Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi

Chương 86

Rèm cửa kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo, ánh sáng dịu nhẹ phủ lên căn phòng ngủ một lớp voan mỏng manh.

Tưởng Huỳnh nhắm nghiền hai mắt, cổ và lưng lấm tấm mồ hôi.

Hai má được một đôi tay hơi lạnh nhẹ nhàng nâng niu, cô mở mắt ra.

Lục Chi Hề đang quỳ ngồi trên giường, cúi đầu nhìn cô chăm chú.

Cô gối đầu lên đùi anh, mặt đối mặt nhưng lại ở tư thế ngược chiều.

“Huỳnh Huỳnh.”

Anh dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào môi Tưởng Huỳnh, v**t v*, mân mê, chậm rãi ngắm nhìn dáng vẻ của cô lúc này với ánh mắt tràn ngập mê luyến.

“Em đẹp quá.”

Tưởng Huỳnh cảm giác ánh mắt anh đang từng chút từng chút l**m láp da thịt mình.

Ngay khi cô cụp mắt xuống, Lục Chi Hề nâng khuôn mặt cô lên, cúi xuống trao cho cô một nụ hôn phớt nhẹ.

Gọi là hôn, chi bằng nói anh đang đơn phương mổ nhẹ, l**m láp môi cô, khi cô hé miệng định đáp lại thì anh lại trêu chọc lùi ra.

Tưởng Huỳnh không kìm được đưa tay định vòng qua cổ anh, nhưng lại bị anh nắm chặt cổ tay.

Giữa sự giao hòa nóng bỏng của tình yêu, cô bỗng nghe thấy Lục Chi Hề hỏi:

“Huỳnh Huỳnh, em có thể trói anh bên cạnh em cả đời được không?”

Tưởng Huỳnh nghe ra ngữ điệu khác thường trong lời nói ấy, ngước đôi mắt ươn ướt nhìn anh, chóp mũi cao thẳng của Lục Chi Hề cũng lấm tấm mồ hôi, ánh mắt anh nhìn cô rất sâu, rất nặng, ẩn chứa tình cảm vô hạn.

Nhưng cô còn chưa kịp mở miệng thì đã bị anh chặn lại bằng một nụ hôn.

Tưởng Huỳnh tìm được một vị trí giảng dạy thích hợp tại một trường đại học ở Boston. Trước khi chính thức nhận việc, cô có trọn vẹn hai tháng nghỉ ngơi, nên dự định nhân dịp này về nước một chuyến.

Vừa khéo Lục Chi Hề cũng kết thúc chuỗi ngày bận rộn với đại hội cổ đông, anh nhanh gọn gói ghém bản thân, cùng Tưởng Huỳnh lên máy bay.

Máy bay hạ cánh xuống Thành Đô vào lúc chạng vạng, cái nóng tháng Tám hầm hập như muốn thiêu đốt con người. Cũng may Lục Chi Hề đã sắp xếp xe đưa đón từ trước, hai người đi thẳng về chỗ ở.

Căn hộ này chính là nơi Lục Chi Hề mua để an trí cho bố Tưởng Huỳnh năm xưa khi anh rời khỏi Trung Quốc.

Vì chuyện năm đó là do anh tự ý quyết định, cuối cùng lại gây ra kết cục chẳng mấy vui vẻ, nên lần này biết trước Tưởng Huỳnh muốn đến Thành Đô, Lục Chi Hề vốn định mua tạm một căn hộ cao cấp hoặc biệt thự khác để hai người ở, nhưng Tưởng Huỳnh vừa nghe thấy ý định này liền lập tức ngăn cản.

“Chuyện cũ qua lâu rồi mà. Hơn nữa chúng ta cũng chẳng mấy khi về, mua nhà để không thì lãng phí, cho thuê lại phiền phức, còn phải thuê người quản lý.”

Tưởng Huỳnh cười nói về chuyện cũ, đẩy cửa căn hộ thông tầng bước vào.

Cô nhìn quanh một lượt, phát hiện nơi này sáng sủa sạch sẽ, nội thất đã được thay mới hoàn toàn, chủ đạo là tông màu ấm, còn có hai chiếc ghế đẩu hình con voi bằng da dùng để trang trí.

Trên bàn bày hoa tươi, không khí thoang thoảng mùi hương cỏ Vetiver nhạt, so với phong cách lạnh lùng nghiêm túc trước đây, giờ đây căn nhà mang lại cảm giác ấm áp hơn nhiều.

“Anh đã cho người đến bài trí lại từ trước, em có thích không?” Lục Chi Hề xách hành lý vào phòng.

“Thích lắm.” Trong mắt cô tràn đầy sự ngạc nhiên vui vẻ.

Năm đó Tưởng Huỳnh ở tạm căn hộ này cùng bố không lâu, nhưng lúc đó cô đang ở trong giai đoạn cực kỳ hỗn loạn, thỉnh thoảng đi qua một vài góc nhà, cô vẫn nhớ lại tâm trạng nặng nề khi ấy.

Sự bài trí mới mẻ này như dựng lên một bức tường trong suốt, ngăn cách hoàn toàn hiện tại và quá khứ của cô.

Sự sắp xếp của Lục Chi Hề luôn chu đáo như vậy, anh chuẩn bị tốt mọi thứ khi cô còn chưa kịp nhận ra.

“Anh còn muốn che giấu khoảng thời gian đó đi hơn cả em.”

Vì không mang theo người giúp việc, anh trở thành người quản gia tháo vát, thuần thục lấy quần áo ngủ và đồ dưỡng da tối nay Tưởng Huỳnh cần dùng ra, để lát nữa cô tiện sử dụng.

“Đó là lúc anh phạm sai lầm, nhưng cứ nghĩ đến việc bên cạnh em có người khác……”

Giọng Lục Chi Hề ngưng bặt, không nói tiếp nữa.

Nhưng anh không ngờ Tưởng Huỳnh đang trả lời tin nhắn bên cạnh vẫn luôn lắng nghe chăm chú, thấy anh im lặng, cô ngẩng đầu lên nhìn anh.

Ở bên nhau lâu như vậy, Tưởng Huỳnh hiểu rõ anh, sao có thể không biết trong lòng anh đang nghĩ gì.

Cô đặt điện thoại xuống, đi tới ôm lấy anh, “Chi Hề…….”

“Không sao đâu, anh có thể tự mình nghĩ thông suốt mà.”

Lục Chi Hề ôn tồn nói, ngược lại còn bảo cô đừng nghĩ nhiều, cúi đầu trao cho cô một nụ hôn nhẹ.

“Ngồi máy bay mười mấy tiếng, em mệt rồi. Đi ăn cơm trước đi, ăn xong rồi nghỉ ngơi.”

Tối hôm đó, hai người về phòng ngủ từ sớm.

Bên ngoài cửa sổ là khu nội thành phồn hoa, tiếng ve kêu râm ran trong đêm hè.

Khi Tưởng Huỳnh từ phòng tắm bước ra, Lục Chi Hề đã tựa vào đầu giường đọc sách đợi cô.

Cô vừa nằm lên giường, anh cũng yên lặng nằm xuống, ôm cô nhắm mắt ngủ.

Để có thể toàn tâm toàn ý đi chơi cùng cô ở Thành Đô, Lục Chi Hề lên máy bay rồi vẫn phải dùng wifi họp trực tuyến với bên New York, mười mấy tiếng bay anh không chợp mắt chút nào.

Tưởng Huỳnh thương anh mệt mỏi, nhẹ nhàng xoa bóp gáy cho anh, rất nhanh đã nghe thấy tiếng thở đều đều.

Một lúc sau, vì lạ giường chưa ngủ được, cô cựa quậy người, phát hiện mình lại bị Lục Chi Hề đè chặt.

Khi ngủ anh luôn có thói quen dính sát vào người cô hết mức có thể, cánh tay dưới chăn ôm chặt eo cô, trán tựa vào vai cô, tư thế hoàn toàn ỷ lại.

Dù sao cũng là người đàn ông cao lớn, chỉ riêng cánh tay thôi đã nặng trịch, bị đè lâu dần, Tưởng Huỳnh cảm giác như có tảng đá đè lên người mình.

Cô khẽ gọi: “Chi Hề?”

“Hửm?”

Lục Chi Hề tưởng chừng đã ngủ say bỗng mở mắt ra rất nhanh, trong đôi mắt không hề có chút buồn ngủ nào, tiếng trả lời cũng vô cùng rõ ràng.

Tưởng Huỳnh dở khóc dở cười: “Anh chưa ngủ à, sao nằm im thế?”

“Anh chỉ đang tận hưởng cảm giác được ôm em thôi.” Anh ôn tồn nói: “Không ngủ được à?”

“Không ngủ được, em muốn nói chuyện.”

Cô hơi dịch người, nằm nghiêng đối mặt với Lục Chi Hề.

“Em nhớ lại rất nhiều chuyện trước kia.”

Nghe cô nói câu này, mắt Lục Chi Hề thoáng hiện vẻ căng thẳng, bởi vì anh trong quá khứ của Tưởng Huỳnh chẳng phải điều gì tốt đẹp.

Nhưng trên mặt anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, giọng điệu thản nhiên hỏi: “Chuyện gì?”

Sự thật chứng minh Lục Chi Hề đã lo xa quá rồi. Anh là người thích ghi nợ cũ, đối với mấy chuyện cỏn con từ đời nảo đời nào cũng có thể ghen tuông cả buổi, nhưng lại sợ làm Tưởng Huỳnh không vui nên mỗi khi ký ức bị khơi dậy, anh thường chỉ biết âm thầm ghen một mình.

Nhưng Tưởng Huỳnh thì khác, đối với cô, chuyện đã qua là cho qua.

“Em nhớ lại bản thân mình trước kia. Lúc vừa tròn 18 tuổi, em cứ ngỡ mình đã trưởng thành, đã là người lớn chín chắn rồi. Đến lúc sắp tốt nghiệp Hoa Đại, em lại phát hiện mình còn rất nhiều chuyện chưa nghĩ thông suốt. Nhưng giờ quay đầu nhìn lại, thực ra dù là em năm 18 tuổi, hay em lúc vừa tốt nghiệp, đều còn rất non nớt, vẫn đang trong quá trình trưởng thành.”

Trong giọng nói của Tưởng Huỳnh dâng lên niềm cảm thán.

“Giờ nhìn lại, em thấy rất nhiều chuyện chỉ là cơn đau trưởng thành mà thôi.” Ánh mắt cô chuyển sang Lục Chi Hề, cười như không cười nói: “Chỉ là cơn đau trưởng thành của anh và của em lại va vào nhau.”

Lục Chi Hề gối đầu bên cạnh cô, nửa khuôn mặt lún sâu vào chiếc gối mềm mại, nghiêm túc nghe cô nói.

Ánh trăng vừa vặn lọt qua cửa sổ chiếu lên mặt anh, mông lung và nhu hòa vô cùng.

“Huỳnh Huỳnh, anh thật sự rất may mắn vì cuối cùng đã không làm em thất vọng.” Anh bỗng nhiên nói.

Lục Chi Hề biết, theo một ý nghĩa nào đó, anh từng là một kẻ hết thuốc chữa.

Nếu như không có Tưởng Huỳnh, có lẽ anh sẽ tiếp tục sống trong cô độc, đối mặt với thế giới này bằng sự chán chường, chết lặng và máy móc, rồi có lẽ đến một ngày nào đó sẽ tùy ý kết thúc tất cả.

Chính cô đã kéo linh hồn đang chìm trong vũng bùn của anh dậy, khiến anh khao khát có được thân phận gắn liền với cô, khắc tên cùng cô.

Sáng hôm sau thức dậy, việc đầu tiên hai người làm là đi thăm Tưởng Chí Văn.

Những năm nay Tưởng Chí Văn vẫn luôn chăm chỉ mở quán ăn, cuối cùng cũng tích cóp được chút vốn liếng, mua được một căn hộ của riêng mình trong thành phố.

Mấy năm trước ông quen một người phụ nữ họ Lạc. Hai người tuy không kết hôn nhưng vẫn luôn bầu bạn bên nhau. Tưởng Huỳnh đưa Lục Chi Hề đến, nhận được sự tiếp đón vô cùng nhiệt tình của họ.

Chiếc bàn ăn gỗ lim nặng trịch, bên trên mâm xoay kính bày đầy những món ngon do chính tay Tưởng Chí Văn làm. Dì Lạc thỉnh thoảng lại xoay mâm, mời Tưởng Huỳnh và Lục Chi Hề ăn nhiều một chút.

“Huỳnh Huỳnh, Tiểu Lục, nếm thử món thịt luộc này xem, món tủ của đồng chí Lão Tưởng đấy.”

Bà là một người phụ nữ lạc quan vui vẻ, Tưởng Chí Văn vốn tính tình nhu mì, ở bên cạnh người thẳng thắn, có chủ kiến như vậy cũng nói nhiều hơn hẳn.

Ông hỏi Lục Chi Hề: “Tiểu Lục, nhà cháu làm nghề gì?”

“Làm chút kinh doanh thôi ạ.” Lục Chi Hề khiêm tốn đáp.

“À, à.” Tưởng Chí Văn định vị anh theo cách hiểu của mình về “chút kinh doanh”: “Làm ăn buôn bán cũng tốt, chỉ là không ổn định lắm. Haizz, ở Mỹ có thi công chức không cháu?”

Tưởng Huỳnh suýt thì sặc, Lục Chi Hề mỉm cười không nói, vuốt lưng giúp cô thuận khí.

Cô vội vàng nói đỡ: “Bố, bố đừng lo, anh ấy là ông chủ mà chuyển nghề đi làm công chức thì nhân viên dưới trướng chết đói hết à.”

“Ồ, cháu còn có không ít nhân viên cơ à?”

“Cũng có một ít ạ.”

Tưởng Chí Văn gật gù: “Thế thì phải gánh vác trách nhiệm lớn đấy.”

Trong lòng ông vẫn cảm thấy công việc giảng dạy ở trường đại học của con gái mình đáng tin cậy hơn, nhưng người trẻ có suy nghĩ riêng, tự nuôi sống được bản thân là tốt rồi.

Ăn cơm với người lớn, chủ đề trò chuyện quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chuyện đó.

Bữa cơm đã vơi quá nửa, dì Lạc không ngớt lời khen ngợi: “Hai đứa đẹp đôi quá, sau này sinh con chắc chắn sẽ xinh lắm đây.”

Chủ đề này vừa được khơi ra, với tư cách là bố ruột, Tưởng Chí Văn cũng không nhịn được hỏi: “Hai đứa định bao giờ thì cưới?”

Ông nói tiếng địa phương xong, sợ Lục Chi Hề không hiểu, lại dùng tiếng phổ thông chuẩn nói lại lần nữa: “Hai đứa định khi nào kết hôn? Một đứa hăm lăm, một đứa hăm bảy rồi, cũng đến lúc rồi đấy.”

Lục Chi Hề đặt bát đũa xuống, nghiêm túc nói: “Cái này phải xem Huỳnh Huỳnh khi nào cho phép cháu chính thức về làm rể ạ.”

Tưởng Chí Văn vô cùng chấn động trước câu trả lời đậm chất “nàng dâu nhỏ” này.

Ăn xong, ông kéo Tưởng Huỳnh sang một bên, thì thầm: “Bạn trai con ngoan đấy, tướng mạo cũng được, rất lễ phép. Đã yêu nhau gần hai năm rồi, chứng tỏ tình cảm không tồi, con đừng làm khó người ta nữa. Cậu ấy tuy công việc không ổn định, học vấn không cao bằng con, nhưng dù sao cũng tốt nghiệp Yale, buôn bán nhỏ cũng tốt mà.”

Tưởng Huỳnh cười lắc đầu: “Bố à, anh ấy chỉ giỏi làm nũng thôi.”

“Con cứ nghĩ thế mãi, người ta ấm ức trong lòng con cũng không biết đâu.”

Tạm biệt Tưởng Chí Văn và dì Lạc, trên đường về hai người tiện thể ghé vào khu Thái Cổ Lý đi dạo cho tiêu thực.

Tưởng Huỳnh hút một ngụm trà sữa, kể lại sự hiểu lầm vừa rồi của bố cho Lục Chi Hề nghe, giả vờ giận dỗi đấm nhẹ anh một cái, “Bố em cứ tưởng em đang bắt nạt anh đấy.”

Lục Chi Hề nắm tay cô, cười nói: “Ông ấy lo em bắt nạt anh, còn hơn là lo anh bắt nạt em.”

Cô hơi sững sờ, bỗng hiểu ý anh.

Khách quan mà nói, gia thế hai người chênh lệch quá lớn. Sự chênh lệch này trong mắt những bậc trưởng bối không hiểu rõ họ những năm qua, khó tránh khỏi sẽ gây ra lo lắng.

Lục Chi Hề thấy cô hoàn hồn, như muốn tranh công hỏi: “Anh lần đầu ra mắt bố vợ biểu hiện thế nào?”

“Cũng tàm tạm.” Cô mỉm cười.

“Chỉ tàm tạm thôi á?”

“Được rồi, rất tốt. Anh lúc nào cũng làm rất tốt.”

“Thế hôn anh một cái đi.”

Tưởng Huỳnh nhón chân hôn lên má anh.

Cả hai đều có ngoại hình xuất chúng, đứng cạnh nhau trông rất đẹp đôi. Cử chỉ thân mật lúc này khiến mấy người đi đường cũng phải ngoái lại nhìn.

Cô hôn Lục Chi Hề một cái chuồn chuồn lướt nước.

“Chưa đủ.” Anh nói.

“Người ta đang nhìn kìa.” Tưởng Huỳnh hạ giọng, kéo tay anh đi về phía trước, “Về nhà rồi tính.”

Về nhà.

Từ này khiến lòng Lục Chi Hề trở nên ấm áp vô cùng.

Anh chậm rãi bước đi, mặc cho Tưởng Huỳnh dắt tay anh đi về phía ngôi nhà của họ.

Vì Lục Chi Hề chưa từng đến Thành Đô, nên mấy ngày tiếp theo, Tưởng Huỳnh đích thân lên lịch trình, đưa anh đi chơi một vòng quanh thành phố.

Đi xem gấu trúc, chùa Đại Từ, bảo tàng, còn đi một chuyến núi Thanh Thành.

Chụp cả đống ảnh, Lục Chi Hề vốn ít dùng mạng xã hội giờ như bị hack nick, đăng ảnh tới tấp lên vòng bạn bè WeChat.

Lily – thánh ngoại giao nhìn thấy ảnh đi chơi của họ, lập tức kích động nhắn vào nhóm chat nhỏ “Tiên nữ và thú cưỡi của họ (4)”:

「Đẹp quá đi mất!!!」

「Tôi cũng muốn đi, lâu lắm rồi tôi chưa được đi du lịch hu hu hu」

「Lần cuối cùng tôi đến Trung Quốc là năm 18 tuổi!」

「@Đồ chơi của Lily (bản bị chơi hỏng) chồng em còn nhớ hồi đó chúng ta uống rượu ở một quán bar trên đường Ngọc Lâm đến nửa đêm rồi về khách sạn làm loạn không!」

Thích Châu trả lời ngay lập tức bằng một biểu tượng mỉm cười.

「Nhớ chứ, lúc đó bảo em gọi một tiếng ông xã cho có không khí, em còn bảo anh tỉnh táo lại đi đừng có mà diễn sâu.」

Năm đó hai người này lần đầu gặp mặt đã hôn nhau đắm đuối ngay trước mặt Lục Chi Hề, giờ thành vợ chồng thật rồi, liếc mắt đưa tình sến súa đến mức người ta ê răng.

Lục Chi Hề lặng lẽ thoát WeChat, đăng một tấm ảnh chụp chung hai người trên núi Thanh Thành lên tài khoản mạng xã hội nước ngoài của mình.

Vừa đăng lên, lượt bình luận, like và chia sẻ tăng chóng mặt.

Chuyện tình cảm của hai người đã công khai từ lâu. Tưởng Huỳnh không phải người của công chúng, bình thường được Lục Chi Hề bảo vệ rất kỹ, nhưng từ đầu năm nay đã dần xuất hiện trong các bản tin hoạt động của gia tộc Williams.

“Đây là một tín hiệu cần thiết, thị trường rất nhạy cảm.”

Lúc đó cô hỏi Emily về sự sắp xếp này, Emily cười nói với cô một cách khéo léo đầy ẩn ý.

Tưởng Huỳnh cũng theo dõi tài khoản nước ngoài của Lục Chi Hề, về đến nhà tiện tay lướt xem, thấy cư dân mạng bên dưới đang nhao nhao hỏi.

「Alex! Bao giờ anh cầu hôn thế!」

「Chọn được địa điểm chưa? Có phải ở Paris không?」

「Ý cũng tuyệt lắm, đó là nơi cầu hôn trong mơ của tôi đấy!」

「Sẽ có ảnh đúng không, nhất định phải có nhé, nhớ đăng lên cho chúng tôi xem với!」

Mọi người đều đang đoán già đoán non về màn cầu hôn chưa có bất kỳ thông báo nào nhưng chắc chắn sẽ diễn ra này, rốt cuộc sẽ xa hoa đến mức nào.

Bình Luận (0)
Comment