Ngụy Ngọc Niên vẫn giữ gương mặt điềm nhiên như mặt hồ không gợn sóng: “Yên tâm đi, A Đại. Ta đã thu xếp chu tất cả rồi, sẽ không để Hoắc Duy phải chịu quá nhiều khổ sở đâu.”
Hắn nói vậy, nhưng ẩn sau đó là hàm ý lạnh người: Một chút đau đớn da thịt, e là điều không tránh khỏi.
Dáng vẻ hắn thong thả đến lạ kỳ, hoàn toàn không có ý định để nàng rời khỏi biệt viện nửa bước. Giữa không gian ngột ngạt ấy, hắn lại còn tâm tình nhàn nhã bẻ một nhành hoa dại cầm trên tay, như thể đây là một chuyến dạo chơi lãng mạn. Tô Đại chẳng buồn đôi co, nàng dứt khoát xoay người vào phòng và sập cửa lại.
Tiếng của Ngụy Ngọc Niên từ bên ngoài cánh cửa gỗ vọng vào, trầm thấp mà đầy uy quyền: “Đêm nay ta nghỉ lại biệt viện. Nếu có việc gì thì nàng cứ đến tìm ta.”
Bên trong phòng chỉ là một sự im lặng tuyệt đối. Hắn dừng lại một nhịp rồi lại buông lời dụ dỗ: “Nếu nàng chịu ngoan ngoãn nghe lời, ta có thể đáp ứng nàng một thỉnh cầu.”
Cánh cửa bất chợt mở toang, Tô Đại nhìn thẳng vào hắn: “Ta muốn gặp Minh Hỷ.”
Ngụy Ngọc Niên khẽ nhíu mày: “Đổi chuyện khác đi.”
“Vậy ta muốn ra ngoài.”
“Không được.”
Tô Đại lập tức đóng sầm cửa lại, một lần nữa ngăn cách hắn khỏi thế giới của mình. Ngụy Ngọc Niên cũng chẳng lấy làm giận, hắn chỉ mỉm cười nhạt, nhẹ nhàng cài nhành hoa tươi thắm lên khung cửa lạnh lẽo.
Suốt nửa tháng ròng, Tô Đại gần như giam mình trong bốn bức tường, chỉ có A Vân thi thoảng lặng lẽ mang cơm nước tới cho nàng.
Giữa biệt viện ngoại ô lạnh lẽo, bóng dáng Ngụy Ngọc Niên hiếm hoi lắm mới xuất hiện một lần. Đa phần thời gian, khoảng sân vắng chỉ có nàng đối diện với một nha hoàn trầm lặng. Hai tên thị vệ biết nàng chán ghét mình nên cũng tự giác né tránh, chỉ đứng canh gác bên ngoài viện. A Vân lại là kẻ kín miệng như bưng, dẫu Tô Đại có hết lần này đến lần khác dò hỏi thì cũng chẳng thể khai thác được một lời nào có ích.
Trong lòng nàng lúc nào cũng như có lửa thiêu đốt, bồn chồn khôn nguôi nhưng lại chẳng tìm ra lối thoát. Nàng đã lùng sục khắp mọi ngóc ngách trong biệt viện, đến cả một cái kẽ hở nhỏ nhất cũng không tìm thấy. Sự vô vọng bào mòn tâm trí khiến Tô Đại dần mất đi ý chí, cả ngày chỉ biết nằm dài trên ghế tựa giữa sân, phơi mình dưới nắng sớm một cách uể oải và lười biếng.
Giữa cơn mơ màng mệt mỏi ấy, Tô Đại chợt giật mình bởi tiếng gõ cửa dồn dập lay động cả không gian. Ngay sau đó, một giọng nói đầy vẻ hoảng loạn vọng vào: “Cô nương, cô nương mau mở cửa ra…”
Tô Đại giật mình ngồi bật dậy, tim đập liên hồi.
Cánh cửa vừa mở toang, bóng dáng quen thuộc của Minh Hỷ đã hiện ra ngay trước mắt. Nhìn thấy Tô Đại, nàng ấy mừng rỡ thốt lên: “Cô nương, quả nhiên người thực sự ở đây!”
Minh Hỷ vui mừng đến mức bật khóc nức nở: “Người không biết đâu, phu nhân đã lùng sục tìm người bấy lâu nay rồi. Em còn cứ ngỡ rằng…”
Kể từ sau biến cố đêm đại hôn thì Minh Hỷ hoàn toàn mất dấu nàng. Nàng ấy ôm lấy chút hy vọng mỏng manh trở về phủ Quốc Công nhưng vẫn bặt vô âm tín, ngay cả phu nhân cũng phái người đi khắp nơi tìm kiếm mà không hề có tin tức. Mãi đến hôm qua, khi Thế tử đột nhiên lệnh cho nàng ấy đến biệt viện ở ngoại ô, thì trong lòng nàng ấy mới dấy lên một sự hoài nghi nhưng chẳng dám chắc chắn. Chỉ đến giây phút này, khi tận mắt thấy Tô Đại bình an thì tảng đá đè nặng trong lòng nàng ấy mới thực sự rơi xuống.
Nàng ấy kích động đến mức định nói thật nhiều, nhưng vừa liếc thấy A Vân đang đứng đó thì nàng ấy liền ngập ngừng giữ kẽ. Hiểu ý, Tô Đại bảo A Vân lui xuống. Đợi cánh cửa khép lại, Minh Hỷ mới vội vàng kéo Tô Đại ngồi xuống, giọng nhỏ lại: “Cô nương, Thế tử sai em đến để hầu hạ người đấy ạ.”
Cặp lông mày của Tô Đại khẽ giật, nàng lo lắng Ngụy Ngọc Niên lại đang ủ mưu tính kế điều gì. Nàng trầm giọng hỏi: “Ngươi có biết vì sao không?”
Minh Hỷ do dự, đôi bàn tay siết chặt lấy vạt áo: “Em không rõ… nhưng hôn kỳ của Thế tử đã định rồi, chỉ còn vỏn vẹn ba ngày nữa thôi.”
Nàng ấy phỏng đoán tám phần là vì chuyện hệ trọng này nên hắn mới đưa nàng ấy đến đây để ổn định tâm trí cho Tô Đại.
Tô Đại sững sờ. Thì ra sự biến mất của hắn suốt những ngày qua… là để bận rộn chuẩn bị cho ngày đại hôn của chính mình. Nàng chần chừ giây lát, thanh âm run rẩy hỏi thêm: “Dì của ta… bà ấy có đi tìm ta không?”
Minh Hỷ chăm chú quan sát Tô Đại, thấy nàng vẫn giữ được vẻ điềm nhiên thì mới dám bộc bạch: “Lúc đầu phu nhân như ngồi trên đống lửa, phái người lùng sục khắp nơi. Nhưng chẳng rõ Thế tử đã nói những gì mà bà ấy đột ngột hạ lệnh dừng tìm kiếm.”
Tô Đại gật đầu, thanh âm mỏng manh: “Ta hiểu rồi.”
Sau một lúc lặng thinh, nàng mới nghe thấy chính giọng mình thốt ra đầy cay đắng: “Minh Hỷ, hắn giam lỏng ta ở nơi này, bịt kín mọi lối ra. Tình hình bên ngoài ra sao, ta hoàn toàn mù tịt.”
Minh Hỷ quỳ xuống bên chân nàng, lòng dâng lên nỗi xót xa khôn tả: “Cô nương muốn biết điều gì? Em sẽ kể hết cho người.”
Không hiểu sao, nhưng nàng ấy cảm thấy trong mắt cô nương nhà mình giờ đây chất chứa một nỗi cô đơn sâu thẳm mà nàng ấy chẳng thể nào chạm tới.
“Ngày hôm đó… cảnh tượng Hoắc phủ bị lưu đày trông thế nào?” Tô Đại hỏi, ánh mắt vô định trong không trung.
Hôm ấy, khi đang bôn ba tìm kiếm nàng, Minh Hỷ đã chứng kiến đoàn người rời đi. Dù không thấu hết sự tình, nhưng dân chúng vẫn xôn xao rằng đại án này được xử trí thần tốc nhờ những bằng chứng không thể chối cãi. Nàng ấy không ngờ Hoắc lão gia lại là kẻ thâm độc như thế, chỉ thấy tiếc cho Hoắc tiểu công tử, nàng ấy nhìn ra được tình cảm của người đó dành cho cô nương là thật lòng.
Nàng ấy dịu giọng trấn an: “Em thấy Hoắc tiểu công tử không bị ngược đãi. Có lẽ đã có người đứng sau lo liệu, dặn dò quan sai nương tay với công tử ấy.”
Tô Đại nghe vậy mới hơi trút được gánh nặng trong lòng. Dù nàng hận thấu xương Hoắc Vân Hạc, nhưng nàng chẳng muốn tội nghiệt ấy đổ lên đầu người vô tội.
Đúng lúc này, Minh Hỷ lại ngập ngừng: “Nhưng cô nương, lúc em còn ở phủ Quốc Công, đã có người tìm đến gặp em… để thăm hỏi về người đấy ạ.”
Tô Đại kinh ngạc, ánh mắt chợt sáng lên: “Là ai?”
Minh Hỷ lắc đầu, vẻ mặt đăm chiêu: “Em không rõ lai lịch của người đó, nhưng khí chất tuyệt nhiên không phải dân thường, trông rất giống một người luyện võ.”
Tim Tô Đại bỗng đập chệch một nhịp, nàng dồn dập hỏi: “Người đó có để lại lời nhắn gì cho ta không?”
Minh Hỷ lại lắc đầu, tiếng thở dài kín đáo: “Chuyện biểu cô nương của phủ Quốc Công mất tích vốn chẳng thể giấu giếm lâu, sớm đã xôn xao bên ngoài. Chỉ là không biết Thế tử đã dùng lời lẽ gì để trấn an Phu nhân, khiến người đang từ định báo quan lại đột ngột thôi thúc mọi việc.”
Nàng ấy dừng lại một chút rồi kể tiếp: “Người đó chỉ hỏi thăm vài câu bâng quơ, xem cô nương vào phủ từ khi nào, sở thích ra sao… rồi lặng lẽ rời đi. Em cứ ngỡ rằng người đó là người quen cũ của người nên mới quan tâm đến vậy.”
Tô Đại trầm ngâm, những mảnh ghép bắt đầu khớp lại. Ngày Hoắc phủ bị lưu đày, Minh Hỷ bị kẻ lạ kéo ra chỗ vắng hỏi thăm, thời gian ấy hoàn toàn trùng khớp với lúc Hoắc Duy nhắc về huynh trưởng trong Chiếu ngục. Có lẽ nào… huynh trưởng đã thực sự trở về và đang ráo riết tìm nàng?
Khối băng trong lòng nàng bấy lâu bỗng chốc tan chảy, nhường chỗ cho những nhịp đập rộn ràng đầy hy vọng. Đôi mắt nàng sáng rực lên như ánh sao đêm, nàng vội vã lấy con dấu hoa mai giấu kỹ trong tay áo, đặt vào lòng bàn tay Minh Hỷ rồi ghé tai dặn dò thật khẽ.
Minh Hỷ kinh ngạc thốt lên: “Là đại công tử sao?”
Tô Đại gật đầu chắc nịch, đôi mắt sáng long lanh ánh lên sự kiên định: “Có lẽ huynh trưởng đang tìm ta. Nếu liên lạc được với huynh ấy, chúng ta nhất định sẽ có cách thoát khỏi lồng giam này.”
Minh Hỷ gật đầu thật mạnh, ánh mắt cũng bừng lên quyết tâm: “Được, để em đi xem có thứ gì sơ hở để gửi tin đi không.”
Sau khi bóng dáng Minh Hỷ khuất hẳn, Tô Đại cứ thế lặng lẽ ngồi suốt một buổi chiều dài. Nàng nhìn những cánh hoa tơi tả theo gió rụng đầy sân, thầm lặng đếm nhịp thời gian đang nhích dần từng chút một.
Khi màn đêm buông xuống, bao phủ lên biệt viện một vẻ tịch mịch thì Tô Đại mới đứng dậy. Nàng sải bước ra ngoại viện, chậm rãi gõ lên cánh cổng gỗ. Hai tên thị vệ gác cửa nghe tiếng thì đầy khó chịu hé cửa, giọng nói gắt gỏng: “Lại có chuyện gì?”
Tô Đại điềm nhiên đáp: “Ta muốn gặp Thế tử của các ngươi.”
Tên thị vệ lạnh lùng gạt đi: “Thế tử mấy ngày nay trăm công nghìn việc, không rảnh để phí hoài thời gian ở đây. Có gì thì cứ nói với bọn ta là được.”
Trong lòng hai tên này vốn đã tích tụ đầy sự bực dọc. Chúng theo chân Thế tử vốn để lập công danh, hòng tìm kiếm chút vinh hoa, nào ngờ sự nghiệp chưa thấy đâu đã bị đày đến nơi hẻo lánh này. Ban đầu chúng tưởng là canh giữ trọng phạm, ai dè lại là canh chừng một tiểu cô nương trói gà không chặt. Việc giữ một người chẳng phải tội phạm, cũng chẳng có giá trị binh đao khiến chúng cảm thấy vô nghĩa và phí hoài tuổi trẻ.
Tô Đại vẫn bình thản, dường như không để tâm đến vẻ mặt xám xịt của chúng: “Ta có chuyện quan trọng muốn nói với Ngụy Ngọc Niên. Phiền các ngươi gọi hắn đến, hoặc chí ít là truyền lời giúp ta.”
Vốn đã chướng mắt với sự tồn tại của nàng, giờ nghe giọng điệu không chút khách sáo ấy, tên thị vệ càng thêm nóng nảy: “Thế tử đâu có tâm trí đâu mà lo cho ngươi. Cứ đợi khi nào ngài ấy rảnh rồi tính sau!”
Tô Đại nhếch môi, buông lời mỉa mai cay đắng: “Hắn bận chuyện gì mà ghê gớm vậy? Bận nghĩ thêm mưu kế để giam giữ dân lành sao?”
“Bọn ta sớm đã nghe thấu chuyện của ngươi rồi.” Một tên thị vệ nhếch môi, lời lẽ tuôn ra đầy vẻ khinh miệt. “Chẳng qua cũng chỉ là một biểu tiểu thư tá túc ở phủ Quốc Công. Cứ tưởng vớ được mối hôn sự béo bở, ai dè vị hôn phu lại thân bại danh liệt, cả nhà bị tịch biên lưu đày. Ngươi lấy cái gì để so với vị Thế tử phi tương lai bây giờ?”
Hắn tiến lên một bước, giọng điệu càng thêm hăng máu: “Người ta là nữ quan đầu tiên của Đại Khải, vừa có công lớn trong việc trị thủy nạn lụt. Công trạng lẫy lừng như thế, loại nữ nhi tầm thường như ngươi sao sánh nổi?”
Móng tay Tô Đại siết chặt vào khung cửa gỗ, cào thành những vết dài sâu hoắm. Lồng ngực nàng phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở nghẹn đắng.
Tên còn lại nhận thấy huynh đệ mình bắt đầu quá lời, bèn vội vã kéo áo can ngăn. Nhưng kẻ kia đang đà bực dọc, lập tức hất văng tay người huynh đệ ra rồi tiếp tục xỉa xói: “Ngươi chỉ là một tiểu thư không danh phận. Được giữ lại biệt viện, cơm bưng nước rót cho là đã phúc đức lắm rồi. Ngươi tưởng mình là ai mà bắt bọn ta phải chôn chân ở cái xó xỉnh này canh giữ suốt ngày đêm?”
“Nếu không vì cái gánh nặng là ngươi, bọn ta đã sớm cùng các huynh đệ khác đi lập công danh, chinh chiến phương xa từ lâu rồi!”
“Ngươi-”
“Câm miệng!”
Một thanh âm lạnh lẽo như băng giá đột ngột chém ngang lời Diệp Tứ.
Hai gã thị vệ kinh hãi quay đầu, bắt gặp Ngụy Ngọc Niên đang đứng đó từ bao giờ. Gương mặt hắn phủ đầy sương lạnh, đôi mắt tóe lên những tia nhìn giận dữ. Phía sau hắn là Tiêu Viễn đang khoanh tay bàng quan, miệng ngậm một cọng cỏ khô với vẻ mặt như đang xem kịch vui. Rõ ràng, từng lời sỉ nhục vừa rồi của chúng đều lọt vào tai hai người họ.
Ánh mắt của Ngụy Ngọc Niên như dao sắc quét qua hai người, giọng nói trầm thấp nhưng đầy ám khí: “Diệp Tứ, Vương Thất. Nếu ta không lầm… hai ngươi mới gia nhập Tướng Vũ Vệ chưa được bao lâu.”
Mọi lời lẽ cay độc của Diệp Tứ lập tức nghẹn lại nơi cổ họng. Hắn không dám thốt thêm nửa chữ, rúm ró người lại cùng Vương Thất vội vã cúi đầu hành lễ, đến cả hơi thở cũng không dám thở mạnh.
“Đến cả việc ai mới thực sự là nữ chủ nhân mà cũng không nhìn ra, mắt mũi kém cỏi thế này, thật chẳng hiểu sao lại được tuyển vào đây nữa.”
Tiêu Viễn lắc đầu chậc lưỡi đầy vẻ mỉa mai, hắn ta thong thả tựa người vào cột, ánh mắt lấp lánh sự thích thú như đang xem một vở kịch hay.
Ngụy Ngọc Niên không để tâm đến lời cợt nhả của thuộc hạ, hắn gằn giọng, thanh âm lạnh lẽo như sương muối: “Trước khi ta đổi ý… thì cút ngay.”
Vương Thất và Diệp Tứ khựng lại trong giây lát. Thấy họ vẫn chôn chân tại chỗ, ánh mắt Ngụy Ngọc Niên như lưỡi đao sắc lẹm quét qua, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.
Diệp Tứ run rẩy quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất liên hồi: “Thế tử, thuộc hạ biết sai rồi! Những lời vừa nãy hoàn toàn là nói bừa, xin ngài bớt giận! Thuộc hạ nhất định sẽ tận tâm tận lực, cầu xin ngài đừng đuổi bọn ta khỏi Tướng Vũ Vệ!”
Tướng Vũ Vệ là nơi danh giá mà họ đã phải trầy da tróc vảy mới thi đỗ được, nếu bị đuổi đi lúc này thì coi như tương lai hoàn toàn sụp đổ.
Ngụy Ngọc Niên khẽ cong môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn, từng chữ thốt ra nặng tựa ngàn cân: “Nếu còn không biến khỏi mắt ta… ta sẽ đổi ý thật đấy.”
Diệp Tứ nghe vậy, ngỡ rằng Thế tử đã rộng lòng tha thứ cho những lời hồ đồ vừa rồi, liền dập đầu lia lịa xuống nền đá: “Tạ Thế tử, tạ ơn người đại xá…”
Thế nhưng, Ngụy Ngọc Niên thong thả bồi thêm một câu, thanh âm nhẹ bẫng mà rợn người: “Vậy thì cứ ở lại đây… làm phân bón cho đám hoa trong biệt viện của ta đi.”
Cái dập đầu của Diệp Tứ đông cứng lại ngay tại chỗ, hơi lạnh từ lòng đất như bò ngược lên sống lưng. Vương Thất phản ứng nhạy bén hơn, gã nhấn đầu Diệp Tứ xuống đất một lần nữa, run rẩy kêu lên: “Tạ Thế tử đã ban ơn không giết!”
Nói xong, gã lôi tuột Diệp Tứ rồi chạy trối chết vào màn đêm mịt mù như thể có tử thần đuổi theo sau.
Ngụy Ngọc Niên hướng ánh mắt về phía Tô Đại đang đứng lặng thinh trước cổng viện. Nàng đã giấu đôi tay vào trong vạt áo, nhưng dưới ánh trăng lạnh lẽo, hắn vẫn nhìn rõ ba vệt móng tay cào sâu trên thớ gỗ, còn lấm tấm vệt máu đỏ tươi.
Hắn bước lại gần, chân mày khẽ cau lại đầy vẻ xót xa: “A Đại, tay nàng…”
Đáp lại hắn là một sự hờ hững đến tuyệt tình. Tô Đại chẳng buồn liếc mắt nhìn hắn lấy một lần, chỉ buông một câu lạnh nhạt: “Không sao.”
Nói dứt lời, nàng liền dứt khoát xoay người rời đi, để mặc bóng dáng cao lớn của hắn đứng lại giữa sân. Ngụy Ngọc Niên siết chặt nắm tay, cơn giận bốc lên ngùn ngụt, hắn rít qua kẽ răng ra lệnh cho Tiêu Viễn: “Từ nay về sau, đừng để Diệp Tứ và Vương Thất bước chân vào triều chính nữa. Loại phế vật không có mắt nhìn này, không đáng để dùng.”
Tiêu Viễn cúi đầu, vẻ mặt nghiêm lại: “Vâng, thuộc hạ sẽ lập tức đi thu xếp.”