Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi

Chương 93

Trong phòng ngủ vang lên âm thanh vui nhộn của phim hoạt hình, nhưng Lục Chi Hề chẳng hề để tâm.

Cách một bức tường dày, tiếng cãi vã của bố mẹ vẫn loáng thoáng xuyên qua, cậu có thể tưởng tượng ra cảnh mẹ đang khóc như thế nào, nước mắt giàn giụa như muốn làm ướt đẫm cả tấm thảm dưới chân cậu.

Chú cún con ngồi ngay ngắn trên đùi cậu, mặt hướng về phía trước, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, cứ như thể nó hiểu được phim hoạt hình đang chiếu gì vậy.

Lục Chi Hề đưa tay v**t v* đầu nó, trượt dài xuống sống lưng, cảm nhận rõ ràng lớp thịt mềm mại dưới bộ lông xù, lại nhéo nhéo móng vuốt nhỏ của nó, đệm thịt màu nâu vừa mềm vừa mịn.

Tâm trạng chán nản dần tan biến.

Có nó ở bên cạnh, cậu cảm thấy mọi phiền não của mình như không tồn tại.

Tưởng Huỳnh vẫn đang mải mê suy nghĩ về thông tin động trời mình vừa phát hiện, nằm im mặc cho Lục Chi Hề v**t v*. Đáng tiếc kiến thức của cô có hạn, nghĩ mãi không ra, sau mười phút đành bỏ cuộc.

Trong phòng ấm áp, Lục Chi Hề mặc áo cộc tay và quần soóc dài quá gối. Cô khẽ cựa quậy móng vuốt, mới phát hiện mình đã giẫm lên đùi cậu hai dấu chân hoa mai đỏ hồng.

Da cậu rất trắng, hai vết hằn do đệm thịt ấn xuống càng hiện lên rõ ràng.

Tưởng Huỳnh chột dạ vỗ vỗ vào dấu vết trên đùi cậu, lập tức nghe cậu khen ngợi: “Puppy, móng vuốt của mày đáng yêu quá, giá mà in được ra thì tốt biết mấy.”

Lục Chi Hề nghĩ là làm ngay, ngày hôm sau nhờ người mang dụng cụ đến, in dấu chân nhỏ xíu của cô lên đất sét, lồng khung treo ở đầu giường.

Tối qua Lục Tú và Antony cãi nhau một trận, Lục Tú đã bay sang Paris giải sầu, chắc phải một thời gian nữa mới về. Antony đương nhiên cũng không có nhà, thế là lịch trình của Lục Chi Hề tạm thời giao cho quản gia phụ trách điều phối dưới sự chỉ đạo từ xa của Lục Tú.

Mặc dù Lục Chi Hề không thích bố mẹ cãi nhau, nhưng biết Lục Tú không ở nhà, cậu lại có chút vui mừng.

Ngày thường cậu nhất định phải học tập theo lịch trình Lục Tú quy định, dù có rảnh rỗi cũng không được ra ngoài chơi.

Hiện tại Lục Tú không ở nhà, ít nhất cậu có thể tự mình dắt chó đi dạo.

Vừa khéo New York sau chuỗi ngày âm u cuối cùng cũng tạnh ráo, Lục Chi Hề ăn trưa xong liền bắt đầu chuẩn bị cho việc dắt chó đi dạo.

Đây là lần đầu tiên cậu đưa cô ra ngoài, tự nhiên muốn diện cho cô thật xinh đẹp. Cậu từ chối sự giúp đỡ của người hầu, tự mình bắt chước cách mẹ làm, chải lông, tết tóc, mặc quần áo và đi giày cho cún con.

Con trai lần đầu làm chuyện tỉ mỉ thế này khó tránh khỏi lóng ngóng, lúc chải lông dùng sức quá mạnh, Tưởng Huỳnh cảm thấy da đầu bị kéo căng, không kìm được trợn trắng mắt, giãy giụa thoát khỏi tay cậu rồi không nhịn được cắn nhẹ cậu một cái bằng răng nanh.

Nhẹ tay chút!

“Xin lỗi.”

Lục Chi Hề hiểu ý cô, lực đạo trở nên nhẹ nhàng hơn, thành quả cuối cùng đương nhiên cũng chẳng đẹp đẽ gì, hai cái bím tóc tết xiêu vẹo, nơ bướm trên đầu cũng lệch lạc.

Nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu tết tóc cho cô, Tưởng Huỳnh nể tình nhẫn nhịn không giật dây chun và kẹp tóc xuống, vẫn vui vẻ ra khỏi cửa.

Đến nơi, cô cười không nổi nữa.

Bên trong hàng rào cao khoảng hai mét là bãi cỏ xanh mướt, ánh nắng trải vàng mặt đất, những vũng nước đọng trên nền đất xám ở rìa bãi cỏ lấp lánh ánh nước. Rất nhiều chú chó đang phấn khích chạy nhảy dưới sự trông chừng của chủ nhân.

Đây là một Công viên chó náo nhiệt.

Tưởng Huỳnh ngơ ngác nhìn đám cún con đang tung tăng vẫy đuôi bên trong, nghe Lục Chi Hề dỗ dành cô: “Puppy, mày có thể vào đây kết bạn đấy.”

Chó kết bạn như thế nào nhỉ?

Đầu tiên chúng sẽ ngửi nhau để làm quen mùi, và quy trình này thường bao gồm cả tuyến mùi ở đuôi.

Cũng chính là ngửi mông nhau.

Tưởng Huỳnh không làm được.

Dù hiện tại là một chú chó nhỏ, cô vẫn rất coi trọng sự riêng tư, ngay cả đi vệ sinh cũng chỉ giải quyết trong nhà vệ sinh dành riêng cho chó ở nhà. Sau khi đi xong, cô còn biết dùng cát lấp lại, dùng bát nước bên cạnh rửa chân, cuối cùng người hầu sẽ dọn dẹp nhà vệ sinh vào giờ cố định mỗi ngày.

Mọi người đều cho rằng thói quen này của cô được huấn luyện từ lúc ở trại chó, không ai nghi ngờ gì. Mà Lục Tú là một quý bà yêu sạch sẽ tinh tế, vô cùng hài lòng với thói quen vệ sinh tốt của Tưởng Huỳnh.

Vì Tưởng Huỳnh không bao giờ đi vệ sinh bừa bãi bên ngoài nên khi Lục Tú đưa cô ra ngoài, bà thường đến thẩm mỹ viện hoặc trung tâm thương mại, mỗi lần đi qua quán cà phê còn xin một ly nhỏ kem tươi cho động vật.

Có lẽ do trời nắng đẹp nên hôm nay công viên có rất nhiều bạn nhỏ bốn chân, Tưởng Huỳnh khẽ hít mũi đã ngửi thấy đủ loại mùi chó.

Mấy chú chó gần đó chú ý đến cô đang trốn trong lòng Lục Chi Hề, tò mò sán lại gần.

Tưởng Huỳnh cảm nhận được Lục Chi Hề định đặt mình xuống đất, liền bắt đầu rúc sâu vào lòng cậu.

“Sao thế?” Lục Chi Hề hơi ngạc nhiên, nhưng hai tay vẫn đỡ lấy chân sau của cô, sợ cô ngã.

Tưởng Huỳnh đạp loạn xạ bốn chân, từ trong lòng cậu nhảy lên vai, sau đó nhanh chóng chui tọt vào trong mũ áo hoodie của cậu.

Cô muốn về nhà!!

Lục Chi Hề khẽ nhíu mày, lôi cô ra khỏi mũ.

Ở nhà rõ ràng rất hoạt bát, nghe nói trước đó ra ngoài chơi cũng rất vui vẻ, sao hôm nay lại cảnh giác thế này?

Cậu biết trước đó Lục Tú sẽ không đưa cô đến những nơi như Công viên chó, tính ra thì từ khi rời khỏi trại chó, Tưởng Huỳnh chưa từng gặp lại đồng loại nào khác.

Mấy ngày nay, cậu để ý thấy thỉnh thoảng cô nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn ngơ, trông có vẻ buồn bã. Chó là loài động vật sống theo bầy đàn, giao lưu với đồng loại có thể cải thiện tâm trạng hiệu quả.

Lục Chi Hề cho rằng việc đưa cô đến Công viên chó là rất cần thiết.

Cậu đặt chú cún xuống đất, v**t v* đầu cô trấn an, khích lệ: “Đừng sợ, tao ở đây bảo vệ mày, mày thử đi đi.”

Một cô gái trẻ dắt theo một chú chó Teddy có kích thước tương đương Tưởng Huỳnh đi tới, cười nói với Lục Chi Hề: “Bé cưng của cậu đáng yêu quá, nó tên là gì vậy?”

Tưởng Huỳnh ngồi sát vào giày của Lục Chi Hề, cố gắng cuộn tròn người lại, nhưng rõ ràng chú Teddy màu nâu đối diện rất hứng thú với cô, đã vẫy đuôi chạy về phía cô.

Đừng có qua đây…

Vì Lục Chi Hề không thể hiểu ý cô, Tưởng Huỳnh đành phải tự cứu mình, cố gắng né tránh đường chạy của chú Teddy.

Nhưng cùng là động vật bốn chân, chú Teddy nhanh chóng đuổi kịp cô. Cô hoảng loạn chạy ra phía ngoài, dây dắt kéo căng hết cỡ, chân vô tình giẫm phải vũng nước nhỏ, bùn bắn lên người lấm lem.

Tưởng Huỳnh nghe thấy Lục Chi Hề gọi mình phía sau, ngay sau đó một đôi tay bế thốc cô lên.

Cô tưởng là Lục Chi Hề, nhưng lập tức cảm nhận được đôi tay này lớn hơn tay của một đứa trẻ tám tuổi rất nhiều, xương cốt cứng rắn, kẹp vào người cô hơi giống cành cây khô.

Cùng lúc đó, cô ngửi thấy một mùi hương thực vật thoang thoảng vị đắng, không gay mũi, rất thanh mát.

Tưởng Huỳnh vô thức chun mũi, hít hà thêm lần nữa.

“Đây là mùi hương của cỏ đuôi chuột.”

Giọng người nói chuyện vô cùng êm dịu, mượt mà như lụa.

Tưởng Huỳnh ngẩng đầu lên, trước mặt là một người phụ nữ có mái tóc xù, làn da màu nâu, trên cổ đeo rất nhiều vòng cổ gắn đá thủy tinh, sau tai còn có một hình xăm ký hiệu kỳ lạ.

New York là một đô thị quốc tế, ở đây thường xuyên bắt gặp đủ loại người ăn mặc kỳ dị. Cách ăn mặc của người phụ nữ này tuy có chút đặc biệt nhưng ở đây cũng không được coi là quá nổi bật.

Nhưng Tưởng Huỳnh lại vô cớ cảm thấy căng thẳng, vô thức cuộn tròn người lại.

“Vừa bước vào, ta đã chú ý đến mi rồi, cô bé ạ. Xem ra mi thích nghi ở đây khá tốt đấy.” Lời người phụ nữ dường như có ẩn ý sâu xa.

Tưởng Huỳnh hơi sững sờ, chạm mắt với bà ta.

Người phụ nữ này có đôi mắt màu xanh lục bảo, sâu thẳm như đá quý, dường như nhìn thấu linh hồn cô.

“The strings of time will converge on May 6 of the year 2015.” (Những sợi dây thời gian sẽ hội tụ vào ngày 6 tháng 5 năm 2015.)

Người phụ nữ nói một tràng tiếng Anh, trong đó có một số từ vượt quá vốn từ vựng hiện tại của Tưởng Huỳnh, nhưng cô lập tức bắt được ngày tháng bà ta nhắc đến, trong lòng chấn động.

Ngày mà người phụ nữ này nói, chính là ngày cô xuyên vào thân xác chú cún con này.

Tưởng Huỳnh không thể hiểu hoàn toàn ý nghĩa câu nói, muốn nghe bà ta nói thêm chút nữa, nhưng Lục Chi Hề đã chạy tới, vội vàng đón lấy cô từ tay người phụ nữ.

Người phụ nữ dường như cũng không định nói tiếp, mỉm cười, lấy từ trong túi ra một viên đá nhỏ xỏ dây tết.

Viên đá nhỏ này trong suốt, nhưng khi ánh nắng chiếu qua lại lấp lánh sắc màu rực rỡ.

“Đây là đá mặt trăng, tặng cho mi.”

Lục Chi Hề liếc mắt một cái là nhận ra người phụ nữ này là một bà đồng.

New York có không ít bà đồng, ở Manhattan còn có không ít quý bà là khách VIP của các cơ sở dịch vụ tâm linh, trong trường học cũng có một số bạn nữ rất đam mê các hoạt động như gọi hồn, chiêm tinh, tarot.

Mặc dù Lục Chi Hề không có thái độ coi thường những thứ huyền bí, nhưng thực tế là có rất nhiều người tự xưng là bà đồng đều là kẻ lừa đảo.

Nghĩ đến đây, cậu ôm chặt chú cún trong lòng, ánh mắt cảnh giác nhìn người phụ nữ trước mặt, đang định từ chối thì biến cố xảy ra.

Chú cún vốn đang ngoan ngoãn nằm trong lòng cậu đột nhiên đạp vào cánh tay cậu nhảy lên, bốn cái chân ngắn lông xù vùng vẫy giữa không trung, với tư thế linh hoạt chưa từng có ngậm lấy viên đá nhỏ kia.

Sau đó tiếp đất vững vàng nhờ khả năng giữ thăng bằng được tôi luyện nhiều ngày qua!

Lục Chi Hề rơi vào trầm mặc, nuốt lời từ chối xuống họng.

Cậu nghi ngờ mình hoa mắt, thế mà lại nhìn thấy câu “tôi rất muốn cái này” trong mắt con chó nhỏ.

Tưởng Huỳnh tin chắc người phụ nữ cô gặp ở Công viên chó biết chút gì đó.

Cô đeo viên đá nhỏ đó lên, sau đó cảm nhận rõ ràng bản năng loài chó trên người mình bắt đầu bị ức chế. Những thôi thúc vẫy đuôi lấy lòng, hùa theo trò chơi ném bóng nhanh chóng giảm xuống, mà trí óc con người của cô trở nên vô cùng tỉnh táo.

Sau khi cơn vui mừng qua đi, Tưởng Huỳnh bắt đầu nhớ lại những gì người phụ nữ kia đã nói.

May nhờ môi trường toàn tiếng Anh trong thời gian qua, mặc dù cô không hiểu hết ý nghĩa câu nói, nhưng có thể ghép các từ lại thông qua cách phát âm.

Việc tiếp theo cần làm là tra từ điển, và phương pháp đơn giản nhất chính là dùng máy tính của Lục Chi Hề.

Tưởng Huỳnh cả đêm đều toan tính chuyện này, đến mức bỏ qua ánh mắt của Lục Chi Hề gần như lúc nào cũng dán chặt lên người mình.

Lục Chi Hề đang quan sát cô.

Có lẽ thừa hưởng tính cách của mẹ, cậu trời sinh nhạy cảm đa nghi. Về nhà ngẫm nghĩ lại chuyện xảy ra ở Công viên chó, càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.

Bà đồng kia ôm lấy con chó thì thầm hai câu, cậu nghe không rõ lắm.

Nhưng cậu cảm thấy con chó nghe hiểu.

Nếu con chó thực sự nghe hiểu, chuyện này sẽ trở nên quỷ dị.

Trong đầu Lục Chi Hề hiện lên một số phỏng đoán hoang đường, nhưng vì nội dung quá ly kỳ nên lý trí nói với cậu rằng điều đó là không thể.

Kể từ khi biết ông già Noel không tồn tại vào năm ngoái, cái nhìn của Lục Chi Hề về thế giới đã trưởng thành và tỉnh táo hơn rất nhiều.

Cậu tạm thời đè nén suy nghĩ trong lòng, bế chú cún đang ôm thú bông nằm sấp trên ghế sô pha lên: “Puppy, hôm nay mày giẫm phải vũng bùn, phải đi tắm thôi.”

Lục Chi Hề bế Tưởng Huỳnh vào phòng tắm, người hầu phụ trách chăm sóc cô cũng đi theo, đón lấy chú cún từ tay cậu, đặt vào bồn tắm chuyên dụng.

Theo lệ thường, cậu sẽ ra ngoài làm bài tập trong lúc chờ đợi, dù sao chó tắm cũng chẳng có gì đáng xem.

Nhưng lần này, Lục Chi Hề kéo một chiếc ghế đẩu ngồi xuống.

“Tao tắm cùng mày nhé.” Cậu nhếch khóe miệng cười với chú cún, trên mặt hiện lên nụ cười ngọt ngào.

Sau đó Lục Chi Hề nhìn thấy chú cún đang đứng trong bồn tắm cứng đờ người trong một giây, đôi tai lập tức cụp xuống như cánh máy bay (tai máy bay – biểu hiện sợ hãi/căng thẳng của chó).

Trên khuôn mặt tròn vo lông xù ấy, đôi mắt đen ươn ướt dường như hiện lên một loạt cảm xúc do dự, giằng xé, kháng cự, sau đó đột nhiên nhảy ra khỏi bồn tắm, chạy về phía tủ đồ ăn vặt.

Người hầu ngạc nhiên nói: “Sao tự nhiên nó lại đòi ăn thế nhỉ?”

“Khi nó không muốn làm việc gì đó, nó đều sẽ giả vờ muốn ăn đồ ăn vặt.” Lục Chi Hề nhìn chằm chằm vào thân hình nhỏ nhắn màu trắng nâu, chậm rãi nói.

“Nó rất sạch sẽ mà, trước kia biết được đi tắm đều vui lắm…”

Nghe người hầu nói vậy, trong lòng Lục Chi Hề lại hiện lên phỏng đoán quái đản vừa rồi, không nhịn được nói: “Có khả năng ngoài việc thích sạch sẽ, nó còn rất có ý thức về giới tính nữa.”

Một con chó nhỏ liệu có khả năng biết chuyện con trai không thể nhìn con gái tắm không nhỉ?

Bình Luận (0)
Comment