“Yêu anh nhiều thêm một chút đi.”
Đây là lần thứ hai Tưởng Huỳnh nghe Lục Chi Hề nhắc đến câu này.
Anh đối với chủ đề này vừa để tâm lại vừa lảng tránh. Chưa đợi cô kịp nói gì, anh đã vội vàng giải thích mình không có ý thúc giục, rồi quay người đi sắp xếp hành lý.
Lần này đến Ý, Lục Chi Hề chỉ mang theo một bảo mẫu đi cùng để lo trang phục dự tiệc và lễ cưới cho hai người. Anh không thích người ngoài ở quá gần, bảo mẫu được sắp xếp ở phòng riêng trong khách sạn, lúc này mọi việc vặt vãnh đều do anh tự tay làm.
Tưởng Huỳnh dựa vào cửa sổ, nhìn Lục Chi Hề đặt túi đựng đồ lót của cô ở chỗ dễ lấy.
Mấy ngày ở Long Island, cô định nhân lúc đi dạo phố mua hai chiếc váy dạ hội, kết quả Lục Chi Hề dẫn cô đi mua sắm quần áo mới từ trong ra ngoài.
Cô đương nhiên đoán được tâm tư nhỏ nhen của anh. Lục Chi Hề vẫn mê muội với việc kiểm soát mọi thứ thuộc về cô, từ các mối quan hệ xã giao đến ăn, mặc, ở, đi lại. Điều đó gần như đã trở thành bản năng sinh lý của anh. Khi thấy cô mặc bộ đồ lót do chính tay anh chọn, phản ứng của anh mãnh liệt hơn nhiều so với khi cô mặc đồ mình tự chọn.
Lục Chi Hề tìm thấy cảm giác an toàn và thỏa mãn từ việc kiểm soát, vì thế cũng cảm thấy mất trật tự khi mất đi quyền kiểm soát đó.
Mặc dù hiện tại anh đã kiềm chế sự bốc đồng đó ở mức tối đa, nhưng một khi bị dồn nén, nó sẽ hóa thành cảm giác bất an. Anh sẽ bắt đầu lo âu và căng thẳng, nếu cảm xúc này không được hồi đáp, anh sẽ rơi vào nỗi đau đớn thầm lặng đầy bi quan.
Ví dụ như hiện tại, anh đang thấp thỏm bất an vì một danh sách khách mời chưa hề tồn tại. Thấy cô cứ im lặng đứng nhìn như vậy, anh bèn tự mình đi ra ban công ngồi xuống, móc hộp thuốc lá từ trong túi ra.
Tưởng Huỳnh đi tới rút hộp thuốc lá trên tay anh: “Đã bảo là hút ít thôi mà?”
“Xin lỗi, vừa rồi anh quên mất.”
Lục Chi Hề ôn tồn nói: “Em muốn ăn trong phòng hay xuống nhà hàng? Ăn xong có muốn đi xem nhà thờ không?”
Cô chủ động bước tới, vòng tay ôm lấy eo anh: “Em chưa đói. Anh muốn hôn một cái hay muốn nói chuyện tâm tình?”
Lục Chi Hề không thể cưỡng lại sự cám dỗ này. Anh rũ mắt nhìn cô chăm chú một lát, cúi đầu: “Hôn một cái là được rồi.”
Mấy năm nay bị bỏ rơi quá lâu, anh biết rõ những lúc mình ghen tuông vô cớ thế này thực ra rất dễ dỗ dành.
“Thật không?”
Hôn xong một cái, nghe cô hỏi vậy, anh lập tức cười nói: “Vậy thêm cái nữa đi.”
Điện thoại của Tưởng Huỳnh vang lên đúng lúc này, sự chú ý của Lục Chi Hề lập tức bị lôi đi. Anh nhìn chằm chằm điện thoại của cô hai giây: “Em cứ lo việc của em trước đi.”
Nói thì nói vậy, nhưng tay anh không hề buông Tưởng Huỳnh ra, mà tựa cằm nhẹ nhàng lên vai cô, công khai nhìn trộm.
Thế là Lục Chi Hề được toại nguyện nhìn thấy tin nhắn của Mông Thiệu.
Mông Thiệu là đối tác của Lily, cũng được mời dự đám cưới, đến nơi gần như cùng lúc với họ.
“Đến nơi chưa?”
“Cùng ăn trưa đi (định vị)”
Nhà hàng Mông Thiệu gửi định vị nằm ở vị trí cao của trang viên. Tưởng Huỳnh đi dọc theo con đường nhỏ trồng đầy cây thông sam lên sườn núi, rất nhanh đã đến nơi. Trên chiếc bàn sắt nghệ thuật của nhà hàng đặt chậu hương thảo, tỏa hương thơm thanh mát dễ chịu.
Mông Thiệu mặc cả cây đen ngồi chơi điện thoại ở bàn sát ban công. Khóe mắt liếc thấy có người đến, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tưởng Huỳnh, cùng với cái đuôi nhỏ Lục Chi Hề phía sau cô.
Mông Thiệu cũng chẳng bất ngờ, ngoài cười nhưng trong không cười nói với Lục Chi Hề: “Lâu quá không gặp nhỉ.”
Trên mặt Lục Chi Hề cũng treo nụ cười: “Đúng vậy.”
Hai người bắt tay nhau.
Tưởng Huỳnh cảm thấy lực bắt tay của họ hơi mạnh quá mức cần thiết.
Trên bàn bày rượu chanh, bò bít tết tái vừa, giăm bông phô mai và mì Ý nấm cục đen. Nhìn ra ngoài là dãy núi trùng điệp và những đồng cỏ xanh mướt rực rỡ sắc màu.
Bữa trưa này diễn ra hài hòa lạ thường, hai người đàn ông giả bộ xã giao thế mà cũng trò chuyện được cả tiếng đồng hồ.
Họ nói chuyện kinh doanh, Tưởng Huỳnh không hứng thú lắm. Lục Chi Hề để ý thấy cô cứ im lặng ăn, liền chủ động nhắc đến những địa điểm có thể đi chơi vào buổi chiều, còn chu đáo mời Mông Thiệu đi cùng.
Mông Thiệu cũng phải kinh ngạc.
Anh chàng nhìn Lục Chi Hề với con mắt khác xưa, sau đó khéo léo từ chối.
Cải trắng nhà mình bị heo ủi, anh chàng còn chưa rảnh đến mức đi theo sau thưởng thức xem heo gặm cải trắng thế nào.
Tưởng Huỳnh cười không nói gì. Đợi đến trưa về phòng, cửa vừa đóng lại, Lục Chi Hề quả nhiên lập tức dính lấy cô.
“Anh muốn làm.”
Lần này anh đưa ra yêu cầu tiến thêm một bước, đòi phần thưởng cho sự ngoan ngoãn của mình.
Nhưng Tưởng Huỳnh thực sự quá mệt, chiều còn phải đi chơi, cô thương lượng với anh: “Để tối đi.”
Lục Chi Hề ôm cô nằm xuống giường, cũng thương lượng lại, vừa hôn vừa dụ dỗ: “Vậy cho anh l**m em một chút nhé?”
Nước Ý chưa vào giữa hè, nhưng tiết trời đã dần nóng bức.
Những cây chanh trong trang viên lay động dưới ánh mặt trời rực rỡ, không khí trong nhà thờ còn nóng bỏng hơn cả ánh nắng.
Sức sống và sự lãng mạn tràn ngập mọi ngóc ngách, bùng nổ trong ngày cưới hôm nay.
Trang viên cổ kính trầm mặc đắm chìm trong tiếng nhạc đám cưới du dương êm dịu của dàn nhạc giao hưởng.
1 giờ rưỡi chiều bắt đầu, khách khứa vào chỗ chụp ảnh. Trên bàn dài hai bên bãi cỏ bày sâm panh và điểm tâm, khách mời tụm năm tụm ba trò chuyện.
Yêu cầu trang phục cho khách mời là bán chính thức. Tưởng Huỳnh mặc một chiếc váy hai dây bằng lụa, tóc búi gọn sau đầu. Lục Chi Hề mặc áo sơ mi quần âu, tông màu hài hòa với trang phục của cô.
Chú rể Thích Châu đến hiện trường hôn lễ trước, dàn phù rể bên cạnh đều là những thiếu gia bay từ Bắc Kinh sang, dáng người cao ráo chân dài, biết ăn mặc, diện vest đứng thành một hàng trông vô cùng bắt mắt.
Anh ta nói chuyện vài câu với anh trai ruột Thích Văn rồi đi tới chào hỏi họ, sau đó nói với Tưởng Huỳnh: “Chị Huỳnh, cô giúp tôi một việc được không? Lily bảo lát nữa tôi nhìn thấy cô ấy mà không khóc thì tối nay tôi xong đời. Cô ấy nghe lời cô nhất, cô giúp tôi khuyên cô ấy với…”
Lời còn chưa dứt, một phù rể bên cạnh Thích Châu lập tức tiếp lời: “Không sao đâu, tôi có cái kim băng đây này, cậu không khóc thì tôi chọc cho một cái, đảm bảo nước mắt đầm đìa ngay.”
Hôn lễ sắp bắt đầu, mọi người ngừng cười đùa, khách khứa trở về chỗ ngồi, chú rể và phù rể đều đứng vào vị trí.
Chẳng bao lâu sau, hiện trường bỗng chốc im lặng, khách khứa lần lượt đứng dậy.
Thích Châu ngước mắt nhìn lên, vẻ mặt đang thoải mái bỗng nhiên cứng lại.
Ánh mặt trời, hoa linh lan, váy cưới trắng tinh khôi.
Cô gái hay líu lo, vô tâm vô phổi, lúc nào cũng tác oai tác quái trên đầu anh ta, giờ phút này đẹp đến nao lòng.
Cô ấy khoác tay cha mình, tay cầm bó hoa, trên mặt lần đầu tiên nở nụ cười e thẹn, đôi mắt vốn luôn vô tư lự đang nhìn anh ta, lấp lánh ánh sáng rạng ngời.
Thích Châu vừa nãy còn kêu gào không khóc được, giờ hốc mắt đột nhiên đỏ hoe.
Hôn nhân là một tờ giấy giao kèo, nhưng hôn lễ lại là dịp để giãi bày sự chân thành.
Ít nhất trong khoảnh khắc này, khi cô dâu trẻ bước đi trên con đường rải đầy hoa, trong không khí dâng trào một thứ tình cảm thầm lặng mà sâu sắc, bao bọc lấy mỗi người có mặt tại đây.
Một người đi về phía một người khác.
Cuộc đời của một người hòa vào cuộc đời của một người khác.
Được nhìn thấy, được chứng kiến, được chúc phúc.
Khi ngồi xuống lần nữa, Lục Chi Hề bỗng nắm lấy tay Tưởng Huỳnh.
Cô hơi nghiêng đầu, thấy người đàn ông bên cạnh hơi cúi xuống, thì thầm vào tai cô: “Vừa rồi anh đang nghĩ, tại sao em rõ ràng đang ở ngay bên cạnh anh, mà anh đã bắt đầu nhớ em rồi.”
Tưởng Huỳnh ngước mắt nhìn vào đôi mắt anh, qua con ngươi tuyệt đẹp ấy nhìn thấy chính mình.
Một bản thân đang được bao bọc bởi sự quyến luyến nồng đậm.
Lục Chi Hề nói xong câu đó đang định ngồi thẳng dậy, bỗng bị Tưởng Huỳnh đưa tay giữ vai lại.
Cô ghé sát vào, nói bên tai anh: “Vừa rồi em cũng đang nghĩ, tại sao em rõ ràng đã yêu anh rồi, mà lại vẫn muốn yêu anh thêm nữa.”
Anh sững sờ, ánh mắt khóa chặt lấy cô.
Hôn lễ vẫn đang tiếp tục, lúc này không phải là lúc để nói lời tình tứ. Tưởng Huỳnh mỉm cười quay đầu tiếp tục nhìn về phía cô dâu chú rể, còn Lục Chi Hề thì mãi vẫn không thể dời mắt khỏi cô.
Màn đêm buông xuống, đại sảnh tiệc cưới đèn đuốc sáng trưng.
Thích Châu và Lily đều là những người có tính cách sôi nổi. Trong điệu nhảy đầu tiên ở tiệc after party, Thích Châu nhảy cực ngầu cho Lily xem, Lily hào hứng hét lớn “Chồng em đẹp trai quá”, rồi cũng nhập cuộc quẩy tưng bừng cùng Thích Châu.
Đôi vợ chồng son nhanh chóng khuấy động bầu không khí nóng lên, tiếng nhạc dồn dập vang lên, đại sảnh tiệc cưới tràn ngập hormone và nhiệt huyết.
Tưởng Huỳnh tính tình trầm lặng, trước đây ít khi tham gia những dịp như thế này, cô đứng một bên đại sảnh hào hứng xem họ nhảy nhót. Lục Chi Hề ôm cô từ phía sau, nhân lúc cô đang dồn hết sự chú ý vào khung cảnh náo nhiệt, anh thỉnh thoảng lại hôn lên má cô, trong đầu toàn là câu nói của cô lúc làm lễ cưới.
Đến 8 giờ tối, Lục Chi Hề rốt cuộc không nhịn được nữa, kéo Tưởng Huỳnh rời khỏi đám đông, đưa cô trở về phòng suite.
Cảm xúc dâng trào mãnh liệt, anh bế cô lên giường, bắt đầu vừa gặm vừa cắn.
Váy của Tưởng Huỳnh rất bó sát, dây áo bị kéo xuống, tùng váy bị vén lên, nhưng đoạn vải ở giữa eo bó chặt lấy người, Lục Chi Hề loay hoay một lúc mà không sao cởi ra được.
“Sắp rách rồi…”
“Rách thì mua cái khác.”
“Móc cài ở bên hông ấy!”
Cô vừa dứt lời, tiếng vải xé rách vang lên, bộ váy đắt tiền đã bị anh lột ra thành công, biến thành đống vải rách vắt vẻo trên người cô.
Còn Lục Chi Hề vẫn ăn mặc chỉnh tề, tay áo sơ mi trắng xắn lên một nửa, hai tay siết chặt eo cô, lớp vải áo căng lên theo từng thớ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay.
Anh hôn lên gáy cô, cắn nhẹ như con thú hoang đang ngậm chặt bảo bối của mình, ngăn không cho cô trốn thoát khỏi người mình.
“… Chi Hề!” Tưởng Huỳnh thảng thốt kêu lên, ngay sau đó bị anh luồn tay từ phía sau mạnh mẽ ôm lấy vai, lưng dán chặt vào ngực anh.
Cô bị ép ngẩng đầu lên, tư thế này khiến cô hơi khó thở, cảm giác ngạt thở nhẹ khiến đầu óc trống rỗng, cảm nhận cơ thể càng trở nên sâu sắc hơn.
Lục Chi Hề đang khao khát chiếm hữu cô, anh thì thầm dịu dàng: “Nói lại câu lúc chiều đi em.”
“Em…” Giọng cô run rẩy, dưới ánh mắt chờ đợi của anh, cô nói nốt vế sau: “Em muốn ngồi lên trên!”
Đèn ngủ chụp nhung đầu giường tỏa ánh sáng vàng ấm áp, hắt bóng hai người lên tường.
Lục Chi Hề nhẹ nhàng m*t mát cánh môi cô, khao khát nhưng không dám bộc lộ, chỉ dùng đôi mắt nhìn cô chăm chú, sáng lấp lánh như đá quý trong ánh sáng mờ ảo.
Tưởng Huỳnh chống tay lên ngực anh, trái tim dưới lòng bàn tay đang đập rộn ràng đầy cẩn trọng vì cô.
Phải diễn tả tình cảm của mình với người đàn ông này như thế nào đây?
Đây quả là một bài toán khó với cô.
Họ yêu nhau ngắn ngủi, rồi lại xa cách đằng đẵng.
Khi gặp lại, tình yêu như nảy mầm lần nữa, lại như ngọn lửa âm ỉ suốt nhiều năm bỗng bùng cháy trở lại, được hâm nóng qua bao khoảnh khắc trong thời gian qua, để rồi đêm nay tuôn trào như suối nguồn.
Hai tay từ từ đưa lên, cô nâng khuôn mặt anh, h*n l*n ch*p m** anh.
“Em yêu anh, muốn yêu anh, muốn mãi mãi ở bên anh.”
Cuối cùng cô cũng thừa nhận khát khao và d*c v*ng không ngừng cuộn trào đối với anh, đáp lại câu “Hãy yêu anh nhiều thêm một chút” của anh.
Lục Chi Hề hiểu ý trong lời nói của cô, vòng tay ôm cô siết chặt hơn.
Anh trầm giọng nói: “Anh cũng yêu em. Tuyệt đối nhiều hơn em tưởng tượng rất nhiều. Nhiều lắm.”
–
Kết thúc hôn lễ, họ cùng đến Milan thăm gia đình anh họ và chị dâu của Lục Chi Hề.
Trần Thư Hoài và Khương Nghi sống trong một căn biệt thự ở ngoại ô Milan. Nội thất trang trí bằng những mảng màu lớn tông nhẹ nhàng khiến mỗi góc nhà trông như một bức tranh sơn dầu. Cách biệt thự không xa là một vườn hạnh nhân rậm rạp. Đi qua vườn hạnh nhân là vùng đồi núi, giữa rừng cây lưng chừng núi ẩn giấu một hồ nước được tạo thành từ các khe suối.
Trong nhà bày đầy tranh sơn dầu đã đóng khung và chưa đóng khung, cảnh đẹp ngoài cửa sổ hòa quyện với sách và tranh trong biệt thự tạo nên nét thú vị riêng. Trên một bức tường khác treo đầy ảnh du lịch của hai vợ chồng mấy năm nay, và cả ảnh các con họ lớn lên từng năm.
Trên chiếc tủ cổ góc hành lang có một chậu hoa bằng đất nung, bên trong lại mọc lên mấy mầm tỏi.
“Mấy hôm trước hai đứa nhỏ trồng đấy, chị dâu em ngày nào cũng phải ngắm tám trăm lần.”
Trần Thư Hoài chỉ vào chậu hoa khi dẫn họ vào nhà.
“Cái tủ đó cô ấy đấu giá được, thích đến nỗi không cho ai chạm vào, lần trước anh đặt điện thoại lên đó còn bị mắng, kết quả cô ấy lại lấy ra để bày tỏi.”
Năm sáu người giúp việc chỉ có một người Trung Quốc, còn lại là người Ý bản địa nói tiếng Anh pha giọng địa phương, đang tất bật chuẩn bị trà chiều khi họ đến.
Tưởng Huỳnh sống lâu ở đô thị lớn, bị cuộc sống điền viên bán ẩn cư như trong truyện cổ tích này làm cho kinh ngạc.
Khi ngồi xuống bàn ăn, Lục Chi Hề u ám hỏi Trần Thư Hoài: “Sao anh không đi làm à?”
Trần Thư Hoài cười khẩy: “Anh đi làm bao nhiêu năm rồi, chú mày mới làm được đến đâu?”
Khương Nghi giục người giúp việc mang nước hạnh nhân mới ép từ bếp ra, vừa vặn nghe thấy câu này: “Đừng nghe anh ấy nói bừa, anh ấy điều em gái và em trai sang Bắc Mỹ và châu Á quản lý rồi nên mấy năm nay mới rảnh rang chút thôi, bình thường ban ngày trông con xong tối vẫn phải họp đấy. Các ông làm tổng giám đốc mà dám mặc kệ tất cả thật à? Ký bừa cái gì bị lừa lúc nào cũng không biết đâu.”
Cô ấy vốn là luật sư, tuy đã bỏ nghề sang Học viện Mỹ thuật Milan học vẽ tranh, nhưng bệnh nghề nghiệp vẫn ăn sâu vào xương tủy.
Trần Thư Hoài thong thả uống một ngụm nước hạnh nhân: “Đợi con gái anh tiếp quản vị trí là anh có thể nghỉ hưu rồi.”
Đang nói chuyện thì hai cô con gái nhỏ ngủ trưa dậy, nắm tay nhau lịch bịch chạy xuống lầu, bảo mẫu lo lắng đuổi theo sau.
Hai đứa trẻ là sinh đôi, xinh xắn đáng yêu, một đứa bạo dạn, thấy nhà có khách cũng không sợ, đứa kia hơi nhút nhát, được đưa đến bàn ăn liền dính lấy bố mẹ.
Hai cô bé tò mò quan sát hai vị khách, nhận ra người quen mới chào hỏi.
Lục Chi Hề và anh họ lâu ngày không gặp, uống trà chiều xong liền cùng vào thư phòng bàn chuyện công ty.
Nghỉ phép đã lâu, đột nhiên bàn chuyện vụn vặt của tập đoàn khiến Lục Chi Hề hơi phiền muộn.
Anh lấy hộp thuốc lá ra, đẩy về phía người đàn ông đối diện. Trần Thư Hoài liếc qua, không mấy hứng thú: “Anh không hút.”
Lục Chi Hề cười: “Mấy năm trước anh còn chưa cai mà?”
“Tổ chức Y tế Thế giới công bố số liệu cho thấy tuổi thọ trung bình của nam giới thấp hơn nữ giới. Anh còn muốn sống với vợ anh thêm mấy năm nữa, chú cũng liệu mà giữ mình đi.”
“……” Lục Chi Hề dụi tắt điếu thuốc.
Tưởng Huỳnh và Khương Nghi ngồi bên bàn dài ở sân sau biệt thự trò chuyện câu được câu chăng.
Lúc này cô mới biết, cô bé bạo dạn là em, cô bé nhút nhát là chị, hai đứa trẻ gần như như hình với bóng.
Cô em Minh Nhân nói với Tưởng Huỳnh bằng giọng ngọt ngào: “Thím út, thím còn xinh hơn trong ảnh nhiều.”
Tưởng Huỳnh sững người trước cách xưng hô này, sau đó cười hỏi: “Các cháu từng gặp thím rồi à?”
Cô chị Minh Trăn cũng lên tiếng: “Chúng cháu thấy ảnh thím trong điện thoại chú út.”
Hai cô bé ở nhà không được phép tiếp xúc nhiều với đồ điện tử, lần trước Lục Chi Hề đến, hai đứa quấn lấy anh đòi tải game cho chơi, nên đã nhìn thấy màn hình điện thoại của anh.
Minh Trăn và Minh Nhân cũng nghe loáng thoáng về “chiến tích” huy hoàng của ông chú út Alex.
Khi xem ảnh cũ, hai đứa phát hiện có một năm bố không tham dự tiệc sinh nhật của mình, bèn đi tìm bố tính sổ. Nhưng bố lại bảo, lúc đó bố phải đi Bắc Kinh bắt ông chú út Alex đang mải đuổi theo bạn gái về, muốn tính sổ thì đi tìm chú út mà tính.
“Thằng nhóc đó không đuổi kịp bạn gái, mấy năm nay vẫn nhớ thương mãi đấy.”
Sau đó hai đứa lén bảo mẫu đến nghe trộm ở phòng ngủ của bố mẹ, nghe được kết cục câu chuyện của chú út.
Đến khi chú út đến nhà chơi, Minh Trăn và Minh Nhân vốn định tìm anh tính sổ. Nhưng con gái thường nhạy cảm, hai cô bé thấy vẻ cô đơn lạc lõng của anh khi trò chuyện với bố mẹ, nên nảy sinh lòng đồng cảm với ông chú út đẹp trai mà cô đơn này.
Minh Trăn và Minh Nhân tặng anh một cuốn truyện cổ tích ngụ ngôn dày cộp làm quà. Khi nghe anh nói “Câu chuyện Ngư ông và con quỷ trong bình này thú vị thật”, hai cô bé nghiêm túc sửa lưng anh: “Không đúng, chú phải học tập Sisyphus đẩy tảng đá cơ! Chú út, chú phải kiên trì lên!”
Lúc này ngồi bên cạnh Tưởng Huỳnh, hai cô bé lại lén nói với cô: “Chú út thích thím lắm đấy ạ.”
Hoàng hôn buông xuống, Tưởng Huỳnh và Lục Chi Hề đi xuyên qua rừng hạnh nhân, chậm rãi dạo bước đến bên hồ nước sau núi.
Địa thế nơi này không quá cao, có một con đường nhỏ thông thẳng ra sân sau biệt thự, vừa khéo có thể thu trọn cảnh sắc bốn phía vào tầm mắt.
“Em cứ tưởng anh chị họ của anh sẽ là những người rất khó gần.” Tưởng Huỳnh nói, “Nhưng họ cũng giống như một gia đình bình thường, bọn trẻ cũng rất đáng yêu.”
Lục Chi Hề cười: “Nhà họ vẫn luôn như vậy mà. Nếu em từng gặp cô dượng của anh thì sẽ biết, bố ra dáng bố, mẹ ra dáng mẹ, con cái ra dáng con cái. Hồi nhỏ anh đã từng rất ngưỡng mộ gia đình họ.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ anh có em rồi.”
Lục Chi Hề ôm cô vào lòng.
Mặt hồ lấp lánh ánh chiều tà màu cam tím nhạt, chứa đựng ngàn vạn nhu tình.
“Cháu gái anh bảo, màn hình điện thoại của anh là hình em.” Cô cười nhìn anh.
“Vẫn luôn là em.”
“Ảnh ở đâu ra thế?”
Lục Chi Hề thành thật khai báo: “Có rất nhiều ảnh chụp lúc còn bên nhau trước kia, và rất nhiều ảnh lưu lại khi lén xem Weibo của em.”
Tưởng Huỳnh không ngờ anh lại tận dụng triệt để những thứ trên Weibo của cô như vậy, không nhịn được hỏi: “Lúc lén xem Weibo của em, anh còn làm gì nữa?”
Lục Chi Hề nghĩ ngợi, rào trước đón sau: “Có một chuyện, anh nói ra em đừng giận nhé.”
Thấy anh nghiêm túc như vậy, Tưởng Huỳnh cảnh giác: “Anh cứ nói trước là chuyện gì đã.”
“… Năm kia có một ngày em khen Nono trên Weibo là biết bảo vệ em, anh đoán em có thể gặp chuyện gì đó, nên cho người đi điều tra. Biết căn hộ của em bị trộm đột nhập, anh đã bảo người xử lý một chút.”
Tưởng Huỳnh ngẩn người, không ngờ chuyện đó là do anh làm.
Lục Chi Hề tưởng cô không vui, thấp giọng nói: “Anh không cố ý điều tra em đâu, sau khi em chuyển đi, anh cũng không tiếp tục điều tra địa chỉ mới của em nữa.”
Anh ngừng một chút, lại nói: “Chỉ là lúc xa em, anh đã muốn nghe lời em không đi tìm em nữa, nhưng lại không kìm được mà nghĩ liệu em có thực sự cần anh không. Ốm đau có người chăm sóc không? Trời lạnh có mặc đủ ấm không? Càng nghĩ càng lo, càng lo càng nhớ… Lúc anh bị thương khi trượt tuyết phải vào ICU, trong lòng thậm chí còn thấy may mắn, nếu anh chết đi, bản thỏa thuận tặng cho tài sản từng đưa em sẽ được chuyển đến trước mặt em dưới dạng di chúc, ít nhất có thể khiến em nhớ đến anh trong một giây.”
Tưởng Huỳnh hồi lâu không nói nên lời.
Không hiểu sao cô thấy mũi mình cay cay.
Cô không kìm được hỏi: “Nếu như năm ngoái chúng ta không bắt đầu lại thì sao?”
Lục Chi Hề nói: “Thì anh sẽ đợi thêm vài năm nữa rồi xuất hiện.”
“Nếu đợi thêm vài năm nữa vẫn không bắt đầu lại được thì sao?”
“Thì anh sẽ tiếp tục đợi thêm vài năm nữa.”
Hốc mắt cô đỏ hoe, nhưng lại không nhịn được nở nụ cười: “Anh chỉ có mỗi đáp án này thôi sao? Quý ngài Sisyphus?”
Lục Chi Hề cũng cười: “Đúng vậy, anh chỉ có đáp án này thôi. Bởi vì em là lý do để anh mong chờ ngày mai.”
Trời dần tối đen, con đường nhỏ trong rừng núi chìm vào bóng tối.
Lục Chi Hề vẫn luôn cảm thấy cuộc đời anh giống như một con đường tối tăm và hoang vu.
Huỳnh Huỳnh, Huỳnh Huỳnh (Đom Đóm).
Anh đã gặp được cô, chú đom đóm nhỏ xinh đẹp và trong suốt này. Nhỏ bé như vậy, nhưng lại sáng ngời đến thế.
Cuộc đời chẳng qua cũng chỉ có vậy, nhưng bây giờ anh càng muốn sống lâu hơn một chút, lâu hơn Tưởng Huỳnh một chút, dù chỉ nhiều hơn một phút cũng được.
Bởi vì anh muốn canh giữ bên cô cả đời, chiếm giữ từng phút giây trong sinh mệnh của cô, cho đến giây phút cuối cùng.
“Huỳnh Huỳnh, anh sẽ biến mỗi ngày trong cuộc sống của em đều là ngày tuyệt vời nhất. Để báo đáp, em cũng hãy mãi mãi ở lại bên anh, trở thành lý do để anh sống tiếp nhé.”
Trở thành trật tự cuộc sống của anh, điểm neo của cuộc đời anh, lục địa của linh hồn anh, và d*c v*ng vĩnh viễn không bao giờ lụi tàn của anh.
Đáp lại anh là một nụ hôn nhẹ nhàng.
Nụ hôn thuộc về lời hứa hẹn.
–
【 Tác giả có lời muốn nói 】
Mạch truyện chính đến đây là kết thúc rồi! Câu chuyện của Trùng Trùng và anh Hề vẫn còn rất dài, nhưng nhìn từ góc độ chính văn, Dương cảm thấy dừng lại ở khoảnh khắc họ xác nhận tình yêu dành cho nhau và tìm được phương thức chung sống thích hợp có lẽ là vừa đủ. Những mẩu chuyện vụn vặt đời thường sẽ được đặt ở phần ngoại truyện để tránh làm mạch truyện chính trở nên dài dòng lê thê.
Quá trình viết bộ truyện này gian nan hơn Dương Dương tưởng tượng rất nhiều. Vô cùng cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn chờ đợi trong những lúc Dương Dương bị bí ý tưởng. Các bạn chính là động lực để Dương Dương kiên trì đến cùng, huhu.
Cảnh báo: Phần ngoại truyện tuyến If – Đào thoát có nội dung u tối, xin vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc. Tuyến If này có những thay đổi lớn về thiết lập so với toàn văn, logic sẽ tồn tại những điểm không ăn khớp nhất định và vẫn đang trong quá trình chỉnh sửa. Nhắc lại lần nữa, xin hãy cân nhắc kỹ trước khi đọc.
– HOÀN CHÍNH VĂN –