đế trên ngực Cố Uyên cũng bắt đầu làm càn, thậm chí khiến Cố Uyên đang chìm trong cơn mê man nóng bỏng bỗng cảm thấy hơi đau.
"A Uyên..." Khoảnh khắc tiến vào trong Cố Uyên, Hoàng đế thở ra một hơi dài, ghé vào tai nàng và khẽ nói, "Hôm nay ta cứ luôn nghĩ về nàng thôi."
Lời nói đầy ẩn ý của Hoàng đế khiến mặt Cố Uyên nóng ran, nàng quay mặt đi, nhưng Hoàng đế lại không buông tha, đuổi sát theo cắn nhẹ vành tai nàng, khiến cho nàng suýt nữa thì bật tiếng th* d*c hổn hển: "Thập Nhất!"
Giọng Cố Uyên có vẻ ai oán nhưng đôi lông mày lại đầy vẻ yêu kiều, khiến hơi thở của Hoàng đế ngừng lại trong giây lát, động tác cũng lập tức nhanh hơn. Cơn tê dại xen lẫn sự kh*** c*m ập đến như sóng thần, Cố Uyên cắn chặt đôi môi, bấu chặt ga giường, nhưng Hoàng đế lại mạnh mẽ kéo tay nàng ra để đặt lên vai mình: "Ta thích nàng ôm lấy ta."
Da thịt Hoàng đế cũng nóng bỏng như của Cố Uyên vậy.
Bàn tay của Cố Uyên vô thức di chuyển khắp nơi trên vai và lưng Hoàng đế, v**t v* cào nhẹ loạn xạ, khiến cho ngài cũng phải th* d*c, kề môi cắn nhẹ vào vai Cố Uyên. Dù là người đang ở trên, Hoàng đế lại có cảm giác như đang được Cố Uyên bao bọc và che chở. Vòng tay của Cố Uyên siết chặt hơn, ôm ghì sát, như thể không còn chút e dè nào về quan hệ quân thần nữa. Mà Hoàng đế cảm thấy mình không còn sức lực để suy nghĩ bất cứ điều gì khác, như thể trên thế gian này chỉ còn lại một mình Cố Uyên mà thôi, còn bản thân mình thì chỉ muốn được quấn quýt với Cố Uyên mãi mãi cho đến khi đất trời già cỗi.
Bỗng nhiên, Hoàng đế thấy bên vai đau nhói, thì ra vai đang bị Cố Uyên ôm chặt lấy vai, những ngón tay cong lại và móng tay trượt sâu trên da thịt, hai cơ thể dán chặt vào nhau không còn một kẽ hở. Hoàng đế áp mặt vào ngực Cố Uyên, cảm nhận nhịp tim dồn dập của nàng, nhìn khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của nàng, nhìn nàng đắm chìm trong cơn mê man, rất lâu sau mới có thể trấn tĩnh lại.
Giọng Cố Uyên run run như vẫn còn th* d*c, tay lại dán lên tấm lưng Hoàng đế: "Có đau không?"
Lúc này Hoàng đế mới cảm thấy vài chỗ trên vai và trên lưng nóng rát lên, nhưng trong lòng lại không có chút khó chịu hay oán giận, trái lại còn tràn đầy sự đắc ý. Những đầu ngón tay Cố Uyên nhẹ nhàng lướt qua những vết thương, một cách dịu dàng cẩn thận và đầy trân trọng.
Hoàng đế nổi hứng làm nũng, cắn nhẹ vai Cố Uyên: "Đau lắm đấy. Phạt nàng phải để ta cắn lại."
Da thịt Hoàng đế trắng trẻo, vài vệt đỏ nhìn càng thêm rõ rệt.
Đợi Hoàng đế làm nũng đủ rồi, Cố Uyên mới nhẹ nhàng đẩy người ra: "Nô tỳ đi lấy thuốc cho Quan gia..." Nàng chưa dứt lời mà Hoàng đế đã cúi xuống, cắn nhẹ vào môi nàng như một sự trừng phạt, rồi nói: "Khi ở ngoài ta không có cách nào, cũng phải chịu, nhưng khi chỉ có hai người thì nàng không được xưng nô tỳ nữa."
Cố Uyên lắc đầu: "Như vậy không nên. Nếu quen miệng, lỡ khi ở ngoài nói sai thì rất không hay."
Hoàng đế vẫn không buông tha: "Dù nói sai thì ta cũng sẽ bảo vệ nàng, được không?" Ánh mắt như lấp loé phần hổ thẹn và đau đớn: "Nếu không phải là vì ta thì A Uyên, nàng... Cho nên ta không muốn nghe nàng xưng nô tỳ. Ta mãi mãi... vẫn còn nợ nàng."
Giọng Hoàng đế chất đầy sự buồn bã, Cố Uyên nghe mà trong lòng cũng chua chát, nhưng không hiểu sao lại có một sự thôi thúc muốn mỉm cười.
Nàng dịu dàng ôm lấy Hoàng đế: "Thập Nhất, chuyện này, không phải lỗi của ngươi."
"Sao lại không phải?" Hoàng đế vẫn ủ rũ: "Nếu nàng không gặp ta..."
"Thập Nhất không muốn gặp ta ư?"
"Sao lại thế được?" Hoàng đế cau mày, vẻ mặt nghiêm túc.
"Thập Nhất từng nói rằng nếu ta chịu ở bên ngươi thì ngươi sẽ toàn tâm toàn ý, cả đời chỉ tốt với một mình ta. Chẳng lẽ không phải vậy?"
"Sao lại thế được?" Lần này Hoàng đế phản bác dõng dạc, vòng tay ôm chặt lấy Cố Uyên, như thể sợ nàng sẽ biến mất khỏi thế gian: "Ta chỉ cần một mình A Uyên!"
"Vậy thì việc chúng ta gặp nhau, rốt cuộc có gì sai?" Cố Uyên buông tay, nâng khuôn mặt Hoàng đế lên: "Từ đầu đến cuối, Thập Nhất chưa từng xem thường ta, chưa từng phụ bạc ta, chưa từng tính toán với ta. Những người đã xem thường, phụ bạc, tính toán với ta thì có liên quan gì đến Thập Nhất?" Giọng nàng mềm mại như ánh nến mờ ảo xuyên qua màn trướng, "Thập Nhất chưa từng phụ ta, ta cũng chưa từng oán trách Thập Nhất."
Trong mắt Cố Uyên không hề có sự ghét bỏ hay oán hận mà Hoàng đế lo sợ, mà chỉ tràn đầy sự xót xa và cảm động. Hoàng đế nhìn sâu vào đôi mắt ấy, rõ ràng là lòng vui sướng đến mức muốn bật cười nhưng lồng ngực lại dâng lên đầy ắp một nỗi nghẹn ngào.
Nguyên Gia quay mặt đi, cắn răng để cố nén những giọt nước mắt, vòng tay ôm lấy Cố Uyên lại càng siết chặt hơn nữa — Người phụ nữ này, cả cuộc đời này, Nguyên Gia dặn lòng sẽ không bao giờ buông ra.
—— Hết chương 58 ——