Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi

Chương 96

Vào ngày hôm sau, khi Lục Chi Hề chuẩn bị đưa chú cún đi kiểm tra sức khỏe định kỳ, cậu phát hiện chú cún đã biến mất.

Gầm giường, cạnh bàn học, trong ổ nhỏ… đều không thấy.

Cậu huy động tất cả người hầu tìm kiếm, lục tung từng ngóc ngách trong nhà, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cục bông màu trắng nâu đâu.

Ngay cả Lục Tú cũng bắt đầu sốt ruột: “Cửa sổ có mở không? Hay là chạy ra ngoài rồi? Mau đi kiểm tra camera đi.”

Ngoài cửa sổ mưa phùn rả rích, cây ngô đồng đã đâm chồi non, lại một mùa xuân ẩm ướt nữa.

Lục Chi Hề đứng trong căn phòng trống trải, trái tim bị bao trùm bởi nỗi hoảng sợ và luống cuống chưa từng có, toàn thân bỗng nhiên mất hết sức lực, như thể có vô số bàn tay vô hình đang ghì chặt cơ thể cậu.

“Puppy…….”

Cậu gọi tên cô hết lần này đến lần khác, vô vọng tìm kiếm ở những góc khuất đã tìm qua vô số lần, giọng gọi cún con đã lạc đi vì nghẹn ngào.

Chẳng lẽ là hôm nay sao?

Cô có phải đã sớm đoán trước được điều này?

Lục Chi Hề im lặng trở về phòng ngủ, đóng cửa lại, ánh mắt dừng lại trên đống đồ chơi nhỏ cô yêu thích bên giường.

Đêm qua cô đã ngủ trên con bạch tuộc nhỏ màu hồng đó.

Cậu chậm rãi bước tới, nhìn thấy trên món đồ chơi trấn an hình bạch tuộc mềm mại vẫn còn vương lại vài sợi lông xoăn rụng do thay mùa, tầm mắt cậu trong nháy mắt nhòe đi, nước mắt đọng lại nơi khóe mi chực trào.

Lục Chi Hề cố gắng ép mình bình tĩnh lại.

Thực ra cậu không phải hoàn toàn không có manh mối về thân phận của chú cún. Từ việc cô nghe hiểu tiếng Trung, và lịch sử học tập trên máy tính, có thể thấy cô chắc chắn sống ở Trung Quốc, đã tốt nghiệp tiểu học, chuẩn bị lên cấp hai.

Nhưng Trung Quốc thực sự quá rộng lớn, quá đông người, cậu vẫn chưa có thêm thông tin chi tiết để thu hẹp phạm vi tìm kiếm.

Đang suy nghĩ miên man, cậu bỗng nghe thấy tiếng móng vuốt cún cưng cào nhẹ xuống sàn nhà lách cách.

Âm thanh rất nhỏ, rất khẽ, như thể chỉ là ảo giác.

Lục Chi Hề quay ngoắt lại, nhìn thấy một cái đầu cún con lén la lén lút thò ra từ khe hở tủ quần áo.

Cô trốn giữa đống áo len màu nâu và trắng, hoàn hảo hòa nhập vào tủ quần áo, nhìn qua không hề có chút cảm giác lạc quẻ nào, cứ như một chiếc mũ lông màu nâu mùa đông vậy.

Nỗi sợ hãi rút đi nhanh chóng như thủy triều xuống, Lục Chi Hề cảm thấy dòng máu lạnh toát toàn thân mình ấm lại trong giây phút này.

Tưởng Huỳnh nhìn Lục Chi Hề rồi lại nhìn xuống đất, ngoài sự xấu hổ và luống cuống, còn có chút tiếc nuối.

Cô chỉ là không muốn đi kiểm tra sức khỏe thôi mà.

Tối qua nghe Lục Chi Hề nhắc đến chuyện kiểm tra sức khỏe, cô sợ tiêm, sợ lấy máu, lại càng không muốn bị chọc nhiệt kế vào mông, nên sáng sớm nhân lúc Lục Chi Hề chưa tỉnh ngủ đã lén trèo vào tủ quần áo.

Quần áo lót dưới thân rất thoải mái, toàn là mùi của Lục Chi Hề, trong tủ quần áo bốn bề tối om, cô nằm trong đó một lúc rồi ngủ quên mất.

Tưởng Huỳnh ngồi bệt trên thảm, ư ử một tiếng nhẹ với Lục Chi Hề.

Giây tiếp theo, cô lập tức bị Lục Chi Hề bế thốc lên, bỗng nhiên cảm thấy lông trên đầu mình ươn ướt, ngay sau đó nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào.

Tưởng Huỳnh ngẩng đầu lên, thấy hàng mi Lục Chi Hề ướt đẫm, nước mắt lăn dài trên má.

Cậu cụp mắt nhìn cô, cắn môi không nói một lời.

Sự áy náy trong lòng cô càng sâu, cô cọ cọ vào má cậu như mọi ngày, lại chạm nhẹ vào chóp mũi cậu, nhưng lần này Lục Chi Hề không nể nang gì, chỉ im lặng nhìn chằm chằm cô, ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của cô.

“Tại sao lại trốn đi?” Giọng cậu vẫn còn nghẹn ngào.

Tưởng Huỳnh nhảy đến chỗ nút bấm giao tiếp, dùng mấy từ đơn ghép thành một câu: Em không cẩn thận ngủ quên mất, không cố ý chọc anh khóc đâu.

Lục Chi Hề biết bình thường cô không chui vào tủ quần áo, hôm nay sáng sớm đã chạy vào đó ngủ là rất bất thường.

Suy nghĩ một chút, cậu nhanh chóng đoán ra nguyên nhân.

“Em trốn đi vì không muốn kiểm tra sức khỏe à?”

Cún con cúi đầu, vỗ vào nút: 「Sorry」 (Xin lỗi).

Lúc trốn vào tủ quần áo cô lại nghĩ, thực ra dù cô có trở lại thân xác con người, thì cơ thể chú cún này cũng chưa chắc sẽ biến mất hay chết đi. Nếu đến lúc đó có linh hồn của một chú cún thật sự đến đây, vậy cô cũng nên bảo dưỡng cơ thể thật tốt cho nó mới phải.

“Sau này không được phép tùy tiện biến mất, biết chưa?” Lục Chi Hề nhéo nhéo phần da gáy của cô.

Tưởng Huỳnh thành khẩn đồng ý, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn để Lục Chi Hề đưa đến bệnh viện thú y kiểm tra.

Nhưng việc kiểm tra sức khỏe không đáng sợ như cô nghĩ, bởi vì Lục Chi Hề ôm cô trong lòng suốt cả quá trình. Lúc cô căng thẳng khi bị tiêm lấy máu, cậu lại ghé tai thì thầm an ủi cô. Khi đo nhiệt độ cơ thể, cậu cũng lịch sự quay lưng đi.

Nhưng Tưởng Huỳnh phát hiện tâm trạng Lục Chi Hề cả ngày hôm nay không được tốt lắm, lúc ôm cô thường hay trầm tư thất thần.

「Anh vẫn giận à?」

Đêm về đến nhà, Tưởng Huỳnh ngồi trong lòng cậu, dùng chân trước gõ một dòng chữ trên máy tính hỏi.

Lục Chi Hề im lặng một lát, nói: “Anh đang nghĩ, liệu có một ngày nào đó em sẽ lặng lẽ rời đi không một tiếng động hay không.”

Cậu cúi đầu, nhẹ nhàng v**t v* đầu cún con: “Puppy, anh không biết tên em, không biết em sống ở đâu, anh sợ lắm.”

Nói rồi Lục Chi Hề lập một hộp thư mới, mật khẩu là puppy cộng thêm ngày cô đến bên cạnh cậu.

“Anh lưu số điện thoại của anh trong hộp thư này, sau khi em trở lại cơ thể mình, vẫn có thể mở hộp thư này ra. Nếu có một ngày em trở về, nhất định phải liên lạc với anh.”

Tưởng Huỳnh nghe ra sự không nỡ trong giọng nói của cậu.

Hiện tại đã là tháng ba, khoảng cách đến tháng năm không còn xa nữa.

Viên đá mặt trăng trên cổ lấp lánh ánh sáng trong trẻo trong phòng ngủ mờ tối, luôn nhắc nhở cô về sự việc sắp đến.

Tưởng Huỳnh nghĩ đến ngôi nhà vừa nhỏ vừa nát của mình, liền có cảm giác như sắp tỉnh mộng.

Mặc dù cô còn nhỏ tuổi, nhưng cũng biết rõ khoảng cách giữa mình và Lục Chi Hề thực sự quá lớn, không chỉ là khoảng cách về gia cảnh, mà còn là khoảng cách về giáo dục, học thức và các phương diện khác do gia cảnh mang lại.

Đợi đến khi cậu thực sự hiểu rõ cô khi làm người, liệu có còn thích cô, nguyện ý làm bạn với cô như bây giờ không?

Chú cún đang ngồi thẳng bỗng gục đầu xuống, đôi mắt đen láy ươn ướt chậm rãi chớp chớp, lộ ra vẻ buồn bã.

Nhưng trước khi Lục Chi Hề phát hiện, Tưởng Huỳnh đã nhanh chóng thu lại tâm trạng, gõ thêm một dòng chữ nữa.

「Thời gian này anh có rảnh không?」

「Chúng ta có thể cùng đi chơi!」

Tương lai sẽ ra sao, ai mà biết được chứ? Ít nhất hiện tại cô sẽ trân trọng mỗi ngày được ở bên cạnh cậu.

Sau khi Tưởng Huỳnh đề nghị cùng đi chơi, thời gian lại trôi qua hơn một tháng, mắt thấy tháng năm sắp đến.

Trong khoảng thời gian này, Lục Chi Hề quá bận rộn với các trận đấu tennis và chương trình học ở trường, thường xuyên mệt mỏi đến mức tối nằm xuống là ngủ ngay, sáng sớm năm sáu giờ đã phải dậy bắt đầu tập luyện.

Gần đây do vóc dáng cao lên, sức lực tăng hơn so với năm ngoái không ít, Lục Chi Hề đổi vợt tennis mới. Vì chưa quen tay cầm, những cú vung vợt tần suất cao khiến lòng bàn tay cậu bị mài đến đỏ rực.

Tưởng Huỳnh nhìn thấy sự vất vả của cậu, nhưng lại chẳng giúp được gì, càng ngại lôi chuyện đi chơi ra làm phiền cậu.

Cô lại không ngờ rằng, thực ra Lục Chi Hề vẫn luôn nhớ chuyện này.

“Sau khi trận đấu cuối tuần kết thúc, anh sẽ đưa em đi Disneyland.” Anh coi chuyện này như một bất ngờ, vui vẻ tuyên bố với cún con vào một buổi chiều nắng đẹp.

Disneyland!

Khu vui chơi tốt nhất mà Tưởng Huỳnh từng đi trong đời này chính là công viên giải trí nhỏ ở huyện lỵ quê cô. Thiết bị ở đó đã rất cũ kỹ, nhưng vẫn có vòng quay ngựa gỗ, tàu hải tặc và nhà ma. Lúc đó bố mẹ chưa ly hôn, cả nhà cô đã có khoảng thời gian rất vui vẻ ở công viên giải trí đó.

“Cún con vốn không được vào công viên, nhưng anh đã nhờ ông nội liên hệ dịch vụ VIP sắp xếp hành trình riêng, lần này có thể đi tất cả các trò em muốn.”

Lục Chi Hề dịu dàng xoa bụng nhỏ của cô.

“Anh sẽ không quên lời em đã nói đâu, puppy, em muốn gì anh cũng sẽ chuẩn bị cho em.”

Ngày 2 tháng 5, họ xuất phát, đáp máy bay riêng đến Orlando, Lục Tú với tư cách là người giám hộ cũng đi cùng.

Vốn dĩ Lục Tú rất không vui.

Đây là thời điểm Lục Chi Hề bận rộn nhất, nhưng cậu lại qua mặt bà tìm đến ông cụ Williams, lấy lý do áp lực học tập để yêu cầu được nghỉ ngơi thư giãn.

Nhưng thấy chú cún puppy vui vẻ như vậy, nghĩ lại bà cũng chưa từng dẫn nó đi công viên giải trí, bèn nén nỗi bất mãn trong lòng, còn sai người may mấy bộ quần áo cún con chủ đề Disney.

Tòa lâu đài chóp nhọn màu xanh lam sừng sững dưới ánh mặt trời, tiếng nhạc vui tươi vang vọng trên không trung.

Tưởng Huỳnh ngồi trong xe đẩy, vừa vào đến Disneyland đã phấn khích đứng dậy, bám vào thành xe nhìn ra ngoài.

Cô mặc bộ đồ Mickey, hai bím tóc trên đầu cũng được buộc gọn bằng dây buộc tóc hình tai Mickey. Đi ngang qua cửa hàng, cô liếc thấy chiếc bờm tai Mickey, liền khều nhẹ Lục Chi Hề một cái.

Hai đứa trẻ ở bên nhau lâu ngày, tâm linh tương thông, cậu lập tức hỏi: “Muốn mua cái kia à?”

Cún con gật gật đầu rồi lại lắc đầu, sau đó vỗ vỗ vào cánh tay cậu.

“Muốn anh đeo à?” Lục Chi Hề chần chừ hỏi.

Cún con tiếp tục gật đầu.

Thế là hai người đổi sang diện đồ đôi.

Những du khách khác nhìn thấy cậu bé đẹp như búp bê ôm chú cún con đáng yêu không kém, trên đầu cả hai đều đeo tai Mickey, có người không nhịn được cười xin chụp ảnh, có người trực tiếp khen ngợi “Soooo cute”.

Khu Disneyland ở Orlando rất rộng, lịch trình vui chơi kéo dài ba ngày, hướng dẫn viên riêng do công ty Disney cử đến đã thiết kế lộ trình phù hợp cho cả trẻ em và cún con.

Chụp ảnh, mua sắm, chơi trò chơi, hai đứa trẻ ngày nào cũng vui vẻ vô cùng, Tưởng Huỳnh còn sở hữu một đống thú bông StellaLou đủ các kiểu dáng.

Sau khi kết thúc lịch trình vui chơi mỗi ngày, cả hai đều thích đi xem màn bắn pháo hoa ở lâu đài.

“Bọn họ từ đó sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi……”

Tòa lâu đài được bao phủ bởi ánh đèn rực rỡ, Tưởng Huỳnh được Lục Chi Hề ôm vào lòng, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, chăm chú lắng nghe lời dẫn của màn bắn pháo hoa.

Đẹp quá.

Pháo hoa rực rỡ nở rộ trên màn đêm đen kịt, tỏa ra ánh hào quang chói lọi, long trọng và mộng ảo như truyện cổ tích.

Khi đã trải qua những điều rực rỡ, việc quay trở lại bóng tối bắt đầu trở nên đáng sợ.

Tưởng Huỳnh ngắm nhìn pháo hoa lộng lẫy, trong lòng lại dâng lên nỗi buồn ly biệt.

Cô biết lần này Lục Chi Hề đặc biệt dành thời gian đến đây vì cô, cậu luôn thân thiết, dịu dàng như vậy, giống như chàng hoàng tử bé trong truyện cổ tích, sống cô độc trong tòa lâu đài của mình.

Giờ khắc này, Tưởng Huỳnh ý thức rõ ràng rằng, cô chẳng muốn rời xa Lục Chi Hề chút nào, không muốn đánh mất sự thân thiết vô song này.

Lục Chi Hề nhận thấy chú cún trong lòng khẽ thở dài, hỏi cô làm sao vậy.

Vừa cúi đầu xuống, chú cún liền ngẩng đầu lên, chạm nhẹ vào chóp mũi cậu.

Đây là ám hiệu nhỏ của hai người, giống như đập tay high-five vậy, là một cách thể hiện sự yêu thích.

Lục Chi Hề chăm chú nhìn cô, nở một nụ cười ngọt ngào, trong đôi mắt xinh đẹp phản chiếu ánh hào quang của pháo hoa.

Thời gian vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh, khi từ Orlando trở về nhà ở New York, vừa vặn là đêm ngày 5 tháng 5.

Lúc trên máy bay, Tưởng Huỳnh đã lờ mờ có cảm giác.

Cô cảm thấy hơi buồn ngủ, cơ thể trở nên rất nặng nề, viên đá mặt trăng trên cổ hơi nóng lên, có một dòng nước ấm dường như từ viên đá rót vào cơ thể cô, bao bọc lấy linh hồn cô.

“Puppy mệt rồi sao?”

Lục Chi Hề sờ móng vuốt và mũi cô, nhiệt độ cơ thể bình thường, mũi cũng rất ướt, không phải do khó chịu trong người, bèn ôm cô lên giường.

Trong phòng ngủ bày đầy những món quà lưu niệm họ mua ở Disneyland, đa số là thú bông Tưởng Huỳnh thích, những bức ảnh chụp lấy ngay bên cạnh các nhân vật hoạt hình cũng được đặt ngay ngắn đầu giường.

Dư vị của niềm vui vẫn tràn ngập căn phòng.

Tưởng Huỳnh nằm trên chiếc gối mềm mại thoải mái, nhìn đồng hồ treo tường, còn ba phút nữa là đến ngày 6 tháng 5.

Cô càng lúc càng buồn ngủ, cảm giác mình sắp không kiềm chế được mà ngất đi.

Dưới sự chống đỡ của ý chí, cô chậm rãi đứng dậy khỏi gối, nhảy xuống giường, đi đến bên tấm thảm giao tiếp, vỗ vào mấy cái nút.

「Best」 (Tốt nhất), 「Friend」 (Bạn bè).

「Love you」 (Yêu anh).

Lục Chi Hề cười, đi tới định ôm cô, “Anh cũng yêu em, puppy, mau ngủ đi, em buồn ngủ díp cả mắt rồi kìa, mai chúng ta lại chơi tiếp.”

Nhưng chú cún vẫn không nhúc nhích, lại di chuyển đến một cái nút khác.

「Goodbye」 (Tạm biệt).

Lục Chi Hề sững sờ, toàn thân cứng đờ trong nháy mắt, nỗi hoảng loạn còn sâu sắc hơn lần trước tưởng cô mất tích ập đến trong khoảnh khắc này.

Tại sao đột nhiên lại nói tạm biệt?

Tại sao lại không có chút dấu hiệu nào như vậy?

Sao lại nhanh như vậy liền…….?

“Puppy……”

Trực giác khiến cậu hiểu ra điều gì đó vào lúc này, đến mức giọng gọi cô cũng bắt đầu run rẩy.

Chú cún nằm rạp bên cạnh cái nút đó, móng vuốt nhỏ đặt lên nút bấm, dường như dùng hết sức lực ấn thêm mấy lần nữa.

Trong phòng vang vọng từ đơn giống hệt nhau, bản ghi âm vốn vô cảm, giờ phút này lại như tràn đầy tiếc nuối.

Goodbye, Goodbye.

Tạm biệt nhé, người bạn tốt nhất của tôi.

Cô thầm nghĩ trong lòng, thu lại móng vuốt nhỏ, ngủ thiếp đi như mọi ngày.

Chú cún co quắp bên cạnh tấm thảm giao tiếp, bộ lông xoăn mềm mại nhuốm một tầng hào quang dưới ánh đèn mờ ảo.

Nó vẫn đang thở nhẹ, bụng phập phồng lên xuống, nhưng Lục Chi Hề cảm nhận rõ ràng có một sự tồn tại ấm áp nào đó đã rời khỏi căn phòng này, đi đến một không gian thời gian mà cậu không biết ở đâu.

Con người vĩnh viễn không thể biết trước nỗi đau mình sẽ trải qua lúc ly biệt, đây là cảm giác Lục Chi Hề lĩnh ngộ được vào lúc này.

Sự cô tịch và bi thương trầm mặc xâm chiếm lấy cậu.

Cái nút bấm có chữ tạm biệt kia, bị nước mắt rơi tí tách thấm ướt.

【Lời tác giả】

Hôm nay nghe bài hát “Tôi nhớ” của Triệu Lôi ~

“Đừng khóc. Người thân yêu nhất của tôi. Bạn chơi tốt nhất của tôi. Thời không là một vòng tròn. Đi thẳng có thể là rẽ ngoặt. Chúng ta cuối cùng đều sẽ gặp lại”

Bình Luận (0)
Comment