Tưởng Huỳnh phải mất một lúc lâu mới hết bàng hoàng, không nhịn được tò mò hỏi: “Làm sao anh làm được thế?”
Để chế tạo được khuôn đúc thế này chắc chắn phải “giương cờ” rất lâu.
Lục Chi Hề bình tĩnh trả lời: “Nghĩ đến việc em sẽ dùng nó là được.”
Anh nhanh chóng bổ sung thêm: “Anh cũng có biện pháp hỗ trợ nữa.”
Tưởng Huỳnh hỏi biện pháp hỗ trợ là gì, anh nhất quyết không chịu nói.
Có tiền mua tiên cũng được, câu này quả không sai.
Thứ đồ chơi này là do Lục Chi Hề đặt làm tại một công ty anh giành được từ tay bố mình.
Công ty này vốn do Antony thành lập để thỏa mãn thú vui ăn chơi của ông ta, chuyên cung cấp dịch vụ tùy chỉnh sản phẩm riêng tư cho giới thượng lưu. Tính bảo mật cực cao, giao dịch và thanh toán đều qua các chương trình mã hóa, giảm thiểu tối đa rủi ro cho khách hàng, nên đơn hàng lúc nào cũng nườm nượp.
Lục Chi Hề vốn không hứng thú với mảng kinh doanh này, cũng chẳng để tâm đến công ty đó. Mãi đến lần trước nghe Tưởng Huỳnh khai ra chuyện món đồ chơi trong ngăn kéo, anh mới nhớ ra mình có công ty này, bèn lấy danh nghĩa khách hàng ẩn danh đặt làm sản phẩm.
Tưởng Huỳnh phải thừa nhận công ty này thực sự rất chuyên nghiệp. Món đồ chơi làm ra sống động như thật, xúc cảm sờ vào cũng y hệt làn da người thật.
Dưới đáy hộp quà còn có một cuốn hướng dẫn sử dụng song ngữ Trung – Anh. Mở trang thứ hai là một mã QR, quét mã sẽ tải về một ứng dụng được phát triển riêng cho hai người, dữ liệu trong ứng dụng cũng được mã hóa nghiêm ngặt.
Đáng tiếc là từ tháng Tư, Tưởng Huỳnh bận rộn với việc dạy học và nghiên cứu ở trường, còn Lục Chi Hề phải đi công tác châu Âu đàm phán một dự án đầu tư xuyên quốc gia. Cả hai đều bận tối mắt tối mũi, món quà này từ khi được gửi đến vẫn chưa có cơ hội dùng thử.
Thoắt cái đã hơn nửa tháng trôi qua, Boston lại đón ánh nắng rực rỡ.
7 giờ sáng, Tưởng Huỳnh vừa dắt Nono đi dạo về, đang chuẩn bị bữa sáng thì gọi video cho Lục Chi Hề, điện thoại dựng trên bàn ăn.
Lúc này ở London là 2 giờ sáng. Trong video, bên tay người đàn ông có một cốc cà phê đen, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc. Tuy vẻ mặt không biểu lộ nhiều cảm xúc nhưng cô vẫn nhận ra sự mệt mỏi của anh.
“Anh còn phải bận rộn ở London đến bao giờ?”
“Các điều khoản cốt lõi sẽ chốt trong hai ngày tới. Nhưng sau đó anh cần đi gặp cô và dượng họ ở London, rồi qua Paris thăm mẹ một chút mới về được.”
Lục Chi Hề kể với Tưởng Huỳnh về gia đình bên ngoại, giới thiệu những mối quan hệ thân tộc và quyền lực chằng chịt giữa các gia tộc mà người ngoài không hay biết.
Năm xưa, gia tộc họ Trần và gia tộc Williams, một bên muốn phát triển ở Bắc Mỹ, một bên muốn mở rộng sang châu Á, nên hai bên đã nắm giữ cổ phần chéo của nhau. Vụ lùm xùm Lục Chi Hề lật đổ bố mình trước đây, cũng nhờ nhà họ Trần biết rõ nội tình đã giữ bí mật và giúp ổn định các cổ đông quan trọng khác, nếu không anh muốn ngồi vững ở vị trí hiện tại còn phải tốn thêm không ít công sức.
“Em còn nhớ anh họ của anh không? Năm đó anh về Bắc Kinh lừa em đến căn hộ, chính anh ấy đã áp giải anh đi, nếu không hôm đó có lẽ anh sẽ còn làm ra chuyện bốc đồng hơn nữa.”
Anh cười nói.
“Anh ấy và chị dâu đang sống cùng hai con gái ở Milan. Thấy chuyện của chúng ta trên báo, anh ấy còn nhắn tin đặc biệt dặn dò anh lần này phải đối tốt với em, đừng có gây chuyện nữa. Đợi chúng ta dự đám cưới Lily xong có thể tiện đường ghé thăm họ, lúc đó chắc em cũng không bận lắm.”
Tưởng Huỳnh nhớ lại lần bị Lục Chi Hề lừa đến căn hộ, cô nhân lúc anh không chú ý đã bỏ chạy xuống lầu, Lục Chi Hề tức giận đuổi theo, cuối cùng bị hai vệ sĩ áo đen áp giải về căn hộ. Nhớ lại cảnh tượng đó, cô không nhịn được cười.
“Anh bây giờ đúng là quy củ hơn hẳn tên nhóc năm xưa rồi.”
“Nhưng anh vẫn nhớ em như ngày xưa.” Giọng anh bỗng trở nên mềm mại, “Không, phải nói là còn nhớ em hơn cả trước kia… Em đã thử món đồ chơi anh đặt làm cho em chưa? Anh nhớ hôm nay em không phải đến trường.”
Họ đã một tháng không gặp, nhớ nhung đối phương theo đủ mọi nghĩa.
Tưởng Huỳnh bận rộn suốt học kỳ, trong lòng cũng rất muốn nghỉ ngơi thư giãn, nhưng nghĩ đến đống việc phải làm hôm nay, cô chỉ dao động một giây rồi kiên quyết từ chối.
Lục Chi Hề hiện tại rất tôn trọng ý muốn của cô, bị từ chối cũng không nhắc lại chuyện đó nữa, chỉ dùng ánh mắt đầy tiếc nuối nhìn cô mãi, đến lúc Tưởng Huỳnh tắt video vẫn còn vẻ mặt lưu luyến.
Ba ngày sau anh đến Paris, ở lại biệt thự của Lục Tú hai đêm. Anh lại canh đúng giờ rảnh buổi sáng của Tưởng Huỳnh để gọi điện.
Tưởng Huỳnh vừa bắt máy đã thấy đầu dây bên kia tối om, hai giây sau mới có ánh đèn vàng mờ ảo sáng lên. Lúc này cô mới lờ mờ nhìn thấy anh đang nằm trong chăn, đầu gối lên bụng chú gấu Teddy.
Mái tóc màu nhạt mềm mại hơi rối, thần sắc uể oải, hoàn toàn không còn cái khí thế “coi trời bằng vung” như lúc đàm phán hai ngày trước dù mệt mỏi.
“Sao thế? Trông tâm trạng anh không tốt lắm.”
“Anh không thích nơi này, không ngủ được.” Anh thì thầm.
Quan hệ giữa Lục Chi Hề và Lục Tú vẫn luôn không tốt. Tuy mấy năm nay Lục Tú không thể kiểm soát và chèn ép anh nữa, anh với tư cách là con trai cũng cố gắng mỗi năm dành vài ngày ở bên bà ta, nhưng khi ở chung anh vẫn cảm thấy rất không thoải mái.
“Vậy em nói chuyện với anh cho đến khi anh ngủ nhé, được không?”
Tưởng Huỳnh dịu giọng.
Lúc này cô đang ngồi bên bàn đọc tài liệu, Nono nằm chợp mắt dưới chân cô. Trong màn hình điện thoại, tiếng hít thở của Lục Chi Hề đều đều, nhẹ nhàng.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi xuống mặt bàn, chú sóc con nhảy nhót bên bệ cửa, làn gió nhẹ thổi qua căn phòng, mọi ồn ào náo nhiệt vào giờ phút này bỗng trở nên vô cùng tĩnh lặng.
Tưởng Huỳnh chợt cảm thấy, những ngày tháng như thế này có thể kéo dài mãi mãi.
Cô trầm tư hồi lâu, luận văn trên màn hình chẳng lọt được chữ nào vào đầu. Đảo mắt nhìn sang, cô phát hiện Lục Chi Hề trong video vẫn chưa ngủ, vẫn mở to mắt lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt màu hổ phách ánh lên vẻ dịu dàng.
Lòng Tưởng Huỳnh mềm nhũn: “Vẫn chưa buồn ngủ sao?”
“Không ngủ được.”
“Là do em làm phiền anh à?”
“Không phải, là anh muốn chạm vào em, anh nhớ em quá.”
Lục Chi Hề nhịn được nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng vẫn đưa ra yêu cầu mà anh tâm niệm mong chờ.
“Có thể dùng loại điều khiển từ xa kia không?”
Hộp quà đặt trong tủ bát giác ở phòng ngủ Tưởng Huỳnh cuối cùng cũng được thấy ánh mặt trời.
Ứng dụng được phát triển riêng cho hai người có chức năng vô cùng toàn diện, có thể hiển thị mức độ chịu lực của sản phẩm, điều khiển từ xa độ rung, co bóp, kiểm soát thời gian và lượng nước phun ra của chức năng tưới nước…
Lục Chi Hề có hướng dẫn sử dụng, học rất nhanh, chẳng mấy chốc đã hoàn toàn nắm quyền kiểm soát nhịp điệu.
“Đeo tai nghe vào đi, đặt điện thoại ở đầu giường… Ngẩng đầu nhìn anh.” Anh dùng giọng điệu dịu dàng dỗ dành cô làm theo yêu cầu.
Tưởng Huỳnh ngước mắt lên, thấy trong video gương mặt mình đỏ bừng, còn Lục Chi Hề bên kia màn hình đang rũ mắt xuống, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cô, quai hàm căng chặt.
Ánh mắt đó nhìn cô đến mức cả người tê dại, tai nghe truyền đến giọng nói mang theo hơi thở dồn dập của anh: “… Thích món quà của anh không?”
Cảm giác như có một Lục Chi Hề khác đang ôm chặt lấy cô từ phía sau, và cả hai cùng bị Lục Chi Hề trong video chăm chú dõi theo.
Lục Chi Hề nhìn thấy biểu đồ lực tác động của sản phẩm trên ứng dụng bỗng nhiên tăng vọt, hơi thở anh dồn dập, chóp mũi lấm tấm mồ hôi.
Sau khi kết thúc, Tưởng Huỳnh lê những bước chân mềm nhũn đi rửa ráy.
Cuộc gọi video vẫn chưa tắt, nhưng chỉ lộ ra nửa khuôn mặt dưới và phần cổ lấm tấm mồ hôi của Lục Chi Hề, sau đó truyền đến tiếng anh rút khăn giấy.
Lúc này, ứng dụng bỗng nhiên hiện lên một thông báo nhắc nhở.
“Mời quý khách đánh giá màn thể hiện của Alex:
Một sao: Vật không bằng người, thật sự tệ hại.
Hai sao: Không mấy chuyên nghiệp, cần nâng cao hơn nữa.
Ba sao: Kỹ thuật bình thường, cần luyện tập thêm.
Bốn sao: Nhìn chung hài lòng, hẹn lần sau l*n đ*nh.
Năm sao: Như người đích thân đến, muốn làm thêm lần nữa!”
Gấu Teddy và đồ chơi nhỏ đã giúp vơi đi phần nào nỗi nhớ nhung do khoảng cách địa lý mang lại. Khi Lục Chi Hề trở lại New York thì đã là cuối tháng 5.
Tưởng Huỳnh vừa vặn được nghỉ hè, mà hôn lễ của Lily sẽ được tổ chức tại Tuscany, Ý vào nửa tháng sau. Cô tính toán thời gian một chút, quyết định gửi Nono sang nhà mẹ nuôi Chu An Ninh một tháng, rồi đến New York gặp Lục Chi Hề trước, sau đó cùng bay sang Ý, tiện thể chơi ở đó vài ngày.
New York sắp vào hè tràn ngập sức sống phồn hoa, những tiệm tạp hóa ven đường phủ đầy hoa tường vi, nam thanh nữ tú mặc đồ thể thao ngồi trên ghế dài bên đường uống cà phê trò chuyện.
Đến New York, Tưởng Huỳnh nhanh chóng lên chiếc xe Lục Chi Hề phái tới đón, đi thẳng đến trước cửa một căn biệt thự cao cấp mang phong cách cổ điển ở khu Upper East Side. Lúc này vừa khéo gặp Lục Chi Hề cũng vừa tan họp về đến nơi.
“Đây không phải là nơi anh sống từ nhỏ. Kể từ khi bố mẹ ly hôn, căn nhà đó đã bị bỏ không rồi.”
Lục Chi Hề nắm lấy tay cô, dẫn cô đi tham quan bên trong căn nhà, người giúp việc nhanh nhẹn chuyển hành lý trên xe vào trong.
Anh dẫn Tưởng Huỳnh đi một vòng quanh nhà, sau đó không thể chờ đợi thêm nữa mà kéo cô vào phòng ngủ.
“Anh nhớ em.” Anh ôm eo cô, cúi đầu thì thầm bên tai cô, “Anh nhớ em, anh nhớ em.”
Trong lòng Tưởng Huỳnh trào dâng cảm giác ấm áp, cô vòng tay ôm cổ Lục Chi Hề, để mặc anh bế mình lên giường.
Sau một nụ hôn ướt át kéo dài, cô nhẹ nhàng đẩy Lục Chi Hề ra.
“Rèm cửa còn chưa kéo.”
Bên ngoài cửa sổ sát đất là cây ngô đồng cao lớn tắm mình trong ánh nắng, cành lá sum suê che khuất cảnh phố xá sầm uất của New York.
Dù biết sẽ chẳng có ai nhìn thấy, nhưng Lục Chi Hề vẫn đứng dậy đi đến bên cửa sổ. Vừa kéo rèm lại, anh liền nghe thấy Tưởng Huỳnh nói: “Em đi tắm trước đã nhé.”
Tưởng Huỳnh vừa nói vừa bước về phía phòng tắm, chưa đi được mấy bước bỗng nghe thấy Lục Chi Hề gọi giật lại.
“Huỳnh Huỳnh, chờ đã.”
“Sao thế?”
Cô nhạy bén nhận ra trong giọng nói của anh hiếm khi lại mang theo chút căng thẳng. Bước chân cô khựng lại, sau đó trực giác mách bảo khiến cô bước nhanh hơn.
Vừa bước vào phòng tắm, ánh mắt cô lập tức dừng lại trên giá treo khăn.
Đó là một bộ đồ lót phụ nữ vô cùng gợi cảm.
Màu hồng nhạt, viền ren, hoa văn thêu tinh xảo.
Sắc mặt Tưởng Huỳnh đông cứng ngay tức khắc, cảm giác như tim mình ngừng đập một giây.
Trong đầu cô thoáng chốc lướt qua vô vàn suy nghĩ, nhưng ngay sau đó, một ngọn lửa giận bùng lên từ đáy lòng vọt thẳng l*n đ*nh đầu, thiêu rụi mọi suy nghĩ hỗn loạn.
Chỉ còn lại sự phẫn nộ.
Cô đùng đùng nổi giận bước tới giật phắt bộ nội y đó xuống, quay người lại thì thấy Lục Chi Hề đã xuất hiện ở cửa phòng tắm.
Anh bình tĩnh nói: “Em nghe anh giải thích đã.”
Câu nói kinh điển xuất hiện trong biết bao kịch bản “cẩu huyết” này như thùng dầu đổ thêm vào lửa giận của Tưởng Huỳnh, khiến ngọn lửa ấy càng bùng cháy dữ dội hơn.
Cô ném thẳng bộ đồ lót gợi cảm thiếu vải ấy vào khuôn mặt đẹp trai của Lục Chi Hề.
“Cái này mà còn cần giải thích sao?!”
Tưởng Huỳnh không ngờ mình lại tức giận đến thế, đã rất lâu rồi cô không có cảm xúc mãnh liệt như vậy. Cô chỉ thấy đầu óc ong ong, ngực tức tối, sống mũi cay cay.
Trong nhà một người đàn ông xuất hiện đồ lót phụ nữ, điều này còn có thể nói lên cái gì nữa chứ?
Nhưng giây phút bị bộ nội y ren ném trúng, trên mặt Lục Chi Hề cũng lộ ra vẻ cực kỳ bất ngờ, dường như hoàn toàn không ngờ cô sẽ tức giận.
Tưởng Huỳnh đỏ mắt trừng anh, Lục Chi Hề cũng nhìn cô chằm chằm. Qua hai ba giây, anh bỗng nhận ra cô rốt cuộc đang giận vì cái gì.
Anh muốn nói lại thôi, lặng lẽ gỡ chiếc áo lót vắt trên vai xuống, cúi người, dùng đầu ngón tay móc lấy sợi dây mảnh của chiếc q**n l*t, nhặt nó lên từ dưới đất.
“Em sẽ quay về Boston ngay bây giờ.”
Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng sự run rẩy trong đó vẫn khó lòng che giấu.
Không sao, không sao cả, chẳng qua là lại nếm mùi đau khổ của tình yêu một lần nữa thôi mà.
Lục Chi Hề là đồ khốn nạn! Kẻ lừa đảo!
Còn nói cái gì mà lâu dài, lẽ ra cô không nên nhen nhóm ý nghĩ đó.
Anh ta thế mà lại còn lo nhặt hai mảnh vải đó lên trước!
Tưởng Huỳnh nén nước mắt định đi lướt qua Lục Chi Hề, lại bị anh nắm lấy cánh tay, cưỡng ép kéo vào lòng.
Lục Chi Hề giơ bộ nội y lên trước mặt cô: “Huỳnh Huỳnh, em nhìn kỹ lại một chút đi.”
“Em nhìn cái này làm gì? Em có bệnh hay anh có bệnh hả!”
Tưởng Huỳnh nói xong câu này thì không kìm được nữa, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã. Lục Chi Hề định lau cho cô, lại bị cô đẩy mạnh một cái, lực đạo không nhỏ khiến mu bàn tay trắng nõn của anh đỏ ửng lên ngay lập tức.
“Buông em ra!” Cô nghẹn ngào nói.
“Huỳnh Huỳnh, em bình tĩnh lại chút đã.”
Tưởng Huỳnh bị anh giữ chặt trong lòng không cử động được, lại thấy tay kia của anh vẫn cầm khư khư hai cái “tang chứng vật chứng”, rốt cuộc không nhịn được tay chân đấm đá loạn xạ vào người anh.
Lục Chi Hề thầm nghĩ mấy năm nay cô chơi tennis quả nhiên không uổng công, cuối cùng không nhịn được phải lên tiếng: “Cái này là của em mà.”