Sau tin nhắn này, tốc độ trả lời của Lục Chi Hề rõ ràng chậm lại.
Cuối cùng, giữa nói thật và nói dối, anh chọn cách giả ngốc lấp l**m: “Duyên phận thôi.”
Tưởng Huỳnh không định vạch trần anh ngay, cũng chẳng buồn truy vấn thêm. Cô lái xe đến trường, vừa bước vào lớp học là quẳng chuyện này ra sau đầu.
Nhưng việc cô không trả lời tin nhắn ngay lập tức đã khiến trí tưởng tượng của Lục Chi Hề bay xa. Khi Tưởng Huỳnh tan học xem lại điện thoại, thấy anh bóng gió hỏi: “Tâm trạng em có ổn không? Tối nay em còn muốn video call không?”
Kể từ lần ở căn hộ hôm đó, sau khi bất chấp tất cả thú nhận rằng mình luôn rất nhớ Tưởng Huỳnh, Lục Chi Hề bắt đầu dè dặt tăng tần suất liên lạc với cô.
Tuy nhiên thời gian rảnh rỗi hàng ngày của hai người không khớp nhau, việc trả lời chậm một hai tiếng là chuyện thường tình. Đôi khi còn rất quá đáng, ví dụ như Lục Chi Hề trả lời tin nhắn chúc ngủ ngon của cô lúc 3 giờ sáng, nhưng đến 6 giờ sáng hôm sau, khi Tưởng Huỳnh bắt đầu dắt chó đi dạo, anh vẫn có thể trả lời tin nhắn chào buổi sáng của cô ngay lập tức.
Lục Chi Hề giải thích: “Thỉnh thoảng là làm việc thâu đêm, nhưng đa số anh vẫn ngủ được vài tiếng, sau đó dậy lúc 6 giờ đánh bóng hai tiếng rồi mới đến công ty, làm việc xong thì tập thể lực.”
Lo lắng Tưởng Huỳnh sẽ vì lịch trình bận rộn mà muốn giảm bớt liên lạc, anh lập tức bổ sung: “Công việc và vận động không ảnh hưởng đến việc chúng ta liên lạc đâu.”
Tối hôm nay, Tưởng Huỳnh tan học về nhà, dắt chó đi dạo, đọc tài liệu, đến 10 giờ đúng thì nhận được lời mời video call của Lục Chi Hề.
Vừa kết nối, cô thấy bối cảnh phía bên kia là một thư phòng được trang hoàng lộng lẫy. Anh mặc một chiếc áo dài tay màu trắng rộng thùng thình, tóc hơi ướt, có vẻ như vừa tắm xong.
“Anh vẫn đang làm việc à?” Cô hỏi.
“Anh đang đợi email, có một văn kiện thu mua cần anh xác nhận.”
Vừa dứt lời, đầu dây bên kia vang lên tiếng thông báo, Lục Chi Hề bỗng quay đầu nhìn vào màn hình máy tính.
Sau đó, lần đầu tiên Tưởng Huỳnh thấy anh nhíu mày nhìn màn hình, thở dài một tiếng, rồi bật cười vì tức giận.
“Có chuyện gì thế?”
Lục Chi Hề nói: “Vừa nhận được email cc cho anh, có luật sư viết nhầm trong nội dung mail, từ ‘annual report’ (báo cáo thường niên) thành ‘anal report’ (báo cáo hậu môn).”
Tưởng Huỳnh ngớ người, hỏi lại để xác nhận: “‘Annual report’ viết thành ‘anal report’ thật á?”
Nhận được câu trả lời khẳng định, cô không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Mỗi năm chi bao nhiêu tiền thuê những luật sư tốt nghiệp trường danh tiếng từ các công ty luật hàng đầu này, thế mà lại phạm phải sai lầm ngớ ngẩn đến vậy…”
Tưởng Huỳnh nghe ra chút bất lực trong giọng nói của anh.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng gõ bàn phím lách cách, sau đó Lục Chi Hề nhấc điện thoại bàn gọi đi, giọng điệu lạnh lùng: “Nếu đội ngũ luật sư này không có hợp tác quan trọng nào với chúng ta, sau khi làm xong báo cáo thường niên thì đổi bọn họ đi.”
Nhìn dáng vẻ làm việc của anh lúc này, Tưởng Huỳnh chợt nhớ lại thời gian yêu nhau mấy năm trước.
Lúc đó họ cùng sống trong căn hộ ở Bắc Kinh, thỉnh thoảng cô nhìn trộm qua khe cửa thư phòng thấy Lục Chi Hề tham gia thảo luận nhóm hoặc trao đổi với cố vấn học tập.
Với người ngoài, Lục Chi Hề luôn giữ vẻ ôn hòa lịch thiệp, nhưng thực tế anh cũng có tính khí riêng. Ngoài phong thái làm việc khá mạnh mẽ, anh còn không thích những người kém thông minh. Khi người khác không theo kịp suy nghĩ của anh, hoặc làm ra những việc ngu xuẩn cấp thấp, anh sẽ không lộ vẻ khó chịu ra mặt, nhưng sẽ lơ đễnh cụp mắt xuống hoặc nhìn đi chỗ khác, thể hiện rằng anh cảm thấy đang lãng phí thời gian.
Lục Chi Hề gọi điện xong liền gập máy tính lại, quay sang nhìn cô thì vẻ mặt đã chuyển sang ôn hòa.
“Gần đây nhiều việc quá, cuối tuần em muốn ăn gì không? Tối thứ Sáu anh mang nguyên liệu qua nấu cho em nhé.”
Sau khi đề nghị thứ Sáu đến Boston tặng đồ chơi cho Nono, anh thuận lý thành chương xin ngủ lại nhà Tưởng Huỳnh hai đêm.
Tưởng Huỳnh cũng rất vui khi được gặp anh, nhưng trước đó cô đã hẹn với Amy và Leo chiều thứ Sáu gặp mặt tại nhà cô để bàn về việc cập nhật cơ sở dữ liệu sản phẩm, nên cô đặc biệt dặn Lục Chi Hề rằng chiều có bạn đến nhà, bảo anh tối hẵng qua.
Leo là người Ý, tóc nâu xoăn, là một chàng trai khối kỹ thuật tỏa nắng. Cậu ấy vốn là bạn thân của Amy, qua Amy mà quen biết Tưởng Huỳnh. Sau này mấy người cùng nhau khởi nghiệp làm sản phẩm, cậu ấy và Tưởng Huỳnh ngày càng thân thiết hơn.
Lần này hẹn gặp ở nhà Tưởng Huỳnh, Amy là vì tiện thể v**t v* cún cưng và tán gẫu, còn Leo là muốn ăn chực món lẩu cay Trung Quốc do Tưởng Huỳnh làm.
Trong lúc Leo đang họp trực tuyến với các đồng nghiệp khác, Amy ghé sát tai Tưởng Huỳnh, vẻ mặt đầy hóng hớt hỏi: “Cậu và Alex hiện tại tình hình thế nào rồi?”
“Bọn tớ đang hẹn hò, vẫn đang cân nhắc xem có thể phát triển thành mối quan hệ lâu dài hay không.” Tưởng Huỳnh nói nhỏ.
“Các cậu đã bắt đầu cân nhắc phát triển thành mối quan hệ lâu dài rồi cơ á?!”
Theo quan điểm của Amy, một mối quan hệ lâu dài phiền phức hơn nhiều so với việc hẹn hò gặp mặt rồi lên giường.
Trao nhau lời hứa hẹn với một người đàn ông khó hơn nhiều so với việc cùng nhau đạt c*c kh***. Nó liên quan đến tính cách, thói quen và rất nhiều yếu tố khác của cả hai, đặc biệt là với những cô gái như các cô, cái gì cũng không thiếu, đàn ông trong đa số trường hợp giống như một thú tiêu khiển hơn.
Tưởng Huỳnh biết ý của Amy, cười nói: “Bọn tớ chỉ đang cân nhắc thôi mà.”
Amy hiểu ngay: “Vậy là Alex đối với cậu hiện tại vẫn chỉ là phiên bản búp bê t*nh d*c cao cấp có thân nhiệt kiêm đồ chơi an ủi tâm hồn thôi à.”
“Ưm…” Tưởng Huỳnh nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói, “Anh ấy so với đồ chơi an ủi tâm hồn thì… đáng yêu hơn một chút.”
“Đáng yêu?!” Amy không dám tin vào tai mình, “Tớ cứ tưởng cậu sẽ nói anh ta lạnh lùng, mạnh mẽ các kiểu chứ, truyền thông toàn nói thế mà!”
Tưởng Huỳnh nhớ lại dáng vẻ Lục Chi Hề gọi điện sa thải người ta qua video hôm trước, quả thực có chút phong thái lạnh lùng vô tình đó.
Nhưng trước mặt cô, anh rất biết cách chăm sóc người khác, còn những lúc khác lại giống như một đứa trẻ thiếu thốn tình thương, luôn không ngừng tìm kiếm sự khẳng định từ cô. Anh vẫn sẽ ghen tuông, sẽ vắt óc tìm cách thu hút sự chú ý của cô mà không chọc giận cô. Những lúc như vậy, Tưởng Huỳnh lại nhớ đến hàng loạt hành động bốc đồng anh từng làm trước kia khi chưa học được cách kiềm chế.
Anh học cách kiềm chế là để lấy lòng cô, nhưng trong lòng lại rất tủi thân, tủi thân mà vẫn cố nhịn không nói… Như vậy quả thực rất đáng yêu.
Lục Chi Hề là một người cực kỳ nhạy cảm, nhưng Tưởng Huỳnh cũng vậy.
Anh luôn có thể đoán được cô đang nghĩ gì, nhưng cô thì sao chứ?
Họp xong, Amy có hẹn buổi tối nên lái xe đi trước. Leo không có xe, trong lúc chờ Uber ở nhà cô thì vừa khéo gặp Lục Chi Hề lái xe đến.
Đã bảo tối hẵng đến, thế mà 5 giờ chiều anh đã đỗ xe đúng giờ trước cửa.
“Đến sớm thế?” Tưởng Huỳnh mở cửa có chút ngạc nhiên.
“Bây giờ trời tối sớm, 5 giờ đã được coi là buổi tối rồi.” Anh nghiêm trang giải thích.
Lục Chi Hề xách túi Jellycat và nguyên liệu nấu ăn vừa bước vào cửa, nhìn thấy một người đàn ông Ý tóc xoăn ngồi trên ghế sofa, rõ ràng sững sờ mất một giây.
Anh nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, chào hỏi Leo, không nói một lời mang nguyên liệu nấu ăn vào bếp, sau đó quay ra gọi chú cún nhỏ đang nằm bò trên ghế sofa một tiếng.
“Nono, lại đây, đừng quấy rầy mẹ con và khách.”
Chú chó lông xoăn thấy Jellycat trên tay Lục Chi Hề thì vui vẻ vẫy đuôi chạy tới.
Sau khi tiễn Leo lên xe Uber, Tưởng Huỳnh quay lại bếp, liền nghe Lục Chi Hề hỏi bâng quơ: “Chiều nay chỉ có một người bạn đến tìm em thôi à? Cậu ta không ở lại ăn cơm sao? Anh mang nhiều đồ lắm.”
“Amy cũng ở đây, nhưng cô ấy về trước rồi.” Tưởng Huỳnh cười nhìn anh: “Nếu Leo ở lại ăn cơm thì tối nay anh sẽ khóc mất.”
“Anh không thèm gây sự với em vì chuyện cỏn con này đâu.” Sắc mặt anh hơi dịu lại, bình tĩnh nói.
Lục Chi Hề “bình tĩnh” đêm nay đã chọn cách vùi đầu làm hùng hục, mỗi lần Tưởng Huỳnh muốn bò ra đều bị anh kéo lại.
Lực cánh tay được tôi luyện nhờ việc đánh tennis và tập thể lực mỗi ngày đã phát huy tác dụng mạnh mẽ, anh có thể dễ dàng nhấc bổng cô lên bằng cách giữ eo hoặc chân.
Trong lúc mơ màng không tỉnh táo, Tưởng Huỳnh bị hỏi đến hai lần câu “Mấy năm nay em giải quyết thế nào”. Cô không muốn Lục Chi Hề hiểu lầm quan hệ giữa mình và Leo, bèn khai ra chuyện món đồ chơi nhỏ trong ngăn kéo phòng ngủ.
Nói ra xong, Tưởng Huỳnh mới thực sự hối hận.
“Anh tốt hơn hay đồ chơi tốt hơn?” Anh lại so sánh.
“… Anh tốt hơn.”
“Lý do?”
Lần này giọng điệu của Lục Chi Hề mang theo ý tứ thẩm vấn. Khi anh rũ mắt nhìn cô chăm chú, Tưởng Huỳnh chợt nhớ lại dáng vẻ lạnh lùng trong công việc của anh mà cô từng thấy qua video call.
Nhưng giọng nói của anh lại dịu dàng, đầy vẻ mê hoặc.
Đầu óc Tưởng Huỳnh mụ mị, lỡ miệng khai luôn cả ý tưởng về khuôn đúc.
Lục Chi Hề đêm nay vốn đã ghen ngầm trong lòng, sau đó lại bị dáng vẻ của cô trên giường mê hoặc, hỏi mấy câu này nửa là trêu chọc nửa là tình thú.
Lúc này nghe thấy ý tưởng kỳ lạ của Tưởng Huỳnh, trên mặt anh thoáng hiện vẻ kinh ngạc, sau đó là đăm chiêu suy nghĩ.
Đáng tiếc lúc này Tưởng Huỳnh đang dựa lưng vào ngực anh nên không nhìn thấy biểu cảm của anh. Khi cô hơi hoàn hồn thì đã bị Lục Chi Hề bóp cổ lần nữa.
Nụ hôn rơi xuống bên tai, anh nhẹ nhàng nói: “Nghe theo em hết.”
Cái gì gọi là nghe theo em hết?
Cô còn chưa kịp nghĩ lại thì đã bị kéo vào cơn lốc nóng bỏng một lần nữa.
Sáng sớm hôm sau, Tưởng Huỳnh vừa mở mắt ra đã thấy Lục Chi Hề đang ngủ say bên cạnh, hàng mi dài rũ xuống như hai chiếc quạt nhỏ.
Sống mũi anh hơi cong nhẹ, đầu mũi hơi hếch, trông rất thanh tú.
Tưởng Huỳnh không kìm được, vươn ngón trỏ chạm vào chóp mũi anh, sờ một cái.
Xúc cảm rất tốt.
Không ngờ Lục Chi Hề ngủ rất thính, bị cô chạm nhẹ một cái đã tỉnh, anh hé mắt, vươn tay kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô.
“Em muốn đưa Nono đi dạo.” Tưởng Huỳnh thì thầm.
“Ôm thêm chút nữa đã.”
Đàn ông buổi sáng có phản ứng sinh lý là chuyện bình thường, lúc này Lục Chi Hề cũng rất biết nhẫn nhịn.
Anh thích cảm giác âu yếm bên Tưởng Huỳnh lúc này hơn, lờ đi phản ứng của cơ thể, vùi mặt vào cổ cô, vừa hít hà mùi hương của cô vừa xua tan cơn buồn ngủ còn vương vấn.
Tưởng Huỳnh gối đầu lên cánh tay anh, nằm yên lặng, ngón tay tiếp tục sờ chóp mũi anh, nghịch hàng mi dài của anh.
Khi đầu ngón tay chạm vào môi anh, Lục Chi Hề lại mở mắt, nắm lấy cổ tay cô hôn một cái: “Thú vị không?”
“Thú vị.”
Lục Chi Hề cười dịu dàng, sau đó không chút kiêng dè đứng dậy, thay áo hoodie và quần dài, đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.
“Anh không cần giải quyết một chút sao?” Tưởng Huỳnh ngập ngừng hỏi.
“Không sao đâu, nó sẽ tự bình tĩnh lại thôi.” Anh rất bình thản.
Đánh răng rửa mặt xong, Tưởng Huỳnh dựa vào cửa cầu thang tầng một, vừa uống sữa chua vừa nhìn Lục Chi Hề mặc quần áo và đeo dây dắt cho Nono.
Chú cún biết hôm nay lại có hai người đi chơi cùng, phấn khích nhảy cẫng lên xoay vòng tại chỗ.
Trong nhà không có người giúp việc, Lục Chi Hề ôm đồm hết mọi việc vặt vãnh, ngay cả ga trải giường bị làm bẩn đêm qua cũng do vị đại thiếu gia này tự mình thay.
Từ nhỏ đã được bảo mẫu và người giúp việc vây quanh, rất nhiều việc đây là lần đầu anh làm, nhưng anh kiên quyết không cần Tưởng Huỳnh giúp, cứ đứng đăm chiêu nghiên cứu nửa ngày rồi mới bắt tay vào làm.
“Túi đựng phân ở trong cái giỏ nhỏ ngăn tủ đầu tiên bên trái ấy.”
Cô cười nhìn anh bận rộn.
Cũng may Lục Chi Hề đã thành thạo việc nuôi chó, anh nhanh chóng mặc xong quần áo cho Nono, đứng dậy mở ngăn tủ, động tác bỗng khựng lại.
Trong ngăn tủ đó treo một chiếc bánh gừng người, có đôi mắt hạt đậu màu nâu, khóe miệng cong lên mỉm cười và hai đốm má hồng tròn trịa, giữa thân có một vết nứt đã được ai đó dùng keo dán lại tỉ mỉ.
Trên cổ nó còn đeo một sợi dây mảnh xỏ qua tờ giấy nhỏ, bên trên viết Made by Alex.
Lục Chi Hề ngạc nhiên nhìn chú người bánh gừng nhỏ bé này, đôi mắt màu hổ phách đối diện với đôi mắt hạt đậu màu nâu, hồi lâu không nói nên lời.
“Đó là do một cậu bé rất không bình tĩnh trước kia lén lút đặt ở chỗ em đấy. Cậu ấy sẽ ghen tị với mọi chàng trai tiếp cận em, sau đó khó chịu rất lâu, rất lâu.”
Tưởng Huỳnh nhìn Lục Chi Hề chăm chú, trong mắt ánh lên nét cười: “Chi Hề, anh cảm thấy cậu ấy bây giờ vẫn như vậy sao?”
Lục Chi Hề hiểu ý trong lời nói của cô, cười đáp: “Không, cậu ấy đã học được cách kiểm soát bản thân theo tiêu chuẩn của em, để tránh làm em giận như trước kia.”
“Nếu hai chúng ta muốn ở bên nhau mãi mãi, thì không chỉ em phải sống thoải mái, mà anh cũng phải thấy thoải mái, đúng không?”
Tưởng Huỳnh nghiêm túc nhìn anh, nhắc lại chuyện tối qua.
“Nếu chúng ta bây giờ là bắt đầu lại từ đầu, anh có thể đưa ra yêu cầu với em. Sau này em có thể hẹn Leo và mọi người gặp mặt ở quán cà phê, đó đều là chuyện nhỏ. Có một số việc anh cũng không cần lo em không vui, có thể nói thẳng với em, ví dụ như chuyện anh lại lén lút xem tài khoản mạng xã hội của em…”
Lục Chi Hề nghe Tưởng Huỳnh nói đoạn này thì trong lòng rất vui, nhưng đến câu cuối cùng, anh nhạy bén nhận ra điểm bất thường.
“Cái gì gọi là ‘lại lén lút xem’?”
Câu hỏi này vừa thốt ra, Tưởng Huỳnh rơi vào sự im lặng quỷ dị.