Món quà Tưởng Huỳnh chuẩn bị cho Lục Chi Hề là một hộp lịch ngày. Bên trong có 30 ngăn kéo nhỏ được đánh số ngày, mỗi ngăn chứa một món quà nhỏ do cô tranh thủ thời gian sau khi nhận lời hẹn hò đi chọn lựa từ chợ phiên và các trung tâm thương mại. Có hàng xa xỉ, có đồ thủ công, còn cả những loại thảo mộc an thần mà cô cảm thấy hiệu quả trong mấy năm qua.
Cái thú vị của hộp lịch ngày nằm ở sự mong chờ mỗi ngày. Cô hy vọng điều này có thể mang lại chút niềm vui cho cuộc sống công việc khô khan của Lục Chi Hề.
Tối hôm đó, Lục Chi Hề gửi cho cô một bức ảnh, cho thấy anh đã đặt chiếc hộp lịch ngày này trong phòng ngủ và đã mở ngăn đầu tiên.
“Cảm ơn em, anh rất thích.”
Những ngày tiếp theo, Lục Chi Hề bận rộn với công việc nên không thường xuyên liên lạc với cô. Anh chỉ gửi ảnh mỗi ngày khi mở quà trong hộp lịch. Mãi đến ba ngày trước giao thừa, anh mới hỏi cô có kế hoạch gì cho đêm giao thừa chưa.
“Mông Thiệu đến Mỹ họp, ngày đầu năm mới cậu ấy và An Bình sẽ đến nhà em ăn cơm.”
Gửi tin nhắn xong, Tưởng Huỳnh hỏi thêm: “Anh có kế hoạch gì cho hôm đó chưa? Hay là cùng đến đây đi?”
“Không sao đâu, Mông Thiệu không thích anh, anh không muốn làm phiền mọi người.”
Trước đây Lục Chi Hề và Mông Thiệu rất không ưa nhau, nhưng lần này nghe cô nhắc đến Mông Thiệu, anh lại tỏ ra khá biết điều, thậm chí không hỏi thêm một câu nào.
Quả thực Mông Thiệu vẫn rất không ưa Lục Chi Hề.
Lần này anh chàng đến Mỹ là để chuẩn bị cho việc công ty niêm yết cổ phiếu trên sàn chứng khoán Mỹ. Vốn định đến Boston chơi sớm vài ngày, nhưng đột nhiên có nhà đầu tư lớn ngỏ ý muốn rót vốn đầu tư mạo hiểm cho công ty. Để phối hợp với thời gian của nhà đầu tư, anh chàng buộc phải gặp mặt họ ở New York vào tối trước ngày đầu năm mới.
Đã phải giao tiếp quá nhiều với đám nhà tư bản già đời cáo già, vừa đến Boston lại nghe tin Tưởng Huỳnh bị tên bạn trai cũ cũng là nhà tư bản vạn ác lừa đi, trong lòng Mông Thiệu bốc hỏa ngùn ngụt.
“Ấn tượng của tớ về hắn ta vẫn dừng lại ở lần hắn lừa cậu lên xe đấy. Bây giờ tớ vẫn còn muốn đấm hắn một trận.”
Trong ký ức của Mông Thiệu, tuy Lục Chi Hề trông cũng ra dáng con người, thuộc kiểu có thể khiến Tưởng Huỳnh mê mẩn đến thần hồn điên đảo. Nhưng cùng là đàn ông, lúc đó nhìn ánh mắt Lục Chi Hề nhìn Tưởng Huỳnh, anh chàng biết tỏng trong đầu anh đang nghĩ đến những thứ đen tối gì.
Chuyện này anh chàng thật không dám nghĩ lại, cứ nghĩ đến là nắm đấm lại ngứa ngáy.
“Chẳng phải chỉ là muốn yêu đương thôi sao, sao cứ phải là hắn ta chứ? Boston cũng đầy rẫy đàn ông, con lai cũng dễ tìm mà.”
Mông Thiệu đã bắt đầu mở điện thoại lướt danh sách bạn bè người mẫu của mình.
“Tớ thấy đa số đàn ông đều chẳng thú vị chút nào.” Tưởng Huỳnh thành thật nói.
Mông Thiệu nghe vậy liền bật cười: “Sao lại không thú vị?”
Mấy năm nay Tưởng Huỳnh không cố ý tiếp xúc với nam giới. Cô không biết là do vận may của mình không tốt hay đa số đàn ông đều như vậy, vài lần được bắt chuyện đều không mấy vui vẻ.
Trai đẹp trẻ tuổi bắt chuyện với cô, vừa nghe cô đang học tiến sĩ ở Harvard, hoặc là âm thầm hay công khai muốn chứng minh mình giỏi và giàu hơn cô, hoặc là lập tức tự ti rút lui.
Cũng từng có những người đàn ông chững chạc hơn muốn tiếp xúc với cô, nhưng không phải đã có vợ thì cũng là tay chơi. Còn những người bạn đồng trang lứa bình thường xung quanh, rất nhiều người đã kết hôn hoặc chuẩn bị kết hôn, số còn lại thì khiến Tưởng Huỳnh cảm thấy không hợp gu, nói chuyện nửa câu cũng thấy thừa.
Cô không muốn nói thêm, bảo với Mông Thiệu: “Bọn tớ chỉ là hẹn hò bình thường thôi, đừng lo lắng.”
Thấy Tưởng Huỳnh tự có chủ kiến, Mông Thiệu rốt cuộc cũng không nói gì thêm.
Chu An Ninh cũng nhanh chóng đến nơi, vừa nhìn thấy Mông Thiệu mặc sơ mi và quần tây may đo thủ công liền xuýt xoa khen đẹp trai.
“Bây giờ sờ cơ bụng phải trả phí đấy nhé, một lần một đô la, hôm nay Tết Dương lịch giảm giá 20% cho cô.”
Mông Thiệu cợt nhả đùa giỡn với cô nàng.
Chu An Ninh lập tức che chặt túi: “Ví tiền của người lao động, tư bản các người đừng hòng động vào một xu!”
“Này, cô nói thế là không được đâu nhé. Tôi ngày nào cũng phải đi xin xỏ tư bản, đâu có cùng một giuộc với họ.”
Nồi lẩu được đặt lên bàn ăn bốc khói nghi ngút, từng đĩa nguyên liệu được thả vào nồi, mùi thơm cay nồng lan tỏa khắp phòng.
Ba người vừa ăn vừa nói cười rôm rả, chủ đề không ngoài tình hình gần đây của người quen và những chuyện phiền lòng trong công việc.
Chu An Ninh sau khi tốt nghiệp chuyên ngành Tội phạm học đã vào làm tại một công ty tư vấn, lương khá cao nhưng khối lượng công việc cực lớn. Còn Mông Thiệu làm ông chủ phải lo lắng chuyện kinh doanh và niêm yết cổ phiếu. Hai người kêu gào tâm hồn bị tổn thương cần được chữa trị, câu chuyện liền chuyển sang sản phẩm trị liệu tâm lý mà Tưởng Huỳnh và bạn bè đang làm.
“Chủ yếu chia thành hai mảng to B (doanh nghiệp) và to C (khách hàng cá nhân). Bọn tớ nhập lượng lớn dữ liệu nghiên cứu theo dõi các ca trị liệu tâm lý vào sản phẩm, sau đó huấn luyện mô hình để phân tích chân dung bệnh nhân, cung cấp hướng dẫn trị liệu sơ bộ cho bệnh nhân, cũng có thể hỗ trợ bác sĩ tham khảo.”
Tưởng Huỳnh giới thiệu sơ qua về sản phẩm, sau đó cười nói: “Tình trạng của hai người ấy mà, chỉ cần ăn ngon ngủ kỹ là chẳng có vấn đề gì sất. Bình thường chúng ta tụ tập chém gió xả stress thế này còn hiệu quả hơn bất kỳ liệu pháp nào.”
Mông Thiệu là người ngoại đạo, tò mò hỏi: “Tớ thực sự hơi tò mò đấy, theo các cậu thì chấn thương tâm lý có thể được chữa khỏi hoàn toàn không?”
“Cái này không giống như vết thương trên cơ thể, rất khó dùng từ ‘chữa khỏi’ để diễn tả.”
Tưởng Huỳnh nghiêm túc suy tư một lát rồi mở miệng.
“Rất khó để định nghĩa thế nào là ‘bình thường’ và ‘khỏe mạnh’ về mặt tâm lý. Cho nên thay vì nói mục tiêu của trị liệu là chữa khỏi, chi bằng nói là theo đuổi việc giúp người bị rối loạn chức năng trở lại trạng thái có thể tự điều chỉnh.
“Tuy nhiên cùng chịu tổn thương tương tự, có người cuộc sống được cải thiện, có người lại không. Nguyên nhân tạo nên sự khác biệt này, có thể chỉ nằm ở một ý nghĩ sai lệch mà thôi.”
Nói xong, Tưởng Huỳnh mở một chai bia vị mâm xôi rót vào ly của mình. Dòng rượu trong veo màu hồng ngọc rót đầy ly thủy tinh, vô số bọt khí nhảy nhót sống động.
Loại bia này là do Lục Chi Hề giới thiệu cho cô, vị chua ngọt thanh mát xen lẫn chút hương thơm nồng nàn vừa phải.
Đúng lúc này, điện thoại của cô bỗng nhận được thông báo tin nhắn mới.
Là lời chúc mừng năm mới của Lục Chi Hề.
Họ vẫn chưa kết bạn WeChat, luôn dùng tin nhắn văn bản để trò chuyện, thế nên những tin nhắn cũ từ 5 năm trước của Lục Chi Hề vẫn luôn nằm trong điện thoại của cô.
Những dòng tin nhắn lộn xộn nhưng cố chấp muốn níu kéo của Lục Chi Hề 5 năm trước tạo nên sự tương phản rõ rệt với những lời ngắn gọn hiện tại.
Tưởng Huỳnh bỗng trầm tư.
Qua vài lần tiếp xúc với Lục Chi Hề, cô có thể cảm nhận được sự che chở và tình yêu vừa phải, chừng mực của anh. Anh dường như đã có những thay đổi rất tích cực.
Ngoại trừ một vài khoảnh khắc rất hiếm hoi khi cô vô tình bắt gặp Lục Chi Hề hút thuốc.
Giống như đêm Giáng sinh hôm ấy, khi Lục Chi Hề rời khỏi nhà cô, trở lại xe và châm điếu thuốc. Lúc Tưởng Huỳnh hỏi anh sống có vui vẻ không, Lục Chi Hề cười đáp anh cảm thấy “more than happy” (trên cả hạnh phúc).
Nhưng Tưởng Huỳnh lại không tài nào hiểu nổi ánh mắt anh nhìn mình khi đó rốt cuộc mang ý nghĩa gì.
Biết Tưởng Huỳnh sẽ quay lại trường làm công tác nghiên cứu sớm sau năm mới, Lục Chi Hề đề nghị nhân lúc cô còn rảnh rỗi, hai người cùng đi trượt tuyết tại một khu trượt tuyết nằm giữa Boston và New York.
Mùa đông ở Boston rất dài, quanh vùng có rất nhiều khu trượt tuyết. Tưởng Huỳnh đã muốn thử trượt tuyết từ lâu, nhưng vì nhiều lý do mà chưa đi được, nên khi Lục Chi Hề mời, cô sảng khoái đồng ý ngay.
Khu trượt tuyết mà Lục Chi Hề chọn được xây dựng như một khu nghỉ dưỡng phức hợp, không chỉ có khách sạn sang trọng mà còn có nhà hàng cao cấp và công viên giải trí mùa đông.
Khi xe đến nơi, từ xa đã có thể nhìn thấy những tòa nhà màu nâu sẫm nằm xen kẽ nhau, được bao bọc bởi cánh rừng rộng lớn phía sau, bên dưới là sườn núi tuyết trắng xóa.
Tưởng Huỳnh hoàn toàn là “tay mơ”, trước khi đến còn định đi mua đồ trượt tuyết và nhờ Lục Chi Hề tư vấn thương hiệu. Nhưng anh bảo cô không cần chuẩn bị gì cả, đến nơi mới biết Lục Chi Hề đã lo liệu tất cả cho cô, đến cả tất dày cũng chuẩn bị mấy đôi.
Buổi trưa làm thủ tục nhận phòng và ăn trưa xong, hai người cùng ra sân trượt.
Lục Chi Hề thích trượt ván đơn, nhưng vì ván đôi dễ nhập môn hơn nên lần này anh chiều theo Tưởng Huỳnh, cùng dùng ván đôi để dạy cô những kỹ thuật cơ bản.
Anh là một người thầy giỏi, luôn biết cách khích lệ tinh thần người học. Tưởng Huỳnh được anh khen ngợi nên rất nhanh đã có thể trượt chậm rãi một vòng ở đường trượt cho người mới và đường trượt sơ cấp màu xanh lá.
“Em có thể thử đường trượt xanh dương không?” Cô hỏi.
Đường trượt có ký hiệu hình vuông màu xanh dương là đường trượt trung cấp, phù hợp với người đã có chút nền tảng. Tưởng Huỳnh đã tìm hiểu kỹ trước khi đến.
Lục Chi Hề nói: “Chắc là không vấn đề gì đâu.”
Tin tưởng vào sự chuyên nghiệp của Lục Chi Hề trong thể thao, Tưởng Huỳnh cùng anh đi đến đường trượt màu xanh dương.
Nhưng cô hối hận ngay lập tức.
Vì chưa đủ quen thuộc với đường trượt, mặc dù đã nắm vững lý thuyết kỹ thuật cơ bản nhưng cô chưa thể vận dụng thành thạo trong thực tế. Quan trọng nhất là đường trượt này dốc hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Đeo kính bảo hộ, Tưởng Huỳnh không phân biệt được rõ đâu là dốc, đâu là đường bằng, điều này khiến cô chùn bước.
Nhưng khi nỗi sợ hãi ập đến thì cô đã run rẩy trượt được một đoạn trên đường trượt rồi.
“Em em em em…” Cô hiếm khi lắp bắp như vậy, “Em hơi sợ.”
Lần đầu tiên Lục Chi Hề học trượt tuyết đã là chuyện rất lâu về trước. Anh nhớ mình chỉ trượt đường xanh lá một lần rồi chuyển sang đường xanh dương, và cũng rất nhanh đã trượt ở đường đen. Vì thế anh đương nhiên cho rằng Tưởng Huỳnh sẽ thấy nơi này k*ch th*ch và thú vị hơn, không ngờ chỉ mới hai phút cô đã sợ xanh mặt.
Cũng may anh luôn trượt chậm theo sau Tưởng Huỳnh, lúc này liền nói: “Huỳnh Huỳnh, em dừng lại đi.”
Đường trượt dốc, tốc độ trượt lại nhanh, Tưởng Huỳnh muốn dừng lại cũng thấy sợ. Lúc cô làm theo phương pháp hạ thấp trọng tâm mà Lục Chi Hề đã dạy để ngã xuống đất, cô sợ đến mức sắp khóc.
“Xin lỗi, anh không nghĩ là em sẽ sợ.” Lục Chi Hề nhanh chóng dừng lại bên cạnh cô, áy náy nói.
Sau khi được anh đỡ dậy, Tưởng Huỳnh cảm thấy chân mình mềm nhũn, qua lớp găng tay nắm chặt lấy tay Lục Chi Hề, dở khóc dở cười: “Giờ xuống kiểu gì đây?”
Giọng nói trầm ổn của Lục Chi Hề khiến người ta an tâm: “Không sao đâu, anh đưa em xuống.”
Anh cao lớn, sải tay dài, trực tiếp nắm lấy cánh tay Tưởng Huỳnh dìu cô đi xuống, thỉnh thoảng nhắc nhở cô chú ý những đoạn dốc.
Tưởng Huỳnh trông như một chú gà con mặc bộ đồ trượt tuyết màu trắng hồng bị anh xách trong tay.
Khi đã có chỗ dựa, cảm giác sợ hãi và khó khăn lại càng bị phóng đại vô hạn.
Khi trượt qua một con dốc, Tưởng Huỳnh không chú ý điều chỉnh vị trí ván trượt, bất ngờ bị trượt mạnh sang một bên. Lục Chi Hề nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô, kết quả cả hai cùng ngã xuống, anh bị cô đè chặt dưới thân.
Tuy Tưởng Huỳnh không nặng, nhưng cú ngã bất ngờ cộng thêm cái mũ bảo hiểm cứng ngắc đập vào ngực khiến Lục Chi Hề khẽ rên lên một tiếng đau đớn.
“Xin lỗi, làm phiền anh quá.”
Tưởng Huỳnh vội vàng xin lỗi, có chút chán nản định đứng dậy khỏi người anh.
Nhưng Lục Chi Hề bỗng bật cười thành tiếng, sau đó cứ thế ôm chặt lấy cô.
Anh tháo kính bảo hộ ra, để lộ đôi mắt và hàng lông mày tuấn tú, rồi thuận tay tháo luôn kính của cô xuống.
“Cho anh ôm em thêm một chút nữa thôi.” Anh khẽ nói.
Giữa ánh mặt trời rực rỡ và nền tuyết trắng xóa, đôi mắt màu hổ phách của anh trong veo như nước, phản chiếu khuôn mặt cô.
Tưởng Huỳnh thoáng ngẩn ngơ.
Lục Chi Hề lại đang nhìn cô bằng ánh mắt mà cô không thể nào hiểu được.