Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 47

Thời gian Hoàng đế và Cố Uyên ở bên nhau cũng không phải là ngắn, nhưng ở gần nhau và thân mật đến mức này thì quả là lần đầu tiên. Cố Uyên rũ mắt, làm theo như những gì đã tập luyện nhiều lần ở trong cung, nàng giúp Hoàng đế cởi đai, rồi lần lượt cởi giáp vai, giáp tay, cuối cùng là cả bộ giáp vảy cá. Hoàng đế tự mình tháo mũ đưa cho Cố Uyên, để cho nàng treo giáp lên giá trong trướng, khi quay lại thì thấy Hoàng đế đã tự cởi giày da hươu và xỏ vào dép vải, đứng trong trướng nhìn nàng, dường như đang chờ nàng tiếp tục thay y phục, khiến cho Cố Uyên cũng không khỏi dấy lên chút ngập ngừng.

Quân phục bó sát hơn thường phục rất nhiều, việc thay y phục cho Hoàng đế ắt khó tránh khỏi những va chạm thân mật ở cự ly gần. Lúc cởi giáp, Cố Uyên còn có thể tự trấn an mình rằng bên ngoài trung y của Hoàng đế vẫn còn chiếc long bào tay chẽn, nhưng giờ chỉ còn mỗi long bào thì nàng nên làm thế nào đây? Trong cung, ngoài Hoàng đế ra thì không còn ai mặc long bào nữa cả, nên Cố Uyên đã luyện tập trên hình nộm vô số lần rồi. Hình nộm được làm vô cùng tinh xảo, bọc lụa trắng, bên trong nhồi cỏ khô mịn, chiều cao cũng gần bằng Hoàng đế. Cố Uyên luyện tập rất dễ dàng, lần nào cũng làm suôn sẻ, và quả nhiên là Hoàng đế cũng gần như bất động y hình nộm. Nhưng mà, hình nộm lại không lẳng lặng nhìn chằm chằm vào nàng như Hoàng đế bây giờ, không khiến cõi lòng nàng rối bời, như bây giờ.

Hương trầm ngọt ngào dần lan tỏa khắp không gian, thì ra là Thu Dung đã giăng màn trải chăn xong xuôi, giờ đang đứng bên lư hương thay hương mới.

Hoàng đế đứng yên tại chỗ, mím môi nhìn nàng một cách hết sức bướng bỉnh, không động đậy, cũng không nói lời nào. Có một thứ cảm xúc nào đó giống như mùi hương trầm đang len lỏi và lan tỏa giữa hai người. Cố Uyên cảm thấy hơi ấm của làn hương làm cho gò má nàng nóng bừng, nàng cảm thấy mình dường như nên tiến tới làm gì đó, nhưng lại cũng như nên đứng yên ở một chỗ. Chưa kịp quyết định thì Hoàng đế đã bước về phía nàng, vẻ mặt như đã hạ quyết tâm điều gì đó, và bước chân chỉ dừng lại khi khoảng cách trở về với cự ly gần gũi thân cận giống như là ban nãy.

Hoàng đế hơi giương cằm mà nhìn nàng, một chút ửng hồng mờ nhạt hiện lên trên má: "A Uyên, nàng..."

Tiếng trống canh ngoài trướng vang lên báo hiệu đã đến giờ nghỉ ngơi.

Đông Thuần dẫn các thái giám trải một tấm vải dầu ở một bên khác của ngự trướng, chuẩn bị bồn tắm và nước nóng, rồi vén tấm màn vàng đang rủ xuống: "Xin Quan gia..."

Tiếng Đông Thuần chợt im bặt.

Cố Uyên như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, bất giác lùi lại một bước, chợt thấy Thu Dung đang đứng phía sau Hoàng đế mà ánh mắt dính chặt lên lư hương dưới chân như thể đang chuyên tâm nghiên cứu đỉnh vàng ở trên đó. Lòng nàng thấy càng thêm xấu hổ khôn tả, vội cúi xuống giúp Hoàng đế tháo đai lưng nhưng vừa đúng lúc tay nàng chạm vào tay Hoàng đế đang tự mình tháo đai, thế là lại càng thêm lúng túng.

Sườn mặt Hoàng đế dường như càng thêm hồng, bèn buông tay thõng hai tay để Cố Uyên giúp c** đ*. Long bào tay chẽn được thắt bằng đai da, sau khi cởi đai da thì đến lượt cúc khuy áo bên cổ và dây buộc bên phải. Mắt Cố Uyên dừng lại trên cần cổ trắng ngần của Hoàng đế rồi chuyển xuống sợi dây mảnh ở eo, chầm chậm cởi hết, trên người Hoàng đế chỉ còn lại trung y và đồ lót bằng lụa mỏng tang.

Giờ thì Hoàng đế lùi lại một bước, liếc nhìn Đông Thuần đang đứng tựa vào màn trướng, mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, nhập định như lão tăng. Nàng hơi do dự rồi vòng qua Cố Uyên, bước vào trong màn. Tư y vốn là người có nhiệm vụ thay y phục cho Hoàng đế nên rất thuần thục, chẳng mấy chốc, tiếng nước đã vang lên ở bên trong.

Tiếng nước vang làm Cố Uyên tỉnh lại sau cơn mơ màng, lại thấy Thu Dung đang lấy từng túi sưởi ra khỏi chăn gấm, bèn cũng đi tới để giúp đỡ.

Thu Dung liếc nhìn Cố Uyên, im lặng không nói lời nào.

Điển thiết phụ trách việc trải giường, phủ chăn, làm xong việc thì lui ra ngoài, những công việc tiếp theo sẽ do Tư thiết tiếp quản. Đôi khi họ may mắn gặp được Hoàng đế, có lúc lại chẳng thấy được Thánh nhan. Bốn Điển thiết ngự tiền luân phiên làm việc, Thu Dung là người trẻ nhất, số lần được đến phiên làm nhiệm vụ cũng là ít nhất, dù là giữ một chức quan ngự tiền nhưng số lần được diện kiến thánh nhan là vô cùng hiếm hoi. Trong cung quy củ nghiêm ngặt, mỗi lần diện kiến nàng đều phải nghiêm cẩn cúi mình hành lễ rồi rũ mắt lui ra, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng.

Đây là lần đầu tiên Thu Dung dám lén lút giương ánh mắt lên để nhìn Hoàng đế kỹ một chút.

Có lẽ vì mặc khôi giáp, dung mạo của Hoàng đế còn xuất chúng hơn trong lời đồn đại mà Thu Dung nghe. Dáng người chưa cao lớn hết cỡ nhưng chân tay thon dài, tỷ lệ cân đối, sau này phát triển hết nhất định sẽ không thấp bé. Dù đã rong ruổi trên lưng ngựa, ở ngoài trời cả ngày, nhưng tay chân mặt mũi vẫn trắng trẻo mịn màng, một chút phong sương càng tôn lên vẻ đẹp tinh xảo. Thực ra, xét về ngũ quan, dung mạo của Hoàng đế không phải kiểu lãnh ngạnh uy phong, không có tướng đế vương như sách tướng số thường tả rằng nào thì mặt vuông tai to, nào thì mày rồng mắt phượng, nào thì môi mỏng mũi cao. Dung mạo nàng là nét đẹp thanh tú, đầy linh khí, nhưng khi khoác lên mình bộ khôi giáp, cái phong thái trầm ổn khiến cho mỗi hành động đều toát thiên uy khiến người ta không dám xem thường.

Chẳng lẽ đây chính là 'Đế tinh hạ giới, thiên mệnh sở quy' mà người xưa thường nói?

Nhưng gương mặt Hoàng đế khi đối diện với triều thần và khi đối diện với Cố Uyên lại rõ ràng là hai vẻ khác nhau.

Mọi người đều biết ngày thường Hoàng đế tuy ôn hoà nhưng không thích thân cận với người khác, do vậy, dù theo lệ cũ, nếu Tư thiết thiếu người thì Điển thiết sẽ được bổ sung, nhưng Đông Thuần sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, vẫn cứ là để cho Cố Uyên vào.

Cho cái người ở bên cạnh Hoàng đế mỗi ngày tới hầu hạ Hoàng đế thay y phục, thế chẳng phải là phù hợp, chẳng phải đã quen tay rồi sao? Nhưng nhìn hai người kia lúng túng bối rối thì sao mà như thể đây là lần đầu tiên trong đời thế kia. Vẻ mặt Cố Uyên ngây ra suýt làm hỏng việc thì không nói làm gì, thế mà Hoàng đế lại còn đỏ mặt ngại ngùng như một thiếu nữ mới chớm biết yêu là thế nào?!

Trộm liếc nhìn một cái, Thu Dung đột nhiên thấy như Quân thượng ngồi nơi cửu ngũ chí tôn cao cao tại thượng bỗng biến trở lại là một thiếu nữ bình thường. Bị ánh mắt linh động nóng bỏng đó nhìn chằm chằm, bảo sao mà tới một Cố nữ sử luôn ổn trọng bình tĩnh cũng phải hoang mang rối loạn. Nghĩ đến những lời đồn đại trong cung về Hoàng đế và Cố Uyên, đáy lòng Thu Dung vừa thấy chua xót vừa thấy ngưỡng mộ: Chẳng trách giờ đây biết bao nữ quan trước Ngự tiền đỏ hoe mắt mà tìm đủ cách để được Thánh thượng chú ý, được Thánh thượng sủng ái. Chưa nói đến thánh chỉ của lão nương nương năm đó phán rằng nếu ai được Hoàng đế sủng ái sẽ được sắc phong Phi vị, chỉ riêng dung mạo sáng láng đẹp đẽ và tính cách chu đáo nặng tình của Hoàng đế thôi thì cũng đáng để mạo hiểm một lần... Dù sau này không tử không tôn, ân sủng nếu có phai nhạt, nhưng Hoàng đế dù sao cũng là nữ tử, so với việc phải đối thực kết đôi với một tên thái giám thì chẳng phải một trời một vực sao? Dù không phải là người đầu tiên được Hoàng đế sủng ái nhưng đã có một Cố Uyên thì ắt sẽ có người thứ hai, sau này nữ quan được Quân thượng sủng ái, e là còn nhiều!

Vừa miên man suy nghĩ Thu Dung vừa không ngừng đưa mắt liếc nhìn Cố Uyên. Khi đặt túi sưởi lên giá than, nàng lơ đãng, bàn tay trượt đi và khuỷu tay va vào cánh tay Cố Uyên. Mu bàn tay Cố Uyên chạm phải mép nắp lư đồng, lập tức nổi lên một vệt đỏ ửng.

Làm những công việc này, lại là lần đầu tiên, ai có thể đảm bảo không có sơ xuất, không xảy ra những tai nạn nhỏ chứ? Cố Uyên không để tâm nhưng Thu Dung lại hoảng sợ, sợ Hoàng đế nổi giận trách tội, bèn liên tục tạ lỗi với Cố Uyên, rồi lại còn nhất định kéo Cố Uyên đến trướng của Ngự dược phòng một chuyến.

Khi quay lại, Hoàng đế đã tắm xong, đang mặc trung y, ngồi khoanh chân trên giường.

Hoàng đế để cho Đông Thuần dùng khăn khô giúp mình lau mái tóc còn hơi ẩm, trong khi tay cầm tập tấu chương, dựa vào màn trướng, chuyên tâm mà đọc. Nghe thấy tiếng hai người bước vào trướng mà nàng cũng không ngẩng đầu lên, chỉ đặt tập tấu chương vào hộp tấu sự trên chiếc bàn nhỏ bằng gỗ hoa lê. Đông Thuần hiểu ý, liếc mắt ra hiệu cho hai người rồi đặt khăn ẩm vào chiếc chậu đồng, ba người cùng nhau cúi đầu khấu hành lễ, thấy Hoàng đế vẫn chỉ im lặng mà không có gì dặn dò, cũng thức thời lui ra.

Nhưng khi thấy Cố Uyên cũng đi ra theo, Đông Thuần quay phắt người lại, giữ lấy cổ tay nàng, đè thật thấp giọng: "Cô nhìn mặt mấy người bọn ta cả ngày nay rồi mà vẫn chưa thấy đủ à? Tóc Quan gia còn phải lau một lúc nữa mới khô, cô vào hầu hạ đi, khăn khô ở trong chậu đồng nhỏ, khăn đã dùng rồi thì đặt vào chậu đồng to, khăn ẩm thì không được dùng lại nữa. Nếu còn lơ đãng như ban nãy nữa..." Nàng nhìn Cố Uyên, cười như không cười, ánh mắt thiện ý trêu chọc, "Thì dù ta bị Quan gia trách mắng cũng phải dạy dỗ cô!"

Đông Thuần đã gần bốn mươi tuổi vẫn ở lại trong cung mà không xin xuất cung về nhà, là nữ quan có thâm niên chỉ sau Trình Tứ, tính cách lại điềm đạm, rộng lượng, các nữ quan trẻ tuổi đều coi nàng như bậc trưởng bối.

Bị Đông Thuần nói vậy, má Cố Uyên có chút ấm lên, nàng cúi mình hành lễ: "Đông cô cô, hôm nay ta không tập trung, làm hỏng việc, xin cô cô trách phạt."

"Có phạt thì cũng phải đợi ngày mai." Đông Thuần lại nhẹ nhàng đẩy Cố Uyên về phía màn trướng, lại cười: "Sáng mai lên đường ngươi cũng biết rồi đấy, nếu còn lề mề ở đây làm chậm trễ Quan gia muộn giờ nghỉ ngơi thì ngày mai sẽ bị phạt cả hai tội!"

Mặt Cố Uyên bắt đầu nóng ran, nàng vén màn bước vào trướng.

Hoàng đế vẫn ngồi trên giường, tay bưng chiếc chén trà sứ trắng nhỏ để uống trà, ngước mắt nhìn một cái, ánh mắt lập tức rơi vào tay nàng: "Tay bị sao vậy?"

Ngoài những khi cần giao phó công việc, đã gần mười ngày Hoành đế không chủ động mở miệng nói chuyện với Cố Uyên.

Cố Uyên không khỏi ngẩn ra một chút: "Không cẩn thận chạm vào nắp chậu than, một vết thương nhỏ thôi, không sao đâu."

"Lại đây." Hoàng đế đặt chén trà xuống, ra hiệu cho Cố Uyên đến gần. Có lẽ sau khi tắm rửa thì tinh thần đã sảng khoái trở lại, gương mặt Hoàng đế không còn vẻ ngượng ngùng như trước mà giờ thoáng hiện vẻ tức giận, kéo tay Cố Uyên đưa gần vào mặt mịn để xem xét kỹ, lông mày càng nhíu chặt hơn: "Vết thương này không được để cho va chạm vào đâu, tuyệt đối không được dính nước. Mai bảo Thôi Thành Tú phân phó một người chăm sóc nàng, rồi cho thái y khám mạch kê đơn thuốc giải nhiệt độc."

Ngữ khí lạnh lùng, ý tứ lại nghiêm túc đến lạ thường, như là đang nói chuyện trịnh trọng ở xa xôi ngàn dặm.

Cố Uyên không biết tại sao lại thấy muốn bật cười, nàng rút tay lại, quay người lấy khăn khô, nhưng lại bị Hoàng đế nắm chặt chặt tay: "Không phải là trẫm vừa nói nàng không được động tay sao!"

"Tóc Quan gia vẫn cần phải lau thêm một chút." Giọng điệu của Hoàng đế làm Cố Uyên nhớ lại lần người này nổi giận đùng đùng vì mình ngủ trên bục gỗ, thế là, ngoài cảm giác buồn cười lại còn thấy lồng ngực mình nóng ran lên.

Nàng vẫn vươn tay ra lấy chiếc khăn từ chậu đồng, vừa lau tóc cho Hoàng đế vừa nhẹ nhàng an ủi: "Khăn này khô, tóc Quan gia cũng đã khô được bảy, tám phần rồi. Tay nô tỳ chạm vào cũng không sao đâu."

Hoàng đế không nói gì, bởi vì nghẹn lời, trong lòng dâng lên một cơn giận dữ phẫn uất không đặt được tên.

Vừa nãy, khi tắm, Nguyên Gia đã suy nghĩ thấu đáo, tính toán kỹ lưỡng rồi, hôm nay là ngày thứ mười mình và Cố Uyên không nói với nhau bất kỳ lời nào ngoài mấy lời phân phó công vụ. Nhưng mấy ngày này Cố Uyên cũng đang bận rộn học việc của Tư thiết, không mấy khi tới hầu hạ ngự tiền, cái gọi là cố tình lạnh nhạt xa lánh Cố Uyên, thực chất chỉ là hai người không gặp nhau thường xuyên thôi. Hôm nay Cố Uyên chỉ làm một việc hết sức bình thường mà một Tư thiết vẫn làm mà mình đã không thể kiểm soát được tâm trạng và suy nghĩ, Nguyên Gia bỗng thấy sự xa lánh thời gian qua chẳng khác nào một trò đũa, lại thấy như mình đã bị Cố Uyên bỏ bùa, trúng độc rồi, cứ đối diện với nàng là tâm thần rối loạn. Nhưng Cố Uyên lại vẫn điềm nhiên, vẫn bình tĩnh như mọi khi, phải chăng những hành động thất thố đáng xấu hổ của mình chỉ là một trò hề trong mắt nàng?

Lúc này, Cố Uyên đang lau tóc cho Hoàng đế, khoảng cách giữa hai người lại trở về cự ly gần gũi như vừa nãy, nhưng giờ đây động tác trên tay Cố Uyên vẫn chầm chậm, vững vàng không một chút run rẩy.

Đối với Nguyên Gia, sự bối rối lúc c** đ* dường như chỉ là cảm giác một chiều, còn sự do dự của Cố Uyên khi ấy lại giống như là nàng đang chán ghét việc phải đến gần bên mình, phải có những hành động thân mật với mình. Còn giờ đây, sự dịu dàng này hẳn là cũng giống như bát mì trước kia, chỉ là sự thương hại, chỉ là đang bố thí khi thấy mình đáng thương vì cầu mà không thể có được?

Hoàng đế rốt cuộc vẫn là Hoàng đế, sự cứng đầu, đa nghi và hiếu thắng gần như là bẩm sinh.

Cảm giác thất bại càng lúc nàng nồng, cơn giận trong lòng càng bùng lên cao, Hoàng đế mím môi, q*** t** lại nắm lấy cánh tay Cố Uyên, ra hiệu cho nàng vòng ra đến trước mặt mình: "Tóc của trẫm không cần nàng phải bận tâm, trẫm chỉ muốn hỏi nàng vài câu."

Trung y của Hoàng đế hơi xộc xệch vì cử động, cổ áo hơi mở, xương quai xanh thấp thoáng lộ ra, vì vải mỏng nên cả tấm áo lót bên trong cũng như ẩn như hiện. Cố Uyên nhớ lại cảnh tượng khi nàng c** đ* cho Hoàng đế, cố đè lại nhịp tim, lẳng lặng dời ánh mắt.

Nhưng Hoàng đế vô cùng nhạy bén, lập tức nhận ra sự trốn tránh của nàng, đưa tay giữ cằm Cố Uyên để bắt nàng nhìn thẳng vào mình: "Sao vậy? Trẫm không đáng để nàng nhìn phải không?"

Trong con ngươi đen nhánh ánh lên sự bất thiện như bầu trời trước dông bão, nhưng Cố Uyên lại thấy bóng hình mình đầy ắp ở trong đó. Lần đầu tiên, Cố Uyên cảm thấy lực bất tòng tâm: dù có cố gắng giữ khoảng cách đến đâu thì cũng chẳng thể nào dối lừa được phản ứng của cơ thể. Hành động của Hoàng đế ngang ngược như vậy, vô lễ như vậy, mà nàng lại không hề cảm thấy nhục nhã, oán giận, hay khó chịu.

Không xong. Cứ tiếp tục thế này, nàng còn có thể tự lừa dối bản thân đến bao giờ nữa?

"Quan gia muốn làm gì?"

Hoàng đế không lên tiếng, chỉ cau mày, nghiêng đầu mà nhìn Cố Uyên, vẻ mặt như thánh nhan đã thật sự đã nổi giận. Theo lẽ thường, bề tôi đối diện với Quân thượng đang đằng đằng sát khí như vậy thì phải ngoan ngoãn cúi đầu xin tội, nhưng Cố Uyên nhìn vẻ mặt vừa tức tối vừa tủi thân của Hoàng đế thì lại không cảm thấy sợ hãi chút nào, ngược lại còn thấy người trẻ này có chút đáng thương, có chút đáng yêu. Hỡi ôi, nàng đã bị người trước mắt mê hoặc tâm trí từ lúc nào thế này? Cố Uyên không nhịn được cảm xúc trong lòng, cong môi cười nhẹ, nhưng khóe môi vừa khẽ động thì nàng đã bị Hoàng đế mạnh mẽ kéo xuống, đè nàng nằm lên giường.

"Nàng còn cười!" Hoàng đế cúi xuống, nhìn chằm chằm Cố Uyên, vẻ mặt u ám: "Trong mắt nàng... trẫm luôn nực cười đến vậy sao? Nàng nghĩ nàng là ai? Dù trong cung hay ngoài cung thì nàng đều là thần tử của trẫm, nàng là người của trẫm. Đã biết tâm ý của trẫm, tại sao không chịu vì trẫm phân ưu?"

Vẻ mặt bình tĩnh thoáng nét cười của Cố Uyên cuối cùng cũng hiện lên sự kinh ngạc và hoảng hốt.

Nhưng lòng Hoàng đế không có bất kỳ sự thỏa mãn hay hả hê nào, ngược lại là một sự tuyệt vọng đến cùng cực: "Trước đây trẫm lo sợ quá nhiều điều, quá để tâm đến thanh danh, giờ nghĩ lại, Tiên đế nhân từ rộng lượng mà cũng từng ép Thế tử của Thành An Hầu vào cung làm thị quân. Minh Tông Hoàng đế, Mục Tông Hoàng đế cũng từng làm những việc tương tự, tại sao đến trẫm lại không thể làm? Dù trẫm có thế nào, có làm gì đi chăng nữa thì nàng cũng... cũng chán ghét trẫm, nàng sẽ không bao giờ thích trẫm. Vậy thì từ giờ trẫm sẽ không chờ nàng nữa, trẫm sẽ trực tiếp hạ chỉ. Trẫm hạ chỉ lệnh cho nàng, từ hôm nay trở đi hãy đi theo trẫm, hãy ở bên trẫm." Hoàng đế cúi đầu thật thấp, hôn lên đôi môi của Cố Uyên một cách phóng túng, nụ hôn không chút e dè như muốn khắc dấu ấn của mình lên môi nàng, rồi nuốt xuống tiếng run rẩy chua xót của chính mình để nói ra câu chỉ dụ: "Trẫm lệnh cho nàng từ hôm nay trở đi... phải thích trẫm."

—— Hết chương 47 ——

Tổng tài bá đạo thì đáng ghét, Quan gia bá đạo thì đáng yêu :)))))

Bình Luận (0)
Comment