Khi Chu An Ninh vòng từ quán rượu về trường, thấy Tưởng Huỳnh đang cúi đầu đứng dưới gốc cây, không biết đang trầm tư điều gì.
“Sao thế?” Cô nàng lo lắng hỏi.
Tưởng Huỳnh ngẩng đầu cười với bạn: “Không có gì, mình về thôi.”
Trở lại ký túc xá, Tưởng Huỳnh vẫn giữ được trạng thái khá bình tĩnh. Cô không nhắc với ai về đoạn nhạc đệm vừa xảy ra ở cổng trường, vẫn rửa mặt đánh răng như mọi khi, chúc Du Tư Ngôn ngủ ngon, rồi leo lên giường đắp chăn nằm ngay ngắn.
Nhưng khi nhắm mắt lại chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, tiếng thì thầm dịu dàng của Lục Chi Hề dường như lại vang lên bên tai cô.
Biết có một người đang ẩn mình trong bóng tối, quan sát mình toàn phương vị, đó là cảm giác thế nào?
Nếu chỉ là theo dõi, rình coi, cô hoàn toàn có thể báo cảnh sát.
Nhưng Lục Chi Hề rõ ràng nắm rõ mọi quy tắc trong lòng bàn tay. Anh dạo chơi ngay trên ranh giới an toàn, những người anh sắp xếp đều đứng từ xa ở nơi công cộng, lặng lẽ canh chừng cô, lại còn mang danh nghĩa bảo vệ. Và gã người nước ngoài đột nhiên xuất hiện kia lại vô tình chứng minh rằng hiện tại cô quả thực cần sự bảo vệ đó.
Tưởng Huỳnh thậm chí nghi ngờ Lục Chi Hề biết mấy ngày nay cô đều ở bên Du Tư Ngôn, nên mới mượn cơ hội tối nay để nói cho cô biết, anh vẫn luôn ở đó, và anh rất kiên nhẫn.
Nhưng giới hạn của sự kiên nhẫn nằm ở đâu, khi nào thì cạn kiệt, anh lại bắt cô phải đoán.
Lục Chi Hề như biến thành chiếc chăn quấn chặt lấy cô, biến thành màn đêm đen kịt bao trùm quanh cô, không tiếng động nhưng lại len lỏi vào từng ngóc ngách cuộc sống của cô, dễ dàng như chính cái cách anh rời bỏ cô năm xưa.
Dù thái độ của anh có dịu dàng, hòa hoãn đến đâu cũng không thể che giấu được sự bề trên, cái vẻ tự cho là có thể dễ dàng kiểm soát cô.
Tưởng Huỳnh đột ngột kéo chăn trùm kín đầu, giấu mình trong chăn. Trong lòng lại dâng lên nỗi phiền muộn và tức giận mãnh liệt. Đến khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cảm xúc ấy vẫn còn đọng lại trong lồng ngực, như thể cô đã dỗi hờn suốt cả đêm.
Đến trưa, khi cô một mình ra cổng trường lấy đồ ăn, phát hiện mình rõ ràng chỉ gọi bún xào, nhưng nhân viên giao hàng lại tặng kèm một túi hạt dẻ rang đường được gói trong chiếc hộp giấy tinh xảo, với lý do là chủ quán đang có chương trình khuyến mãi. Cơn giận tích tụ cuối cùng cũng bùng nổ.
Đúng là cô thích ăn hạt dẻ rang đường, mấy ngày nay đi chơi với Du Tư Ngôn, anh ấy cũng hay mua cho cô một túi ven đường. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô muốn ăn đồ Lục Chi Hề tặng.
Lục Chi Hề đang lợi dụng việc cô đã biết có người canh gác gần đó để thăm dò thái độ của cô.
Tưởng Huỳnh giận đùng đùng ném hộp hạt dẻ nóng hổi vào thùng rác ven đường, sau đó định gọi điện cho Lục Chi Hề, bảo anh đừng làm mấy trò này nữa.
Nhưng lúc này cô mới phát hiện cuộc gọi hôm qua hiển thị là số ẩn.
Trong cơn bốc đồng, cô tải lại Weibo, đăng nhập nick phụ và quả nhiên thấy Lục Chi Hề vẫn kiên trì lén lút vào xem trang cá nhân của mình từ hôm qua.
“Tôi ghét tất cả những thứ người yêu cũ tặng!!!”
Soạn xong, nhấn đăng.
Không biết là có người báo cho Lục Chi Hề chuyện hạt dẻ bị ném, hay chính anh nhìn thấy nội dung trên nick phụ, mà khi Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh ra cổng trường lấy đồ ngọt vào buổi tối, trong túi đồ ăn không còn món quà tặng kèm kỳ quặc nào nữa.
Ngay cả những người được Lục Chi Hề phái đến giả làm quần chúng nhân dân chặn phóng viên cũng như ẩn nấp kỹ hơn.
Chuyện tối qua như nước chảy không dấu vết, tựa hồ chưa từng xảy ra.
Tưởng Huỳnh có chút bất ngờ, ngay sau đó là thấy may mắn. Bởi theo tính cách trước đây của Lục Chi Hề, anh có khả năng sẽ dùng đủ mọi lý do và phương thức đường hoàng để ép cô chấp nhận hơn.
Cơn giận âm ỉ trong lòng cuối cùng cũng tan đi vài phần. Tưởng Huỳnh cười nói vui vẻ cùng Chu An Ninh trở về ký túc xá, bắt đầu chỉnh sửa lại món quà định tặng Du Tư Ngôn.
Thời gian qua, Du Tư Ngôn tặng cô rất nhiều thứ, trong khi cô chỉ tặng anh ấy một món quà nhỏ vào dịp Giáng sinh, lại còn tặng kèm thêm một đống rắc rối sau đó.
Biết Du Tư Ngôn thích đọc sách khoa học viễn tưởng, cô đã mua trọn bộ tuyển tập tác phẩm của Sergei Lukyanenko để anh ấy sưu tầm, còn tìm một nhà thiết kế nổi tiếng trên mạng làm bìa sách riêng.
Lại vì Du Tư Ngôn từng tặng cô một chiếc móc khóa bánh gừng thủ công, để đáp lễ, Tưởng Huỳnh cũng tranh thủ lúc rảnh rỗi làm một chiếc vỏ sổ tay thêu nhiều hình hoạt hình cho cuốn sổ còng.
Họ làm nghiên cứu khoa học, thường bất chợt nảy ra ý tưởng, thói quen viết vẽ lên giấy vẫn tiện hơn, sổ tay giấy đôi khi còn quan trọng hơn cả máy tính, món quà này kể ra cũng rất thiết thực.
Đáng lẽ hình thêu trên bìa sổ đã xong từ hôm qua, nhưng cô bị Lục Chi Hề chọc tức đến mức quên khuấy mất.
Tưởng Huỳnh vừa nhìn hướng dẫn thêu nốt hình cuối cùng, vừa không nhịn được suy nghĩ.
Cô vốn là người tính tình tốt, tính kỹ ra thì năm nay cô mới nổi giận ba lần, lần nào cũng là vì Lục Chi Hề.
Lần đầu tiên là hồi tháng chín, phát hiện anh lén dùng tiền giải quyết vấn đề khi đang yêu nhau. Lần thứ hai là phát hiện anh lén xem nick phụ của cô. Lần này anh lại càng quá đáng hơn.
Sau này không biết anh còn định giở trò gì nữa đây.
Cô thở dài.
Chu An Ninh đang xem show giải trí bên cạnh rốt cuộc không nhịn được hỏi: “Cậu cãi nhau với Tiểu Du nhà cậu à? Sao chuẩn bị quà mà cứ thở ngắn than dài thế?”
“Không phải.” Tưởng Huỳnh lí nhí đáp.
Cô đặt món đồ trên tay xuống, hỏi Chu An Ninh: “Khi một người có độ loạn thần cao, tính hướng ngoại thấp, tính cởi mở thấp, tính dễ chịu thấp, tính tận tâm không xác định, hơn nữa lại đang làm một chuyện khiến người khác khó chịu, cậu thấy nên đối phó với người đó thế nào?”
Chu An Ninh nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó nhìn Tưởng Huỳnh, nói: “Hay là cậu nói thẳng tên Lục Chi Hề ra đi?”
Thấy Tưởng Huỳnh ảo não che mặt, cô nàng biết mình đoán đúng rồi, có chút không dám tin hỏi: “Cậu ta lại đến tìm cậu à? Tớ tưởng lần trước dụ dỗ không thành cậu ta đã hết hy vọng rồi chứ. Loại người như cậu ta muốn gì chẳng có, sao lại cứ chấp nhất với cậu như vậy? Hơn nữa nếu cậu ta quyết tâm muốn chia rẽ hai người, sao lại nhịn nhiều ngày như vậy mà không rèn sắt khi còn nóng từ lần trước… Thật kỳ lạ.”
Nghe Chu An Ninh nói vậy, Tưởng Huỳnh bỗng liên tưởng đến chuyện túi hạt dẻ rang đường trưa nay, nhận ra anh đúng là có những thay đổi rõ rệt.
Lục Chi Hề như biến thành con rắn ẩn nấp trong bóng tối, không còn trắng trợn làm những hành động chọc tức người khác, mà lặng lẽ thò đuôi ra thăm dò cô. Phát hiện cô xù lông lên, anh lại ngoan ngoãn rụt về.
Tại sao lại thế nhỉ?
Rõ ràng từ ngày anh đột ngột về nước, những lời từ chối của cô lặp đi lặp lại vô số lần đều vô dụng.
Điều gì đã khiến anh lùi bước?
Tưởng Huỳnh bỗng nhớ ra, tối hôm phát sốt đó, vì cảm xúc có chút sụp đổ nên cô đã khóc khi nói chuyện điện thoại với Lục Chi Hề.
Đối với cô, việc khóc lóc khi nói chuyện với người yêu cũ là chuyện khá mất mặt, đến nỗi cho tới giờ cô vẫn thấy hơi xấu hổ khi nhớ lại chuyện hôm đó.
Nhưng nếu Lục Chi Hề thực sự vì nguyên nhân này mà thu liễm thái độ…
Tưởng Huỳnh bỗng nhiên rơi vào trầm mặc, ánh mắt dừng trên bìa cuốn sổ tay cô chuẩn bị tặng Du Tư Ngôn.
Trên lớp bìa vải cotton mềm mại đã phủ kín những hình thêu do chính tay cô thêu, chỉ còn thiếu vài mũi kim nữa là hoàn thành hình trái tim ở góc.
Cô im lặng một lát, thu hồi suy nghĩ, sau đó cầm kim lên, chậm rãi thêu nốt hình trái tim ấy.
Hai ngày nay là đợt thi cuối kỳ của khoa Tâm lý học trường Thanh đại, Du Tư Ngôn bận rộn giúp giáo sư xử lý một số công việc chuyên môn nên hai người chưa có thời gian gặp mặt. Hôm sau, khi Tưởng Huỳnh mang quà đến cổng trường Thanh đại đưa cho anh ấy, cô tiện thể nói luôn chuyện mình sắp về nhà.
Vốn dĩ cô không định rời trường sớm như vậy, nhưng hiện tại nhóm đề tài cô tham gia đã chuyển sang họp trực tuyến do kỳ nghỉ Tết sắp đến, hơn nữa cô cũng sợ Lục Chi Hề lại giở trò, nên dứt khoát về nhà sớm một chút cho yên thân.
Du Tư Ngôn lát nữa còn phải về khoa làm việc, Tưởng Huỳnh trò chuyện với anh ấy vài câu rồi chuẩn bị quay về.
Nhưng vừa đi được vài bước, cô bỗng nghe thấy tiếng ai đó loáng thoáng hỏi ở cách đó không xa: “Bạn học ơi, bạn gái tặng quà à? Tặng đồ tốt gì đấy?”
Chuông cảnh báo trong lòng Tưởng Huỳnh reo vang, cô lập tức quay ngoắt lại, chạy vội đến bên cạnh Du Tư Ngôn, nhìn chằm chằm người qua đường kia.
Du Tư Ngôn cũng bị cô làm cho giật mình, hỏi: “Sao thế?”
Ông anh qua đường thấy Tưởng Huỳnh tỏ vẻ đề phòng, trên mặt lập tức lộ ra biểu cảm chột dạ.
Vị đại ca này có lẽ cũng đã nghe đồng nghiệp kể lại rằng đối tượng họ cần bảo vệ là một cô gái rất có cá tính, mà ông chủ thuê họ cũng là một người có cá tính không kém.
Thấy Tưởng Huỳnh nhìn mình như vậy, biểu cảm trên mặt ông anh nhanh chóng chuyển từ chột dạ sang phức tạp hơn, nếu tóm gọn trong một câu thì đại khái là…
“Cầu xin cô em gái đừng nói câu gì kích động ông chủ chúng tôi, mùa đông giá rét đứng ngoài đường làm thuê cho người ta ai cũng chẳng dễ dàng gì!”
Tưởng Huỳnh phớt lờ vẻ mặt cầu khẩn của người qua đường, giọng cứng nhắc nói: “Không thể nói cho anh biết, đây là chuyện riêng tư của chúng tôi.”
Cuốn sổ tay cô tặng Du Tư Ngôn được đặt trong một chiếc túi quà nhỏ màu hồng, vừa rồi cô còn ra vẻ bí mật bảo Du Tư Ngôn về nhà hãy mở ra.
Bây giờ khuôn mặt Tưởng Huỳnh căng thẳng, vẻ mặt cảnh giác, khiến cho món đồ trong chiếc túi quà nhỏ kia dường như trở nên không mấy thích hợp để mở ra ở chốn công cộng.
Ngay cả trong lòng Du Tư Ngôn cũng dấy lên một tia nghi ngờ, mặt đỏ bừng một mảng lớn.
Người qua đường xin lỗi xong, lẳng lặng đi đến ven đường, chống khuỷu tay lên quầy sạp báo, giả vờ đọc báo một lúc, sau đó móc ra một chiếc điện thoại chuyên dụng, báo cáo với người bên kia:
“Quà của cặp đôi trẻ, ngại nói…… Vâng ạ, mặt thằng nhóc kia đỏ lựng lên. Anh đi mà báo cáo, tôi không dám……”
–
Hai ngày sau, Tưởng Huỳnh đáp máy bay trở về Thành Đô.
Có lẽ vì học kỳ này ở Bắc Kinh trôi qua quá trắc trở nên khi đặt chân lên mảnh đất quê hương, lần đầu tiên cô có cảm giác khoan khoái tự tại.
Mùa đông ở đây ôn hòa hơn Bắc Kinh rất nhiều, ngay cả cái lạnh ẩm ướt trong không khí cũng khiến cô cảm thấy thân thiết.
Tưởng Huỳnh ngồi lên xe taxi, báo địa chỉ cho tài xế, xe từ từ chạy vào nội thành.
Đích đến lần này là một khu chung cư gần khu thương mại, là địa chỉ nhà mới của cô, điều này cô mới biết được khi gọi điện cho bố mấy hôm trước.
Khi nhắc đến chuyện này trong điện thoại, giọng bố cô luôn tràn ngập ý cười, cứ lải nhải mãi rằng môi trường ở nhà mới rất tốt, gần đó có rất nhiều tiệm trà sữa, tiệm bánh ngọt mà các cô gái trẻ thích, còn có nhiều trung tâm thương mại để đi dạo, chắc chắn cô sẽ thích.
Tưởng Huỳnh cũng không quá để tâm đến những điều này, sau này cô đi học đi làm cũng không thường xuyên về nhà, chỉ cần bố cô hài lòng là được.
Nhưng điều duy nhất cô lo lắng là nhà mới nằm ở vị trí đắc địa như vậy, giá cả chắc chắn không rẻ. Nên khi mới nghe tin, cô đã lo lắng hỏi bố lấy tiền đâu ra.
Theo tình hình kinh tế của gia đình, bố cô ở Thành Đô còn chẳng mua nổi cái nhà vệ sinh, dù có bán căn nhà cũ ở huyện đi thì cũng chỉ đủ mua cái phòng khách.
Tuy nhiên bố cô lại rất quả quyết bảo cô yên tâm, nói là một người bạn ra nước ngoài, nghe nói ông muốn mở quán ăn ở Thành Đô nên cho thuê dài hạn với giá rẻ. Người bạn đó bảo định cư luôn ở nước ngoài, chưa chắc đã về, bảo hai bố con cứ yên tâm ở. Lúc đó nghe bố nói vậy trong điện thoại, cô mới tạm yên tâm.
Tưởng Huỳnh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, phố xá Thành Đô phồn hoa náo nhiệt lướt qua tầm mắt, trong lòng bắt đầu nhen nhóm niềm vui sướng ngọt ngào.
Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Khi taxi dừng lại ở điểm đến, cô kéo vali đứng trước cổng khu chung cư, cảm giác có gì đó không đúng.
Trước mặt cô, một chiếc Porsche màu đen đang từ từ chạy vào khu, và trên con đường nhỏ bên cạnh, một người phụ nữ đeo túi Chanel đang dắt chó đi dạo.
Tưởng Huỳnh chợt nhận ra giá nhà ở đây có thể còn cao hơn cô tưởng, dù là tiền thuê thì nhà cô cũng không trả nổi, nếu thực sự cho thuê giá rẻ thì chẳng khác nào làm từ thiện.
Hơn nữa bố cô hơn nửa đời người sống trong khu tập thể cũ nát ở huyện, quen biết bạn bè giàu có như vậy từ bao giờ?
Chẳng lẽ là bạn cùng phòng bệnh lúc cai rượu trong bệnh viện tâm thần?
Mang theo một bụng nghi vấn đầy bất an, Tưởng Huỳnh tìm được tòa nhà theo địa chỉ bố đưa, đi thang máy lên đến cửa căn hộ rồi bấm chuông.
Bên trong vang lên tiếng bước chân dồn dập, cùng tiếng hai người loáng thoáng nói “Về rồi, về rồi”.
Cửa được mở ra từ bên trong, bố cô mặc bộ đồ ở nhà đứng ở cửa.
Ông đã giảm cân, tinh thần tốt hơn hẳn.
Tưởng Huỳnh thấy bố quét sạch vẻ suy sút trước kia, tạm thời nén những do dự trong lòng xuống, vui vẻ gọi: “Bố, bố đẹp trai ra rồi này!”
Tưởng Chí Văn cười ha ha: “Bố con hồi trẻ vốn đã đẹp trai rồi! Mau vào đi, con xem ai đang ở nhà này.”
Nghe ông nói vậy, Tưởng Huỳnh tò mò nhìn vào trong nhà, ánh mắt vừa vặn chạm phải một người phụ nữ.
Người phụ nữ ấy mặc chiếc áo len dệt kim màu nhạt và quần dài rộng rãi, mái tóc đen dài búi sau đầu, khiến khuôn mặt vốn mỹ miều trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.
Nhìn thấy Tưởng Huỳnh, vẻ mặt bà có chút lúng túng, cũng có chút căng thẳng, từ từ nở một nụ cười ôn hòa: “Huỳnh Huỳnh.”
Nghe thấy giọng nói vốn đã chôn vùi sâu trong ký ức, Tưởng Huỳnh đầu tiên là ngẩn người ra.
Rất nhanh sau đó, cô cảm thấy trong cơ thể mình như có một ngọn núi lửa ngủ đông nhiều năm đang từ từ trỗi dậy.
Ngọn núi lửa ấy vào giờ phút này như đột ngột sống lại, mang theo cơn giận dữ bị kìm nén bao năm qua, ầm ầm phun trào, dung nham nóng bỏng chảy lan khắp người, nóng đến mức mắt cô đỏ hoe, hai tay run rẩy.
Giờ phút này Tưởng Huỳnh cảm thấy mình không nên về nhà, mà lẽ ra phải đi núi Thanh Thành xin một quẻ, xem xem rốt cuộc khi nào cuộc đời cô mới thực sự được bình yên.