Tưởng Huỳnh vừa tắm xong, chân vẫn còn hơi nhũn, vừa bước ra khỏi phòng tắm thì thấy ngay Lục Chi Hề đang cất vợt tennis vào trong tủ.
Sắc mặt anh vẫn rất bình thản, nhưng Tưởng Huỳnh đoán chắc trong lòng anh đang thấy khó chịu.
Chỉ nghĩ đơn giản thôi cũng thấy, từ năm bốn tuổi đến mười tám tuổi anh đều chăm chỉ luyện tập, suốt một năm qua cũng cố gắng phục hồi, đang ở độ tuổi sung sức nhất lại vì chấn thương mà không thể tiếp tục chơi tennis, chỉ nghĩ đến thôi cô đã cảm thấy tiếc nuối vô cùng.
Có lúc những cảm xúc không thể nói ra mới là thứ đè nặng nhất, khó tiêu hóa, chẳng biết trút vào đâu, lâu ngày tích tụ lại, thành bệnh lúc nào không hay.
Nhưng nếu Lục Chi Hề không muốn nhắc tới, cô cũng không tiện gặng hỏi thêm.
“Chi Hề, tối nay để em nấu cơm nhé.”
Sợ bị bảo mẫu phát hiện, Lục Chi Hề đã tranh thủ gọi điện cho Linh Tinh dặn hôm nay khỏi cần tới.
Lục Chi Hề hơi bất ngờ: “Em biết nấu cơm à? Anh còn định đặt bàn ngoài ăn tối.”
“Thật ra ba em mở nhà hàng, có dạy em mấy món đơn giản.”
Tưởng Huỳnh sợ anh kỳ vọng cao quá, vội nói thêm: “Cũng không phải kiểu nhà hàng sang trọng gì đâu, chỉ là quán nhỏ bình dân thôi.”
Cô đứng trước bếp, vén tóc ra sau rồi kẹp lại bằng kẹp tóc, tay xắn tay áo tới khuỷu, nói làm là làm ngay, còn kiên quyết không cho Lục Chi Hề phụ giúp, đã vậy còn ép anh uống một ly nước ép rau củ cô vừa mới làm.
Cắt thịt, thái rau, xào nấu… từ lúc lên đại học cô rất ít khi nấu ăn, nhưng cảm giác trong tay vẫn còn, chỉ một lát là động tác đã thuần thục trở lại.
Lục Chi Hề nghe lời, ngồi bên quầy bar uống nước ép chờ ăn cơm, không chơi điện thoại mà chỉ chống cằm chăm chú nhìn cô nấu ăn, trong mắt có chút ngây ngô trẻ con.
Canh xương thơm ngọt, thịt bò áp chảo tỏi, rau củ nướng lần lượt được mang ra bàn.
Cô nhìn anh như vậy, trong lòng bỗng mềm nhũn. Cô tháo tạp dề, rửa tay lau khô, đi tới nâng mặt anh lên, hôn nhẹ lên chóp mũi anh: “Ăn cơm thôi, mau nếm thử xem có ngon không.”
Lục Chi Hề nhìn cô chằm chằm, khẽ đáp một tiếng.
“Ngon lắm, giống như món của đầu bếp có kinh nghiệm làm ra vậy.”
Trước ánh mắt mong chờ của cô, anh lần lượt nếm từng món một, vẻ mặt dần hiện rõ sự kinh ngạc.
“Anh thích thì tốt rồi, sớm biết vậy em đã trổ tài sớm hơn. Đồ ăn người nhà nấu với đồ ăn người ngoài làm ra thật sự khác nhau lắm, dù ngoài kia có chuyện gì, chỉ cần được ăn bữa cơm nhà là tâm trạng sẽ tốt lên ngay.”
Cô múc canh xương vào bát cho anh, lại cho nước chấm cô vừa mới pha từ dầu ớt tươi và nước tương vào chén nhỏ.
“Không phải em tự tâng bốc đâu, hồi ba em và mẹ ly hôn, ông như người mất hồn vậy, có chuyện gì cũng giấu trong lòng, buồn quá thì uống rượu hút thuốc, cơm cũng chẳng buồn ăn. Em đã nấu một bữa cho ông, đừng nói chứ, lần đầu em nấu là lúc chín tuổi, có khiếu lắm đó, hôm ấy ba ăn rất nhiều, còn bưng cả đĩa lên ăn cơ.”
Tưởng Huỳnh đặt bát canh xuống trước mặt anh, cười nói: “Mau ăn đi, nguội là không ngon đâu.”
Lục Chi Hề nhìn cô một lúc lâu.
Trước giờ anh chưa từng nghe cô kể về gia đình mình, không ngờ ba mẹ cô đã ly hôn, lại càng không ngờ cô có thể nhẹ nhàng nhắc tới đoạn quá khứ nghe thôi đã thấy u ám ấy.
Như thể trong mắt cô chẳng có gì là chuyện lớn, chỉ cần uống hớp canh cô nấu, ăn miếng cơm cô làm là mọi thứ rồi sẽ ổn cả.
Anh múc thêm hai thìa canh.
Vị thanh ngọt vừa miệng, còn mang một thứ cảm giác ấm áp khó gọi tên, thứ cảm giác riêng tư, yên bình và đầy thân mật.
“Cảm ơn em, anh rất thích.”
Lục Chi Hề cúi đầu nhìn bát canh trước mặt, nước canh trong vắt toả mùi thơm, nhiệt độ vừa phải lan ra từ thành bát sứ, tràn vào không khí, lan dọc mu bàn tay anh.
–
Cả ngày thứ Bảy, ngoài việc xào nấu ra một bàn ăn, thời gian còn lại Tưởng Huỳnh gần như toàn bị “xào” lại.
Ăn xong tối không kìm được lại chơi game một lúc, đến khi nằm xuống giường thì cả người cả tâm trí đều mệt đến rã rời, thành ra ngủ thẳng tới tận trưa hôm sau.
Tiếng thông báo tin nhắn ting ting ting như đạn pháo bắn liên hồi kéo cô tỉnh dậy, cô lồm cồm mở điện thoại ra, đầu óc dần tỉnh táo, trong lòng cũng bắt đầu nảy sinh nghi ngờ.
Từ sau khi ở bên Lục Chi Hề, cô phát hiện có một hiện tượng rất kỳ lạ, cứ mỗi khi gặp tình huống khó xử không biết làm sao, rất nhanh sẽ xuất hiện một bước ngoặt đầy bất ngờ.
Ví dụ như lúc cô còn đang do dự không biết có nên tiếp tục làm bạn học cùng đọc với Tình Tình nữa không thì Ngô Khê đã chủ động đề nghị dừng học.
Lại ví dụ như gần đây cô có hơi tiếc vì đã đăng ký cho mèo ăn mùa hè sớm quá, nên không thể ở cùng Lục Chi Hề cả kỳ nghỉ, thì bỗng nhiên có một cô em khoá dưới nhắn tin muốn đổi suất với cô.
Cô em đó rất sốt ruột, nói chỉ cần Tưởng Huỳnh đồng ý nhường lại thì sẵn sàng lì xì, mời ăn cơm v.v…, còn đưa ra lý do khiến Tưởng Huỳnh không nỡ từ chối, rằng em ấy muốn theo đuổi Trịnh Kim Bình.
“Anh xem này, hôm qua ăn cơm em nấu xong, hôm nay đã có chuyện tốt rồi đấy.”
Tưởng Huỳnh vừa thái thịt bò trong bếp, vừa kể chuyện này cho Lục Chi Hề nghe.
Anh đang rửa rau ở bên cạnh, theo lời cô dặn mà để nước tràn qua từng cánh lá.
“Vậy em đồng ý với cô ấy rồi à?”
“Dĩ nhiên, giúp người làm việc tốt mà. Cô bé nhất định đòi chuyển khoản cảm ơn em, nhưng em không nhận, chuyện nhỏ thôi mà.”
“Vậy chắc cô ấy cảm kích em lắm.”
“Thật ra em cũng thấy may nữa, như vậy đúng lúc em có thể dọn qua ở với anh trong kỳ nghỉ rồi.”
Tưởng Huỳnh nhận lấy mớ rau anh vừa rửa xong, cười tít mắt nói với anh: “Hy vọng cô bé đó cũng sẽ theo đuổi được cậu bạn kia, theo đuổi được người mình thích là chuyện hạnh phúc nhất trên đời.”
Lục Chi Hề hơi khựng lại, đến khi Tưởng Huỳnh đã xoay người đi tiếp tục sơ chế nguyên liệu, ánh mắt anh vẫn chưa rời khỏi cô.
Tưởng Huỳnh lúc nào cũng như thế, trông thì rất đơn thuần, thậm chí có chút ngây thơ không hợp tuổi, nhưng anh biết rõ cô rất thông minh, trong lòng hiểu hết mọi chuyện.
Dù sao cô cũng là con người, nhìn có đơn thuần đến đâu thì con người vẫn luôn là sinh vật phức tạp. Anh nghĩ vậy.
Lục Chi Hề vừa thích dáng vẻ hiện tại của cô, lại vừa không kiềm được muốn đoán xem khi nào cô sẽ bộc lộ chút xíu “bản tính con người” mất kiểm soát.
Anh trầm ngâm suy nghĩ, đứng trước bồn rửa tay rửa rất lâu, nước mát lạnh rào rào chảy qua mu bàn tay, men theo kẽ tay trôi xuống.
“Rột!” một tiếng, vòi nước bị khóa lại.
Tưởng Huỳnh bất ngờ ghé sát tới bên anh, lại dùng giọng dỗ dành: “Anh đi nghỉ chút đi, nấu xong em sẽ gọi.”
Anh nhìn cô chằm chằm, chợt nhớ lại…
Lúc đó, Tưởng Huỳnh sẽ không còn dáng vẻ trong trẻo sạch sẽ ấy nữa.
Cổ tay bị bất ngờ nắm lấy, con dao đang cắt thịt đập vào thớt, trượt ra, va lên mặt bàn đá phát ra tiếng lanh lảnh.
Tưởng Huỳnh hoảng hốt kêu lên: “Chi Hề, em… a…!”
Lục Chi Hề bế cô lên thẳng.
“Đừng ra trước gương…” Tưởng Huỳnh vội nói.
“Vậy đi đâu?” Anh rất biết lắng nghe ý kiến của cô.
“Lên giường, lên giường cơ.”
–
Lúc kết thúc, bên ngoài trời đã tối sầm lại, ánh đèn từ những ô cửa sổ trên các tòa cao ốc san sát trong khu CBD đồng loạt bật sáng, cùng đường chân trời màu hồng tím tạo nên một khung cảnh rực rỡ giao hòa.
Trên giường một mảnh hỗn độn, ngay cả nến thơm cũng tạm thời không thể xua đi bầu không khí ám muội trong phòng ngủ.
Linh Tinh đã được gọi tới để dọn phòng, nhưng Tưởng Huỳnh nhất quyết tự mình tháo ga trải giường và vỏ chăn ra trước khi cô ấy bước vào. Tuy vậy, hành động này cũng chẳng khác gì bịt tai trộm chuông, bởi vì nệm cũng ướt cả rồi.
Chiếc nệm đó rất, rất đắt tiền.
Lục Chi Hể đang ép nước dưa hấu cho cô để bù nước, cô lặng lẽ bước đến ôm lấy eo anh từ phía sau, mang theo vẻ áy náy mà xin lỗi.
“Không sao, em tè dầm cũng rất đáng yêu.”
“Đó không phải tè dầm.” Cô nhỏ giọng phản bác.
“Nhưng lúc đó rõ ràng em bảo em muốn đi vệ sinh mà.”
Nhắc đến đây, Tưởng Huỳnh hiếm khi bộc lộ sự bực dọc: “Thì anh phải thả em ra chứ, sao lại bắt em giải quyết ngay trên giường.”
Lục Chi Hề thấy cô vừa xấu hổ vừa tức giận, bỗng bật cười, rót nước dưa hấu vào cốc sứ của cô rồi đưa qua, dịu dàng nói: “Được, lần sau để em vào nhà vệ sinh.”
Lục Chi Hề lúc nào cũng có vẻ nghiêm chỉnh, nhưng trên giường lại hơi có phần áp đảo.
Trước khi ở bên anh, Tưởng Huỳnh luôn cho rằng mình rất vô cảm với chuyện t*nh d*c, nhưng Lục Chi Hề đã khiến cô nhìn nhận lại bản thân.
Thậm chí còn có chút ăn quen bén mùi.
Bữa cơm định nấu đương nhiên là không ăn được nữa, Linh Tinh đem đống nguyên liệu Tưởng Huỳnh đã sơ chế làm thành vài món ăn nhẹ, cô ăn xong liền quay lại trường.
Lục Chi Hề đi cùng cô ra bến xe, đưa cô về đến chân ký túc xá. Anh không ở ký túc, mùa thi cuối kỳ ngoài những môn phải thi trực tiếp thì gần như không đến trường, nhưng vẫn có không ít người nhận ra anh, kể cả những người không biết anh là ai cũng vì gương mặt điển trai mà ngoái đầu nhìn mãi không thôi.
“Anh về đi, mấy chị em kia nhìn anh mà sắp tóe lửa tới nơi rồi.”
Tưởng Huỳnh cười tủm tỉm, lại mang vẻ thần bí thì thầm: “Sắp tới anh nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió.”
Lục Chi Hề thấy cô tỏ vẻ nghiêm túc như thế cũng mỉm cười đáp lời, trong lòng thì chẳng mấy để tâm.
Chờ anh quay lại xe, vừa mở điện thoại lên đã thấy người mình theo dõi cách đây nửa tiếng vừa đăng một bài Weibo mới.
Trong sáu tấm ảnh chụp màn hình có:
“Vận may đến rồi! Mau đón lấy! Linh lắm luôn!”
“Mọi nỗi buồn của bạn sẽ lập tức bay biến.”
“Người bạn yêu sẽ được tin vui lớn bao quanh.”
“Bắt đầu từ ngày mai, liên tục nhận được điều may mắn!”
“Sao Văn Khúc đến tìm bạn, đón hay không đón??”
“Huyền học may mắn, người thành tâm sẽ ngày càng thuận lợi.”
Bên dưới có một tài khoản tên là “Sâu Sâu” bình luận toàn một màu:
“Đón đón đón! Thay bạn trai đón! Em cũng đón! Dùng bao tải đón! (đón một bao tải to đùng) (té nước lên đầu bạn trai) (giơ bao tiếp tục hứng)”
–
【Lời tác giả】
Em gái Tưởng: Trùng hợp ghê ha
Anh Hề cười thầm: Lại trúng rồi.
Dương Dương: Giấy sao giấu được lửa.