Khi chàng trai kia quay đầu lại, Tưởng Huỳnh lập tức nhận ra có điều không ổn.
Cô còn chưa kịp buông tay, đối phương đã kéo khẩu trang xuống, nhướng mày nói: “Cậu chui từ đâu ra thế, cứ như con thỏ ấy, làm tớ giật cả mình.”
Tưởng Huỳnh: “………”
Cô lặng lẽ thu tay về: “Tớ cũng bị cậu dọa hết hồn… Sao cậu đổi mũ rồi? Cái mũ tai bèo đẹp trai kia đâu?”
“Tớ là người trong giới thời trang, chẳng lẽ chỉ có mỗi một cái mũ thôi à?”
Tiểu Gia và Chu An Ninh cũng đã đi tới. Nhìn thấy gương mặt của anh chàng, Tiểu Gia vẫy tay nhiệt tình: “Tổng giám đốc Mông? Sao anh lại ở đây?”
Mông Thiệu giơ túi đồ trong tay lên, nói đùa: “Vừa họp xong nên qua đây, mua chút đồ ăn vặt làm bất ngờ cho hai quý cô tôn quý này, đang định lên xe vào trong khu thì bị bắt tại trận.”
Anh chàng liếc nhìn Tưởng Huỳnh, kéo mũ áo khoác lông vũ của cô trùm lên đầu, rồi nói tiếp: “Bên ngoài lạnh lắm, vào trong rồi nói.”
Mấy người cùng nhau đi vào phim trường, bên trong nhân viên đang tất bật làm việc. Chị gái điều phối cầm một tập giấy, tất tả chạy qua chạy lại trao đổi, sắp xếp giữa nhiếp ảnh gia, nhân viên ánh sáng và trợ lý phục trang. Các người mẫu có mặt đã bắt đầu trang điểm và làm tóc, ai nấy thấy Mông Thiệu đều vui vẻ chào hỏi.
“Mọi người cứ ở phòng nghỉ ăn uống thoải mái nhé, lát nữa lúc nào không có cảnh quay thì người mẫu sẽ qua đây nghỉ ngơi.”
Mông Thiệu dẫn các cô đến cửa phòng nghỉ, Tưởng Huỳnh kéo anh chàng lại, bảo có việc muốn nói chuyện riêng, thế là hai người vào văn phòng của Mông Thiệu.
Đóng cửa lại, Mông Thiệu cởi mũ và khẩu trang ra.
“Vừa nãy nhận nhầm tớ thành ai thế? Nhìn mặt cậu hốt hoảng lắm.”
Tưởng Huỳnh ngồi xuống chiếc ghế lười dựa tường, u ám hỏi: “Trời lạnh thế này, sao cậu mặc phong phanh vậy?”
“Tớ đi từ chung cư đến đây đều có xe đưa đón, chỗ nào cũng có máy sưởi, mặc thêm cái nữa thì nóng chết.”
Mông Thiệu kéo ghế đến trước mặt cô ngồi xuống: “Nói đi, chuyện gì?”
Tưởng Huỳnh kể cho Mông Thiệu nghe việc người nhà Lục Chi Hề gọi điện cho cô từ Mỹ, sau đó lo lắng hỏi: “Cậu bảo liệu Lục Chi Hề có gặp phải chuyện bị bắt cóc hay khống chế không? Dù sao cũng liên quan đến an toàn tính mạng…”
“Không đâu.”
Giọng Mông Thiệu lại rất chắc chắn.
“Mấy đứa con nhà giàu như cậu ta từ nhỏ đã được học cách ứng phó với đủ loại tình huống nguy hiểm như bắt cóc rồi, tính cảnh giác cao hơn người thường nhiều, cậu không cần phải lo.”
Thấy Tưởng Huỳnh vẫn còn do dự, anh chàng nói tiếp: “Sở dĩ gia đình cậu ta không tìm thấy người, tôi đoán là vì cậu ta chưa từng rời khỏi Trung Quốc.”
“Có phải cậu biết gì không?” Tưởng Huỳnh nhìn chằm chằm anh chàng.
Hóa ra sau đêm giao thừa, nghe Tưởng Huỳnh kể về hàng loạt chuyện Lục Chi Hề tìm cô, Mông Thiệu đã lưu tâm, nhờ các mối quan hệ bao gồm cả Lily để thăm dò thêm về tình hình của Lục Chi Hề.
Lily cho biết, trước đây khi biết Lục Chi Hề đến Trung Quốc, cô ta đã nhờ bố mình tìm đến anh họ của Lục Chi Hề là Trần Thư Hoài.
“Đại lục, đặc biệt là Bắc Kinh là nơi cực kỳ an toàn. Người nước ngoài nhập cảnh rất phiền phức, cho nên dù trước đây có phóng viên tìm cậu, cũng chỉ là mấy tay trung gian thôi, gặp phải chuyện gì cứ báo cảnh sát là xong ngay.
“Lục Chi Hề sở dĩ có thể phái người canh chừng cậu, giúp cậu chặn phóng viên là vì gia đình người anh họ kia rất đặc biệt, có công ty bảo an chính quy ở đại lục. Nếu cậu ta có thể bảo vệ cậu, thì bên cạnh cậu ta chắc chắn cũng có người bảo vệ. Người nhà cậu ta có lẽ thực sự không tìm thấy người nên mới gọi điện cho cậu.”
May mà Lily khá thân với Lục Chi Hề nên mới biết được chút ngóc ngách phía sau hai gia đình này và kể lại cho Mông Thiệu.
“Nói một cách khác thì tên bạn trai cũ của cậu rất thông minh, chọn một công ty niêm yết ở Hong Kong để ra tay. Nghiêm túc mà nói thì còn được coi là đại nghĩa diệt thân, duy trì trật tự thị trường tài chính. Nếu thực sự có kẻ muốn hại cậu ta, trộm chứng cứ, thì việc cậu ta ở Trung Quốc sẽ có lý do chính đáng để được bảo vệ.”
Đã nói đến nước này, Mông Thiệu cũng không giấu giếm gì nữa.
Anh chàng bảo Tưởng Huỳnh rằng tên nhóc đó sẽ không gặp nguy hiểm tính mạng, cũng không dễ bị lợi dụng đâu. Nhưng kẻ dám đẩy cuộc nội chiến gia tộc đến mức cực đoan thế này, công khai xé rách mặt mũi đối đầu với bố và ông nội, xem ai tính toán thời cơ chuẩn hơn, ai nắm nhiều con bài hơn, chơi trò thi gan xem giá cổ phiếu và trái tim ai ngừng đập trước.
“Còn ít tuổi mà dám chơi lớn như vậy, đúng là kẻ điên…” Mông Thiệu cười nhạt, “Nhưng sau này cậu vẫn nên cẩn thận một chút, nếu ra khỏi trường thì bảo tớ, tớ tìm xe đưa đón cậu.”
Tưởng Huỳnh vốn dĩ cũng chỉ muốn xác nhận Lục Chi Hề có an toàn hay không, còn việc anh tranh giành gia sản với gia đình thế nào thì quả thực không liên quan gì đến cô.
Nghe Mông Thiệu phân tích xong, cô thở phào nhẹ nhõm, gạt chuyện này sang một bên, vui vẻ đi sang phòng nghỉ tìm Chu An Ninh.
Khi cô đến nơi, ngồi đối diện Chu An Ninh trên ghế sô pha là hai chàng trai đẹp trai giống nhau như đúc, mắt hai mí to, mũi cao, cười lên trông hệt như hai chú cún con tỏa nắng.
Một trong hai người anh em song sinh hỏi Chu An Ninh: “Các chị học tâm lý học có phải rất giỏi quan sát biểu cảm vi mô, dễ dàng nhìn thấu người khác đang nghĩ gì không? Kiểu như thuật đọc tâm ấy?”
Chu An Ninh cắn ống hút trà sữa, nhìn họ bằng ánh mắt thương cảm, nói: “Mấy cái đó cơ bản là lừa người thôi.”
“Ồ, thế các chị thường làm gì?”
“Bọn tôi dùng sóng não ghi lại hoạt động của não bộ, quan sát phản ứng cảm xúc của con người trong các tình huống khác nhau.”
Tưởng Huỳnh ngồi xuống cạnh Chu An Ninh, thấy hai chàng trai vẻ mặt ngơ ngác nửa hiểu nửa không, cười nói với họ: “Ví dụ thế này nhé, bọn tôi có thể dùng thiết bị đó để thử nghiệm xem khi người anh nhìn thấy cô gái mình thích, não bộ của người em có phản ứng cùng lúc hay không.”
Lời này vừa thốt ra, Chu An Ninh lập tức hiểu ý, nở nụ cười có chút tà ác.
Người anh ngồi đối diện bật cười thành tiếng, còn người em thì ôm mặt: “Chị ơi, tha cho em đi, anh em có bạn gái rồi.”
Mấy hôm trước, dàn người mẫu nam mà hai cô “chấm” cũng lục tục kéo đến, ai nấy đều chào hỏi, trò chuyện với các cô.
Người nhỏ nhất trong số đó mới 17 tuổi, tên là Quý Tuân, mặt búng ra sữa nhưng vén áo lên lại là cơ bụng mỏng quyến rũ. Tưởng Huỳnh sờ thử một cái mới biết em trai này vẫn đang học cấp ba, tay chưa kịp rời khỏi cơ bụng người ta thì tay đã bắt đầu run rẩy.
Sau đó Chu An Ninh lập tức mang theo cảm giác tội lỗi khi bắt nạt nam sinh trung học mà sờ thêm hai cái nữa.
Các anh chàng đẹp trai tính tình đều rất cởi mở, biết hai cô là bạn của ông chủ, lại biết Tưởng Huỳnh cũng là một trong những cổ đông, ai nấy đều nhiệt tình hết mức.
Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh chơi đùa vui vẻ vô cùng. Trước khi về, mọi người còn chụp ảnh Polaroid làm kỷ niệm và lập một nhóm chat. Chu An Ninh đầy mong chờ hỏi sau này có thể xin ảnh cơ bụng trong nhóm không, các anh chàng hào phóng đồng ý, bảo cứ việc xin bất cứ lúc nào.
Thế là cái nhóm này được đặt tên là “Miếu Nam Bồ Tát”.
Tám giờ tối, Mông Thiệu lái xe đưa các cô trở lại trường.
Tuy vừa rồi ở phim trường có đồ ăn, nhưng toàn là mấy món salad ít dầu ít béo, hai người đều chưa no nên chạy thẳng đến quán ăn đêm gần đó.
“Mỗi giới đúng là quá khác biệt.”
Tưởng Huỳnh vừa ăn lẩu cay nóng hổi ở nhà ăn, vừa tán gẫu với Chu An Ninh về chuyện này.
Hôm nay ở phim trường, không ít người nghe nói cô có quan hệ tốt với cổ đông Lily nên cũng tưởng cô là tiểu thư nhà giàu, còn nói đùa kiểu “Sếp Huỳnh cho xin một cơ hội đi”.
Đối với Tưởng Huỳnh, đây đúng là chuyện xưa nay chưa từng có. Mông Thiệu nghe thấy thì ôm bụng cười ngặt nghẽo ở bên cạnh.
Giới thời trang là nơi quy tụ những vẻ ngoài trẻ trung xinh đẹp, nhưng ẩn dưới lớp vỏ bọc ấy là sức sống hừng hực và d*c v*ng bon chen leo cao trên vũ đài danh lợi.
Còn thương trường lại là một sự rộng lớn mạnh mẽ khác, nơi người ta giết người không dao.
Tưởng Huỳnh nhớ lại những lời phân tích của Mông Thiệu hôm nay, không khỏi cảm thán, so ra thì trường học quả là nơi yên bình hơn hẳn.
“Môi trường trong trường học tương đối đơn thuần, nhưng vẫn phải cạnh tranh gay gắt về học hàm học vị. Mà đó là khó khăn sau khi đã có biên chế, còn trước đó thì phải nghĩ cách lấy được bằng Tiến sĩ đã. Trường mình mấy năm nay, năm nào cũng có nghiên cứu sinh nhảy lầu.”
Chu An Ninh thở dài.
Hiện tại cô nàng đã nhận được vài offer thạc sĩ khá tốt, chắc chắn là có chỗ học, không chừng còn có thể đi Mỹ cùng Tưởng Huỳnh. Nhưng học xong có tìm được việc làm không, có nên học tiếp lên Tiến sĩ hay không, cô nàng vẫn rất hoang mang.
Tưởng Huỳnh gần đây đã lo xong luận văn tốt nghiệp, cũng bắt đầu tìm kiếm cơ hội nghiên cứu khoa học mới, nhưng gửi đi vài bộ hồ sơ đều chưa có hồi âm.
Hiện tại cô vẫn là sinh viên năm tư, nhưng rất nhiều nhóm đề tài cốt lõi đều có xu hướng tìm nghiên cứu sinh trở lên, những sinh viên đã trải qua quá trình huấn luyện học thuật bài bản hơn. Thế nhưng kinh nghiệm nghiên cứu mới lại liên quan đến việc lựa chọn giáo sư hướng dẫn năm nhất cao học và trường học ở Mỹ, đây quả là một bài toán khó.
Nếu là trước kia, Tưởng Huỳnh chắc cũng sẽ cùng Chu An Ninh than ngắn thở dài, nhưng hai năm qua cô đã trải qua quá nhiều chuyện rắc rối, ngược lại cảm thấy đây chẳng phải vấn đề gì to tát.
Sự thật chứng minh con người ta sẽ không chết trong vô số lần yếu đuối và sụp đổ, mà sẽ dần trở nên “lì đòn” và điềm tĩnh lạ thường.
Cô bình tĩnh ăn một miếng mì gói đẫm nước súp cay nồng, an ủi Chu An Ninh:
“Cơ hội rồi sẽ đến thôi, thả lỏng đi. Nếu thực sự không được thì tốt nghiệp xong hai đứa mình ra cổng trường bán xúc xích nướng. Bên trái ghi ‘năm tệ một cây’, bên phải ghi ‘tặng kèm tư vấn tâm lý’. Nghe nói mấy bạn bên khoa Luật đã làm thế rồi đấy.”
Mấy ngày sau, tin vui quả nhiên đã đến.
Tưởng Huỳnh nhận được một email hồi âm từ một vị giáo sư khoa Tâm lý học Đại học Sư phạm Bắc Kinh (Kinh Sư Đại), nói rằng đã xem hồ sơ xin việc của cô và muốn gặp mặt nói chuyện trực tiếp.
Vị giáo sư này tên là Trình Uẩn Nghi, chuyên nghiên cứu về rối loạn phổ tự kỷ. Nhóm đề tài của bà đang hợp tác với bệnh viện, thông qua việc thử nghiệm cơ chế thần kinh của nhóm người tự kỷ để nghiên cứu hiệu quả điều trị của các kỹ thuật can thiệp cụ thể.
Để sàng lọc đối tượng thí nghiệm phù hợp cho nhóm đề tài, hôm nay giáo sư Trình có buổi gặp mặt phụ huynh bệnh nhân tại một trung tâm chăm sóc, nên hẹn Tưởng Huỳnh ở quán cà phê trong một trung tâm thương mại cao cấp.
Giờ hành chính nên quán cà phê vắng tanh, hai người ngồi ở một góc quán trò chuyện.
Sau khi Tưởng Huỳnh giới thiệu sơ qua về kinh nghiệm của mình, giáo sư Trình nói với cô:
“Từng có kinh nghiệm làm đề tài nghiên cứu về ASD, đã l*m t*nh nguyện viên, có kinh nghiệm nghiên cứu theo hướng lâm sàng, nhìn từ góc độ học thuật thì tư duy khá mạch lạc. Tôi rất hoan nghênh em gia nhập nhóm đề tài của chúng tôi.”
Mỗi lĩnh vực nghiên cứu đều là một vòng tròn nhỏ hẹp. Tưởng Huỳnh từng nghe một số chuyện bên lề về giáo sư Trình, ví dụ như thời trẻ bà từng du học ở Đức, có một mối tình lãng mạn với một nhà tâm lý học điển trai người Đức, nhưng cuối cùng bà chọn về nước giảng dạy và vẫn luôn độc thân.
Giáo sư Trình tuy đã gần 50 tuổi, đuôi mắt đã hằn dấu vết thời gian, nhưng cử chỉ và lời nói luôn toát lên vẻ văn nhã của người trí thức và sự hoạt bát chưa từng bị hôn nhân mài mòn.
“Tôi hơi tò mò một chút, ngoại trừ việc kiếm tiền nuôi sống bản thân và địa vị danh tiếng, em có từng nghĩ xem mình làm học thuật là vì cái gì không?”
Tưởng Huỳnh không trả lời ngay mà rơi vào trầm tư.
Giáo sư Trình bảo cô có thể từ từ suy nghĩ về câu hỏi này: “Sở dĩ tôi hỏi vậy là vì làm học thuật rất khô khan. Nếu em muốn đi xa trên con đường này, kiên trì mười mấy năm, thậm chí vài chục năm, trong lòng nhất định phải có ý chí rõ ràng mới có thể trụ vững được.”
Kết thúc buổi gặp mặt, giáo sư Trình rời đi trước. Tưởng Huỳnh đứng đợi xe Mông Thiệu phái tới đón cô về trường ở con đường nhỏ bên hông trung tâm thương mại. Không lâu sau, cô nhận được điện thoại của tài xế.
“Xe đến rồi, xe thương vụ màu xám. À, tôi thấy cô rồi cô gái, chờ một chút nhé, tới ngay đây.”
Vừa cúp máy, một chiếc xe màu xám đậm vừa vặn dừng lại trước mặt cô.
Tưởng Huỳnh bước tới kéo cửa xe, nhưng không ngờ bên trong lại có người.
Người đó mặc áo hoodie, mũ trùm lên đầu, trên ghế da bên cạnh đặt một chiếc máy tính.
Chưa đợi cô kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra, người nọ đã ngẩng mặt lên, lộ ra gương mặt thanh tú hơi tái nhợt. Dưới vành mũ là đôi mắt màu hổ phách bị bóng tối bao phủ nhìn cô, ánh lên nét cười ôn hòa.
Gặp phải cảnh này trong tình huống hoàn toàn không phòng bị, Tưởng Huỳnh sợ đến mức tim ngừng đập một giây, theo bản năng lùi phắt lại một bước.
Nhưng Lục Chi Hề đã giữ cô lại trước, cười nói:
“Không phải muốn tìm anh sao? Lần này em không nhận nhầm người chứ?”