Dì quản lý xuống lầu đón người cũng bất ngờ chẳng kém Chu An Ninh.
Hoa đại rất nhiều đôi yêu nhau, dì ngày nào cũng trực ở cửa sổ tầng một nên ít nhiều cũng có ấn tượng với mấy cậu nam sinh đưa bạn gái về ký túc xá, đặc biệt là những cặp trai xinh gái đẹp.
Năm ngoái Lục Chi Hề thường xuyên đưa Tưởng Huỳnh về, vì quá đẹp trai nên mấy dì trực ban đều nhớ mặt, cũng nhớ rõ từ đầu học kỳ này anh không còn xuất hiện nữa. Cuối năm ngoái, người đưa Tưởng Huỳnh về đã đổi thành một cậu trai khác. Đầu học kỳ này, dì trực ban còn thấy Tưởng Huỳnh đứng nói chuyện với cậu trai đó dưới ký túc xá.
Dì quản lý vốn tưởng Chu An Ninh sẽ gọi bạn trai mới của Tưởng Huỳnh, không ngờ người đến lại là anh chàng người yêu cũ, còn đánh xe thẳng vào dưới chân tòa nhà.
Dì do dự hỏi han hồi lâu, mãi đến khi Lục Chi Hề gọi điện cho văn phòng trực ban bộ phận bảo vệ của trường, nhân viên hành chính trực ban xác nhận thông tin đã đăng ký trên hệ thống, dì mới cho người vào.
Cửa phòng ký túc xá vừa mở, thấy vẻ mặt cảnh giác của Chu An Ninh, dì quản lý lại hỏi: “Cháu gọi cậu này à?”
Chu An Ninh vừa nhìn thấy Lục Chi Hề là đoán ngay ra sự tình, trong lòng thầm mắng Thích Văn cái đồ không đáng tin cậy này cả nghìn lần. Đang định mở miệng nói “Không phải”, Lục Chi Hề đã nhanh hơn một bước:
“Xe đỗ dưới lầu rồi, đưa cô ấy đi bệnh viện trước đã, không yên tâm thì cô đi cùng đi.”
Tưởng Huỳnh cuộn tròn trong chăn, không ngủ được nhưng cũng không nghe rõ âm thanh bên ngoài, người lúc nóng lúc lạnh, cơn đau nhức thấm vào tận xương tủy.
Trong lúc mơ màng, có một bàn tay luồn vào trong chăn như muốn bế cô lên.
Cô hé mắt nhìn, người đến đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang đen, cách ăn mặc quen quen, hình như mới gặp cách đây không lâu.
Giọng cô yếu ớt đầy vẻ ngạc nhiên: “Mông Thiệu? Chẳng phải cậu bảo hôm nay bay đi Thượng Hải sao?”
Sáng nay còn khoe trong nhóm “Tuyển chọn mỹ nhân” là đang chụp ảnh người mẫu nam sàn diễn cơ mà.
“……”
Lục Chi Hề im lặng đỡ cô ngồi dậy.
Thấy đối phương không nói gì, Tưởng Huỳnh lại mệt mỏi nhắm mắt, mặc kệ anh giúp mình khoác chiếc áo lông dài lên người.
Đợi người trước mặt chuẩn bị đi tất cho mình, đầu óc cô mới hơi hoạt động một chút: “Để tớ tự làm.”
Lúc này Lục Chi Hề mới rầu rĩ nói: “Là anh.”
Người đang sốt thì đầu óc cũng chẳng khác gì người say, suy nghĩ đứt đoạn thành từng mảnh nhỏ không liền mạch.
Trong lúc cô ngẩn ngơ một lát, giày tất đã được đi xong, Lục Chi Hề vững vàng bế thốc cô lên. Cách lớp áo hoodie, Tưởng Huỳnh có thể cảm nhận rõ ràng cơ bắp rắn chắc và nhịp tim trầm ổn của anh.
Cô hơi hé miệng định nói gì đó, lại ho liền mấy tiếng.
“Yên tâm ngủ đi, anh đưa em đi bệnh viện.”
Những lúc thế này, giọng nói của Lục Chi Hề quả thực khiến người ta rất an tâm.
“Tớ không cố ý đâu! Du Tư Ngôn không liên lạc được, Mông Thiệu không ở Bắc Kinh, tớ nghĩ ký túc xá nghiên cứu sinh của Thích Văn ngay sau tòa nhà chúng ta nên gọi thử, ai ngờ tên phản bội này lại chuyển tiếp cuộc gọi chứ!”
Trước giường bệnh, Chu An Ninh ngượng ngùng giải thích tình hình, cắm ống hút vào ly nước chanh tươi ép đầy ắp đưa tới trước mặt Tưởng Huỳnh.
“Nào, uống một ngụm đi.”
Tưởng Huỳnh chống người ngồi dậy, dùng tay không truyền nước biển nhận lấy ly nước uống một ngụm, chậm rãi quan sát căn phòng bệnh khoa quốc tế của bệnh viện hạng A, trông chẳng khác gì phòng suite khách sạn cao cấp.
Ngoài cửa kính trượt là khu vực phòng khách độc lập, trên tường treo tivi màn hình phẳng rộng, có cả bếp và bàn làm việc, kê bộ sô pha da mềm mại, sàn gỗ, cửa sổ sát đất đón ánh nắng rực rỡ hắt vào phòng, chiếu lên những chậu cây xanh tươi tốt.
“Thế này thì phô trương quá, tớ chỉ bị sốt thôi mà.”
Chu An Ninh sờ trán cô: “Vẫn còn nóng lắm, ở đây một ngày rồi mà chưa hạ sốt. Bác sĩ bảo cậu bị nhiễm chủng cúm mới, đến rồi thì cứ ở lại đi, nhỡ biến chứng viêm phổi thì khổ.”
Đối với Tưởng Huỳnh, chuyện ốm sốt khi giao mùa cũng quen thuộc như kỳ kinh nguyệt hàng tháng vậy.
Có điều virus ở Bắc Kinh mỗi năm lại ra chủng mới, sốt đến mức nào cũng hên xui như bóc hộp mù. Năm ngoái đầu xuân không nghiêm trọng lắm, lần này e là vớ phải “hàng hiếm” rồi, tiêm thuốc uống thuốc đủ cả mà nhiệt độ cứ lên lên xuống xuống, giờ lại bò lên 38 độ 5.
Chu An Ninh không yên tâm, tối qua đi theo vào bệnh viện, ngủ một giấc trên giường dành cho người nhà trong phòng suite, tỉnh dậy là có người mang cơm đến tận nơi, sướng hơn cả ở ký túc xá. Nhưng tối nay cô nàng có buổi họp nhóm, giờ phải về trường kẻo chập tối tắc đường lại muộn.
Trước khi đi, cô nàng chỉ vào căn phòng dành cho người nhà đang đóng kín cửa bên cạnh, hạ giọng: “Lục Chi Hề ở trong đó đấy, có chuyện gì cứ gọi điện cho tớ… Thái độ của anh ta cũng được lắm, có tớ canh chừng nên lúc cậu ngủ anh ta không dám động chân động tay đâu.”
Chu An Ninh đi rồi, Tưởng Huỳnh lấy điện thoại ra xem, có mười mấy tin nhắn WeChat từ Du Tư Ngôn và Mông Thiệu, hai người đều đã biết chuyện cô ốm, hỏi thăm tình hình thế nào.
Lướt xuống dưới, Quý Tuân mới kết bạn WeChat hôm qua gửi tin nhắn cảm ơn cô và Chu An Ninh đã dẫn họ đi chơi ở Hoa đại.
Cô đang trả lời tin nhắn thì cửa phòng bên cạnh mở ra, Lục Chi Hề bước ra, kéo ghế ngồi xuống bên giường cô.
“Giai đoạn này tình hình đặc biệt, không tiện để quá nhiều người biết địa chỉ của anh, nên chỉ có thể đưa em đến bệnh viện, chịu khó chút nhé.”
Anh khẽ nói, đưa tay sờ trán cô.
Năm ngoái khi hai người mới quen nhau chưa lâu, vẫn còn đang trong giai đoạn cùng nhau đi học, hẹn hò ở nhà ăn. Tưởng Huỳnh cũng bất ngờ bị cúm vào đầu tháng ba, lúc đó chỉ buột miệng nói với Lục Chi Hề một câu, anh liền đón cô thẳng về căn hộ ở khu Dương Quang.
Đó là lần đầu tiên cô biết hóa ra tiểu thuyết không hề lừa người, kẻ có tiền thực sự có thể mời bác sĩ về tận nhà khám bệnh, truyền dịch. So với quy mô năm ngoái, Tưởng Huỳnh cảm thấy gian phòng bệnh hiện tại quả thực có chút vượt mức tiêu chuẩn.
Cô bỏ điện thoại xuống, cười với anh: “Lần này cảm ơn anh, đã phiền anh sắp xếp mọi thứ rồi.”
Tuy giọng điệu vẫn rất khách sáo, nhưng thấy cô cuối cùng cũng nở nụ cười với mình, trong lòng Lục Chi Hề dâng lên niềm vui sướng.
Sắc mặt anh không còn tái nhợt như lần trước, giờ phút này ngồi trong căn phòng ngập tràn ánh nắng, khi cười lên đã có vài phần tinh thần phấn chấn vốn nên có ở độ tuổi này.
“Chăm sóc em là việc anh nên làm. Thật ra ngày nào anh cũng rất muốn gặp em. Từ sau khi em đồng ý nghe điện thoại của anh, anh đã ngủ ngon hơn rất nhiều.”
Anh nói một cách dịu dàng.
Vừa dứt lời, Lục Chi Hề liền nghe thấy điện thoại của Tưởng Huỳnh rung lên, như thể có tin nhắn mới liên tục gửi tới.
Vẻ ôn hòa trên mặt anh vụt tắt trong nháy mắt, anh im lặng nhìn Tưởng Huỳnh chuyển sự chú ý sang điện thoại, không nhịn được hỏi: “Ai tìm em vậy?”
“Mỗi ngày đều có rất nhiều người tìm tôi, anh muốn hỏi từng người một sao?”
“Em biết người anh muốn hỏi là ai mà.”
So với phản ứng kịch liệt trước đây, Lục Chi Hề ít nhất ở bề ngoài đã có chút kiên nhẫn hơn, không nói một lời nghe cô nhắc đến mấy cái tên mà anh không hề muốn nghe.
Cô cùng Vệ Trinh, Quý Tuân đi dạo, ăn cơm, dù cho Chu An Ninh và Vệ Tình cũng ở đó, nhưng điều này không quan trọng. Trong đầu Lục Chi Hề tràn ngập hình ảnh Tưởng Huỳnh cười nói vui vẻ với hai chàng trai kia.
Anh còn không kìm được mà suy đoán xem trong tin nhắn WeChat của Tưởng Huỳnh, Mông Thiệu và Du Tư Ngôn đã quan tâm cô như thế nào, còn cô đã đáp lại ra sao.
Mấy ngày nay Lục Chi Hề luôn dùng sự bận rộn để trốn tránh việc suy nghĩ đến những điều này. Nhưng chỉ cần có một giây rảnh rỗi khiến anh nghĩ đến việc có người khác mang lại niềm vui và sự ấm áp cho Tưởng Huỳnh, anh liền cảm thấy ghen tuông như có trăm cái vuốt cào xé trong tim.
Đợi đến khi cô nói xong, gương mặt thanh tú của anh đã căng chặt, sắc mặt trắng bệch dị thường.
“Anh sao thế?”
Tưởng Huỳnh nhận ra Lục Chi Hề có chút không ổn, vừa mới hỏi dứt câu liền thấy anh đột ngột đứng dậy, lao vào nhà vệ sinh.
Cửa phòng vệ sinh cách âm cực tốt bị khóa lại, chừng nửa tiếng sau, Lục Chi Hề mới bước ra, ngồi lại xuống bên cạnh cô.
Tưởng Huỳnh không nói một lời, nhìn chằm chằm vào anh.
Mặt anh ướt đẫm, tóc mái trước trán nhỏ nước, sắc mặt tái nhợt, trên người thoang thoảng mùi bạc hà thanh mát.
“Vừa rồi anh nôn à?”
Anh không lên tiếng.
“Nôn do phản ứng căng thẳng?”
Lục Chi Hề không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ khẽ nói: “Anh thật sự không thích em ở cùng bọn họ.”
Tưởng Huỳnh cứ tưởng hôm đó anh nói mình buồn nôn chỉ là kiếm cớ để cô không đi gặp bạn bè, không ngờ Lục Chi Hề thực sự vì cảm xúc kích động mà xuất hiện phản ứng nôn mửa sinh lý.
Cô cố gắng khuyên giải anh: “Chi Hề, ai cũng có bạn khác giới của riêng mình, giống như Lily là bạn khác giới của anh vậy.”
“Anh và cô ta không tính là bạn bè.” Lục Chi Hề vô cảm định nghĩa mối quan hệ nhiều năm giữa anh và Lily, “Anh không quan tâm cô ta sống chết ra sao, cô ta cũng chẳng quan tâm anh, chỉ khi có lợi ích mới hợp tác thôi.”
“Vậy anh cũng nên có những người khác……”
“Không có.” Anh khẳng định chắc nịch.
Bạn bè với nhau cũng cần phải đầu tư tình cảm, Lục Chi Hề hiểu rõ điều này và anh không hề hứng thú.
Anh cho rằng tình bạn giữa nam và nữ nhất định trôi nổi trên một ranh giới nguy hiểm nào đó, có thể tiến có thể lùi. Và bất kể tính chất của tình bạn này mơ hồ đến đâu, chỉ cần nghĩ đến việc Tưởng Huỳnh dành tình cảm cho người khác, anh liền cảm thấy khó chịu.
Túi dịch truyền đã cạn, Lục Chi Hề gọi y tá vào rút kim. Tay trái Tưởng Huỳnh vì truyền dịch thời gian dài mà trở nên lạnh lẽo, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, dùng một giọng điệu bình tĩnh đến cực điểm nói với cô:
“Anh hy vọng em chỉ nhìn anh, chỉ nghĩ đến anh, chỉ có tình cảm với anh.”
“Anh nghĩ như vậy chỉ là do tính chiếm hữu đang tác quái thôi.”
Lục Chi Hề nói với giọng nặng nề:
“Em muốn định nghĩa thành phần của tình yêu như thế nào? Một tình yêu chiếm hữu và được chiếm hữu, sao lại không phải là tình yêu chứ?”
Không khí bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng.
Tưởng Huỳnh dời ánh mắt đi, thẫn thờ nhìn vào một điểm vô định, còn Lục Chi Hề lặng lẽ ngắm nhìn cô, dùng ánh mắt phác họa từng đường nét trên khuôn mặt cô.
Anh tin rằng mình đủ hiểu cô.
Một người chỉ khao khát tự do sẽ không đạt đến cao trào khi bị người yêu bóp chặt yết hầu, cận kề cái chết.
Cũng sẽ không nhìn anh với ánh mắt tràn ngập khát vọng muốn được sở hữu.
Mối quan hệ chiếm hữu và được chiếm hữu có thể mang lại sự thỏa mãn không gì sánh kịp.
Đó là một loại kh*** c*m khiến người ta mê luyến, một loại hạnh phúc khi được cứu rỗi.
Lục Chi Hề cúi người tới trước, ôm lấy cơ thể nóng hổi của cô, hương thơm thanh nhã trên người anh bao trùm lấy cô hoàn toàn.
Tưởng Huỳnh bỗng nhiên mở miệng: “Chi Hề, anh đã thực sự nếm trải cảm giác mất mát chưa?”
Cơ thể anh đột nhiên cứng đờ, sau một hồi im lặng, anh nói: “Em đã và đang dùng sự ghen tuông để trừng phạt anh rồi, không phải sao?”
“Không, tôi đồng ý giữ liên lạc với anh không phải để dùng các mối quan hệ xã giao của tôi trừng phạt anh, cũng không phải muốn từ từ quay lại với anh. Tôi muốn anh thoát ra khỏi tình trạng này. Nếu việc liên lạc với tôi khiến anh đau khổ và kích động như vậy, chi bằng chúng ta đừng liên lạc nữa.”
Đôi khi những lời nói bình thản mà quyết tuyệt còn gây đau đớn hơn cả những lời chỉ trích kịch liệt.
Lục Chi Hề cảm giác trái tim mình ngừng đập một giây.
Sau đó anh ngồi thẳng dậy, chăm chú nhìn Tưởng Huỳnh, nghiêm túc nói với cô: “Huỳnh Huỳnh, anh đã gặp rất nhiều nhà trị liệu tâm lý, anh biết em đang chơi trò chơi gì với anh.
“Anh thích em cười với anh, anh nguyện ý bị em trừng phạt, chúng ta có thể cứ chơi trò chơi này mãi.
“Em đừng vội hô dừng được không? Em sẽ tận hưởng trò chơi này thôi.”
Nói xong, Lục Chi Hề dịu dàng nắm tay cô: “Hình như em hơi mệt rồi, anh đi chuẩn bị đồ ăn cho em, em nghỉ ngơi thêm một lát đi.”