Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi

Chương 72

Trong phòng ngủ chỉ bật một ngọn đèn tường kim loại ở đầu giường, ánh sáng hình nón chiếu từ trên xuống.

Mùi hương trầm thoang thoảng lan tỏa, Tưởng Huỳnh ngồi trên người Lục Chi Hề, bốn mắt nhìn nhau, được anh ôm trọn trong lòng.

“… Thực ra cũng chẳng có gì đáng nói, bố em thường xuyên uống rượu đến bất tỉnh nhân sự, ông ấy luôn sống trong hối hận, trong mắt chỉ còn lại những chuyện cũ đau lòng.”

Cô khẽ nói.

“Vậy chắc em buồn lắm.”

Lục Chi Hề chăm chú nhìn cô.

Ánh mắt anh chân thành như vậy, tràn đầy sự thương cảm và đồng cảm khiến lòng Tưởng Huỳnh khẽ run lên.

Thực ra cô đã cố gắng chôn vùi những chuyện cũ vào sâu trong ký ức.

Không nghĩ đến, để tránh cho những cảm xúc ám ảnh như bóng ma ấy lại trỗi dậy.

Không phán xét đúng sai, để tránh rơi vào ngõ cụt của việc oán trách cha mẹ hay số phận.

Trong ký ức về quá khứ của Tưởng Huỳnh tràn ngập những chi tiết lặp đi lặp lại.

Những chai rượu màu xanh lục, nắp chai sắc bén.

Tiếng nắp chai bật mở thanh thúy, tiếng bọt khí sủi ùng ục khi rượu được rót vào cốc.

Tiếp theo đó là tiếng ngáy như sấm của bố sau khi say, mùi rượu nồng nặc và tiếng nôn mửa khiến người nghe buồn nôn.

Khi bắt đầu trải qua những chuyện này, Tưởng Huỳnh mới chín tuổi.

Một đứa trẻ ở độ tuổi đó chưa đủ khả năng để hiểu được nỗi đau khổ, nên cô không biết tại sao bố lại đắm chìm trong men rượu. Cô chỉ cảm thấy sợ hãi theo bản năng, bởi vì dù là về kinh tế hay tinh thần, cô đều phụ thuộc vào bố. Khi trụ cột ấy sụp đổ, đối với Tưởng Huỳnh cũng đồng nghĩa với trời sập.

Bây giờ nhìn lại, đó chính là lúc Tưởng Huỳnh bắt đầu sơ bộ hiểu thế nào là “đau khổ” và “sợ hãi”.

“Em sẽ lén khóc, vì em rất khó chịu, nhưng lại không muốn làm bố thêm phiền lòng.”

Nói xong, sắc mặt Tưởng Huỳnh hơi tái đi.

Đây là lần đầu tiên cô kể cho người khác nghe những chuyện này, giọng nói tràn ngập sự dè dặt thận trọng. Ngoài nỗi sợ khi nhắc lại chuyện cũ, cô còn lo lắng những chuyện này sẽ khiến Lục Chi Hề cảm thấy không thoải mái.

Nhưng ngoài dự đoán của cô, Lục Chi Hề không chỉ lắng nghe rất chăm chú mà vẻ mặt cũng không hề có chút nào là phiền chán.

Anh nhẹ nhàng v**t v* lưng cô, nói: “Anh hiểu mà.”

“Anh hiểu?”

“Ừ, anh hiểu.”

Giọng Lục Chi Hề trong trẻo ôn hòa, ánh mắt nhìn cô dường như ẩn chứa sự bao dung sâu sắc nào đó.

“Hồi anh còn nhỏ, bố mẹ anh cũng thường xuyên cãi nhau. Anh sẽ trốn trong tủ quần áo, ôm thú bông và nói chuyện với nó.”

Anh nói rất nhẹ nhàng, nhưng Tưởng Huỳnh có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó.

Đối với trẻ nhỏ, trốn vào không gian kín là một hành vi mang tính tự vệ, ôm thú bông có chức năng an ủi cũng là một cách tìm kiếm sự xoa dịu trong vô thức hoặc có ý thức.

“Lúc đó chắc chắn anh rất sợ.” Cô buột miệng nói.

“Đúng vậy, cho nên anh hiểu em.”

Lục Chi Hề nói.

“Cho nên em không cần lo anh sẽ thấy phiền, anh rất sẵn lòng nghe em kể những chuyện này.”

Nói rồi anh ôm chặt Tưởng Huỳnh, giống như cách anh ôm chặt thú bông hồi nhỏ vậy.

Cái ôm chặt chẽ mang lại một cảm giác an toàn phi lý trí.

Tưởng Huỳnh rất bất ngờ, trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác chưa từng có, Lục Chi Hề trong mắt cô luôn dịu dàng chu đáo, nhưng đôi khi sự dịu dàng hoàn hảo đó cũng tạo ra khoảng cách.

Có lẽ là do sự tiếp xúc thân mật, có lẽ là do khoảnh khắc hai người lần đầu tiên chia sẻ những chuyện thầm kín thuở nhỏ, giờ phút này cô cảm thấy mình gần Lục Chi Hề hơn một chút.

Ánh đèn vàng mờ ảo khiến khuôn mặt thanh tú của anh trở nên càng thêm nhu hòa, đôi mắt màu hổ phách như rượu mật trong veo, muốn nhấn chìm cô trong men say nồng nàn.

“Em đang nghĩ gì thế?” Lục Chi Hề nhìn cô chăm chú, dịu dàng hỏi.

Tưởng Huỳnh khẽ rũ mắt, ánh nhìn rơi vào đôi mắt anh, khẽ nói: “Em muốn hôn anh.”

“Đương nhiên là được.”

Anh nở một nụ cười.

“Tuy đây là một hình phạt trong trò chơi, nhưng nguyên nhân của hình phạt là anh muốn yêu em thật nhiều.”

Tưởng Huỳnh chưa từng nghe anh nói những lời tình tứ như vậy, ban đầu là sững sờ, sau đó trong lòng dâng lên một dòng nước ấm.

Cô cúi đầu, đầu ngón tay chạm vào má anh, nhẹ nhàng dán môi mình lên môi anh.

Môi Lục Chi Hề rất mềm, còn vương vấn mùi bạc hà của nước súc miệng. Khi cô chủ động áp sát, anh lập tức đưa tay giữ lấy gáy cô.

Anh chơi tennis quanh năm, lòng bàn tay có vết chai, cọ xát vào làn da mỏng manh nơi gáy cô, mang lại cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ.

Nụ hôn nhanh chóng trở nên sâu hơn, biến thành một nụ hôn ướt át triền miên. Bàn tay giữ gáy cô cũng tăng thêm lực đạo, mang theo sự cưỡng ép không cho phép từ chối.

Hôn quá lâu, Tưởng Huỳnh cảm thấy ngạt thở.

Cô định lùi lại, nhưng lúc này cô đang ngồi trong lòng Lục Chi Hề, bị một tay anh giữ chặt sau lưng, không còn đường lui.

Phong cách hôn của Lục Chi Hề hoàn toàn trái ngược với cử chỉ dịu dàng thường ngày, hung hãn và mạnh mẽ như mãnh thú xâm chiếm lãnh địa tư mật của cô.

Đến khi Tưởng Huỳnh bắt đầu giãy giụa vì thiếu oxy, anh mới chịu buông tay.

Lục Chi Hề nhẹ nhàng gạt những sợi tóc mai bên má cô, ngắm nhìn gương mặt ửng đỏ vì ngạt thở của cô.

“Tối nay anh không bận, có thể ngủ cùng em.”

Anh nói.

“Sau này mỗi ngày, anh đều sẽ ngủ cùng em.”

Tưởng Huỳnh hơi ngạc nhiên: “Không sao đâu, nếu anh bận thì cứ đi làm việc của anh, em hiểu mà.”

“Không, chuyện gì cũng không quan trọng bằng em.” Lục Chi Hề nói.

Hiện tại anh đã biết Tưởng Huỳnh rất thích anh.

Đồng thời anh cũng phát hiện trong lòng Tưởng Huỳnh ẩn giấu những bí mật, những sự yếu đuối mà anh chưa nhìn thấy toàn cảnh.

Lục Chi Hề sẽ không bỏ qua kẽ hở này. Anh sẽ nắm lấy cơ hội này, để cô từng chút một mở lòng với anh, để tâm hồn họ dính chặt vào nhau không kẽ hở.

Bắt đầu từ từng chi tiết nhỏ nhất.

Tưởng Huỳnh tựa vào lòng Lục Chi Hề, ngửi mùi hương thanh khiết sạch sẽ trên người anh, chìm vào giấc ngủ.

Cô vốn tưởng mình sẽ ngủ rất ngon, nhưng có lẽ vì ban ngày nhắc đến chuyện cũ, đêm nằm mộng, cô lại quay về quá khứ trong giấc mơ.

Sự bất lực của đứa trẻ chín tuổi ùa về mãnh liệt, cô khao khát được che chở, được ôm ấp, được đưa khỏi căn phòng cũ nát ngột ngạt đó.

Tưởng Huỳnh bừng tỉnh giữa đêm.

Vừa mở mắt, cô giật mình hét lên khi bắt gặp đôi mắt màu hổ phách đang nhìn mình chằm chằm.

“Chi Hề? Anh không ngủ à?”

Tưởng Huỳnh ngồi dậy, bật đèn lên, vẫn còn sợ hãi nhìn người bên cạnh.

“Vừa rồi anh làm gì thế? Anh đang nhìn em sao?”

Lục Chi Hề không hề hoảng loạn, như thể vừa rồi chỉ là sự trùng hợp.

Anh nói: “Anh cũng vừa mới tỉnh thôi.”

“Thật không?”

“Thật.”

Giọng Lục Chi Hề ôn hòa, hỏi ngược lại cô: “Sao em lại tỉnh?”

Biết cô gặp ác mộng, anh ôm chặt cô vào lòng, nhẹ nhàng trấn an: “Sáng mai anh đưa em đến trường nhé. Nếu không khỏe thì họp tổ xong về luôn, đừng đi ăn với Chu An Ninh nữa.”

Tưởng Huỳnh vốn đã sắp ngủ lại, nghe anh nói vậy bỗng ngẩng đầu lên đầy thắc mắc: “Em có hẹn ăn cơm với An Bình sao? Sao em không nhớ nhỉ?”

“À chắc anh nhớ nhầm đấy.” Anh rũ mắt xuống, thần sắc không có gì khác thường.

“Hai hôm trước cậu bảo tớ là muốn gọi điện thoại, lúc đó cậu đang ở nhà Lục Chi Hề không tiện nên hẹn giờ này, cậu không nhớ à?”

Hai bên đường lớn trong khuôn viên trường, những hàng cây tần bì cành lá xum xuê, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rải xuống mặt đường những đốm sáng lấp lánh.

Không khí nóng bức khiến Tưởng Huỳnh hơi choáng váng, trong người có cảm giác mệt mỏi rã rời như vừa trải qua một đêm ngâm mình trong thuốc k*ch d*c rồi thuốc mới tan.

Tưởng Huỳnh mơ màng hồi tưởng lại, cuối cùng nhớ ra sau khi rời khỏi Thanh Thủy Đình, cô từng bị ám ảnh bởi cảnh tượng như có người đã giãy giụa trong phòng tắm tầng một. Vì thế cô đã nhắn lại cho Chu An Ninh rằng muốn nhân lúc Lục Chi Hề không có nhà để gọi điện thoại.

Nhưng hai ngày nay, Lục Chi Hề quả thực quá “sung sức”, khiến cô gần như quên béng chuyện này.

Đầu dây bên kia, Chu An Ninh tưởng cô đang không khỏe, liền nói: “Không sao đâu, cậu cứ họp tổ trước đi. Hay là họp xong hai đứa mình đi ăn một bữa, lúc đó tha hồ mà tám chuyện?”

Họp tổ xong, Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh ngồi xuống một quán rượu nhỏ ở cửa Đông trường học, lúc này cô mới nhớ ra chưa báo cho Lục Chi Hề biết tối nay mình có hẹn.

Cô mở điện thoại, ấn vào khung chat WeChat, vừa định gõ chữ thì nhớ lại lời anh nói lúc ăn trưa, động tác bỗng khựng lại.

Đúng là anh nói trúng phóc, cô và Chu An Ninh thực sự có hẹn.

Vậy tối nay ăn xong anh mới đến đón em nhé.

Lục Chi Hề im lặng nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn y hệt như trong giấc mơ một lúc lâu, rồi rất nhanh nhắn lại cho Tưởng Huỳnh.

“Alex, con có đang nghe mẹ nói không đấy?”

Trong tai nghe vang lên giọng nữ lạnh lùng tao nhã, Lục Chi Hề ngước mắt lên, đối diện với người phụ nữ bên kia màn hình.

“Mẹ.” Anh nói bằng tiếng Pháp, “Vài ngày trước con đã đưa một cô gái về biệt thự qua đêm.”

Lục Tú sững sờ, không ngờ Lục Chi Hề lại chủ động nhắc đến chủ đề mà bà ta đang định dùng để khiển trách anh.

Anh vẫn tiếp tục nói: “Xin mẹ đừng tìm hiểu chuyện về cô ấy, cũng đừng có ý định liên lạc với cô ấy. Nếu con phát hiện mẹ làm như vậy, sau này khi mẹ và bố xảy ra tranh chấp, con sẽ không đứng về phía mẹ nữa đâu.”

Giọng Lục Chi Hề vẫn ôn hòa chừng mực như cũ, nhưng vẻ thuận tùng giả tạo quen thuộc trước mặt mẹ trước kia đã biến mất.

“Còn một chuyện nữa, con còn việc phải làm ở Trung Quốc nên tạm thời sẽ không về Mỹ. Con đã liên hệ với trường bên kia xin hoãn nhập học, đơn xin nghỉ học ở Hoa Đại cũng đã hủy bỏ rồi.”

“Con có biết mình đang nói gì không?!” Lục Tú rốt cuộc không duy trì nổi giọng điệu tao nhã nữa, tức giận chất vấn anh, “Con vì một đứa con gái mà ở lại Bắc Kinh? Con đang yêu đương đấy à? Con sẽ không ngu ngốc đến mức cho rằng trên đời này thực sự tồn tại cái gọi là tình yêu đấy chứ?!”

“Trên đời có tồn tại thứ đó hay không thì ai mà biết được. Nhưng nhờ có mẹ, con tin rằng mọi tình cảm đều lỏng lẻo, cho nên mẹ không cần phải vội vàng giáo huấn con, con biết mình đang làm gì.”

Lục Chi Hề bình thản nói.

Muốn kiểm soát.

Kiểm soát một cách khéo léo.

Chỉ có như vậy, anh và Tưởng Huỳnh mới có mối quan hệ không thể phá vỡ, một kết cục không thể chia lìa.

Lục Chi Hề cúi xuống nhìn đồng hồ: “Con còn việc khác phải làm, tốt nhất mẹ nghỉ ngơi đi. Mua ít trang sức và túi xách cho vui vẻ lên, đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện của con.”

Nói xong, anh tắt video call.

Khi Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh đang ăn cơm thì tình cờ gặp đàn anh Hứa Thừa Minh, ba người ngồi cùng nhau hàn huyên rất lâu.

Trùng hợp là anh em Thích Văn, Thích Châu – những người có quan hệ khá tốt với Lục Chi Hề – cũng đang ngồi ở bàn cách đó không xa.

Ăn được nửa bữa thì Lục Chi Hề đến sớm.

Anh rất lịch sự chào hỏi Hứa Thừa Minh, hai người vui vẻ trò chuyện vài câu. Nghe Tưởng Huỳnh nhắc chuyện Hứa Thừa Minh trước đây giúp đỡ cô rất nhiều, Lục Chi Hề còn chủ động đề nghị khi nào có cơ hội sẽ mời anh ấy một bữa.

Sau khi Hứa Thừa Minh trở về bàn của mình, Lục Chi Hề ngồi xuống bên cạnh Tưởng Huỳnh.

Chu An Ninh cắn đũa: “Tôi chưa bao giờ phải làm cái bóng đèn sáng trưng thế này đâu nhé, hai người có định về luôn không?”

“Không vội, hai người cứ từ từ ăn.”

Lục Chi Hề nói.

“Sao anh đến sớm thế?” Tưởng Huỳnh thực ra hơi bất ngờ, “Em còn định bảo tối nay về ngủ ở ký túc xá đấy.”

Vừa rồi cô nói chuyện với Chu An Ninh về chủ đề kế hoạch tương lai mà cô và Lục Chi Hề đã bàn ở Thanh Thủy Đình đêm đó, trong lòng dâng lên nỗi phiền muộn, muốn yên tĩnh một mình một chút. Nhưng không ngờ chưa kịp bảo Lục Chi Hề hôm nay không qua chỗ anh thì anh đã trực tiếp đến đây rồi.

“Bởi vì anh nhớ em.” Lục Chi Hề nói bằng tông giọng ấm áp.

Cẩu độc thân Chu An Ninh ngồi bên cạnh bị thồn “cơm chó” chua đến mức rùng mình.

Đúng lúc này, Thích Châu ở bàn xa xa bỗng nhiên đi tới, cười hì hì kéo ghế ở bàn trống bên cạnh ngồi xuống.

“Trùng hợp quá, toàn người quen cả.”

Chu An Ninh: “Đừng có bắt quàng làm họ.”

“Chị này, giờ không thể coi là người ngoài được nữa rồi.” Thích Châu cười ngượng ngùng, “Là thế này, cuối tuần bọn tôi định đi cắm trại ở ngoại ô Bắc Kinh. Anh Hề, chị Huỳnh, chị An Ninh, mọi người cùng đi nhé, đông người cho vui. Ở khu cắm trại có quán cà phê và quán bar, bơi lội, nướng thịt, chèo thuyền lướt ván đều được hết, bọn tôi thuê nguyên căn biệt thự, nhiều phòng lắm.”

“Em có muốn đi không?”

Lục Chi Hề nhìn sang cô.

Tưởng Huỳnh sững sờ, không ngờ lúc này anh lại chủ động hỏi ý kiến cô.

Nói thật cô sống ở Bắc Kinh mấy năm, đi qua rất nhiều nơi trong thành phố nhưng đúng là chưa từng đi chơi ở ngoại ô bao giờ. Hơn nữa, từ giữa đến cuối tháng Tám cô sẽ phải dốc toàn lực chuẩn bị hồ sơ xin học bổng, nếu trước đó có thể thư giãn một chút cũng không tệ.

Nhưng trước đây Lục Chi Hề đều không thích tham gia những hoạt động kiểu này, hơn nữa người đi cùng chắc chắn là bạn bè trong giới của anh, cô và những người đó chẳng có giao điểm gì…

Tưởng Huỳnh lại nhớ đến cảnh tượng vô tình đi lạc vào bữa tiệc anh tổ chức trong biệt thự lần đến dạy kèm cho Tình Tình, trên mặt thoáng hiện vẻ do dự.

“Đều là sinh viên Hoa Đại và Thanh đại cả, chỉ có Lily là không phải, nhưng chắc mọi người đều biết nhau rồi.” Thích Châu nói với Tưởng Huỳnh: “Cơ bản đều là đi theo cặp…”

Nói xong câu đó, ánh mắt cậu ta lại lén lút liếc nhìn Chu An Ninh.

Chu An Ninh biết thằng nhóc này đang nói đỡ cho anh trai mình, cô nàng cười khẩy một tiếng: “Đừng nhìn tôi, tôi không đi đâu.”

Buồn cười thật, Thích Văn đang nằm mơ giữa ban ngày đấy à? Anh ta chưa bị ăn tát đủ hay sao, cô nàng còn đang ngại mỏi tay đây này.

Lúc này Tưởng Huỳnh cảm thấy bàn tay đang đặt dưới bàn của mình bỗng bị Lục Chi Hề khẽ bóp nhẹ một cái.

Cô chưa kịp quay đầu nhìn anh thì bên tai đã vang lên giọng nói nhỏ nhẹ của anh: “Đều là bạn học cùng trường cả, em có muốn đi không? Anh muốn giới thiệu em với bạn bè của anh.”

Cô chạm mắt với Lục Chi Hề, thấy trong mắt anh tràn đầy vẻ nghiêm túc.

Đầu óc nóng lên, cô đồng ý chuyện đi cắm trại.

Tưởng Huỳnh phát hiện dạo này Lục Chi Hề hình như đã bỏ thói quen tiết chế trong chuyện chăn gối.

Trong một tuần sau đó, anh lại mơ thấy chuyện chia tay với cô thêm hai lần nữa. Và sau mỗi lần tỉnh giấc giữa đêm, anh sẽ xác nhận lại tình cảm của cô đối với anh.

“Nếu như anh không giống như em nghĩ, em có còn yêu anh không?”

Nếu cô không trả lời, Lục Chi Hề cũng sẽ không truy vấn, anh sẽ kéo cô l*m t*nh.

Mỗi khi đến lúc này, anh đều thô bạo hơn trước, đôi khi khiến cô cảm thấy nội tạng như bị đảo lộn cả lên.

Tưởng Huỳnh có chút không chịu nổi phong cách này của anh, nhưng mỗi lần bị làm đến phát khóc, Lục Chi Hề lại luôn dùng lời lẽ dịu dàng dỗ dành cô.

“Em yêu anh, Chi Hề. Nhưng hôm nay em không muốn làm, nếu không ngày mai em không đi nổi đâu.”

Một ngày trước buổi cắm trại, lần đầu tiên Tưởng Huỳnh kiên quyết từ chối sự đụng chạm của anh.

Không biết có phải do tần suất sinh hoạt t*nh d*c dạo này quá độ hay không mà mỗi sáng thức dậy cô đều có cảm giác chân tay bủn rủn, bụng dưới đau âm ỉ.

Tưởng Huỳnh đổ tội cho mấy lần “lao động khổ sai” giữa đêm của anh.

Bây giờ đến lượt cô muốn tiết chế.

Ngày đi cắm trại, hai người xuất phát lúc bảy giờ sáng, có tài xế lái xe đưa họ đến khu cắm trại.

Mặt trời dần lên cao, nhiệt độ cũng ấm dần, xe chạy một mạch vào vùng núi ngoại ô, cái nóng bức của thành phố dần tan biến, gió mát thanh lương lùa vào xe khi mở cửa sổ.

Tưởng Huỳnh nhìn cảnh sắc xanh tươi tràn đầy sức sống ngoài cửa xe, trong lòng vẫn đang suy nghĩ về sự thay đổi của Lục Chi Hề mấy ngày nay.

Đàn ông mà không có cảm giác an toàn, hơn phân nửa là trong lòng có tật giật mình.

Chu An Ninh đã nói như vậy trên WeChat.

Cô quay đầu nhìn Lục Chi Hề bên cạnh.

Anh cũng đang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, tay chống cằm, ánh sáng rực rỡ nhảy nhót trên hàng mi dài.

Áo phông trắng đơn giản, quần dài, giày thể thao trắng, toát lên vẻ thiếu niên sảng khoái sạch sẽ.

Nếu như anh không phải dáng vẻ như cô nghĩ, vậy thì sẽ là dáng vẻ gì?

Trong đầu Tưởng Huỳnh bỗng hiện lên vài hình ảnh ký ức vụn vỡ.

Trong bóng tối đen đặc, khi thân thể cao lớn của Lục Chi Hề đè nặng lên cô, đưa tay vào miệng khuấy đảo đầu lưỡi cô, ý đồ bắt cô phải thuần phục hơn, đôi mắt vốn trong trẻo ấy chìm trong bóng tối, nhìn cô chằm chằm một cách u ám.

Chỉ nghĩ đến ánh mắt đó thôi, sống lưng cô đã theo bản năng thấy lạnh toát.

Có lẽ nhận ra ánh nhìn của Tưởng Huỳnh, Lục Chi Hề đang nhìn phong cảnh cũng quay đầu lại nhìn về phía cô.

Dưới ánh sáng rực rỡ, đôi mắt anh trở nên trong veo màu hổ phách, khi nhìn cô rất dịu dàng, phảng phất như những đoạn ký ức quái dị trong đầu cô chỉ là ảo giác.

“Chúng ta sắp đến rồi. Đến nơi nhớ luôn ở cạnh anh, đừng đi lạc nhé.”

Bình Luận (0)
Comment