Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi

Chương 26

“Đây là kế hoạch đêm Giáng Sinh: bữa tối sẽ bắt đầu lúc bảy giờ rưỡi, sau đó sẽ có nhiếp ảnh gia đến chụp ảnh gia đình, đăng lên Twitter. Kết thúc sẽ là phần đọc di chúc mới ở tầng hai, do luật sư công bố, tiếp đó là trò chơi đêm, giống như trước đây, trò chơi đêm Giáng Sinh giữa các thành viên trong gia đình.”

Người vợ trẻ mới cưới của ông William – Anna – đang thông báo kế hoạch hôm nay với cả nhà.

Vincent nằm bẹp trên ghế sofa như thể chẳng có xương cốt, nói: “Trò chơi đêm Giáng Sinh nghe cứ b**n th** thế nào ấy, lúc nào cũng làm người ta cảm thấy như thể sẽ có một ông già dở người nào đó sờ đùi mình vậy.”

Dì Chloe đang đọc tạp chí tài chính bèn trợn trắng mắt: “Ghê chết đi được.”

Lục Chi Hề đứng trước cửa sổ kính kiểu Pháp nhìn ra vườn, tay cầm điện thoại, trên màn hình là ba tin nhắn từ Lily.

[Cô ấy nói Giáng Sinh sẽ ra ngoài chơi với bạn.]

[Nhưng không nói với tớ là đi với ai.]

[Chắc chỉ là bạn bình thường thôi, cô ấy có nhiều bạn như vậy, ra ngoài chơi cũng chẳng có gì lạ mà.]

Lục Chi Hề thoát khỏi WeChat, mở Weibo ra, tài khoản duy nhất anh theo dõi đã hơn ba tháng không cập nhật gì. Anh nhấn làm mới rất nhiều lần, nhưng bài đăng mới nhất vẫn dừng ở tháng Chín, cuối cùng anh đành cất điện thoại đi.

Ngoài cửa sổ kính kiểu Pháp, trời u ám, mây mù dày đặc, ánh đèn sáng trong phòng phản chiếu lên kính, hiện rõ vẻ mặt cau có bất an của anh.

Không biết có phải do thời tiết âm u hay không, một cảm giác bất an vô cớ âm ỉ trong lòng anh.

“Hey, sao mặt con như mất sổ gạo vậy? Hôm nay là ngày quan trọng của con đó nha, di chúc mới như mong muốn của con! Sinh nhật mười chín tuổi!”

Vincent cầm ly Martini đi tới, khoác tay lên vai anh: “Đã đặt vé máy bay đi Trung Quốc chưa?”

Nhắc đến chuyện sang Trung Quốc, thần sắc Lục Chi Hề cuối cùng cũng thả lỏng một chút: “Đêm mai.”

“Con làm ta nhớ đến mấy năm trước, lúc người cuối cùng được tuyên bố kế thừa cái ‘ngai vàng’ đó là ba con, ta bỏ lại tất cả bay sang Anh tìm Abby. Chỉ có điều lúc ấy ta như chó cụp đuôi, đứng trước cửa nhà cô ấy, người mở cửa là chồng mới của cô ấy. Còn con thì khác, Alex, con là người may mắn. Cười chút đi.”

Giọng Vincent mang theo vài phần cảm khái.

Lúc này, những họ hàng khác và các lãnh đạo cấp cao theo tập đoàn nhiều năm cũng lục tục tới. Anthony bỗng từ trên lầu đi xuống, sắc mặt nghiêm túc, sau khi chào hỏi từng người liền nhìn sang Lục Chi Hề nói: “Alex, theo ba một lát.”

Lục Chi Hề kết thúc cuộc trò chuyện với Vincent, theo ba đi vào một căn thư phòng nhỏ cuối hành lang.

Anthony đi tới sau bàn làm việc, hai tay chống lên mặt bàn, đôi mắt xanh lục nhìn thẳng Lục Chi Hề: “Con có biết Vincent đã nói gì với ông nội con không? Chú con đã khuyên đừng để bất kỳ ai không có tên trong danh sách ủy thác gia tộc hiện tại được đưa vào di chúc mới, con biết chuyện đó chứ?”

“Người không có tên trong danh sách ủy thác hiện tại” chính là những người đã ly hôn, bị cắt đứt quan hệ, hoặc chưa được gia tộc công nhận. Nhắm thẳng vào chính là những tình nhân và con ngoài giá thú của Anthony. Nhìn vẻ mặt của ông ta, rõ ràng đây là chuyện ông ta vừa mới được thông báo riêng.

Lục Chi Hề khẽ cười: “Sao ba lại hỏi con chuyện này? Con biết hay không thì có liên quan gì? Chẳng lẽ ba vốn định thêm ai vào à?”

Thư phòng yên lặng trong chốc lát, giọng Anthony đột nhiên chậm lại: “Alex, ba rất yêu con. Ba cũng biết có một số việc trước đây mình đã làm không đúng, khiến con và mẹ con phải buồn lòng.”

“Không sao đâu, nhưng lời đó chỉ thay mặt cho riêng con thôi.”

“Nhưng có một chuyện ba nhất định phải nói rõ với con. Trong số những đứa trẻ ngoài kia, Simon và Danny rất đặc biệt, chúng là sinh đôi. Mà Simon thì một năm trước… vì con, giờ đã không thể đứng dậy được, cho nên…”

Còn chưa đợi Anthony nói hết, Lục Chi Hề đã bật cười thành tiếng:

“Ba, ba không cần nói nữa đâu. Sao ba không thể khiến lời xin lỗi của mình nghe chân thành một chút chứ? Bất kể ba muốn nói gì, câu trả lời của con cũng là không chấp nhận. Con là con một, nếu ba và mẹ muốn sinh thêm em, con không ý kiến. Nhưng nếu ba muốn để mấy thứ tạp chủng khác xen vào, vậy nhất định sẽ có kết quả mà chúng ta đều không muốn nhìn thấy.”

“Con đang uy h**p ba sao?”

Anthony nhíu mày nhìn anh, ánh mắt ấy không giống một người cha dành cho con trai, mà giống ánh nhìn của kẻ đứng trên cao nhìn một kẻ dám khiêu khích mình.

Biểu cảm của Lục Chi Hề không thay đổi, trên mặt vẫn giữ nụ cười: “Ba muốn hiểu sao cũng được, dù sao thì người không quản nổi nửa th*n d*** của mình đâu phải con.”

Anh xoay người, đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của thư phòng ra. Khi rời đi, anh không thấy vẻ mặt lạnh lẽo âm trầm vừa hiện lên trên gương mặt cha mình.

Ngoài cửa sổ sát đất bắt đầu nổi gió lớn, cây cối bị thổi nghiêng ngả, dưới bầu trời tối sầm trông như những bóng ma vặn vẹo dữ tợn. Từng hạt mưa to như hạt đậu đập vào kính, như những tiếng trống nặng nề đầy bất an, báo hiệu một điềm chẳng lành sắp đến.

Sáu giờ rưỡi chiều, ông William được người hầu dìu, vịn tay lên lan can cầu thang chậm rãi bước xuống.

Anna bước lên muốn đỡ ông cụ nhưng bị ông cụ hất tay ra: “Được rồi, ta tự đi được. Đến lúc ta chết rồi xuống mồ thì hãy đỡ.”

Mọi người cùng ngồi xuống bên chiếc bàn dài dùng bữa.

Người hầu bưng món ăn lên đâu vào đó. Một lát sau ông William dùng chiếc thìa bạc gõ nhẹ vào chiếc ly bên cạnh, tất cả đều lập tức ngừng trò chuyện.

“Như thường lệ, trước khi chính thức bắt đầu bữa tối…”

Ông cụ còn chưa nói hết câu, cửa phòng ăn bỗng bị người bên ngoài đẩy ra. Một người hầu vội vàng bước đến bên ông cụ, cúi đầu nói gì đó. Ông William nhíu mày, gương mặt đầy nếp nhăn hiện lên một dấu “川” sâu hoắm.

“Cho họ vào đi.” Ông cụ nói.

Những người trong bàn đều nhận ra cảm xúc ông cụ đột nhiên thay đổi. Chloe giả vờ bình thản hỏi: “Ba, có chuyện gì vậy?”

Ông William:

“Hỏi anh trai con, Anthony.”

Người hầu dẫn ba người vào phòng ăn.

Một người phụ nữ tóc nâu xinh đẹp đẩy một cậu thiếu niên ngồi xe lăn bước vào, bên cạnh là một thiếu niên tóc xoăn, ngũ quan giống hệt cậu trai trên xe lăn.

Nhìn thấy ba mẹ con họ, sắc mặt mọi người mỗi người một kiểu, có người kín đáo trao đổi ánh mắt, có người cúi đầu che đi nụ cười mỉa.

Mặt Lục Tú là khó coi nhất, bởi đứng đó chính là Hailey, tình nhân của Anthony, cùng hai đứa con trai Danny và Simon. Dù Anthony chưa từng làm giám định quan hệ cha con, nhưng hai đứa nhỏ kia lại giống hệt ông ta lúc trẻ.

Sắc mặt Lục Chi Hề cũng lạnh đến cực điểm.

Ông William: “Được lắm, ai tới giải thích cho ta chuyện này.”

Anthony liếc sang vợ con ngồi đối diện, rồi nói với ông William: “Ba, là con mời họ tới. Hailey là bạn con. Hai đứa trẻ Simon và Alex trong một cuộc tranh chấp năm ngoái bị thương, bây giờ cuộc sống gặp khó khăn nên họ đến nhờ giúp đỡ.”

Chloe nhịn không được mắng luôn: “Bạn? Anh đúng là rác rưởi.”

Vincent ngồi cạnh bà ấy nhỏ giọng nhắc: “Anh khuyên cô đừng nói gì trong tình huống này.”

Ông William quay sang nhìn Lục Chi Hề: “Giữa các con đã xảy ra tranh chấp gì? Tại sao không ai nói cho ta biết?”

Anthony lại chen vào: “Chẳng qua chỉ là tai nạn. Một đám thanh niên ngáo đá gây chuyện, nổ súng trong khu phố. Hai đứa trẻ vừa vặn ở đó, Simon bị dọa, ngã từ trên lầu xuống. Alex thì bị thương ở vai, nhưng chuyện qua rồi. Khi đó ba đang dưỡng bệnh ở Vancouver, chúng con không muốn quấy rầy ba.”

Không ai dám nói câu nào, không khí im lặng gần một phút.

Chuyện xảy ra năm ngoái đối với nhà Williams là một vụ bê bối lớn. Tất cả thông tin đều bị phong tỏa ngay lập tức. Bác sĩ tham gia cứu chữa đều ký bảo mật, cảnh sát phụ trách vụ án cũng nhận điện thoại “trao đổi nội bộ” từ gia tộc.

Ông William nói với Anthony: “Câm miệng. Ta đang hỏi Alex.”

Lục Chi Hề ngẩng mắt lên, đôi mắt trầm lại, nhìn cha mình rồi lại nhìn sang hai đứa con hoang đang cố tỏ ra đáng thương. Ánh mắt chúng khi nhìn anh đều là sợ hãi.

“Đó không phải tai nạn đâu, ông nội.”

Giọng anh lạnh lùng, nói thẳng không chút nể nang: “Con chỉ tiếc là Simon vẫn còn sống mà ngồi ở đây.”

Nghe anh nói vậy, sắc mặt Anthony lập tức thay đổi, quát lên:

“Alex, con đang nói cái gì vậy?”

“Được rồi, ta hiểu rồi. Không biết ta còn có thể trải qua bao nhiêu đêm Giáng Sinh nữa, đây đúng là bữa tối tuyệt vời mà các người dành tặng ta.”

Ông William bật ra một tiếng cười lạnh, rồi nói với ba mẹ con đang đứng ở đó: “Tất cả đều là người một nhà, ngồi xuống ăn trước đi.”

Ông cụ chỉ vào vị trí cuối bàn dài: “Anna, thêm ghế và dụng cụ ăn ở đó.”

Lúc này Lục Tú cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bà ta bật dậy khỏi ghế.

Ông William liếc sang bà ta: “Lại làm sao nữa?”

“Ba, chỗ đó chật quá.”

“Nhưng ta thấy cái dây chuyền kim cương trên cổ con nặng đến mức đủ để con ngồi yên xuống mà ăn tử tế.”

Lục Tú đứng đó không cử động, mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn ông William và Anthony, trong hốc mắt lấp lánh lệ: “Nhưng con cảm thấy hơi khó chịu, con cần nghỉ một chút.”

“Cưng à, chỉ là một bữa ăn thôi mà.” Anthony nói với bà ta.

Lục Tú cười lạnh: “Đúng vậy, chỉ là một bữa ăn thôi. Cô ta có thể ngồi vào chỗ của tôi.”

“Con đưa mẹ lên lầu nghỉ một lát.”

Lục Chi Hề đứng lên, đỡ lấy cánh tay mẹ.

Ông William nhìn anh hai giây rồi nói: “Đi đi, cả hai đều cút đi.”

Lục Chi Hề quay đầu nhìn ông nội, nhưng ông lão đã thu ánh mắt về.

Các thành viên gia tộc và những lãnh đạo cấp cao có mặt dường như đã quen với kiểu kịch bản này, họ lập tức bắt đầu cúi đầu thì thầm trò chuyện, giống như chuyện vừa xảy ra chẳng liên quan gì đến họ. Chỉ có cô Chloe và chú Vincent nhìn anh, trong mắt đầy sự không tán đồng việc anh rời bàn.

Anh liếc nhìn người mẹ thất thần của mình rồi dìu bà ta lên lầu.

Chờ tới lúc chỉ còn hai người, Lục Chi Hề mới nhẹ giọng hỏi: “Vì sao mẹ không ly hôn? Ba sẽ cho mẹ một khoản tiền lớn, sau đó mẹ có thể về Pháp sống một cuộc đời an nhàn.”

Dừng lại nơi hành lang vắng vẻ, Lục Tú vung tay tát anh một cái.

“Ly hôn? Mẹ sẽ không để ba con và đám đàn bà đó được lợi dễ dàng như vậy. Nếu con định nói thay cho ba con thì cút ngay cho mẹ.”

Lục Chi Hề bị bà ta tát nghiêng mặt, bên má trắng nõn lập tức ửng đỏ lên dấu bàn tay.

“Mẹ hiểu nhầm rồi, con đang giúp mẹ.” Anh điềm tĩnh nói.

“Ồ, vậy à? Nhưng con vừa mới giúp ba con phá hỏng đêm Giáng Sinh của mẹ đấy.”

Lục Chi Hề bật cười: “Còn ba mẹ cũng phá hỏng của con.”

Sau bữa tối, Anna bất ngờ tuyên bố sẽ điều chỉnh lại nội dung di chúc, thời gian công bố bị hoãn lại, cụ thể khi nào sẽ nói sau, ông William không nói rõ.

Khi Lục Chi Hề nghe được tin đó, anh vừa mới dỗ người mẹ đang sụp đổ cảm xúc xong và bước xuống từ tầng trên.

Mọi người vây quanh ông William ngồi ở ghế sofa, Anthony ngồi bên cạnh ông cụ, còn tình nhân của ông ta lại hiên ngang ngồi cạnh, hai đứa con riêng là Simon và Danny đang kể cho ông William nghe những chuyện thú vị hồi học trung học.

Khi Lục Chi Hề xuất hiện ở đầu cầu thang, tất cả mọi người đều ngừng nói chuyện, quay đầu nhìn về phía anh.

Trong không khí lan tỏa một thứ gì đó lạnh lẽo, giống như có một bàn tay vô hình bịt kín miệng mũi anh, đoạt lấy oxy của anh.

Kim đồng hồ treo tường vẫn chậm rãi tiếp tục chạy.

Mười giờ đêm đêm Noel ở New York, đúng mười giờ sáng ngày Giáng Sinh theo giờ Bắc Kinh.

Lục Chi Hề chợt nhớ lại, vào thời điểm này năm ngoái, anh còn đang học lớp tài chính tại Hoa Đại.

Trước cửa lớp học, anh gặp Tưởng Huỳnh. Khi đó cô mặc váy len trắng mềm mại dài đến mắt cá chân và khoác áo lông vũ dài, quấn khăn quàng cổ màu lạc đà, mái tóc dài đen nhánh bị gió Bắc Kinh thổi tung rối bời, chóp mũi cũng lạnh đến ửng đỏ.

“Chi Hề, hôm nay là sinh nhật cậu đúng không? Chúc cậu sinh nhật vui vẻ!”

Trong mắt cô ngập tràn ý cười dịu dàng, đưa cho anh một túi quà được gói rất đẹp bên trong có một con gấu nhỏ, trên người gấu còn đeo tấm thiệp với dòng chữ viết tay nắn nót: “Ngày nào cũng vui vẻ, mọi điều thuận lợi.”

Lục Chi Hề đứng trong căn phòng trải thảm lông cừu, bày đầy đồ cổ đắt tiền, đối mặt với những người cha thế hệ trước lạnh lùng cứng rắn, thân thể anh vì những ký ức vừa chợt lóe lên trong đầu mà dần dần ấm lại đôi chút.

Chuyện bản di chúc bị ba anh phá rối thẳng thừng, mọi việc không còn phát triển theo như dự tính, Lục Chi Hề biết bây giờ đi Trung Quốc không phải lựa chọn sáng suốt, nên đợi thêm, xử lý xong mọi việc hãy đi.

Nhưng anh thật sự đã quá chán ghét tất cả những thứ này rồi, chỉ cần nghĩ đến việc sắp được gặp lại cô, trái tim trống rỗng lạnh lẽo của anh mới như được tiếp thêm sức lực để tiếp tục đập.

Đây gọi là thích sao? Hay là yêu? Anh không rõ.

Lục Chi Hề chỉ biết anh rất khao khát cô, một cách ngoài sức tưởng tượng.

Và những ký ức mà anh tưởng rằng chẳng hề quan trọng ấy, lại trở thành ánh sáng duy nhất sưởi ấm cuộc đời băng giá này.

Anh lại mở điện thoại ra, gần như theo bản năng mà tìm kiếm mọi manh mối về tình hình gần đây của cô.

Lúc này cô đang làm gì nhỉ?

“Trời hôm nay nắng đẹp quá!” Tưởng Huỳnh vừa bước ra khỏi tàu điện ngầm đã phấn khởi nói với người con trai đi bên cạnh.

Giờ là mười giờ sáng, ánh nắng xuyên qua tầng mây, chiếu rọi xuống quả địa cầu có chữ “universal” to đùng ở cổng vào Universal Studios. Du khách đi qua cổng soát vé vào khu công viên, lập tức có thể thấy một cây thông Noel cỡ nhỏ, mấy chú minion mặc đồ Giáng Sinh đang nhiệt tình chào đón từng người một.

Tưởng Huỳnh vừa định chụp hình với minion thì bị chuông điện thoại reo lên làm giật cả mình.

Trên màn hình hiện lên dòng chữ: “Sinh nhật của Chi Hề”.

Cô nhìn chằm chằm vào cái tên giờ đã trở nên xa lạ kia, ngẩn người vài giây rồi mới nhớ ra đây là nhắc nhở mình từng cài đặt từ đầu năm nay.

“Có chuyện gì à?” Du Tư Ngôn đứng cạnh hỏi.

Tưởng Huỳnh hoàn hồn, lập tức tắt lời nhắc và xóa luôn nhắc nhở ấy đi, rồi ngại ngùng nói: “Chỉ là một nhắc nhở cũ thôi mà.”

Cuối tháng mười hai ở Bắc Kinh giống như một tủ đông sinh thái khổng lồ, dù có nắng thì trong không khí vẫn ngập tràn cái lạnh cắt da cắt thịt. Vừa nói xong câu đó, Tưởng Huỳnh liền hắt hơi một cái.

Du Tư Ngôn giơ tay kéo chiếc khăn quàng cổ của cô lên cao, che kín gần nửa khuôn mặt cô, hơi ấm nhanh chóng bao trùm gò má lạnh đến tê cứng của cô.

“Cảm ơn cậu.”

Tưởng Huỳnh ngước mắt nhìn Du Tư Ngôn, giọng nói bị khăn len che lại có hơi mơ hồ, nhưng vẫn không giấu được sự vui vẻ.

“Không có gì. Cầm cái này nữa đi.”

Du Tư Ngôn lấy từ trong túi ra hai quả cầu màu hồng to cỡ quả trứng nhét vào tay cô, lòng bàn tay Tưởng Huỳnh lập tức cảm nhận được sự ấm áp dễ chịu.

“Hôm nay nhiệt độ cao hơn mấy hôm trước, không có gió nhưng vẫn lạnh, sợ cậu bị rét nên tôi mang theo hai cái sưởi tay.”

Du Tư Ngôn vừa nói vừa xoa đầu cô qua lớp mũ len mềm mại, “Đi thôi.”

Hôm nay trong công viên rất đông người, Du Tư Ngôn đã mua vé ưu tiên, hai người đi vào khu minion trước, rồi sang khu Harry Potter, đi theo vòng tròn ngược chiều kim đồng hồ chơi hết những chỗ mình hứng thú. Đến chiều thì quay lại gần đại lộ Hollywood ăn chút gì đó rồi vào một quán cà phê nghỉ chân.

Tưởng Huỳnh ôm cốc cà phê nóng, nhìn ra ngoài qua cửa kính trong suốt, đúng lúc có thể thấy được cây thông Noel khổng lồ được quấn dải ruy băng vàng và đèn màu đứng ở cuối con đường Hollywood. Một nhóm người mặc đồ ông già Noel màu đỏ đang hát hò nhảy múa trước cây thông.

Lúc này mặt trời đã tắt nắng, trời dần âm u, có dấu hiệu sắp đổ tuyết. Trong tiết đông giá lạnh và ánh sáng lờ mờ, dải đèn rực rỡ treo bên đường trở nên chói lóa hơn bao giờ hết, âm nhạc rộn ràng và vũ điệu vui nhộn khiến khung cảnh ngoài kia trở nên vô cùng náo nhiệt.

Còn trong quán cà phê lại rất yên tĩnh. Phần lớn khách đều đang mua sắm ở các cửa hàng bên ngoài hoặc mải chơi các trò chơi trong công viên. Hai người họ lại ngồi trong góc gần cửa sổ, giống như đang trú trong một thế giới nhỏ không bị ai quấy rầy.

Bao lâu rồi? Bao lâu rồi cô chưa từng đắm chìm trong một niềm vui thuần túy như lúc này?

Tưởng Huỳnh không nhịn được mà tự hỏi trong lòng.

Trước đây cô vẫn luôn muốn đến Universal Studios chơi, nhưng mãi chẳng sắp xếp được thời gian phù hợp. Hôm nay lần đầu tiên đặt chân đến đây, ngoài cảm giác mới mẻ thú vị, còn có một thứ hạnh phúc đã lâu không gặp tràn về.

“Chúng ta có thể đến Tinh Diệu Tiểu Trấn lúc năm giờ, ở đó có buổi gặp gỡ ông già Noel, sau đó năm giờ bốn mươi lăm sẽ có một buổi biểu diễn…”

Du Tư Ngôn vừa nói vừa chú ý thấy Tưởng Huỳnh đang ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Giọng anh ấy ngừng lại, chuyển sang hỏi: “Cậu chơi vui không?”

Tưởng Huỳnh mỉm cười nói: “Rất vui! Chỉ cần nghĩ đến việc bên ngoài rất lạnh mà tụi mình lại ngồi trong một quán cà phê ấm áp như này, còn có thể nhìn thấy những buổi biểu diễn náo nhiệt ngoài kia, là tôi đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Còn cậu thì sao? Cậu có thấy vui không?”

Cô nghiêng đầu nhìn sang anh ấy, chạm phải ánh mắt dịu dàng kia.

Mỗi lần trò chuyện, Du Tư Ngôn đều thường nhìn cô như vậy, khi nghe cô buồn phiền than vãn vì bí ý tưởng viết luận văn, hay lúc nghe cô hào hứng khen ngợi một thứ gì đó nhỏ nhặt, vô nghĩa nhưng lại rất thú vị, rồi anh ấy luôn biết cách đón lấy lời cô, để cuộc trò chuyện tiếp diễn một cách nhẹ nhàng, không bao giờ tẻ nhạt.

Họ lúc nào cũng có thể nói với nhau rất, rất nhiều điều.

Máy sưởi trong phòng bật đủ ấm, nhưng lúc này dường như còn trở nên nóng hơn.

Tưởng Huỳnh cảm thấy có một luồng nóng bức len lên hai má, vô thức quay mặt đi né ánh mắt anh ấy, lông mi khẽ run, sợi tóc rơi ra khỏi vành tai, lòa xòa trên gò má theo động tác nghiêng nhẹ.

Du Tư Ngôn đưa tay vén sợi tóc ấy ra sau tai cô, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng lướt qua má cô. Tưởng Huỳnh không né tránh.

Anh ấy khẽ nói: “Thật ra tôi không phải kiểu người coi trọng mấy thứ nghi thức đâu, nhưng không hiểu sao sau khi quen cậu, mỗi một ngày lễ trong mắt tôi đều trở nên thật thú vị. Huỳnh Huỳnh…”

“…Ừm?”

“Tôi vẫn luôn nghĩ làm sao để có thể bày tỏ cảm xúc của mình một cách không qua loa, vốn định chờ đến một thời khắc lãng mạn nào đó tối nay mới nói với cậu, nhưng không hiểu sao ngay lúc này, những lời ấy lại tự nhiên bật ra nơi đầu môi.”

Tuyết bỗng rơi ngoài cửa sổ, dải đèn giăng trên đường phố phản chiếu những vệt sáng rực rỡ lên mặt kính, còn trong quán cà phê, giai điệu vui nhộn của Jingle Bells vang lên.

Ở một góc yên tĩnh như bị phủ một lớp màn voan vô hình, chỉ còn lại giọng tỏ tình dịu dàng và nhẹ nhàng của Du Tư Ngôn.

Cô nhìn anh ấy chăm chú, đồng tử đen láy phản chiếu gương mặt thanh tú nhã nhặn của anh ấy, khẽ nở một nụ cười có phần thẹn thùng.

Lời tỏ tình ấy kết thúc bằng một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.

Chỉ là môi chạm rồi rời, nhưng cảm giác tê dại lại lan khắp lồng ngực Tưởng Huỳnh. Trái tim mà cô từng nghĩ đã bị đập nát, giờ phút này lại đang vì một người khác mà đập rộn ràng như sắp nhảy khỏi lồng ngực.

Lúc rời khỏi quán cà phê, Du Tư Ngôn dùng lòng bàn tay ấm áp nắm trọn lấy bàn tay cô, siết chặt, sợ bị dòng người xô đẩy làm tách nhau ra.

Trong căn nhà nhỏ bên phải sân khấu của Tinh Diệu Tiểu Trấn, ông già Noel đang ngồi trên chiếc ghế được trang trí lộng lẫy. Khi họ đến thì vẫn chưa đông người, Tưởng Huỳnh háo hức lấy máy ảnh lấy liền ra chụp chung với ông già Noel một tấm, sau đó tìm một chỗ ngồi với tầm nhìn cực đẹp để chuẩn bị xem biểu diễn trên sân khấu của tiểu trấn.

Còn hai mươi phút nữa mới đến buổi biểu diễn Giáng sinh. Du Tư Ngôn sợ cô bị lạnh, định đến một cửa tiệm nhỏ ngoài trời phía trước mua sô-cô-la nóng. Nơi đó đang xếp hàng rất dài, dự kiến phải chờ rất lâu, anh ấy kiên quyết bảo Tưởng Huỳnh cứ vào tiệm quà lưu niệm gần đó ngồi chờ, bên trong có máy sưởi ấm áp.

Tưởng Huỳnh đứng bên kệ chất đầy thú nhồi bông, trong tay cầm tấm ảnh chụp với ông già Noel.

Trong ảnh, Du Tư Ngôn đứng sau lưng cô, để cô tựa lưng vào ngực mình, vòng tay ôm trọn cô vào lòng, cả hai đều cười rất rạng rỡ.

Cô dùng điện thoại chụp lại tấm ảnh Polaroid ấy, rồi mở tài khoản phụ trên Weibo mà đã lâu không dùng, lấy sticker hoạt hình che mặt cô và Du Tư Ngôn lại, rồi đăng lên.

“Hạnh phúc!”

Gần đây Weibo cập nhật thêm nhiều tính năng mới. Khi trò chuyện với Chu An Ninh, Tưởng Huỳnh từng nghe cô nàng nhắc đến việc bây giờ có thể xem được lịch sử người ghé thăm trang cá nhân, nhưng cô cũng chẳng để tâm nghiên cứu tính năng này, dù sao thì tài khoản phụ đó cũng không có người quen nào biết.

Nhân lúc rảnh rỗi, cô tiện tay xóa sạch mấy bài viết từ trước tháng Tám năm nay. Dù Du Tư Ngôn biết cô từng có bạn trai cũ, nhưng một khi đã đồng ý ở bên nhau, thì những bài viết cũ đó tồn tại thêm một giây cũng cảm thấy như thiếu tôn trọng anh ấy.

Chẳng bao lâu sau khi xóa xong bài cuối cùng, tấm rèm nặng trịch của tiệm quà bị người từ ngoài vén lên, Du Tư Ngôn bước vào với ly sô-cô-la nóng còn bốc khói trong tay, trên tóc đen có vài hạt tuyết trắng vương lại.

“Đi thôi, đã năm giờ bốn mươi lăm rồi, buổi biểu diễn sắp bắt đầu.” Anh ấy đưa cốc sô-cô-la cho Tưởng Huỳnh, tiện tay kéo cô vào lòng.

Tưởng Huỳnh cất điện thoại vào túi áo, bởi vậy nên cô không thấy mục “khách ghé thăm” trên Weibo vừa lúc đó đã xuất hiện một dòng thông báo mới.

Một người dùng có ảnh đại diện màu đen, với địa chỉ IP từ Mỹ.

【Lời tác giả】

Tác giả nói rõ: Tính năng “xem người ghé thăm” không hoàn toàn giống ngoài đời thật nha~ Bé gái nhà mình cũng sẽ không vì thấy nam chính thảm quá mà tha thứ cho đâu!

Bình Luận (0)
Comment