Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi

Chương 55

Khi Tưởng Huỳnh ngồi xe Lục Chi Hề trở về trường lần cuối cùng, anh vẫn luôn đứng chờ ở cổng trường mãi không chịu rời đi.

Cô cảm nhận được ánh mắt anh như thực chất dính chặt lên người mình, giống như một sợi dây thừng không muốn bị cắt đứt, muốn theo cô đi xa hơn, xa hơn nữa.

Tưởng Huỳnh biết chỉ cần cô quay đầu lại, Lục Chi Hề trong giây tiếp theo nhất định sẽ lao tới ôm lấy cô, nhưng cô đã không làm vậy.

Cô chỉ cắm cúi đi thẳng về phía trước dọc theo con đường rợp bóng cây sáp ong, cho đến khi bóng dáng của cả hai hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt đối phương.

Trong một khoảng thời gian rất dài, bên cạnh Tưởng Huỳnh không hề có một người đáng tin cậy nào chỉ dẫn cho cô nên lựa chọn con đường nhân sinh như thế nào, làm sao để thoát khỏi những khốn cảnh đầy đau khổ.

Và đối với một cô gái như cô, vì không có sự hậu thuẫn từ gia đình nên cô cũng không có quá nhiều cơ hội để thử và sai.

Vì thế trong những năm tháng tuổi trẻ của mình, Tưởng Huỳnh đã đúc kết ra một kinh nghiệm như sau:

“Thừa nhận bản thân sẽ có lúc yếu đuối, mê mang, dao động, nhưng trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không thể từ bỏ phán đoán lý trí của chính mình. Cho dù có khóc lóc, có gào thét đến khản cả giọng, thì vẫn phải bước tiếp theo con đường mà mình cho là đúng đắn.”

Cô đã dùng câu nói này làm lời kết cho phần cảm ơn trong luận văn tốt nghiệp đại học của mình.

Giữa tháng 5, buổi bảo vệ luận văn diễn ra thuận lợi. Luận văn của Tưởng Huỳnh được bình chọn là luận văn tốt nghiệp xuất sắc. Cô dành thời gian chỉnh sửa lại dung lượng một chút, dưới sự hướng dẫn của giáo sư Lâm gửi bài cho một tạp chí nước ngoài. May mắn là không lâu sau cô đã nhận được phản hồi từ ban biên tập.

Chu An Ninh cuối cùng cũng chấp nhận thư mời nhập học thạc sĩ chuyên ngành Tội phạm học với học bổng toàn phần của một trường đại học ở Mỹ. Tốt nghiệp chuyên ngành này rõ ràng là rất khó tìm việc làm, cô nàng đã do dự rất nhiều ngày, nhưng cuối cùng vẫn quyết định nghe theo tiếng gọi con tim.

“Xe đến trước núi ắt có đường, ngàn vàng khó mua được niềm vui của chị đây.”

Nói xong câu đó, Chu An Ninh tiêu sái xác nhận nhập học.

Vì đến tháng 7 mới chính thức tốt nghiệp, nên nhân lúc rảnh rỗi, Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh rủ nhau đến Đại Lý, Vân Nam chơi một tháng, coi như là chuyến đi tốt nghiệp. Họ đi theo một đàn chị cũng tốt nghiệp từ Hoa Đại tên là Phùng Tự Tâm đang du lịch ở đó.

Nhắc đến thì việc Tưởng Huỳnh và Phùng Tự Tâm quen biết nhau cũng là do năm đó, trong kế hoạch bình chọn những cặp đôi nổi tiếng của trường, ngoài cô và Lục Chi Hề ra, Phùng Tự Tâm và bạn trai lúc đó cũng có tên trong danh sách.

Nhưng tình yêu thời sinh viên là vậy, cứ đến mùa tốt nghiệp, những cặp đôi yêu nhau rất lâu thì chia tay, còn những bạn học vẫn luôn độc thân lại nhanh chóng xem mắt, kết hôn rồi sinh con, chuyện này cũng chẳng có gì lạ lẫm.

Phùng Tự Tâm sống một cuộc sống cực kỳ đơn giản ở Đại Lý. Mỗi ngày chị ấy đeo chiếc túi vải nhuộm thủ công màu xanh lam, mặc quần dài áo dài tay bằng vải cotton, đeo kính râm nhỏ uống cà phê, toát lên khí chất của một trí thức lánh đời.

Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh đến nơi cũng lập tức thay đổi phong cách ăn mặc y hệt, đi theo Phùng Tự Tâm tổ chức tiệc âm nhạc ở chợ, rồi cùng những người bạn đến từ khắp nơi ngồi trên cánh đồng bát ngát uống cà phê trò chuyện.

Trước khi rời Đại Lý, ba người cùng chụp một tấm ảnh chung, dán lên bảng lưu bút của một quán cà phê ở đó, kèm dòng chữ:

“Tự do vạn tuế!”

Chơi bời thỏa thích một tháng, hai người trở về Bắc Kinh, bắt đầu thu dọn ký túc xá, rời khỏi nơi đã gắn bó suốt bốn năm trời.

Ký túc xá của Hoa Đại vẫn luôn là phòng bốn người, nhưng từ năm nhất, hai người bạn cùng phòng khác cảm thấy học Tâm lý học không chỉ khó mà tiền đồ còn mờ mịt nên đã lần lượt chuyển sang khoa khác. Vì thế căn phòng này chỉ còn lại hai người họ nương tựa vào nhau.

“Thực ra tớ chẳng thấy thương cảm gì chuyện chia ly mùa tốt nghiệp cả.”

Chu An Ninh vừa gấp quần áo vừa nói với Tưởng Huỳnh.

“Người nhất định phải chia xa thì một ngày nào đó cũng sẽ xa nhau thôi, còn người đã định sẵn ở bên nhau thì dù thế nào cũng sẽ không lạc mất.”

Tưởng Huỳnh rất đồng tình.

Từ tiểu học đến giờ, những người bạn học nhìn qua có vẻ quan hệ khá tốt với cô đều dần mất liên lạc, nhưng Mông Thiệu và cô thì chưa bao giờ đứt đoạn.

Hai người không cần ngày nào cũng liên lạc, nhưng khi cần chỉ cần ới một tiếng, đối phương sẽ lập tức giúp đỡ mà không hề nề hà khách sáo.

Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh vừa trò chuyện câu được câu chăng, vừa dọn dẹp những đồ lặt vặt trên bàn học vào thùng.

Đa số đồ đạc sẽ được chuyển sang ký túc xá nghiên cứu sinh, nhưng một số thứ lại khiến cô khó xử.

Chủ yếu là những món quà Du Tư Ngôn tặng, hiện tại Tưởng Huỳnh đang do dự không biết nên gửi trả về Thành Đô hay mang theo sang chỗ ở mới.

Tưởng Huỳnh đưa tay gỡ chiếc bánh gừng người treo trên đèn bàn xuống. Không ngờ dây treo lỏng lẻo, cô chưa kịp nắm chắc thì nó đã tuột ra, rơi xuống bìa kẹp tài liệu trơn bóng trên mặt bàn, trượt một đường mượt mà ra mép bàn rồi vẽ một đường parabol đẹp mắt rơi xuống đất, vỡ làm đôi.

Tưởng Huỳnh vội vàng ngồi thụp xuống nhặt, định xem có ghép lại cứu vãn được không thì bỗng phát hiện ở chỗ gãy rơi ra một mảnh giấy nhỏ hình chữ nhật.

Cô nhặt mảnh giấy lên, mở ra xem, rồi lập tức sững sờ.

Trên mảnh giấy viết: Made by Alex

Hả???

Đây chẳng phải là quà Du Tư Ngôn tặng sao?

Sao bên trong lại giấu cái này???

Vụ án nhanh chóng được phá giải, bởi vì Tưởng Huỳnh rất nhanh đã tìm thấy một chiếc bánh gừng người bằng đất sét thủ công khác trong ngăn kéo bàn học.

Chiếc bánh gừng người này bị ai đó nhét một cách đầy toan tính vào tận góc trong cùng ngăn kéo, chèn giữa đống sổ tay của cô, nếu không phải dọn đồ thì cô căn bản không thể phát hiện ra.

Là một nghiên cứu sinh Tội phạm học tương lai, bạn học Chu An Ninh lập tức tiến hành phân tích chi tiết về thời gian, nguyên nhân và động cơ của vụ việc bí ẩn này.

“Chiếc bị rơi vỡ này có tay nghề tinh xảo hơn hẳn cái kia, màu sắc tô đều, phối màu hài hòa, rõ ràng là nghi phạm đã tốn thời gian dài tỉ mỉ chuẩn bị công cụ gây án.

“Kết hợp với tình hình ra vào ký túc xá của chúng ta gần đây, khoanh vùng nghi phạm chính là bạn trai cũ trước đây của cậu – Lục Chi Hề.”

“Còn về thời gian à…”

Chu An Ninh tiến hành tái hiện hiện trường vụ án.

Thời điểm gây án hẳn là vào lần Tưởng Huỳnh bị cúm trước đó.

Hôm đó Lục Chi Hề giúp cô mặc quần áo, đi giày, sau đó ôm cô ngồi bên bàn học, chờ Chu An Ninh thu dọn qua vài món đồ dùng cá nhân để cô mang vào viện.

Khi ấy Tưởng Huỳnh sốt đến mê man, vừa được anh ôm vào lòng liền ngủ thiếp đi. Còn Chu An Ninh thì vùi đầu dọn đồ trong tủ quần áo, cánh cửa tủ vừa khéo che khuất tầm nhìn.

Chắc chắn Lục Chi Hề đã lợi dụng thời cơ ngàn năm có một này để gỡ chiếc bánh gừng người Du Tư Ngôn tặng xuống, rồi treo cái do chính tay anh làm lên đèn bàn.

Chu An Ninh còn suy đoán, với cái tính cách “tà ác” của Lục Chi Hề, anh chắc hẳn đã muốn hủy thi diệt tích món quà của tình địch, nghiền nát nó thành bột phấn. Nhưng giấy không gói được lửa, để tránh sau này sự việc bại lộ bị Tưởng Huỳnh khiển trách, anh đành lén lút nhét món quà của tình địch vào một nơi cô rất ít khi đụng tới.

Dù cho có một ngày cô phát hiện ra…

Tưởng Huỳnh nhìn chằm chằm vào chiếc bánh gừng người bị cô lỡ tay làm rơi vỡ làm đôi.

Nó có đôi mắt tròn xoe màu nâu, hai đầu miệng cười cong cong điểm hai lúm đồng tiền hồng hào, trên cổ thắt một chiếc nơ nhỏ màu đỏ.

Thực ra nếu nhìn kỹ sẽ thấy, chiếc bánh gừng người do Lục Chi Hề làm không hoàn toàn giống cái của Du Tư Ngôn.

Anh cố ý không dùng màu đen để vẽ mắt cho nó, mà để chú người bánh gừng nhỏ bé này mang màu mắt giống hệt mình.

Khi Tưởng Huỳnh nhìn vào chú người bánh gừng này, cô có ảo giác như đang đối diện với đôi mắt tuyệt đẹp của Lục Chi Hề.

Trên mặt chú người bánh gừng treo nụ cười ngọt ngào, hệt như nụ cười rạng rỡ của Lục Chi Hề khi được cô công nhận lúc chia tay ở cổng nam Hoa Đại hôm đi đánh tennis.

Tưởng Huỳnh đoán, khi treo chiếc bánh gừng này lên đèn bàn, trong lòng Lục Chi Hề chắc chắn rất mong cô phát hiện ra.

Như vậy, anh không chỉ có thêm một cơ hội để nói chuyện với cô, mà còn có thể chứng minh với cô thêm một lần nữa rằng, ngay cả làm đồ thủ công anh cũng giỏi hơn Du Tư Ngôn.

Cô bỗng bật cười.

Cười cười, hốc mắt lại ươn ướt.

Đợi Lục Chi Hề lớn thêm chút nữa, nhớ lại mình từng vì một cô gái mà tranh giành tình cảm đến mức này, liệu anh có thấy bản thân lúc đó thật ngốc nghếch không?

Tưởng Huỳnh nghĩ, có lẽ vào một ngày nào đó trong tương lai, cô sẽ có cơ hội biết được đáp án này.

Nhưng cũng có khả năng, cả đời này cô sẽ không bao giờ biết được câu trả lời.

Thuận lợi tốt nghiệp, dọn sạch ký túc xá, sau khi tất cả những chuyện này kết thúc, cuộc sống của Tưởng Huỳnh hoàn toàn bước vào giai đoạn bình lặng.

Sự bình lặng này không giống như sự ổn định giả tạo mà cô đã cố gắng tìm kiếm và duy trì suốt năm tư đại học. Nó đến từ việc cô đã thông suốt, đã buông bỏ những mối quan hệ đã qua, cuộc đời chính thức bước sang một trang mới, trật tự nội tâm cũng dần trở nên vững vàng và yên tĩnh.

Kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp đại học, Tưởng Huỳnh về Thành Đô ở với bố một tuần.

Tưởng Chí Văn hiện tại cũng đang sống một cuộc sống yên ổn, thực tế. Gần đây ông đang hẹn hò với một người phụ nữ trạc tuổi mình sống cùng khu tập thể.

Dì ấy có một cô con gái đã đi làm và lập gia đình. Dì ly hôn năm ngoái vì tính chồng quá gia trưởng, sau đó sống một mình, có nhà riêng, có tiền tiết kiệm, chẳng cầu mong gì ở Tưởng Chí Văn, chỉ cần một người bầu bạn cho vui cửa vui nhà.

Tưởng Chí Văn tính tình hiền lành, bản chất không xấu, khi cuộc sống đã vào guồng thì trông cũng ra dáng một ông chú phong độ, vừa khéo hợp ý dì ấy.

Đợi khi xác định bố mình sống cũng không tệ, Tưởng Huỳnh quay trở lại Bắc Kinh, chuyển vào ký túc xá nghiên cứu sinh.

Bạn cùng phòng phải đợi đến khi khai giảng mới chuyển vào, nên cô tạm thời trải qua cuộc sống độc thân. Vì làm việc cho cả hai nhóm đề tài của giáo sư Trình và giáo sư Brown nên cuộc sống của cô khá bận rộn, ngày nào cũng vùi đầu trong thư viện đọc tài liệu, xử lý số liệu. Chỉ thỉnh thoảng đi gặp đối tượng thí nghiệm cùng giáo sư Trình, cô mới rời khỏi khuôn viên Hoa Đại để ra ngoài hít thở không khí.

Có lẽ vì cuộc sống hơi nhàm chán, Tưởng Huỳnh đăng ký một tài khoản Weibo phụ mới để ghi lại những chuyện thú vị vụn vặt thường ngày.

Còn tài khoản phụ từng bị Lục Chi Hề “nằm vùng” suốt một năm trời kia đã bị cô xóa bỏ.

Hè qua đi, nghiên cứu sinh khai giảng, cô lại quen thêm bạn học mới, thầy cô mới.

Vòng tròn quan hệ không ngừng mở rộng và đổi mới, cô kết giao được một số người bạn khá tốt, nhưng lại chưa gặp được ai khiến cô muốn thân thiết hơn mức bạn bè xã giao.

Người đến người đi, tính duy nhất của một số mối quan hệ mới dần dần lộ rõ.

Nếu cuộc sống rảnh rỗi hơn một chút, Tưởng Huỳnh sẽ rủ Mông Thiệu cùng lên mạng tìm những quán ăn được đánh giá cao để đi ăn một bữa no nê.

Nếu gặp chuyện phiền lòng hay vui vẻ trong học tập, cô sẽ gọi video hoặc gọi thoại cho Chu An Ninh.

Du học sinh Chu An Ninh mỗi tuần đều có những tiết mục than thở cố định: tài liệu đọc mãi không hết, phòng học lạnh như cái hầm băng, nước chanh chua đến mức linh hồn xuất khiếu nhưng lại có hiệu quả trị mệt mỏi thần kỳ, và cả việc khu phố lân cận lại vừa xảy ra nổ súng…

Chỉ đến khi biết tin Tưởng Huỳnh chắc chắn sẽ sang Đại học Harvard tiếp tục học tập, năng lượng tiêu cực của Chu An Ninh mới chấm dứt. Cô nàng bắt đầu hớn hở lên kế hoạch cho cuộc sống hạnh phúc tương lai cùng Tưởng Huỳnh.

Những ngày tháng bình lặng diễn ra một cách lặp đi lặp lại có phần khô khan, khiến thời gian trôi đi rất nhanh. Năm nhất nghiên cứu sinh thoắt cái đã qua.

Một chuyến bay quốc tế cất cánh từ Bắc Kinh, trải qua mười mấy tiếng bay, cuối cùng cũng hạ cánh xuống sân bay Logan ở Boston vào một ngày hè rực rỡ nắng vàng.

Làm xong thủ tục nhập cảnh, Tưởng Huỳnh kéo vali, len lỏi qua dòng người đủ mọi màu da, đi theo biển chỉ dẫn trong sân bay đến gần trạm taxi.

Cô nhìn quanh một lượt, lập tức thấy một mỹ nữ tóc xoăn sóng lớn đang đứng dưới bảng chỉ dẫn, tay xách hai ly cà phê đá kiểu Mỹ.

Chu An Ninh một năm không gặp phấn khích lao tới trước mặt Tưởng Huỳnh, ôm chầm lấy cô như bạch tuộc, cười hì hì nói:

“Chúc mừng người chơi Tưởng Huỳnh đã mở khóa bản đồ mới trong game online cuộc đời – Hoa Kỳ!”

Bình Luận (0)
Comment