Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 53

Khi Cố Uyên tỉnh dậy thì Hoàng đế vẫn đang say giấc nồng, mái tóc đen như mực xõa trên gối càng làm tôn lên vẻ đẹp tựa tranh. Nàng lặng lẽ nhìn ngắm Hoàng đế một lúc rồi quay sang chiếc đồng hồ quả lắc kiểu Tây đặt ở bức tường phía Tây, thấy còn một khắc nữa mới đến giờ Mùi. Theo thông lệ, khi Hoàng đế nghỉ ngơi thì các Điển thiết sẽ thay phiên túc trực trong tẩm điện để chờ được triệu kiến bất cứ lúc nào. Phiên trực hôm nay vốn là của Thu Dung, nhưng vì Hoàng đế giữ Cố Uyên lại chuyện trò nên Thu Dung chỉ đành đứng đợi ở ngoài cửa điện.

Những người trong cung kỵ nhất là bị người khác cướp mất công việc, đặc biệt là những việc có thể ở gần Ngự tiền và xuất hiện trước mặt chủ tử như thế này. Thấy Thu Dung không hề tỏ ra bận tâm hay phật ý mà vẫn tiến lại đón tiếp, trong lòng Cố Uyên dấy lên một nỗi ngượng ngùng: Hoàng đế chỉ muốn có người trò chuyện chứ không phải để bầu bạn cùng ngủ, vẫn biết khi Hoàng đế đã chìm vào giấc ngủ thì cũng nên lặng lẽ lui ra, vậy mà sao bản thân mình lại thiếp đi ngay bên cạnh ngài chứ?

"Quan gia sắp dậy rồi, để ta đi mời Đông cô cô đến chuẩn bi." Cố Uyên nhìn về hướng phòng ở phía Đông rồi liếc nhìn Thu Dung một cái, "Ta mải nói chuyện với Quan gia nên quên mất giờ giấc, lại còn..."

"Chuyện nhỏ, có gì mà phải tính toán?" Thu Dung ngắt lời nàng, liếc mắt nhìn Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân đang đứng ở cửa phòng trực, đoạn, ghé thấp giọng nói, "Bầu bạn với Quan gia chẳng phải là phận sự của Tư tẩm sao? Cô đừng ngại ngùng gì – ta vừa mới nghe Thô Thành Tú rỉ tai với đồ đệ của lão ta, nói rằng sứ thần nước Xiêm La và nước Đại Thực đều đã mang theo nhiều mỹ nhân đến để tiến cống, đã tặng mỗi vị thân vương một người rồi, còn nói rằng người đẹp nhất thì sẽ dâng cho Quan gia! Nghe nói mỹ nhân ngoại bang có vẻ đẹp câu hồn nhiếp phách người ta, cô phải cẩn thận đấy! Chỗ này để ta lo liệu, cô cứ về chỉnh trang lại dung nhan đi, khi Quan gia thức dậy triệu kiến triều thần và phê duyệt tấu chương thế nào cũng cần người hầu hạ, nếu cô không chỉn chu thì làm sao mà xứng?"

Những lời lẽ thế này của Thu Dung thì Cố Uyên đã nghe suốt quãng đường, dù trong lòng vẫn cảm kích sự quan tâm của cô nàng, nhưng mỗi lần nghe đều là một lần cảm thấy dở khóc dở cười. Nàng lắc đầu, xoay người trở lại phòng ở phía Đông.

Mắt thái giám tinh tường nhất, dù chỉ trong vài câu nói ngắn ngủi, Ngụy Phùng Xuân cũng đã nhận ra cái vẻ phong tình thoang thoáng, búi tóc hơi lệch và trâm cài hơi lỏng của Cố Uyên. Hắn được phái đến hành cung này để sắp xếp việc cung phòng, bấy nay bận rộn, nên không hề hay biết về nội tình những việc giữa Hoàng đế và Cố Uyên.

Nhất thời kinh ngạc, hắn không nhịn được mà phải quay sang hỏi Thôi Thành Tú: "Cố nữ sử này... đã thị tẩm rồi đấy à?!"

Kể từ sau vụ việc của Lý Uyển, uy tín và địa vị của Thôi Thành Tú vô hình trung là đã bị lép vế trước Ngụy Phùng Xuân. Không được giao phó cho nhiệm vụ quán xuyến sắp xếp hành cung, giờ phút này nhìn thấy vẻ mặt hoang mang của Ngụy Phùng Xuân, bỗng nhiên hắn cảm thấy hả hê khôn xiết. Dù có ra vẻ đến đâu thì cuối cùng cũng chỉ là một tên nô tài vô căn vô cơ, cao thấp sang hèn đều dựa vào sự thân cận và vui giận của chủ tử, chỉ có được ở cạnh Hoàng đế mới là công việc cao quý nhất mà thôi. Hoàng đế là người nặng tình, Cố Uyên cũng không phải người thù sâu, Thôi Thành Tú thấy những lỗi lầm của mình rồi sớm muộn gì cũng sẽ được tha thứ thôi. Hắn đảo mắt, lập tức đánh trống lảng: "Việc này có gì mà thật với giả? Cố Nữ sử chẳng phải luôn là người chăm lo việc ngủ nghỉ của Quan gia hay sao, ở cạnh Quan gia lâu hơn một chút thì có gì mà lạ? Sao mà ngươi phải ngạc nhiên thế?"

Chuyện Cố Uyên không có tâm cơ tranh sủng là một bí mật mà những thái giám tâm phúc nơi Ngự tiền đều biết rõ. Hoàng đế lại luôn tỏ ra không ép buộc nàng, nên Ngụy Phùng Xuân cũng tin là thật, vẫn luôn vô cùng tiếc nuối cho Cố Uyên vì đã lãng phí cơ hội tốt này. Dù quy củ trong hành cung có lỏng lẻo hơn trong cấm cung, tác phong cũng thoải mái hơn đôi phần, nhưng Cố Uyên vẫn khác với những cung nhân bình thường. Người đọc sách đa phần là đều có tính cố chấp, như Cố Uyên đây, mềm không ăn mà cứng cũng không ăn, không ai lay chuyển được, cho nên Ngụy Phùng Xuân cảm thán trong lòng rồi cân nhắc một hồi, cũng chỉ đành uể oải than vãn: "Phải nói là Cố nữ sử đã ở bên Quan gia được một thời gian rồi, sao vẫn không chịu nghĩ thoáng ra nhỉ? Bên ngoài cung thì có gì tốt, chẳng qua là lại gả cho một người đàn ông bình thường mà thôi, sao có thể so sánh với việc một bước lên mây như thế này được?"

"Đúng thật nhỉ?" Thôi Thành Tú hùa theo, "Quan gia có sủng ái nàng ta đến đâu thì cũng không chịu được thái độ lạnh nhạt đó mãi. Nghe nói ngoại bang đã dâng lên không ít mỹ nhân, lại nghe lão nương nương dặn dò chúng ta hãy để ý việc chọn Hoàng phu, không chừng tình thế một cành độc tôn sẽ biến thành quần hùng tranh bá đấy!"

Ngụy Phùng Xuân im lặng. Hắn không giống như Thôi Thành Tú, hắn không phải là tâm phúc mà Tiên đế để lại cho Hoàng đế, hắn là người năm xưa được Hoàng đế chính tay nâng đỡ từ một câu nói tình cờ mà thôi. Hắn không có sự khôn khéo tinh ranh như Thôi Thành Tú, nhưng lại có lòng trung thành tuyệt đối với Hoàng đế. Hỉ nộ ái ố của Hoàng đế cũng chính là hỉ nộ ái ố của hắn ta, cũng như, hắn khuyên nhủ bảo ban Cố Uyên là bởi vì Hoàng đế yêu mến che chở Cố Uyên. Nếu có một ngày Hoàng đế thích người khác, hắn nhất định cũng sẽ dốc hết sức mình để giúp người đó như vậy thôi.

Hoàng đế đã quen giấc, đến giờ là tự mở mắt mà không cần người gọi.

Giờ Mùi, Hoàng đế thức dậy để sửa soạn, thay thường phục, lại tiếp kiến triều thần và phê duyệt tấu chương như thường lệ. Vì ngày mai có buổi đi săn mùa đông nên Hoàng đế chỉ xử lý những việc khẩn cấp, miệt mài đến khi đèn lồng được thắp sáng thì mới dừng tay.

Thôi Thành Tú thấy chủ tử đặt tấu chương vào trong hộp rồi khẽ đẩy ra, hơi ngả lưng về phía sau, biết là đã xong việc, bèn vừa ra hiệu cho nữ quan lên thu dọn vừa nâng chiếc bát nhỏ lên: "Trời đã trở lạnh rồi, bụng rỗng là không chịu được đâu ạ. Đây là bát canh gà rừng vừa được ngự thiện phòng hầm xong, Quan gia nếm thử một chút cho ấm bụng, nghỉ ngơi một lát, rồi nô tài sẽ cho người dọn cơm lên ngay."

Hoàng đế không tỏ ý gì, cầm lấy uống hai ngụm rồi nhìn ra ngoài cửa sổ: "Giờ này rồi, những người của Ngự tiền đã dùng bữa tối chưa? Dùng món gì?"

"Quan gia thánh minh." Thôi Thành Tú chớp chớp, "Thời tiết này người ở Ngự tiền thường ăn lẩu, hôm nay là món lẩu vịt bát bảo hầm, cũng theo lệ, luân phiên dùng bữa. Lúc nô tài đi lấy canh đã thấy Đông cô cô và mấy người khác đang dùng bữa, giờ này chắc đã xong rồi. Chỉ có điều Cố nữ sử là người phương Nam, nô tài để ý thấy nàng dường như không hợp khẩu vị lắm, chỉ dùng một bát nhỏ rồi thôi."

Hoàng đế mím môi, đặt bát canh nhỏ lên bàn, không có thêm lời nào khác.

Thôi Thành Tú hầu hạ Hoàng đế dùng bữa tối xong mà thấy ngài vẫn không có ý định ban thức gì, trong lòng cũng thấy lạ: Bình thường Cố Uyên có chuyện gì, Hoàng đế cũng đều quan tâm hết mực, sao hôm nay lại mặc kệ như thế? Lẽ nào đúng như người ta nói, điều gì đã có được rồi thì cũng sẽ không còn mới mẻ nữa, quý giá nữa?

Vì phải chờ Dụ Vương ăn tối xong rồi cầu kiến bàn gia sự, Hoàng đế cũng không vội tắm rửa đi ngủ mà đi lại vài vòng trong điện, rồi lại thay áo choàng lông báo để đi ra ngoài điện. Thấy Đông Thuần và những người khác hành lễ ở cửa phòng trực, Hoàng đế cũng không dừng lại, chỉ quay đầu lại ra lệnh: "Trẫm đi dạo một lát, những người phụ trách trà nước thì đi theo, những người khác thì miễn."

Nói là không cần người khác, ý là không cần nghi trượng hàng ngày, chứ không phải là chỉ có Hoàng đế và Cố Uyên đi dạo. Ngoài Thôi Thành Tú cầm đèn dẫn đường ra còn có hai nữ binh của Loan Nghi cục đi theo sau Cố Uyên từng bước. May mà Hoàng đế rất hiếm khi tỏ ra thân mật với Cố Uyên trước mặt người khác, chỉ chắp tay sau lưng, đều đều đi thẳng về phía trước, cứ đi theo con đường lát đá xanh, rẽ qua hai khúc quanh, ngài dừng lại trước một ngôi điện nhỏ treo biển Bát Âm Quán, dặn dò thái giám đang đứng ở cửa: "Cứ túc trực ở đây."

Sau đó lại nói thêm một câu, "A Uyên, theo trẫm vào."

Rồi bước vào trong điện.

Cố Uyên vâng lời, xách hộp đựng trà và điểm tâm vào. Trong gian trong, khắp nơi đều là những giá gỗ tử đàn bày đủ các loại đồng hồ quả lắc kiểu Tây, và hộp nhạc nữa, trông lộng lẫy tinh xảo vô cùng. Bấy giờ nàng mới hiểu ra nguồn gốc của cái tên Bát Âm Quán.

Thấy Hoàng đế dừng lại giữa hai giá gỗ, vén vạt áo và ngồi khoanh chân trên tấm thảm có hoa văn như ý màu xanh lá cây trên nền trắng, nàng không khỏi kinh ngạc: "Quan gia định làm gì thế?"

Hoàng đế đưa tay lấy một hộp âm nhạc từ trên giá xuống, thuần thục lật mặt sau để tìm lò xo rồi vặn, những tiếng 'đinh đinh đang đang' tức thì vang lên từ trong hộp.

Ngài vẫy vẫy tay về phía Cố Uyên, thấy nàng vẫn đứng yên bất động, lại phải hạ giọng ra lệnh: "Lại đây ngồi. Yên tâm, trước trẫm từng đã trốn ở đây để ăn điểm tâm mấy lần rồi, lò sưởi ở đây tốt lắm, sàn nhà không hề lạnh đâu."

Cố Uyên càng thêm kinh ngạc, nàng đặt hộp đựng đồ xuống, bày các loại điểm tâm lên nắp hộp rồi bắt chước Hoàng đế mà khoanh chân ngồi xuống, đối diện ngài, mới hỏi: "Khi xưa Quan gia cũng từng ăn điểm tâm ở nơi này ư?"

Hoàng đế nhón một miếng bánh khoai mỡ, gật đầu như thể đó là lẽ dĩ nhiên: "Trẫm thích nơi này nhất. Các ma ma cứ tưởng trẫm vào đây để chơi hộp nhạc, cơ mà nàng xem, vặn hộp nhạc cho nó kêu lên thì chẳng phải là không nghe được tiếng ăn uống nữa hay sao."

"Là món điểm tâm quý giá gì mà Quan gia còn phải trốn ở đây để ăn vụng vậy?"

Hoàng đế hơi do dự, chỉ vào hộp bánh khoai mỡ trước mặt: "Chính là món này. Ai hoàng đế từ nhỏ đã có cơ địa không hợp với khoai mỡ, Tiên đế đã quen rồi nên cũng không ăn món này, chỉ thỉnh thoảng ban cho bề tôi thôi. Ban đầu trẫm cũng như thế, nhưng sau này đến phủ Tùy Vương thì tình cờ được ăn thử một lần, liền thích. Mỗi lần ban thưởng cho các thị độc trẫm đều xin một đĩa bánh để cho mình, nhưng các ma ma lo trẫm ăn sẽ bị đau bụng giống Tiên đế, chỉ cho trẫm ăn một miếng 

thôi. Thế nên trẫm mới nghĩ ra cách này để ăn vụng. Sau này, có một lần Tiết sư phụ xin ý chỉ để vào đây tìm mấy cuốn sách quý về lịch thư của phương Tây từ thời tiền triều, chẳng may lại đúng vào lúc trẫm vào để ăn vụng, thế là bị ông ấy phát hiện. Trẫm cứ nghĩ ông ấy sẽ trách mắng mình nhưng không ngờ ông ấy chỉ nhìn trẫm một cái rồi lại quay lên lầu đọc sách tiếp. Hôm sau khi Tiên đế ban thưởng điểm tâm, trẫm mới nghe nói lúc Tiên đế ban trà điểm cho Tiết sư phụ thì ông ấy chỉ lấy vài miếng bánh khoai mỡ, gói lại và nói rằng cháu trai, cháu gái yêu thích món ấy, muốn mang về cho chúng nếm thử. Tiên đế cho rằng trẻ con dân gian đều thích món này nên mới truyền chỉ cho trẫm cũng được nếm thử một chút. Thế là từ ấy lệnh cấm được gỡ bỏ. Giờ nghĩ lại, món bánh khoai mỡ này thực ra cũng chỉ có vị bình thường thôi, chẳng qua là vì càng không được phép ăn thì lại càng muốn ăn cho bằng được."

Cố Uyên gật đầu, mỉm cười: "Ngày xưa phụ thân không cho phép nô tỳ đọc tiểu thuyết tình cảm, nô tỳ cũng phải tìm bằng được cách để lén đọc. Bây giờ nghĩ lại, đó cũng là một triết lý ở đời."

"Chứ còn gì nữa nhỉ?" Hoàng đế đẩy chiếc hộp bạc nhỏ về phía Cố Uyên, "Nàng cũng ăn chung đi. Trẫm nghe nói nàng không thích ăn lẩu sao?"

"Không phải là nô tỳ không thích." Cố Uyên suy nghĩ một lát liền biết là Thôi Thành Tú đã tâu lại với Hoàng đế, vội vàng giải thích, "Mẫu thân nô tỳ là người ăn chay trường, qua giờ Ngọ là không dùng bữa nữa. Cả nhà nô tỳ cũng theo bà mà dùng bữa tối rất nhẹ nhàng thôi, chỉ là đã thành thói quen rồi, chứ không phải không hợp khẩu vị."

"Vậy thì tốt rồi." Hoàng đế thở phào nhẹ nhõm, "Trẫm vốn là muốn ban cho nàng nhiều món ngon, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ngoài món thịt kho tàu, trẫm lại không biết nàng còn thích món gì nữa, nên mới đành mời nàng ăn điểm tâm. Ngẫm ra thì... trẫm biết rất ít về nàng. Trẫm biết nàng ở trong cung cấm có nhiều điều phải kiêng kỵ, nhưng giờ chỉ có hai chúng ta, nàng có thể nói mà." Vừa nói ngài vừa ngẩng đầu lên, nhìn Cố Uyên, "Trẫm muốn biết ngoài việc rời cung ra thì nàng còn muốn gì nữa? Nàng thích gì?"

Vẫn là giọng điệu thẳng thắn và cách bày tỏ trực diện đến vô lý đó, nhưng giờ phút này nghe vào lại khiến người ta cảm thấy ấm lòng và cảm động. Cố Uyên suy nghĩ một lát, đưa tay lấy một hộp âm nhạc bên cạnh: "Trước đây nô tỳ luôn tò mò không biết bên trong nó hoạt động ra sao và cơ chế phát ra âm thanh của nó là như thế nào, nhưng những thứ này quá quý giá, nô tỳ không có duyên để tìm tòi. Giờ nô tỳ xin mạn phép hỏi Quan gia cho mượn một cái để tháo ra xem thử, không biết có được không?"

"Có gì mà không được?" Hoàng đế nhướng mày, "Thứ này trẫm cũng từng cho Xưởng thử tháo ra rồi, bên trong nó đều là các loại cơ quan máy móc, chỉ là quá phức tạp, việc mô phỏng phải tốn nhiều công sức, chắc hẳn người Tây Dương có những phương pháp đặc biệt nào đó. Ngày mai trẫm sẽ truyền chỉ, trao nàng quyền ra vào tùy ý Bát Âm Quán và Xưởng tạo tác. Trên lầu còn có một số cuốn sách Tây Dương đã được dịch, nàng cũng có thể xem thoải mái, tùy thích. Nếu có thể tìm ra những phương pháp của người Tây Dương thì trẫm có thể cũng sẽ thử cho chế tác vài chiếc hộp nhạc để gửi tặng cho Hoàng đế bên xứ ấy, để họ thấy Đại Tề cũng có thể làm được."

Cả hai đều rất quan tâm đến các vật phẩm Tây Dương, thế là chủ đề không biết từ lúc nào đã bị chuyển sang lĩnh vực này. Mãi cho đến khi Thôi Thành Tú ở ngoài điện bẩm báo Dụ Vương cầu kiến thì cuộc hàn huyên sôi nổi mới dừng lại, hai người thu dọn đồ đạc rồi ra khỏi điện.

Hoàng đế mới chỉ đi được hai bước, lại quay đầu nhìn Cố Uyên: "A Uyên, nàng nói rằng nàng đã từng đọc kinh thư của hòa thượng Tây Dương, vậy trong đó họ nói gì về Hoàng đế xứ ấy vậy?"

Cố Uyên bước nhanh vài bước để chạy lên gần với Hoàng đế, sánh vai cùng ngài mà đi, ung dung trò chuyện. Thôi Thành Tú nhìn hai người nói chuyện vui vẻ tự nhiên như vậy, trong lòng không khỏi kinh ngạc trầm trồ: Trước kia nghe người ta nói kẻ đọc nhiều sách tính tình kỳ quái, giờ thì thật sự thấy rồi. Hoàng đế dịu dàng ân cần thì Cố Uyên tránh xa như tránh tà, khi nhắc đến những chu

yện chính sự nhàm chán khó hiểu ở đâu đâu này thì nàng ta lại hăng hái hưng trí hẳn cả lên. Quan gia cũng có tính cần cù miệt mài ham học hỏi như vậy, hai người này quả đúng là không phải một nhà thì không thể vào chung một cửa mà!

—— Hết chương 53 ——

Bình Luận (0)
Comment