Bệnh Mỹ Thủ Phụ &Amp; Pháo Hôi Tra Thê

Chương 47

: Hai người mắt đi mày lại...

Đầu óc Tạ Thanh Kỳ vận chuyển với tốc độ cực nhanh, trong lòng chợt lóe lên một tia linh quang, bèn hỏi: "A Âm có nhớ chăng, trước đây ta từng nói mình đã mơ thấy một giấc mộng?"

Lê Hoài Âm khẽ suy tư một lát rồi hỏi lại: "Có phải lần ngươi nói về giấc mộng nửa phần là điềm lành, nửa phần là ác mộng đó không?"

Được nàng nhắc nhở, trong đầu Tạ Thanh Kỳ bất chợt hiện lên cảnh tượng kiều diễm khi hai người ôm nhau ngủ say trong mộng. Dường như ngay cả hương lê thanh nhã năm ấy cũng theo ký ức mà thoang thoảng đâu đây. Nàng theo bản năng đưa mắt nhìn về phía xương quai xanh của Lê Hoài Âm, trong mộng... chính tại nơi đó, nàng đã lưu lại một vệt đỏ rõ rệt.

"Không... không phải, là giấc mộng trước đó nữa." Tạ Thanh Kỳ bừng tỉnh, vội vàng nhắc lại: "Lần đó ta mơ thấy ngươi thăng tiến thần tốc, vị cực Thủ phụ. Lúc ấy ta còn nói, mong sau này ngươi hãy rủ lòng thương mà tiếp tế cho ta."

Lê Hoài Âm nhớ ra rồi. Đó chính là cột mốc đánh dấu sự chuyển biến của Tạ Thanh Kỳ. Kể từ sau giấc mộng ấy, nàng tựa như biến thành một người khác, từ kẻ tìm đủ cách hành hạ mình trở thành người hết lòng che chở. Chỉ là, nhắc tới một giấc mộng thôi, sao mặt mũi người này lại đỏ bừng lên như vậy?

Lê Hoài Âm xâu chuỗi lại phản ứng và lời nói của Tạ Thanh Kỳ từ trước tới nay, đưa ra suy đoán: "Cho nên, hôm nay ngươi cố ý giả trang thành thế này tới đây, là để xác nhận xem ta có đem lòng cảm mến ai không, hay là vẫn toàn tâm toàn ý dốc sức cho khoa cử?"

Tạ Thanh Kỳ gật đầu lia lịa, vui mừng khôn xiết: "Chính là ý đó, A Âm thật hiểu ta!"

Chỉ cần hiện tại Lê Hoài Âm chưa thích ai khác, nàng vẫn còn cơ hội!

Lê Hoài Âm lộ vẻ suy tư, sắc mặt dần trở nên phức tạp. Nàng dường như đang nói với Tạ Thanh Kỳ, mà cũng như đang tự nhủ với chính mình: "Vị Thế tử điện hạ vốn ham lối sống hoa bướm, chán ghét việc đèn sách viết chữ, nay lại khuyên ta không nên sa vào lưới tình, phải dụng tâm đọc sách tham gia khoa cử sao?"

"Ta..." Mặt Tạ Thanh Kỳ đỏ bừng như muốn nổ tung. Lời này của nàng khác nào kẻ lãng tử khuyên người quay đầu, sát nhân khuyên bậc đại thiện nhân hạ đồ đao. Thật là quá mức tự vả vào mặt mình rồi!

"Đó đều là chuyện quá khứ... Từ nay về sau ta chắc chắn sẽ chăm chỉ đọc sách, cự tuyệt những chuyện yêu đương nhỏ mọn!"

Trong lúc thề thốt bảo đảm, Tạ Thanh Kỳ thầm nhủ trong lòng: Tình cảm mình dành cho A Âm không phải là "tiểu ái", mà là một tình yêu vô cùng, vô cùng lớn lao, cho nên không tính là nuốt lời.

Lê Hoài Âm khẽ nhướng mày: "Hy vọng khi có kẻ hỏi Thế tử điện hạ đã có gia thất hay chưa, Thế tử gia cũng có thể đường hoàng mà trả lời như vậy."

"Thế thì không được." Tạ Thanh Kỳ xoa cằm, "Nói thế nghe có vẻ ta là người rất cầu tiến. Lần tới nếu có ai hỏi, ta sẽ bảo là đã cưới vợ, ngươi thấy sao?"

"Ngươi đào đâu ra thê tử?"

"Chính là ngươi đó."

Không khí đột nhiên rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tạ Thanh Kỳ ho nhẹ một tiếng: "Ta biết chúng ta đã hòa ly. Dù sao người ngoài cũng không quen biết ngươi, ta chỉ nói mình đã có gia thất, họ sẽ không biết đó là ai đâu."

Lê Hoài Âm rủ mắt, một lần nữa cầm bút lên tiếp tục hoàn thành bài phú còn dang dở: "Ta phải tiếp tục sự nghiệp của mình, Thế tử điện hạ chắc hẳn cũng có đại sự cần bận rộn chứ?"

Tạ Thanh Kỳ nghẹn lời, thầm trách bản thân nhất thời lanh chanh khiến Lê Hoài Âm chẳng thèm nhìn mình nữa. Nhưng nàng vẫn chưa muốn rời đi, đành năn nỉ: "Ngày mai mới chính thức săn thú, ta ở lại thêm một lát được không?"

"Săn thú cũng cần nghỉ ngơi. Ngươi không thể để ngày mai cũng chẳng săn được con mồi nào chứ?"

"Hôm nay là do ta bận cứu Tiêu... Nhị hoàng tử điện hạ!" Tạ Thanh Kỳ cảm thấy không thể để Lê Hoài Âm xem thường mình, "Ngày mai ta chắc chắn sẽ săn được rất nhiều con mồi, A Âm hãy chờ xem!"

Lê Hoài Âm đáp: "Không cần thiết."

Tạ Thanh Kỳ ngơ ngác: "Ân?"

Lê Hoài Âm nhìn nàng, dặn dò: "Ngươi chỉ cần chú ý tránh các bẫy rập để không bị thương, rồi săn lấy một hai con mồi làm vì là được."

"A Âm, sao ngươi lại biết..." Tạ Thanh Kỳ chợt bừng tỉnh đại ngộ, cũng chẳng màng tới xưng hô nữa: "Hóa ra kẻ đứng sau Tiêu Thịnh chính là..."

Trách không được!

Cuối cùng, dưới sự tiễn khách năm lần bảy lượt của Lê Hoài Âm, Tạ Thanh Kỳ mới lưu luyến từng bước rời đi. Đến cửa, nàng còn quay đầu lại: "A Âm, ngày mai ta lại tới nhé."

"Không được." Lê Hoài Âm nhíu mày, "Quá mạo hiểm. Vạn nhất có người tìm ngươi mà phát hiện ngươi không ở trong doanh trướng thì sẽ rất phiền phức."

Tạ Thanh Kỳ đứng ở cửa, vẻ mặt ủy khuất nhìn Lê Hoài Âm, có vẻ như nếu nàng không đồng ý thì quyết không đi. Lê Hoài Âm đối diện với ánh mắt ấy, cuối cùng không cầm lòng được mà dời tầm mắt trước, thỏa hiệp nói: "Đợi sau khi Xuân săn kết thúc..."

Tạ Thanh Kỳ bất mãn: "Không muốn."

Lê Hoài Âm hỏi: "Ta đưa ngươi cùng tham gia thơ hội cũng không muốn sao?"

Mắt Tạ Thanh Kỳ sáng rực lên: "Muốn! Muốn chứ!"

"Vậy thì hai ngày này ngươi không được cải trang thành hộ vệ tới đây nữa."

"Được rồi..." Tạ Thanh Kỳ bước trở lại, đột nhiên nắm lấy tay Lê Hoài Âm: "Ngoắc tay làm chứng."

Lê Hoài Âm còn chưa kịp phản ứng thì Tạ Thanh Kỳ đã chạy vụt ra ngoài. Nàng cúi đầu nhìn ngón út hơi cong lại, nơi đó vẫn còn lưu lại hơi ấm không thuộc về mình, trong mắt dần hiện lên một tia ý cười.

Ngày thứ hai của Xuân săn, mọi người đều đã yên vị trên lưng ngựa, chỉ chờ một lệnh ban xuống là sẽ lao vào trung tâm bãi săn.

Ngoại trừ Tiêu Thịnh đang bị thương, chỉ có Tiêu Xu Yên là không có mặt trong đội ngũ, mà lại ngồi cạnh Hiền Phi. Có người không rõ sự tình liền nhỏ giọng hỏi người bên cạnh: "Chẳng phải nói Thánh thượng ghét nhất con cháu hoàng thất lười biếng sao? Vì sao Ngũ công chúa điện hạ có thể rời khỏi giữa chừng?"

"Ngươi không biết rồi, Ngũ công chúa chính là người được Thánh thượng sủng ái nhất. Năm xưa, sau khi Đại công chúa chào đời, liên tiếp ba vị công chúa đều chết yểu, chỉ có Ngũ công chúa bình an trưởng thành, nên được Thánh thượng coi là người có đại phúc khí."

Tiêu Thụy vì hôm qua được Thánh thượng khen ngợi trước mặt bao người, trong khi anh em Tiêu Minh Chúc lại bị nhắc nhở phải nỗ lực hơn, nên lúc này không khỏi đắc ý. Hắn đưa mắt nhìn quanh, khi thấy Tạ Thanh Kỳ thì khựng lại. Cái tên phế vật này hôm qua không săn được gì, sao hôm nay trông lại vui vẻ thế kia?

Tiêu Minh Giác cũng nhận ra điều bất thường, hỏi Tiêu Minh Chúc ở bên cạnh: "Minh Chúc, sao hôm nay Thanh Kỳ lại vui vẻ như vậy?"

Tiêu Minh Chúc liếc mắt nhìn một cái, khóe môi hơi cong: "Có lẽ là đang xuân phong đắc ý chăng."

"Hả?"

Đinh linh ——

Một mũi vũ tiễn xé gió lao đi, bắn trúng chiếc lục lạc đang treo. Nghe tiếng hiệu, mọi người đồng loạt thúc ngựa lao vào bãi săn. Tạ Thanh Kỳ ngoái đầu nhìn về phía doanh trướng của Lê Hoài Âm, đôi mắt cong lên cười rộ rồi mới cưỡi ngựa đuổi theo mọi người.

Tiêu Thụy vẫn hướng về khu vực hôm qua mà chạy. Nơi đó không có bẫy rập, hắn không cần phải phân tâm. Còn những người khác, cứ mặc cho vận may của họ quyết định vậy.

Đến tối, Tiêu Thụy lại dẫn đầu với số lượng con mồi áp đảo. Tiêu Minh Giác săn được hai con lợn rừng, Tiêu Minh Chúc chỉ có một con hươu, còn Tạ Thanh Kỳ mang về một con hoẵng. Biểu hiện của ba người họ thậm chí còn kém cả các thế tử, quận chúa khác. Điều khiến Tiêu Thụy cảm thấy kỳ lạ là những người này vận khí lại tốt đến thế, không một ai bị thương.

Ngày thứ ba.

Tiêu Thụy nhìn mọi người, không còn hy vọng bẫy rập phát huy tác dụng nữa. Hắn chỉ cần săn thêm vài con mồi là vị trí đứng đầu sẽ nằm chắc trong tay. Thế nhưng vừa quá giờ Ngọ, đã có bốn năm người hoặc là gắng gượng cưỡi ngựa, hoặc được người khác đưa về trong tình trạng bị thương. Cũng giống như Tiêu Thịnh, họ đều vấp phải bẫy rập, thương thế không hề nhẹ.

Tiêu Hoàn nổi trận lôi đình, hạ lệnh: "Giải Ngô Quảng tới đây!"

Ngô Quảng chính là kẻ phụ trách an ninh bãi săn đã bị phạt năm mươi đại bản hôm trước.

Tiêu Hoàn quát: "Việc này là do ngươi làm, ngươi không muốn giữ cái đầu trên cổ nữa sao?"

Ngô Quảng nén đau quỳ xuống: "Thần biết tội."

"Tại sao trong bãi săn lại có nhiều bẫy rập như thế?"

Ngô Quảng cúi gập người, vệt máu loang lổ thấm qua lớp áo sau lưng.

"Nói!"

"Thần không dám."

Tiêu Hoàn gằn giọng: "Nếu ngươi không nói, không chỉ đầu ngươi lìa khỏi cổ, mà gia quyến của ngươi cũng khó thoát tội chết."

Ngô Quảng nhắm mắt, khó khăn ngẩng đầu nói: "Là Tam hoàng tử điện hạ vì muốn thắng cuộc Xuân săn lần này nên đã sai thần bố trí bẫy rập trước trong bãi săn, hắn..."

"Ngươi ăn nói bậy bạ gì đó?" Hiền Phi vội vàng ngắt lời, "Bệ hạ, Thụy nhi không đời nào làm ra chuyện như vậy!"

Tiêu Xu Yên cũng phụ họa: "Hoàng huynh sẽ không bao giờ làm thế!"

"Gỗn xược!" Tiêu Hoàn giận dữ: "Cái chết cận kề mà còn dám vu khống hoàng tử, người đâu!"

Ngô Quảng lại dập đầu xuống đất phát ra một tiếng động trầm đục.

"Bệ hạ xin hãy khoan dung." Hoàng hậu nương nương đề nghị: "Sao không đợi mọi người trở về rồi hãy đối chất với Thụy nhi trước mặt bệ hạ, như vậy cũng là để cho các vị tông thân một lời giải thích thỏa đáng."

Tiêu Hoàn nhìn các vị thân vương đang lo lắng phía dưới, gật đầu: "Cũng được, đem Ngô Quảng áp giải xuống trước."

Trời đã sẩm tối, mọi người cơ bản đều đã trở về, chỉ còn Tạ Thanh Kỳ, Tiêu Thụy và anh em Tiêu Minh Chúc là chưa thấy bóng dáng. Tiêu Hoàn không khỏi sốt ruột, định phái người vào rừng tìm kiếm thì vừa lúc Tạ Thanh Kỳ đưa Tiêu Minh Chúc và Tiêu Minh Giác trở về. Nàng một tay dắt hai con ngựa, Tiêu Minh Chúc và Tiêu Minh Giác nằm rạp trên lưng ngựa, dáng vẻ lung lay sắp đổ.

Hoàng hậu nương nương thấy cảnh đó, chẳng màng đến nghi lễ, vội vàng chạy tới xem xét: "Minh Chúc, Minh Giác, hai con làm sao vậy!"

Tạ Thanh Kỳ hành lễ: "Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương, thần phát hiện hai vị điện hạ bị bẫy rập làm bị thương trong rừng nên đã đưa họ về."

Tiêu Hoàn cau mày, không nói một lời.

Khi Tiêu Thụy mang theo chiến lợi phẩm đầy ắp trở về, cứ ngỡ mình đã nắm chắc phần thắng, liền vui vẻ thưa: "Phụ hoàng, nhi thần đã về. Hôm nay nhi thần đã săn được cho phụ hoàng..."

"Nghịch tử! Quỳ xuống cho trẫm!"

Trong đại lều, Tiêu Thụy quỳ trên mặt đất. Sắc mặt Tiêu Hoàn lạnh đến đáng sợ: "Ngươi nói xem! Mấy ngày nay ngươi đã làm những gì?"

Tiêu Thụy ngẩn ra: "Nhi thần chuyên tâm săn thú, chỉ mong săn được mãnh hổ dâng lên phụ hoàng để biểu dương quân uy, thực sự không biết mình đã làm sai chuyện gì."

"Ngươi không biết?" Tiêu Hoàn chỉ tay vào hắn, "Vậy để trẫm nói cho ngươi biết. Minh Chúc và Minh Giác hiện đang hôn mê bất tỉnh, những người khác kẻ thì gãy chân, người thì tàn phế. Chuyện bẫy rập trong bãi săn này là thế nào?"

Hóa ra là vì chuyện này. Tiêu Thụy thở phào nhẹ nhõm. Trách thì trách họ xui xẻo, đến ngày cuối cùng rồi còn giẫm phải bẫy. Tốt nhất là Tiêu Minh Chúc đừng bao giờ tỉnh lại nữa để khỏi ngáng đường hắn.

Tiêu Thụy giả bộ kinh hãi: "Hoàng huynh và Minh Chúc bị thương sao? Nhi thần thực sự không biết chuyện này."

Tiêu Hoàn hạ lệnh dẫn người tới: "Ngươi có nhận ra hắn không?" Tiêu Thụy quay đầu lại, thấy Ngô Quảng thì thoáng chút hoảng loạn nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại. Tính mạng cả nhà kẻ này đều nằm trong tay hắn, hắn tin lão ta không dám phản bội.

"Hồi phụ hoàng, nhi thần không quen biết người này."

Tiêu Hoàn cười lạnh: "Ngươi không biết hắn, nhưng hắn lại biết ngươi. Không chỉ biết, hắn còn khai chính ngươi là kẻ sai khiến hắn bố trí bẫy rập."

"Phụ hoàng, đây là vu khống!" Tiêu Thụy đầy vẻ vô tội: "Nhi thần sao dám làm chuyện tàn hại thủ túc ngay dưới mắt phụ hoàng chứ?"

Tiêu Thụy trừng mắt nhìn Ngô Quảng, nghiến răng: "Ai sai ngươi hãm hại bổn vương?" Rõ ràng trước cuộc Xuân săn đã thỏa thuận nếu sự việc bại lộ hắn sẽ gánh hết trách nhiệm, đổi lại mình sẽ chăm sóc gia đình lão, vậy mà giờ lão lại đổi giọng!

"Điện hạ đừng giả vờ không biết thần nữa." Ngô Quảng nói, "Chẳng phải chính điện hạ đã tìm thần, lấy mạng cả nhà ra uy h**p để bắt thần làm việc này sao?"

"Ngươi nói láo!" Tiêu Thụy nheo mắt đầy vẻ đe dọa, "Nếu bổn vương thực sự nắm giữ mạng sống gia đình ngươi, sao ngươi còn dám ở đây ngậm máu phun người?"

Tên Ngô Quảng này muốn cả nhà cùng chết sao?

Ngô Quảng không hề run sợ, dập đầu với Tiêu Hoàn: "Trước Xuân săn, điện hạ sai người đưa cho thần một bức họa đánh dấu vị trí các bẫy rập, hiện vẫn còn giấu trong nhà thần. Ngoài ra còn có ngàn lượng bạc trắng và một phong thư làm bằng chứng. Thần biết tội mình không thể tha, nguyện lấy cái chết tạ tội, chỉ xin bệ hạ tha cho người nhà thần."

Tiêu Thụy lạnh người, khẩn khoản: "Phụ hoàng, ngài không thể nghe lời phiến diện từ một phía!"

"Thái y đã chẩn trị rồi, nói vết thương của họ rất nặng! Trừ Yên nhi ra, bốn huynh muội các ngươi thì ba người gặp nạn, chỉ có mình ngươi là lông tóc vô thương!"

...

Vị "thương thế rất nặng" Tiêu Minh Chúc lúc này đang nửa dựa trên giường, thong dong xem bài văn mà Lê Hoài Âm vừa viết giúp.

Tạ Thanh Kỳ khuyên nhủ: "Điện hạ cũng nên giả vờ một chút đi chứ, để người khác nhìn thấy thì không hay đâu."

"Ta còn chưa hỏi biểu đệ tới đây làm gì?" Tiêu Minh Chúc đặt tờ giấy xuống, đưa mắt đánh giá hai người, "Ta gọi Yến tiểu thư tới, sao ngươi cũng bám theo?"

"Ta đương nhiên là tới quan tâm 'người bệnh' rồi." Tạ Thanh Kỳ thản nhiên ngồi xuống, "Điện hạ đừng quên là ai đã dùng dược đánh lừa thái y, giúp điện hạ miễn được một trận khổ sở x*c th*t."

Tiêu Minh Chúc cười đáp: "Đa tạ biểu đệ, cũng đa tạ Yến tiểu thư." Nàng gọi "Yến tiểu thư" vô cùng thân mật, khóe miệng ngậm cười nhìn Lê Hoài Âm.

Tạ Thanh Kỳ vờ như vô ý đứng dậy khỏi ghế, che khuất tầm mắt của Tiêu Minh Chúc, cười nói: "Điện hạ không cần khách khí."

Lúc này, Lê Hoài Âm ở phía sau vỗ nhẹ vào người Tạ Thanh Kỳ, ra hiệu cho nàng đứng sang một bên. Tạ Thanh Kỳ không thể tin nổi nhìn Lê Hoài Âm, chỉ tay vào mình rồi lại chỉ sang bên cạnh, xác nhận lại lần nữa xem có đúng là nàng muốn mình tránh ra để nàng nhìn Tiêu Minh Chúc không.

Nhận được cái gật đầu xác nhận, Tạ Thanh Kỳ miễn cưỡng dịch sang một bước, ánh mắt đầy vẻ ủy khuất và bất mãn, nhìn chằm chằm Lê Hoài Âm. Lê Hoài Âm bị nhìn đến mức không tự nhiên, đành nghiêng người phớt lờ ánh mắt đó, nhíu mày hỏi Tiêu Minh Chúc: "Điện hạ, thuốc ngài uống không có vấn đề gì chứ?"

Trước đây Tiêu Minh Chúc chưa bao giờ lộ ra ánh mắt như vậy, càng không gọi nàng là Yến tiểu thư một cách đầy ẩn ý như thế.

"Sao đột nhiên lại hỏi vậy..." Tiêu Minh Chúc còn chưa kịp phản ứng, Tạ Thanh Kỳ đã "phụt" một tiếng cười thành tiếng.

Tiêu Minh Chúc nhíu mày nhìn Tạ Thanh Kỳ. Nàng tốt bụng giải thích hộ: "Điện hạ, ý của Yến tiểu thư là... ngài có uống nhầm thuốc không đó..."

Tiêu Minh Chúc: "..."

Thật là dư thừa khi làm chuyện này! Vốn muốn khiến Tạ Thanh Kỳ thấy chút nguy cơ, kết quả Lê Hoài Âm không những không hiểu ý mà còn khiến nàng bị châm chọc.

"Yến tiểu thư," Tiêu Minh Chúc giả vờ không vui, "Ngươi là thuộc hạ của ta, nói lời như vậy có thích hợp không?"

Lê Hoài Âm đáp: "Điện hạ, thứ lỗi cho ta thất lễ."

Tạ Thanh Kỳ thấy không khí có chút căng thẳng, vội nói: "Điện hạ, là lỗi của ta, Yến tiểu thư không có ý đó đâu."

Tiêu Minh Chúc thầm cười nhạt trong lòng: "Không có việc gì nữa thì hai người lui ra đi." Hai người này vừa nãy mắt đi mày lại, chẳng lẽ coi nàng là không khí sao?

Hai người lần lượt đi ra cửa, Lê Hoài Âm đột nhiên quay lại nhắc nhở: "Điện hạ, đừng quên bổng lộc của thuộc hạ, bài văn này tính phí riêng đấy."

Tiêu Minh Chúc: "..." Tình nghĩa bạn bè coi như không có sao?

Vừa ra khỏi cửa, Lê Hoài Âm lập tức đi theo hướng khác. Tạ Thanh Kỳ chặn đường nàng: "A... Yến tiểu thư."

Lê Hoài Âm theo bản năng nhìn về phía hộ vệ cách đó không xa, thấp giọng nói: "Ngươi đã hứa là sau Xuân săn mới gặp lại mà."

Tạ Thanh Kỳ chột dạ: "Ta chỉ lo lắng ngươi một mình tới chỗ điện hạ sẽ quá gây chú ý nên mới đi theo."

Lê Hoài Âm: "... Ta vốn là người của điện hạ đưa vào, chúng ta đứng cùng nhau... mới thực sự là gây chú ý đó."

Tạ Thanh Kỳ định nói thêm gì đó thì một hộ vệ đi tới: "Thế tử điện hạ, Ninh Quốc Trưởng công chúa mời ngài qua đó."

Vừa bước vào trong, Tạ Thanh Kỳ đã thấy Tiêu Uyển Hoa cười rạng rỡ. Nàng cũng không nhịn được mà cười hỏi: "Mẫu thân có chuyện gì mà vui vẻ vậy?"

"Kỳ nhi," Tiêu Uyển Hoa vẫy tay gọi nàng lại, "Âm Thanh gửi thư cho ta, nói nàng ấy đang sống rất tốt!"

Tạ Thanh Kỳ: "..." Nếu mẹ không gọi con, con và nàng ấy cũng đang nói chuyện rất tốt rồi.

Thấy Tạ Thanh Kỳ đột nhiên thu lại nụ cười, Tiêu Uyển Hoa khựng lại, thử hỏi: "Con vẫn còn bận tâm đến những lời đồn đại trên phố rằng Âm Thanh bỏ đi theo người khác sao?"

"Mẫu thân, con không hề bận tâm!" Tạ Thanh Kỳ vội vàng đính chính, "Chúng con lúc đó là... chia tay trong hòa bình."

Tiêu Uyển Hoa thở phào: "Vậy thì tốt."

Tạ Thanh Kỳ vừa nhấp một ngụm trà, liền nghe Tiêu Uyển Hoa nói tiếp: "Nghe nói mấy ngày trước con cứ nằng nặc đòi gặp vị Yến tiểu thư kia?"

"Khụ khụ..." Tạ Thanh Kỳ bị sặc trà, mặt đỏ bừng lên.

Tiêu Uyển Hoa vội vỗ lưng cho nàng: "Uống trà thôi mà sao gấp gáp vậy?"

Sau khi cơn ho dứt hẳn, Tạ Thanh Kỳ thấy cả Tiêu Uyển Hoa và Hoa Thập An đều đang nhìn mình với vẻ mặt đầy tò mò, nàng hỏi: "Sao mẫu thân biết chuyện đó?"

Tiêu Uyển Hoa đáp: "Con có hiểu lầm gì về danh tiếng của vị Yến tiểu thư kia không vậy? Ngày đầu tiên của Xuân săn, con đã nghênh ngang lượn lờ trước trướng của đám nữ tử suốt nửa ngày, ta muốn không biết cũng khó."

Hoa Thập An nhắc thêm: "Cũng chưa chắc là vì Yến tiểu thư đâu. Kỳ nhi trước khi thành thân vốn đã có tiếng tăm lẫy lừng khắp kinh thành rồi, đổi lại là Trương tiểu thư hay Lý tiểu thư thì kết quả chắc cũng vậy thôi."

Tạ Thanh Kỳ chống chế: "Con chỉ là mộ danh đã lâu, muốn chiêm ngưỡng dung nhan của Yến tiểu thư thôi."

"Chỉ muốn nhìn thôi, không có tâm tư khác?" Tiêu Uyển Hoa tỏ ý không tin.

Tạ Thanh Kỳ chột dạ, ấp úng: "Con... con thì có tâm tư gì được chứ..."

Tiêu Uyển Hoa khuyên bảo: "Nếu sau này con rất có khả năng sẽ xuất hiện trước mặt mọi người với thân phận nữ tử, mẫu thân nghĩ con không nên trêu chọc người ta thì hơn. Yến tiểu thư không giống Âm Thanh, nàng ấy không cần gia tộc chúng ta che chở, tự nhiên sẽ không chấp nhận con..."

"Mẫu thân." Tạ Thanh Kỳ nhìn Tiêu Uyển Hoa, chậm rãi hỏi: "Bỏ qua việc con có tâm tư gì hay người khác có chấp nhận hay không, thì bản thân người... người có thể chấp nhận chuyện đó không?"

Tiêu Uyển Hoa ngẩn ra: "Chấp nhận chuyện gì?"

"Chấp nhận nữ tử và nữ tử ở bên nhau." Tạ Thanh Kỳ nói tiếp, "Con biết trong dân gian cũng có không ít đôi nữ tử chung sống như phu thê."

Hoa Thập An theo bản năng nhìn về phía Tiêu Uyển Hoa, không muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào của bà.

Tiêu Uyển Hoa biết con gái mình tám phần là đã thích vị Yến tiểu thư kia rồi. Nhìn dáng vẻ không sợ hãi của con, bà thoáng chút ngẩn ngơ, thật giống bà của năm đó.

"Không có gì là không thể chấp nhận." Tiêu Uyển Hoa ôn tồn nói, "Mẫu thân không hẹp hòi đến vậy, cũng không cho rằng tình ái chỉ tồn tại giữa nam và nữ."

Bàn tay đang siết chặt của Hoa Thập An khẽ thả lỏng, lúc này nàng mới nhận ra lòng bàn tay đã bị móng tay bấm đến đau nhức.

Tạ Thanh Kỳ vốn là người vui buồn lộ rõ trên mặt, lập tức hớn hở: "Ý mẫu thân là đồng ý cho con theo đuổi... theo đuổi nữ tử khác sao?"

"Ta còn chưa nói xong." Tiêu Uyển Hoa thở dài, "Con nói dân gian có nhiều đôi nữ tử, vậy con có biết vì sao họ hầu hết đều là thường dân không?"

Tạ Thanh Kỳ suy nghĩ một lúc, nhìn Hoa Thập An rồi lại nhìn Tiêu Uyển Hoa, khẽ lắc đầu.

"Bởi vì nữ tử với nhau không thể sinh con." Tiêu Uyển Hoa nhìn đôi mày đang nhíu lại của Tạ Thanh Kỳ, mỉm cười bất đắc dĩ: "Có lẽ con thấy lý do này thật nông cạn, thật vô lý. Nhưng đối với những gia tộc quyền quý như chúng ta, không có hậu duệ là điều cực kỳ khó chấp nhận. Tổ tông vất vả gây dựng gia nghiệp và quyền thế, nếu không có người kế thừa thì chẳng phải là nhường cho người ngoài sao, ai có thể cam lòng?"

Tạ Thanh Kỳ thấy vẻ mặt đượm buồn của Tiêu Uyển Hoa, bèn bước tới tựa sát vào bà: "Mẫu thân cũng nghĩ vậy sao? Nếu tương lai con không có con cái, người có cảm thấy gia nghiệp to lớn này bị lãng phí không?"

"Đứa trẻ ngốc này." Tiêu Uyển Hoa nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay nàng, "Chỉ cần con không bận lòng, mẫu thân cũng chẳng màng những thứ đó. Tâm nguyện lớn nhất của ta là thấy con được hạnh phúc."

"Mẫu thân~"

Tiêu Uyển Hoa cười hỏi: "Vậy nên, đối với Yến tiểu thư, con..."

"Con đi trước đây, mẫu thân và Hoa dì cũng nghỉ ngơi sớm nhé!" Tạ Thanh Kỳ nhanh như cắt chạy biến ra ngoài.

Tiêu Uyển Hoa và Hoa Thập An nhìn nhau cười, khẽ lắc đầu bất lực.

Xuân săn kết thúc, trên đường khải hoàn về kinh, Tạ Thanh Kỳ cảm thấy ngay cả gió thổi qua cũng mang vị ngọt, bởi nàng cuối cùng đã có thể lại tới Yến phủ.

Có người vui thì có kẻ sầu, Tiêu Thụy biết rõ điều gì đang chờ đợi mình phía trước, nhưng hắn vẫn không hiểu nổi tại sao Ngô Quảng lại dám khai ra hắn? Tại sao bẫy rập lại chỉ làm nhiều người bị thương vào đúng ngày cuối cùng như vậy?

Vừa về tới phủ, bên ngoài lập tức bị một đội Cấm quân vây chặt. Sở Vân Khanh vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thấy Tiêu Thụy ủ rũ bước vào thư phòng, liền đi tới hỏi: "Bên ngoài có chuyện gì vậy?"

Tiêu Thụy cười khổ: "Chuyện ta sai người bố trí bẫy rập ở bãi săn đã bại lộ, phụ hoàng đang hạ lệnh điều tra."

Những ngày qua, Tiêu Thụy đối với Sở Vân Khanh vô cùng phục tùng. Nàng không cho hắn vào phòng thì hắn không bước vào nửa bước, lúc rảnh rỗi chỉ lo ở bên dỗ dành nàng vui vẻ.

Sở Vân Khanh mềm lòng đôi phần, nhẹ giọng an ủi: "Sự tình chưa chắc đã đến mức không thể cứu vãn, ngươi hãy tường thuật lại cho ta nghe rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

Sau khi nghe xong, Sở Vân Khanh hỏi: "Ngươi nói là, ngày đó phụ hoàng chất vấn ngươi, đã bình lui tất cả mọi người sao?"

Tiêu Thụy đáp: "Phải, chỉ có mỗi Ngô Quảng ở đó."

Sở Vân Khanh khẳng định: "Sẽ không có việc gì đâu."

Nàng ghé tai nói ra chủ ý của mình.

Tiêu Thụy ánh mắt sáng rực, thốt lên: "Phu nhân diệu kế!"

Bình Luận (0)
Comment