Vô số ánh đèn pha lê lấp lánh tỏa sáng rực rỡ, ánh sáng chói lọi đập vào mắt khiến người ta có ảo giác đầu óc choáng váng.
Một thanh niên cao lớn bước vào phòng, vây quanh bởi bốn năm người đàn ông và phụ nữ khí chất bất phàm. Bộ vest cắt may khéo léo bao bọc lấy thân hình cao ráo, tạo nên một áp lực vô hình ập tới.
“Chào mừng, ngài Williams.” Giáo sư Edward nhiệt tình bước tới bắt tay vị khách quý.
Không khí tràn ngập mùi hương của những loại rượu vang đắt tiền hòa quyện với mùi nước hoa cao cấp trên người các vị khách, một thứ mùi vị đặc trưng của sân khấu danh lợi.
Đại sảnh trong tích tắc chuyển từ cực kỳ yên tĩnh sang cực kỳ ồn ào.
Rất nhiều khách khứa tiến lên bắt tay trò chuyện với người mới đến, đầy vẻ khách sáo, thăm dò ngầm, và cả sự thân thiết giả tạo.
Trên mặt mọi người đều nở nụ cười, nhưng nụ cười ấy ẩn chứa đủ loại toan tính, tất cả đều mong muốn được chàng thanh niên đang đứng giữa vòng vây kia nhớ tên, thiết lập mối quan hệ.
Bọn họ đều gọi anh là “Ngài Williams”, không ai biết người mà họ đang cố gắng tiếp cận còn có một cái tên tiếng Trung, cái tên thuộc về quá khứ không ai biết đến của anh.
Và cùng thuộc về quá khứ không ai biết đến ấy, còn có Tưởng Huỳnh đang lặng lẽ đứng một bên.
Cô đứng bên cạnh bàn tròn cùng vài vị khách khác, không quá nổi bật, chỉ lẳng lặng nhìn Lục Chi Hề ở cách đó không xa.
Tưởng Huỳnh cảm giác mình giống như một chiếc máy tính đã lâu không hoạt động bộ dữ liệu liên quan đến “Lục Chi Hề”, bỗng nhiên vào giờ phút này được cấp điện trở lại.
Dòng điện xẹt qua não bộ, lan tràn khắp toàn thân, trái tim đập với tốc độ kỳ dị, nhưng lý trí lại khởi động chậm chạp, mãi vẫn chưa đưa ra được kết quả nào.
Chàng thiếu niên lạnh lùng sắc bén, ngây ngô non nớt năm nào dường như đã hoàn toàn biến thành một người khác. Anh trưởng thành, tuấn tú, được mọi người vây quanh, đứng cách cô chỉ gang tấc nhưng lại xa xôi ngàn dặm.
Sức mạnh của thời gian còn lớn hơn bọn họ tưởng tượng rất nhiều. Có vẻ như Lục Chi Hề đang sống rất tốt trong thế giới thuộc về anh.
Giữa đám đông, giáo sư Brown liếc thấy Tưởng Huỳnh đang đứng yên lặng bên bàn tròn. Với ý tốt muốn mở rộng mối quan hệ cho học trò, bà cất tiếng gọi Tưởng Huỳnh lại chào hỏi, âm lượng không quá lớn.
Lục Chi Hề dường như chú ý đến cái tên xa xăm này, bỗng nhiên ngừng trò chuyện với người bên cạnh, ngước mắt nhìn về phía phát ra tiếng gọi, khẽ sững người.
Khoảnh khắc này, Tưởng Huỳnh chạm phải ánh mắt anh.
Những vị khách xung quanh đang nâng ly chúc tụng bỗng chốc nhòe đi thành những bóng hình mờ ảo. Âm thanh lúc xa lúc gần, mọi thứ đều trở nên không rõ ràng.
Theo bản năng, cô tự hỏi: Bây giờ phải làm thế nào mới phải phép? Có nên cười không? Có nên chào hỏi không?
“Kia là học trò của tôi.” Giáo sư Brown mở lời giới thiệu.
Có lẽ vì nể mặt vợ chồng giáo sư, Lục Chi Hề chủ động bước về phía cô, ôn tồn nói: “Rất vui được gặp cô.”
“Tôi cũng vậy.” Cô phản ứng chậm một nhịp, nở nụ cười nhạt.
Hai người chào hỏi xã giao bằng tiếng Anh, cái bắt tay vừa chạm vào đã vội buông ra.
Giáo sư Brown lại nói: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì hai người cũng được coi là bạn học ở Hoa Đại nhỉ?”
Bà tưởng Tưởng Huỳnh không biết nên giới thiệu rằng tiểu Williams từng học ở Hoa Đại một năm, còn nhắc đến việc anh biết nói tiếng Trung.
Lục Chi Hề không nói gì, chỉ chăm chú nhìn cô. Tưởng Huỳnh cũng không lên tiếng, chỉ gật đầu phụ họa.
Cô vốn tưởng chủ đề đến đây là kết thúc, nhưng giáo sư Brown thực sự rất thích nói chuyện, lại nhắc đến một chuyện khác: “À đúng rồi, Ying thích chơi tennis, Alex trước đây từng là vận động viên tennis đấy, thú vị thật, hai người có rất nhiều điểm chung.”
Lục Chi Hề cuối cùng cũng mở miệng, giọng trầm ấm hỏi: “Em vẫn chơi tennis à?”
Lần này anh nói bằng tiếng Trung.
Chuyển về ngôn ngữ quen thuộc, chất giọng quen thuộc, từng chữ đâm thẳng vào tai cô.
Tưởng Huỳnh khựng lại một giây mới đáp: “Vâng, nhưng em chỉ là nghiệp dư thôi.”
Nghe vậy, Lục Chi Hề lại cười: “Người ưu tú như em làm gì cũng rất xuất sắc.”
Tưởng Huỳnh bất chợt ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt màu hổ phách quen thuộc đang chăm chú nhìn mình.
Chưa đợi cô hoàn toàn hoàn hồn, giáo sư Edward đã dẫn một vị nghị sĩ đến, cắt ngang cuộc đối thoại của họ. Tưởng Huỳnh lùi lại mấy bước, sau đó bị Amy kéo sang một bên.
“Cậu nên trao đổi danh thiếp hoặc xin phương thức liên lạc với anh ta chứ!” Amy phấn khích nói.
Cơ hội luôn đến bất ngờ, để lại chút ấn tượng với nhân vật tầm cỡ như vậy tuyệt đối không sai. Cô ấy tiếc hùi hụi vì vừa nãy không bắt chuyện được, giờ nghị sĩ đã đến, chắc chắn không còn cơ hội chen vào nữa.
Đúng lúc này, một người phụ nữ da trắng tóc vàng khoảng 50 tuổi đi tới bắt tay Tưởng Huỳnh: “Xin chào, tôi là Emily Lawrence, rất vui được gặp cô, đây là danh thiếp của tôi.”
Emily trang điểm tinh tế, phong thái làm việc nhanh nhẹn dứt khoát, toát lên khí chất điển hình của giới tinh anh thương trường. Trên danh thiếp ghi bà là COO (Giám đốc vận hành) của công ty mẹ thuộc tập đoàn gia đình Williams.
“Xin chào, bà Lawrence.” Tưởng Huỳnh bắt tay bà.
“Cứ gọi tôi là Emily.”
Amy đứng bên cạnh sán lại nhiệt tình giới thiệu bản thân với Emily. Emily khách sáo với cô ấy vài câu rồi lập tức quay lại nhìn Tưởng Huỳnh.
“Sáng nay Alex mới thấy email mời, thật không khéo cậu ấy có cuộc họp kinh doanh ở New York, chúng tôi họp xong mới đến Boston… ừm, gặp gỡ nghị sĩ, nên đến muộn một chút. Chúng tôi sẽ ở lại Boston một thời gian… vì lịch trình công việc.”
Emily nói một tràng với tốc độ cực nhanh như thể đang tán gẫu với Tưởng Huỳnh.
Tưởng Huỳnh hơi ngớ người, ngập ngừng nói: “Vậy thì lịch trình căng thẳng thật…”
“Đúng vậy.” Emily gật đầu nghiêm túc, “Tối nay chúng tôi hy vọng có thể sắp xếp một bữa tối cùng vợ chồng giáo sư và ngài nghị sĩ, tôi đang xác nhận danh sách người tham dự, cô có muốn tham gia không?”
–
“Tại sao cậu lại không đi? Được ăn chực một bữa cũng tốt mà.”
Tối hôm đó, Tưởng Huỳnh vừa nấu mì Ý ở nhà vừa gọi video với Chu An Ninh. Khuôn mặt Chu An Ninh chiếm trọn màn hình điện thoại, tràn ngập vẻ khó hiểu.
“Tớ không thể để Nono ở nhà một mình quá lâu được.” Tưởng Huỳnh đổ mì ra đĩa.
Chu An Ninh hỏi: “Cậu chắc chắn không phải vì không muốn gặp Lục Chi Hề chứ?”
“Không phải tớ không muốn gặp anh ấy.” Tưởng Huỳnh đính chính, “Hiện tại chúng tớ về cơ bản chẳng khác nào người xa lạ, những bữa ăn kiểu đó với tớ mà nói là không cần thiết.”
“Chẳng phải cậu bảo Lục Chi Hề đẹp trai hơn sao, đi ngắm trai đẹp cũng được mà.”
Tưởng Huỳnh cầm điện thoại trên giá đỡ lên, nhìn chằm chằm vào Chu An Ninh qua màn hình hai giây, rồi đầu hàng: “Được rồi, tớ thừa nhận là vì anh ấy. Anh ấy thay đổi nhiều quá, trưởng thành hơn, đẹp trai hơn, cũng tạo cảm giác xa cách hơn. Nhưng chuyện này rất bình thường, đã qua bao nhiêu năm rồi, tớ rất mừng cho anh ấy.”
“Thế còn cậu? Trong lòng cậu cảm thấy thế nào?”
Tưởng Huỳnh thành thật đáp: “Không biết. Tớ cảm giác mình như bị treo máy vậy.”
Lúc này trên màn hình bỗng hiện lên thông báo tin nhắn từ một người khác.
Lily: “Tôi sắp kết hôn rồi!!! Đám cưới tổ chức ở Ý, cô sẽ đến đúng không!!”
Mấy năm nay Tưởng Huỳnh vẫn giữ liên lạc với Lily, lần trước đến New York cô còn gặp mặt Lily.
Lily chính thức xác định quan hệ với Thích Châu từ năm ngoái, đính hôn rồi kết hôn một bước đến nơi, Tưởng Huỳnh nhận được tin này cũng không quá bất ngờ.
Cô gửi lời chúc mừng, hứa sẽ đến dự, sau đó lại thấy Lily nhắn: “Anh Hề cũng sẽ đến đấy, cô không ngại chứ?”
“Không sao đâu. Trùng hợp thật, hôm nay tôi vừa gặp anh ấy ở một bữa tiệc rượu xong.”
Bên kia hiện “đang nhập tin nhắn” một lúc lâu mới gửi tin nhắn mới đến.
“Thế hai người có lên giường không?”
Nam sắc là sở thích lớn nhất đời này của Lily. Tưởng Huỳnh dở khóc dở cười bảo cô ấy rằng, mình thậm chí chỉ nói với Lục Chi Hề ba câu khách sáo xã giao mà thôi.
Lily: “Cô vẫn độc thân, gặp lại bạn trai cũ cũng đang độc thân mà không ngủ một giấc thì tiếc lắm đấy!”
Câu nói này của cô ấy ngược lại nhắc nhở Tưởng Huỳnh rằng, đã rất lâu rất lâu rồi cô không được trải nghiệm niềm vui t*nh d*c.
9 giờ tối, Tưởng Huỳnh tắm xong trở về phòng ngủ, đứng trước chiếc tủ bát giác màu nâu sẫm trong góc, kéo ngăn kéo ra và trầm tư.
Trong đó chứa đầy những món đồ chơi nhỏ đủ màu sắc, công năng toàn diện.
Hiện tại cô không quá mệt, ngày mai không có tiết sớm, dắt chó xong còn có thể ngủ nướng, đây là một buổi tối cực kỳ thích hợp để tự thưởng cho bản thân.
Tưởng Huỳnh nhìn chằm chằm vào đống đồ chơi ấy một hồi lâu, bỗng nhiên thở dài thườn thượt, đẩy mạnh ngăn kéo đóng lại cái “rầm”.
Đồ chơi dùng thì rất chu đáo, máy móc cũng không biết mệt, có thể cung cấp dịch vụ kéo dài. Nhưng dùng mấy năm rồi, phản ứng của cô với chúng dường như đã có chút chai lì.
Nhu cầu t*nh d*c cũng giống như ăn cơm hay đi ngủ vậy, d*c v*ng giảm sút hoặc không được thỏa mãn đều khiến con người cảm thấy lo âu.
Tưởng Huỳnh nằm trên giường trân trân nhìn trần nhà, trong đầu lại hiện lên hình ảnh người đàn ông cô gặp ở khách sạn hôm nay.
Cô cũng phải thừa nhận rằng, trong những khoảnh khắc riêng tư suốt mấy năm qua, cô cũng từng nhớ đến anh.
Lục Chi Hề là người duy nhất cô từng có trải nghiệm t*nh d*c trong đời. Tưởng Huỳnh nghi ngờ rằng nhận thức tiềm thức của cô về kh*** c*m t*nh d*c có thể đã bị Lục Chi Hề ảnh hưởng nghiêm trọng mà chính cô cũng không lường trước được.
Anh thích bóp cổ cô, vỗ vào mông cô hoặc xoa bụng cô vào những lúc cao trào, những hành động đó đã hình thành nên ký ức ban đầu của cô về kh*** c*m.
Và đó là điều mà cô không thể tự làm một mình, cũng là điều mà những món đồ chơi nhỏ không thể thay thế được.
Quan trọng hơn, trong lòng Tưởng Huỳnh vẫn luôn giấu kín một bí mật không thể chia sẻ với ai, nhưng càng độc thân lâu, ấn tượng về nó lại càng sâu sắc.
Công cụ gây án của anh không chỉ to lớn và hồng hào, mà còn hơi cong, giống như một chiếc móc câu có thể móc cả hồn phách cô ra ngoài. Đó là một độ cong vi diệu mà cô chưa từng tìm thấy sản phẩm thay thế hoàn hảo nào trên thị trường.
Tưởng Huỳnh có chút ủ rũ vùi mặt vào gối. Nono tưởng cô có chuyện gì, sốt ruột nhảy lên giường chạy quanh cô, dùng cái đầu nhỏ xoăn tít húc vào người cô.
“Nono, mẹ không sao.” Giọng cô rầu rĩ.
Nono ư ử đáp lại, như đang cố dỗ dành cô vui lên, nhưng một chú chó nhỏ làm sao hiểu được nỗi phiền muộn của một cô gái 26 tuổi lười giao tiếp xã hội chứ.
Tưởng Huỳnh nghĩ, có phải mình thực sự nên đi tiếp xúc với đàn ông không? Trong đầu cô thậm chí còn nảy ra một ý nghĩ quái đản, nếu có thể kiếm được khuôn đúc của Lục Chi Hề thì cũng tạm chấp nhận được.
Vừa nghĩ đến đó, Tưởng Huỳnh đã tự bật cười.
Chưa nói đến việc cô sẽ không bao giờ làm chuyện đó thật, mà khả năng cao là cô và Lục Chi Hề cũng chẳng còn cơ hội gặp lại nhau nữa.
Cô gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh, chui vào chăn. Nono như thường lệ rúc vào bên cạnh cô ngủ.
Vẫn còn sớm, Tưởng Huỳnh chưa buồn ngủ, cô lấy điện thoại mở camera trước, chụp một tấm ảnh chú cún ngoan ngoãn trong lòng mình. Sau khi chắc chắn trong ảnh không lộ mặt, chỉ có một góc vải lụa của bộ đồ ngủ, cô đăng bức ảnh lên tài khoản phụ.
Nói đúng ra thì tài khoản Weibo này đã không thể coi là tài khoản phụ nữa rồi.
Từ khi nuôi Nono, thỉnh thoảng Tưởng Huỳnh lại đăng ảnh nó lên đây. Khuôn mặt ngọt ngào của Nono nhanh chóng thu hút rất nhiều người hâm mộ, tài khoản này đã được chứng nhận là blogger thú cưng. Mỗi lần đăng bài đều có các fan hâm mộ online để lại đủ loại ảnh chế hài hước kiểu “bắt cóc chó”.
Gần như ngay sau khi bức ảnh được đăng lên, lượt like đầu tiên đã xuất hiện.
Năm phút sau, Tưởng Huỳnh cầm điện thoại lên xem lại, đã có cả trăm lượt like. Cô nói với Nono: “Bé con, con có nhiều bố mẹ trên mạng lắm đấy.”
Nono nhìn cô, chớp chớp đôi mắt đen láy.
Tưởng Huỳnh v**t v* đôi tai dài mềm mại của Nono, mỉm cười không thành tiếng.
Cuộc sống mà, đâu thể nào thập toàn thập mỹ được.
Cuộc gặp gỡ tình cờ với Lục Chi Hề ở bữa tiệc rượu hôm đó chỉ là một đoạn nhạc đệm ngắn ngủi, cuộc sống của Tưởng Huỳnh vẫn tiếp diễn như thường lệ.
Lên lớp giảng bài, đọc tài liệu làm nghiên cứu, một ngày ba bữa, không ngừng lặp lại.
Cuối tuần, giáo sư Brown như thường lệ mời cô đến nhà ăn tối vào thứ Bảy. Tưởng Huỳnh hầm một nồi canh sườn, mang theo Nono đến nơi vào khoảng 5 giờ chiều.
Cửa vừa mở, Nono dường như ngửi thấy mùi lạ, lao vào trong nhanh hơn mọi khi.
Giáo sư Brown đón lấy hộp canh sườn từ tay cô: “Nhà có khách mới đến, Amy và mọi người hôm nay có việc đột xuất không đến được. Cô cũng vừa mới nhận được điện thoại, chưa kịp báo cho em, em cứ coi như đây là một bữa tối bình thường là được.”
Trước đây Tưởng Huỳnh cũng từng gặp bạn bè khác của vợ chồng giáo sư đến chơi, nên cô cũng không để ý lắm đến việc có thêm một hai người lạ. Cô vào bếp giúp giáo sư Brown nướng xong mẻ bánh quy rồi bưng thành phẩm ra phòng khách.
Khi đi qua hành lang, Tưởng Huỳnh loáng thoáng nghe thấy tiếng giáo sư Edward đang trò chuyện với một người đàn ông. Giọng nói ấy rất quen, quen đến mức khiến tim cô thót lên vì kinh ngạc.
Vừa bước vào phòng khách, cô lập tức nhìn thấy Nono đang nằm gọn trong lòng một người đàn ông tóc màu nhạt, mặc sơ mi trắng và quần âu. Chú chó nhỏ nhiệt tình dùng cái mũi ướt át ngửi ngửi hơi thở của anh.
Giáo sư Edward ngồi ở ghế sofa đơn bên cạnh giới thiệu: “Ying, đây là Alex, tôi nghĩ hai người đã gặp nhau ở bữa tiệc hôm trước rồi. Tối nay con trai tôi là Andy cũng sẽ về ăn cơm, nhưng nó sẽ đến muộn một chút.”
“… Trùng hợp thật.” Tưởng Huỳnh nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa.
“Đúng vậy, hôm nay anh ghé qua đột xuất, không ngờ em cũng ở đây.” Lục Chi Hề nói chuyện khách sáo mà ôn hòa, “Nhưng anh cứ tưởng em sẽ ở lại dùng bữa tối sau bữa tiệc hôm đó chứ. Emily không mời em sao?”
“Không phải đâu. Hôm đó em không chuẩn bị bữa tối cho Nono nên phải về sớm.”
Lục Chi Hề đưa tay v**t v* đầu chú chó lông xoăn một cách thành thạo, rồi ngẩng đầu cười nói: “Nhóc con đáng yêu thế này, đúng là khiến người ta không nỡ bỏ lại một mình ở nhà.”
Hôm nay anh không chải tóc ngược ra sau nữa, mái tóc màu nhạt mềm mại hơi xoăn tự nhiên khiến anh bớt đi vài phần lạnh lùng sắc bén. Khi cười lên, trong khoảnh khắc ấy Tưởng Huỳnh cứ ngỡ mình đang nhìn thấy dáng vẻ thiếu niên năm nào của anh.
Giáo sư Edward bị gọi vào bếp phụ giúp, phòng khách chỉ còn lại hai người họ. Tưởng Huỳnh ngồi xuống ghế sofa đối diện Lục Chi Hề, Nono lập tức nhảy sang nằm ngoan ngoãn bên cạnh cô.
Vệt nắng cuối cùng trong ngày lọt qua cửa sổ, rọi lên hai người ngồi đối diện nhau, phủ lên thân hình họ một lớp ánh sáng hư ảo.
Sau một hồi im lặng, Lục Chi Hề bỗng nhiên dùng tiếng Trung nói với cô: “Chúng ta không nhất thiết phải hoàn toàn giả vờ làm người xa lạ, đúng không?”
Câu nói này như mũi kim chọc thủng lớp màng ngăn cách giữa hai người. Tưởng Huỳnh thoáng ngẩn người, sau đó không hiểu sao cũng thở phào nhẹ nhõm, cười đáp: “Cũng không hẳn là giả vờ làm người xa lạ, chỉ là…”
Cô ngừng một chút, ngước mắt nhìn anh: “Anh nói đúng. Anh sống có tốt không?”
“Anh rất tốt.” Lục Chi Hề nhìn cô, “Đây là câu trả lời em muốn nghe sao?”
Tưởng Huỳnh còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy người đàn ông đối diện bật cười.
Anh nói với giọng điệu thoải mái: “Đùa thôi, ngày nào cũng chỉ có công việc thôi mà.”
Bầu không khí vừa trở nên kỳ quặc trong tích tắc lại nhanh chóng dịu xuống. Tưởng Huỳnh cười: “Em cứ tưởng những ông chủ như anh… sẽ sống nhàn nhã hơn chứ.”
“Thực ra đây là một công việc nhàm chán, ngày nào cũng phải đoán già đoán non những lời nửa thật nửa giả của người xung quanh, còn phải là người chịu trách nhiệm đầu tiên khi cấp dưới phạm lỗi.”
Cửa ra vào có tiếng người, là Andy, con trai vợ chồng giáo sư đã về. Nono thấy cửa mở liền nhảy xuống khỏi ghế sofa, chạy vòng quanh chân Tưởng Huỳnh, ý là muốn đi vệ sinh.
“Em đưa Nono ra ngoài đi dạo một lát.” Cô cầm lấy dây dắt chó để trên bàn bên cạnh.
Lục Chi Hề nói: “Anh đưa em đi, trời tối rồi không an toàn.”
Tưởng Huỳnh theo bản năng từ chối khách sáo: “Không cần đâu, mười lăm phút là về thôi, khu này an ninh tốt lắm.”
Dứt lời, cô nhanh chóng chào hỏi vợ chồng giáo sư, nhân lúc trời chưa tối hẳn dắt Nono ra ngoài.
Lục Chi Hề nhìn chăm chú về phía cửa, dõi theo bóng dáng Tưởng Huỳnh dắt chú chó nhỏ tung tăng bước ra ngoài.
“Hi Alex, tôi cực kỳ thích tennis đấy, có cơ hội chúng ta cùng ra sân nhé.”
Khi Andy lên tiếng, anh rốt cuộc cũng hoàn hồn, nụ cười nhạt trên mặt vụt tắt, quay sang trò chuyện xã giao với Andy vài câu.
Trong lúc chờ Tưởng Huỳnh quay lại, vợ chồng giáo sư dọn thức ăn lên bàn, nhắc đến chuyện con trai Andy đang tham gia một nghiên cứu về truyện cổ tích.
“Truyện cổ tích tôi thích nhất là Ngư ông và con quỷ trong bình.” Lục Chi Hề nói.
Andy hỏi: “Là câu chuyện con quỷ bị nhốt trong bình hy vọng được người cứu thoát sao?”
“Đúng vậy.”
Lục Chi Hề chậm rãi kể.
“Con quỷ khi bị nhốt trong thế kỷ đầu tiên đã quyết định, chỉ cần có người cứu nó, nó sẽ tặng cho người đó số của cải tiêu cả đời không hết. Nó cứ chờ đợi mãi, không ngừng gia tăng giá trị phần thưởng, nhưng mãi chẳng có ai xuất hiện. Cho nên khi người đánh cá xuất hiện, nó quyết định ăn thịt ông lão. Nhưng nó quá thích người đánh cá, đến mức bị ông lão lừa chui lại vào bình, một lần nữa bị giam cầm trong cô độc.”
Andy ngập ngừng nói: “Hình như phiên bản này không giống bản tôi biết lắm.”
“Thế à?” Lục Chi Hề cười nói, “Đây là phiên bản của tôi.”
Andy vỡ lẽ, tưởng anh rất hứng thú với truyện cổ tích nên định nói tiếp, nhưng Lục Chi Hề đã mất hứng trò chuyện, lấy điện thoại ra trả lời tin nhắn, dùng thái độ đó để kết thúc cuộc đối thoại.
Màn hình khóa điện thoại của anh là hình nền mặc định, nhưng hình nền màn hình chính sau khi mở khóa lại là ảnh một chú chó lông xoăn nằm trên một cánh tay trắng ngần.
Đây là hình nền anh mới đổi gần đây, cũng là tấm anh thích nhất.
Tai chú chó nhỏ quả thực rất mềm, hôm nay anh đã sờ thử rồi.
Còn cánh tay trắng ngần tựa như dòng sữa ấm áp kia, anh chỉ mới được chạm vào trong giấc mơ.
Chuông cửa vang lên, anh cất điện thoại đi.
Tưởng Huỳnh dắt Nono về, tranh thủ giải quyết nhu cầu vệ sinh cho nó trước khi trời tối hẳn.
Chú cún con ngoan ngoãn để mẹ lau chân xong liền vui vẻ chạy nhảy trong nhà, móng vuốt nhỏ giẫm trên sàn gỗ phát ra tiếng lách cách vui tai, sau đó nhảy phắt lên ghế sofa cạnh người đàn ông.
Bên ngoài trời đã tối đen như mực, ánh đèn ấm áp trong nhà chiếu sáng mọi ngóc ngách.
Người đàn ông cúi đầu chăm chú nhìn chú chó nhỏ, những ngón tay thon dài luồn vào bộ lông màu nâu nhạt của nó, khuôn mặt tuấn tú toát lên vẻ dịu dàng khiến người ta không thể rời mắt.
Tưởng Huỳnh đứng ở hành lang nhìn thấy cảnh tượng này, bỗng nhiên dừng bước.